Vào năm 5, năm 6 tiểu học, lớp của tôi thường xảy ra xung đột giữa hai bên nam nữ.
Lúc đầu thì chỉ là mấy việc nhỏ nhặt như là bên này đá cục tẩy bị rơi xuống đất của bên kia chẳng hạn. Nhỏ xíu đến mức không đáng kể.
Nếu phải nêu ra một vấn đề của lớp tôi khi ấy, đó là sự thiếu cân bằng trong phái nữ của lớp.
Các học sinh thường mang các tính cách khác nhau như trầm tính, xa cách hay sáng sủa, hòa đồng. Mặc dù có thể có chênh lệch về số lượng, những người mang các đặc điểm này hầu như luôn tồn tại trong mỗi lớp.
Riêng lớp tôi thì lại khác.
Toàn bộ các bạn nữ đều mang thiên hướng hành động nhân danh chính nghĩa, lúc nào cũng muốn nói ra ý kiến của bản thân.
Vào lúc ấy, tôi giữ vị trí như là thủ lĩnh, thay mặt đám con trai mà nêu ra ý kiến. Do đó, tôi trở thành mục tiêu công kích của đám con gái.
Khi tôi cố gắng hóa giải sự hiểu lầm của bạn mình, bọn họ không nghe ngọn ngành câu chuyện mà liên tục dùng lưỡi dao ngôn từ để tấn công chúng tôi. Kể cả khi tôi đã chịu đựng cho đến khi họ trông có vẻ bình tĩnh lại rồi đề xuất nói chuyện giảng hòa, bọn họ vẫn tiếp tục la hét thật to những điều mà họ cho là chính nghĩa.
Bởi vì quá khứ đó của tôi mà bây giờ tôi luôn cảm thấy khó chịu, thù ghét mỗi khi phải đối mặt với nhiều bạn nữ cùng một lúc.
Đứng ngay trước phòng vệ sinh đợi tôi là Keiichi. Cậu ta làm khuôn mặt như không có chuyện gì xảy ra, cùng tôi đi về căn hộ mà tôi đang sống. Cậu ấy giữ im lặng suốt cả đoạn đường về, nhờ đó mà tôi dần cảm thấy bình tĩnh hơn.
Sau khi rời khỏi trường tầm 10 phút, tâm trạng của tôi đã trở nên ổn định.
“Chắc là cậu đã thấy hết rồi nhỉ.”
Sau khi tôi để cặp của mình lên bàn học rồi ngồi xuống giường, cậu ta cũng khoanh chân ngồi xuống thảm một cách quen thuộc.
“À ừ. Tại tao cũng muốn biết có chuyện gì… Với lại, tao cũng đã giải quyết hiểu lầm với đám Saejima trong lúc mày ở trong nhà vệ sinh rồi.”
“Saejima…? Là tên của cô ấy sao?”
“Đúng rồi đó, Saejima Nono. Theo như phù hiệu trên cổ áo thì cô ấy học lớp E.”
“Tao không cần cái thông tin đó. Từ giờ về sau tao không muốn có vướng mắc gì với cô ấy nữa. Không phải còn ác hơn cả bọn con gái hồi tiểu học sao?”
“Hahaha, tao không phủ nhận. Cả việc cô ấy vốn không phải là người xấu cũng giống với bọn họ luôn.”
“Cái tính cách đó tệ thật đấy.”
Tôi vừa thở dài vừa trả lời Keiichi.
Không sai, cô ấy lớn tiếng như thế mục đích cũng chỉ là để bảo vệ người bạn thân là Kohinata mà thôi. Nhưng mà bởi vì sự hiểu lầm tai hại mà kết cục lại trở nên tồi tệ như thế này.
“Mà tao vẫn cảm thấy hơi tiếc. Nhờ việc Kohinata không nói chuyện mà đối với tao, cô ấy dễ bắt chuyện nhất trong toàn bộ đám con gái. Nhưng mà cô ấy lại có Saejima làm vệ sĩ, tao thật sự không thể làm gì hơn. Giờ chỉ cần nhìn thấy Saejima thôi có lẽ đã đủ làm tao nổi da gà rồi.”
Dù tôi không giỏi nói chuyện với con gái, trong thâm tâm tôi vẫn muốn được trải nghiệm tình yêu tuổi học trò như bao đứa học sinh cấp ba khác. Vấn đề này thì chính bản thân tôi cũng không biết phải làm gì mới được.
Nếu muốn tận hưởng thanh xuân, có khi tôi cần phải theo đuổi mấy cô nàng hikkikomori(note) không chừng. Yêu qua mạng chẳng hạn?
“Ể? Cái gì cơ? Tomoki thích Kohinata sao?”
Mắt Keiichi sáng bừng lên, nhìn tôi với đôi mắt của một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích.
“Thích sao――Cũng không hẳn. Đúng là khuôn mặt của Kohinata khá là ưa nhìn, cách cô ấy cử động cũng rất dễ thương, làm tao vô thức muốn đưa đồ ăn cho cô ấy. Chỉ ngắm thôi cũng đã mang cảm giác chữa lành rồi cho nên tao không nghĩ xa đến mức đó.”
“Đó là thú cưng còn gì?”
“Hiểu rồi――Cách nói của mày hợp lý đó. Cơ mà thất lễ với Kohinata quá.”
Những gì tôi vừa nói cũng thất lễ không kém.
“Ừ nhỉ. Xin lỗi nhé Kohinata.”
Keiichi vừa nói vừa hướng về phía ban công mà cúi đầu. Tôi không chắc Kohinata có đang ở hướng đó không, cơ mà tôi vẫn cúi đầu theo cậu ta.
☆ ☆☆☆☆
Hôm sau, tôi cùng Keiichi đến lớp như mọi khi. Ngay khi tôi vừa đến chỗ ngồi của mình, đám con trai trong lớp bắt đầu vây quanh tôi.
“Chào Sugino, Karakusa. Hôm qua có vẻ cậu lại vướng vào rắc rối với mấy tin đồn nhỉ”
“Chào buổi sáng Takada. Cậu đã biết rồi sao… đúng là vẫn nắm bắt thông tin nhanh như mọi khi. Cơ mà tớ vẫn không hiểu làm sao họ có thể tự tin đầy mình mà lớn tiếng về những việc không có bằng chứng xác thực như thế.”
“Đúng thật. Cơ mà tớ lúc đầu cũng bán tín bán nghi cho nên không có quyền phán xét họ đâu.”
“Tehe”, cử chỉ tinh nghịch của Takada không mang một tí sự dễ thương nào.
Tên này học cùng lớp với tôi từ năm ngoái, là một trong số những người đã biết được sự thật của những tin đồn về tôi.
So với trường cấp hai, nơi tập hợp toàn bộ các học sinh trong vùng, thì tại trường cấp ba hầu như không có mấy tin đồn liên quan đến tôi. Việc Saejima vô tình biết đến những tin đồn cũ của tôi, tôi chỉ có thể đổ lỗi cho vận may của mình.
“Nếu có tên nào lan truyền tin đồn kì lạ thì tớ sẽ ngăn họ lại.”
“Haha, cảm ơn cậu. Nhưng mà chỉ khi cậu thực sự muốn thôi nhé.”
“Vâng vâng~”
Vừa nói xong, Tanaka ngay lập tức nhập bọn với một nhóm con trai khác đang tám chuyện. Kĩ năng giao tiếp của cậu ta không phải quá mạnh sao?
“Mày tính làm thế nào với Kohinata đây? Cả hai cùng lớp đó.”
Keiichi như vừa nhớ ra, thì thầm hỏi tôi.
“Chẳng làm gì cả. Tao không nghĩ Kohinata sẽ tự mình bắt chuyện với tao. Miễn là tao cũng làm thế, ngay cả ma quỷ cũng không có lí do để làm phiền tao.”
Con quỷ tôi đang nhắc tới tất nhiên là Saejima.
Trừ khi tôi đem lòng yêu Kohinata, có lẽ câu chuyện sẽ thay đổi. Nhưng mà tôi không hề mang bất kì cảm xúc nào tương tự như thế. Nếu tránh mặt Kohinata có thể giữ cho Saejima không làm phiền tôi, tôi sẵn sàng chấp nhận cuộc trao đổi này.
Đang nhắc đến Kohinata thì cô ấy xuất hiện, bước từng bước chân nhỏ nhắn vào lớp. Cả nam lẫn nữ đều cất tiếng chào cô ấy, rồi mỉm cười hài lòng sau khi nhìn thấy cái gật đầu của Kohinata. Nhìn như một giáo phái mê tín đến mức không dám chạm vào vị thần mình tôn thờ ở ngay trước mắt vậy.
“...Hửm?”
Tôi để ý thấy Kohinata bước qua chỗ ngồi của mình mà hướng về phía tôi. Trong khi tôi đang nghĩ rằng cô ấy quên chỗ ngồi hay sao thì cô ấy đã đứng ở ngay trước bàn của tôi mà chằm chằm vào tôi. Tình huống mà tôi phải ngước nhìn Kohinata thế này thật là hiếm thấy.
Không rõ cô ấy có gì muốn nói nữa, cho nên trước mắt tôi cứ lên tiếng đã.
“…Này, tớ mà còn nói chuyện với cậu thì Saejima sẽ lại ồn ào nữa đấy. Còn nếu cậu cảm thấy tội lỗi thì không sao, tớ thật sự không để bụng chuyện đó đâu.”
Keiichi nói là hôm qua đã giải quyết xong hiểu lầm rồi, nên tôi đoán cô ấy đang muốn xin lỗi chăng. Có vẻ Saejima cũng đã khóc nữa.
Kohinata sau khi nghe tôi nói thì gật đầu nhẹ.
“Thật ra cậu chẳng làm gì sai cả… Nhưng mà nếu cậu vẫn muốn chơi cùng Saejima, cậu cần phải sửa tính bốc đồng của cô ấy đi. Kể cả khi không thể ngăn cản cô ấy bằng lời, cậu vẫn có thể bịt miệng cô ấy lại được đúng chứ?”
Kohinata một lần nữa gật đầu. Biểu cảm của cô ấy không thay đổi gì hết nên tôi có hơi lo không biết cô ấy có đang nghe những gì tôi nói không nữa... Mà, không phải là không có phản hồi gì hết, tạm thời xem như là đã hiểu rồi đi.
“Mặc dù cậu không có lỗi trong tình huống đó, cậu vẫn nên nói lên ý kiến của bản thân thì tốt hơn. Trừ khi cậu thật sự tin vào lời đồn và muốn tránh xa khỏi tớ... Nhưng mà dựa vào cách nói hôm qua, có vẻ mọi việc đều do một mình Saejima quyết định nhỉ.”
Kohinata ngập ngừng gật đầu.
Bỗng dưng trở thành một buổi thuyết giáo mất rồi... Tôi nói khá nhỏ nên tôi nghĩ những người xung quanh không nghe được gì đâu, nhưng mà cũng vì Kohinata mà ánh mắt trong lớp đang tập trung hết về phía này.
Sau khi gãi đầu bằng ngón trỏ, tôi lựa lời để kết thúc cuộc trò chuyện này.
“Dù sao đi nữa, như những gì hôm qua Saejima đã nói, chúng ta nên tránh tiếp xúc với nhau thì hơn. Trừ khi có liên quan đến công việc của lớp, tớ nghĩ như thế là thoải mái nhất cho cả hai bên. Tớ vốn không giỏi đối phó với mấy bạn nữ nói nhiều cho lắm.”
Tôi nói, pha với những câu từ chế giễu bản thân. Nhưng lần này Kohinata không gật cũng không lắc đầu. Thay vào đó, cô ấy bắt đầu lục lọi cặp của mình.
Trong khi tôi vừa nhìn vừa thắc mắc “Cô ấy đang làm gì vậy”, cô ấy nắm bàn tay lại rồi đưa ra về phía trước. Sau đó cô ấy mở bàn tay ra và một vật gì đó rơi xuống.
“…Là kẹo sao?”
Thứ vừa rơi đánh bộp xuống bàn của tôi là một viên kẹo sữa có lớp giấy gói màu hồng.
Khi tôi nhìn sang Kohinata, cô ấy bắt đầu gật đầu liên tục, như đang trả lời câu hỏi của tôi vậy.
"Cậu cho tớ sao?"
(Gật đầu)
“Giống kiểu quà xin lỗi ấy hả?”
(Gật đầu)
“Tớ đã bảo là không sao hết mà”
(Lắc đầu)
“Vậy thì tớ sẽ nhận.”
Kohinata gật đầu thêm lần nữa, rồi như đã hoàn thành nhiệm vụ, cô ấy quay trở về chỗ ngồi của mình. Tôi cảm nhận được khí thế như đã đạt được mục tiêu nào từ bóng lưng nhỏ bé đó. Có lẽ là do tôi tưởng tượng ra.
“Hỏi sao cô ấy nổi tiếng đến thế.”
Mong muốn bảo vệ ngủ sâu bên trong tôi bỗng dưng được kích hoạt.
“Giờ thì tao đã hiểu lý do Saejima muốn bảo vệ cô ấy đến thế.”
Keiichi nói thêm sau khi nghe tôi kết luận.
Tôi hoàn toàn đồng ý với cậu ta.
Kokukoku Bunbun Tekoteko Gosogoso