Chương 15: Nguyên nhân của sự vô cảm
“Sẵn dịp này, em có muốn vào nhà chơi không?”, ngay sau đó, mọi thứ tiến triển một cách nhanh chóng.
Trước khi tôi kịp nghĩ cách từ chối, tôi đã bị chị của Kohinata tóm lấy cánh tay, và thế là tôi phải trải qua sự kiện thăm nhà Kohinata trong trạng thái không khác gì bị bắt cóc.
Không phải là tôi không tò mò, nhưng mà việc này diễn ra quá đột ngột.
Tôi thì không nói rồi, nhưng Kohinata đột nhiên bị con trai xâm nhập vào nơi mình ở hẳn phải khó chịu lắm. Hiện tại cô ấy đang dao động thấy rõ.
Chị của Kohinata lại là người có tính làm nhiều hơn nói, khiến cho chính tôi cũng không rõ mình có thật sự . Khắp người tôi đang nổi da gà, nhưng mà cảm giác buồn nôn thì không hề xuất hiện.
Tôi được dẫn vào phòng khách, sau đó bị thúc giục ngồi vào bàn ăn.
Kohinata khẽ đánh chị mình liên tục như để phản đối. Thế nhưng sau khi chị ấy thì thầm gì đó vào tai mình, mặt Kohinata trở nên đỏ chót và phóng thẳng ra khỏi phòng khách. Từ những tiếng chân đi lên cầu thang, tôi đoán cô ấy đang trở về phòng của mình.
“Phần trà lúa mạch màu nâu này là của em. Phần màu vàng này là của chị.”
“Nhìn kiểu gì đi nữa thì nó cũng là bia mà?”
Chị ấy không hề dao động trước câu Tsukomi của tôi mà còn vừa cười cợt nhả vừa vẫy cái ly đựng “Trà lúa mạch” đó về phía tôi.
“Chị vừa nói với Asuka là ‘Biết đâu chị vô tình dẫn cậu ấy vào phòng Asuka không chừng?’, thế là con bé hốt hoảng chạy ngay về phòng. Lần đầu tiên chị thấy phản ứng đó của con bé luôn, thú vị thiệt đó.”
“Xin chị đừng đùa giỡn với em gái của mình như thế... Với lại, em chắc chắn sẽ không vào phòng cậu ấy đâu.”
“Ồ? Không có một chút hứng thú nào sao?”
“………..Không có đâu ạ.”
“Do dự hơi lâu thì phải, nhưng mà chị sẽ tạm tin những gì em nói vậy. Chị đây là một người tốt bụng mà.”
Coi ai đang nói kìa? Người tốt bụng không có bắt cóc bạn cùng lớp của em gái mình đâu!
Tôi vô thức nghĩ xấu về chị ấy. Một người tự do phóng khoáng quá mức đi.
Không phải là tôi ghét chị ấy, nhưng mà chỉ việc giao tiếp thôi đã đủ khiến tôi cảm thấy mệt mỏi như vừa chạy Marathon vậy.
Haiz… Tại sao tôi lại đang ở đây vậy nhỉ?
Sau đó, chị ấy giới thiệu tên mình là Shizuka.
Tôi đã khá bất ngờ khi tên của chị ấy khác xa so với ấn tượng ban đầu về chị, nhưng mà tôi có cảm giác nếu đào quá sâu vào đó thì mình như là đã thua rồi vậy.
Sau khi được hỏi, tôi kể cho chị nghe về Kohinata ở trường. Giữa chừng thì nhân vật chính trong quay trở lại phòng khách. Từ lúc cô ấy đi lên tầng hai đến hiện tại không lâu lắm, nên có lẽ phòng cô ấy vốn đã sạch sẽ từ đầu.
“Yên tâm đi, tớ không vào phòng cậu đâu. Tớ chỉ không giỏi tiếp xúc với con gái thôi, chứ không phải là một tên thiếu ý tứ.”
Kohinata sau khi nghe lời tôi nói thì vẫn đứng ở giữa chị Shizuka và tôi bên cạnh bàn ăn mà gật đầu một cách vụng về.
Có khi là do tôi tưởng tượng, nhưng mà cô ấy trông vẫn còn khó chịu… Cơ mà chỉ có thể là do tôi hiểu nhầm thôi. Nếu Kohinata bất mãn với những gì tôi vừa nói, điều đó có nghĩa là cô ấy thật sự muốn tôi lên thăm phòng cô ấy. Dù Kohinata có cật lực dọn dẹp cỡ nào đi chăng nữa, thì hướng suy nghĩ đó vẫn là không thể.
Chị Shizuka nhìn bọn tôi, sau đó làm khuôn mặt như hiểu ra điều gì đó mà khoanh tay lại.
“Asuka hiếm khi mở miệng, chi riêng Tomoki-kun lại nhận xét là dễ nói chuyện nhỉ.”
Kohinata thật sự có nói chuyện sao?
Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng bởi vì họ là một gia đình, nếu họ dành nhiều thời gian cùng nhau thì việc đó cũng không lạ lắm.
“Đúng thật nhỉ. Em không rõ lúc nói chuyện bọn em hiểu nhau được mấy phần, nhưng mà em về cơ bản rất dở tệ trong việc giao tiếp với phái nữ. Chỉ có bạn Asuka là đặc biệt.”
Trong tất cả những người khác giới tôi đã từng gặp, người tôi có thể thoải mái trò chuyện nhất chắc chắn là Kohinata. Ngay cả những người tương đối dễ nói chuyện như chị chủ quán hay dì tôi đôi khi vẫn khiến tôi cảm thấy ngạt thở khi cố theo kịp họ.
Chị Shizuka sau khi nghe tôi nói vậy thì phấn khích mà đập bàn một cái.
“Nghe chưa Asuka!? Asuka là người đặc biệt của Tomoki-kun đó! Ui cha, mùi hương thanh xuân đang tràn ngập luôn nè!”
“Em làm gì có ý đó! Xin đừng trêu chọc em mà!”
Bà chị say xỉn này… Không còn cách nào khác... Kohinata! Giúp tớ xử chị ấy đi!
Tôi nghĩ thế trong lòng, rồi nhìn về phía người bị hại giống tôi là Kohinata. Nhưng mà vì một lý do nào đó, cô ấy lại đang cúi gằm mặt, trông có vẻ bồn chồn.
Đây không phải là lúc ngại ngùng đâu Kohinata! Cậu vỗ vài cái cho cái đầu đầy hoa kia tỉnh dậy giúp tớ đi chứ! Tớ chỉ có thể nhờ người cùng gia đình là cậu thôi!
Nhưng mà đáng tiếc, mong ước của tôi trở nên vô vọng khi mà Kohinata hoàn toàn không có dấu hiệu gì là sẽ phục hồi. Cô gái nhỏ bé ấy đang để tay ở trước vùng bụng mà gõ mấy ngón tay vào nhau. Tôi muốn những đầu ngón tay ấy hướng về phía cái trán của bà chị kia kìa.
Cơ mà cái hành động đó dễ thương tới mức tôi ngắm mãi cũng được.
Cứ như thế, tôi và cô em gái tiếp tục bị bà chị này trêu chọc. Cuối cùng tôi ở lại nhà Kohinata gần một tiếng đồng hồ, đến lúc tôi ra về thì đã quá 9 giờ tối.
Tôi chào tạm biệt Kohinata ở cổng ra vào, sau đó chuẩn bị về nhà.
Nhưng mà không hiểu sao chị Shizuka cũng theo tôi mà rời khỏi nhà.
“Lúc nãy chị đang định đi ra cửa hàng tiện lợi mà.”
Khi nhận được ánh mắt nghi ngờ từ tôi, chị vẫy cái ví trên tay, thể hiện là mình thật sự có công việc cần giải quyết.
“Vậy thì em xin phép về đây…”
“Ơ! Em định để một cô gái trẻ yếu đuối đi một mình giữa khuya ra của hàng tiện lợi sao? Em đi cùng chị nhé.”
“… Vâng ạ.”
Có nhiều điểm mà tôi muốn bắt bẻ lại, nhưng mà trước đó tôi đã kể rằng mình không có việc gì cần phải về nhà gấp cả, cho nên tôi quyết định cứ ngoan ngoãn mà đi cùng chị ấy. Vẫn chưa tới 9 giờ tối mà.
Cùng lắm thì tôi về đến nhà muộn thêm 10 phút thôi. Chị ấy mang bầu không khí giống như dì Amane và chị chủ quán, do đó tôi cũng không thấy khó chịu mấy. Nếu tôi xem nó giống như đi tản bộ thì không vấn đề gì.
Việc mua đồ ở cửa hàng tiện lợi được hoàn thành một cách nhanh chóng.
Chị Shizuka sau khi vào cửa hàng thì không ngần ngại mà bỏ vài lon bia cùng với đồ nhắm vào giỏ mua đồ. Còn tôi, được bảo là “Chị khao nước cho, em chọn một món đi”, lại là người tốn nhiều thời gian lựa chọn hơn.
“…Asuka ấy, vốn là một đứa nhút nhát, từ xưa đã hầu như không nói chuyện mấy, nhưng mà vẫn có thể thể hiện cảm xúc của bản thân một cách rõ ràng. Khác xa với khuôn mặt vô cảm của bây giờ.”
Trên đường trở về nhà Kohinata, chị dùng giọng điệu nghiêm túc mà nói với tôi.
Tôi giữ im lặng, như thúc giục chị ấy kể tiếp.
“Gia đình chị chỉ còn 3 mẹ con thôi… Chị kể rồi nhỉ? Bố của chị ra đi mới đó mà đã hơn 2 năm rồi. Asuka hồi đó dính bố lắm, cho nên con bé có lẽ đã phải chịu đựng rất nhiều... Tất nhiên là chị cũng buồn chứ, khóc nhiều lắm luôn, nhưng mà so với Asuka thì chị đã vượt qua được nỗi đau đó sớm hơn hẳn.”
Hơn hai năm trước... Có nghĩa là khi đó Kohinata và tôi vừa lên năm ba trung học.
Giống như tôi, nhà Kohinata cũng chỉ còn một người phụ huynh. Nhưng mà mẹ tôi qua đời vào lúc tôi còn quá nhỏ để nhớ bất kì thứ gì, do đó tổn thương mà tôi phải chịu chắc chắn không giống với những gì Kohinata đã trải qua.
“Con bé tìm mọi cơ hội để… như thế này, dụi đầu vào lòng bố, y như con mèo vậy. Hồi đó con bé được nuông chiều lắm. Có lẽ khi bố mất, con bé tự nhủ mình phải trở nên mạnh mẽ và tự lập hơn không chừng.”
“…Vậy sao…”
Hoàn toàn không thể tưởng tượng được từ hình ảnh Kohinata của bây giờ.
Một Kohinata không vô cảm, được chiều hư hết mực.
Tôi thử hình dung về những gì mà Kohinata đã phải trải qua, nhưng rõ ràng là quá khó. Đến mức bản thân mất đi khả năng thể hiện cảm xúc, nỗi đau đó hẳn là không thể nào tưởng tượng được. Càng không thể so sánh với vết thương tâm lý của tôi.
“Nhưng mà dạo này chị có cảm giác con bé đang khá lên nhiều lắm. Có vẻ con bé đang dần lấy lại được cảm xúc của mình. Chị không ngờ là Asuka có phản ứng dễ thương đến vậy nên lúc nãy chị lỡ trêu hơi quá.”
Chị Shizuka nhắm một bên mắt lại và thè lưỡi ra.
“Tức là những tổn thương của Kohinata…Asuka đang dần lành lại rồi sao?”
2 năm, một khoảng thời gian mà tôi cũng chẳng rõ là ngắn hay dài.
Nhưng mà nếu cô ấy thật sự đang dần trở nên tốt hơn, tôi thật lòng mừng cho cô ấy.
“Sai rồi! Sao đến thế mà em vẫn không hiểu nhỉ? Em là nguyên nhân đó!”
Ngay khi về đến nhà Kohinata, tôi bị chị chỉ thẳng mặt mà nói như thế. Vì quá bất ngờ nên tôi chỉ biết đứng ngơ người ra mà đảo mắt qua lại.
“Con bé đã thảo luận với chị vì “muốn mua kẹo để làm lành với bạn”, xin chị tiền tiêu vặt vì “muốn đến quán cà phê chỗ bạn làm thêm”, dùng bộ dạng sốt ruột nói với chị rằng “ngày mai em sẽ qua nhà bạn chơi”. Với cả khuôn mặt đỏ chót ngại ngùng của con bé khi nãy nữa… Biểu cảm của con bé có thể thay đổi như thế, đều là do Tomoki-kun hết đó.”
Chị nói với khí thế như thể đang buộc tội “Thủ phạm chính là cậu!”
Tôi quá chú tâm vào những gì cô ấy nói đến nỗi quên cả việc phản ứng lại.
“Mà, chị đã đoán là con bé được bạn bè như Nono-chan giúp đỡ hay sao, nhưng mà chị chắc chắn Asuka được như bây giờ chỉ có thể là nhờ em thôi. Cho nên với tư cách là người chị…”
Nói rồi, chị ấy đi về trước mặt tôi.
“Từ nay về sau nếu em vẫn có thể thân thiết với Asuka thì chị sẽ vui lắm.”
Chị nở một nụ cười dịu dàng.
Tất nhiên là tôi muốn nghe chi tiết thêm nữa những câu chuyện mà chị ấy vừa kể… Về việc cô ấy coi tôi là bạn, cả việc cô ấy tìm mua kẹo cho tôi nữa.
Nhưng mà hơn hết, có một điều tôi cần phải làm rõ với chị ấy.
“Xin chị đừng nói như thế ạ.”
Chị Shizuka phản ứng lại bằng tông giọng cao thất thường “Ể?”
Rồi chị ấy nhướng mày, biểu cảm ngay lập tức chuyển sang cười gượng. Tôi nhìn thẳng vào chị mà tiếp tục nói.
“Tự em muốn làm bạn và trở nên thân thiết với Asuka ạ. Em không muốn mang suy nghĩ là mình được người khác nhờ vả nên mới làm thế.”
Tôi nói được đến đó thì bỗng dưng thấy ngại, vô thức đưa tay lên gãi má.
“…Gì chứ, em xin lỗi vì đã ăn nói giống như con nít vậy. Nhưng mà chị Shizuka không cần phải lo lắng. Em thật lòng muốn được làm bạn với Asuka.”
Tôi muốn trở nên thân thiết hơn với Kohinata――Khi tôi nói rõ cảm xúc của mình ra, trái tim của tôi trở nên nhẹ nhõm và chấp nhận nó.
Nào là có thể trò chuyện một cách dễ dàng, hay là tôi không cần phải lo về việc bị khó chịu bởi vết thương từ quá khứ, có rất nhiều lý do mà tôi có thể kể ra. Nhưng mà có lẽ, tôi chỉ đơn giản là muốn trở nên gần gũi hơn với Kohinata mà thôi.
Đây chỉ là tình cảm bạn bè đơn thuần, mong muốn bảo vệ, hay là một thứ cảm xúc hoàn toàn khác, tôi cũng không rõ nữa.
Việc cánh cửa ở lối ra vào khi ấy vẫn đang hé mở, phải rất lâu sau này tôi mới biết được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Pokapoka 静か có nghĩa là yên tĩnh, im lặng