Chương 14: Từ nhà đến nhà
Câu chuyện tôi cùng Kohinata tạo em bé… À không, câu chuyện của “Mê cung cuộc đời” kết thúc với Saejima giành chiến thắng suýt sao, theo sau đó là Kohinata. Keiichi đứng thứ ba, còn tôi thì chắc không cần nói nữa.
Tôi có thắng được một vài minigame, nhưng mà vận may của tôi ở cái vòng quay thì gần như bằng không. Đây là lần đầu và cũng sẽ là lần cuối tôi đi theo con đường “sinh con” này.
“Hôm nay kết thúc ở đây thôi nhỉ. Trời cũng khá tối rồi đó.”
Hiện tại đã là quá 7 giờ rưỡi tối.
Nếu có thời gian thì tôi không ngại chơi tiếp đâu, nhưng mà hôm nay còn có con gái nữa. Nếu về trễ quá thì gia đình sẽ lo lắm.
Keiichi thì trong trường hợp bất khả kháng cậu ta có thể ngủ lại nhà tôi, do đó tôi không cần phải bận tâm. Nhà tôi vẫn còn Futon, gia đình cậu ta cũng cho phép điều đó.
Mặc dù tôi đã khá bối rối khi hai người bạn nữ đột nhiên đến nhà, nhưng mà bây giờ nhìn lại thì ngày hôm nay đã rất là vui.
Saejima mặc dù mới đây vẫn còn có vẻ e ngại trước mặt tôi, nhưng trong lúc chơi game đã có thể thể hiện tính cách tươi vui của mình như lúc trước. Dù vậy có vẻ cô ấy vẫn chú ý không nói quá nhiều cho nên tôi không hề cảm thấy khó chịu.
Kohinata thì, có lẽ do vẫn còn xấu hổ, cô ấy trông vẫn hơi cứng nhắc ngay cả sau khi đã tắt game đi. Lúc cuối game cô ấy có đánh tôi thêm một lần nữa, nhưng tôi vẫn chỉ cảm nhận được một cái chạm nhẹ mà thôi.
Cơ mà tôi muốn Kohinata nghĩ cho cảm xúc của tôi một chút... Và tự nhận thức được về sự dễ thương của bản thân nữa. Cứ đà này thì tôi sẽ vô thức xoa đầu cô ấy mất.
“Nhà của Saejima và Kohinata ở hướng nào vậy?”
Tôi và Keiichi thu dọn máy chơi game, sau đó hỏi hai cô gái đang cố uống hết chỗ trà còn lại.
“…Ưm. Tớ thì từ đây... về phía nhà ga nhỉ? Nhưng mà có phải rẽ hướng ở vài chỗ. Asuka thì ở gần ElevenMart đấy.”
“Hiểu rồi.”
Nếu vậy thì… Keiichi sẽ đi cùng Saejima, còn tôi tiễn Kohinata về là được nhỉ.
Mặc dù khoảng cách đến nhà cô ấy có vẻ gần, tôi không thể chấp nhận việc để một cô gái dễ thương và nhỏ nhắn thế này đi bộ một mình. Nếu cô ấy đồng ý để tôi đi cùng thì tôi sẽ yên tâm hơn nhiều.
――A! Mong muốn bảo vệ của tôi lại tăng lên nữa rồi!
☆ ☆☆☆☆
“Hẹn gặp lại ở trường nhé.”
Sau khi rời khỏi căn hộ, tôi và nhóm Keiichi chào tạm biệt nhau trước khi tách ra về hai hướng.
Hai người này, đã từng có lúc căng thẳng với nhau đến mức nhìn bằng mắt cũng thấy được, nhưng mà hôm nay hoàn toàn không cảm thấy bầu không khí như thế nữa. Có khi nào là nhờ cái “Cuộc họp khắc phục điểm yếu” đó không nhỉ? Dù sao thì tôi chính là lý do khiến họ trở nên thù địch, nếu họ làm lành được với nhau thì tốt biết mấy.
“Ờ! Gặp lại sau nhá Tomoki, Kohinata!”
“Nhờ cậu chăm sóc Asuka nhé Sugino-kun~, vì là cậu nên tớ tin là sẽ không sao đâu, nhưng mà không được phép hóa sói đâu đấy nhé!”
“Cậu ngốc à? Tớ sẽ đưa Kohinata về nhà cẩn thận, nên là cứ yên tâm đi.”
Saejima sau khi nghe lời tôi thì như mãn nguyện mà vừa gật đầu vừa “Ừm ừm”. Còn Keiichi thì lại đang cười toe toét ra. Tôi thấy khó chịu nên trả lại cậu ta đúng nụ cười đấy mà không mang một hàm ý cụ thể nào cả.
“Ở gần ElevenMart sao, tiện quá nhỉ.”
Khi đi qua khu dân cư dưới ánh đèn đường, tôi thì thầm như đang nói chuyện một mình.
Ở đường bên cạnh lâu lâu có ô tô đi qua, một vài chiếc tôi còn nghe rõ tiếng ống thải khí. Nhưng mà những lúc khác thì xung quanh im lặng đến nỗi chúng tôi có thể nghe thấy tiếng chân của nhau.
“Hôm nay cậu thấy vui không? Chúng ta chẳng làm gì nhiều ngoài chơi game cả.”
Tôi hướng tầm nhìn về phía khuôn mặt Kohinata ở bên trái rồi bắt chuyện. Cô ấy lấy từ túi đồng phục ra chiếc điện thoại, có vẻ như đang tính nhập gì đó. Tôi đứng lại chờ cô ấy nhập xong.
Khi cô ấy đưa màn hình cho tôi xem, dòng chữ “Vui lắm” được viết một cách gọn gàng trên đó. Sau khi xác nhận xong, chúng tôi tiếp tục rảo bước.
“Vậy sao. Đây cũng là lần đầu tiên tớ chơi cùng với con gái cho nên tớ cũng đã khá là lo, nhưng mà kết cục lại vui hơn tớ tưởng. Cơ mà cái đoạn sinh con liên tiếp đó đã làm tớ khó xử lắm luôn.”
Khi tôi lẩm bẩm những lời như thế, Kohinata vừa đi vừa đánh nhẹ vào vùng eo của tôi.
“Ahaha, xin lỗi xin lỗi. Nhưng mà khi ấy tớ cũng xấu hổ lắm nên là mình huề nhau thôi.”
Tôi cười nhẹ và thử kiểm tra phản ứng của Kohinata, còn cô ấy cúi gằm mặt xuống và khẽ gật đầu.
Nghĩ lại thì, Keiichi có nói gì đó như là Kohinata đang trở nên thân thiết với tôi, có lẽ việc đụng chạm nhau mà không chút e ngại này là một minh chứng chăng?
Mà, tất nhiên tôi không thể hỏi thẳng “Cậu thích tớ à?” được rồi. Rốt cuộc ngoài cách phán đoán ra thì không thể làm gì hơn.
Giữa tôi và Kohinata vẫn còn một khoảng cách hơi xa để có thể nắm tay nhau. Khuôn mặt vô cảm của cô ấy vẫn không thay đổi từ lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu. Dù vậy, tôi có thể cảm nhận được khoảng cách giữa hai chúng tôi đang nhích lại gần nhau hơn.
Nhà của Kohinata thật sự ở gần ElevenMart. Từ đây đến nhà cô ấy tốn chưa tới 1 phút đi bộ. Việc tôi cũng thường xuyên đến cửa hàng tiện lợi này làm tôi lại có cảm giác gần gũi với cô ấy hơn nữa.
Dù sao cũng là bạn nữ cùng khóa, tôi lo là cô ấy sẽ khó chịu khi tôi biết nhà của cô ấy, do đó tôi thử xác nhận “Tớ đưa cậu đến chỗ cửa hàng tiện lợi thôi nhé?” cho chắc, nhưng mà có vẻ Kohinata không thấy vấn đề gì với việc tôi dẫn cô ấy về tận nhà cả.
Tôi không cảm nhận được một chút sự thận trọng nào từ cô ấy, cho nên tôi buột miệng “Đừng có cho người khác biết nhà của mình một cách đơn giản thế chứ!”, cơ mà lại trở nên giống như người bảo hộ của cô ấy mất tiêu. Dù vậy thì được cho phép đưa đến tận nhà cũng giúp tôi đỡ lo lắng phần nào.
Và rồi chúng tôi đã đến nhà của Kohinata.
· Một căn nhà bình thường đến mức hòa tan vào con phố nhỏ nhưng lại sở hữu một khu vườn rất đẹp. Xung quanh căn nhà khá tối, do đó ngoài khu vực được ánh đèn chiếu sáng ra thì tôi không nhìn rõ lắm, nhưng mà có thể thấy được rằng khu vườn được chăm sóc rất kĩ lưỡng.
· “Hôm nay cảm ơn cậu nhiều lắm. Mặc dù mục tiêu là để tớ khắc phục được điểm yếu của mình, nhưng mà vui lắm đó.”
Tôi lên tiếng ở trước cửa nhà cô ấy. Kohinata cũng gật đầu đáp lại.
Cô ấy liếc nhìn tôi, sau đó tiến lại gần tôi với bộ dạng có hơi lúng túng. Rồi cô ấy dừng lại ở ngay trước ngực tôi mà cúi gằm mặt xuống. Ở vị trí này tôi có thể thấy rõ đường xoáy tóc của cô ấy.
Hành động này rốt cuộc mang ý nghĩa gì đây… Cậu ấy muốn được xoa đầu sao…? Không không, chắc chắn là không thể rồi.
Mãi không đoán ra được lý do nên tôi tính lên tiếng hỏi Kohinata. Đúng lúc đó tiếng “Cạch” phát lên từ phía lối vào căn nhà.
Và rồi――、
“…A~ra~, ara-ara-ara-ara~! Không lẽ em là Sugino Tomoki-kun thường được nhắc tới đây sao?”
Từ lối vào xuất hiện một cô gái với bộ sweater màu xám, có vẻ là sinh viên đại học.
Mái tóc được nhuộm một màu nâu sáng, cả chiều cao và cơ thể đều khác hẳn Kohinata, nếu chỉ nhìn lướt qua thì không thể nhận ra được hai người họ là chị em. Nhưng mà nếu nhìn kĩ lại, có những bộ phận như khuôn miệng hay đôi mắt của họ mang cảm giác tương tự nhau.
Người vừa bất ngờ xuất hiện mà tôi đang giả định là chị của Kohinata này, đang đưa tay lên miệng mà cười một cách thích thú, nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Kohinata. Cô ấy đang cầm chiếc ví trên tay, có vẻ đang chuẩn bị đi ra cửa hàng tiện lợi.
Nói chuyện với phụ nữ vừa gặp lần đầu, quả nhiên vẫn còn khiến tôi cảm thấy ngạt thở.
“À… Vâng, em là Sugino ạ. À thì, hôm nay Kohinata…Asuka-san cùng với bạn có qua nhà em chơi game, do nhà gần nên em đã xin phép được đưa cậu ấy về ạ.”
Tôi vừa cúi đầu, vừa giải thích để không gây ra sự hiểu lầm kì lạ nào.
Kohinata ở bên cạnh thì đang run rẩy. Lý do thì tôi không rõ.
“Ừm ừm. Chị có nghe kể từ em gái chị và Nono-chan rồi. Em vẫn còn đang là học sinh cấp ba mà đã sống một mình rồi nhỉ, còn đang đi làm thêm nữa.”
Nono-chan… À, là Saejima sao. Kohinata và Saejima hình như đã chơi thân với nhau từ lâu rồi, có lẽ việc gặp mặt gia đình nhau cũng không phải là hiếm.
Có vẻ như thông tin về tôi đều bị lộ hết rồi. Cơ mà tôi cũng chẳng phải là đang giấu giếm gì.
Tôi nghĩ thế trong lòng rồi cười gượng, còn người chị ấy thì như vừa nghĩ ra gì đó mà đập tay.
Và rồi…,
“Sẵn dịp này, em có muốn vào nhà chơi không? Nhà chị chỉ có 3 mẹ con thôi, nhưng mà mẹ chị đang đi làm rồi nên trong nhà hiện tại chỉ còn một mình chị thôi.”
Chị ấy đã thốt ra một câu cực kì đáng sợ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Poso Kokuri