Không hiểu sao, Kohinata dụi đầu vào lòng tôi

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 8

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 9

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 9

Web novel - Chương 19: "Sugino, hạp với cậu lắm"

Chương 19: "Sugino, hạp với cậu lắm"

Và rồi ngày chủ nhật đã đến.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra mình toàn chơi với con trai suốt, nên chưa từng có kinh nghiệm đi chơi cùng nữ giới.

Thời cấp hai tôi đã từng vô tình gặp mấy bạn nữ trong lúc đi chơi chung với Keiichi, nhưng việc đó hoàn toàn không nằm trong kế hoạch ban đầu của bọn tôi. Thật ra tôi của ngày ấy sẽ sẵn sàng bỏ trốn vào phút chót luôn cơ. Tôi đã từng sợ con gái đến mức đó.

“Tao ghét cái cách mày mặc gì ra đường cũng ổn đấy Keiichi...”

Tôi vừa đi về phía trung tâm thương mại được chọn làm điểm hẹn, vừa nhìn Keiichi đang đi bên cạnh một cách cay cú. Hiện tại đã là quá trưa, vẫn còn thong thả 10 phút mới đến giờ hẹn là một giờ chiều.

Keiichi mặc một chiếc quần toàn trắng cùng áo sơ mi màu xanh da trời. Túi quần phía sau có để một chiếc ví dài, ngoài ra cậu ta không mang đồ xách tay.

Chỉ mấy người sành điệu mới có thể mặc quần trắng thôi đúng chứ…? Ít nhất thì chắc chắn là tôi không hợp với nó.

“HA-HA-HA! Người ta trả tiền để tao làm mấy việc này mà. Tomoki hôm nay nhìn cũng ổn áp đó, nhưng mà tao không nhớ mày có mấy bộ như này.”

“Hôm qua hết ca làm là tao phóng đi mua đó.”

“Ồooo! Chưa từng thấy mày nghiêm túc thế này luôn!”

“Không phải theo ý đó đâu… Dù sao thì cũng là đi chơi cùng con gái, tao không muốn mặc mấy bộ đồ cũ kĩ cục mịch. Với lại đứng chung với nhóm toàn trai xinh gái đẹp thế này, ít ra thì tao muốn trang phục của tao cũng phải chỉnh tề một chút.”

Đồ tôi mặc cũng chẳng được trau chuốt cho lắm. Quần Chino màu be cùng áo hoodie màu trắng có logo thương hiệu ở giữa ngực, không có gì đặc sắc lắm. Tôi mua nguyên bộ được trưng trên ma nơ canh luôn nên chắc là nhìn không kì cục đâu.

Keiichi nghe những lời đầy tự ti của tôi rồi nói những lời tâng bốc “Ể? Mặt Tomoki đâu có hẳn là xấu?”, rồi cậu ta cười phì.

Hôm nay chúng tôi sẽ lên xe buýt ở một trạm dừng ngay trước điểm hẹn, sau đó di chuyển thêm khoảng 20 phút nữa. Điểm đến là một sân bowling.

“Ngày hôm nay sẽ ra sao đây nhỉ.”

Vừa nhìn trung tâm thương mại đang dần hiện lên trước mắt, tôi vừa tự nhủ.

Có lẽ là nửa vui nửa sợ chăng?

Nhưng mà dù sao cũng là ngày nghỉ quý giá, nếu không tận hưởng thì phí lắm.

☆ ☆☆☆☆

Tôi đến điểm hẹn, sau đó chờ khoảng 10 phút trong khi nói chuyện tầm phào với Keiichi. Và rồi tôi bắt gặp Saejima nhiệt tình vẫy tay trong khi đi về phía bọn tôi. Đi cùng là Kohinata đang đeo một chiếc mũ beret hơi quá cỡ.

Saejima nắm tay Kohinata rồi từng bước nhỏ băng qua vạch kẻ đường. Chênh lệch chiều cao khiến họ trông như chị em hơn là bạn cùng tuổi.

“Xin lỗi vì đã để hai cậu chờ! Karakusa-kun như mọi khi mặc gì nhìn cũng ngầu lắm. Sugino-kun mặc thường phục trông cũng mới mẻ, hợp lắm đó! Mọi khi chỉ thấy cái tạp dề màu đen thôi.”

Vừa đến nơi là Saejima đã bắt chuyện với vẻ vô tư mọi ngày. Và như để tôn lên tính cách ấy, cô ấy chuẩn bị trang phục là quần short denim cùng áo thun tay ngắn. So với đồng phục mọi khi thì trang phục hiện tại lộ nhiều da hơn.

“Đó là đồng phục của ‘Ikoi’, cậu bị ngốc à?”

Tôi vừa cố giấu sự dao động khi được khen “hợp lắm” khỏi lộ ra, vừa làm giọng pha chút gắt gỏng mà trả lời. Tôi liên tục cầu nguyện rằng mặt mình đang không nhuộm lên màu đỏ.

“Hai cậu cũng xinh lắm đó. Có cảm giác hai cậu biết rõ thế mạnh của bản thân nhỉ? Đúng không Tomoki?”

“À… Ừm. Đúng vậy đó.”

“Ehehe~, cảm ơn hai cậu. Hôm nay chơi bowling nên tớ chọn đồ dễ vận động chút.”

Saejima vừa cười tủm tỉm vừa nói.

Không may là tôi không có dũng khí để khen con gái một cách thẳng thắn như Keiichi. Tôi có thể cùng đồng tình theo ý kiến của người khác, nhưng không thể tự mình khen một cách thật lòng. Lỡ có bị trêu chọc thì ngại lắm.

Cơ mà cái gì trên đời cũng có ngoại lệ hết.

“Chào buổi sáng Kohinata. Cái mũ caro đó nhìn hợp với cậu lắm. Tớ thấy dễ thương đó.”

Tôi vừa nói mấy câu siêu xấu hổ một cách mượt mà không một chút suy nghĩ.

Nhất định Kohinata sẽ không cười hay trêu chọc những lời tôi nói――Tôi tin là thế. Với lại một phần là do tôi không thể kiềm lại tiếng lòng của mình.

Tôi nghĩ là Saejima cũng giống Kohinata, sẽ không cười tôi nhưng mà… Rốt cuộc có gì khác nhau giữa họ nhỉ? Tôi chẳng rõ nữa.

Nhưng mà hôm nay Kohinata không phải còn đáng yêu hơn mọi ngày sao? Nếu không cảnh giác có khi tôi đưa tiền cho cô ấy luôn mất. Tầm 20 nghìn yên đủ không ta?

Kohinata sau khi nghe những lời có cánh từ tôi thì để lộ màu đỏ hiện lên cặp má mềm mại trước khi cúi gằm mặt xuống, có lẽ là để giấu sự xấu hổ, rồi đánh vào tay tôi . Sau đó cô ấy bối rối thao tác với cái điện thoại thông minh của mình.

“Sao vậy… ‘Hạp với Sugino lắm’?”

Từ màn hình điện thoại của Kohinata, một dòng chữ mà tôi không hiểu được hiện ra.

Hạp? Rốt cuộc ý của cậu là gì hả!?

“Nè Kohinata, rốt cuộc hạp là sao vậy?”

Có quá ít thông tin để tôi hiểu nội dung của câu đó, nên tôi đặt tay lên đầu gối và cúi thấp người xuống, rồi hỏi Kohinata.

Cô ấy nhìn lại điện thoại của mình vài lần, rồi mặt cô ấy trở nên đỏ hơn cả lúc nãy. Xong cô ấy lại đánh vào tay tôi thêm một lần nữa.

“Ể? Là lỗi của tớ sao?”

Tôi đứng hình trong khi nhìn Kohinata quay mặt đi với vẻ giận dỗi, rồi tôi thấy Keiichi và Saejima theo dõi chúng tôi và cười toe toét. Cái biểu cảm “Bọn tớ hiểu hết rồi” đó là sao hả?

“Vừa rồi là lỗi của Tomoki nhỉ.”

“Phán đoán tệ quá Sugino-kun, đánh máy nhầm cỡ này thì cậu nhìn phát phải hiểu chứ?”

Hai người họ nói thế với tôi. Đánh máy nhầm á? Mấy chữ đó có chỗ bị gõ nhầm sao?

Kohinata đã định viết “Hợp lắm” ―― Tôi chỉ hiểu ra khi mà xe buýt cuối cùng đã đến trạm dừng của cả bọn.

―――Lời bạt của tác giả―――

Sự dễ thương của Kohinata đang vượt quá giới hạn rồi…

―――Ghi chú của người dịch―――

Đoạn văn bản Kohinata đã nhập là 『杉野、に当てる』(Sugino, ni ateru), còn đoạn chữ đúng phải là 『杉野、似合ってる』(Sugino, ni atteru). 当てる đại khái có một vài nghĩa, tất nhiên đặt trong ngữ cảnh thì ai cũng nhận ra như 2 người kế bên, nhưng main lại “chậm tiêu” và đi hỏi ngược lại 当てる với nghĩa nào. Tôi không nghĩ bản dịch thể hiện tốt lắm nên cậu main có vẻ hơi đần, nên tôi note chút để đính chính. (Bản dịch câu này tham khảo của bác danglong)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Pechi