Không hiểu sao, Kohinata dụi đầu vào lòng tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 8

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 9

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 9

Web novel - Chương 18: Ngày chủ nhật, tính sao đây?

Chương 18: Ngày chủ nhật, tính sao đây?

Vài ngày trôi qua sau bữa trưa cùng nhóm Kohinata diễn ra vào thứ hai.

Bằng cách nào đó thì việc nhóm bốn người chúng tôi tụ tập ăn trưa cùng nhau ở sân đã trở thành một việc bình thường.

Đột nhiên từ chối thì có vẻ kì, với lại tôi cũng không có lý do gì để làm vậy cả.

Keiichi thì hôm nào cũng ở đó. Dành thời gian bên Kohinata cũng giúp tôi cảm thấy dễ chịu. Còn Saejima thì rất tích cực giúp đỡ tôi khắc phục điểm yếu của mình.

Phải nói là tôi có hơi để ý tới phản ứng xung quanh, nhưng mà bốn người bọn tôi đã bàn với nhau trước về chuyện này vào thứ hai, nên tôi cũng không còn bận tâm nữa. Nếu tôi có cảm nhận được ánh nhìn ác ý thì có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng mà thôi.

Nhân tiện thì Saejima đã không giải thích cho tôi về hành động kì lạ của Kohinata hôm đó, nên đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu được.

“Kohinata, đây là để đáp lễ món kẹo lần trước.”

Sau khi Kohinata dùng xong bữa trưa, tôi nhìn cô ấy vui vẻ cất hộp cơm của mình vào cặp, rồi lấy bánh quy mà tôi chuẩn bị sẵn từ trong túi đồng phục ra và đưa cho cô ấy.

Mắt Kohinata mở to hơn một chút và hướng về phía tôi, rồi về phía chiếc bánh quy socola tôi đang đặt vào lòng bàn tay cô ấy.

“À rế? Tomoki, còn tao thì sao?”

“Đáng tiếc là chẳng có đâu. Chẳng qua là ở nhà tao còn dư thôi.”

“Hể~! Tốt quá rồi nhỉ Kohinata! Lucky!”

Keiichi giả vờ chọc tôi một chút, còn Saejima thì cười vui vẻ như đang nhìn theo đứa con của mình.

Kohinata gật đầu về hướng của Saejima, có vẻ không hề ghét món quà này. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là đồ mua ở cửa hàng tiện lợi thôi nên cũng không to tát gì, nhưng mà tôi lại có cảm giác công sức bỏ ra để mua nó hoàn toàn xứng đáng. Cơ mà có hơi xấu hổ nên tôi đã nói rằng nó là đồ còn thừa.

“Kohinata đã cho tớ kẹo nhiều lần rồi. Chỉ toàn nhận thôi thì tớ không thoải mái lắm… Nếu cậu không ghét nó thì nhận giúp tớ nhé.”

Sau khi nghe lời tôi, Kohinata gật đầu mạnh hơn mọi khi khoảng 30 phần trăm.

Hự――Sinh vật này là sao đây..? Sao có thể dễ thương thế này được!?

Nhưng mà nếu cho người khác xem bộ dạng đáng yêu này, chắc chắn số lượng người cố tặng bánh kẹo cho Kohinata sẽ tăng lên. Tỉ lệ việc này xảy ra dễ dàng vượt quá 120% là ít.

Và trong số đó, không thể đảm bảo được rằng sẽ không có ai có ý đồ xấu.

Tôi vội vàng nhìn ngó xung quanh, và may mắn là có vẻ đang không có học sinh nào nhìn về phía này cả.

Nếu bộ dạng thiên thần này của Kohinata bị ai đó nhìn thấy thì tôi sẽ phải cảnh giác người đó suốt khoảng thời gian đi học của tôi mất. Tôi cũng cần cẩn thận không cho Kohinata đồ ăn vặt một cách dễ dãi.

“Tạm dẹp cái bức tường phòng thủ của mày đi Tomoki, ngày chủ nhật mày tính sao? Hôm đó mày nghỉ làm thêm mà đúng chứ?”

Tôi ngắm nhìn Kohinata để tự chữa lành, rồi lại trở nên đề phòng xung quanh.

Trong khi hai hành động đó thay phiên nhau lặp đi lặp lại, Keiichi bắt chuyện với bộ dạng có vẻ bất ngờ.

Mày thật sự… không hiểu sự đáng yêu hết mức này của Kohinata sao? IQ mày không đủ rồi, đi rèn luyện dưới thác nước đê.

“Ừ ha. Thứ bảy tao vẫn đi làm bình thường, còn chủ nhật thì nghỉ. Cơ mà tao chưa có dự định gì hết.”

Tôi về cơ bản là sẽ dành cuối tuần để đi làm thêm, nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Cứ quay đi quay lại giữa việc đi học và đi làm thêm cũng khá mệt mỏi, và cũng có cảm giác như là mình đang lãng phí thời học sinh vậy. Nên là tôi cố sắp xếp ca làm để ít nhất một tháng tôi được nghỉ hai lần.

“Tớ cũng không có kế hoạch gì hết!’

“…(Gật đầu)”

Sau khi tôi khai báo việc mình trống lịch vào chủ nhật, cả Saejima và Kohinata đều hưởng ứng rằng mình cũng tương tự.

Bọn họ… phản ứng vô cùng tự nhiên, nhưng mà như thế có nghĩa là lại đi chơi cùng tôi và Keiichi vào ngày nghỉ à? Dù sao thì họ cũng đã đến chỗ làm của tôi lần trước rồi, nên bây giờ đã quá muộn để có thể lên tiếng.

Saejima có vẻ đã để ý biểu cảm thắc mắc của tôi nên trông như đang có cảm giác tội lỗi. Cô ấy rào trước: “Bọn tớ không có đang giấu cậu cái gì đâu.”

“Có cơ hội thì tớ muốn đi chơi đàng hoàng cùng Sugino-kun vào ngày nghỉ… là những gì tớ đã nói trong buổi họp. Mấy lần làm phiền cậu ở chỗ làm thêm, do toàn bộ mục đích ngày hôm đấy chỉ có thế, nên sau đó bọn tớ cũng giải tán luôn.”

“Hể… Nhưng mà các cậu có thể cứ thế đi chơi cũng được mà?”

“Nói sao nhỉ… Tớ không muốn bị nghĩ là mình lợi dụng việc giúp đỡ Sugino-kun để tranh thủ làm quen với Karakusa-kun đâu.”

Trước khuôn mặt cười cay đắng của Saejima, tôi lỡ để lộ tiếng thở dài trong sự ngạc nhiên.

Đây là tinh thần chính nghĩa sao… không có một chút động cơ cá nhân nào. Có người như thế này ở bên cạnh Kohinata, người hâm mộ là tôi đây cũng thấy yên tâm phần nào.

Mặc dù đã có lúc tôi đã bị chính nanh vuốt của cô ấy hướng về mình.

“Ra là vậy. Bị cho ra rìa thì tớ cũng thấy buồn lắm nên cho tớ tham gia với các cậu luôn đi. Mà không cần phải để ý quá mức tới cái vấn đề kia của tớ đâu đấy.”

Nếu cứ giữ ý với nhau suốt thì cả hai bên đều không thể tận hưởng ngày nghỉ được.

Nhờ Saejima, Kohinata và cả Keiichi nữa, ác cảm đối với phái nữ trong tôi có vẻ đang dần phai nhạt đi. Mặc dù phương pháp điều trị có hơi chút gượng ép, nhưng mà tôi vẫn biết ơn họ.

Khi tôi tích lũy đủ những trải nghiệm đi chơi cùng nhau như thế này, có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ có thể yêu đương một cách bình thường trở lại. Được thế thì tốt biết mấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kokukoku