Chương 16: Giờ nghỉ trưa ở sân trường.
Sau buổi chơi game giúp kéo gần khoảng cách giữa tôi với Kohinata và Saejima vào thứ sáu, tôi trải qua hai ngày cuối tuần năng suất cùng công việc làm thêm. Và rồi thứ hai lại đến.
Vào ngày thứ sáu với nhiều việc đáng lưu tâm ấy, chị Shizuka đã hỏi tôi thông tin liên lạc trước khi chào tạm biệt nhau.
Dù vậy, cả tôi và chị ấy đều hoàn toàn không có liên lạc gì với nhau sau đó. Ngoài việc danh bạ của tôi có thêm một cái tên mới thì chẳng có thay đổi gì khác.
Có lẽ chị ấy chỉ xin trước để phòng trường hợp cần thiết mà thôi.
Cơ mà việc tôi có số của chị Shizuka trước cả người bạn cùng lớp Kohinata đang để lại trong tôi một cảm xúc khá là phức tạp. Không biết Kohinata đã biết chưa nhỉ? Không hiểu sao thấy khó hỏi ghê.
“Hể… vậy có nghĩa là Tomoki muốn có số liên lạc của cô ấy sao?”
Trước giờ sinh hoạt buổi sáng, sau khi tôi vừa giải thích xong những gì đã xảy ra vào ngày thứ sáu, không hiểu sao Keiichi lại đi đến được kết luận đó.
“Sao lại thành ra thế hả?”
“Không phải mày đang bất mãn vì chỉ có được số của người chị thôi sao? Đã đủ thân đến mức vào nhà nhau chơi thì cỡ thông tin liên lạc thường là đã có rồi chứ?”
Nhân tiện thì tôi đã bỏ qua chi tiết tình hình nhà Kohinata, cũng như câu nói đáng xấu hổ khi ấy.
Phần đầu tiên thì tất nhiên là tôi không được tùy tiện nói ra rồi, còn phần sau thì tôi có thể thấy trước cảnh cậu ta trêu chọc tôi không tha.
“Cho tao vào nhà có phải là ý của Kohinata đâu. Mà thế thì sao chứ. Tao có bất mãn gì đâu, chỉ thấy hơi kì chút thôi.”
Quả thật tôi muốn trở nên thân thiết với Kohinata.
Sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, tôi đã đi đến kết luận đây không là gì khác ngoài mong muốn bảo vệ của tôi.
Bởi vì Kohinata rất dễ thương, chỉ ngắm nhìn thôi đã đủ chữa lành cho tôi rồi. Nói chuyện với cô ấy cũng rất dễ chịu nữa.
Đây không phải là cảm xúc luyến ái mà cảm giác nó gần như là cảm xúc cho con gái hay em gái của mình vậy. Tất nhiên tôi chẳng có đứa con gái hay em gái nào cả, và cũng chưa một mảnh tình vắt vai, nên tất cả đều chỉ là suy đoán.
“Hê. Mà bây giờ cứ như thế này chắc là được rồi… Kìa, vừa nhắc tới luôn.”
Keiichi nói thế, rồi hất cằm về phía trước lớp. Tôi đưa mắt về đó thì thấy Kohinata bước vào lớp với khuôn mặt vô cảm như mọi khi, trong khi nhận những lời xã giao “Chào buổi sáng” từ bạn cùng lớp.
“Hôm nay cũng dễ thương ghê.”
“Không bị vấp ngã ở đâu chứ?”
“Cậu làm xong bài tập chưa?”
Những câu nói đó vang khắp lớp, như thể mọi người đang cố hết sức để chiều hư Kohinata vậy.
Tôi hiểu cảm giác của bọn họ đến mức đau đớn ―― Nói gì đi nữa thì Kohinata vẫn rất dễ thương mà.
Nhưng mà trong số đó, cả tôi và Keiichi nữa, có bao nhiêu người thật sự hiểu được Kohinata chứ?
Về việc cô ấy thật ra là một đứa trẻ từng được cưng chiều hết mực, về sự qua đời của người bố dẫn đến suy nghĩ mình cần phải tỏ ra chín chắn hơn.
Xét đến việc ngay cả người chị Shizuka cũng không chắc chắn về nhiều thứ, khả năng cao người hiểu được cô ấy chỉ có mỗi Saejima thôi.
“Cái người nhỏ xíu, vậy mà vẫn đang cố gắng quá chừng.”
Tôi nhìn theo bóng lưng Kohinata đang gật đầu với các bạn cùng lớp mà lẩm bẩm một mình.
Nếu có thể, tôi không chỉ muốn là người nuông chiều cô ấy. Tôi muốn trở thành người mà cô ấy có thể tin tưởng mà làm nũng cùng ―― Tôi vừa nghĩ thế, vừa nhìn cô ấy gật đầu với những người xung quanh.
☆ ☆☆☆☆
“Anh em mình ra sân sau đê!”
“Sao đột nhiên thế… tao thì ăn trưa ở đâu cũng được.”
Giờ nghỉ trưa, khi tôi định lấy cơm nắm tự làm trong cặp ra thì Keiichi đột nhiên quay sang rủ rê. Tên này có vẻ lại ăn bánh mì ngọt như mọi khi.
Vào giờ ăn trưa thì sân sau là một địa điểm khá đông người, trừ khoảng thời gian giữa mùa đông hoặc mùa hè.
Nhưng mà hiện tại vẫn chưa có nhiều học sinh năm nhất đến đây. Theo kinh nghiệm của tôi thì bọn họ sẽ xuất hiện nhiều hơn sau khoảng thời gian Tuần lễ Vàng. Tạm thời thì khu vực này sẽ khá vắng cho đến lúc đó.
Tôi đi bên cạnh Keiichi ra sân sau thì gặp một gương mặt quen thuộc.
“A, Saejima kìa.”
Ở gần bóng cây nơi Kohinata ngắm kiến hôm trước, Saejima đang trải bạt dã ngoại ra.
Có vẻ các bạn nữ ăn trưa ở sân sau đều mang theo bạt trải.
Vì chỉ là bãi cỏ thôi nên đám con trai không quan tâm mà mặc định ngồi đất hết. Việc dùng cặp thay cái bàn cũng khá phổ biến.
“Đã để cậu chờ rồi~. Ồ, bạt rộng ghê ha.”
Keiichi lên tiếng trong khi bọn tôi tiến về phía cô ấy. Oi, “để cậu chờ” là sao hả?
“Chào Sugino-kun, cả Karakusa-kun nữa! Tớ có sẵn bạt dùng cho hai người ở trường luôn, nhưng mà bốn người thì tớ sợ là hơi nhỏ nên sẵn dịp tớ với Asuka đi mua cái mới vào ngày nghỉ luôn.”
“Ể? Mua mới luôn sao? Để bọn tớ trả tiền nhé.”
“Không sao không sao, cái trước cũng khá là cũ rồi. Bọn tớ cũng đang tính thay mà. Chỉ cần gấp đôi nó lại là lại dùng cho hai người được thôi.”
“Ehehe”, Saejima vừa cười vừa đáp lại Keiichi.
Một lần nữa, tôi lại là người bị cho ra rìa trong khi bọn họ lên kế hoạch cùng nhau.
Cơ mà thế này thì việc không nhắc đến Kohinata và Saejima trong lớp trở thành vô nghĩa sao? Ăn trưa cùng nhau ở sân sau thế này thì chắc chắn sẽ bị người khác nhìn thấy.
Không phải là tôi muốn giấu kín bằng mọi giá. Chỉ là nếu không giấu nữa thì tôi cần chuẩn bị tinh thần ít nhiều để đối mặt với những rắc rối sắp tới.
“…À này. Dù sao thì cũng đã chơi game ở nhà tớ rồi. Cỡ ăn trưa cùng nhau thôi thì không có lý do gì để tớ từ chối cả. Cho nên đừng có thông đồng sau lưng tớ nữa.”
“Đâu có, tao chỉ đơn giản là muốn làm cho Tomoki bất ngờ thô- Ái đau đau đau! Đừng có xoáy thái dương tao chứ!”
Sau khi trừng phạt Keiichi dưới danh nghĩa “hướng dẫn”, tôi cảm nhận được ai đó đang giật giật vạt áo của tôi. Không cần quay lại tôi cũng biết đó là ai.
Đúng như tôi đoán, khi tôi nhìn về phía sau thì một cái xoáy tóc quen thuộc hiện lên trước mắt tôi.
Tôi bỏ tay khỏi Keiichi ―― “Á hự” ―― rồi quay cả người về phía Kohinata.
“Yo, Kohinata.”
Tôi gửi lời chào đến Kohinata, người đang ngước lên nhìn tôi.
Chị Shizuka đã nói rằng cảm xúc của Kohinata đang quay lại.
Sự xấu hổ nhẹ nhàng tôi thấy được từ ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm ấy, chắc chắn là một dấu hiệu tốt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
