Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15137

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 10 - Chương 3 Nỗi u sầu của đại tiểu thư

Chương 3 Nỗi u sầu của đại tiểu thư

Trong một căn phòng thuộc căn cứ địa của "Tam Đầu Cốt" tại Phố Nguyệt Độc.

Kurosu Sansa ngồi trên ghế, mặt mày nhăn nhó lộ rõ vẻ khó chịu.

Trên chiếc bàn ngay trước mặt cô ta là một con thú nhồi bông hình thỏ trông vô cùng rẻ tiền và có gu thẩm mỹ thảm hại.

Vừa nhìn chằm chằm vào con thú bông đó, cô vừa cất tiếng hỏi tên thuộc hạ đang đứng bên cạnh:

"Thế? Là cái thứ của nợ đó à?"

"Vâng."

"Sao ngươi biết?"

"Nó sử dụng ma thuật kỳ lạ để trêu chọc những người xung quanh, lại còn tự xưng là Tiên nữ may mắn."

"Tiên nữ may mắn hả."

Dưới cái nhìn chằm chằm từ con mắt độc nhất của Sansa, con thỏ bông vẫn ngồi im thin thít, không nhúc nhích dù chỉ một chút.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

"Đại tỷ, có khách tìm."

"Ra ngay đây."

Sansa cùng đám thuộc hạ rời khỏi phòng.

Trong không gian tối om khi ánh đèn đã tắt, chỉ còn lại con thỏ bông trơ trọi trên bàn.

"Pư pư pư."

Và rồi, một tiếng cười kỳ quái vang vọng trong căn phòng lẽ ra không còn một bóng người.

1

Thật tình, sao cái chốn này lại bẩn thỉu thế không biết.

Đó là ấn tượng đầu tiên đập vào mắt đại tiểu thư Kacho Yohane ngay khi đặt chân đến Phố Nguyệt Độc.

Cô mang theo ba người quản gia là Inui, Roto và Hamaji đến đây cốt để gặp Kurosu Sansa, người đang hiện diện trước mắt cô lúc này.

Mục đích của cô là thực hiện một cuộc giao dịch với Sansa.

Trong màn thứ hai của "Trò chơi Tranh đoạt" trước kỳ nghỉ hè, Yohane và Sansa - kẻ đã hoán đổi vị trí với Tetsunoshin - đã có một cuộc trò chuyện, và cô đã tiết lộ mục đích tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana của mình.

Mục đích của Yohane chính là cứu cô em gái Hinako, người không thể sống lâu do chứng rối loạn cơ thể bẩm sinh.

Kacho Yohane là trưởng nữ của tập đoàn tài phiệt Kacho, cũng là cựu Hội trưởng Hội học sinh trường Cao trung số 7 Đảo Nanae, nhưng dù có quyền lực đến đâu, cô vẫn bất lực trước căn bệnh này.

Cô đặt toàn bộ hy vọng vào Bộ sưu tập Nanana, mong muốn hiện thực hóa điều ước bất khả thi đó.

Đối mặt với chuyến viếng thăm của Yohane, Sansa nở nụ cười ngạo nghễ thường ngày và mở lời:

"——Vậy thì, xác nhận lại nội dung giao dịch lần cuối nào. Những Bộ sưu tập Nanana cũng như thông tin về chúng mà tôi thu thập được sau này, hễ cái nào tôi cho là có ích với Đại tiểu thư thì sẽ cung cấp miễn phí."

"Đổi lại, khi Sansa-san cần can thiệp vào những việc liên quan đến nhà Kacho, tôi sẽ âm thầm tạo điều kiện cho cô."

"Trong trường hợp xấu nhất, cái nhà đó có thể tiêu tùng đấy nhé."

"Sao cũng được, tôi chỉ cần Hinako sống được là đủ."

"Mặc kệ cha mẹ mình ra sao à? Đúng là lời lẽ của những cô tiểu thư lớn lên trong nhung lụa có khác."

"Bởi vì kể cả khi nhà Kacho sụp đổ, tôi cũng đã có đủ bản lĩnh để tự lập rồi."

Cha mẹ của Yohane coi cô bé Hinako ốm yếu bệnh tật là phế phẩm và đã nhẫn tâm vứt bỏ con bé.

Yohane đã hoàn toàn tuyệt vọng với những bậc cha mẹ như vậy.

"Ra là thế, tôi đùa hơi quá trớn rồi. Điều này cũng có nghĩa là cô đã giác ngộ việc vứt bỏ tất cả nhỉ."

"Tính đến chuyện sau khi cứu được Hinako chẳng phải là điều hiển nhiên sao?"

Yohane vẫn thẳng thắn đối diện với ánh nhìn của đối phương.

Sansa buông một câu "Vậy thì thất lễ rồi", khẽ giơ tay ra hiệu chịu thua, rồi nói tiếp:

"Vậy thì chốt thế nhé, sau này mong được chiếu cố nhiều hơn."

Như vậy, Yohane đã không còn đường lui.

"Thế, tình hình gần đây sao rồi?"

Sau khi chốt xong chuyện chính, Sansa bắt đầu tán gẫu.

"Vẫn như trước, tôi đã cho điều tra những nơi có khả năng là 'Di tích'. Tuy nhiên, hiện tại nơi cần quan tâm nhất là Cộng đồng Cao trung số 7."

"Ừm, nhớ không nhầm là chỗ của Amagi Taisei và Hitoshi Asumi nhỉ."

"Hơn nữa còn xảy ra một vụ việc đáng quan ngại."

Yohane kể cho Sansa nghe về buổi tập hợp vào nửa đầu kỳ nghỉ hè.

"Hừm, vụ cướp đoạt và công khai thông tin trên mạng à."

"..."

"Đại tiểu thư, ánh mắt đó là ý gì hả? Cô đang nghi ngờ tôi là thủ phạm vụ cướp sao?"

"Chỉ là nghi ngờ thôi. Thực tế thì lúc 'Trò chơi' diễn ra, cô chẳng làm khối chuyện quá giới hạn còn gì?"

"Này này này, đừng có mà vu khống, cô có bằng chứng không?"

"Không có. Chỉ là, những người có mặt tối hôm đó bao gồm các người thách đấu, Leprechaun, Công ty Bảo an Tổng hợp, GREAT7 đứng đầu là Ikkaku Shunjuu, và ngoài ra còn có những kẻ hoạt động trong bóng tối nữa."

"Ý cô là tôi hử?"

"Đêm đó, trong số những người được xe cứu thương chở đi, có rất nhiều kẻ mặt mũi hung tợn đấy."

"Thế thì tính là căn cứ gì chứ."

"Nhưng cũng đủ để nghi ngờ."

Ngay sau đó, Sansa cười lớn trước mặt Yohane.

"Tôi chẳng có gì phải giấu cô cả. Đúng vậy, tôi đã làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng không có nghĩa là tôi liên quan đến vụ cướp này. Tôi làm thế cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Nói vậy là sao?"

"Nói theo lời của một kẻ nào đó thì là 'không bõ công'. Chỉ cần không phải là Bộ sưu tập Nanana mà tôi muốn thì tôi sẽ không làm bừa. Đó chính là vấn đề rủi ro thực tế. Cướp đoạt những Bộ sưu tập mà ngay cả năng lực còn chưa rõ thì chẳng có ý nghĩa gì cả."

"Quả đúng là vậy."

Toàn bộ thông tin về Bộ sưu tập Nanana vẫn chưa được làm rõ.

Số lượng rốt cuộc là bao nhiêu? Chúng sở hữu năng lực gì?

Tóm lại những phần còn đầy nghi vấn là rất nhiều.

Hiện tại điều có thể xác định chỉ là sự tồn tại của thứ gọi là "Di tích", và Bộ sưu tập Nanana được chôn giấu trong rương kho báu sâu bên trong đó.

Ngoài ra thì việc thu thập đủ tất cả Bộ sưu tập Nanana sẽ thực hiện được bất kỳ điều ước nào.

"Sansa-san, phía cô thì thế nào?"

"Tôi thì bận đủ thứ chuyện, gần đây tôi mê mẩn mấy bộ manga thiếu nữ ngày xưa, đang cày lại từ tập 1..."

"Không ai hỏi chuyện đó! Tôi đang hỏi về phía Bộ sưu tập Nanana kìa."

"Ái chà, cô nói cái đó à. Nếu vậy thì nói rõ ngay từ đầu đi chứ."

"Dựa theo mạch chuyện nãy giờ thì phải tự hiểu chứ, còn cần phải nói ra sao! Xin cô đừng có trêu chọc người khác nữa!"

Sansa nói "Đùa thôi mà" với một Yohane đang phẫn nộ, rồi tiếp lời:

"Tôi bị mụ sâu rượu đáng ghét đó ghim rồi, cơ bản là không thể hành động được. Tuy có thu mua, nhưng về mặt 'Di tích' thì hoàn toàn không tham gia. Bên tôi cũng có những người rất giỏi trong đám người thách đấu thế hệ trước, nhưng mà năng lực giỏi quá mức nên giờ đi làm việc cho Hội đồng Thống nhất thay tôi hết rồi."

"Là cô Kannagi Ruri à."

"Sự tình là vậy đấy, bọn tôi sau này cũng không định công phá 'Di tích'. Trừ phi có hàng cực phẩm như trong 'Trò chơi' mấy hôm trước xuất hiện thì không nói."

Tuy nhiên, Yohane không định tin hoàn toàn lời Sansa nói.

Bởi vì Kurosu Sansa được công nhận là kẻ xấu, là một kẻ lừa đảo.

"Vậy tôi xin phép cáo từ, không khí ở đây thực sự không hợp với tôi."

"Thế à? Vậy nếu có biến gì thì lần tới tôi sẽ đi tìm cô."

"Thế thì giúp tôi nhiều lắm đấy."

Yohane rời khỏi phòng, trên đường được dẫn ra lối thoát, cô gặp người quen.

"Ái chà, đây chẳng phải là Tetsunoshin sao."

Tsujifuka Tetsunoshin.

"Xin chào."

"Nhắc mới nhớ, cậu là thuộc hạ của Sansa-san nhỉ. Cậu vẫn khỏe chứ?"

"Nhờ phúc của cô."

"Cơ mà, trông cậu tiều tụy lắm đấy."

"Không, chỉ là bận học bổ túc ở trường rồi bài tập về nhà, ngoài ra còn ảnh hưởng của việc huấn luyện đêm khuya..."

"Cậu đang lầm bầm cái gì thế?"

"...Xin lỗi, ý thức tôi hơi mơ hồ chút."

"Này~, Tetsu!"

Lúc này, một cô bé cực kỳ dễ thương vừa gọi vừa chạy tới.

Cô bé nhìn thấy Yohane, mở to mắt vô cùng ngạc nhiên.

"A, sao thế này, chị gái này xinh quá!"

Cô bé không hiểu sao lại trở nên luống cuống tay chân. Yohane có ấn tượng về cô bé này.

"Tetsunoshin, cô bé này chẳng lẽ là..."

"Về chuyện này, có chút khó nói..."

Yohane giữ khoảng cách với cô bé đó - Yoshino Saki, và hỏi Tetsunoshin về tình trạng của Saki.

Tetsunoshin cho cô biết Saki bị mất trí nhớ, hoàn toàn không nhớ gì về chuyện của "Trò chơi" mấy hôm trước.

"Ra là vậy, thế thì tôi giả vờ không quen biết sẽ tiện hơn."

"Cảm ơn cô."

Nhìn dáng vẻ thì thầm to nhỏ đó của hai người, Saki phồng má tiến lại gần.

"Hai người đang lén lút nói chuyện gì thế!"

Yohane nhìn Saki đang giận dỗi, cười vui vẻ.

"Ái chà, chị nói chuyện với Tetsunoshin thôi mà, có vấn đề gì sao?"

"Tuy không có vấn đề gì, nhưng em không thích thế!"

"Ơ kìa, tại sao?"

"Tại vì, Tetsu là bạn trai của em!"

Saki đỏ mặt hét lên như thế, khiến Yohane ngạc nhiên nhìn sang Tetsunoshin.

Tetsunoshin cố sức quay mặt đi chỗ khác, nhưng ngay cả tai cậu ta cũng đã đỏ bừng lên rồi.

Saki tiếp tục hét lớn:

"Tại vì hôm nay là ngày nghỉ giữa đợt học bổ túc nên bọn em mới cùng đến đây chơi! Tóm lại là, em và Tetsu đang hẹn hò đó!"

Có lẽ do đang giận, Saki nói năng rất thẳng thừng, điều này khiến Yohane vừa ngạc nhiên vừa cười ranh mãnh.

Nhân tiện nói luôn, Tetsunoshin đã ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt.

"Chị biết rồi, bình tĩnh lại đi cô bé. Chị đâu có định cướp Tetsunoshin khỏi em đâu."

Yohane nở nụ cười với Saki đang thở "Phì phò! Phì phò!", đồng thời vỗ nhẹ vào vai Tetsunoshin.

"Hãy bảo vệ cô bé cho tốt nhé. Nếu có chuyện gì thì đừng ngại, cứ đến tìm tôi bàn bạc. Không nhờ Sansa-san mà đến nhờ tôi cũng là một lựa chọn đấy."

"Đại tiểu thư."

"Cậu từng làm người hầu dưới trướng tôi mà, nên bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tôi."

Sau đó, Yohane một lần nữa mỉm cười với cả hai.

"Tạm biệt nhé, cặp đôi xứng đôi vừa lứa."

Yohane rời khỏi căn cứ của Tam Đầu Cốt, ra khỏi Phố Nguyệt Độc và bước lên chiếc xe hơi cao cấp đang đậu ở đó.

"Đại tiểu thư, tiếp theo đi đâu ạ?"

"Đến trường Cao trung số 1."

2

Chiếc xe cao cấp chở Yohane đến trường Cao trung số 1 nằm ở khu vực trung tâm Đảo Nanae.

Trong khuôn viên rộng lớn của trường Cao trung số 1 với những tòa nhà san sát nhau, đây là đỉnh cao trong số bảy trường cao trung trên Đảo Nanae, và quan trọng nhất, đây cũng là ngôi trường đầu tiên được xây dựng trên đảo.

Sau khi xuống xe, nơi Yohane đối mặt là trung tâm của trường Cao trung số 1: Phòng Hội học sinh trường Cao trung số 1.

"Đã lâu không gặp, cựu Hội trưởng Kacho."

Người đón tiếp Yohane là một nam sinh đeo kính, trông rất nghiêm túc.

Cậu ta tên là Nishikiori, giữ chức Phó hội trưởng đương nhiệm.

Nishikiori mời Yohane ngồi xuống ghế sô pha dành cho khách, sau đó Yohane hỏi cậu ta:

"Thế, cậu cất công gọi tôi ra đây rốt cuộc là có việc gì?"

Yohane ngậm ống hút ly hồng trà đá được mang lên, Nishikiori lộ vẻ mặt không vui, nói với Yohane:

"Thực ra đã xảy ra chút vấn đề."

"Vấn đề?"

"Hội trưởng Eto đã bị cảnh sát bắt giữ."

"...Cậu nói cái gì?"

"Dường như bị bắt quả tang vì hành vi quấy rối."

"Khoan đã, đùa kiểu gì thế này?"

"Đây là sự thật, thông tin cụ thể chúng tôi đã tổng hợp xong rồi."

Nishikiori cầm tập tài liệu trên cùng trong chồng tài liệu đặt trên bàn lên.

"Rồi sao nữa?"

"Hội trưởng Eto phủ nhận tội danh, hiện đang trong quá trình thẩm vấn. Vì tính chất vụ án đặc biệt nên đã có lệnh cấm khẩu. Dù thế nào đi nữa, trước khi có kết quả, bề ngoài chỉ có thể thông báo là Hội trưởng Eto tạm nghỉ học."

"Cũng phải."

"Vấn đề là trong khoảng thời gian Hội trưởng Eto vắng mặt này. Chúng tôi hy vọng cựu Hội trưởng Kacho có thể coi như một ngoại lệ, đảm nhận chức vụ thay thế và quay lại Hội học sinh."

Yohane đang đọc tài liệu bèn ngẩng đầu lên.

"Ra là vậy, khoảng thời gian còn lại ít ỏi của kỳ nghỉ hè này đúng là thời điểm vô cùng nhạy cảm nhỉ."

"Ban đầu cũng có đề xuất để tôi đảm nhận chức vụ Quyền hội trưởng, nhưng không may là đối với tôi thì gánh nặng của việc này quá lớn."

"Vì là chỉ huy tiền tuyến của Lễ hội trường mà."

Nishikiori gật đầu.

Lễ hội văn hóa các trường cao trung Đảo Nanae, dựa trên sự vận hành của Hội đồng Thống nhất cai quản hòn đảo này, là một lễ hội chung do toàn thể các trường cao trung trên Đảo Nanae cùng tổ chức.

Và điều quan trọng nhất nằm ở chỗ, đây còn là nơi các trường cạnh tranh lẫn nhau, kết quả cuối cùng là tiêu chuẩn duy nhất xác định thứ hạng rõ ràng của bảy trường cao trung.

Mỗi trường đều sẽ đặt cược uy tín của mình, dốc hết mười hai phần khí thế vào lễ hội này và triển khai những cuộc đối quyết nghiêm túc.

"Vào thời điểm quan trọng này mà Hội trưởng đương nhiệm lại rời đội ngũ, đây là tình huống vô cùng đặc biệt. Để toàn thể học sinh trường ta chấp nhận, chỉ có người có thành tích thực tế mới có thể đảm nhiệm chức vụ đại diện."

"Người có thành tích thực tế nhỉ."

"Chỉ có nhân vật nòng cốt đã dẫn dắt trường Cao trung số 1 giành chiến thắng trong Lễ hội trường năm ngoái mới có thể được giao phó trọng trách này."

"Lôi người đã quy ẩn ra để làm gì chứ?"

"Dù vậy, chúng tôi vẫn muốn nhờ cựu Hội trưởng Kacho đảm nhận vai trò đại diện cho đến khi Hội trưởng Eto trở lại."

"Ái chà, tôi được tin tưởng gớm nhỉ... Lại phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho cái tên biến thái đó."

Rầm!

"Hội trưởng Eto không thể nào làm ra chuyện đó."

Nishikiori đập bàn, hét lên với vẻ mặt nghiêm túc.

Yohane cũng gật đầu đồng tình với ý kiến của cậu ta.

"Tôi đùa hơi quá rồi. Cậu cứ yên tâm, tôi không hề nghi ngờ phẩm hạnh của cậu ta. Ít nhất thì tôi không đời nào để một kẻ đê tiện làm ra những hành vi thô thiển đó nối nghiệp mình đâu, đúng không?"

"Nói vậy là..."

"Được rồi, tôi chấp nhận."

"Vô cùng cảm ơn chị."

Nishikiori lộ vẻ an tâm, cúi đầu chào.

"Việc này không nên chậm trễ, ngày mai hãy triệu tập tất cả những người có liên quan có thể gọi được đến đây. Những học sinh đang chuẩn bị cho Lễ hội trường chắc chắn đều đang ở lại trên đảo nhỉ."

"Đương nhiên rồi. Trường Cao trung số 1 là nhà vua bất bại của Lễ hội trường, nhân sự luôn được bố trí vạn toàn."

"Tốt lắm, vậy để ngày mai bàn tiếp."

Yohane nói chuyện xong với Nishikiori, sau khi rời khỏi phòng Hội học sinh, cô lập tức lấy điện thoại ra.

"A lô a lô, Chuột nhắt à. Bây giờ gặp mặt được không?"

3

"Tên Yohane đáng ghét, trời nóng thế này mà lại gọi mình ra."

Ikyuu Tensai đứng ở địa điểm hẹn gặp, lẩm bẩm oán trách một mình.

Cô đứng dưới bóng râm tòa nhà, một chân duỗi ra trước, ưỡn ngực, mồ hôi nhễ nhại trên đầu.

Lúc này, một chiếc xe hơi cao cấp dáng dài dừng lại bên cạnh Tensai.

Cửa sổ ghế sau hạ xuống, Đại tiểu thư Kacho Yohane mà Tensai quen biết ló mặt ra.

"Bên ngoài chắc nóng lắm nhỉ, lên xe trước đi."

Một người quản gia phối hợp với lời nói của Đại tiểu thư bước xuống từ ghế phụ lái, mở cửa xe ghế sau.

Tensai đang không vui vừa bước lên xe liền đến với một thế giới khác gió mát hiu hiu.

Trong xe vô cùng rộng rãi, ghế sô pha dài được xếp quanh một chiếc bàn, Yohane ngồi trên ghế sô pha mời Tensai ngồi xuống.

"Cô cũng chịu khó đến thật đấy, Chuột nhắt."

"Thật tình, trời nóng thế này mà lôi người ta ra đường, tiểu thư Yohane cũng biết cách hành hạ người khác quá ha!"

"Tôi là Đại tiểu thư mà lị, cô có ý kiến gì không?"

Thấy Yohane ưỡn ngực đầy vẻ đương nhiên, Tensai quay mặt sang một bên, dễ dàng bỏ qua.

"Tên trợ lý hôm nay không đi cùng à?"

"Ừm, tôi bỏ cậu ta lại rồi."

"Tại sao?"

"...Tại vì tiểu thư Yohane nói có việc tìm tôi."

"Ồ, thế à."

"Rồi sao?"

"Tôi có công việc muốn ủy thác cho cô."

Cơ mặt Tensai giật giật. Yohane chỉ vào xấp tài liệu đặt trên bàn.

"Hội trưởng đương nhiệm của trường Cao trung số 1 bị cảnh sát bắt rồi, tài liệu ở đây."

"Sao thế? Cậu ta dính vào án mạng à?"

"Không, chỉ là nghi ngờ phạm tội rất nhẹ thôi."

"Hừ, nói cách khác, tiểu thư Yohane muốn tôi chứng minh sự trong sạch của cậu ta và tóm cổ hung thủ thực sự chứ gì."

Trước một Tensai không cần xem tài liệu mà đưa ra câu trả lời ngay lập tức, Yohane nở nụ cười đầy hứng thú.

"Sao cô lại cho rằng cậu ta vô tội?"

"Nhắc đến Hội trưởng Hội học sinh trường Cao trung số 1 Đảo Nanae, không nghi ngờ gì nữa, đó là bá chủ trong toàn thể học sinh cao trung Đảo Nanae năm nay. Một người như vậy lẽ nào lại nhúng tay vào phạm tội."

"Không thể tính là căn cứ được."

"Thế tôi nói thế này được chứ. Cảnh sát cỏn con không thể bắt giữ Hội trưởng Hội học sinh trường Cao trung số 1 chỉ vì tội nhẹ."

Khóe miệng Yohane giãn ra, Tensai nói tiếp:

"Hội trưởng Hội học sinh các trường cao trung Đảo Nanae sở hữu quyền lực mà học sinh bình thường không thể với tới. Nói cực đoan một chút, họ thậm chí có thể xóa bỏ dấu vết phạm tội của chính mình. Thực tế thì vấn đề này đâu có bị công khai hóa, đúng không?"

"Đúng vậy, đã có lệnh cấm khẩu."

"Nhưng thực tế cảnh sát đã can thiệp, và bắt giữ Hội trưởng đương nhiệm trường Cao trung số 1. Kết luận lại, Hội trưởng trường Cao trung số 1 đã bị ai đó gài bẫy để bắt giữ."

"Ra là thế nhỉ."

"Tiểu thư Yohane, tôi xem tài liệu được chứ?"

"Tất nhiên rồi, nhờ cả vào cô đấy."

Thế là Tensai cuối cùng cũng đưa tay lấy tài liệu, sau đó lật xem với tốc độ nhanh không tưởng.

"Hừ, ra là vậy."

"Cảm tưởng thế nào?"

"Nhân chứng và vật chứng quá nhiều nhỉ, địa điểm cũng có điểm đáng ngờ, lại là vị trí trung tâm của khu mua sắm."

"Thế nên cậu ta mới không thể chối cãi."

"E rằng toàn bộ nhân chứng đều là người được cài vào."

"Có thể đoán được. Vừa rồi tôi đã cho Hội học sinh bên tôi gửi yêu cầu lên cảnh sát để rà soát thân phận của tất cả nhân chứng."

"...Tiểu thư Yohane."

"Sao thế?"

"Tự cô cũng đã có kết luận rồi, sao còn cất công đến hỏi tôi làm gì?"

"Ái chà, tôi đâu biết suy nghĩ của mình có đúng hay không, hỏi ý kiến của chuyên gia hàng đầu chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

"Hừ, tiểu thư Yohane cũng sắc sảo gớm nhỉ."

"Vậy Chuột nhắt à, cô thấy thế nào?"

"E rằng sẽ không tìm thấy manh mối nào từ phía nhân chứng đâu, ngược lại tìm từ những người khác có khi còn nhanh hơn. Hơn nữa, gửi yêu cầu đó cho cảnh sát e là cũng phí công thôi."

"? Sao lại nói thế?"

"Bên trong chuyện này, kẻ gian lận e là không chỉ có học sinh, mà cả cảnh sát cũng đã thông đồng rồi."

Tensai thản nhiên nói, lần này Yohane nghe xong liền biến sắc.

"Khoan đã, chuyện đó làm sao có th..."

"Tiểu thư Yohane, tại sao cô lại nghĩ vậy? Tại sao cô lại khẳng định vụ việc lần này là do học sinh trường khác thiết kế hãm hại Hội trưởng đương nhiệm của các cô?"

Tensai dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của Yohane. Yohane nghe câu hỏi này, biểu cảm cứng đờ lại.

"Trong lòng cô chắc hẳn đã có tính toán rồi chứ, về nhân vật có khả năng toan tính hãm hại Hội trưởng đương nhiệm trường Cao trung số 1."

Tensai cười ngạo nghễ. Yohane bất giác nhoài người tới khi nghe câu hỏi của Tensai, rồi lại lặng lẽ ngồi xuống.

"Chuột nhắt, cô lợi hại thật đấy."

"Điểm này tôi tự biết rõ nhất."

"Bắt đầu đắc ý rồi đấy nhỉ."

Yohane đưa hai tay nắm lấy hai má Tensai rồi kéo dài ra.

"Này, đừng có kéo má người ta!"

"Hồi trước rõ ràng ít nói thế mà."

"Chuyện quá khứ tôi quên sạch rồi."

Nghe lời Yohane, Tensai khó chịu quay mặt sang một bên.

"Tôi hỏi tiếp đây. Tiểu thư Yohane cho rằng ai đáng ngờ nhất?"

"Hội trưởng trường Cao trung số 5 - Dokuro Yahichi."

"...Có căn cứ không?"

"Ít nhất thì trong số các Hội trưởng của bảy trường cao trung Đảo Nanae hiện tại, người cho rằng có thể chiến thắng trường Cao trung số 1 cũng chỉ có mình hắn thôi."

"Hừ, tôi hiểu rồi. Là Lễ hội trường sao."

Yohane gật đầu.

"Lễ hội văn hóa các trường cao trung Đảo Nanae. Dựa trên sự vận hành của Hội đồng Thống nhất, là một lễ hội chung cho toàn đảo tham gia. Thực tế thì phần lớn học sinh đều tận hưởng nó. Nhưng đồng thời, đó cũng là chiến trường thực sự nơi các trường cao trung đặt cược uy tín của mình. Thành quả cuối cùng sẽ quyết định thứ hạng rõ ràng của các trường. Và quan trọng nhất là, đối với các Hội học sinh chịu trách nhiệm chỉ huy tiền tuyến, đó cũng là sân khấu quan trọng quyết định sự đánh giá về bản thân họ sau này."

"Cũng có thể hiểu theo cách đó nhỉ."

"Và trong Lễ hội trường này, trường Cao trung số 1 chiếm ưu thế áp đảo. Dù nói thế nào, quy mô của trường Cao trung số 1 là thứ mà các trường khác không thể so sánh được. Cộng thêm việc rất nhiều học sinh đến Đảo Nanae đều có mục tiêu vào trường Cao trung số 1 danh tiếng. Học sinh vào các trường khác cũng vậy, hàng năm đều có một lượng lớn học sinh tham gia kỳ thi chuyển trường vào cuối năm, nên trường Cao trung số 1 tự nhiên đứng sừng sững trên đỉnh cao của tất cả các trường cao trung trên hòn đảo này."

"Các trường khác không có cửa thắng đâu nhỉ... nếu dùng cách thông thường."

"Tuy nhiên, chỉ cần lật ngược thế cờ này, sẽ gây ra một sự kiện chấn động."

Yohane gật đầu trước kiến giải của Tensai.

"Vạn nhất trường Cao trung số 1 chúng tôi bại trận trong Lễ hội trường, đây có thể nói là vết nhơ lịch sử. Đó sẽ là vết nhơ khổng lồ đủ để che mờ những vinh quang chói lọi từ Hội trưởng đời đầu Ryugajou Nanana, chiến thắng không đổ máu của Hitotsubashi Yuuya, hay sự áp đảo quần hùng của Ichijou Kanata."

"Sau đó, việc một trường ngoài Cao trung số 1 giành chiến thắng duy nhất một lần sẽ trở thành lịch sử mới."

"Chính là như vậy."

"Để ngăn chặn chuyện đó xảy ra, thì chỉ có người duy nhất trong lịch sử trường Cao trung số 1 từng chỉ huy liên tiếp các kỳ Lễ hội trường, Quyền hội trưởng - tiểu thư Yohane đây mới có thể đảm đương nổi nhỉ."

Trước những lời pha lẫn suy đoán của Tensai, Yohane cười khổ.

"Chính là thế đấy. Vừa rồi tôi đã chính thức được Hội học sinh trường Cao trung số 1 ủy thác việc này. Đúng như nghĩa đen, phi tôi thì không ai làm được. Nếu vạn nhất tôi bại trận, danh tiếng sẽ bị quét sạch sành sanh."

"Với tác phong của Dokuro Yahichi, hắn chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để trả thù đối thủ đã từng đánh bại mình năm ngoái."

"Thật không chịu nổi, kịch bản này độ hoàn thiện cao quá, cứ như thể do ai đó biên soạn vậy."

"Nếu đã vậy, cứ vứt cái vụ sàm sỡ này sang một bên cũng chẳng sao. Một khi Lễ hội trường kết thúc, hiềm nghi tự nhiên sẽ được rửa sạch."

Tensai vứt tập tài liệu sang một bên, Yohane nở nụ cười ngạo nghễ với cô.

"Đúng thế."

"Nhưng xét đến khả năng vạn nhất sẽ thua, từ chối chẳng phải cũng là một cách sao?"

Tensai vừa dứt lời, Yohane liền lộ vẻ mặt không hiểu "Ơ kìa, tại sao?", rồi nói:

"Làm sao có chuyện tôi thua được."

Yohane khẳng định chắc nịch không chút nghi ngờ.

Đây chính là Kacho Yohane.

"Thế? Tóm tắt lại những gì đã nói, tiểu thư Yohane ngay từ đầu đã thấy Dokuro Yahichi khả nghi, nên muốn tôi tìm ra bằng chứng phạm tội của hắn, đúng không?"

"Đỡ cho tôi công đoạn giải thích, giúp ích nhiều lắm đấy."

"Dù sao tôi cũng là đàn em ưu tú mà."

"Thế thì cảm ơn nhé, nhưng có một điều kiện."

"Điều kiện?"

"Thời điểm công khai tất cả, tôi muốn là sau khi Lễ hội trường kết thúc và tôi giành chiến thắng."

Nói cách khác, ý tại ngôn ngoại của Yohane là, hãy để cho kẻ tiểu nhân bỉ ổi dám đến gây sự nếm mùi thất bại thảm hại, rồi sau đó mới tung hê tất cả việc xấu hắn đã làm ra.

Tensai cảm thấy việc này rất đúng với phong cách của vị tiểu thư này.

"Hỏi một câu không phải phép, việc này tại sao lại nhờ tôi giúp?"

"Chẳng lẽ có gì bất tiện sao?"

"...Hoàn toàn không."

"Vậy nhờ cả vào cô đấy."

Yohane muốn kết thúc chủ đề này. Tensai khoanh tay, suy nghĩ một lúc.

"? Sao thế, Chuột nhắt?"

"Tôi sẽ cố gắng hết sức, chỉ có điều, đừng kỳ vọng vào thành quả."

Có lẽ câu nói này của Tensai hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Yohane, khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

"Ái chà, sao lại thiếu tự tin thế."

"Đối với tôi, Dokuro Yahichi là loại đàn ông như vậy đấy."

"Cô quen hắn à?"

"Khá rõ về hắn là đằng khác."

Dokuro Yahichi. Một trong bốn đứa trẻ được Ikkaku Shunjuu nhận nuôi.

Tensai tuyệt đối không thừa nhận hắn là anh trai nghĩa của mình, và khinh miệt phẩm hạnh của hắn từ tận đáy lòng.

Tuy nhiên, Tensai không hề xem thường hắn.

"Tiểu thư Yohane, Yahichi là kẻ không từ thủ đoạn đâu đấy."

"Tôi biết. Năm ngoái tôi đã đánh cho hắn tơi bời hoa lá rồi."

"Đúng thế, nhưng năm nay tốt nhất vẫn nên cẩn thận. Tên đó tuyệt đối sẽ không tha thứ cho kẻ đã từng khinh miệt mình đâu."

"Đúng là gã đàn ông bụng dạ hẹp hòi nhỉ."

"Phải. Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc hắn là một kẻ vô năng."

Nghe lời khuyên hiếm hoi từ Tensai, Yohane gật đầu "Tôi sẽ lưu ý".

"Đúng rồi, Chuột nhắt. Nhân tiện còn một việc nữa, có thể nhờ cô được không?"

"Cô tưởng tôi việc gì cũng nhận chắc."

"Tôi biết chứ, cô là Thám tử lừng danh mà lị."

"Hừ, cứ nói đi."

Tensai kiêu hãnh ưỡn ngực. Kacho Yohane, người luôn tự phụ trong cách dùng người, nói với Tensai:

"Có người tôi muốn giới thiệu cho cô biết."

3

"Không!!!! Tôi không chịu đâuuuuuuuu!"

Và rồi, Kacho Yohane hét toáng lên trước mặt Tensai.

Vị đại tiểu thư vừa mới xoay Tensai như chong chóng cách đây không lâu, giờ mặt mày căng cứng cả lại.

Đây là Bệnh viện Trung tâm Đảo Nanae. Mặc dù bệnh viện này nổi tiếng trong đám học sinh nhờ đồng phục y tá, nhưng thực chất đây cũng là một bệnh viện lớn với trang thiết bị y tế đầy đủ và bác sĩ tay nghề cao.

Địa điểm là tại một phòng bệnh nào đó ở đây.

Một người phụ nữ độc nhãn mặc đồ y tá đen, nhìn qua là biết không phải người tốt, đang ngồi trên giường.

Một cô bé đáng yêu đang tươi cười ngồi trong lòng cô ta.

Cô bé đó có mái tóc đen, làn da trắng tuyết, vô cùng xinh đẹp và dễ thương.

Nhìn kỹ sẽ thấy có vài nét giống Yohane.

Nhân tiện, Tensai có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với người mặc đồ y tá đen kia.

Dù sao thì, họ mới gặp nhau vài ngày trước.

"Tiểu thư Yohane, tôi không hy vọng cô giới thiệu cho tôi người phụ nữ nguy hiểm nhường này đâu."

"Không phải! Tôi muốn giới thiệu con bé kia cho cô cơ... A, Sansa-san, cô đang làm cái quái gì thế!"

Bị Yohane vừa hét vừa hỏi, nữ y tá đen - Kurosu Sansa nhếch mép cười.

"Làm gì? Thì đến thăm bệnh chứ làm gì."

"Tại sao lại chạm vào Hinako!"

"Có sao đâu, bình thường vẫn thế mà. Đúng không, Hinako."

"Vâng ạ."

Hai người họ kẻ xướng người họa cứ như thân thiết lắm, khiến Yohane ôm đầu phát điên.

"A, Hinako... Hinako của chị bị vấy bẩn rồi!"

"Bà chị này vô lễ thật đấy. Đúng không, Hinako."

"Vâng, chị Sansa."

Hinako dựa vào người Sansa cười khúc khích. Chứng kiến cảnh tượng này, Yohane ôm đầu rưng rưng nước mắt, hoàn toàn sụp đổ.

"Cô nói bình thường... Bình thường là thế nào! Tôi chưa từng biết chuyện này! Trong lúc tôi không biết, cô đã làm gì Hinako... làm gì Hinako thế hả...!"

Yohane ôm đầu, thốt ra những lời vụn vỡ.

"Chị hai, chị không sao chứ? Hôm nay chị lạ lắm đó."

Ngay lập tức, Yohane quỳ rạp xuống đất không còn chút sức lực.

"Thế mà lại bị Hinako... nói là lạ. Chị không chịu nổi nữa, chị không muốn sống nữa."

Đây là quan tâm nhau sao? Nữ y tá đen không để ý đến màn tương tác của hai chị em, nhìn Tensai nhếch mép cười.

"Yo, Thám tử lừng danh, cũng một thời gian rồi không gặp nhỉ."

"Sansa-san, chuồn khỏi Phố Nguyệt Độc không sao chứ?"

"Ái chà, dạo trước bị Thám tử lừng danh cưỡng ép lôi ra ngoài tận hưởng hương vị tự do một phen, thế là đâm nghiện không dứt ra được ấy mà."

"Không phải tôi đưa cô ra ngoài, nói đúng hơn là bị cô bắt đi theo thì có."

Tensai cảm thấy, tóm lại ý là sau khi phạm tội một lần nếm được mùi vị rồi thì sẽ tái phạm.

Yohane lườm Sansa như oán quỷ, Sansa cười khẩy:

"Đừng dùng ánh mắt đáng sợ thế lườm tôi chứ. Tôi chỉ mang chút quà mọn đến thôi."

Món quà cô ta nói, chính là con thú bông thỏ có gu thẩm mỹ tệ hại kia.

"Cô lại dám mang cái thứ bẩn thỉu đó đến... Nếu Hinako có mệnh hệ gì thì làm saoooooooo..."

"Cảm ơn chị, chị Sansa. Em vui lắm."

"Phải trân trọng nó nhé."

Sansa xoa đầu Hinako một cái rồi đặt Hinako xuống giường.

"Chị đi ạ?"

Sansa nở nụ cười rạng rỡ với Hinako đang buồn bã.

"Nếu em ngoan thì chị sẽ lại đến."

Sau đó, Sansa hiên ngang rời khỏi phòng bệnh.

Mặt khác.

"Hinako, khử trùng đi, phải khử trùng con thú bông bẩn thỉu này ngay."

Yohane hỏng hẳn rồi.

~*~

"Đó là em gái tôi."

Yohane rời khỏi phòng bệnh, sau khi khôi phục bình tĩnh, thái độ khó coi lúc trước cứ như chưa từng tồn tại, cô mở lời.

"Ra là vậy."

Sau đó Yohane kể cho Tensai nghe về bệnh tình của Hinako, chuyện bị cha mẹ vứt bỏ, và cả lý do cô tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana.

"Đối với tôi, con bé là người thân duy nhất, dù trời có sập xuống tôi cũng nhất định phải bảo vệ con bé."

"Giữa tiểu thư Yohane và Kurosu Sansa là thế nào?"

"Tôi đã giao dịch với cô ta, yêu cầu của tôi là có được phương pháp cứu Hinako, có được Bộ sưu tập Nanana hữu dụng."

"Hóa ra là thế."

"Việc này, tôi cũng muốn nhờ cả vào cô đấy, Chuột nhắt."

"Cũng nhờ cả tôi?"

"Đúng vậy."

"Cầu cứu không phân biệt đối tượng sao?"

"Làm gì có chuyện đó. Người tôi từng nhắc đến chuyện này, chỉ có cô và Sansa-san... sau đó là Yama nữa."

"...Vậy à. Trong màn thứ ba của 'Trò chơi' mấy hôm trước, Juugo có nói là tìm tiểu thư Yohane giúp đỡ, ý là chuyện này sao."

"Chính là chuyện này."

"Tại sao lại nói với tôi?"

"Vì tôi cảm thấy, biết đâu cô có thể tìm ra câu trả lời mà tôi không thể tìm thấy."

"Tại sao lại nghĩ vậy?"

Nhìn Tensai đang nheo mắt, Yohane bật cười khúc khích.

"Đừng có hiểu lầm kỳ quái nhé, tôi chỉ đơn thuần là công nhận cô thôi, Chuột nhắt ạ."

"...Tiểu thư Yohane, cô ăn phải thứ gì không tốt à."

"Cô cứ thành thật chấp nhận đi."

"Để tôi nói nhé, việc đánh đồng sự tin tưởng dành cho tôi với Kurosu Sansa và Juugo khiến tôi hơi bất mãn đấy."

"Cô nói cũng đúng, dù sao hai người đó đều là kẻ xấu mà. Nhưng mà, Yama là người thấu tình đạt lý đấy chứ."

"Thế còn Kurosu Sansa?"

"..."

"Sao lại nhìn xa xăm không lên tiếng thế?"

"Thích nói dối, thích lừa người. Nhưng mà, cô ta lại khiến người ta không kìm được mà tin tưởng."

"Không phải cô bị lừa rồi đấy chứ?"

"Có thể lắm, nhưng ít nhất tôi cảm thấy người đó quang minh lỗi lạc."

"Quang minh lỗi lạc?"

"Cô ta là người sẽ công khai nói thẳng rằng mình sẽ lừa người khác."

Kẻ thực sự lừa người, sẽ không cố ý nói mình là kẻ lừa đảo.

Tensai cũng hiểu cảm giác của Yohane. E rằng con người Kurosu Sansa sở hữu một loại mị lực nào đó thu hút người khác.

"Lý do tiểu thư Yohane hứng thú với Juugo, tôi cũng hiểu được phần nào rồi."

"Ái chà, nói thế này cứ như thể cứ đà này tôi sẽ mê mệt cậu Yama vậy."

"Tôi chưa nói đến mức đó, nhưng mà, tiểu thư Yohane có hứng thú với Juugo nhỉ."

"...Cũng tàm tạm, là kiểu hứng thú muốn thu nhận cậu ta làm người hầu ấy."

"Tiểu thư Yohane, e là cô có khuynh hướng bị kẻ xấu thu hút đấy. Tục ngữ có câu, tiểu thư lớn lên trong nhung lụa dễ bị trai hư lừa gạt mà lị."

Daruku mà nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ phấn khích lao vào ngay.

Trước một Tensai đang cười ranh mãnh, Yohane phồng má một cái, nhưng biểu cảm lại giãn ra ngay lập tức.

"Vậy thì, Chuột nhắt cô thấy Sansa-san thế nào?"

"Chỉ là một kẻ xấu, tôi không hứng thú cũng chẳng quan tâm đến cô ta."

"Ra là vậy. Thế thì tính chất của cô còn tồi tệ hơn đấy."

"? Cô nói cái gì?"

"Tại vì, cô mới là người chết mê chết mệt Yama còn gì."

"..."

"? Sao thế, Chuột..."

"...Làm gì có chuyện đó, rốt cuộc cô dựa vào đâu mà nói ra những lời vô căn cứ đó chứ. Trước hết, tôi và Juugo là quan hệ đối thủ..."

Tensai đỏ bừng mặt, lớn tiếng gào lên.

Thấy Tensai như vậy, Yohane lẩm bẩm:

"Chắc cảm giác của mấy cô bé bị trai hư lừa gạt là thế này đây."

"Cô đang trả đũa tôi đấy à!"

"Ái chà, tôi chỉ trần thuật sự thật thôi mà."

"Ư hự hự hự", Tensai rên rỉ.

Dù nói thế nào, trong lòng Tensai cũng thừa nhận vị đại tiểu thư này là một đối thủ đáng khâm phục.

Một Yohane như vậy sẵn lòng kể cho Tensai nghe về hoàn cảnh của mình, điều này khiến Tensai cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Vì thế Tensai hỏi Yohane:

"Này tiểu thư Yohane, gia đình là gì nhỉ?"

"? Sao thế, tự nhiên lại hỏi vậy."

"Không có gì... Bất giác muốn hỏi thôi."

Yohane định mở lời, nhưng nhất thời lại ngậm miệng lại.

Tensai nhìn thấu việc Yohane vừa rồi định hỏi "Tại sao lại hỏi chuyện hiển nhiên như thế?".

Sau đó, Yohane mở lời nói lại với Tensai:

"Một câu hỏi thâm thúy nhỉ. Tôi đã tuyệt vọng với cha mẹ mình rồi, dù có mắng tôi ngu ngốc cũng không sao. Bởi vì, tôi không cho rằng suy nghĩ và lựa chọn của mình là sai lầm. Bởi vì, tôi chỉ coi Hinako là người thân duy nhất của mình."

"Vậy, cô xem em gái là gì?"

Trước câu hỏi này, Yohane trầm mặc một hồi, cuối cùng trả lời với vẻ mặt dịu dàng:

"Muốn ở bên nhau mãi mãi chăng."

"Mãi mãi?"

"Tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ con bé khỏe lại, chạy nhảy khắp nơi thật vui vẻ, tôi hay tưởng tượng ra chuyện đó, muốn mãi mãi ở bên cạnh con bé. Cho nên... nói sao nhỉ..."

Yohane suy nghĩ một chút, cuối cùng cười khổ.

"Xin lỗi, tôi không giải thích rõ ràng được. Có thể chính tôi cũng không rõ lắm nhỉ."

"Không, không có chuyện đó đâu. Tiểu thư Yohane hiểu rất thấu đáo đấy."

Tensai mỉm cười, rồi thầm nghĩ.

Đối với Yohane, cảm giác đó e là quá đỗi hiển nhiên, nên không thể diễn đạt rõ ràng được.

Hơn nữa, đó cũng không phải là lý do buộc phải giải thích rạch ròi.

Có lẽ cái gọi là gia đình, chính là sự tồn tại khiến người ta nảy sinh cảm tưởng như vậy.

Tensai đã suy luận như thế.

~*~

Hinako ngồi trên giường bệnh, ôm chặt lấy con thú bông thỏ kia.

"Mong được giúp đỡ nhé, Thỏ con."

"Pư pư pư."

Con thú bông thỏ phát ra âm thanh kỳ lạ.

~*~

Rời khỏi bệnh viện, nữ y tá đen ngồi ở ghế phụ lái chiếc xe mui trần màu đỏ do thuộc hạ lái, vừa hút xì gà vừa ngắm hoàng hôn.

"Nhắc mới nhớ, cách ăn mặc của đại tỷ vẫn lợi hại thật đấy."

"Ngầu lắm đúng không."

Chính vì Sansa dám nói thẳng thừng như thế, nên tên thuộc hạ lái xe mới cảm thấy trong lòng cô thật lợi hại.

"Cơ mà, ngươi có để ý không."

"? Ý đại tỷ là gì?"

"Có một lũ kỳ lạ đang lảng vảng quanh bệnh viện đấy."

"Không... tôi hoàn toàn không nhận ra."

"Sự tu hành của ngươi vẫn còn non lắm."

Sau đó Sansa nở nụ cười ngạo nghễ.

"Xem ra kẻ địch của vị đại tiểu thư kia cũng nhiều gớm nhỉ."