Chương Mở đầu ~Lời của một triết gia nọ~
—Đời người, thực ra được tạo nên từ một kết cấu vô cùng đơn điệu.
Đó chính là lựa chọn và quyết định.
Có khi nó sừng sững chắn ngay trước mặt, cũng có lúc lại đột ngột ập đến chẳng báo trước.
Thoạt nhìn, những lựa chọn ấy tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau. Nhưng chúng lại tựa như tuyết rơi trên cánh đồng, cứ thế chất chồng ngày một dày thêm, sinh ra những hiện tượng mới, rồi lại ép buộc bạn phải tiếp tục lựa chọn và quyết định. Cái vòng lặp ấy cứ thế tiếp diễn, đan xen vào nhau, tầng tầng lớp lớp.
Giờ đây, khi dưới chân đã chất đầy những tàn tích của quá khứ, đứng trên đỉnh cao ấy, bạn chợt tự hỏi...
Thứ chất đống cao ngất này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Là do bản thân ta tự tích lũy nên chăng? Hay là ý đồ của kẻ nào đó? Hay chỉ đơn thuần là sản phẩm của sự ngẫu nhiên?
Con người dù chẳng thể thấu hiểu ý nghĩa thực sự trong đó, vẫn bị ép buộc phải đưa ra lựa chọn.
Đời người chính là một vòng lặp như thế.
Chỉ có lặp lại như vậy, cuộc đời mới tiến về phía trước; và chỉ khi phủ định nó, cuộc đời mới chấm dứt.
Điều này chẳng khó hiểu đâu, thực ra nó rất đơn giản... đơn giản đến mức bất lực, vô nghĩa đến mức phi lý.
Cuộc đời chắc chắn là một thứ như vậy đấy.
Chính vì thế, nó mới tàn khốc đến mức vô phương cứu chữa.
Tại sao lại nói nó tàn khốc? Bởi vì vốn dĩ nó chẳng có ý nghĩa gì đáng để ta theo đuổi cả.
Chính vì nó vô nghĩa, con người mới khao khát tìm ra ý nghĩa, muốn tìm kiếm từ trong những lựa chọn và quyết định của mình một lý do nào đó để tô vẽ cho bản thân.
Ý nghĩa, chính là sự cứu rỗi.
Nhưng đồng thời, cội rễ của khao khát ấy chỉ là để thỏa mãn cái tôi, hoàn toàn chẳng tồn tại chút tình cảm nào dành cho người khác.
Trao đi tình cảm cho người khác, chẳng qua cũng chỉ là hành động ích kỷ nhằm chứng minh rằng trong thâm tâm mình có tồn tại "lòng tốt" mà thôi.
Con người muốn theo đuổi ý nghĩa, nên sẽ ích kỷ tự gán cho mình những ý nghĩa giả tạo, rồi dùng nó để rao giảng với xung quanh.
Những khẩu hiệu hô hào càng cao cả, ngọt ngào bao nhiêu lại càng dễ lay động lòng người bấy nhiêu. Rồi chúng được nhào nặn, chuyển hóa thành những khái niệm mới mẻ hòng lôi kéo thêm nhiều người khác nữa.
Để rồi sau đó, lại ép buộc người khác phải đưa ra lựa chọn và quyết định.
Trong cái vòng lý luận không có điểm dừng này, ý nghĩa nằm ở đâu?
—Lý lẽ này đã hình thành từ quá khứ, xuyên suốt hiện tại, và sẽ còn tiếp diễn đến tương lai.
Tôi muốn chất vấn ý nghĩa của nó.
Phải chăng loài người ngu muội chỉ biết hành động vì tư lợi, đang thảm hại liếm láp vết thương cho nhau?
Hay nói cách khác, đó chính là hành động cao thượng đầy hư ảo mà loài người chúng ta—những kẻ có khả năng bắc nhịp cầu kết nối tâm hồn—được phép thực hiện?
Đâu mới là câu trả lời?
Cái nào thì tốt hơn?
Nào các vị, hãy chọn đi.
Hãy thử tự mình kiến tạo nên ý nghĩa của cuộc đời xem sao.
Đừng chờ đợi ai đó ban phát, hãy tự mình tìm ra nó.
Dùng chính đôi bàn tay mình, tìm ra câu trả lời khiến bản thân có thể chấp nhận.
