Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23103

Tập 10 - Chương 2 Đảo Nanae - Khởi đầu nửa sau kỳ nghỉ hè Những cư dân của Hạnh Phúc Trang mới

Chương 2 Đảo Nanae - Khởi đầu nửa sau kỳ nghỉ hè Những cư dân của Hạnh Phúc Trang mới

1

"Cậu tìm hung thủ giết Nanana để làm cái quái gì?"

Đó là câu hỏi mà anh Ikusaba đã ném vào mặt tôi khi chúng tôi tình cờ chạm mặt trên đường, vào ngày hôm sau khi "Trò chơi" cuối học kỳ một kết thúc, cũng là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè.

Ban đầu tôi không để tâm lắm, nhưng ngẫm lại những lời anh Ikusaba nói, tôi dần nhận ra một điều.

Đó là tôi chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào hiện thực.

Tôi từng nghĩ mình sẽ tìm ra kẻ đã giết Nanana vì cô ấy.

Thế nhưng, một khi tìm ra hung thủ, Nanana - với tư cách là một địa phược linh - sẽ biến mất.

Đáng lẽ là tìm hung thủ vì Nanana, nhưng lại không muốn Nanana biến mất.

Đó là bởi vì tôi thích Nanana.

Tìm hung thủ vì người con gái mình thích, đồng nghĩa với việc khiến cô gái ấy biến mất.

Tôi thực sự mong muốn điều đó sao?

Câu hỏi của anh Ikusaba đã vạch trần mâu thuẫn từng tồn tại trong lòng tôi.

Đầu óc tôi tê liệt hoàn toàn. Tôi chạy trốn khỏi đảo Nanae, ngày đêm vùi đầu vào tu luyện tại nhà chính của dòng họ (nhà của chị Yukihime) để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Sau đó, tôi bị gọi về nhà chính và đột nhiên bị ép vào một cuộc hôn nhân.

Trong cơn náo loạn đó, nhờ đứa em gái "ngầu lòi" và cô vợ hụt thông minh, tôi đã nhận ra điều mình cần làm và quay trở lại đảo Nanae.

Trở về phòng 202 Hạnh Phúc Trang, tôi nghiêm túc nhìn thẳng vào mặt Nanana và chân thành xin lỗi cô ấy (tuy là bị cô ấy cho ăn chưởng thật lực).

Và thế là, ý định của tôi lại càng thêm kiên định.

Vì Nanana, tôi sẽ tìm ra hung thủ sát hại cô ấy.

Bất kể kết cục cuối cùng có ra sao đi nữa...

Tôi thật lòng biết ơn vì mình có thể nghĩ được như thế. Biết ơn đứa em gái ruột đã cướp dâu, và cả cô gái vốn dĩ là cô dâu của tôi nhưng giờ lại giống như em gái tôi vậy.

"Ngon quá nhỉ, Ulysses."

"Đúng vậy, Kuune."

Mà, nếu muốn cảm ơn thì nói trực tiếp với hai người đang ở ngay bên cạnh là được rồi.

Chuyện là như vậy đấy. Địa điểm là phòng 202 Hạnh Phúc Trang.

Bây giờ, tôi xin giới thiệu các thành viên đang có mặt trong căn phòng này.

"Pudding ngon quá đi."

Cô gái đang ngồi trên bàn máy tính, vừa nói vừa xúc pudding ăn ngon lành này chính là Ryugajou Nanana, người đã bị giết trong căn phòng này mười năm trước và trở thành địa phược linh.

Tiếp theo là hai cô gái đang ngồi ăn đá bào cùng Nanana.

Cô nhóc hoạt bát có ánh mắt hung dữ cùng chiếc răng khểnh, kẻ vừa khẳng định chắc nịch "Đá bào là chân ái vị dâu", tên là Yama Kuune, học sinh năm ba trung học cơ sở. Chẳng giấu gì, nó là em gái ruột tôi.

Cô gái còn lại, người đang thưởng thức đá bào vị dưa lưới, đáng yêu như một con búp bê phương Tây, tên là Ulysses Konaru.

Cũng giống Kuune, em ấy đang học năm ba trung học cơ sở, và suýt chút nữa đã trở thành vợ tôi trong vụ náo loạn kết hôn mấy hôm trước. Đối với tôi, em ấy giống như một cô em gái khác vậy.

Tiện thể thì Ishuwaru Konaru là anh trai ruột của em ấy, hiện đang hoạt động ngầm trên đảo dưới cái tên giả Reinhardt D. Polnareff.

Tiếp đến, lý do tại sao hai đứa nó lại ở đây... Thật ra tôi cũng không rõ lắm.

Kuune đã cướp cô dâu ngay trong ngày cưới và cùng Ulysses bỏ trốn.

Sau đó, tình cờ thay, cả hai dọn đến ngay phòng bên cạnh nhà tôi, phòng 201 Hạnh Phúc Trang.

Tôi có hỏi Kuune tại sao lại chuyển đến đây, nhưng con bé lảng tránh bằng câu trả lời khó hiểu "Nhờ ơn Peter Pan cả đấy", nên tôi cũng thôi không gặng hỏi nữa.

Thực tế thì, thấy hai đứa dám chống lại uy quyền của phụ huynh để bỏ nhà đi bụi mà đến được nơi này an toàn, tôi cũng thấy yên tâm phần nào, nên mấy chuyện tiểu tiết cứ mắt nhắm mắt mở cho qua là được.

A, còn một người cuối cùng không thể quên.

~Soạt soạt soạt~ (Tiếng bút viết)

Đấng nam nhi đang lặng lẽ múa bút bên cạnh ba cô gái đang thưởng thức đồ ngọt... thực ra chính là tôi, Yama Juugo.

"Nè, anh hai, kệ xác đống bài tập hè đi, ra chơi với bọn em nào."

Kuune lắc lắc tay tôi. Nhờ ơn con bé mà cây bút vừa viết xong chữ "e" đã gạch một đường chia đôi trang giấy trắng tinh của quyển vở.

"Anh không rảnh. Nửa đầu kỳ nghỉ hè anh chẳng làm tí bài tập nào cả."

"Có sao đâu mà, bài tập hè để đến ngày cuối cùng làm cũng xong hết ấy mà. Cùng lắm là bị giáo viên mắng cho một trận thôi."

Nhắc mới nhớ, hồi còn ở nhà chính, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè bao giờ cũng ngập tràn nước mắt và cay đắng.

Tôi phải giải thích rõ ràng cho Kuune mới được.

"Hừ, xem ra em vẫn chưa hiểu gì về đảo Nanae này rồi, em gái của anh."

"Hả? Sao cơ?"

"Ở đảo Nanae này, không làm bài tập hè đồng nghĩa với việc bị đuổi học."

Kuune ban đầu vô cùng sững sờ, nhưng ngay sau đó lại cười ha hả.

"Đừng có dọa ma người ta chứ, anh hai."

Nanana điềm tĩnh chắp tay lại, nói thay cho tôi.

"Không, là thật đó."

"Ế?"

"Đảo Nanae này là Khu Đặc khu Học sinh, cung cấp môi trường để học sinh có thể làm bất cứ điều gì, nhưng điều kiện đó chỉ giới hạn cho những người nỗ lực đàng hoàng thôi. Những đứa trẻ lười biếng, thiếu động lực thì chắc sẽ bị đào thải không thương tiếc đâu."

Lời khẳng định từ một trong những người sáng lập đảo Nanae khiến mặt Kuune tái mét như màu si-rô Blue Hawaii.

"Nè, Ulysses. Chúng mình chuyển trường đến đây, liệu có bị giao bài tập gì không nhỉ?"

"Ừm, chắc khoảng một cuốn sách tham khảo, loại đơn giản thôi."

"Nhưng mà, cái đó cũng dày lắm đúng không?"

"Vậy sao? Nhưng tớ làm xong rồi."

"Xạo hả! Cậu làm lúc nào!"

"Tối qua."

"Nói mới nhớ, lúc tớ xem chương trình đêm khuya thấy cậu hí hoáy làm gì đó. Trời ơi, biết thế tớ làm cùng cho rồi!"

Khoan đã, chờ chút nào Kuune. Chưa nói đến việc em vừa ôm đầu vừa gào lên "Nhưng hôm qua có chương trình tớ muốn xem mà!", thì việc Ulysses xử lý xong cuốn bài tập dày cộp đó chỉ trong một đêm quả thực đáng kinh ngạc.

"Làm ơn đi mà, Ulysses! Cho tớ chép với!"

Ulysses mỉm cười nói:

"Không được. Làm thế không tốt cho Kuune đâu."

"Không, không có chuyện đó đâu..."

"Cướp đi khả năng tiếp thu kiến thức và trưởng thành của bạn bè... chuyện đáng sợ như vậy tớ không làm được. Thế còn tàn nhẫn hơn cả việc dùng dao bếp đâm Kuune túi bụi nữa."

Cái so sánh đó đáng sợ quá đấy... Mà giọng điệu cô bé nghiêm túc quá, không giống đang đùa chút nào.

Bị nói đến mức này, Kuune cũng cứng họng.

Tuy nhiên, tôi vẫn phải nhắc nhở một câu.

"Với lại, cái kẻ mở mồm ra là chính nghĩa mà lại bùng bài tập thì nghe 'phèn' lắm đấy."

"Ư hự!"

Dính đòn chí mạng này, Kuune chỉ còn biết rên rỉ nuốt hận.

Trái tim yêu chính nghĩa của Kuune không thua kém bất kỳ ai, nhưng cái đầu bi kịch lại rỗng tuếch, thuộc tuýp người hành động theo cảm tính.

Trong khi đó, Ulysses lại là kiểu người cực kỳ đáng tin cậy.

Đôi bạn thân này giờ trở thành cặp bài trùng, chắc chắn sẽ là một tổ hợp rất ăn ý đây.

"Hừ, nói đi cũng phải nói lại, nghe đạo lý chính nghĩa thốt ra từ miệng cậu đúng là một trò đùa thú vị đấy, Juugo à."

"Mà sao cái tên nhà cô lại mặt dày tự tiện xông vào phòng người khác, rồi còn tự nhiên lấy kem trong tủ lạnh ra ăn ngon lành thế hả?"

"Cậu hỏi tại sao à, đương nhiên là vì sự tồn tại của tôi vốn dĩ là thế rồi."

"Lại còn dám dùng giọng điệu triết lý đó để tô vẽ cho hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp à, con nhỏ này!"

Sau đó, Nanana và Kuune cùng giơ tay chào đón vị thám tử lừng danh kia.

"A, nhóc Tensai, cậu đến rồi hả."

"Chào chị, chị Tensai."

Ikyuu Tensai, cư dân phòng 203 ngay bên cạnh, học cùng trường cấp ba và ngồi cùng bàn với tôi.

Tiện thể, vì Tensai đã qua đây nên người hầu của cô ấy, Hoshino Daruku, cũng đi theo.

Daruku là người biết nói câu "Xin làm phiền", cư xử đúng mực và có thường thức... nếu không bàn đến giới tính và trang phục của cậu ta.

Lúc này, Tensai đang ăn kem que dường như chú ý đến món đá bào trên tay Kuune và Ulysses, bèn nói với cậu người hầu có làn da ngăm đen:

"Daruku, như mọi khi nhé."

Chỉ cần một câu ngắn gọn đó, Daruku đã hiểu ý Tensai, để lại câu "Tôi đi chuẩn bị ngay" rồi tạm thời rời khỏi phòng 202. Chưa đầy năm phút sau, Daruku quay lại, đặt một chiếc máy làm đá bào cỡ lớn lên bàn.

"A, đá bào của chị Tensai là vị vani! Lại còn có cả dâu tây thật nữa!"

Tensai ưỡn ngực tự hào trước vẻ ngạc nhiên của Kuune.

"Đây mới là chân lý của đá bào."

Kuune, người vừa nãy còn hí hửng vì tìm được chiếc máy làm đá bào giá 500 yên ngoài phố sau bao công sức, giờ lại lộ ra chiếc răng khểnh đầy háo hức.

"Tuyệt thật đấy. Kuune, cậu muốn ăn không?"

"Được sao? Anh Daruku!"

"Ulysses cũng ăn nhé?"

"Cảm ơn nhiều ạ, xin phiền cậu."

Nghe yêu cầu của hai người, Daruku lại trở về phòng mình như lúc nãy, lát sau quay lại.

Kuune nhận được phần giống hệt Tensai. Của Ulysses thì chỉ bằng một nửa Kuune, nhưng bên trên ngoài dâu tây còn có cả dưa lưới và chuối.

Hai đứa nó vui ra mặt. Mà có cả dưa lưới... rốt cuộc trong tủ lạnh phòng 203 do Daruku quản lý chứa bao nhiêu thứ vậy.

Từ khi Kuune và Ulysses chuyển đến đây (hay nói đúng hơn là từ khi tôi trở về), chỉ mất vài ngày là họ đã hòa nhập vào nơi này một cách đơn giản.

Đặc biệt là Kuune, bản tính ai cũng có thể làm thân ngay lập tức của con bé chắc chắn đã phát huy tác dụng không nhỏ.

"Kuune, giác ngộ đi. Đỡ chiêu này."

"Á á á, bụng tớ bị thủng bởi cú đấm tất sát của chị Nanana rồi!"

Hơn nữa, Kuune lập tức sử dụng kỹ năng địa phược linh của Nanana, bày trò chơi đồ hàng theo phong cách manga chiến đấu thiếu niên mười năm trước một cách ồn ào náo nhiệt.

Cũng nhờ Kuune hoạt bát vui vẻ mà Ulysses vốn hay xấu hổ cũng đã làm thân với mọi người rất thuận lợi, điều này khiến tôi yên tâm vô cùng.

Nhìn lại thì cảm giác quan hệ của họ với mọi người còn tốt hơn cả tôi nữa.

Cứ thế, trong khi mọi người vui vẻ đùa giỡn, tôi một mình lặng lẽ chiến đấu sinh tử với đống bài tập.

Lúc này, Kuune thì thầm với tôi:

"Anh hai, mà anh có biết không? Chị Tensai lại là thám tử lừng danh đó."

"À, ừ. Cảm giác như em coi chuyện đó là phát hiện thế kỷ để kể với anh vậy, nhưng xin lỗi nhé, nhỏ đó chắc là tự xưng thôi, với lại e là chẳng có ai không biết chuyện đó đâu."

Dù sao thì chẳng cần ai hỏi cô ta cũng tự khai tên tuổi mà.

"Mà, chị Tensai liệu có phải là kẻ địch của chúng ta không?"

"À, ừ. Câu này tuyệt đối đừng nói với chính chủ nhé."

"Không sao đâu, em sẽ không để lộ thân phận thật của chúng ta đâu, dù gì chuyện cỏn con này em vẫn hiểu mà."

Dù em có làm cái dấu tay chữ V "hoàn toàn không vấn đề" đó thì anh cũng chẳng yên tâm nổi với cái đầu của em đâu.

Kể cả em không giữ bí mật thì thân phận của anh cũng bị cô ta nhìn thấu từ lâu rồi.

Hơn nữa, nếu em bảo chúng ta là kẻ địch, cô ta ngược lại còn nhảy cẫng lên vui sướng ấy chứ, chính vì thế nên anh mới không muốn em nói những lời đó...

"Hai người đang thì thầm to nhỏ cái gì đấy."

Lúc này, Tensai - chủ đề của cuộc nói chuyện - nhìn về phía này.

"Không có gì, không có chuyện gì đâu ạ... A, anh Daruku, để em dọn dẹp phụ cho."

Sau khi Kuune chuồn êm (chắc bản thân con bé nghĩ thế), Tensai nở nụ cười gian xảo tiến lại gần tôi.

"Em gái cậu thú vị phết nhỉ. Nhất là ở cái điểm cô bé nghĩ tôi chưa nhận ra gì cả."

"Đừng có vừa cười nham hiểm vừa phun ra mấy câu đó. Tính nết cô thám tử đúng là nát bét mà."

"Này này này, nói nặng lời quá đấy. Tôi đã cố gắng giả vờ như không nhìn thấu rồi còn gì."

"Biết rõ mồn một mà giả vờ không biết mới là tính cách tồi tệ đấy... Với lại, con bé không được đâu. Nó với cô không hợp nhau chút nào, đứng trước cô thì nó chẳng giấu được cái gì sất."

"Hừ, thế chẳng phải khá biết điều sao, Juugo. Để tôi công nhận cô bé chỉ dựa vào ánh mắt hung dữ kia cũng được thôi, nhưng muốn làm đối thủ của tôi, ít nhất tính nết cũng phải tồi tàn cỡ cậu mới đủ tư cách."

"Đừng có lôi mắt nó ra đùa, coi chừng nó cắn cho đấy. Ngoài ra, hình như trước đây tôi cũng nói rồi, cô có thể ngừng cái hành động vỗ vai như cấp trên vỗ vai cấp dưới được không. Cái biểu cảm như kiểu 'Tôi kỳ vọng vào cậu đấy', tôi cũng đâu có định đáp lại kỳ vọng của cô."

"Juugo à, nói thế có ổn không đấy? Trong tay tôi đang giữ một món đạo cụ sát thương đấy nhé."

"Đạo cụ sát thương?"

Nhỏ thám tử ưỡn ngực, chìa cuốn sổ tay về phía tôi.

Trang giấy đang mở có ghi dòng chữ "Vé Đối Quyết".

"Chỉ cần kích hoạt nó, cậu bắt buộc phải đối quyết với tôi bất cứ lúc nào!"

"Nói nhảm cái gì thế! Cái này là do cô tự viết chứ gì!"

Thấy nhỏ thám tử cuống lên, tôi nheo mắt lại.

"Tôi có viết cái thứ này bao giờ đâu?"

"Đương nhiên là viết rồi! Chữ ký của cậu ở đây còn gì!"

Tôi nhìn vào cuốn sổ tay được chìa ra, nheo mắt nghiêm túc hơn.

"Ủa? Nhưng chữ ký đâu phải của tôi."

Tôi đưa tay về phía cuốn sổ tay, nhưng không chụp được.

"Hừ, cậu tính dùng cái cớ đó để xé toạc cái Vé Đối Quyết chứ gì? Tôi đi guốc trong bụng cậu rồi."

Nhỏ thám tử cất cuốn sổ vào túi, cười đắc thắng.

Xem ra diễn xuất của tôi bị lộ tẩy rồi.

"Thế nên mới nói cô thám tử nhà cô tính nết xấu xa thật."

"Cậu định xé sổ tay người khác với động tác tự nhiên như thế, tính nết cũng xấu xa không kém đâu."

"Rồi, cô tính sao?"

"Thôi được, việc cậu tính toán rằng tôi sẽ bỏ qua chuyện này, cũng đáng được đánh giá cao về sự thành thật đấy."

"Đã bảo là, đọc suy nghĩ người khác thì thôi đi, làm ơn đừng đọc trước cả hành động được không? Cô thám tử."

Nói thế có nghĩa là, cô ta đã nhìn thấu ý đồ của tôi mà vẫn hùa theo màn kịch vừa rồi.

Con nhỏ thám tử này đáng sợ thật.

"Mà Juugo, tôi thắc mắc nãy giờ rồi, tại sao cậu lại làm bài tập hè?"

"Đã bảo là nửa đầu kỳ nghỉ hè tôi chưa làm gì cả, nên giờ mới ra nông nỗi này mà!"

"Lần đầu tiên mới nghe đấy."

"...À đúng rồi, nãy là nói với Kuune."

"Chịu cậu luôn. Cái kiểu làm bài tập hè nghiêm túc như cậu thật khiến người ta khó chịu."

"Hả? Ý gì đấy, nói cứ như thể bản thân cô không làm vậy."

"Đúng thế, tôi không cần làm."

"...Cẩn thận bị đuổi học đấy."

"Tôi đời nào bị đuổi học. Tóm lại, chỉ cần có được cuốn bài tập đã hoàn thành trước ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè là không vấn đề gì."

"Nói vậy tức là cô định..."

"Daruku sẽ làm hết thay cho tôi."

"Cô cũng quá đáng vừa thôi! Chuyện như thế mà chấp nhận được hả!"

Lúc này, Kuune từ bếp trở lại vỗ tay cái bốp như thể được khai sáng.

"Ra là vậy, còn chiêu này nữa."

"Này, Kuune! Đừng có vỗ tay như thể vừa phát hiện ra châu Mỹ thế! Với lại đừng có nghe con nhỏ này nói bậy! Nhỏ thám tử này có ảnh hưởng xấu đến giáo dục!"

"Thật thô lỗ, tôi không thấy việc lãng phí thời gian vào mấy chuyện này có ý nghĩa gì cả."

"Lãng phí thời gian ở chỗ nào!"

"Cất công đi giải những bài toán mình có thể giải được thì có ý nghĩa gì? Thay vì thế, dành thời gian để làm rõ những hiện tượng mà bản thân lúc này chưa thể lý giải, như vậy mới có ý nghĩa của một con người hơn chứ."

"À, ừ. Tư duy của cô nhảy cóc quá, tôi theo không kịp rồi. Vậy cô thử giải câu này xem."

Đó là một bài đọc hiểu tiếng Anh dài ngoằng.

Tensai nhìn khoảng mười giây, lập tức múa bút, điền kín tất cả các ô đáp án một lèo.

"Xong rồi."

"Ghê thật, cô hiểu thật kìa."

Một tay cầm từ điển Anh-Nhật mà vẫn phải khổ chiến như tôi thật quá thảm hại.

Nhưng lúc này tôi nhận ra một chuyện.

"Nè Tensai, câu hỏi 'Kate đã giấu John chuyện gì?', tại sao cô lại ghi đáp án là 'Kate là kẻ giết người hàng loạt, đã giấu chồng mình là John bộ mặt thật của ả'?"

"Trong bài viết thế mà."

"Làm gì có viết! Chắc chắn là không!"

"Không viết cũng nhìn ra được."

"Đừng có tự tiện hoang tưởng bối cảnh nhân vật từ câu hỏi! Không viết trong bài thì không phải là sự thật! Hơn nữa, giờ học tiếng Anh có ra đề kiểu này à!"

"Thế nên tôi mới nói chương trình học ở trường thật nhàm chán."

"Oa, cách giải thích mới mẻ thật! Tại hạ vô cùng cảm động!"

Nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, Daruku cười khổ nói:

"Chính vì Tensai cứ hay viết linh tinh như thế nên suốt ngày bị giáo viên mắng, rồi lại cãi nhau với giáo viên, thế nên tôi mới làm luôn cả phần bài tập của Tensai đấy."

"Daruku à, cậu đừng có chiều hư cô ta. Con nhỏ thám tử lùn tịt này sẽ được đà lấn tới đấy."

"Cậu bảo ai lùn tịt hả!"

Kuune nhìn Tensai và Daruku, rồi nắm chặt nắm đấm như thể hạ quyết tâm.

"Được rồi, mình cũng phải tìm mọi cách học tập chị Tensai mới được."

"Đã bảo là đừng có học theo cô ta! Cô ta là tấm gương xấu!"

"Cậu bảo ai là tấm gương xấu hả!"

"Nhưng tớ thấy chị Tensai nói rất đúng mà."

"Chính vì cái loại người đó cứ phát triển theo hướng kỳ quặc nên mới thành ra cái dạng đó đấy!"

"Này Juugo, cậu vừa nói mấy lời thất lễ lắm đấy nhé."

Lúc này, Ulysses nhẹ nhàng ghé lại gần.

Sau đó, Ulysses bắt đầu ngâm chú... không, thực ra không phải là niệm phép thuật thật đâu, chắc là đang nói tiếng Anh?

Hay ngôn ngữ gì đó đại loại thế. Tốc độ đó e là ngang ngửa Tensai?

Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, Tensai cũng đối đáp lại Ulysses bằng một tràng chú ngữ trôi chảy.

Tiện thể, tôi hoàn toàn không hiểu họ đang nói cái gì.

Sau một hồi trao đổi bằng chú ngữ, thứ tiếng mà Ulysses niệm có chút thay đổi.

Ngay sau đó, Tensai cũng đổi chú ngữ theo.

"Cái gì thế này?"

"Chắc là chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Pháp rồi."

"Cậu có biết không, Nanana!"

"Cậu nghĩ xem, tôi đã từng bôn ba khắp thế giới rồi đó."

Vị địa phược linh đại nhân này lúc còn sống quả thực đã đi du lịch khắp thế giới, xông pha vào tất cả các di tích cổ trên toàn cầu.

"Thế thì tiếng Anh phải trôi chảy chứ?"

"Không, tôi chịu chết. Chỉ miễn cưỡng đoán được là ngôn ngữ gì thông qua bầu không khí thôi."

"Thế lúc bôn ba thế giới cậu giao tiếp kiểu gì?"

"Cái đó thì, tôi có đạo cụ tiện lợi có thể dịch thuật mà."

Ra là vậy, còn có loại Bộ sưu tập Nanana đó nữa hả.

"Với lại cậu nhìn xem, tôi là người Nhật, nên chỉ định nói tiếng Nhật thôi."

Cảm giác vị địa phược linh đại nhân nói xong câu này trông có vẻ hơi là lạ.

Trong lúc chúng tôi trao đổi vấn đề này, cuộc đối quyết chú ngữ (bây giờ chắc là tiếng Pháp?) của hai người kia vẫn tiếp tục.

"Mà này, hai người đó nãy giờ nói cái gì vậy?"

"Hình như đang hỏi nhau mấy vấn đề học tập."

"Cậu nghe hiểu hả, Daruku?"

"Ừm, tôi rất giỏi ngôn ngữ mà."

Cảm giác tài năng ghê. Tuy là trai giả gái (biến thái), nhưng đúng là không hổ danh trợ thủ của thám tử lừng danh nhỉ.

"Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, nghe hai người đó nói chuyện, cảm giác như lạc sang thế giới khác vậy, anh hai."

"Đừng nói mấy lời bi thảm thế, Kuune."

"Thế anh hai có hiểu không?"

"Hiểu chết liền."

Anh em nhà Yama đã bị người ta bỏ xa tít tắp rồi.

Sau đó, chú ngữ của hai người lại thay đổi lần nữa. Lần này là do Tensai đổi.

Ngay sau đó, chú ngữ của Ulysses trở nên không trôi chảy nữa.

"Cái đó... Anh Juugo, anh có từ điển tiếng Đức không?"

"Nhà anh không có cái item (đạo cụ) high society (thượng lưu) đó đâu."

"Daruku, cho cô bé mượn cái ở nhà tôi."

"Này, hóa ra cô có à!"

Không biết cuộc giao lưu giữa hai người rốt cuộc sẽ phát triển thành cái dạng gì nữa...

"Hừ, đã trải qua một khoảng thời gian khá ý nghĩa đấy. Thật sự rất vui, Ulysses."

Kết quả là, nhỏ thám tử ưỡn ngực tự hào, còn Ulysses thì run rẩy đầy cam chịu.

Rồi Ulysses cúi đầu, đặt hai tay lên vai Kuune.

"Kuune, mình đi học bài thôi."

"Nhưng mà, chị Tensai thắng rồi, chẳng phải có nghĩa là lý luận của chị Tensai là đúng sao?"

"Chị Tensai thì không nói làm gì, vì chị ấy là người thực sự có tài năng. Nhưng Kuune không học là không được đâu. Tớ cũng sẽ cố gắng, cùng học nhé."

Xem ra Ulysses vô cùng không cam tâm.

Có điều tôi nhận ra là, con bé Ulysses này thực ra lợi hại phết.

Trong mắt một Ulysses lợi hại như thế, Tensai có vẻ là người thực sự tài năng.

~Soạt soạt soạt~ (Tiếng bút viết)

Hầy, trong lúc hai người họ đại chiến kịch liệt, tôi vẫn một mình lặng lẽ làm bài tập.

~Hi hi hi, ha ha ha~

Đám con gái vẫn tiếp tục cười nói vui vẻ.

Nói đi cũng phải nói lại, từ "náo nhiệt" thật tượng hình (chữ Hán có 3 bộ nữ), năm cô gái (trong đó có một người là hàng fake) tụ tập lại, đúng là buôn chuyện rôm rả thật.

~Soạt soạt soạt~

~Hi hi hi, ha ha ha~

~Soạt soạt soạt~

~Hi hi hi, ha ha ha~

~Soạt soạt soạt... soạt~

~Hi hi hi, oa ha ha ha~

"Ê, mấy người ồn ào quá đấy! Tôi đang làm bài tập đây này! Muốn quậy thì ra ngoài mà quậy!"

~Vút~ Bốp, Rầm~

"...Ủa? Chuyện gì thế này?"

Tại sao tôi, người đưa ra chủ trương chính đáng, lại bị tống ra khỏi phòng cùng với dụng cụ học tập và bị nhốt bên ngoài thế này?

Rốt cuộc, tôi rơi vào tình cảnh thê thảm là phải ngồi làm bài tập một mình trên sàn bếp.

Mà cửa đóng rồi, hơi lạnh từ điều hòa có bay ra được chỗ này đâu cơ chứ.

Đúng lúc này, cửa mở hé ra một chút, Tensai đang nhòm về phía tôi.

"Mà Juugo này, cậu đâu cần phải cắm đầu làm bài tập như thể sắp hết hè đến nơi thế, cứ làm theo tốc độ bình thường chẳng phải vẫn kịp sao?"

Ồn quá, tôi còn rất nhiều việc khác phải làm, rất nhiều là đằng khác.

~*~

Kết cục, cả đám cứ thế quậy đến tận chiều tối.

"Được rồi, hôm nay mọi người cùng ăn cơm ở đây đi."

Tensai tuyên bố cứ như thể đây là nhà mình vậy, làm cả đám phấn khích hẳn lên.

Tôi bảo này, sáu người tụ tập trong cái chỗ bé tẹo này thì chật chội quá đấy.

Tôi vừa nghĩ đến đó thì nhận ra nụ cười rạng rỡ vô cùng của Nanana.

"Vui quá ha, Juugo."

"...Ừ, đúng vậy."

Khiến Nanana cười tươi như thế, tôi đành phải vui vẻ đồng ý thôi.

Nhìn cảnh mọi người cười nói rộn ràng vui vẻ trong phòng 202, tôi bỗng cảm thấy nơi này ồn ào hơn mọi khi rất nhiều.

Kuune và Ulysses cũng biết Nanana là địa phược linh nhưng không quá ngạc nhiên (Kuune ngược lại còn cực kỳ phấn khích), điều này làm tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đó là bởi vì, từ sau khi từ nhà chính trở về đảo Nanae, câu nói của một người nào đó cứ ám ảnh tôi mãi, khiến tôi suy nghĩ suốt.

Trước đó ở bờ sông gần nhà chính, tôi đã gặp một chị gái xinh đẹp mặc đồ bảo hộ lao động liền thân.

Chị ấy là thành viên của tổ chức "Iki" hỗ trợ cho Quái đạo đoàn "Matsuri", và cũng là người từng sống trong căn phòng này, chính là chị Konjou Kasumi.

Một câu nói của chị ấy khiến tôi cứ canh cánh trong lòng.

Là địa phược linh, đồng nghĩa với việc tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua với con người.

Chị Kasumi dường như cũng rất dằn vặt, và bản thân tôi cũng có cảm nhận về điều đó.

Thế nên khi Kuune và Ulysses chuyển đến phòng bên và thường xuyên qua đây như thế này, tôi đã có chút lo lắng.

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn ở bên Nanana mà không hề thay đổi thái độ, Kuune thì vốn dĩ tính cách đã thế, còn Ulysses dù hay xấu hổ chắc cũng sẽ tự nhiên mà hòa đồng được thôi.

Nghĩ đến đây, tôi phát hiện ra Tensai và Daruku, những người dễ dàng hòa nhập với Nanana, có lẽ cũng có thiên phú đó.

Tensai thì hơi lập dị nên tôi miễn cưỡng hiểu được, nhưng Daruku không hề ngạc nhiên về chuyện của Nanana, điều này khiến tôi nghĩ cậu ta có lẽ sở hữu thiên phú ẩn giấu nào đó.

Tên đó là một gã trai giả gái mặc đồ nữ suốt 24/24, không nghi ngờ gì nữa cũng là một tên biến thái thôi.

Đúng vậy, Nanana tuy là địa phược linh, nhưng chẳng khác gì chúng tôi cả.

Cô ấy có thể cùng chúng tôi cười đùa, ở bên cạnh chúng tôi.

Chỉ cần chúng tôi ở bên cạnh cùng cô ấy cười đùa, tôi tin rằng bầu không khí này cũng sẽ lan tỏa ra xung quanh.

Bỗng nhiên, tôi nhớ lại lời hứa với chị Konjou Kasumi.

—— Cậu em à, nhất định hãy cứu lấy người bạn thân của tôi nhé.

Vì thế tôi lại thề một lần nữa.

Dù là để kế thừa ý chí của chị Kasumi, tôi cũng phải tìm ra hung thủ sát hại Nanana.

Tôi không muốn để cô ấy phải buồn thêm nữa, tôi muốn mang lại cho cô ấy thật nhiều, thật nhiều nụ cười hơn nữa.

Chính vì đây là suy nghĩ xuất phát từ đáy lòng tôi, nên tôi sẽ làm những gì trong khả năng của mình.

"Juugo, lấy cho tôi cái pudding."

"Rõ rồi."

Hầy, dù đã hạ quyết tâm lớn lao đến thế, nhưng việc tôi có thể làm bây giờ cũng chỉ là chạy vặt mà thôi.

2

Sáng hôm sau, thấy tôi chải chuốt kỹ càng hơn mọi khi, Nanana bèn hỏi:

"Juugo, cậu định đi đâu thế?"

Gần đây Nanana có khuynh hướng ghét tôi đi ra ngoài, tôi nói thế liệu cô ấy có ghen không nhỉ?

"Lát nữa tôi đi hẹn hò."

"Vậy à, thế lần sau dẫn đối phương về nhà nhé, tôi cũng có chuyện muốn nói với cô ấy."

Nhưng nhận lại là câu trả lời đậm chất người nhà.

Tôi bảo này, tốt nhất là đừng làm thế nhé...

~Xoảng!~ (Tiếng vỡ)

Đúng rồi đúng rồi, tôi có thể dự đoán được ai đó bị sốc sẽ tạo ra hiệu ứng âm thanh kiểu này... Hửm?

Người đang ở trong bếp lúc này là Ulysses, người qua ăn sáng cùng.

Mặt em ấy tái mét, chắc là làm rơi đĩa thức ăn rồi.

"Anh... Anh Juugo vậy mà đã có bạn gái rồi. Em rốt cuộc phải làm sao..."

"Ừm, tóm lại em có thể đặt con dao đang run rẩy trên tay xuống, và đừng nhìn anh bằng ánh mắt quẫn trí đó được không?"

"Nhưng người đó là người rất quan trọng với anh Juugo, em nghĩ mình cần phải chào hỏi cô ấy một tiếng."

"Tuy em cười rất đáng yêu, nhưng con dao trên tay em đang tỏa ra luồng sát khí một cách tự nhiên đấy."

Kuune đang ngồi ở bàn ăn ngấu nghiến món salad Ulysses làm, thấy cuộc đối thoại của chúng tôi bèn phán một câu:

"Đánh ghen hả?"

Mày nói gì cơ? Với lại cái điệu cười nhếch mép đó là sao?

"Kiểu này... sắp có án mạng rồi."

Tôi bảo này địa phược linh đại nhân, ngài nói câu thoại ngầu lòi đó với vẻ mặt nghiêm túc, cảm giác chẳng buồn cười chút nào đâu.

Thấy hai người kia có vẻ thích thú làm tôi hơi bực, thế là tôi mỉm cười nói với Ulysses:

"Vậy, em muốn đi cùng không?"

"Hả! Em đi được sao ạ!"

Ulysses vui sướng múa may con dao loạn xạ (hy vọng đó không phải là luyện tập vung dao).

"Tôi hiểu rồi, tức là Juugo muốn để bạn gái và Ulysses tranh giành nhau."

"Juugo cũng ra vẻ ta đây phết nhỉ."

"Này, con em gái ruột và cô địa phược linh kia, đừng có hủy hoại hình tượng của tôi giống như gã trưởng câu lạc bộ đáng chém ngàn đao nào đó chứ."

Sau đó, Ulysses vỗ tay cái bốp như thể vừa vỡ lẽ.

"Tức là, anh muốn em chính tay giành lấy vị trí bạn gái của anh Juugo nhỉ!"

"Không phải, đừng có nghĩ nhiều."

Tuy nhiên nhìn dáng vẻ đầy nhiệt huyết của em ấy cũng khiến tôi thấy vui lây.

Tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa có vẻ nguy hiểm, nên tôi ghé vào tai Ulysses, thì thầm cái tên người tôi sắp gặp.

Ngay sau đó, biểu cảm đang tỏa ra sắc thái điên cuồng nào đó của Ulysses trở lại bình thường.

"A, ra là vậy ạ."

"Nếu tiện thì em có muốn đi cùng không?"

"Dạ thôi, hôm nay em không làm phiền hai người đâu, đợi khi nào chị ấy rảnh em sẽ đến chào hỏi sau."

Ulysses vừa nhìn đã biết chúng tôi sắp có việc cần làm, nên tỏ thái độ khách sáo.

Tuy là người nước ngoài nhưng em ấy rất ra dáng Yamato Nadeshiko (người phụ nữ Nhật Bản truyền thống).

A, đúng là một cô gái tốt.

"Hả? Anh hai, đối phương là ai thế?"

"Không nói cho em biết."

"Ý gì chứ! Tại sao chỉ cho mình em ra rìa vậy!"

Hỡi cô em gái đang nhe nanh gầm gừ kia, em hãy học tập Ulysses một chút đi.

~*~

"Thế, tiểu thư và Ulysses sống thế nào rồi?"

"Mọi chuyện đều thuận lợi cả."

Địa điểm là tại một quán cà phê nọ.

Tôi kể cho đối tượng hẹn hò hôm nay (hoàn toàn phù hợp với định nghĩa, không sai vào đâu được) - chị Fugi Yukihime nghe về tình hình gần đây của hai người kia.

Nghe xong, chị Yukihime lộ vẻ yên tâm, nói:

"Có tinh thần là tốt rồi."

"Lần sau chị đến gặp họ đi."

"Ừ, có dịp tôi sẽ đến."

Thế là chúng tôi nhanh chóng đi vào chủ đề chính của ngày hôm nay.

"Mà, tình hình bên chị Yukihime thế nào rồi?"

"Đã liên hệ với đối phương, hẹn xong buổi gặp mặt rồi. Chỉ có điều, đối phương có vẻ rất bận, phải đợi vài ngày nữa."

"Vậy thì tốt quá, tôi hiện giờ cũng đang bận làm bài tập hè, chuẩn bị vẫn chưa được đầy đủ lắm."

"Cách nói đó nghe cứ như thể cậu đang bảo tôi sẽ thất bại vậy?"

Chị Yukihime lườm tôi, thế là tôi cười lấp liếm cho qua.

"Tôi đâu có nói thế. Nhưng mà, dù kế hoạch của chị Yukihime thành công hay thất bại, việc tôi phải làm cũng sẽ không thay đổi."

Câu trả lời bình tĩnh của tôi khiến gương mặt chị Yukihime thoáng chút không vui.

"Thật chẳng đáng yêu chút nào, rõ ràng lúc trước trêu chọc còn thấy thú vị lắm mà."

Trước giờ chị coi tôi là thế hả?

"Nhờ ơn mọi người, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi."

"Tiểu thư và Ulysses hả?"

Tôi nhớ lại vụ náo loạn ở nhà chính mấy hôm trước.

"Cả chị Yukihime nữa."

"Tôi sao?"

"Vâng, vì tôi cảm thấy dù tôi có làm sai điều gì thì chị cũng sẽ nhắc nhở tôi."

"Nhưng tôi không nghĩ cậu chủ sẽ nghe lọt tai lời khuyên của tôi đâu."

Tôi dứt khoát lảng tránh ánh mắt.

"Nhưng mà... tôi cảm nhận được sự tin tưởng của cậu chủ dành cho tôi. Hơn nữa về kế hoạch lần này, người đầu tiên cậu chủ tìm đến chính là tôi."

Mấy hôm trước, sau khi vụ náo loạn ở nhà chính kết thúc, trên đường trở về đảo Nanae, tôi đã tiết lộ một kế hoạch với chị Yukihime.

Hiện tại kế hoạch đó đang trong giai đoạn chuẩn bị.

"Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, tôi ngàn vạn lần không ngờ mục tiêu của cậu chủ lại là tìm ra hung thủ sát hại Ryugajou Nanana."

"Ha ha ha."

Tuy hoàn toàn không muốn nói, nhưng bị dồn đến mức đó thì không nói cũng không được.

"Quả nhiên cần phải kể lại chuyện về Ryugajou Nanana nhỉ."

Trong "Trò chơi" trước kỳ nghỉ hè, chị Yukihime đã từng nói chuyện với Nanana khi cô ấy chuyển sang cơ thể của [M], tức là Yui.

"Đi gặp cô ấy có sao không? Cô ấy là địa phược linh đấy."

"Cậu chủ thấy không sao thì tôi cũng không sao."

Cái tiêu chuẩn gì thế này.

"Nhưng mà đã đến thì gọi cả tiểu thư và Ulysses đi cùng luôn nhé."

"Chị sợ à?"

"Không, tôi hoàn toàn không sợ."

Câu trả lời không chút do dự này ngược lại càng đáng ngờ.

Hầy, quả nhiên là sẽ có sự đề phòng nhỉ... theo lẽ thường là vậy.

Kuune và Ulysses quá đặc biệt, nên không thể yêu cầu tất cả mọi người đều giống họ được.

Nói đến những người không phải cư dân Hạnh Phúc Trang, thái độ của anh Ikusaba đã thể hiện rõ ràng như thế, còn Trưởng bộ lạc Yuiga thì đối xử với Nanana bằng thái độ có phần tôn kính.

Nhắc mới nhớ, thái độ của Taisei và lớp trưởng Hoshino thì lại rất bình thường nhỉ.

"Cậu chủ, tiện thể hỏi một chút, nếu tôi thấy sợ thì cậu chủ có bảo vệ tôi không?"

"Hả? Chuyện đó còn phải nói sao."

Tôi thầm nghĩ, chị Yukihime còn hỏi cái này làm gì?

Sau đó chị Yukihime cúi đầu xuống.

"Trả lời không chút do dự sao."

"Hử? Cảm giác mặt chị hơi đỏ thì phải."

"Cậu, cậu nhầm rồi! Nhưng mà, đến lúc đó tôi sẽ mong đợi đấy."

Chúng tôi vừa tương tác như vậy, vừa đưa cho đối phương xem tài liệu đã chuẩn bị theo kế hoạch của mỗi bên.

"Tôi thấy phương pháp của chị Yukihime cũng không tệ, nhưng mà..."

"Có vấn đề gì sao?"

"...Không, chắc là không sao đâu. Chắc là tôi lo xa quá thôi. Rồi, phần của tôi thế nào?"

"Giải thích còn sơ sài lắm, tốt nhất nên nắm bắt trọng tâm hơn."

"Ra là vậy, tôi hiểu rồi. À, để đề phòng vạn nhất tôi xác nhận lại lần nữa. Vụ cướp Bộ sưu tập Nanana đó, chị Yukihime và anh Washi chắc không tham gia đâu nhỉ."

"Đúng vậy, ít nhất không phải do tôi làm. Hơn nữa tôi cho rằng Toudomatsu cũng không phải loại người dùng thủ đoạn đó."

"Vậy thì tốt."

"Cậu chủ, khi nào cậu định gọi Toudomatsu?"

"Ít nhất là sau khi tài liệu soạn thảo được chị Yukihime chấm điểm đạt cái đã."

"Tôi nghiêm khắc lắm đấy nhé."

"Điểm này thì tôi biết rõ rồi."

"Vậy thì, từ nay mỗi ngày chúng ta sẽ tập hợp ở đây vào giờ này."

"Mỗi ngày sao."

"Đúng, mỗi ngày."

Chị Yukihime mỉm cười vui vẻ.

~*~

"Thật là, anh Juugo cứ thích trêu người ta."

Đến chiều tối, mặt trời cũng đã lặn, lúc này Kuune đang vận động cơ thể trong sân của Hạnh Phúc Trang.

Đó là bài tập thể thuật bắt buộc hàng ngày của con bé.

Hạnh Phúc Trang có một khoảng đất tuy nhỏ nhưng cũng gọi là sân vườn, nên Kuune nghĩ muốn vận động cơ thể thì ra đây tận dụng luôn.

Đúng lúc này, Kuune nhìn thấy ai đó đi đứng xiêu vẹo bước vào sân Hạnh Phúc Trang.

"A, chị Himeko, mừng chị đã về."

Người trở về là Nonomiya Himeko, nhân viên văn phòng sống ở phòng 101 ngay dưới phòng Kuune.

Hôm Kuune chuyển đến đã chào hỏi Himeko, rồi cứ thế bình thường làm thân với Himeko một cách dễ dàng.

"Kuune, em đang làm gì thế?"

"Em đang vận động cơ thể."

"Vậy à, chị muốn nghỉ ngơi rồi. Nói chính xác hơn là chị sắp chết đến nơi rồi."

Có lẽ vì mệt mỏi, Himeko khom lưng, đầu gối đang run lẩy bẩy.

"Chị Himeko, rốt cuộc chị làm công việc gì vậy?"

"Bảo vệ... không, chắc phải gọi là công việc giám sát mấy kẻ say rượu mới đúng."

"Đó là cái gì? Mà công việc đó mệt lắm sao?"

"Không phải đâu, gần đây tự nhiên bị nhồi thêm khối lượng bài tập huấn luyện kinh khủng, mà lại còn bắt buộc nữa chứ. Đó tuyệt đối là lạm quyền dưới danh nghĩa huấn luyện."

"Nghiêm khắc lắm ạ?"

"Nghiêm khắc lắm, vất vả lắm. Chị chỉ muốn nghỉ việc quách cho rồi."

"Người lớn cũng không dễ dàng gì nhỉ."

"Chịu hết nổi rồi, chị muốn quay lại thời học sinh quá, muốn được âu yếm với bạn trai quá."

Một người lớn hết thuốc chữa đang nghiêm túc than thở với một học sinh trung học cơ sở.

"Mà, em có chuyện muốn hỏi chị Himeko. Tầng một ngoài chị Himeko ra không có ai ở sao?"

"Ừm, phòng 102 là bạn trai (cười) của Cố vấn ở, nhưng vì thiết lập là lãng tử phiêu bạt chân trời góc bể. Còn cậu Mano ở phòng 103 thì làm cùng chỗ với bọn chị, hiện đang bị phái đi công tác nước ngoài dài hạn, tiện thể thì cái này là thật."

Himeko vừa nói vừa tự bật cười.

Quả nhiên, đầu chị ấy bị ai đó tóm chặt từ phía sau, nếm mùi địa ngục kẹp đầu.

"Nonomiya, dạo này thái độ của cô với cấp trên có vẻ vô lễ nhỉ?"

"Đau đau đau, vỡ đầu mất, vỡ đầu thật đấy, Cố vấn ơi!"

Chủ nhà trọ Hạnh Phúc Trang, Mahoro Shiki, xuất hiện sau lưng Himeko không một tiếng động.

"A, cô chủ nhà, chào cô ạ."

"Ừ, chào em. Mới sáng sớm mà đã sung sức nhỉ, Kuune."

"Cô chủ nhà, cô nói gì thế ạ. Bây giờ là chiều tối rồi mà."

"...Thế à, mặt trời không mọc đằng tây nhỉ."

Shiki vừa nhìn ánh tà dương đang lặn, vừa gãi cái bụng dưới lớp áo ba lỗ.

"Cố vấn, ngài lại uống thông đến sáng, rồi ngủ li bì đến giờ này sao?"

"Đại loại thế, giờ là mấy giờ cũng chả quan trọng."

"Vô kỷ luật."

~Rắc rắc rắc~

"Đã bảo cô rồi, chú ý cái miệng đi. Tiền nhà tăng gấp đôi nhé."

"Em sai rồi, em sai rồi!"

"Nhắc mới nhớ, ta nghe Honami nói, dạo này cô có vẻ chịu khó tập luyện đàng hoàng nhỉ."

"Vâng, cái hạng mục đặc huấn địa ngục dù không phải hoạt động câu lạc bộ học sinh đó em đã hoàn thành rồi."

"Vậy lần này phải thưởng cho cô cái gì đó nhỉ."

"Nếu vậy, xin hãy đấu với em một trận."

Trước mắt Himeko đang sáng rực lên, Shiki lộ ra biểu cảm vô cùng khó coi.

"Nonomiya, sao cô nhiệt huyết thế?"

"Ây dà, mấy hôm trước nhìn thấy dáng vẻ Cố vấn tung hoành ngang dọc, em có chút nhớ lại cảm giác nhiệt huyết sục sôi năm xưa ấy mà."

"Ta không muốn, mệt lắm."

Kuune nhìn hai người đối thoại, kéo kéo áo Himeko.

"Chị Himeko, chị Himeko, chị Shiki mạnh lắm hả?"

"Úi chà, cái sự mạnh đó không phải dạng vừa đâu, mạnh đến mức ngay cả chị cũng phải ném ánh mắt kính trọng cho người nghiện rượu này đấy."

"Hô hô."

"Hơn nữa theo chị thấy, đó vẫn chưa phải là thực lực thật sự đâu. Chắc chỉ khoảng 30% thôi."

"Cô tưởng ta là thằng em trai quái vật của ta chắc?"

"Vậy thì đấu với em một trận đi!"

Trước mắt Kuune đang sáng rực lên, Shiki nhăn mặt hết mức có thể.

"Tại sao?"

"Cô xem, em là một cô gái quán triệt chính nghĩa, nên em muốn trở nên thật mạnh, thật mạnh."

Trước mắt Kuune đang sáng rực lên, Shiki đầu tiên là ngẩn người, sau đó bật cười.

"Thế chẳng phải tốt sao."

"Đúng không ạ."

Thấy Shiki cười xoa đầu Kuune, Himeko lẩm bẩm trong miệng:

"Cố vấn mà lại thẳng thắn khen ngợi thiếu nữ đang kể về ước mơ, thật không hợp chút nào."

~Rắc rắc rắc rắc~

"Á! Khóa cả vai lẫn đầu lại mà vặn, cổ gãy mất! Gãy — mất — rồi —!"

"Vậy thế này đi. Nếu nhóc thắng được Nonomiya thì ta sẽ làm đối thủ của nhóc."

"Thật sao ạ! Vậy chiến ngay bây giờ đi, chị Himeko!"

"Xin lỗi nhé, thật sự không được đâu. Thú thật là giờ chị chỉ muốn tắm rồi đi ngủ thôi. Nhưng mà Cố vấn, đấu với em một trận đi!"

"Ta mới không thèm đánh với cô."

"Tại sao chứ!"

Trong lúc ba người họ đang ồn ào, một cư dân khác xuất hiện.

"Em đang làm gì thế, Kuune."

"A, anh hai, mừng anh về."

Người trở về là Juugo.

3

Tôi vẫy tay chào lại Kuune đang cười vẫy tay với mình, rồi nhìn sang bên cạnh con bé.

"Chào cô Shiki. Vị này là..."

"A, đúng rồi. Em với cậu Yama vẫn là lần đầu gặp mặt nhỉ. Xin chào, em là Nonomiya Himeko ở phòng 101, là người phụ trách chăm sóc Cố vấn."

"Cố vấn... phụ trách chăm sóc... là có liên quan đến công việc của cô Shiki sao?"

"Chính là như vậy đấy. Nhân tiện chúc mừng cậu đã giành chiến thắng trước đó nhé."

Nonomiya cười rạng rỡ.

Chuyện cô Shiki là Cố vấn danh dự của Bảo an Tổng hợp đã làm tôi ngạc nhiên lắm rồi, không ngờ một thành viên của Bảo an Tổng hợp lại sống ở nơi gần thế này...

"...Thế giới nhỏ thật nhỉ."

"Mà, anh hai giành chiến thắng gì cơ?"

"Không có gì to tát đâu, chỉ là thắng một đại hội trò chơi ở trường thôi."

Tôi lảng tránh chủ đề này một cách rất tự nhiên, sau đó cô Nonomiya hỏi tôi:

"Mà, cô địa phược linh sống cùng phòng cậu vẫn khỏe chứ?"

"Vâng, còn hơn cả khỏe nữa, cứ gọi là khỏe như vâm luôn ấy chứ... Ơ? Cô Nonomiya biết chuyện này sao?"

"Coi là vậy đi, dù gì tôi cũng là người của Hạnh Phúc Trang mà. Có điều, tôi chưa gặp bao giờ thôi."

"Vậy đến gặp thử xem?"

"Không cần không cần không cần không cần, thật sự không cần đâu!"

Cô Nonomiya xua tay lia lịa.

Đây quả nhiên là phản ứng bình thường nhỉ.

Tiếp đó, cô Nonomiya vỗ tay một cái, nói:

"A, nhắc mới nhớ, là hôm nay nhỉ."

"Hử? Hôm nay làm sao ạ?"

"Ngày giỗ của cô Nanana."

Nghe câu nói này của cô Nonomiya, tôi bất giác nhíu mày.

"Ngày giỗ?"

"Thì, hôm nay là ngày 14 tháng 8 mà."

Được cô ấy nhắc tôi mới nhớ ra.

Hôm nay là ngày 14 tháng 8, chính là ngày Ryugajou Nanana bị giết mười năm trước.

"Ra là vậy, hôm nay là ngày đó nhỉ."

Cô Shiki vừa lẩm bẩm vừa gãi đầu.

"Cái đó, cô Shiki không làm gì cả, có ổn không ạ?"

"Tại sao lại hỏi thế?"

"Tại sao ấy ạ... Hôm nay dù sao cũng là ngày Nanana mất, không tổ chức lễ truy điệu hay gì đó sao..."

"Không rõ, ta không có hứng."

Cô Shiki thực lòng cảm thấy không quan trọng.

Cô Nonomiya nói:

"Mà, trên đảo Nanae cũng không tổ chức hoạt động gì về việc này nhỉ."

"Là vậy sao?"

"Kỳ lạ thật đấy. Đặc biệt là ông Ikkaku, rõ ràng đối với mấy chuyện này ông ấy làm chu toàn không sót giọt nước nào mới phải."

"A, Nonomiya nói không sai, Ikkaku đối với mấy chuyện này đúng là cho người ta cảm giác kín kẽ không lọt giọt nước."

Ikkaku Shunjuu, người đứng đầu GREAT7, đầu não của hòn đảo này.

Quan trọng nhất, tôi suy đoán ông ta và Nanana có thể đã từng xảy ra chuyện gì đó trong quá khứ.

"Tôi nghĩ, dù chỉ có chúng ta thì vẫn nên làm gì đó thì hơn."

Tôi buột miệng đưa ra đề nghị như vậy một cách tự nhiên, cô Shiki nghe xong bèn thở dài.

"Juugo này, người ta làm lễ truy điệu vào ngày xảy ra sự cố hay động đất để làm gì?"

"Đó là... để người ta không quên chuyện đó?"

"Đúng vậy. Vì ký ức con người sẽ dần phai nhạt theo thời gian, nên cần phải thiết lập những ngày kỷ niệm như thế. Ngày chiến tranh kết thúc, ngày xảy ra đại địa chấn, v.v... Để không quên những ngày đó, để khắc ghi những nỗi đau và bi thương, cảnh báo hậu thế lấy đó làm gương, rút ra bài học. Tóm lại là để tránh lãng quên những chuyện đó, nên mới cần thiết."

Nhưng, cô Shiki nói tiếp:

"Vậy thì, tại sao chúng ta bắt buộc phải làm chuyện đó để không quên việc Nanana bị giết?"

Tôi bất giác cứng họng.

"Nhớ lại ngày Nanana bị giết, là để chúng ta thổi bùng lên ngọn lửa báo thù vì Nanana bị giết sao? Là để chúng ta không quên cái cảm giác tuyệt đối không thể tha thứ cho hung thủ? Là nghi thức để châm thêm dầu vào nỗi phẫn nộ và bi thương trong lòng mình?"

"..."

"Ta không muốn thế. Nếu không muốn quên Nanana, thì nhớ ngày sinh nhật của cổ là được rồi. Mỗi năm mọi người đều cùng nhau chúc mừng cổ, tạo ra một ngày vui vẻ náo nhiệt. Chỉ cần thế thôi, Nanana sẽ sống mãi trong lòng chúng ta. Hơn nữa, với ta, con bé chưa bao giờ biến mất cả. Cho dù không làm mấy chuyện đó cũng vậy thôi."

Cô Shiki mỉm cười dịu dàng.

Rồi tôi nhớ lại, vào ngày sinh nhật của Nanana, Lễ hội Thất Tịch tổ chức ngày 7 tháng 7.

Ngày hôm đó tất cả mọi người đều nhớ đến Nanana.

Có lẽ, đó mới là sự tưởng nhớ dành cho Nanana theo một ý nghĩa nào đó.

Cô Shiki sau khi nói ra những lời đó liền cười khổ, nói tiếp:

"Không sao đâu. Cô ấy hiện giờ vẫn đang ở phòng 202, nên ít nhất là ta không có cảm giác thực đâu."

Rồi cô Shiki ngẩng đầu lên, nhìn về hướng phòng 202.

"Không có cảm giác thực là Nanana đã bị người ta giết."

"Cô Shiki."

"Hôm nay chỉ là ngày 14 tháng 8 bình thường, một ngày bia vẫn ngon từ sáng đến tối. Với ta, chỉ đơn giản là vậy thôi."

Cảm giác như, cô Shiki hiếm khi nói ra được những lời tuyệt vời đến thế.

Tiện thể, không chỉ mình tôi nghĩ vậy.

"Cố vấn, có muốn lâu rồi mới cùng nhau uống thỏa thích không?"

"Nonomiya, cô đột nhiên bị sao thế hả? Không phải cô mệt rồi sao?"

"Tự nhiên em muốn uống thôi."

Cô Nonomiya cười lên.

"A, em nữa em nữa, em chưa nói chuyện với cô Shiki bao giờ cả. Em muốn biết nhiều hơn về cô Shiki."

Có lẽ không thắng nổi hai người đang ngưỡng mộ mình, cô Shiki giơ cờ trắng.

"Thôi được, thỉnh thoảng thế này cũng không tệ."

"Anh hai cũng đi cùng đi."

"Anh thì thôi."

"Tại sao?"

Đã hỏi thế thì tôi trả lời luôn vậy.

"Vì hôm nay chỉ là một ngày 14 tháng 8 bình thường đúng không, nên anh sẽ giống như mọi khi, đi ăn cơm cùng Nanana và mọi người thôi."

Nghe tôi nói vậy, cô Shiki nói "Cứ làm thế đi", rồi cười.

"Nói thêm một câu. Kuune, nếu thấy tình hình không ổn thì gọi anh, đặc biệt là cô Shiki sau khi uống rượu không thể tin tưởng được đâu. Anh cũng không hiểu rõ về cô Nonomiya lắm, tóm lại đừng có tin tưởng quá nhé."

"Khuyết điểm của anh hai là hay nghi ngờ người khác đấy."

"A, tiện thể nói luôn, hai người này là người của Bảo an Tổng hợp đảo Nanae, tức là những người giống như cảnh sát riêng của hòn đảo này đấy."

Sau đó tôi để lại Kuune với vẻ mặt cứng đờ, leo lên cầu thang như mọi khi, trở về phòng mình như mọi khi.

4

Vừa về đến phòng 202, tôi liền thấy Nanana đang nằm sấp trên sàn nhà.

Tôi lập tức ngơ ngác, đứng chết trân tại chỗ, kết quả Nanana ngẩng mặt lên, cười nói với tôi "Mừng cậu về, Juugo" như mọi ngày.

"...Nanana, cậu đang làm gì thế?"

Hỏi xong, Nanana vẫn giữ nguyên tư thế đó, lộ ra biểu cảm không rõ ràng.

"Cái đó... tôi chỉ nghĩ là, liệu có nhớ ra được gì không."

A, đúng rồi nhỉ.

Đối với cô Shiki, đây chỉ là ngày 14 tháng 8 bình thường.

Nhưng đối với Nanana, quả nhiên vẫn là ngày mình bị giết.

Tôi bước vào phòng, ngồi xuống bên cạnh Nanana đang nằm trên sàn.

"Rốt cuộc, vẫn hoàn toàn không nhớ được chuyện lúc bị giết sao?"

Ánh mắt tôi tự nhiên hướng về "Thanh kiếm của Nanana" đang dựa vào tường.

Tôi đã dùng nó để nhìn trộm quá khứ của Nanana, nhưng tình huống lúc đó chẳng thấy được gì cả.

"Đã bảo là tôi bị đâm từ phía sau trong căn phòng này, hơn nữa là ngược sáng, chỉ nhìn thấy trên cổ hung thủ có nốt ruồi hình rồng thôi."

Đó là manh mối duy nhất về hung thủ mà Nanana đã nói với tôi khi tôi mới đến đảo Nanae này.

"Còn gì khác không? Như giới tính hung thủ chẳng hạn?"

Sau một hồi im lặng, Nanana lật người lại, vừa nhìn lên trần nhà vừa thì thầm:

"Không biết nữa, chỉ thấy một cái bóng đen thui."

Nanana nhắm mắt lại, dường như đang tìm kiếm ký ức trong đầu, lầm bầm.

Nhìn dáng vẻ đó của cô ấy, tôi chợt nghĩ, có phải năm nào vào ngày này Nanana cũng như thế này không?

Từ sau khi mình bị giết, từ khi chị Kasumi còn ở đây, từ trước đó nữa, có phải lúc nào cũng như thế này không...

Chính vì nhớ lại người tiền bối từng sống trong căn phòng này mà tôi đã gặp lúc về nhà chính hôm trước, nên tôi nói lại với Nanana lần nữa:

"Tôi nhất định sẽ tìm ra hung thủ."

"Cảm ơn cậu, Juugo."

Tôi cảm thấy, nụ cười cô ấy nhìn tôi lúc đó thật đáng yêu...

Thế là tim tôi đập thình thịch, tôi vô tình hỏi:

"Mà, cậu thấy Ikkaku Shunjuu là người thế nào?"

Người cô ấy giật bắn lên, bật dậy ngay lập tức.

"...Sao thế? Đột nhiên lại hỏi vậy."

"Chuyện này, từ lâu tôi đã để ý rồi."

Tôi vừa chăm chú nhìn cô ấy, vừa đợi câu trả lời.

Nanana bắt đầu đứng ngồi không yên trước ánh mắt của tôi, nhưng chẳng bao lâu sau dường như đã bỏ cuộc, vừa cúi đầu vừa mở miệng:

"Chắc là... anh em đi."

"Anh em!"

Câu trả lời này tôi không ngờ tới.

"Hơi không đúng lắm, là mối quan hệ còn gần gũi hơn thế, là sự tồn tại luôn ở bên cạnh nhau."

Cảm giác ý nghĩa này sâu sắc quá.

"Tôi ấy mà, thực ra là trẻ mồ côi."

"Trẻ mồ côi! Ế, trẻ mồ côi tức là, cái đó..."

"Là đứa trẻ bị bỏ rơi ấy. Nghe nói khi tôi còn là đứa bé đỏ hỏn, đã bị bỏ lại trước cửa cơ sở đó."

Lời phát ngôn bùng nổ bất ngờ, khiến tôi không nói nên lời.

"Và Shunjuu cũng bị bỏ rơi cùng ngày hôm đó. Shunjuu lớn hơn tôi một tuổi, nghe nói lúc đó đã luôn nắm chặt tay tôi khi tôi còn là đứa bé."

Nanana ngước nhìn trần nhà, truy tìm ký ức.

"Sau đó, chúng tôi luôn lớn lên cùng nhau. Shunjuu là đứa trẻ rất biết học, hồi tiểu học đã nhận được chứng nhận trẻ em thông minh cấp quốc gia gì đó. Hình như có người muốn nhận anh ấy làm con nuôi, nhưng Shunjuu không hiểu sao lại không chấp nhận. Cứ thế, khi lên cấp hai, chúng tôi cùng nhau rời khỏi cô nhi viện, chuyển đến sống trong căn hộ giá rẻ thông cảm cho những đứa trẻ như chúng tôi. Chúng tôi cùng đi học, cùng đi làm thêm, cùng ăn cơm... Tuy sống rất vất vả, nhưng có Shunjuu ở bên, chắc cũng không thấy khổ cực lắm đâu. Sau đó chúng tôi gặp Shiki và mọi người, lập ra Kế hoạch Đảo Nanae... Vì vậy, lúc cùng Sansa bôn ba nước ngoài, có lẽ là lần đầu tiên tôi rời xa Shunjuu xa đến thế."

Nanana ngượng ngùng kể ra những lời này, khiến tôi chịu cú sốc lớn.

Tôi hoàn toàn không biết gì về thân thế của Nanana, nghe xong đương nhiên rất ngạc nhiên, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả là mối quan hệ của hai người.

Tôi cảm nhận được một cách trực quan cái thứ gọi là "mối liên kết" giữa Ikkaku Shunjuu và Ryugajou Nanana.

Đó là bề dày lịch sử giữa kẻ cai trị hòn đảo này và thiếu nữ địa phược linh trước mắt, là mối liên kết khổng lồ và ấm áp tuyệt đối không thể lay chuyển.

Tôi chợt thấy họ chẳng khác nào Hoàng tử vai chính và Công chúa vai chính trong những câu chuyện cổ tích.

Là định mệnh đã gắn kết họ với nhau, so sánh như vậy không sai một ly nào.

Tôi hoàn toàn không biết gì về điều đó, chỉ là một tên trộm nhãi nhép chỉ biết quậy phá.

"Nanana..."

"Hả? Gì cơ?"

Nói được một nửa lại không hỏi được, kết quả bị cô ấy hỏi ngược lại.

Dẫu vậy, tôi vẫn không thốt ra được vế sau... Tôi thực sự không hỏi nên lời.

—— Câu "Cậu có thích Ikkaku Shunjuu không".

Vì vậy thay vào đó, tôi hỏi thế này:

"Cậu có muốn gặp Ikkaku Shunjuu không?"

Vừa hỏi xong, Nanana liền cúi đầu suy nghĩ, một lát sau ngẩng mặt lên, lắc đầu.

"Không, tôi không muốn gặp anh ấy."

"Tại sao?"

Cách một lúc, Nanana cười cô đơn, nói với tôi:

"Không nói cho cậu biết."

Người trước mắt, rõ ràng vẫn là cô gái địa phược linh thường ngày, nhưng sao tôi lại thấy nụ cười đó xa cách mình vời vợi.

Vì tôi cảm nhận được điều đó... Chính vì thế, nên càng...

"Hả? Juugo?"

Tôi đứng dậy.

"Tôi đi dạo một chút, đi ra cửa hàng tiện lợi. Nếu bọn Tensai có đến thì bảo họ đừng đợi tôi."

"Vậy lúc về mua pudding cho tôi nhé."

"Cái đó đương nhiên tôi biết rồi."

Sau đó, tôi bước ra cửa huyền quan.

"Juugo."

"Sao thế, Nanana?"

Tôi quay lại, chỉ thấy Nanana lộ vẻ mặt có chút lo lắng.

"...Cậu sẽ về chứ?"

Thế là tôi cười với cô ấy.

"Đương nhiên rồi."

Tôi rời khỏi phòng, vừa bước xuống cầu thang Hạnh Phúc Trang, vừa nhớ lại lời Ikkaku Shunjuu nói với tôi ở đoạn kết của "Trò chơi" trước kỳ nghỉ hè.

"Dù cậu có nói gì cũng không thay đổi được bất cứ điều gì. Cậu không đứng trên sân khấu của chúng tôi. Cậu chẳng qua chỉ là khán giả, là một vị khách dây dưa không dứt. Cậu không có quyền lực cũng chẳng có năng lực để xen vào."

Các thành viên GREAT7 xuất hiện ở phút cuối, đơn giản giải quyết xong xuôi mọi chuyện hậu sự.

Những kẻ cai trị hòn đảo này, chính là sở hữu sức mạnh to lớn đến vậy.

Đối với những kẻ chẳng qua chỉ là học sinh bình thường như chúng tôi, họ có lẽ là những sự tồn tại cao tận mây xanh.

Điều tôi cảm nhận được, chính là khoảng cách và rào cản to lớn nhường ấy.

Thế nhưng, câu nói đó có lẽ không hoàn toàn áp dụng cho tình trạng hiện tại.

Từ trước khi hòn đảo Nanae này được xây dựng... không, từ trước đó nữa, vòng tròn quan hệ giữa Nanana và GREAT7 đã luôn tiếp diễn.

Và quan trọng nhất, là mối liên kết không thể lay chuyển giữa Ryugajou Nanana và Ikkaku Shunjuu.

Nếu tôi là vị thần dệt nên số phận, tôi nghĩ mình nhất định sẽ viết nên một câu chuyện mà hai nhân vật chính ở bên nhau mãi mãi từ khi sinh ra... Bởi vì, câu chuyện giữa họ đẹp đẽ và cảm động đến thế kia mà.

Thế nhưng, thần linh không tồn tại, hiện thực tàn khốc, cô gái đóng vai nữ chính đã bị giết mười năm trước.

Thật kỳ quái làm sao.

Nếu Nanana còn sống, thì cô ấy cũng sẽ là một phụ nữ trưởng thành giống như cô Shiki và những người khác.

Nhưng cô ấy đã chết mười năm trước, thời gian của cô ấy đã dừng lại.

Còn tôi, có lẽ chỉ là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, sinh sau đẻ muộn hơn những vĩ nhân kia cả chục năm, chạy ngược chạy xuôi trên hòn đảo được những vĩ nhân ấy chiếu cố.

Nhìn như vậy, tôi có thể chỉ là người ngoài cuộc.

Thế nhưng, tôi đã gặp gỡ cô gái ấy.

Và rồi, tôi đã yêu cô gái có thời gian ngừng trôi ấy.

Trong câu chuyện của những người sáng lập hòn đảo này mười năm trước, tôi chỉ là vai phụ nhan nhản khắp nơi.

Nhưng trong câu chuyện của tôi, tôi không phải vai phụ.

Trong câu chuyện của thằng nhóc trộm cắp bỉ ổi, tôi không phải vai phụ.

Tôi mặc kệ đối thủ có mạnh đến đâu, mặc kệ hắn có phải là đầu não của hòn đảo này hay không.

Cái đối tượng được định mệnh tuyệt vời gắn kết với nhau ấy, cô gái dù bị giết vẫn hóa thành địa phược linh tồn tại sờ sờ ở đây, hiện tại đang bị gã đó vứt bỏ trong phòng, bị vứt bỏ cô đơn một mình suốt bao lâu nay, gã đó thậm chí còn chẳng thèm đến nhìn cô gái lấy một lần.

Đối mặt với một gã khốn nạn như thế, tôi đếch việc gì phải tự ti.

Chính vì nghĩ như vậy, nên tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm số gọi.

"A lô a lô, chị Yukihime hả? Xin lỗi nhé, có thể qua gặp mặt ngay bây giờ được không? Tôi muốn tổng hợp lại tài liệu lúc trước... Được, giờ tôi đang có chút hứng thú đây."

Cất điện thoại đi, tôi bước tới.

Lúc này đây, đã có một thứ tôi muốn nhất, có một thứ dù thế nào tôi cũng muốn có được.

Cho nên, tôi phải tiến lên, tôi phải nắm lấy nó.

"Được rồi, đi hành nghề trộm cướp nào."