Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 10 - NEXT: Và thế là, học kỳ hai nơi mọi thứ dần sụp đổ bắt đầu

NEXT: Và thế là, học kỳ hai nơi mọi thứ dần sụp đổ bắt đầu

1

Nửa đầu kỳ nghỉ hè đã diễn ra biết bao biến cố, bao gồm cả những sóng gió bên ngoài đảo Nanae.

Sau khi trở về, tôi tiếp tục bị cuốn vào những diễn biến dồn dập ở nửa sau, và cuối cùng cũng bình an vô sự lết đến được học kỳ hai.

"Buồn... buồn ngủ quá."

Tóm lại là, mấy ngày nay tôi cứ gật gà gật gù vì phải vùi đầu làm bài tập hè.

Việc nửa đầu kỳ nghỉ hoàn toàn không đụng đến bút mực quả nhiên đã giáng một đòn tai hại xuống nửa sau.

Nhắc mới nhớ, lượng bài tập của đảo Nanae đúng là không đùa được đâu.

Hơn nữa, nếu không làm thì sẽ bị đuổi học không thương tiếc.

Tiện thể nói luôn, Kuune và Ulysses – những người hiện tại còn thân thiết với cái tên Tensai kia hơn cả tôi và em gái Nanana – bắt đầu từ hôm nay sẽ chuyển vào trường trung học cơ sở số 2 đảo Nanae.

"Đã lâu không gặp, Juugo."

Trước cổng trường, tôi tình cờ gặp lại một người khiến tôi vô cùng hoài niệm, Tsujifuka Tetsunoshin.

Và đi cùng cậu ấy còn có...

"Chào buổi sáng, Yama-senpai."

Cô bé nở nụ cười rạng rỡ thương hiệu của mình, Yoshino Saki.

"Đã lâu không gặp hai người."

"Juugo, có thể nói chuyện riêng một chút không?"

"Hai người chúng tôi muốn gia nhập Câu lạc bộ Mạo hiểm."

Khi chúng tôi vừa ra phía sau dãy phòng học vắng người, Tetsu lập tức mở đầu như vậy.

Đương nhiên là tôi rất ngạc nhiên.

"Có thể cho tôi biết lý do không?"

"Cậu hãy hỏi thăm tình hình của Yui-chan trước đã."

Sau đó, Tetsu kể cho tôi nghe về tình trạng của Yui sau "Trò chơi" hồi trước kỳ nghỉ hè, cũng như việc cô bé đã mất đi phần lớn ký ức.

Yui nắm chặt lấy áo Tetsu, cúi gằm mặt xuống.

"Hình như đã có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng ký ức của em cơ bản không còn nữa. Cảm giác cứ mơ hồ, nhớ nhớ quên quên, chẳng thể nào định hình rõ được. Về chuyện Bộ sưu tập Nanana... em chỉ nhớ được một chút. Cho nên em nghĩ rằng chỉ cần đi tìm kiếm chúng, biết đâu ký ức sẽ khôi phục lại."

Yui ngẩng mặt lên, thấy thế tôi bèn hỏi:

"Tại sao em lại muốn lấy lại ký ức?"

"Không hẳn là muốn tìm lại ký ức, thực ra em muốn xóa bỏ nỗi bất an hơn."

"Muốn xóa bỏ nỗi bất an?"

"Em cảm thấy, có lẽ chỉ cần em nhớ ra điều gì đó, cuộc sống bình yên hiện tại biết đâu sẽ tan biến. Cho dù em nghĩ 'cứ mãi thế này là được rồi', nhưng chuyện đó vẫn có khả năng ập đến bất ngờ mà không có lý do... Chuyện đó, em tuyệt đối không muốn."

"Yui-chan."

"Cho nên em muốn biết bản thân mình đã ra sao, tại sao lại mất trí nhớ, và lấy lại ký ức thì sẽ thế nào... Em muốn biết tất cả. Và sau đó, em muốn một hiện tại vĩnh viễn không thay đổi."

Tetsu dịu dàng xoa đầu Yui.

"Dù có bao lâu đi nữa, anh vẫn sẽ luôn ở bên em."

Tôi đã hiểu quyết tâm của hai người, nên hỏi thẳng:

"Việc này không thể làm dưới trướng chị Sansa sao?"

Chị Sansa là thủ lĩnh của "Tam Đầu Lâu". Băng nhóm đó chắc chắn là thế lực ngầm số một tại đảo Nanae, nhờ chị ấy giúp đỡ mới là thượng sách.

Hơn nữa hai người họ vốn dĩ là thành viên của Tam Đầu Lâu.

"Đại tỷ rất tốt, mọi người trong Tam Đầu Lâu cũng giống như gia đình của anh vậy. Nhưng mà... chính vì thế, anh không muốn dựa dẫm vào đại tỷ. Anh muốn chiến đấu đơn độc với tư cách là Yoshino Saki, Yama-senpai à."

Có vẻ như đây là kết luận sau khi đã suy nghĩ rất nhiều.

Nghe xong, bản thân tôi cũng có vài suy nghĩ.

Tuy nhiên...

"Ừm, tôi hiểu rồi."

Không có lý do gì để từ chối cả.

Thế là, những thủ tục thường lệ của ngày đi học đầu tiên kết thúc.

Sau giờ học, đã lâu lắm rồi tôi mới lại đến phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Mạo hiểm.

Đột nhiên đến đây thực sự có chút rén (đặc biệt là sợ Phó chủ nhiệm trả thù người mới), nên đầu tiên vẫn là mình tôi đến trước thám thính.

"Chào, Yama-kun, đã lâu không gặp."

Thế nhưng trong phòng sinh hoạt chỉ có một mình Chủ nhiệm Yuiga Isshin.

Tôi trút được một hơi thở phào nhẹ nhõm (Không, không phải là tôi sợ gặp chị Ibarau đâu nhé, tuyệt đối không phải sợ chị ấy trả thù đâu nhé), rồi kể vắn tắt những điểm chính về chuyện của Tetsu và Yui.

Nghe chuyện hai người muốn gia nhập CLB, Chủ nhiệm Yuiga ngồi trên ghế đặt tay lên miệng, trầm ngâm suy nghĩ.

"Sự tình tôi đã rõ, tôi không có ý kiến gì cả."

"Nói vậy là có thể cho hai người họ vào CLB sao?"

"Tất nhiên."

Chủ nhiệm Yuiga, người từng bị Yui đâm bị thương, lại sảng khoái đồng ý, điều này khiến tôi vừa vui mừng vừa bối rối.

"À, phải rồi, thực ra tôi có chuyện muốn nói với Yama-kun."

"? Chuyện gì vậy?"

"Kỳ nghỉ hè cũng đã kết thúc, chúng ta đã bình an đón chào học kỳ hai. Sau đó thành viên mới cũng gia nhập, thời điểm này vừa vặn thích hợp."

"?"

Rồi, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Mạo hiểm, Yuiga Isshin nở nụ cười sảng khoái thương hiệu.

"Cho nên, tôi muốn giải tán Câu lạc bộ Mạo hiểm đời thứ ba."

"...Cái gì?"

Tôi không tin vào tai mình nữa.

"Với tư cách là Chủ nhiệm đương nhiệm, tôi sẽ không nói mấy câu sáo rỗng kiểu 'việc còn lại giao cho cậu' đâu. Tôi muốn đặt dấu chấm hết cho CLB Mạo hiểm đời thứ ba do chính mình gây dựng nên. Nếu Yama-kun và mọi người muốn tiếp tục duy trì CLB Mạo hiểm, tôi sẽ tôn trọng ý muốn của các cậu."

Những lời anh ta nói thực sự quá đột ngột.

"Điều này tức là anh muốn từ bỏ việc thu thập Bộ sưu tập Nanana sao?"

"Việc đó tôi dự định sẽ tiếp tục, nhưng tôi sẽ vạch rõ giới hạn với hiện tại. Tôi định làm một cuộc thanh toán sòng phẳng."

Trong lời nói của Chủ nhiệm Yuiga tràn đầy quyết tâm. Quan trọng nhất là, biểu cảm của anh ta rất nghiêm túc, trông như đang trừng mắt nhìn tôi vậy.

Tôi vốn định nói "Nếu muốn tiếp tục thì cùng làm không tốt hơn sao?", nhưng lại nghẹn lời.

Bởi vì tôi nhớ lại những gì Hart đã nói với tôi mấy hôm trước, về bài phát biểu của Chủ nhiệm Yuiga tại buổi tập trung của trường Cao trung số 7 vào nửa đầu kỳ nghỉ hè.

Và quan trọng hơn cả, tôi đã từng tiếp xúc với Chủ nhiệm Yuiga suốt một học kỳ, tôi hiểu thái độ của anh ta đối với Bộ sưu tập Nanana.

Người đạt được Bộ sưu tập Nanana chỉ có một.

Trên thực tế, tôi đã bị anh ta phản bội không biết bao nhiêu lần.

Cho nên tôi đành phải nói thế này:

"Tôi hiểu rồi, chuyện sau này chúng tôi sẽ tự mình bàn bạc."

"Nếu muốn tiếp tục hoạt động dưới danh nghĩa CLB Mạo hiểm đời thứ tư thì hãy quay lại tìm tôi. Đến lúc đó tôi sẽ giao chìa khóa phòng sinh hoạt này cho cậu."

Anh ta thực sự muốn từ bỏ CLB Mạo hiểm... Không đúng, anh ta định từ bỏ việc bị ràng buộc vào cái hình thức CLB Mạo hiểm để tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana.

"Yama-kun, cuối cùng tôi có thể hỏi cậu một câu không?"

"? Chuyện gì?"

"Rốt cuộc tại sao cậu lại tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana?"

Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa từng nói với Chủ nhiệm Yuiga nhỉ.

Vì thế, tôi thành thật trả lời anh ta:

"Tôi tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana là để tìm ra hung thủ đã sát hại Nanana."

Khoảnh khắc tiếp theo, Chủ nhiệm Yuiga trưng ra bộ mặt ngẩn tò te nhìn tôi.

"...Chỉ vì cái đó?"

"Vâng."

"Cậu nói thật chứ?"

"Ừm, không sai."

"Cậu... Chính là vì chuyện đó mà đến nay liều mạng thách thức các 'Di tích', thậm chí còn thành lập cả công ty như thế sao?"

Chủ nhiệm Yuiga lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cứ như thể hoàn toàn không thể hiểu nổi vậy.

"Cách nói này hay thật đấy."

"Hả?"

"Trong mắt Chủ nhiệm Yuiga, mục đích của tôi chắc chắn chẳng đáng nhắc tới đâu nhỉ."

Thế là tôi nhếch mép cười, Chủ nhiệm Yuiga trở nên hoảng hốt.

"Không, tôi không có ý đó..."

"Sao cũng được mà. Chà, nếu là trước kia, chắc chắn tôi sẽ không nhịn được đâu. Vì tôi ghét nhất là bị người khác dùng tiêu chuẩn của mình để xem thường tôi."

Chính vì vậy, trước đây tôi mới không muốn nói chuyện này cho người khác biết.

Vì tôi ghét bị phủ nhận, ghét những thứ tôi cho là trân quý bị người khác coi nhẹ.

Cho nên nếu là tôi của không lâu trước đây, nhất định cũng sẽ không thể chịu đựng được phản ứng như vậy của Chủ nhiệm Yuiga.

Nhưng mà, tôi hiện tại có thể mỉm cười trả lời anh ta:

"Không sai. Trước đây tôi liều mạng nỗ lực chính là vì cái việc 'chẳng đáng nhắc tới' trong mắt Chủ nhiệm Yuiga đấy, và sau này tôi vẫn sẽ tiếp tục liều mạng phấn đấu. Tôi muốn sống đúng với ý nguyện của bản thân, giúp đỡ Nanana. Đó chính là tôi, Yama Juugo."

Sau đó, đối với một Chủ nhiệm Yuiga đang câm nín, tôi chốt hạ:

"Tôi cũng có thể nói với Chủ nhiệm Yuiga một câu không?"

"Muốn nói gì?"

"'Cậu đang nói lời mát mẻ gì vậy? Ôm ấp ước mơ là chuyện đáng xấu hổ sao? Lại còn bảo hét to ước mơ là chuyện mất mặt? Vậy còn bản thân cậu thì sao?'"

Tôi đem câu nói mà người đàn ông này từng nói với tôi trước đây, hoàn trả lại cho chính hắn.

Và rồi, tôi đưa ra kết luận cuối cùng cho kẻ đang nhớ lại chuyện cũ trước mắt:

"'Con người không thể đánh mất ước mơ.'"

"..."

"Vậy nhé, tạm biệt."

Nói xong, tôi rời khỏi phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Mạo hiểm.

Tiếp theo phải làm sao đây?

Tôi vừa đi trên hành lang vừa suy nghĩ về chuyện sau này.

Tình huống như thế này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.

Nếu Chủ nhiệm Yuiga rút lui, thì chị Ibarau và anh Kagetora e rằng cũng sẽ nghỉ thôi.

Nếu vậy, sẽ phải chọn ra Chủ nhiệm mới từ những người ở lại.

Tôi, Tensai, Daruku, và còn cả người mới gia nhập là Tetsu và Yui nữa sao.

Nhắc mới nhớ, tôi còn chuyện của Lạc Thị Lạc Tọa phải xử lý, bận tối mắt tối mũi.

Chuyện này biết làm sao đây?

Dù thế nào đi nữa, cũng phải tập hợp những thành viên còn lại để bàn bạc một chút.

Tuy nói là vậy, nhưng Daruku cứ hễ tan học là tót về nhà ngay...

"...Mà nhắc mới nhớ, cái tên Tensai đó, hôm nay không đến trường nhỉ."

~*~

Bắt đầu từ hôm nay, học kỳ hai của khối cấp hai và cấp ba đã bắt đầu.

Học sinh đến trường người thì vui vẻ đoàn tụ với bạn bè, người thì nộp bài tập hè cho giáo viên chủ nhiệm, hiện tại chắc đang di chuyển đến nhà thể chất.

Vào lúc này, Thám tử lừng danh - Cấp một Tensai đang ở trong phòng giam chuyên dụng VIP dưới tầng hầm sở cảnh sát đảo Nanae.

"Chào, đã lâu không gặp, cô em gái cưng của chị."

Bên trong song sắt, chị gái kết nghĩa của Tensai, Ichijou Kanata cười tươi rói.

Nhìn thấy biểu cảm của bà chị yêu quý nhất qua song sắt, Tensai nhận ra một điều.

"Kanata, có phải chị tiều tụy đi một chút không?"

"Suốt ngày ở trong phòng giam cực khổ lắm đó. Thiếu kem trầm trọng luôn. Lần này nhớ nhắn với Yuuya một tiếng, bảo cậu ta mang một đống đến thăm chị nhé."

"Được rồi."

"Mà này Tensai, nếu chị không nhầm thì hôm nay chẳng phải là lễ khai giảng học kỳ hai sao?"

"Mấy chuyện đó em trốn rồi."

"Việc này thực không dám khen đâu nha."

"Đối với em, thời gian gặp Kanata quan trọng hơn nhiều so với lễ khai giảng cấp ba, và có giá trị hơn nhiều."

"Miệng ngọt ghê, muốn giơ hai tay hoan hô luôn. Rồi sao? Em không tiếc làm đến mức này để đến gặp chị, là muốn hỏi chị điều gì?"

Bị Kanata đoán trúng tim đen, Tensai chỉ biết cười khổ.

"Chị chẳng thay đổi chút nào cả, Kanata."

"Tại vì những gì Tensai nghĩ đều viết hết lên mặt rồi kìa."

"Chỉ có Kanata là nhìn ra được thôi."

"Vậy sao? Dù gì thì mắt đàn ông trên đời này đúng là chỉ để trang trí mà. Ngay cả tật xấu nhỏ nhặt của cô em gái đáng yêu thế này cũng không nhìn ra."

Được Kanata dịu dàng xoa má, Tensai vui vẻ sáp lại gần.

"Em muốn hỏi gì nào?"

"Em muốn hỏi về chuyện của Konjou Kasumi."

Nghe thấy cái tên này, Kanata cười vui vẻ "Ồ?".

"Cái tên nghe thật hoài niệm nhỉ."

"Người bạn mà trước đây chị nhắc đến ở đây, chắc chắn là Konjou Kasumi nhỉ. Nếu không, hay là Kaminagare Ruri?"

"Họ đều là chiến hữu ngày xưa của chị, nhưng người bạn nhắc đến lần trước là nói về Kasumi."

Kanata khuyên Tensai ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài song sắt, sau đó bản thân cũng chuyển chiếc ghế bên trong lại gần rồi ngồi xuống.

"Em muốn hỏi chuyện gì về Kasumi?"

Sau đó, Tensai đi vào chủ đề chính:

"Theo chị thấy, Konjou Kasumi đã điều tra về hung thủ sát hại Nanana các hạ đến mức độ nào rồi?"

Kết thúc cuộc gặp gỡ với Kanata, Tensai chìm trong suy tư tại một chỗ ngồi trong quán cà phê.

Lúc này cửa quán mở ra, Hoshino Daruku đi học về bước vào.

Daruku nói với nhân viên đang chào "Kính chào quý khách" rằng mình có hẹn, rồi đi sâu vào trong.

Sau đó, cậu ta phát hiện ra Tensai đang ngồi bất động suy nghĩ y như tượng thạch cao.

Biết đối tượng hẹn gặp của Daruku là Tensai, nhân viên len lén nói với cậu:

"Vị khách kia vẫn chưa gọi món."

"? Cô ấy mới đến sao?"

Nhân viên lộ vẻ mặt bối rối:

"Không, cũng gần hai tiếng đồng hồ rồi, cứ giữ nguyên cái dáng vẻ đó... Chúng tôi đã thử bắt chuyện, nhưng cô ấy hoàn toàn không phản ứng, chẳng biết phải làm sao..."

Daruku nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc, vừa xin lỗi vừa gọi cho Tensai một ly Café Au Lait đá, và gọi cho mình một ly hồng trà đá.

Sau khi gọi món xong, Daruku ngồi xuống trước mặt Tensai.

"..."

Tensai không hề nhúc nhích, giống như đang nhìn chằm chằm vào hư không, trầm tư suy nghĩ.

Ngay sau đó, ánh mắt của Tensai chuyển hướng sang Daruku trước mặt.

"Của cậu đây, Café Au Lait đá. Đã cho rất nhiều siro đường rồi đó."

Ly thủy tinh cắm ống hút được đưa đến trước mặt, Tensai hút một hơi phát ra tiếng "rột rột" kém sang.

"...Daruku, cậu đến từ bao giờ vậy?"

Daruku mỉm cười.

"Tensai cậu mới là lạ đấy, hiếm khi thấy cậu suy nghĩ vấn đề lâu như vậy, rốt cuộc là đang nghĩ gì thế?"

Tensai dùng ống hút hút cạn ly Café Au Lait đá đầy ắp siro đường cái "rột", rồi đáp:

"Tôi đang tìm cách chiến thắng Juugo."

"? Ý cậu là cuộc đối quyết tìm ra hung thủ sát hại cô Nanana?"

"Đại loại thế."

Là chuyện Juugo hẹn đánh nhau với Ikkaku Shunjuu. Việc Tensai làm người đại diện chính thức cạnh tranh với Juugo, Daruku đều đã nghe Tensai kể rồi.

Tensai hiện giờ đang bày ra vẻ mặt nghiêm túc khác thường, toan tính sâu xa.

Daruku nghe qua tình hình xong, bèn hỏi:

"Tensai, cậu rốt cuộc bị sao vậy? Chuyện đối quyết chẳng phải đến hôm lễ hội pháo hoa trước đó mới chính thức quyết định sao? Nhưng nhìn bộ dạng của cậu cứ như thể hoàn toàn không thắng nổi vậy."

Khoảnh khắc Daruku nói ra cảm tưởng trực quan đó, cậu đột nhiên nhận thức lại, trong vô thức che lấy mặt mình.

Bởi vì Daruku nghĩ rằng nói ra câu đó, chắc chắn sẽ bị Tensai cào mặt kiểu "Tôi mà lại thua sao".

Thế nhưng trái ngược với dự đoán, biểu cảm của Tensai không hề thay đổi, chỉ gật gật đầu.

"Đúng vậy, cứ đà này, e rằng tôi sẽ thua Juugo."

Câu trả lời ngoài dự đoán này khiến Daruku kinh ngạc mở to hai mắt.

"Hả? Tại... tại sao lại nói vậy? Thế này chẳng giống Tensai ngày thường chút nào."

"Cũng chẳng còn cách nào khác. Bởi vì trong việc tìm kiếm hung thủ sát hại Nanana các hạ, Juugo hiện tại đã chiếu tướng tôi rồi."

Nghe câu nói này của Tensai, Daruku trợn tròn mắt.

"Hả? Tại sao!? Juugo đã bắt đầu hành động rồi sao!?"

"Chẳng phải đã bắt đầu rồi sao, cái Lạc Thị Lạc Tọa đó."

Daruku vô cùng bối rối, hỏi:

"? Đó là công ty do Juugo thành lập mà. Nhưng đó chẳng phải là công ty thành lập để bảo vệ quyền lợi đối với Bộ sưu tập Nanana của những người thách đấu sao? Vậy tại sao..."

Nghe đến đây, Tensai thở dài thườn thượt.

"Cậu nói Juugo thành lập công ty đó vì những người sở hữu thất thất thất khác ư? Thế thì sai lầm lớn rồi."

"Hả?"

"Sao có thể có chuyện đó được. Cái tên Juugo đó sao có thể cao thượng như vậy."

Tensai cực lực phủ nhận Juugo, nhưng Daruku vẫn không hiểu, nghiêng đầu thắc mắc.

"Ơ... Vậy Juugo thành lập Lạc Thị Lạc Tọa để làm gì?"

Tensai khó chịu giải thích cho Daruku chậm tiêu biết sự thật:

"Mục đích thực sự của Juugo là thu thập thông tin về Bộ sưu tập Nanana, cũng như tiến hành sàng lọc chúng."

"Thu thập thông tin và... sàng lọc?"

"Lần này, thứ Juugo tạo ra không phải là công ty, mà là hệ thống."

"Hệ thống?"

"Lạc Thị Lạc Tọa thông qua việc giám định Bộ sưu tập Nanana mà các người thách đấu sở hữu để cấp giấy chứng nhận sở hữu. Nói cách khác, thông tin về Bộ sưu tập Nanana được giao vào tay các người thách đấu, toàn bộ đều bị Lạc Thị Lạc Tọa thu thập lại."

"...A!"

"Chính là như vậy. Nghĩa là, năng lực của tất cả Bộ sưu tập Nanana đăng ký tại Lạc Thị Lạc Tọa, cậu ta đều có thể nắm được."

"Thật... thật vậy. Năng lực của Bộ sưu tập Nanana mà những người thách đấu hiện đang sở hữu, Juugo sẽ biết hết."

"Không chỉ vậy, Bộ sưu tập Nanana mà những người thách đấu nhận được sau này cũng sẽ đến Lạc Thị Lạc Tọa đăng ký. Và những thông tin đó, Juugo cũng sẽ thu vào túi hết."

"Điều này tức là..."

"Sau này, Juugo không cần công lược 'Di tích' cũng có thể tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana cậu ta cần. Những người thách đấu khác càng bán mạng nỗ lực, cậu ta lại càng được hưởng lợi, đúng kiểu 'ngồi mát ăn bát vàng'."

Sau khi nghe giải thích, cuối cùng Daruku cũng hiểu được ý đồ thành lập Lạc Thị Lạc Tọa của Juugo, hơn nữa cậu cũng hiểu được điều này đóng vai trò quan trọng nhường nào trong cuộc đối quyết giữa cậu ta và Tensai hiện tại.

"Thế thì không ổn chút nào nhỉ."

"Đúng vậy, không ổn. Bởi vì thứ Juugo mưu cầu là Bộ sưu tập Nanana có thể xác định hung thủ sát hại Nanana các hạ. Khoảnh khắc thứ cậu ta cần được đăng ký, cậu ta sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để đoạt lấy."

"...A, nhưng chờ chút đã, Tensai. Juugo có thể sẽ làm như vậy, nhưng đối phương chưa chắc đã cho Juugo mượn món Bộ sưu tập Nanana đó đâu nhé."

"Cần gì phải mượn, dứt khoát trộm luôn chẳng phải được rồi sao."

"Nhưng, nhưng mà làm thế thì uy tín công ty của Juugo sẽ..."

"Cậu ta là Juugo đấy, chắc chắn sẽ âm thầm tiến hành không để lộ dấu vết đâu. Hơn nữa uy tín có nát bét cũng chẳng sao cả. Nói một cách cực đoan, vì Juugo chính là để tìm ra hung thủ sát hại Nanana các hạ mới thành lập công ty đó."

Đó chính là mục đích thực sự của Yama Juugo.

Đồng thời, công ty và hệ thống do Juugo tạo ra thực sự đã được đông đảo người thách đấu chấp nhận, đang phát triển vững chắc.

Ý tưởng của Juugo không phô trương, nhưng vô cùng xuất sắc.

"Thế này thì gian xảo quá rồi!"

"Đó chính là chỗ hơn người của Juugo. Cậu ta tạo ra công ty, nhận được sự công nhận của Hội đồng Thống nhất. Cậu ta giao dịch với Kurosu Sansa, sử dụng tên tuổi của Nanana các hạ để thu thập phiếu bầu của các GREAT7 khác. Và kết quả là, cậu ta ở thời điểm hiện tại, trên phương diện trạm thông tin đã chiếm giữ địa vị thuận lợi áp đảo. Về điểm này, tôi thành thật cảm thấy khâm phục. Tất nhiên, lời này tôi sẽ không nói với bản thân cậu ta đâu."

Tensai bĩu môi, thổ lộ tiếng lòng.

"Tiện thể hỏi chút, Tensai cậu phát giác ra mục đích thực sự của Juugo từ khi nào?"

"Tại buổi công bố ở trường Cao trung số 7."

"Đó là... lúc bắt đầu tiến hành giải thích á! Đã biết từ lúc đó rồi sao!"

Tensai khẳng định chắc nịch:

"Nói đúng hơn là, ngoài chuyện đó ra tôi không nghĩ đến khả năng nào khác, dù sao thì Juugo cũng là vì Nanana các hạ mới tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana mà."

Nghe đến đây, Daruku thổ lộ cảm tưởng trực quan nhất:

"Juugo đúng là người xấu."

"Phải, cậu ta là người xấu, hơn nữa còn xấu đến tận xương tủy. Thật hết chịu nổi cậu ta, tuy nói là vì Nanana các hạ, nhưng thật phục cậu ta khi nghĩ ra được cách này."

Nghe những lời Tensai cười khổ nói ra, Daruku cuối cùng cũng hiểu rõ tình hình, nơm nớp lo sợ hỏi:

"Nè, Tensai. Chẳng lẽ cậu hiện giờ đang lâm vào khủng hoảng sao?"

"Lúc nãy đã nói rồi. Dùng thuật ngữ cờ vua mà nói, hiện tại không chỉ là chiếu tướng, mà là 'hết nước đi' (checkmate) rồi. Tiếp theo, Juugo chỉ cần phát hiện ra Bộ sưu tập Nanana mà cậu ta cần là xong... Căn bản chỉ là vấn đề thời gian. Không, nếu hiện tại đã có người thách đấu sở hữu Bộ sưu tập Nanana cậu ta muốn rồi, thì mọi chuyện đã kết thúc."

"V... vậy thì, chúng ta nên làm thế nào."

"Làm thế nào đây nhỉ."

Daruku nhận thấy, chính vì thế nên Tensai mới suy nghĩ vấn đề này với thái độ nghiêm túc khác thường.

"...Chẳng nhẽ không có cách nào sao?"

"Cách thì cũng có vài cái, thủ đoạn hiệu quả nhất chính là xem trộm cơ sở dữ liệu của Lạc Thị Lạc Tọa. Hack vào cũng không sao, lấy lòng Juugo để xem trộm cũng được. Như vậy vừa có thể chiếm tiên cơ, cũng có thể soán đoạt thành quả."

"Ra là vậy, ý tưởng này không tồi."

"Nhưng đây là cuộc đối quyết giữa tôi và Juugo, làm thế không quang minh chính đại, nên tôi ghét làm thế."

"Ghét... sao lại như vậy chứ... Nhưng không ra tay thì sẽ thua đó."

"Đúng vậy, điều đó tôi càng ghét hơn."

"Đã như vậy..."

"Tôi cảm thấy thay vì như vậy, chi bằng dứt khoát chuyển đổi tư duy."

Nghe một câu nói đầy bất ngờ của Tensai, Daruku nhíu mày.

"Tư duy?"

"Đổi cách nói khác, cũng có thể nói là cách nhìn nhận sự việc."

"Ơ, thế nghĩa là sao?"

"Tôi đang nghĩ, thử nhìn vụ án của Nanana các hạ từ một góc độ khác."

"? Nhìn thế nào?"

"Trong kỳ nghỉ hè này tôi đã thực hiện rất nhiều cuộc điều tra. E rằng cứ chiếu theo phương pháp chỉ chăm chăm vào việc xác định danh tính hung thủ như hiện tại, tôi cực kỳ có khả năng sẽ không tìm ra hung thủ."

"Không có chuyện đó đâu, là Tensai thì nhất định sẽ làm được."

"Nói đến cùng thì chắc chắn là có thể."

Tensai giống như cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, nói tiếp:

"Tuy nhiên cứ theo đà này thì quả nhiên vẫn rất khó khăn. Juugo sẽ sử dụng công cụ 'hack game' là Bộ sưu tập Nanana, còn trong tay tôi dùng được chỉ có báo cáo điều tra lúc đó và lời chứng của GREAT7. Mà thông qua những thứ này, chỉ có thể suy đoán những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Trong phương pháp của Juugo, lại sở hữu vô số tương lai có khả năng phát tán. Nhưng phương pháp của tôi chỉ có thể xác định quá khứ đã được xác lập. Có điều, đây cũng là con đường tôi lựa chọn để quán triệt tác phong của thám tử lừng danh nhé."

"Vậy thì, chỉ cần Tensai cũng sử dụng Bộ sưu tập Nanana..."

"Tôi sẽ không dùng. Bởi vì không sử dụng Bộ sưu tập Nanana là nguyên tắc tôi đặt ra với tư cách là thám tử lừng danh."

Nghe những lời kiên định của Tensai, Daruku cúi đầu.

"? Sao vậy, Daruku?"

"Không sao, không có gì. Vẫn là nói tiếp đi, chuyển đổi tư duy là sao?"

"Chính là nghĩa trên mặt chữ, nhìn vụ án của Nanana các hạ từ quan điểm khác."

"?"

"Có chuyện khiến tôi để ý."

"Chuyện khiến cậu để ý là?"

"Tại sao Konjou Kasumi, người cũng truy tìm hung thủ sát hại Nanana các hạ bằng phương pháp giống Juugo, lại không đi bắt hung thủ?"

Nghe cái tên của Chủ nhiệm CLB Mạo hiểm đời đầu đột nhiên được nhắc đến, cảm giác đầu tiên của Daruku là bối rối.

"Ơ... Nếu là áp dụng phương pháp giống Juugo, thì liệu có phải chỉ là chưa có được Bộ sưu tập Nanana có thể tìm ra hung thủ không?"

"Vào lúc Konjou Kasumi thành lập CLB Mạo hiểm đời đầu, đi khắp nơi thám hiểm các 'Di tích', có lẽ quả thực như cậu nói. Nhưng tình huống này đã thay đổi kịch liệt vì một sự kiện."

"Đó là sự kiện gì?"

"'Trò chơi'."

"'Trò chơi'... cái do Leprechaun tổ chức trước kỳ nghỉ hè á?"

"Đó là 'Trò chơi' lần thứ tư. Cái tôi nói là 'Trò chơi' lần thứ ba. Trong 'Trò chơi' lần thứ ba, Konjou Kasumi giành chiến thắng cũng đã đánh bại người tổ chức giống như lần này, đoạt được Bộ sưu tập Nanana cấp cao nhất. Món đồ đó gọi là 'Gương Tiên tri Nhân sinh', tên chính thức là 'Gương của Himiko', dường như sở hữu năng lực tiên tri tương lai."

"Chuyện đó làm sao mà biết được?"

"Vào hôm Juugo họp báo, tôi đã hỏi dò Amagi Taisei một số chuyện, rồi cách đây không lâu tôi đã đi tìm Kanata trong phòng giam cảnh sát, ở đó tôi đã hỏi được tất cả."

"..."

"Dù nói thế nào đi nữa, năng lực của món Bộ sưu tập Nanana đó chính là huyền diệu như vậy. Nếu Konjou Kasumi là thiên tài đủ sức đánh bại Kanata để giành chiến thắng, vậy thì cô ấy đáng lẽ có thể sử dụng nó để tìm ra hung thủ sát hại Nanana các hạ... Không, Konjou Kasumi biết danh tính hung thủ."

"Có chuyện như vậy sao!"

"Thế nhưng, Konjou Kasumi không hiểu sao lại rời khỏi đảo Nanae... Không đúng, phải là tháo chạy khỏi đảo Nanae."

"Tháo chạy?"

"Cô ấy dường như đã nói với Kanata rằng, 'Tớ chuồn trước đây'."

"Thế nghĩa là sao?"

"Tôi không biết. Nhưng Konjou Kasumi sử dụng 'Gương Tiên tri Nhân sinh' nhìn thấy tương lai, đã biết được điều gì đó, rồi bỏ chạy. Vậy thì, rốt cuộc cô ấy đã chạy trốn khỏi cái gì chứ? Konjou Kasumi đang truy tra sự kiện quá khứ đã nhìn thấy gì ở tương lai, để rồi bỏ chạy? Điều này chẳng lẽ có nghĩa là trong tương lai nối liền với quá khứ, trên hòn đảo Nanae này tồn tại thứ gì đó khiến cô ấy phải bỏ chạy sao? Hay là nói sự việc vẫn đang tiếp diễn?"

"Vẫn đang tiếp diễn?"

"Tôi muốn nói đến chuỗi sự kiện Nanana các hạ bị sát hại. Mười năm trước Nanana các hạ bị sát hại, vụ án đó rơi vào bế tắc. Thế nhưng, nếu nói tiếp nối vụ án giết người đó, trên hòn đảo Nanae này vẫn có thứ gì đó đang tiếp diễn thì sao?"

"Lời của chị Konjou nói nghe cũng có lý rồi."

Tensai gật đầu.

"Chuyện của Konjou Kasumi rất đáng ngờ, nhưng đáng ngờ không chỉ có một chuyện này. Tại sao Juugo đã xem quá khứ của Nanana các hạ nhưng vẫn không có cách nào làm rõ hung thủ? Tại sao có nhiều Bộ sưu tập Nanana mang tính quyết định như vậy mà không ai tìm ra hung thủ? Tại sao không ai có thể vén màn sự thật? Đã có người xác định được danh tính hung thủ, nhưng tại sao tình hình vẫn không thể tiến triển? ...Không, phải là tại sao không thể tiến triển. Hay là nói, chính vì tiến triển rồi mới tạo nên tình trạng hiện tại? Hay là nói... hoặc là..."

Tensai lầm bầm, bắt đầu chìm vào thế giới cá nhân của mình.

Xem ra tình trạng trước khi Daruku đến chính là do cô đang suy nghĩ như thế này.

"Rốt cuộc là thứ gì đang ngáng đường? Rốt cuộc là thứ gì đang che giấu hung thủ sát hại Nanana các hạ..."

Một lúc sau, Tensai lẩm bẩm ngắt quãng.

"Được rồi, tôi sẽ từ bỏ."

"Từ bỏ? Từ bỏ cái gì?"

"Từ bỏ điều tra hung thủ sát hại Nanana các hạ."

Daruku vô cùng kinh ngạc trước câu nói này của Tensai.

"Nhưng như vậy sẽ thua đó!"

"Đây là một nước cờ để cuối cùng giành chiến thắng."

"Ngh... nghĩa là sao?"

"Tôi từ bỏ việc xác định ai đã sát hại Nanana các hạ, thử suy nghĩ sự kiện này từ phương diện tại sao Nanana các hạ lại phải chết."

"? Thế chẳng phải giống nhau sao?"

"Không, hoàn toàn khác nhau. Nhìn như vậy thì, hung thủ là ai cũng không quan trọng, chỉ là đi chú ý xem cái chết của Nanana các hạ đã đem lại thay đổi gì."

"Cái này giống như tư duy lúc đặt câu hỏi cho các GREAT7 trước đây?"

"Không đúng, định nghĩa này có hàm ý rộng hơn lúc đó."

Đưa ra kết luận này xong, Tensai cướp lấy ly hồng trà đá uống dở của Daruku, cho vào một lượng lớn siro đường, rồi dùng ống hút hút cạn một hơi "rồn rột".

Sau đó, cô nở nụ cười ngạo nghễ thường ngày.

"Nếu Juugo tìm kiếm là hung thủ sát hại Nanana các hạ, vậy thì tôi sẽ tìm kiếm chân tướng của vụ án đó."

~*~

Lời Juugo nói khi chuẩn bị rời khỏi phòng sinh hoạt CLB Mạo hiểm, là lời mà bản thân Isshin từng nói với Juugo khi có được "Quyền trượng của Pháp sư" trong quá khứ, cũng là lời mà chính Isshin từng hét lên với người đàn em coi thường ước mơ.

Yuiga Isshin thản nhiên cảm thấy rằng, chuyện này với lập trường khi đó hoàn toàn đảo ngược rồi nhỉ.

Thế nhưng, giống như việc Juugo ngày hôm nay đã trở nên có thể đường đường chính chính nói ra mục tiêu của mình với Isshin, Isshin hiện tại cũng có thể đáp trả:

"Yama-kun, con người là sẽ thay đổi mà. Kẻ vô lực vì vô lực nên chỉ có thể theo đuổi ước mơ và lý tưởng, nhưng khi có được sức mạnh, hắn sẽ nhận ra... cách nói đó rốt cuộc nhỏ bé và mặt dày vô sỉ đến nhường nào."

Con người không thể đánh mất ước mơ.

Chẳng qua là, con người để thực hiện ước mơ cần phải thay đổi, biến thành sự tồn tại mạnh mẽ có thể thực hiện ước mơ.

Vì thế, tôi nhất định sẽ thay đổi, trở nên có thể đạt được thế giới thuộc về mình.

Nơi Isshin đang ở hiện tại là quán nước mà nhóm Isshin sử dụng làm cứ điểm trong kỳ nghỉ hè.

Hiện tại quán vẫn chưa mở cửa, Isshin một mình ngồi trước quầy bar.

Sau đó, cửa quán mở ra.

Người bước tới lúc này là một nữ sinh mặc đồng phục trường Cao trung số 2.

Isshin đây là lần đầu tiên gặp thiếu nữ này.

Thế là, anh ta nở nụ cười sảng khoái với thiếu nữ đó và nói:

"Đã lâu không gặp nhỉ."

Thiếu nữ mở miệng nói với Isshin đang đứng dậy nghênh đón:

"Ngươi quậy cũng lớn thật đấy."

Đây e rằng không phải lời bản thân thiếu nữ nói đâu nhỉ.

Đó là lời của kẻ đang thao túng thiếu nữ này.

Cô ta là người từng giao đàm với Isshin tại "Trò chơi" trước kỳ nghỉ hè.

Thủ lĩnh của Leprechaun.

Isshin lấy cuốn sổ màu đỏ từ trong túi ra, ra hiệu với thiếu nữ.

"Nhờ có nó, tôi đã trải qua một kỳ nghỉ hè sung túc."

Isshin vừa chịu đựng ánh nhìn mãnh liệt của cô ta, vừa cầm cuốn sổ màu đỏ như muốn khoe khoang và hỏi:

"Hỏi lại một lần nữa, tôi làm thế nào mới có thể trở thành Leprechaun?"

"Chẳng phải ta đã trả lời câu hỏi này rồi sao?"

"Tôi đã thu thập được 26 món rồi."

Lời của Isshin khiến thiếu nữ câm nín.

"Đổi cách nói khác nhé. Bảo bối trong tay cô đã ít đi 26 cái."

"..."

"Lúc tổ chức 'Trò chơi' tôi đã nghĩ, tại sao Leprechaun chỉ có thể thu hồi Bộ sưu tập Nanana trong 'Trò chơi'?"

"..."

"Đó đa phần là vì Leprechaun bị cấm ra tay với người thách đấu. Chính vì có quy tắc bất khả xâm phạm đó, nên mới lấy cớ là 'rủi ro thách đấu' để đạt được Bộ sưu tập Nanana cấp cao nhất nhằm lách luật tiến hành thu hồi."

"..."

"Vậy thì, quy tắc đó là ai đặt ra? Đương nhiên là Ryugajou Nanana tiểu thư."

Thủ lĩnh Leprechaun chỉ im lặng nghe những lời Isshin nói.

Đối mặt với đối thủ như vậy, Isshin đột nhiên nói:

"Những người thách đấu bọn tôi sẽ không chết, bởi vì bọn tôi dù có chết cũng có thể được cứu."

Nghe câu nói này, má thiếu nữ bị thao túng khẽ giật giật.

"Tình huống thế này chẳng phải khá nhiều sao. Người thách đấu suýt chết trong 'Di tích', sau đó thông qua việc ký kết khế ước với cô trở thành Leprechaun để tránh khỏi cái chết. Người thách đấu giống như bạn Yoshino Saki bị cô sửa đổi ký ức, ngay cả chuyện bản thân trở thành Leprechaun cũng không biết, hiện tại vẫn đang tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana, đúng không?"

"..."

"Ngay cả vậy, việc thu thập thông tin vẫn khá vất vả đấy, kỳ nghỉ hè này cơ bản là nướng hết vào đó rồi. Nhưng tôi cũng nhờ đó mà tìm được vài 'điểm mâu thuẫn', chứng thực suy nghĩ của tôi."

"..."

"Cái quy tắc này chán thật đấy. Các người tại sao lại làm chuyện đó? Tăng cường hoạt động truyền giáo của Leprechaun sao? Cái này cũng không đúng. Vì trong Leprechaun cũng có người không phải là người thách đấu."

Isshin vừa nói, vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, cho xem người phụ nữ hiển thị trên màn hình.

Đó là nữ sinh nghi là Leprechaun đã đem Bộ sưu tập Nanana làm hàng hóa đến cửa hàng thời trang 'KANAKANA'.

"Vậy thì, tại sao cô lại cứu giúp những người thách đấu sắp bỏ mạng trong 'Di tích'? Chẳng lẽ không phải vì quy tắc đó sao? Chẳng lẽ không phải vì quy tắc do tiểu thư Nanana đặt ra sao? Vì cảm thấy đám người thách đấu bọn tôi sẽ gặp nguy hiểm tính mạng, nên đã thiết lập cơ chế bảo hiểm này trong việc công lược 'Di tích', tôi nói có đúng không?"

"..."

"Nhưng 'điểm mâu thuẫn' một khi bị vạch trần, chuyện này có thể sẽ nổi lên mặt nước. Do đó, cô sẽ vứt bỏ những người như thế, giống như vứt bỏ Yoshino Saki vậy."

"..."

"Nhưng nghĩ thế này thì lại có rất nhiều điểm phiền phức. Trong Leprechaun tuy có rất nhiều người hỗ trợ ngay cả bản thân cũng không biết tình hình, nhưng đồng thời cũng tự buộc lên mình rất nhiều quả bom chỉ cần chọc là nổ. Điều gai góc nhất là, Leprechaun không thể thu hồi Bộ sưu tập Nanana. Vì điều này vi phạm quy tắc mà tiểu thư Nanana sáng lập."

"..."

"Nếu tôi cứ giống như đã nói với bạn Yoshino Saki hồi học kỳ một, tiếp tục chỉ ra 'điểm mâu thuẫn', liệu có thể tổ chức lại 'Trò chơi' không? Có thể tổ chức 'Trò chơi' lần thứ năm không? Hơn nữa lần thứ năm vẫn chưa hết. Còn lần thứ sáu, thứ bảy, thứ tám..."

"..."

"Và rồi cô vẫn sẽ tiếp tục thua thôi. Giống như thua tiền bối Konjou vậy, giống như bại dưới tay nhóm Yama-kun vậy. Những người thách đấu sẽ quen thuộc mánh khóe của cô, rồi dần dần đạt được Bộ sưu tập Nanana mạnh mẽ chất lượng cao. Cô cuối cùng có thể ngăn cản những người thách đấu đó không?"

"Ngươi muốn nói gì?"

Isshin để làm đối phương nôn nóng, liên tục liệt kê những thông tin mình điều tra được, chờ đợi phản ứng.

Đối phương cuối cùng cũng mở miệng, thế là Isshin cười sảng khoái nói:

"Cô đang cố duy trì hình thái lý tưởng nhất của trò chơi 'truy tìm Bộ sưu tập Nanana' này."

"Hình thức lý tưởng?"

Isshin giơ cuốn sổ màu đỏ lên lần nữa.

"Bộ sưu tập Nanana được ghi chép trong cuốn sổ này tổng cộng có 762 món, trong đó những món sở hữu năng lực nguy hiểm, tôi nhận định là chất lượng cao có 503 món. Nói cách khác, những món chất lượng thấp ngoài số đó ra tổng cộng có 259 món. Chỉ dùng những thứ tuy sở hữu sức mạnh kỳ lạ đó, nhưng tính nguy hiểm khi mất kiểm soát rất nhỏ, cho dù đặt ở bề nổi cũng không bị người lớn dòm ngó để duy trì trò chơi hiện tại. Đây là phương pháp để trò chơi này tiếp tục kéo dài lâu nhất theo sự phát triển của đảo Nanae. Tôi cho rằng đây mới là hình thức lý tưởng trong lòng cô. Chính vì cô cũng nghĩ như vậy, nên mới luôn nghĩ đến việc thu hồi Bộ sưu tập Nanana."

"..."

"Có điều tình hình hiện tại là, loại Bộ sưu tập Nanana chất lượng thấp đó cảm giác đã hết hàng rồi, đành phải lôi những Bộ sưu tập Nanana chất lượng cao vốn không muốn công khai mang ra ngoài. Hơn nữa những thứ đó đã thực sự lưu lạc vào tay học sinh, và người lớn đứng đầu là Hội đồng Thống nhất cũng đã bắt đầu hành động tương ứng với nó."

"..."

"Điều này cũng có nghĩa là, trò chơi 'truy tìm Bộ sưu tập Nanana'... không, sự sụp đổ của hệ thống này đã bắt đầu ăn mòn sang cả hiện thực rồi."

Bàn tay thiếu nữ nắm chặt lại. Những thay đổi nhỏ nhặt này không thoát khỏi đôi mắt của Isshin.

"Tôi cảm thấy cô nên tìm cách phá vỡ cục diện này, thực tế muốn làm thì cô không phải là không làm được đâu nhỉ, dù sao cô cũng có đông đảo binh lính mang tên Leprechaun mà. Nhưng cô chính là không làm được, bởi vì cô bị quy tắc do tiểu thư Nanana đặt ra ràng buộc."

"..."

"Hành vi của tiểu thư Nanana mâu thuẫn rồi nhỉ. Ra lệnh cho cô duy trì hệ thống này, lại đặt ra quy tắc khiến hệ thống khó mà duy trì."

Isshin dường như tán đồng với sự phẫn nộ của đối phương, thốt ra những lời ngọt ngào, đồng thời để khiến đối phương yên tâm liền nở nụ cười sảng khoái, sau đó đi vào chủ đề chính:

"Nếu có thể, hãy để tôi thu hồi đi."

Câu nói này khiến đôi mắt của thiếu nữ nảy sinh chút dao động.

"Một kẻ thách đấu không phải là Leprechaun như tôi... có thể làm được."

Lúc này, miệng thiếu nữ cử động:

"...Ngươi có mục đích gì?"

"Tôi không có mưu đồ gì xấu cả."

Sau đó Isshin bước lên một bước, đối phương lùi lại một bước theo.

"Đừng đề phòng như thế, tôi chỉ muốn thắt chặt quan hệ với các người thôi. Dẫu vậy, tôi vẫn tôn trọng cô đó. Chính vì sự xuất hiện của các người... không, chính vì sự tồn tại của các người, chúng tôi mới có thể luôn phấn đấu hướng tới ước mơ, mới có thể luôn tin rằng ước mơ có thể thành hiện thực... Những kẻ yếu đuối như chúng tôi mới có thể nở nụ cười."

Isshin vừa nở nụ cười tự giễu, vừa nói tiếp:

"Hệ thống tuyệt vời này cần phải được duy trì. Vì điều đó, tôi sẵn lòng hiến dâng một phần sức lực. Chỉ vì điều đó thôi, tôi có vài món Bộ sưu tập Nanana muốn dùng một chút, hãy cho tôi mượn chúng."

Rồi, Isshin đưa cuốn sổ màu đỏ trong tay về phía đối phương, nói tiếp:

"Người hỗ trợ quý giá lắm đó nha. Dù nói thế nào đi nữa, người không nằm dưới sự chi phối của cô lại có thể tiếp cận cô như tôi, cô không tìm được đâu nhé?"

Thủ lĩnh Leprechaun run rẩy đưa tay về phía cuốn sổ màu đỏ, nhưng ngay trước khi bàn tay đó chạm vào, cuốn sổ rơi xuống đất.

"!"

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Isshin dùng bàn tay vốn đang cầm cuốn sổ, nắm lấy bàn tay đang vươn ra của thiếu nữ, một hơi kéo cô vào lòng.

Isshin vừa nhìn chằm chằm vào đôi mắt bối rối của cô gái, vừa dịu dàng vuốt ve gò má hồng hào.

Trong lòng anh ta là sự thù địch đen tối vẩn đục.

Sự thù địch đó không phải hướng về thiếu nữ đang tỏ ra bối rối trước mắt, cũng không phải hướng về thực thể đang thao túng thiếu nữ, mà là hướng về người đàn ông đang dẫn trước anh ta rất xa.

Là người đàn em chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, Yama Juugo.

Isshin thầm hỏi Juugo trong lòng.

Suy nghĩ của cậu dưới hình thức công ty, dưới hệ thống mới mẻ đã nhận được sự công nhận của mọi người.

Cậu lợi dụng sự xác lập quyền sở hữu Bộ sưu tập Nanana cũng như bảo hiểm ứng phó vạn nhất, quét sạch nỗi bất an trong lòng người khác, nước đi này có thể gọi là ăn may đấy.

Nhưng mà, cậu cảm thấy cái này thực sự có thể thông suốt sao?

Đây chẳng lẽ không phải là lý tưởng đơn thuần sao?

Đây chẳng phải là kẻ ngốc nói mê sao?

Có bảo hiểm là vạn sự đại cát rồi? Mất đi là có thể lấy lại được sao?

Sự an tâm trong lòng mọi người đó, cậu cuối cùng thực sự có thể hiện thực hóa sao?

Hệ thống không có thành tích thực tế, trong chớp mắt sẽ sụp đổ tan tành.

Con người không thể đánh mất ước mơ.

Nhưng ước mơ không thể thực hiện, vĩnh viễn đều chỉ là ước mơ.

Vậy thì tôi sẽ chứng minh cho cậu xem.

Thế là Yuiga Isshin ném về phía thủ lĩnh Leprechaun đang đỏ mặt không thể cử động như mất hết sức lực trong lòng mình, nụ cười sảng khoái nhất từ trước đến nay.

"Tôi hỏi lại lần nữa. Tôi làm thế nào mới có thể chi phối Leprechaun đây?"