Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 09 - Chương 3 Thám tử lừng danh, điều tra

Chương 3 Thám tử lừng danh, điều tra

1

"Hừ, đúng là một ngày tuyệt vời để đưa ra những suy luận lừng danh."

Một thiếu nữ vừa ngước nhìn ánh mặt trời chói chang của tiết trời giữa hạ, vừa ngậm ống hút rút rột rột hộp sữa cà phê.

Cô ấy chính là danh thám tử - Ikyuu Tensai.

Tiện nói luôn, vị danh thám tử với chỉ số thể chất thấp lè tè này chẳng hề đang dầm mình dưới cái nắng ngoài trời đâu, cô nàng chỉ đang ngắm cảnh qua khung cửa sổ từ căn phòng máy lạnh mát rượi mà thôi.

Mùa hè trên đảo Nanae nóng như đổ lửa.

Thế nhưng, đám học sinh đang hừng hực sức xuân vẫn mặc kệ cái nóng khắc nghiệt ấy mà tận hưởng hết mình.

Mặt khác, vì đang là kỳ nghỉ hè nên phần lớn học sinh đều đã về quê thăm gia đình, tuy nhiên lượng người ở lại trên đảo vẫn khá đông đúc.

Trên đảo Nanae có vô số khu vui chơi giải trí, bãi biển nhân tạo dọc theo đường bờ biển cũng đã mở cửa, ngay cả khu cắm trại trên núi cũng náo nhiệt không kém.

Nhân tiện, cách tận hưởng mùa hè gần đây của danh thám tử là bật máy lạnh hết công suất và ru rú trong phòng ăn đá bào do Daruku mang lên.

Và một Tensai như thế, hiện tại đang bắt tay vào hàng loạt cuộc điều tra để tìm ra chân tướng vụ án Ryugajou Nanana bị sát hại vào mười năm trước.

Vấn đề trước mắt của Tensai có hai việc.

Thứ nhất, là về đối thủ xứng tầm của cô, Yama Juugo.

Đặc biệt là sau khi cậu ta sử dụng "Thanh kiếm của Nanana" - Bảo vật có khả năng nhìn thấy quá khứ - lên chính Nanana, rốt cuộc cậu ta đã nhìn thấy những gì?

Chẳng lẽ Juugo đã phát hiện ra hung thủ sát hại quý cô Nanana?

Dù sao thì cũng là tên Juugo đó, bất kể ngoài miệng nói thế nào, chưa biết chừng sau khi xác định được hung thủ, cậu ta sẽ giữ khư khư sự thật không chịu buông.

"Nếu là Juugo thì hoàn toàn có thể làm ra chuyện đó."

Vô số hành động trong quá khứ của Juugo đã chứng minh cho điều này.

Việc cậu ta ẩn mình hiện tại, rất có thể là để tiếp cận hung thủ thực sự.

Chí ít, đối với việc Juugo biến mất trước mặt Nanana, Tensai chỉ có thể nghĩ đến lý do này.

Đúng lúc đó, Hoshino Daruku gọi điện thoại xong, hô lên một tiếng "Tensai", rồi quay trở lại bên cạnh cô.

"Là điện thoại từ Yumeji-san. Cậu ấy nói hôm qua đã nhận được mail của Juugo-kun."

"Hừm, tốn nhiều thời gian hơn dự tính nhỉ."

Tensai và Daruku ngày nào cũng gửi mail cho Juugo, nhưng đến nay cậu ta vẫn bặt vô âm tín.

Tensai vô cùng bực mình trước thái độ này nên đã nảy ra một kế hoạch.

Cô ra lệnh cho Daruku xúi giục Yumeji Yurika gửi mail cho Juugo.

Yumeji là lớp trưởng, và điểm mấu chốt nằm ở chỗ cô ấy thuộc hệ "gái đeo kính" mà Juugo tôn sùng.

Quan hệ giữa Daruku và Yumeji rất thân thiết, hoàn toàn có thể coi là tri kỷ. Daruku tuy có do dự đôi chút, nhưng cảm thấy đây là một tư liệu tuyệt vời đối với Yumeji nên cũng gật đầu đồng ý.

Vốn tưởng Juugo sẽ trả lời ngay lập tức, nhưng suốt ba ngày qua không hề có dấu hiệu hồi âm, mãi đến hôm nay cá mới cắn câu một cách ngoạn mục.

Mặc dù Juugo vẫn cứ phớt lờ Tensai khiến cô rất cay cú, nhưng tạm thời cũng xác nhận được là cậu ta vẫn còn sống.

"Thôi được rồi, nếu còn sức trả lời mail cho quý cô Yumeji, thì có mặc kệ chắc hắn cũng không chết được đâu."

"Nhưng mà, đó có thật sự là Juugo-kun không? Biết đâu cũng giống như trường hợp của em Yoshino Saki hồi đó, là do Leprechaun trả lời thay thì sao?"

Tensai nhìn Daruku đang đưa ra suy đoán như vậy rồi thở dài thườn thượt.

"Giả sử là Leprechaun đang hoạt động trong bóng tối, thì những người liên lạc với hắn gần như mỗi ngày là chúng ta. Vì hiện tại người lo lắng cho an nguy của Juugo chỉ có chúng ta mà thôi. Việc chọn riêng quý cô Yumeji để hồi âm chứng tỏ đối phương đích thị là Juugo."

"Ra là vậy... Nhưng mà, tại sao Juugo-kun lại không trả lời chúng ta nhỉ?"

"E là do có liên quan đến quý cô Nanana."

"Nanana-san ư?"

"Hiện tại khi Juugo vắng mặt, những người tiếp xúc với quý cô Nanana lâu nhất chính là chúng ta. Cho nên Juugo mới tránh mặt không muốn liên lạc."

"...Juugo-kun rốt cuộc bị làm sao vậy chứ."

Nếu chỉ phán đoán qua lời nói của Nanana, thì không cảm giác được giữa họ đã xảy ra xích mích gì.

"Quỷ mới biết, chuyện đó ta không quan tâm."

Tensai tuy giọng điệu chẳng chút khách sáo, nhưng trong lòng lại không hề bình lặng.

Cô nhớ lại hình ảnh Nanana, tuy trên mặt vẫn nở nụ cười như mọi khi, nhưng vẫn ẩn hiện cảm giác thiếu đi sức sống.

Cho dù cô và Daruku có cùng ăn cơm, cùng chơi đùa, thì Nanana vẫn có chút buồn bực không vui.

Tensai không muốn nhìn thấy Nanana như vậy, nên mỗi ngày đều dẫn theo Daruku đến thăm cô ấy thường xuyên hơn cả bình thường.

Thật tình, tại sao ta lại phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho tên Juugo đó chứ.

"Juugo-kun sẽ trở về chứ?"

Tiếng lẩm bẩm của Daruku khiến Tensai giật mình. Cô lập tức đáp trả:

"Đó là chuyện đương nhiên. Juugo là đối thủ xứng tầm của danh thám tử, hơn nữa hắn còn nợ ta một trận đối quyết để đời đấy."

Tensai ưỡn ngực, chạm vào cuốn sổ tay qua lớp vải túi áo.

Trong cuốn sổ tay đó có kẹp tấm "Phiếu đối quyết" do Juugo làm.

Hơn nữa...

"...Juugo không đời nào lại bỏ mặc quý cô Nanana mà biến mất một mình như vậy."

Đối với Tensai, chuyện này chẳng cần dùng đến suy luận cũng có thể khẳng định chắc nịch.

Và vấn đề thứ hai mà Tensai đang phiền lòng, chính là về Ryugajou Nanana.

Việc cô đang tìm kiếm hung thủ sát hại Nanana, có nên nói cho chính bản thân Nanana biết hay không?

Tuy nhiên về chuyện này, Tensai đã có kết luận.

"Quả nhiên không thể để Nanana-san hỗ trợ được nhỉ."

"Đúng vậy, chuyện này trước tiên phải giấu quý cô Nanana."

Ryugajou Nanana là người đã chết. Tensai không muốn nhận gợi ý từ nạn nhân để điều tra vụ án của chính họ.

"Tuy quý cô Nanana đã bị giết vào mười năm trước và tồn tại dưới dạng địa phược linh trong căn phòng đó, nhưng chuyện này vốn dĩ là điều phi lý. Dựa dẫm vào hiện tượng phi lý này để điều tra, lòng kiêu hãnh của ta với tư cách là một danh thám tử không cho phép."

"Có lẽ là vậy nhưng mà..."

"Việc nhận gợi ý từ quý cô Nanana, sử dụng Bộ sưu tập Nanana mà cô ấy để lại để tìm ra hung thủ, chuyện đó cứ để cho tên Juugo đang bán mạng vì cô ấy làm là được. Khách hàng của chúng ta là người khác, cho nên chúng ta không phải vì quý cô Nanana mà phá giải vụ án."

Tensai nói như đinh đóng cột.

Dẫu vậy, cô vẫn cảm thấy...

"Mỗi ngày đều chạm mặt quý cô Nanana mà lại giấu nhẹm chuyện này, biết đâu ta là một kẻ đáng ghét cũng nên."

"Hả? Giờ cậu mới nhận ra sao?"

Bốp.

"Ta đùa thôi mà."

Daruku ôm cái đầu vừa bị cốc sưng một cục ngồi thụp xuống, Tensai trừng mắt nhìn cậu ta, nói:

"Có những chuyện đùa được, có những chuyện không. Vừa rồi ta chỉ dùng chất thơ để bộc lộ cảm xúc thôi, ta sao có thể là người đáng ghét được chứ!"

Tensai khẳng định chắc nịch với ánh mắt trong veo không chút gợn đục.

Daruku khá bất mãn với phát ngôn của cô, sự thôi thúc mãnh liệt khiến cậu rất muốn hét vào mặt Tensai rằng "Nhưng Tensai lúc nào cũng làm mấy chuyện quá đáng với tôi!", nhưng cậu vẫn ráng nhịn xuống.

Bởi vì nếu nói ra, chắc chắn sẽ bị Tensai làm mấy chuyện quá đáng thật.

Dù vậy, Daruku ít nhiều vẫn nói với Tensai điều này:

"Nhưng mà nè, Tensai. Tôi hiểu rất rõ đấy nhé. Cậu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện của Nanana-san và Juugo-kun cả."

"..."

"Cho nên không cần phải để tâm đến thế đâu. Hơn nữa, cho dù Nanana-san có biết chuyện này cũng sẽ không giận, không buồn đâu."

"...Ngươi thấy vậy sao?"

"Ừm. Tôi nghĩ ngược lại chị ấy sẽ ủng hộ Tensai, cổ vũ cho Tensai đấy."

Nghe những lời này từ Daruku, khóe miệng Tensai giãn ra.

Sau đó, cô chẳng nói chẳng rằng vò rối mái tóc của Daruku.

"Cơ mà ta cũng nghĩ như vậy đấy!"

"Á!"

"Dù sao đi nữa, quý cô Nanana cũng là bạn thân của ta mà!"

Danh thám tử - Ikyuu Tensai, ưỡn bộ ngực khiêm tốn của mình lên đầy tự hào.

"Vậy còn tôi?"

"Người hầu bình thường."

"Hu hu, quá đáng."

Bị Tensai phũ thẳng thừng như vậy, Daruku mếu máo.

Đúng lúc đó, có một giọng nói gọi hai người họ.

Tensai vừa quay lại, vừa cằn nhằn Daruku đang đứng chôn chân tại chỗ nước mắt ngắn nước mắt dài:

"Ngươi làm cái gì thế hả. Ngươi là trợ thủ của ta, còn không mau đi theo."

Nghe Tensai nói vậy, Daruku vui vẻ gật đầu "Ừm".

2

Mục đích hôm nay của Tensai và Daruku - những người đang truy tìm chân tướng vụ án Nanana - là gặp gỡ GREAT7 để hỏi chuyện.

Thông qua người ủy thác – người đứng đầu GREAT7 Ikkaku Shunjuu, Tensai đã lấy được lịch hẹn với các thành viên GREAT7 khác (trừ một bà chủ trọ nào đó).

Thực tế thì việc này tốn kha khá thời gian, bởi vì hầu như tất cả bọn họ (trừ một bà chủ trọ nào đó) đều bận tối mắt tối mũi.

Thế là hiện tại, Tensai và Daruku đã có mặt tại phòng nghỉ của Viện nghiên cứu tổng hợp Futaba.

"Để hai người phải đợi lâu rồi."

Khi hai người đang mải mê nói chuyện, một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đeo kính xuất hiện và gọi họ.

"Làm phiền cô rồi, quý cô Sasaki Misuzu."

Chưa giới thiệu mà đã bị Tensai gọi đúng tên, Misuzu giật mình.

Nhưng cô nhận ra Tensai đã nhìn vào thẻ tên có kèm ảnh thẻ đeo trên cổ mình nên lập tức hiểu ra.

"Mắt tốt thật đấy. Tôi dù có đeo kính cũng không nhìn được xa như vậy."

Misuzu tự ý mỉm cười, điều này khiến Tensai cau mày.

"Lúc này cái nên khen không phải là thị lực, mà là khả năng quan sát chứ, mà thôi."

"Tiểu thư Ikyuu và Daruku-san nhỉ."

"Phiền cô gọi ta bằng tên hoặc gọi cả họ lẫn tên."

Tensai rất ghét bị nhầm lẫn với một vị tiểu hòa thượng nổi tiếng nào đó (Ikkyuu).

"À, vậy thì Tensai-san, mời đi lối này."

Nghe lời chỉnh sửa đó, Misuzu đổi cách gọi, dẫn hai người vào trong phòng nghiên cứu.

Misuzu dùng thẻ tên có cài đặt an ninh để đưa hai người vào bên trong.

Lướt qua họ là những nghiên cứu viên mặc áo blouse trắng và cả những nhân viên bảo vệ mặc đồng phục của Công ty Bảo vệ Tổng hợp Đảo Nanae.

Viện nghiên cứu tổng hợp Futaba này là một tòa nhà ba tầng nằm ở ngoại ô, xung quanh được bao bọc bởi tường cao, an ninh vô cùng nghiêm ngặt.

Bên trong, lượng lớn nghiên cứu viên đang tiến hành đủ loại nghiên cứu mới nhất không bị giới hạn bởi thể loại, nhưng đó chỉ là bề nổi.

Thực tế, từ tầng ba trên mặt đất đến tầng tám dưới lòng đất, toàn bộ cơ sở vật chất đều phục vụ cho các nghiên cứu của Futaba Sento, tất cả nghiên cứu viên ở đây chẳng qua cũng chỉ là trợ thủ của hắn mà thôi.

Dưới sự dẫn đường của Misuzu, Tensai và Daruku đi qua mấy trạm kiểm soát an ninh mới đến được căn phòng đó.

Nói một cách ngắn gọn, đó là một căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ đến mức vô trùng.

Vì là viện nghiên cứu của một "nhà khoa học điên", trong ấn tượng lẽ ra phải là một nơi bừa bộn lung tung, đầy rẫy những thí nghiệm quái đản mới đúng, nhưng hoàn toàn không có chuyện đó.

Ngược lại còn là một không gian thoải mái, tinh tế và không có gì thừa thãi. Nội thất cũng rất có gu.

Tóm lại, đó là một căn phòng dễ chịu.

Và còn một điểm khiến người ta ngạc nhiên nữa.

Phong thái của người đàn ông được mệnh danh là nhà khoa học điên ấy khiến người ta hoàn toàn không thể tin được ông ta là một trong những nhà nghiên cứu hàng đầu thế giới.

Hắn có dáng người dong dỏng cao, nhuộm tóc vàng, đeo khuyên tai hình thỏ, thoạt nhìn giống như mấy tay dân chơi, chỉ có thể miễn cưỡng phán đoán hắn là một nghiên cứu viên thông qua chiếc áo blouse trắng và thẻ tên.

Futaba Sento.

Nhưng nói thế cũng không trách được. Futaba Sento không ngồi trên ghế, mà ngồi khoanh chân trên bàn, cúi xuống nhìn chằm chằm vào Tensai và Daruku.

"Misuzu, đám này là ai?"

"Là người mà Giám đốc Ikkaku đã nhắc đến ạ."

"À, nhắc mới nhớ, hắn có nói là sẽ có ai đó đến tìm ta. Này cô bé, các ngươi là ai?"

Bị Futaba Sento hỏi như vậy, Tensai bước lên một bước, nở nụ cười không chút sợ hãi, chỉ vào mình và nói:

"Ta là Ikyuu Tensai, là một danh thám tử."

Tensai dõng dạc xưng tên trước mặt một trong những kẻ cai trị hòn đảo này, điều này khiến Misuzu - người dẫn đường cho họ nãy giờ - lộ vẻ mặt ngây ra.

Còn Sento thì lại cười khùng khục như thể thấy thú vị lắm, rồi nhảy từ trên bàn xuống, đứng trước mặt Tensai.

"Bổn đại gia là Futaba Sento đại nhân đây. Chẳng có chức danh gì sất. Cái tên Futaba Sento này chính là lẽ sống của bổn đại gia, cũng là tất cả của bổn đại gia."

Sento đút tay vào túi, từ trên cao nhìn xuống Tensai.

Tensai nhỏ con ngước lên đón nhận ánh nhìn của hắn. Tiện thể thì, Daruku đang run lẩy bẩy bên cạnh Tensai.

Sento nhìn chằm chằm vào Tensai đang ưỡn ngực không chút sợ hãi, dường như nhận ra điều gì đó.

"Ikyuu... I... Ikkyu (Nhất Cung)... à, giống Yuuya sao. Thế thì Another Children tìm bổn đại gia có việc gì?"

Cách gọi này khiến cơ mặt Tensai giật một cái, nhưng cô không để tâm mà đi thẳng vào vấn đề.

"Ta đang điều tra về vụ án Ryugajou Nanana bị sát hại vào mười năm trước. Xin ngài Futaba nhất định phải trả lời cho ta một số câu hỏi."

Nghe thấy lời này, Sento cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

"Cả thằng nhóc Yama Juugo lần trước cũng thế, đám nhóc thú vị dạo này nhiều thật đấy. Thế, rốt cuộc là kẻ nào đã sai khiến ngươi? ...Hỏi thế thì không biết điều quá nhỉ. Vậy thì sao nào? Cái tên Shunjuu đã ban hành lệnh cấm tiếp xúc với Nanana rốt cuộc đang ủ mưu tính kế gì vậy hả danh thám tử?"

"Về điểm này thì tùy ngài phỏng đoán, ta chỉ lấy tư cách là một danh thám tử, tiến hành điều tra cá nhân mà thôi."

"...Mà thôi, thăm dò lẫn nhau với thằng nhãi Shunjuu đó cũng chẳng thú vị gì. Được rồi, ta sẽ kể cho ngươi nghe, các ngươi ngồi xuống đi."

Sento chỉ vào ghế sofa trong phòng, thế là Tensai và Daruku ngồi xuống. Sento gọi đồ uống từ Misuzu rồi cũng ngồi xuống theo.

"...Này, ngài Futaba."

"Gì hả danh thám tử."

"Tại sao lại ngồi cạnh ta? Hơn nữa tại sao lại sờ tay ta?"

Đúng như Tensai nói, Sento không biết tại sao lại ngồi ngay cạnh Tensai, và cứ sờ soạng tay phải của cô nãy giờ.

"Đừng để ý."

Nếu đây là thủ đoạn của một gã đàn ông đê tiện thì Tensai sẽ hất tay hắn ra ngay lập tức, nhưng cảm giác từ hành động của Sento lại không giống như vậy, khiến Tensai không biết nên phản ứng thế nào.

Sento đưa tay phải của Tensai lên trước mắt, săm soi móng tay, ngón tay và kết cấu da từ mọi góc độ.

Ví dụ nhé, giống như đang lựa trái cây trong quầy chuyên doanh trái cây ở siêu thị vậy.

"Cứ cảm thấy rợn người thế nào ấy."

"Bổn đại gia đếch quan tâm chuyện đó, bổn đại gia chỉ làm những gì mình muốn làm thôi."

Hắn nhón lấy ngón trỏ tay phải của Tensai, dùng móng tay cái của mình cạo cạo lên đó, hoàn toàn không nghe những gì Tensai nói.

Cảm nhận trực quan nhất của Tensai về Futaba Sento, chính là một kẻ quái dị.

Hắn là kiểu người có thể thản nhiên đạp lên các giá trị quan thông thường, chỉ hành động theo ý thích của riêng mình, không màng đến xung quanh.

Chính vì vậy, hắn mới có thể tạo ra những thứ mà người thường không thể nào nghĩ tới.

"Đến lúc nói chuyện chính rồi, có thể dừng tay được không? Nếu dù thế nào cũng muốn làm chuyện đó, thì tìm gã kia kìa."

"Vậy thì làm thế đi."

Thế là Sento đứng dậy, vươn cánh tay dài ngoằng ra nắm lấy tay Daruku, rồi cứ thế ngồi xuống ghế sofa đối diện Tensai, hơn nữa còn là ngồi lên đùi Daruku.

Và rồi, hắn lại bắt đầu săm soi tay phải của Daruku giống như vừa nãy.

"Tiện thể hỏi chút, làm thế này để làm gì?"

"Không có gì to tát đâu. Dạo này ta đang mê mẩn việc cải tạo cơ thể người, muốn cơ giới hóa tay phải của ai đó ấy mà. Hiện đang tìm mẫu vật thích hợp."

Rất muốn coi đây là lời nói đùa, nhưng lời Sento nói e rằng là thật.

Daruku đang bị săm soi kỹ lưỡng liền hét toáng lên "Á á á á".

"Này, không phải ngươi có câu hỏi muốn hỏi bổn đại gia sao? Thời gian có hạn, hỏi nhanh lên. ...Nói là vậy, nhưng những chuyện bổn đại gia có thể nói chắc đều đã được ghi trong báo cáo điều tra của Shunjuu rồi, danh thám tử chắc đã xem qua rồi chứ."

Đúng như Sento nói, trong bản báo cáo điều tra do Ikkaku Shunjuu lập mười năm trước đã ghi lại tất cả mọi thứ vào thời điểm đó.

Nội dung thẩm vấn những người liên quan đương nhiên cũng bao gồm trong đó.

Trên cơ sở đã xem qua tất cả, Tensai mở lời:

"Quý cô Nanana bị giết, ngài nghĩ hung thủ có động cơ gì?"

"Bổn đại gia không biết."

Sento vừa săm soi cơ thể Daruku, vừa trả lời nhẹ tênh.

"Ngài cho rằng vào thời điểm quý cô Nanana chết, ai là người được lợi nhiều nhất?"

"Là đám người bên ngoài đảo chứ ai. Cái chết của Nanana gây ra tổn thất to lớn cho chúng ta, đảo Nanae suýt chút nữa là tiêu tùng rồi."

"Trước và sau cái chết, quý cô Nanana có điểm gì kỳ lạ không?"

"Không phải trước khi chết, mà là trước và sau cái chết sao... Để xem nào. Sau khi chết thì ta chưa gặp cô ấy lần nào nên không nói được, nhưng trước khi chết thì..."

"Thì sao?"

"Không lâu trước khi Nanana bị giết, hiếm hoi lắm cô ấy mới tập hợp bọn ta lại một chỗ."

"Ồ?"

"Lúc đó Nanana thường xuyên ra khỏi đảo đi lang thang khắp thế giới, lâu lắm mới quay lại, vậy mà đột nhiên lại nói ra những lời thế này: 'Tớ muốn giấu những báu vật tớ thu thập được ở khắp nơi trên hòn đảo này'."

Tensai giật mình, nhưng Sento không để ý mà tiếp tục nói:

"Lúc đó bổn đại gia nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng giờ thì hiểu rồi."

"Di tích" và Bộ sưu tập Nanana.

"Sau đó, đề nghị của quý cô Nanana thế nào?"

"Bị bác bỏ."

"Lý do?"

"Vì không có cái thời gian rảnh rỗi đó. Dù sao thì khi ấy sức ảnh hưởng của Alpamestre vẫn còn khá mạnh mà."

Cái tên này, Tensai đương nhiên nhớ rõ.

"Công ty Alpamestre. Công ty ở đất liền đã xây dựng đảo Nanae và sau đó chịu trách nhiệm quản lý kinh doanh. Hiện tại nằm dưới trướng của Hội đồng Điều hành Thống nhất, phát huy tác dụng như một cửa sổ giao tiếp giữa đất liền và đảo Nanae."

"Hiện tại nó chẳng qua chỉ là một con tốt trong tay Shunjuu, nhưng khi bọn ta còn là học sinh thì nó từng là đại lý của bọn ta. ...Chắc chỉ khoảng chừng đó thôi nhỉ? Ngoài ra, cho đến đúng một năm sau khi Nanana chết, trước khi Shiki nói ra việc 'Nanana đã trở thành địa phược linh', thì bổn đại gia chưa từng gặp lại Nanana."

"Không có ý định muốn gặp sao?"

"Đương nhiên là muốn gặp chứ."

Vẻ mặt của Sento như muốn nói "Ngươi đang nói nhảm gì vậy".

"Vậy tại sao không gặp?"

Đối với câu hỏi này của Tensai, câu trả lời của Sento vô cùng đơn giản:

"Bởi vì Shunjuu không đi gặp."

"Ý gì đây?"

"Nghĩa đen đấy."

Sento mất hứng ném tay của Daruku ra. Daruku rưng rưng nước mắt vội vàng trốn ra sau ghế sofa của Tensai.

"Để mọi người đợi lâu rồi."

Đúng lúc này, Misuzu bưng khay cà phê bước vào.

Sento không cho thêm gì cả, còn Tensai thì bỏ rất nhiều đường và sữa vào rồi uống.

"Ngài có biết về Bộ sưu tập Nanana không?"

"Đương nhiên."

"Biết từ khi nào?"

Nghe câu hỏi này, khóe miệng Sento tự nhiên nhếch lên.

"Khá lắm, bắt đầu ra dáng rồi đấy."

"Thế thì?"

"Đương nhiên là biết từ khi Nanana còn sống, nhưng bổn đại gia không biết đó là thứ như thế nào."

"Quý cô Nanana không nói cho các ngài biết sao?"

"Chỉ đơn thuần là không hứng thú thôi."

"Ồ? Ý kiến hiếm thấy thật đấy."

"Vậy sao? Theo bổn đại gia thấy, những kẻ hứng thú với mấy thứ đạo cụ có sức mạnh thần kỳ hay đồ cổ gì đó mới là hiếm lạ đấy. Nếu muốn mấy thứ đó thì tự mình bắt tay vào chế tạo là được chứ gì?"

Thiên tài khoa học điên coi chuyện đó đơn giản như không, khịt mũi coi thường rồi nói tiếp:

"Có điều, Nanana quả thực không phải kiểu người sẽ lấy mấy thứ đó ra khoe khoang. Hơn nữa ta cảm thấy, Nanana và ta ở điểm này cũng có chỗ tương đồng."

"? Ý gì đây?"

"Chính là nghĩa đen. Ta cảm thấy Nanana không phải có hứng thú với việc thu thập mấy thứ đó."

Quan điểm mà Sento nói ra là vô cùng hiếm gặp.

"Nhưng hiện tại, người ta lại dùng từ 'Bộ sưu tập Nanana' để mô tả những thứ mà quý cô Nanana thu thập được."

"Kết quả thì là vậy, nhưng thu thập những thứ đó không phải là mục đích, đó chỉ là tên gọi chung cho các sản phẩm phụ thu được trong quá trình đó thôi."

"Hừ, quan điểm này khá thú vị đấy. Vậy thì ta hỏi nhé, giả sử Bộ sưu tập Nanana là sản phẩm phụ, vậy ngài Futaba nghĩ mục đích của quý cô Nanana là gì?"

Futaba Sento nhìn lên trần nhà lẩm bẩm "Cái này hả", rồi nói:

"Thử thách một cái gì đó."

"Thử thách cái gì?"

"Đối với Nanana mà nói, quá trình chính là mục đích, còn thành quả chỉ là thứ đi kèm thôi."

Lại là một mô tả trừu tượng.

Dù sao đi nữa, đây dường như chính là cách nhìn của Futaba Sento về Nanana.

"Ra là vậy, có thể tham khảo được rồi."

Sau khi hỏi xong một lượt, Tensai và Daruku cảm ơn Sento rồi đứng dậy khỏi ghế sofa.

"Danh thám tử, ngươi đã gặp Nanana chưa?"

Lúc chuẩn bị ra về, Sento hỏi Tensai.

"Ừm, hầu như ngày nào cũng gặp, dù sao cũng là hàng xóm mà."

Nghe vậy, Sento cười vui vẻ.

"Gì hả, ra là ngươi sống ở Hạnh Phúc Trang à."

"Ừm."

Sento lại hỏi Tensai như thế này:

"Nè, danh thám tử, Shiki ở Hạnh Phúc Trang trông như thế nào?"

Câu hỏi bất ngờ này khiến Tensai bối rối một chút, nhưng cô vẫn trả lời:

"Suốt ngày nhậu nhẹt, trông có vẻ rất vui vẻ."

"Vậy sao, thế thì tốt."

Tensai thấy nhà khoa học điên thoáng lộ ra vẻ mặt dịu dàng, nhưng cũng có thể là do cô nhìn nhầm.

3

Tensai và Daruku đội cái nắng hè gay gắt đến tòa nhà trụ sở chính của Hội đồng Điều hành Thống nhất Đảo Nanae.

Tại đây, họ sẽ gặp một người trong nhóm GREAT7 - Kagami Gotsuki.

Nhân viên tiếp tân dẫn Tensai và Daruku đến một căn phòng ở tầng 26 trên mặt đất.

Ở đó, các bức tường đều là cửa kính nguyên tấm, có thể thu trọn phong cảnh đảo Nanae vào trong tầm mắt.

Tuy nhiên điểm đặc biệt nhất là nơi này được thiết kế như một trà thất.

Nền nhà bằng đá hắc diệu thạch được lau chùi sáng bóng như gương, ở giữa trải chiếu tatami. Không biết từ đâu vọng lại tiếng chuông gió, mang đến cảm giác mát mẻ.

"Chào mừng hai vị."

Một người phụ nữ ngồi trên chiếu tatami, gửi đến Tensai và Daruku nụ cười tuyệt đẹp.

Cô ấy chính là Kagami Gotsuki. Cô mặc một bộ kimono tông màu lạnh, ngồi ngay ngắn trên chiếu tatami.

Đối diện với vẻ đẹp yêu kiều đó, đừng nói là Daruku (tạm thời là con trai), ngay cả Tensai cũng phải xao xuyến.

"Kìa, đừng đứng mãi ở đó chứ, mau lại đây đi."

Hai người đang đứng ngây ra ở cửa được Gotsuki hối thúc liền cởi giày, ngồi xuống chiếu tatami.

Nhân tiện, Daruku là người nước ngoài thì ngồi chính tọa (quỳ gối) đàng hoàng, còn Tensai là người trong nước lại ngồi khoanh chân tùy tiện.

Thấy vậy, Gotsuki cười khúc khích, đưa tay về phía cái khay đặt bên cạnh.

"Lẽ ra nên dâng trà tiếp đãi, nhưng hôm nay trời nóng quá, tôi nghĩ thế này vẫn tốt hơn."

Gotsuki chuẩn bị với những động tác thành thục, đặt bát thủy tinh màu xanh lam trước mặt hai người, lịch sự nói một câu "Mời dùng".

Trong bát là trà xanh có đá. Hai người đưa bát lên miệng, trà xanh mát lạnh trôi qua cổ họng, cơ thể đang bị cái nóng khuất phục lập tức tỉnh táo lại.

Trong lúc hai người đang thở phào nhẹ nhõm, Gotsuki mở lời trước:

"Đường sá xa xôi đến đây tìm tôi có việc gì thế, Tensai-chan?"

Bị gọi tên, Tensai giật mình.

"Ta không nhớ là đã xưng tên."

"Tên con gái yêu dấu của tôi, sao tôi lại không nhớ chứ?"

"Có rất nhiều chỗ cần đính chính, nhưng trước tiên, ta không phải con gái của quý cô Gotsuki."

"Tương lai sẽ là con gái của tôi thôi. Bây giờ gọi mẹ luôn cũng được đấy."

Tensai trừng mắt nhìn Gotsuki đang mỉm cười, nhưng Gotsuki chẳng hề để tâm.

"Chuyện của chúng ta tạm thời chắc là không công khai nhỉ."

"Công việc chính của tôi là giúp đỡ anh Shun. Tôi đã ở bên cạnh anh Shun từ rất lâu trước cả cậu Yuuya. Cho nên, có không ít cơ hội để biết chuyện đó. Kể cả đời tư của anh Shun cũng vậy."

Gotsuki cười khúc khích trước sự chỉnh sửa của Tensai, rồi nói tiếp:

"Hành vi vô lễ này của cô tôi sẽ không truy cứu đâu. Trên đời này có không ít chuyện cô không muốn thấy cũng sẽ phải thấy. Muốn ra đường thì dù muốn hay không cũng phải nhìn sắc mặt ông trời, cũng là đạo lý tương tự."

Gotsuki nhìn ra ngoài cửa sổ, nói tiếp:

"Vị thế khác nhau, tầm mắt cũng sẽ đổi khác. Nhìn từ tầng một và nhìn xuống từ đây, những thứ nhìn thấy tuy giống nhau nhưng phong cảnh lại hoàn toàn khác biệt. Từ tầng một chỉ có thể nhìn thấy mặt tiền của ngôi nhà, còn từ đây không chỉ nhìn thấy mặt tiền, mà còn có thể nhìn thấy những nơi xa xôi hơn, thậm chí là bên trong."

"..."

"Mà mắt của tôi thì có thể nhìn thấy nhiều hơn người thường một chút. Thậm chí ta còn thấy được cả những thứ 'vô giá trị' chẳng đáng để mắt tới nữa kia."

Bị đôi mắt của Gotsuki vừa mỉm cười vừa nói ra những lời đó nhìn chằm chằm, Tensai bất giác lộ vẻ căng thẳng.

"Không cần phải đề phòng thế đâu. Tôi muốn sống hòa thuận với Tensai-chan mà."

"Nhưng ta không hề muốn sống hòa thuận với cô."

Danh thám tử khẳng định chắc nịch ngay trước mặt chính chủ.

"Tensai-chan thật thích chơi xấu. Cứ dây dưa mãi sẽ bị ghét đấy, hay là nói chuyện chính đi."

"Vậy thì..."

"Thế, Tensai-chan muốn tìm hiểu điều gì về vụ án mười năm trước?"

Câu hỏi đang định hỏi lại bị Gotsuki hỏi ngược lại, Tensai nghẹn lời.

Chẳng lẽ cũng giống như chuyện cái tên, đã điều tra trước rồi sao? Hay là còn gì khác...

Tensai nhìn thẳng vào Gotsuki đang mỉm cười, trong đầu lướt qua đủ loại khả năng.

Nhưng cô vẫn quyết định đặt câu hỏi theo trình tự.

"Về vụ án mười năm trước, quý cô Gotsuki thấy thế nào?"

"Không thấy thế nào cả, tôi không hứng thú với chuyện đó, không rõ lắm."

Gotsuki trả lời vô cùng lạnh nhạt.

"Quý cô không có ý định trả lời câu hỏi của ta sao?"

"Cũng không hẳn, tôi chỉ là không quan tâm đến chuyện này nên không có cảm tưởng gì thôi. Thời tiết một tuần trước thế nào, chuyện đã qua rồi còn gì để mà để ý nữa, cũng là một đạo lý đó."

Gotsuki nói cô thờ ơ với cái chết của Nanana.

Nghe câu trả lời như vậy, Tensai thậm chí còn cảm thấy bối rối.

"Hẳn là có người sẽ nhận được lợi ích nhờ cái chết của quý cô Nanana chứ."

"Nhìn từ thời điểm đó thì quả nhiên là đám Alpamestre nhỉ, rồi còn các quan chức nhà nước... Tóm lại là người lớn ấy."

"Người lớn."

"Có gì lạ đâu chứ? Dù sao khi đó chúng tôi vẫn còn trẻ mà."

"GREAT7 trẻ tuổi khi đó đối đầu với người lớn sao?"

"Thì đảo Nanae là cái cây hái ra tiền mà lị. Lúc đó người lớn muốn có được nó, chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Thật chẳng thú vị chút nào. Quy mô xây dựng lớn đến thế, lúc cần chi tiền thì mặt mày bí xị, đến lúc quan trọng lại trở mặt. Đến cuối cùng lại muốn cướp hết đồ chơi của trẻ con. Có điều mấy kẻ đó hoàn toàn không phải đối thủ của anh Shun đâu."

Gotsuki cười khúc khích, đỏ mặt rồi nói tiếp:

"Công ty Alpamestre vốn dĩ làm gì?"

"Trước khi xây dựng hòn đảo này, tuy nhờ phúc của Nanana mà huy động được một ít vốn, nhưng tất cả bọn tôi đều là vị thành niên. Vì vậy, có một số việc chỉ dựa vào bảy đứa bọn tôi thì không làm được. Cậu Futaba còn từng than phiền là 'Số năm tồn tại ít thì không cho làm việc, cái lý lẽ chó má gì đây' nữa cơ. Thế là bọn tôi để người lớn làm đại diện, thành lập công ty. Đó chính là cái gọi là đại lý của GREAT7 bọn tôi. Sau đó, bọn tôi thông qua đại lý đó để tạo ra đảo Nanae."

"Đó chính là Công ty Alpamestre hiện tại nhỉ."

"Lúc đó khác với bây giờ. Người đại diện vừa nói, tức là cựu giám đốc, người đó không được sạch sẽ cho lắm. Người đó lén lút sau lưng bọn tôi biển thủ, cấu kết ngầm với chính khách quốc gia, tiết lộ thông tin tình báo của đảo Nanae, làm sự nghiệp của bọn tôi rối tung rối mù lên. Cả quá trình gập ghềnh méo mó, cuối cùng biến thành cuộc đối quyết thắng bại giữa bọn tôi và người đó để quyết định vận mệnh của đảo Nanae, xảy ra không ít chuyện. Vì vậy bọn tôi tốn khá nhiều công sức, nhưng cuối cùng bọn tôi đã thắng... không, là anh Shun đã thắng."

"Xảy ra không ít chuyện, chẳng lẽ cũng có chuyện quý cô Nanana bị giết?"

Gotsuki cười khổ.

"Cái chết của Nanana hại đảo Nanae suýt chút nữa biến mất. Đúng là chỉ giỏi gây phiền phức cho người khác."

Gotsuki nói với vẻ khinh thường, trên nụ cười rạng rỡ vô cùng đó lại có sắc thái lạnh lùng hoàn toàn trái ngược.

Nhưng điều đó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, Gotsuki lập tức khôi phục biểu cảm, vỗ tay một cái.

"A, đúng rồi đúng rồi, quên nói mất. Người hưởng lợi khi Nanana chết, tôi nhớ ra còn một người nữa."

"Là ai?"

"Là tôi."

"...Cô nói cái gì?"

"Tôi cũng có thể nhận được lợi ích từ cái chết của Nanana."

Gotsuki mỉm cười vui vẻ. Tensai nghe lời tự bạch của cô, suy nghĩ một lúc.

"Cùng là GREAT7, cái chết của quý cô Nanana rốt cuộc có lợi gì cho quý cô Gotsuki?"

Tensai thận trọng lựa lời. Gotsuki cảm thấy buồn cười, cười khúc khích:

"Còn phải nói sao? Đơn giản lắm."

"Chỉ vì lúc đó tôi không phải là số một."

Gotsuki lại thì thầm bổ sung "Có điều bây giờ cũng không phải là số một", rồi mỉm cười cô đơn.

"Quý cô Gotsuki... ghét Nanana sao?"

"Phải nói là, cuối cùng thì ghét."

"Tại sao?"

"Miễn trả lời."

Gotsuki cười tươi với Tensai đang cau mày.

"Điều tra những chuyện như thế, chẳng phải là công việc của danh thám tử sao?"

"Ra là vậy, quý cô nói không sai. Vậy ta hỏi câu cuối cùng, quý cô có biết Bộ sưu tập Nanana không?"

"Đương nhiên là biết."

"Biết từ khi nào?"

"Từ khi Nanana còn sống đã biết rồi."

"Đã dùng bao giờ chưa?"

"Dùng rồi, cô ấy cho tôi chạm vào rồi."

"Dùng rồi cảm thấy thế nào?"

"Đương nhiên là rất ngạc nhiên. Thú vị y như đồ chơi hay ho vậy."

Đồ chơi hay ho, đây là đánh giá của Kagami Gotsuki - người phụ nữ sở hữu năng lực đặc biệt - dành cho những mật bảo đó.

"Cảm ơn đã cung cấp nhiều thông tin tham khảo, quý cô Gotsuki."

"Nè, Tensai-chan, lúc anh Shun ủy thác cho cô trông anh ấy thế nào?"

Lúc Tensai chuẩn bị rời đi, Gotsuki đột nhiên hỏi.

Cô tin chắc rằng Ikkaku là người ủy thác Tensai điều tra vụ án.

Về việc này, Tensai không phủ nhận cũng không che giấu, thành thật trả lời:

"Vẫn như xưa."

"Vậy sao? Vẫn như xưa à."

Trên nụ cười của cô, lại thoáng qua một nét cô quạnh.

"Tensai, tạm biệt nhé."

Biết đâu là ảo giác, nhưng Tensai cảm nhận được thứ gì đó gần giống như sự tin chắc trong câu nói đó.

4

Tiếp theo, Tensai lại đến đại bản doanh của nhóm Three Skulls (Tam Thủ Khâu) - Phố Nguyệt Độc.

Đó là nơi tụ tập của những học sinh không theo kịp việc học ở đảo Nanae và bỏ học.

Có điều...

"Ten, Tensai, chúng ta về thôi."

"Hừ, ngươi sợ cái gì chứ, đúng là tên làm trò cười cho thiên hạ."

"Đã thế thì đừng có nấp sau lưng tôi chứ!"

Con phố tràn ngập bầu không khí nồng nặc mùi "tận thế", hai người đứng ở lối vào con phố không nhúc nhích được bước nào.

"Hai người các ngươi đang làm cái gì thế."

Đột nhiên bị gọi một tiếng, hai người vốn đang hoảng loạn giật bắn mình.

Nhưng khi họ quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó, vẻ mặt lại giãn ra.

"Tsujifuka-kun!"

"Hừ, đến chậm thật đấy, Tetsunoshin."

Chứng kiến cảnh một Daruku đang khóc lóc vì mừng rỡ, còn Tensai thì bỗng dưng giở thói kiêu căng, chàng thanh niên tốt bụng một tay cầm túi đựng kiếm chỉ biết lộ vẻ mặt cảm xúc lẫn lộn.

Cậu tên là Tsujifuka Tetsunoshin, học năm hai trường cao trung số 3, bạn cùng lớp của bọn Tensai, tuy nhiên mấu chốt nằm ở chỗ cậu là một thành viên của Three Skulls.

Hơn nữa xuất hiện ở đây không chỉ có một mình Tetsunoshin.

"Ồ ồ! Còn tưởng phải đi đón ai, hóa ra là tiền bối nấm lùn à!"

"Ai là tiền bối nấm lùn hả, cái con hậu bối nấm lùn này."

Cô gái có nụ cười rất rạng rỡ và đặc trưng này tên là Yoshino Saki, học năm nhất trường cao trung số 3, là đàn em của bọn Tensai.

Hơn nữa, cô cũng là nhân vật đảm nhiệm vai trò nhà tổ chức đeo mặt nạ [M] trong "Trò chơi" xoay quanh Bộ sưu tập Nanana cấp cao nhất diễn ra ngay trước kỳ nghỉ hè, là một thành viên của Leprechaun.

"Đã lâu không gặp, Tensai-senpai, Daruku-senpai."

"Nghe nói cô nhập viện, giờ xem ra sắc mặt tốt đấy chứ. Dạo này thế nào?"

Saki bị trọng thương nguy kịch trong "Trò chơi", nhờ vào Bộ sưu tập Nanana "Quyền trượng của Pháp sư" của Ikkaku Shunjuu chữa trị vết thương nên mới giữ được mạng sống.

Tensai đến nay vẫn nhớ như in chuyện này.

"Em xuất viện xong là đi học bổ túc ở trường suốt đó. Kỳ nghỉ hè bị nướng sạch sành sanh luôn, hơi vất vả chút, nhưng có anh Tetsu đi cùng nên hoàn toàn không vấn đề gì ạ."

Saki tự nhiên nắm lấy cánh tay của Tetsunoshin.

"Ồ? Hóa ra Tetsunoshin cũng học bổ túc à."

"Đúng vậy ạ. Anh Tetsu cực kỳ bất hảo luôn, cúp học một tháng rưỡi, thi cuối kỳ cũng không thi. Nên bị giáo viên mắng cho một trận tơi bời, còn bị giao cho cả núi bài tập nữa."

Tensai liếc nhìn Tetsunoshin đang bị Saki ôm, Tetsunoshin có chút ngượng ngùng mở lời:

"Chuyện của tôi thì thôi đừng nhắc nữa. Tóm lại, tôi phụng mệnh chị đại đến dẫn đường cho hai người, mau đi theo đi."

Nói xong, Tetsunoshin lập tức bước đi. Ba người đi sát theo sau.

"Chuyện bên trường học có lo liệu ổn không?"

Tensai đi đến bên cạnh Tetsunoshin, hỏi.

"Tạm thời phạm vi đó đều đã học qua một lượt, không có chỗ nào không hiểu."

Tetsunoshin vì một số nỗi khổ riêng nên đã bị lưu ban năm hai cao trung.

"Vậy à."

"Nói thật, tôi thấy trực tiếp bỏ học cũng chẳng sao, nhưng tôi còn có giao ước với Juugo."

"? Giao ước thế nào?"

"Tôi hẹn với cậu ta là nếu cứu được bé Yui ra, tôi sẽ đi học lại một lần nữa."

Tensai cảm thấy câu nói này rất ra dáng Juugo.

Sau đó, Tensai lại nhỏ giọng hỏi Tetsunoshin:

"Vậy, Yoshino Saki hiện tại thực tế đang ở trong tình trạng gì?"

Tetsunoshin hiểu ý đồ của câu hỏi này, liếc nhìn Saki đang cười nói với Daruku phía sau, nói:

"Mất trí nhớ phần lớn rồi."

Không ngoài dự đoán.

Từ cuộc đối thoại vừa rồi có thể đoán được ở một mức độ nào đó, Saki đã quên sạch sẽ bản thân mình lúc tham gia "Trò chơi".

"Cụ thể thì sao?"

"'Trò chơi', rồi còn chuyện đâm Yuiga Isshin trước Lễ Thất Tịch, cơ bản đều không nhớ rõ."

"Vậy, còn chuyện về Leprechaun?"

"Không nhớ gì cả."

"Là vậy sao."

Tensai sớm đã nhận ra, người của Leprechaun có khả năng đã bị thao túng ký ức theo kiểu nào đó.

"Có điều bản thân cô ấy cũng nhận ra ký ức của mình thiếu hụt rõ rệt, đang phiền não vì chuyện đó. Tôi với tư cách là người bên cạnh cô ấy, cố gắng không để cô ấy tiếp xúc với những chuyện đó."

"Về một ý nghĩa nào đó thì đây là cách xử lý chính xác."

Việc Yoshino Saki là Leprechaun rất rõ ràng, nhưng bản thân Leprechaun vẫn còn rất nhiều bí ẩn.

Nếu tùy tiện đánh thức ký ức, để cô ấy nhớ lại chuyện của Leprechaun, không biết cô ấy sẽ gặp phải nguy hiểm gì.

Tình huống tồi tệ nhất là bị bịt đầu mối, biết đâu thứ sức mạnh đó có thể cưỡng chế khiến cô ấy tự sát.

"Tensai, xin lỗi nhé, hy vọng cô tạm thời có thể nói chuyện với bé Yui."

"Chuyện này không cần ngươi nhắc."

"Vậy sao, giúp được nhiều lắm đấy. Cô thấu tình đạt lý hơn tôi nghĩ."

"? Tetsunoshin, cái cách nói chuyện khiến người ta cực kỳ khó chịu đó là sao hả?"

"Juugo bảo với tôi, cô là người phụ nữ trung thành với dục vọng của bản thân, không quan tâm đến việc gây phiền phức cho người khác, không phân biệt thời gian địa điểm hoàn cảnh."

"Juugo, được lắm. Dám nói hươu nói vượn."

Tensai tức đến đỏ mặt tía tai. Nhân tiện, cá nhân Tetsunoshin khá tán đồng ý kiến này của Juugo, nhưng cậu không dám nói ra, bèn chuyển sang hỏi chuyện khác.

"Nhắc mới nhớ, Juugo dạo này vẫn khỏe chứ?"

"Không biết. Cậu ta dạo này rời khỏi đảo rồi."

"Về quê thăm gia đình?"

"Cậu ta nói cậu ta bị đuổi khỏi nhà rồi, ta nghĩ không phải là về thăm gia đình đâu. Dù sao cũng không phải chuyện gì vẻ vang."

"Không hổ là đối thủ xứng tầm của Juugo, nắm rõ chuyện của Juugo như lòng bàn tay."

"Hừ, chuyện này có gì to tát đâu."

Tensai tuy ngoài miệng nói vậy nhưng vẻ mặt tỏ ra rất hài lòng, có điều bản thân cô không hề chú ý đến điểm này.

"Đến nơi rồi."

Tòa nhà bỏ hoang sừng sững ở trung tâm Phố Nguyệt Độc, đó chính là đại bản doanh của Three Skulls.

Nhóm Tensai đi theo sau Tetsunoshin, lướt qua mấy gã đàn ông mặt mũi hung thần ác sát đang canh gác ở cửa để vào trong.

Bên trong tòa nhà hoàn toàn khác biệt với bên ngoài, được dọn dẹp khá ngăn nắp, nhưng những kẻ tụ tập ở đây tuyệt đối không phải loại lương thiện.

"Tất cả người của Three Skulls đều sinh hoạt ở đây sao?"

"Ừm, khu vực xung quanh đây là căn cứ của bọn tôi."

Tetsunoshin đi trước nói vậy rồi bắt đầu lên lầu.

"Ái chà, Tetsunoshin-kun. Những người này là khách sao?"

Đúng lúc này có người từ trên đi xuống.

Tensai cau mày. Bởi vì người xuất hiện trước mắt là một người đàn ông khá lớn tuổi.

Ông ta khoảng ba mươi đến bốn mươi tuổi, râu ria lởm chởm, dáng người rất cao, mặc áo thun ngắn tay, da trắng đến lạ thường.

"Tetsunoshin, ông ta là ai?"

"Người mới đến chỗ bọn tôi."

"Người mới?"

Trong tập đoàn học sinh bỏ học lại lẫn vào người lớn là trường hợp rất hiếm gặp. Huống hồ người lớn đó lại còn là người mới.

Người mới đó đi xuống chỗ nhóm Tensai, cúi đầu chào nhóm Tensai.

"Lần đầu gặp mặt, tôi là An."

Người đàn ông thong thả xưng tên.

"Ta là Ikyuu Tensai, là một danh thám tử."

Tensai thẳng thắn xưng tên. An nhìn chằm chằm vào Tensai.

"Ồ? Cô sở hữu một linh hồn khá tuyệt đấy."

"Linh, linh hồn?"

"Cả Tetsunoshin cũng vậy, quả nhiên trên hòn đảo này có rất nhiều người trẻ tuổi tuyệt vời nhỉ. Bất kể là ai... tuy cảm thấy như vậy, nhưng xem ra không cần thiết nhỉ."

Ông ta liếc nhìn phía sau Tensai.

"? Chuyện gì vậy?"

Bé Yui và Daruku ở phía sau giật mình.

"Không không không, là tôi lẩm bẩm một mình thôi. Chúng ta hữu duyên tái ngộ nhé."

Người đàn ông vừa nói vừa lướt qua nhóm người Tensai.

Bốn người đứng ngẩn ra tại chỗ một lúc.

"Này, Tetsunoshin, gã đàn ông đó là sao thế?"

"Đó là người chị đại mới tuyển về gần đây, nói sao nhỉ... rất độc đáo. Hơn nữa lớn tuổi như vậy, mọi người đều không biết nên đối xử với ông ta thế nào."

Tetsunoshin trả lời như vậy, tay phải nắm túi kiếm tự nhiên dùng sức.

Còn Saki thì giật giật tay kia của Tetsunoshin hai cái.

"Nè, nè, anh Tetsu, em có thể về phòng một chút được không?"

"Ừm, không vấn đề gì."

Tay Saki tự nhiên nắm lấy tay Tetsunoshin, Tetsunoshin cũng nắm lại tay Saki.

Cũng giống như vừa nãy, sự giao lưu giữa hai người này, ngay cả danh thám tử cũng cảm thấy không bình thường.

"Cái đó, chẳng lẽ vòng tay của hai người là đồ đôi?"

Daruku - người thích nhất là tiểu thuyết tình yêu, sở hữu radar dò tìm thiếu nữ đang yêu - nhạy bén nhận ra bầu không khí giữa hai người, tranh trước danh thám tử hỏi ra.

Dưới sự chỉ điểm của Daruku, ánh mắt hai người tự nhiên rơi xuống hai bàn tay đang đeo vòng tay giống nhau đan vào nhau, rồi hoảng hốt buông tay ra.

"Ra là vậy, trong lúc không để ý, hai người đã biến thành mối quan hệ chim chuột với nhau rồi nhỉ."

Hai người đỏ bừng mặt vì câu nói bình thản này của Tensai.

"Cái đó... chính là như vậy đấy."

"Ư... vâng ạ."

Tetsunoshin quay mặt sang một bên, gãi má, Saki hơi cúi đầu cười hạnh phúc "Hê hê".

Trước dáng vẻ này của họ, ngược lại khiến Tensai thấy ngại ngùng.

Daruku đứng cạnh Tensai thì hai mắt sáng rực: "Hai người tuyệt quá! Cặp vòng tay tình nhân đó cũng tuyệt vời lắm!"

Nhân tiện, Tensai đã từng thấy chiếc vòng tay hai người đeo.

Đó là thứ Tetsunoshin đã đeo lúc "Trò chơi" diễn ra. Người đeo chiếc vòng tay tương tự thì là...

"A, đó là món quà tình yêu tôi tặng cho hai đứa nó đấy."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Tensai ngẩng mặt lên.

Xuất hiện ở đó là người phụ nữ độc nhãn, Kurosu Sansa.

Đối diện với thủ lĩnh Three Skulls đột nhiên hiện thân, Daruku kêu lên một tiếng "Á", bắt đầu run rẩy.

Nhân tiện, Tensai đối diện với Sansa vẫn giữ thái độ oai phong lẫm liệt.

Hai người tự nhiên đối mặt nhau ở trên và dưới cầu thang.

"Giới thiệu lại lần nữa nhé, ta là danh thám tử - Ikyuu Tensai."

"Vậy sao, tôi là Độc Nhãn Long Melko, như cô thấy đấy, là một ca sĩ nhạc Rock."

Kurosu Sansa thản nhiên nói dối.

"Ồ ồ, chị đại hóa ra còn là ca sĩ nữa ạ!"

"Đừng có bị lừa, bé Yui. Đó là lời nói dối của chị đại đấy."

"Là, là nói dối sao ạ!"

"Đúng, là nói dối."

Bé Yui tin là thật, Tetsunoshin lên tiếng khuyên can, còn Sansa thì hùng hồn thừa nhận mình nói dối.

Thấy cảnh này, Tensai kinh ngạc lẩm bẩm:

"Cái màn kịch này là sao đây?"

"Danh thám tử, cô đến cái nơi hẻo lánh này làm gì?"

Sansa đi xuống cầu thang, hỏi Tensai.

"Ta có câu hỏi muốn thỉnh giáo quý cô Sansa một chút."

"Ồ? Thế thì không thể hỏi ở trên bậc thang được nhỉ, đổi chỗ thôi."

"Được thôi, đi phòng nào?"

"Komaya."

Nghe thấy nơi Sansa nói ra, ngay cả Tensai cũng vô cùng kinh ngạc.

"...Cô nói cái gì?"

"Không nghe thấy sao, tôi nói Komaya đấy, Komaya."

"Komaya... cái Komaya do Mutsumi Koma thành lập ấy hả?"

"Ngoài cái đó ra còn cái nào nữa? Được rồi, xuất phát thôi."

Nói xong, Sansa nắm lấy tay Tensai.

"Đợi, đợi chút đã. Tại sao đột nhiên lại thành ra thế này! Ta còn chưa hỏi gì..."

"Cô đã gặp Sento, gặp Gotsuki, rồi đến chỗ tôi. Vậy tiếp theo cô định đi tìm Koma đúng không? Đã vậy thì tôi cũng đến chỗ Koma nói chuyện với cô, thế chẳng phải một mũi tên trúng hai đích sao?"

"Nói thì không sai... Khoan, so với chuyện đó, tại sao cô lại biết hành động của bọn ta..."

"Để ý mấy chuyện không quan trọng đó làm gì? Nào, đi thôi, mau xuất phát, đi gặp Koma thôi ♪"

Trước diễn biến đột ngột này, Tetsunoshin còn ngạc nhiên hơn cả Tensai, vội vàng chỉ ra vấn đề với Sansa đang hưng phấn:

"Chị, chị đại, xin đợi một chút. Chị đại vì chuyện 'Trò chơi' hôm nọ nên đã bị Hội đồng Điều hành Thống nhất nghiêm cấm rời khỏi Phố Nguyệt Độc rồi mà."

Sansa thì nhếch mép cười với thuộc hạ đang hoảng hốt:

"Đây là ngoại lệ, ngoại lệ. Là sự quan tâm đối với thủ lĩnh Hội đồng Điều hành Thống nhất Ikkaku Shunjuu đại nhân."

"? Tôi không hiểu..."

"À, Tetsu không cần để ý đâu, cậu cứ âu yếm với bé Yui đi. Ngoài ra, muốn đưa về phòng thì nhớ khóa cửa cho kỹ nhé. Mấy tên khác sẽ nhìn trộm đấy."

"Chuyện, chuyện đó..."

"Đừng có ấp a ấp úng nữa, cái thằng dâm ngầm này. Đầu bé Yui bốc khói rồi kìa."

Đúng như lời Sansa chỉ ra, đầu Saki với khuôn mặt đã đỏ đến cực hạn đang xịt khói trắng "xì xì".

"Bé Yui!"

"Tóm lại tôi đi đây, thế nhé."

Ngay sau đó, Sansa bế bổng Tensai lên theo kiểu công chúa, đi xuống cầu thang mà nhóm Tensai vừa mới đi lên.

"Này, ê, đợi chút đã! Tại sao lại thành ra thế này!"

Tensai vừa quẫy vừa hét.

"Tôi chẳng đã nói rồi sao, đây là sự quan tâm đối với Ikkaku."

"Lời này nghĩa là sao..."

"Tôi không đời nào lại bạc đãi con gái rượu của Ikkaku đâu."

Nghe thấy lời thì thầm này của Sansa, Tensai không tiếp tục làm ầm ĩ nữa, mà hỏi:

"Chuyện của bọn ta lẽ ra phải được giữ bí mật với bên ngoài, tại sao ngay cả chuyện này cô cũng biết?"

"Tôi không phải là biết. Tôi phát hiện ra khi nhìn thấy cuộc đối thoại giữa cô và Ikkaku trong trò chơi lần trước."

Nghe vậy, Tensai nhìn vào bịt mắt của Sansa. Bộ sưu tập Nanana "Bịt mắt nhìn trộm", tên chính thức là "Ma nhãn của Klotz", bảo vật có thể đánh cắp tầm nhìn của người khác.

Sansa tinh thông thuật đọc môi, lại càng có thể nhìn trộm cuộc đối thoại của người khác.

"Chuyện này không thể để người khác biết đến thế sao, danh thám tử?"

"Còn phải nói."

"Làm người một nhà với hắn, đúng là làm khổ cô rồi."

Cuối cùng, Sansa bế Tensai, cùng với Daruku đang vội vàng chạy theo, lên chiếc xe mui trần màu đỏ do thuộc hạ của Sansa lái, rời khỏi Phố Nguyệt Độc.

5

"Cô mấy ngày không đến, tôi còn tưởng là có thể yên tâm rồi chứ, Sansa."

"Mong đợi hụt rồi nhỉ, Daikuro. Mau cho tôi qua, tôi muốn sờ Koma."

"Tôi từ chối. Cút về, cút về ngay cho tôi."

Người đang đối đầu gay gắt với kẻ được gọi là hung ác nhất GREAT7 - Kurosu Sansa, là một người đàn ông mặc âu phục có thân hình vạm vỡ cao hơn 1 mét 9, tên là Oma Daikuro.

Ông ta là nhân vật số hai của Komaya, là người điều hành thực tế của Komaya, đồng thời cũng là bạn thân của kiến trúc sư thiên tài Mutsumi Koma, giúp đỡ Mutsumi Koma toàn diện cả về công việc lẫn đời tư.

Komaya là bộ phận một tay gánh vác tất cả công trình xây dựng của đảo Nanae, cũng là phe phái lớn nhất đảo Nanae.

Nhóm Tensai ngồi trên chiếc xe mui trần màu đỏ chói của Sansa, cuối cùng đến trụ sở chính của Komaya.

Thoạt nhìn, quần thể kiến trúc được bao bọc bởi cây xanh này trông như chỉ dựng lên lộn xộn, nhưng khi lọt vào tầm mắt cùng với màu xanh xung quanh, tất cả dường như đều có linh hồn, đẹp đẽ và hưng thịnh, khiến người xem không ai là không say đắm.

Sansa nhảy xuống xe, bước vào tòa nhà ba tầng ở trung tâm trụ sở chính.

Thấy bóng dáng chuyên quyền bá đạo của Sansa, các nhân viên có mặt không ai bảo ai đều hoảng hốt tránh đường.

Thế nhưng, chỉ có một người duy nhất chặn trước mặt Sansa, đó chính là Daikuro.

"Thôi đi, tránh ra. Dạo này tôi bị thiếu hụt tinh hoa Koma nghiêm trọng đấy!"

"Cô đủ rồi đấy, cút đi. Đừng có tiếp tục mang cái khí trường tà ác của cô vào đây nữa, rừng rữa nát mất!"

Hai người trừng mắt nhìn nhau, gay gắt không ai nhường ai.

Tensai và Daruku đi theo Sansa chỉ biết đứng ngây ra nhìn tình hình này.

"Tensai, chúng ta làm sao đây?"

"Không biết. Chắc chỉ có thể đợi thôi."

Hai người trừng mắt nhìn nhau, cuối cùng bốn tay đọ nhau, nghiến răng nghiến lợi, đang đối kháng kịch liệt.

Ở phía bên kia của hai người là một ban công sân vườn, Mutsumi Koma đang ở đó.

Tuy ngoại hình trông thế nào cũng chỉ là một học sinh cấp hai, nhưng thực tế cậu ta cũng giống như Sansa và Daikuro, đều là người sắp ba mươi tuổi rồi.

Mutsumi Koma ngồi trên tấm bạt nhựa trải trên bãi cỏ, vừa ngâm nga hát, vừa múa bút trên cuốn sổ phác thảo.

Sau khi vẽ xong cậu ta liền cắt bức tranh ra, đặt sang một bên.

Tensai liếc nhìn, trên đó vẽ bản thiết kế kiến trúc tỉ mỉ.

Mặc dù là vẽ tay hoàn toàn, nhưng các đường nét lại đẹp như dùng thước kẻ.

"Cô đủ rồi đấy, cho tôi sờ Koma!"

"Cậu ấy đang phác thảo! Tôi sẽ không để bất cứ ai làm phiền cậu ấy!"

Mutsumi Koma hoàn toàn không để ý đến hai người đang cãi nhau, vui vẻ múa bút.

Một lát sau, dường như đã hoàn thành, cậu ta gấp sổ phác thảo lại đặt bút xuống, đứng dậy.

Cậu ta đi thẳng qua bên cạnh Daikuro đang kẹp đầu Sansa vào nách và Sansa đang đấm vào sườn Daikuro, đứng trước mặt Tensai hiếm khi cảm thấy căng thẳng và Daruku đang hoảng loạn.

"Cái đó, ta là...!"

"Oa!"

Tensai khó khăn lắm mới hoàn hồn, chuẩn bị giới thiệu bản thân, nhưng Koma lại đưa tay về phía Tensai và Daruku, nắm lấy tay hai người, nở nụ cười dịu dàng rồi bước đi.

Tensai và Daruku đang trợn trắng mắt dưới sự thúc giục của Koma, được đưa đến bên chiếc bàn sân vườn trong ban công.

"X, xin chào."

"L, làm phiền rồi ạ."

Hai người với vẻ mặt căng thẳng ngồi xuống, sau đó Koma nhìn về phía Sansa và Daikuro.

"Ư, Koma, đừng có giận thế chứ."

"Tôi quả thực không nên chỉ lo đối phó với Sansa mà thất lễ với khách. Lần sau tôi sẽ chú ý."

Chỉ bị Koma nhìn, hai người liền ngừng đánh nhau, bắt đầu xin lỗi.

Sansa đi thẳng tới, ngồi xuống bên bàn, còn Daikuro thì nhanh chóng thu dọn bản vẽ Koma để lại rồi đi theo.

Koma định ngồi xuống ghế trống thì bị Sansa nắm lấy tay.

"Hê hê, chuyện này thì tôi sẽ không nhượng bộ đâu."

Koma bị Sansa kéo vào lòng, bị Sansa ôm từ phía sau.

Koma không hề tỏ ra không tình nguyện, để mặc cho Sansa đang lộ vẻ mặt vô cùng hạnh phúc tùy ý ôm mình.

"Cứ cảm thấy ngài Mutsumi lợi hại thật đấy."

"...Ừm."

Tensai thành thật tán đồng lời của Daruku.

Tensai đối diện với Mutsumi Koma, từ nãy đến giờ cứ không sao bình tĩnh lại được.

Dùng lời lẽ không phù hợp với thân phận danh thám tử để nói thì, cảm giác đó giống như đang ở trước mặt thần linh, trước mặt thánh nhân vậy.

Daikuro đứng bên cạnh Sansa và Koma, với bộ mặt khó ở trừng mắt nhìn Sansa đang đặt Koma lên đùi và vùi mặt vào gáy Koma, sau đó hắng giọng, nhìn về phía Tensai và Daruku.

"Tuy dẫn theo một người thừa thãi đến, nhưng tạm thời bỏ qua đã. Giám đốc Ikkaku đã thông báo việc các người sẽ đến. Hôm nay đến tìm Mutsumi của chúng tôi có việc gì?"

Tensai trả lời Daikuro đang nhìn xuống mình:

"Hôm nay ghé thăm, chỉ vì có chút chuyện muốn hỏi ngài Mutsumi."

(Nhìn chằm chằm ~)

"Thực ra, về chuyện mười năm trước..."

(Cười rạng rỡ)

"Ngài, ngài Mutsumi?"

"A, đừng để ý. Koma cơ bản là không nói chuyện đâu."

Người trả lời thay là Sansa đang ôm Koma từ phía sau, gác cằm lên đầu Koma.

"Nói vậy là, đối thoại..."

"Cho nên nói, do tôi nói thay cậu ấy. Được chứ, Koma."

(Gật đầu)

"Chính là vậy đấy. Thế nên Daikuro, tên kia mau mang hồng trà lên đây cho tôi. Vì nhà ngươi cũng chỉ có mỗi chút giá trị đó thôi."

"Con mụ này tưởng mình là ai hả?"

Daikuro nổi gân xanh, nhưng Koma mỉm cười rạng rỡ với ông ta, ông ta liền im bặt.

"...Đã Koma nói vậy thì hết cách rồi. Đợi một chút."

Nói xong, Daikuro liền rời đi.

"...Nè, Tensai. Ngài Mutsumi vừa nãy nói gì vậy?"

"Nhìn thế nào cũng đâu có nói gì đâu."

Sansa và Daikuro giống như có thần giao cách cảm, có thể lĩnh hội được ý của Koma.

"Thế? Cô muốn hỏi Koma cái gì?"

Sansa hỏi vậy, Tensai quay lại chủ đề chính:

"Vụ án Ryugajou Nanana bị sát hại mười năm trước."

Không chỉ Sansa, ngay cả Koma cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

"Tại sao lại muốn hỏi cái này?"

"Bởi vì ta đang truy tìm hung thủ vụ án của quý cô Nanana."

"Chẳng có gì để nói cả, thuần túy là phí công vô ích, mau về đi."

Sansa muốn chấm dứt chủ đề này tại đây, nhưng cô nhận ra Koma trong lòng đang cựa quậy, bèn chậc lưỡi một cái.

"Haizz, đã Koma nói đến mức này rồi thì đành chịu thôi."

Không, cậu ta có nói gì đâu chứ. Tensai và Daruku thầm phản bác trong lòng, nhưng vẫn quyết định tạm thời không quan tâm đến chuyện này.

"Trước tiên muốn hỏi về tình hình vào thời điểm xảy ra vụ án."

"Không cần thiết đâu nhỉ. Dù sao cô cũng đã đọc xong báo cáo điều tra của Ikkaku rồi chứ gì. Ngược lại cô nói thử những gì cô biết xem. Cô nói xong chúng tôi sẽ nói tiếp."

Ngôn hành của Sansa cứ như thể nói rằng cô ta đã nắm rõ mọi hành động của nhóm Tensai.

Tensai suy nghĩ giây lát, nhưng lập tức điều chỉnh tâm thái, bắt đầu nói lại:

"Đầu tiên nói về khái quát nhé. Vụ án quý cô Nanana bị sát hại là vào ngày 14 tháng 8 mười năm trước. Sắp tròn mười năm rồi. Địa điểm phát hiện thi thể là phòng 202 Hạnh Phúc Trang, nguyên nhân cái chết là bị dao nhỏ đâm chết, người đầu tiên phát hiện thi thể là Mahoro Shiki. Thời gian được phát hiện là sáng ngày hôm sau sau khi bị hại. Thời gian tử vong suy đoán là từ 21 giờ đến 24 giờ đêm. Ngoài ra, bạn trai của quý cô Mahoro đã cung cấp bằng chứng ngoại phạm cho quý cô Mahoro. Nói xa hơn, đã chứng thực hai vạn sáu ngàn tám trăm bốn mươi tám người trên đảo Nanae đều không thể sát hại quý cô Nanana."

Không chỉ những người liên quan khi đó, mà ngay cả hành động của tất cả mọi người trên đảo Nanae khi đó đều được ghi lại trong bản báo cáo điều tra có nội dung đồ sộ.

Đó chính là thành quả của Ikkaku Shunjuu.

"Đã biết đến mức này rồi, cô còn muốn biết gì nữa?"

"Những thứ không có trong báo cáo điều tra."

"Thứ đó làm sao có thể tồn tại."

Đúng vậy, không tồn tại. Tất cả về vụ giết người đó, tất cả về đảo Nanae khi đó, không có thứ gì là không được ghi lại trong báo cáo điều tra.

Cho nên, Tensai hỏi Sansa và Koma như thế này:

"Hy vọng quý cô Sansa và ngài Mutsumi cho ta biết về chuyện sau khi quý cô Nanana chết."

"Cô nói chuyện sau khi Nanana chết?"

"Sau khi hỏi qua ngài Futaba và quý cô Gotsuki, ta rất để ý đến tình hình khi đó."

"Chẳng lẽ Alpamestre là hung thủ?"

"Báo cáo điều tra của ông Ikkaku đã chứng thực không phải như vậy."

"Vậy thì..."

"Tuy nhiên, trên báo cáo điều tra không hề ghi chép về tình hình của GREAT7 sau khi quý cô Nanana chết."

Nghe lời của Tensai, Sansa đang ôm Koma dùng ngón tay gõ "cộc cộc cộc" lên mặt bàn.

"Nói vậy là, cô nghi ngờ nhất chính là GREAT7 bọn tôi đúng không."

Koma nãy giờ vẫn luôn cười, má phồng lên "phù".

"Ái chà, Koma cũng giận rồi kìa."

"Ta là danh thám tử. Ta theo đuổi sự thật, cái cần tìm tòi là khả năng. Mấy thứ tình cảm đó chỉ có thể xếp phía sau."

"Ra là vậy. Đã không nhìn thấy sơ hở của bản thân vụ án, thì muốn tìm kiếm sơ suất của hung thủ sau khi gây án sao? Hướng tư duy này không tệ, dùng góc nhìn mà bản báo cáo điều tra đó không có để tiếp cận vụ án. Được thôi, vậy thì kể cho cô nghe nhé. Chỉ có điều có một điều kiện."

"Mời nói."

"Nếu suy luận của cô cuối cùng dẫn đến kết luận Koma không phải hung thủ, thì lúc cô đưa ra kết luận phải xin lỗi Koma. Chí ít đối với Koma mà nói, bị nghi ngờ phản bội đồng đội là sự sỉ nhục tồi tệ nhất."

Sansa dịu dàng vuốt ve đầu Koma, đồng tử run rẩy dưới cơn thịnh nộ đen kịt.

"Ta hiểu rồi. Đến lúc đó đương nhiên cũng sẽ tạ tội với quý cô Sansa."

"À, tôi thì khỏi."

"? Tại sao?"

"Đối với tôi mà nói, bị nghi ngờ là chuyện rất bình thường."

Sansa cười cay đắng.

"Để quý vị đợi lâu rồi."

Đúng lúc này, Daikuro bưng hồng trà lên.

Tensai uống trà, trầm trồ một tiếng:

"Ngon thật đấy."

"Mụ này khoái món đó lắm. Dù cái mặt mụ chẳng hợp với tách trà chút nào."

"Sansa, cô lắm mồm quá, bớt lo chuyện bao đồng đi."

Daruku run rẩy nói với Daikuro:

"Cái đó, lát nữa có thể chỉ cho tôi cách pha hồng trà này không ạ?"

"Ừm, không vấn đề gì."

"Thật sao ạ! Vô cùng cảm ơn!"

Daruku cười vui vẻ, Daikuro cũng lộ vẻ mặt thoáng chút dịu dàng.

"Chúc mừng nhé, Shota-con (kẻ cuồng bé trai)."

"Im đi đồ ồn ào, cái đồ si nữ thối nát này."

Sau màn đấu khẩu kết thúc, Sansa uống xong trà rồi bắt đầu kể:

"Đây không phải chủ đề vui vẻ gì, tôi sẽ kể theo trình tự. Ngay sau khi đảo Nanae được xây dựng và thu hút sự chú ý của toàn thế giới, khi Đặc khu Học sinh vừa mới đi vào quỹ đạo, thì công ty Alpamestre ở đất liền đã đến để cướp đoạt quyền lợi của đảo Nanae. Đương nhiên, không phải dùng phương thức đường đường chính chính. Tuy nói vậy, nhưng lúc đó người chỉ huy toàn cục về mặt này là Ikkaku, và tôi cũng đã dự liệu được từ trước, lẽ ra có thể đối phó mà không gặp vấn đề gì. Thế nhưng, lúc này đã xảy ra một vấn đề chí mạng."

"Quý cô Nanana bị giết."

Sansa gật đầu.

"Chính là như vậy. Bởi vì địa vị của Nanana tương đương với trụ cột tinh thần của tất cả bọn tôi, những người khác đều không thể sánh kịp... Tôi cũng khá phục cô ấy. Đặc biệt là Ikkaku - người tiếp xúc với Nanana lâu nhất, chấp niệm cực kỳ nghiêm trọng. Hắn từ xưa đã là một kẻ vô cùng cứng nhắc, nhưng lúc đó hắn hoàn toàn suy sụp, bọn tôi đều bắt đầu cảm thán 'À, hóa ra tên này cũng là con người nhỉ'."

Cho dù nghe những lời này, Tensai vẫn không tưởng tượng nổi hình dáng của ông ấy khi đó.

Sansa nói tiếp:

"Đương nhiên, tất cả bọn tôi đều dốc hết mọi thủ đoạn để tìm kiếm hung thủ sát hại Nanana, nhưng thật sự không có cách nào làm rõ thân phận hung thủ. Đúng là thất bại thảm hại. Và ngay lúc đó, Alpamestre nắm lấy cơ hội thừa nước đục thả câu, bắt đầu tấn công thật sự, mà bọn tôi cũng buộc phải tiến hành đối phó. Khi đó, Ikkaku nói với bọn tôi rằng: 'Tớ sẽ tìm ra hung thủ giết Nanana, cho tớ thời gian một năm'."

"Quý cô Sansa, các người đã chấp nhận chuyện này sao?"

"Bọn tôi đều hiểu tâm trạng của hắn mà. Có điều, như vậy thì cực kỳ không ổn. Kẻ chỉ huy toàn cục đột nhiên rời sân. Tiếp theo Nanana, ngay cả Ikkaku cũng rời đội, những người phía sau đương nhiên là loạn cào cào cả lên. Lúc này người thay mặt chỉ huy là tôi. Nhưng rất không may, lúc đó tôi mù tịt về mảng chỉ huy này. Cụ thể tôi không muốn nói, nên sẽ không nói, nhưng cuối cùng thực sự đã trở thành một mớ hỗn độn. Tôi buộc phải thừa nhận, tôi của khi đó không có sức mạnh để đồng thời đối đầu với cả thế giới. Vì vậy, chẳng những để tám phần đảo Nanae bị chiếm đoạt, còn để ba thành quả nghiên cứu của Sento bị cướp mất... Điều không thể dung thứ nhất chính là bản thiết kế của Koma cũng bị cướp đi."

Sansa bộc lộ sự phẫn nộ. Chỉ không biết cơn giận này hướng về kẻ cướp đoạt, hay là bản thân mình trong quá khứ đã để đối phương cướp đoạt.

Koma dịu dàng nắm lấy bàn tay đang run lên vì giận dữ của Sansa.

Daikuro đứng bên cạnh bổ sung:

"Tôi không phải muốn nói đỡ cho Sansa, nhưng trong tình huống không có Giám đốc Ikkaku mà có thể kiên trì được một năm, là nhờ công chỉ huy của Sansa. Đổi lại là người khác e là ngay cả nửa năm cũng không trụ nổi."

Sansa ném cho Daikuro một câu "Cần ông nói nhiều à", rồi không vui kể tiếp:

"Tóm lại, mùi vị thảm bại lúc đó nồng nặc, sự biến mất của đảo Nanae đã bước vào giai đoạn đếm ngược. Nhưng đúng lúc này, vị cứu tinh của bọn tôi đã xuất hiện... không, là đã trở lại."

"Là ông Ikkaku sao."

Sansa gật đầu.

"Ikkaku đã dành một năm để điều tra triệt để vụ án của Nanana, nhưng cuối cùng không thể tìm ra hung thủ. Mặc dù vậy, thời hạn một năm vừa đến hắn liền đứng trước mặt bọn tôi một lần nữa. Điều này kể ra cũng đúng là phong cách của hắn."

"Sau đó thì sao?"

"Tôi chỉ có thể nói không hổ là hắn. Hắn vừa nắm quyền chỉ huy, chiến cục lập tức xoay chuyển. Tầm nhìn của hắn hoàn toàn khác biệt với tôi. Mặc dù tôi hiện tại tự phụ sẽ không thua hắn, nhưng thực lực của Ikkaku lúc đó quả thực nằm trên tôi. Ở cấp độ chiến tranh kinh tế diện rộng quy mô thế giới ấy."

Sansa ám chỉ mình ngoại trừ phương diện này ra thì đều không thua Ikkaku, rồi nói tiếp:

"Phản công bắt đầu, tôi cũng không cần bảo vệ đám người trên đảo nữa, bắt tay vào làm lĩnh vực sở trường của mình. Mặc dù vậy, để lấy lại hoàn toàn đảo Nanae, diệt trừ toàn bộ cấp cao Alpamestre, vẫn phải mất ba năm. Tổn thương cũng thực sự quá sâu. Theo quy hoạch ban đầu, đảo Nanae lẽ ra đã hoàn thành từ sớm, nhưng vì cuộc chiến đó, kế hoạch đã bị trì hoãn mười năm."

"? Cảm giác tính toán hơi không khớp nhỉ."

"Đám người đó tự tiện bắt đầu thi công vụng về, mấy doanh nghiệp lớn can thiệp vô nghĩa. Tóm lại, đống cứt đám đó ị ra trên đảo Nanae bọn tôi phải đi xử lý."

"Này, Sansa, đừng dùng từ ngữ thô tục, cân nhắc từ ngữ chút đi."

"Daikuro, vậy ông nói nên dùng gì?"

"×××××××× (Tự động kiểm duyệt)."

"Cái này được đấy."

Hai người nhìn nhau cười nhếch mép, hai người như nước với lửa này biết đâu quan hệ thực ra lại khá tốt.

"Haizz, chuyện có thể nói chỉ chừng này thôi. À, nhân tiện nói thêm, tôi dám khẳng định, kẻ giết Nanana xong mà để lộ sơ hở thì không có một mống nào đâu."

"Quý cô Sansa có xem sao?"

"Những gì danh thám tử có thể nghĩ đến, chúng tôi sao có thể chưa từng làm qua."

"Ra là vậy."

Sansa cười khinh khỉnh, Tensai gật đầu.

"Có thể dùng làm tham khảo rồi. Vậy cuối cùng ta còn một câu hỏi muốn hỏi hai vị."

"Gì?"

"Hai vị biết chuyện về Bộ sưu tập Nanana từ khi nào?"

"Tôi thì trước khi Nanana chết đều không biết."

Nghe câu này, Tensai lập tức bắt đầu suy nghĩ.

Đây là lời nói dối. Quý cô Nanana từng nói đã cùng mạo hiểm với quý cô Sansa.

Đó là trước khi đảo Nanae được xây dựng, e rằng người biết về Bộ sưu tập Nanana đầu tiên chính là Kurosu Sansa.

(Nhìn chằm chằm ~)

"Ồ? Hóa ra Koma biết từ sớm thế sao."

"Quý cô Sansa, có thể phiền cô dịch lại không?"

"Hình như là lúc đảo Nanae mới được xây dựng không lâu."

Nhớ không lầm thì đảo Nanae được sáng lập vào hai năm trước khi quý cô Nanana bị giết.

"Ra là vậy. Có thể làm tham khảo rồi."

"Hỏi xong chưa."

"...À, xin lỗi, còn một chuyện quên hỏi. Vừa nãy quý cô Sansa nói, quý cô Nanana trở thành địa phược linh là vào lúc nào?"

Ít nhất trong lời nói của Sansa không xuất hiện chuyện về Nanana sau khi trở thành địa phược linh.

"Một năm sau khi Nanana chết, sau khi Ikkaku trở về, cuối cùng bắt đầu phản công. Tên Shiki đó chạy đến phòng họp đột nhiên nói, 'Nanana đã biến thành địa phược linh sống lại rồi'."

6

Khi Tensai và Daruku từ biệt Sansa và Koma để trở về Hạnh Phúc Trang, mặt trời đã lặn hẳn.

"Daruku, tôi sẽ đi hỏi chuyện ngài Chủ nhà, cậu hãy sang chỗ ngài Nanana đi."

"Ơ, nhưng mà..."

"Giờ này rồi, đáng lẽ bình thường cậu phải đang ở phòng 202 mới đúng. Đừng để ngài Nanana phải lo lắng quá."

Daruku thoáng bối rối, nhưng ngay lập tức đáp "Vâng, tôi hiểu rồi", cậu gật đầu rồi quay gót rời đi.

Dõi theo bóng lưng Daruku bước lên cầu thang, Tensai đi vòng ra phía sau Hạnh Phúc Trang, hướng về căn phòng tách biệt của quản lý.

Cô nhấn chuông, một giọng nói ngái ngủ vọng ra "Tới đây~", cánh cửa đồng thời bật mở.

Bước ra là quản lý Mahoro Shiki, người vẫn nồng nặc mùi rượu như mọi khi.

"Ái chà, Tensai đấy à? Giờ này tìm tôi có việc gì thế? Hay là định mời tôi đi ăn tối đây ♪"

"Nếu định ăn chực thì giờ này Daruku đang nấu ở phòng 202 rồi đấy, lát nữa cô cứ qua đó mà góp vui. Tôi đến đây vì việc khác."

"Hửm? Sao thế, mặt mũi nghiêm trọng vậy."

"Thực ra tôi đang điều tra danh tính kẻ đã sát hại ngài Nanana. Có hàng núi câu hỏi muốn nhờ ngài giải đáp đây."

Nghe câu tuyên bố đột ngột của Tensai, gương mặt Shiki thoáng chút nghiêm túc, nhưng cô lập tức phẩy tay "Chà, vào đi" và mời Tensai vào nhà.

"...Đúng là nồng nặc mùi rượu."

Căn phòng của Shiki vẫn bừa bộn như mọi khi, vỏ lon bia lăn lóc khắp sàn.

"Mùa hè đúng là một mùa tội lỗi mà. Mặt trời lên uống bia cũng ngon, mà tắt nắng rồi uống vẫn cứ vào. Rốt cuộc đến bao giờ tôi mới cai được bia bọt đây."

Shiki lại lôi thêm một lon bia từ tủ lạnh, trông chẳng khác nào một con ma men chính hiệu.

"Vậy thì? Tại sao lại đột nhiên quyết định điều tra vụ án của Nanana? Chẳng lẽ định cạnh tranh với Juugo sao?"

Tensai tìm một chỗ trống ngồi xuống, Shiki liền hỏi.

"Chính là như vậy."

"Hô? Nhưng mà Nanana cũng thích kiểu như thế nhỉ."

"A, về chuyện này, xin hãy giữ bí mật với ngài Nanana giúp tôi."

"Hửm? Tại sao?"

"Lý do cá nhân."

"Lý do cá nhân à... Mà thôi kệ. Vậy thì? Cô muốn hỏi tôi điều gì?"

"Khoảng một năm sau khi ngài Nanana qua đời, thời điểm ngài tìm thấy ngài Nanana ở phòng 202."

Lời của Tensai khiến động tác nốc bia của Shiki khựng lại trong thoáng chốc.

"Biết rõ quá nhỉ."

"Dù sao tôi cũng đã điều tra kỹ càng mà."

Shiki nhìn chằm chằm vào Tensai, một lúc sau thì cười khổ.

"Thôi được rồi, ai chỉ điểm cho cô cũng chẳng quan trọng. Tôi biết Tensai là danh thám, là khách trọ phòng 203, và cũng là bạn của Nanana, thế là đủ rồi. Thế nên, cô muốn hỏi về tình trạng lúc tôi tìm thấy Nanana sao?"

"Trước đó tôi cần xác nhận một việc. Theo điều tra của tôi, ngài Shiki đã mua lại Hạnh Phúc Trang và trở thành chủ sở hữu sau khi ngài Nanana qua đời, điều này không sai chứ?"

"Không sai, khoảng nửa năm sau khi Nanana chết."

"Lý do là gì?"

"Nghe nói nơi này sắp bị dỡ bỏ nên tôi đã mua lại. Hơn nữa tôi vốn cũng sống ở đây, và cũng không muốn căn phòng của Nanana biến mất."

"Ra là vậy. Và rồi ngài Shiki, tân chủ sở hữu của Hạnh Phúc Trang, đã tìm thấy ngài Nanana."

Shiki gật đầu.

"Việc phát hiện ra Nanana đã trở thành địa phược linh hoàn toàn là ngẫu nhiên. Khi đó phòng 202 đã bị bỏ không rất lâu, tôi chỉ ghé qua ngó thử thôi."

"Tại sao?"

Bị hỏi dồn, Shiki đang uống bia lại cười khổ.

"Nói sao nhỉ... Chắc là sự lưu luyến với người đã khuất chăng. Tôi vẫn chẳng thể nào chấp nhận được chuyện Nanana đã chết."

"Vậy sao."

"Tóm lại là vì nguyên nhân đó mà tôi đã tìm thấy Nanana."

"Trạng thái của ngài Nanana lúc đó như thế nào?"

"Cứ như đang ngủ mê man vậy. Tôi lập tức ôm lấy em ấy, kết quả là giật cả mình, cơ thể em ấy lạnh toát. Sau đó tôi lờ mờ nghĩ rằng, a, hóa ra là ma hay gì đó."

"Cô không sợ sao?"

"Tôi ngược lại còn thấy vui nữa là đằng khác. Bởi vì dù ở hình dáng nào, tôi cũng muốn gặp lại Nanana một lần nữa. Cho nên khi thấy đó thực sự là Nanana, tôi đã vui đến phát khóc. Cho dù em ấy có thành địa phược linh đi nữa, tôi cũng rất vui."

"Tôi có thể hỏi về chuyện di ngôn không?"

"Cũng không vấn đề gì. Chẳng phải cô đã hỏi người khác rồi sao?"

Shiki nở nụ cười đầy ẩn ý. Tensai thẳng thắn gật đầu:

"Tuy nhiên, tôi vẫn muốn nghe chính miệng ngài Shiki, người đã trực tiếp nghe di ngôn của ngài Nanana thuật lại."

"Hô? Tôi nghĩ cũng chẳng có gì khác biệt đâu. Mà thôi, tuy gọi là di ngôn, nhưng chính xác thì đó là lời nhắn gửi đến mọi người của Nanana sau khi đã trở thành địa phược linh. Khi đó Nanana nói: 'Tiếp theo tớ sẽ tạo ra các [Di tích] ở khắp nơi trên hòn đảo này, hy vọng các cậu đừng can thiệp', và còn 'Tớ chỉ muốn để cho các học sinh thử thách', chỉ bấy nhiêu thôi."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Đại khái là vậy."

"Nghe những lời đó, ngài có cảm tưởng gì?"

"Ngẩn người ra một lúc. Nhưng tôi đoán được lý do."

Tensai cũng có thể lờ mờ đoán được tại sao Shiki lại cảm thấy như vậy.

E rằng chính là những lời Nanana đã nói trước khi chết mà Sento đã kể.

"Thế nên, ngài Shiki đã truyền đạt lại di ngôn đó cho các thành viên GREAT7 khác sao?"

"Đúng vậy."

"Sau đó thì sao?"

"Chuyện này cô cũng bắt tôi phải nói ra sao?"

"Điều tôi biết là quy tắc 'Cấm GREAT7 trực tiếp nhúng tay vào Bộ sưu tập Nanana' được đặt ra dựa trên di ngôn của ngài Nanana. Sau đó còn một quyết định nữa, đó là 'Từ nay về sau cấm mọi tiếp xúc và điều tra về Ryugajou Nanana'."

"Biết rõ thật đấy. Chuyện này lẽ ra chỉ có chúng tôi mới biết... Nhưng mà cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi nhỉ."

"Điều thứ nhất thì có thể hiểu được. Nhưng điều thứ hai thì tôi nghĩ mãi không ra. Tại sao lại đưa ra quyết định như vậy?"

"Nói thật, tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại thành ra thế này. Rõ ràng Nanana đã chết nay lại hồi sinh dưới dạng địa phược linh rồi cơ mà. Vậy mà chẳng ai đến gặp Nanana cả. Rõ ràng là có thể nói chuyện với em ấy. Nhưng chẳng ai đến gặp em ấy cả."

Shiki cúi đầu, cười buồn bã "Đùa thôi", rồi nói tiếp:

"Lý do đó, thực ra tôi biết thừa. Khi đó Ikkaku, kẻ đã rời đội suốt một năm, vừa mới quay lại. Đó là thời điểm quan trọng bắt đầu cuộc phản công lại Alpalmest, không phải lúc để đi tìm người đã khuất... Nhưng dù vậy, quả nhiên tôi vẫn muốn gặp Nanana."

"Nguyên nhân quả nhiên nằm ở ngài Ikkaku sao?"

Shiki chỉ cười mập mờ.

"Bởi vì tên đó ấy mà, là kẻ nghiêm túc nhất, trung thực nhất trong số chúng tôi. Đã gây phiền phức cho mọi người suốt một năm trời, vậy mà vẫn không tìm ra hung thủ sát hại Nanana. Sau đó hắn vạch rõ ranh giới với chuyện của Nanana và quay trở lại với chúng tôi, nhưng chẳng bao lâu sau Nanana lại xuất hiện... Cho nên Ikkaku không muốn đi gặp Nanana, cũng sẽ không đi gặp Nanana. Điều này không phải vì Nanana, mà chắc chắn là vì những GREAT7 khác còn sống. Mọi người đều hiểu điều đó, nên những người khác cũng không đi gặp Nanana. Chính vì Ikkaku đang nhẫn nhịn, nên mọi người đều nhẫn nhịn. Nói sao nhỉ... chính là như vậy đấy."

"..."

"Nanana, quả nhiên là đã chết rồi."

Tensai hoàn toàn không thể hiểu được trong câu nói đó của Shiki rốt cuộc chứa đựng tình cảm và suy tư như thế nào.

"Này, trong mắt cô, Ikkaku là người như thế nào?"

"...Tôi không rõ. Ông ấy là người đứng đầu hòn đảo này, tôi và ông ấy không quen biết nhau, cho nên..."

"Thì dù gì cũng là bố cô mà... Thật là, đừng có bày ra vẻ mặt đó chứ. Chuyện này đương nhiên là nhận ra được rồi, ai bảo tôi là chủ nhà chứ."

"Trong hồ sơ nộp cho chủ nhà là ngài Shiki đây đáng lẽ hoàn toàn không ghi chuyện đó mới phải."

"Cô biết không? Chuyện về cơ quan tình báo của quốc gia đó, tôi còn biết nhiều hơn cả Tổng thống đấy."

"Ra là vậy, ngài đã dùng quyền hạn Cố vấn danh dự của Công ty Bảo an Tổng hợp để điều tra sao."

"Đại loại thế, tôi phải kiểm tra xem liệu Tensai có thực sự đủ khả năng trả tiền thuê nhà không chứ."

"Lạm dụng chức quyền vì chút chuyện cỏn con đó là cái quái gì vậy."

"Tôi làm Cố vấn danh dự chính là vì những tình huống thế này mà."

Không hề có chút hối lỗi nào, Shiki giục Tensai tiếp tục trả lời: "Thế thì sao?"

Tensai suy nghĩ một chút, chỉ lẩm bẩm một câu:

"Không rõ."

"Hửm? Vậy sao? Bình thường hai người nói chuyện gì?"

"...Tôi chưa từng nói chuyện tử tế với ngài Ikkaku."

"Ồ, là vậy sao."

"Dù sao ông ấy cũng đã dặn dò tôi là có nghĩa vụ phải giữ bí mật chuyện này, nói về nó tôi sẽ gặp rắc rối đấy."

"Tôi đương nhiên sẽ không nói. Tôi không có hứng thú đi rêu rao mấy chuyện này."

"Cảm ơn."

"Chà, hơi lạc đề rồi, cô chỉ muốn hỏi tôi bấy nhiêu thôi sao? Còn gì khác không?"

Tensai suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

"Có ai được hưởng lợi từ cái chết của ngài Nanana không?"

"Chắc là không đâu. Ít nhất những gì tôi thấy đều là những người đau khổ."

Câu trả lời này thật ngoài dự đoán. Những GREAT7 khác nhìn chung đều sẽ đưa ra cái tên Alpalmest, duy chỉ có Shiki là không nhắc đến.

Câu nói này của Shiki đồng nghĩa với việc cô ấy tin chắc rằng tất cả mọi người đều đau lòng trước cái chết của Nanana.

Vì vậy Tensai đã hỏi:

"Ngài nghĩ hung thủ là ai?"

Shiki lộ vẻ ngạc nhiên, rồi cười lớn ha hả.

"Cái gì? Cô đi khắp nơi để hỏi câu hỏi trực tiếp thế này ư?"

"Ngài là người đầu tiên tôi hỏi câu này đấy, thưa chủ nhà."

"Tại sao chỉ hỏi mình tôi?"

"Vì tôi cảm thấy ngài là người gần gũi với ngài Nanana nhất."

"Hửm? Ý là sao?"

"Theo nghĩa đen thôi. Các GREAT7 khác đều giữ khoảng cách nhất định với ngài Nanana, duy chỉ có ngài chủ nhà là vẫn luôn ở bên cạnh ngài Nanana đã trở thành địa phược linh. Chính vì thế, tôi nghĩ rằng có thể ngài chủ nhà sẽ có chút manh mối nào đó về hung thủ vẫn chưa sa lưới."

"Ra là vậy."

"Thế nào?"

"Cái này thì..."

Shiki suy nghĩ một lúc, vừa cười khổ vừa trả lời:

"Xin lỗi, tôi không biết."

"Vậy sao? Đã để tôi hỏi rất nhiều chuyện, xin cảm ơn ngài. Tôi sẽ còn lén lút đi hỏi nữa, đến lúc đó mong ngài hãy lại lén lút nói cho tôi biết."

"Lần sau nhớ dẫn cả Daruku-kun tới nhé. Tôi muốn trêu chọc cậu ta một trận ra trò."

"Lần sau tôi vẫn sẽ đi một mình thôi."

"Tiếc thật đấy. Vậy thì, hẹn gặp lại."

"Hửm? Không đi ăn cơm sao?"

"Thôi, hôm nay khỏi đi. Cảm thấy không có tâm trạng nữa rồi."

"Vậy sao."

Tensai đứng dậy, đi về phía huyền quan.

"A, Tensai."

"Hửm? Cái..."

Tensai vừa quay người lại thì không kìm được mà nín thở.

Bởi vì gương mặt của Shiki đang ở ngay sát trước mắt.

Chỉ trong nháy mắt, Shiki đã thu hẹp khoảng cách, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ lướt qua cổ Tensai.

Sau đó, cô mỉm cười nói:

"Phải cố gắng lên, tìm cho ra hung thủ nhé."

"Được kỳ vọng như vậy, tôi sẽ nỗ lực."

Tensai đáp lời, đồng thời tim cô đập thình thịch.

Khi sắp bước ra khỏi huyền quan, cô chợt nhận ra một điều và hỏi:

"Ngài Shiki, ai là người đau khổ nhất trước cái chết của ngài Nanana?"

Shiki suy nghĩ một lúc, rồi lẩm bẩm:

"Quả nhiên vẫn là Ikkaku thôi."

Đó không phải là bản thân cô, người vẫn luôn túc trực bên cạnh Nanana ngay cả khi cô ấy đã trở thành địa phược linh, mà là tên của một người đàn ông khác.

7

Nói chuyện với Shiki xong, Tensai rời khỏi Hạnh Phúc Trang ngay lập tức.

Nơi cô đến sau đó là một dinh thự hào nhoáng nằm ở khu trung tâm Đảo Nanae.

Dinh thự Ikkaku.

Lý do cô đột ngột đến đây đương nhiên là để chất vấn Ikkaku Shunjuu, tuy nhiên...

"Ưm."

Lính gác đã cho qua, và cô cũng đã đến trước tòa nhà lớn, nhưng cô vẫn chần chừ chưa bước lên.

Câu hỏi tiếp theo định hỏi Ikkaku Shunjuu thật khó mở lời.

Cô quyết định chỉ hỏi với tư cách là một danh thám hỏi người ủy thác... đáng lẽ chỉ là như vậy, nhưng dù thế nào cô cũng không thể nhấc chân lên được.

Bình thường hai người nói chuyện gì?

Câu hỏi ban nãy của Shiki thoáng qua trong đầu.

Chính vì thế, Tensai lại càng suy nghĩ lung tung.

"...Phải mở lời thế nào đây."

Đúng lúc đó, cánh cửa trước mặt mở ra, Tensai không khỏi giật mình.

Nhưng khi nhìn thấy người bước ra, sắc mặt Tensai trở nên khó coi.

"Hóa ra là anh à, Yashichi."

"Ăn nói trống không thế à? Gọi tao là anh hai Yashichi mau, con nhỏ phế phẩm kia."

Người đàn ông đang nhìn Tensai bằng ánh mắt khinh miệt này tên là Dokuro Yashichi.

Dáng vẻ của hắn thật đáng ghét, nổi bật nhất là vết sẹo dao chém trên má trái.

Mặc dù về mặt sinh học hắn chẳng có quan hệ gì với Tensai, và dù Tensai hoàn toàn không muốn thừa nhận, nhưng về mặt quyền lực thì hắn đích thực là anh nuôi của Tensai.

Yashichi hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, rồi cười nói:

"Tìm ngài Ikkaku? Hay là tìm Yuuya để khóc lóc?"

"Không liên quan đến anh."

"Đừng có gay gắt thế chứ, con nhỏ phế phẩm."

Gã đàn ông tiến lại gần với vẻ mặt khó chịu, Tensai ngoảnh mặt đi như thể không còn đường lui.

"Đừng có lờ tao đi."

"Tôi không phải là phế phẩm."

"Mày chính là phế phẩm còn gì. Vì trong số anh em chúng ta chỉ có mình mày là chưa tạo ra bất kỳ thành tích thực tế nào, có chăng chỉ là cả đống hồ sơ bị bắt giữ. Với ngài Ikkaku, mày chỉ là thứ phế phẩm vô giá trị, tồn tại chỉ tổ bôi tro trát trấu vào mặt bọn tao thôi."

Yashichi cười khẩy, ghé sát mặt vào nói tiếp:

"Cũng may là quan hệ giữa tao với mày chưa bị công khai, đúng là tạ ơn trời đất. Bị xếp chung với loại phế phẩm như mày, trong mắt người khác giá trị của bọn tao cũng sẽ bị kéo xuống thấp theo đấy."

Yashichi tiếp tục chế nhạo. Còn Tensai thì chán nản đáp lại tên Yashichi như vậy:

"Yashichi, anh nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi đây."

Thế nhưng, tay của Tensai bị nắm chặt lại. Chỉ thấy Yashichi lộ ra vẻ mặt lạnh băng.

"Này, con nhỏ phế phẩm, mày làm cái gì thế hả. Rác rưởi thì phải ra dáng rác rưởi, phải biết nịnh nọt bợ đỡ những người ưu tú chứ."

"Vậy thì xem ra tôi không cần phải nịnh nọt bợ đỡ cái loại như anh rồi."

Tensai cười khẩy, ngay sau đó Yashichi túm lấy cổ áo Tensai.

"Bớt tự phụ đi, đồ phế phẩm. Tao ngứa mắt nhất là cái loại rác rưởi chỉ được cái mồm mép như mày đấy."

"Yashichi, đừng làm vậy. Còn tiếp tục nữa thì dù là anh, tôi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ đâu."

Yashichi trừng mắt nhìn về phía cửa dinh thự.

"Yuuya."

Đứng đó là Hitotsubashi Yuuya. Một tài năng trẻ vừa tốt nghiệp đại học năm ngoái đã lập tức trở thành cánh tay phải của Ikkaku Shunjuu.

"Gọi trống không thế thì không khen được đâu, anh phải gọi tôi là em trai Yuuya mới đúng chứ, Yashichi."

Quan trọng nhất, anh ta là anh em kết nghĩa của Yashichi, và đương nhiên cũng là anh nuôi của Tensai.

Nghe Yuuya dùng chính câu mình vừa nói với Tensai để đáp trả, Yashichi nhận ra Yuuya đã quan sát cuộc nói chuyện của hai người từ đầu, bèn tặc lưỡi buông áo Tensai ra.

"Gặp lại sau, đồ phế phẩm."

"Yashichi, nói chứ anh có nhớ cái tên Tsujifuka Tetsunoshin không?"

Khoảnh khắc đó, bước chân của Dokuro Yashichi khựng lại rõ rệt.

"Không biết."

Yashichi vô thức sờ lên vết sẹo, rồi cứ thế rời đi.

"Em cũng nhịn giỏi thật đấy."

Tensai chỉnh lại trang phục xộc xệch, Yuuya bước lại gần cô.

"Loại đàn ông đó không đáng để dây dưa."

"Vậy sao."

"Yashichi lại thực hiện giao dịch à?"

"Ừ, là với ngài Ikkaku đấy. Thật không chịu nổi, người có thể sử dụng giao dịch theo kiểu đó cũng chỉ có mỗi Yashichi thôi."

"Sử dụng tối đa quyền lợi mình giành được, điều đó không có gì sai. Về một ý nghĩa nào đó, Yashichi là người đúng đắn nhất trong số chúng ta. Tuy nhiên cũng là kẻ mang tiếng xấu nhất."

"Vậy sao? Nhưng bề nổi của Yashichi chắc hẳn được lo liệu khá ổn đấy chứ."

"Đổi lại, đánh giá trong bóng tối thì tệ hại vô cùng... Ngài Hội trưởng Hội học sinh trường Cao trung số 5 của chúng ta ạ."

Nhớ lại những hành vi tồi tệ nghe được trong vài tháng ngắn ngủi, Tensai cảm thấy đầy nghĩa khí và phẫn nộ.

Đồng thời, cô cũng không thể hiểu nổi thái độ dung túng, im lặng không nói một lời của Ikkaku Shunjuu đối với hắn.

"Nhân tiện, người sử dụng giao dịch nhiều thứ hai chính là Tensai đấy."

"Đừng có lần nào cũng đếm thế. Em đâu có dùng để làm mấy chuyện xấu xa đó."

"Cơ bản toàn là đi dọn bãi chiến trường thôi. Chủ yếu là những lúc bị cảnh sát bắt."

"Lo chuyện bao đồng." Tensai ngoảnh mặt sang chỗ khác.

"Tìm ngài Ikkaku có việc à?"

"Vốn là vậy, nhưng hôm nay xung khắc quá, nên thôi bỏ đi."

"Vậy để anh đưa em về nhé."

"Không cần."

"Đừng nói thế. Trời tối thế này rồi, linh hồn Onii-chan của anh sao có thể để em gái đi về một mình được."

"Cái loại linh hồn đó vứt sớm đi cho rảnh nợ."

"Hơn nữa đây là cơ hội tốt, anh có người muốn cho Tensai gặp mặt đây."

"Hửm? Ai?"

"Ichijou Kanata."

Nghe thấy cái tên này, Tensai lộ vẻ kinh ngạc.

Đương nhiên, Tensai không thể không biết đó là ai.

"Yuuya, chuyện này là sao? Kanata đáng lẽ phải đang hoàn thành toàn bộ khóa học đại học và đi du học nước ngoài chứ, nếu chị ấy về thì không thể nào không liên lạc với em được."

"Thực ra, chuyện đó là nói dối đấy."

"Em thực sự nổi giận đấy nhé, Yuuya."

Đối mặt với cô em gái nuôi đang giận tím người, Yuuya cúi đầu.

"A. Tình chị em mà Tensai dành cho Kanata, liệu có thể chia một nửa cho ông anh này không nhỉ."

"Cái thứ đó vốn không tồn tại."

"Thật ư?"

"...Chỉ có một chút xíu thôi."

"Được rồi, Tensai. Không nói nhiều nữa, gả cho anh đi."

"Đừng đùa kiểu đó nữa! Tóm lại là đưa em đến chỗ Kanata đi!"

Ichijou Kanata, người con thứ hai trong số bốn người con nuôi của Ikkaku Shunjuu, cũng là người chị nuôi mà Tensai yêu quý nhất, một người phụ nữ vô cùng vĩ đại.

"Cứ tưởng đi đâu, hóa ra là ở đây à."

"Đúng vậy, là nơi Tensai hay lui tới đấy."

Hai người lên chiếc xe Yuuya đã chuẩn bị, đi đến Sở Cảnh sát Đảo Nanae.

Và rồi đón chào hai người là nhân vật mà Tensai vô cùng quen mặt.

"Ái chà, chào buổi tối, Cô gái khả nghi A."

"Đừng có gọi tôi kiểu đó được không, Akina-chan."

"Vậy thì cô cũng phải gọi tôi đàng hoàng là Cảnh sát Fudou Akina chứ."

Nữ cảnh sát xinh đẹp thuộc Phòng Thanh thiếu niên Đặc biệt số 2 - Sở Cảnh sát Đảo Nanae, Thanh tra Fudou Akina.

"Chào buổi tối, Cảnh sát Fudou."

"Đã đợi ngài từ lâu, ngài Hitotsubashi. Sự việc tôi đã nghe rồi, mời đi lối này."

Thấy hai người đối thoại khá thân mật, Tensai nhíu mày.

"Quan hệ có vẻ tốt nhỉ."

"Vì bao gồm cả chuyện của Tensai nữa nên anh thường xuyên phải làm phiền Thanh tra Fudou mà."

Nhìn dáng vẻ cười híp mắt của Yuuya, Tensai "Hừ" một tiếng rồi quay đi.

Hai người đi theo sau viên cảnh sát dẫn đường, tiến xuống tầng hầm của sở cảnh sát.

"Tensai, đố em dưới tầng hầm sở cảnh sát có gì?"

"Thì nhà giam chứ gì nữa."

"Trả lời chính xác. Nghe nói biệt danh là biệt thự của Tensai đấy."

"Cái tên gọi đó anh kệ nó đi."

"Thế nhưng trong số các phòng giam cũng có những phòng khá là cao cấp đấy."

"Nhà giam cũng phân cấp sao?"

"Giống như khách sạn vậy."

"Lần đầu tiên mới nghe."

"Vì đó là bí mật mà. Khi chuẩn bị xây dựng sở cảnh sát ở Đảo Nanae, đã có rất nhiều ý tưởng được đưa ra. Khi đó có tính đến trường hợp phải giam giữ những người có thân phận cao quý, nên đã xây dựng phòng giam VIP."

"Hô? Lại còn có thứ đó nữa sao."

"Trong quá khứ chỉ có hai người từng sử dụng nơi đó. Và hiện tại, người thứ ba đã sử dụng từ nửa năm trước rồi."

Tensai vừa nghe giải thích, cả nhóm vừa đi xuống tầng hầm thứ ba, băng qua khu vực được ngăn cách bằng song sắt, đến trước một cánh cửa nằm sâu trong cùng.

Viên cảnh sát dẫn đường nói "Có việc gì xin hãy gọi một tiếng" rồi ở lại tại chỗ.

Yuuya và Tensai đi qua cửa, tiến vào bên trong.

Và rồi, Tensai nhìn thấy người ở bên trong song sắt của căn phòng rộng lớn, cô dừng bước.

"Ái chà, là cô em gái đáng yêu của chị. Em có đang làm danh thám đầy khí thế không đó?"

Một người phụ nữ với vẻ đẹp chói lọi và mái tóc vàng óng gửi đến Tensai và Yuuya một nụ cười rạng rỡ.

Đối diện với nụ cười quen thuộc đó, Tensai vừa vui mừng vừa bối rối.

"Hửm? Sao thế, Tensai? Đừng đứng ngây ra đó, mau lại đây. Rất tiếc là hiện tại chị chỉ có thể ở trong ranh giới của song sắt này thôi, không thể ra ngoài được."

Tensai nhếch mép cười, bước về phía người phụ nữ đang mỉm cười và vẫy tay biên độ quá lớn kia.

"Chị rốt cuộc đã phạm tội gì vậy, Kanata?"

"Em nghĩ sao?"

"Ít nhất thì nói dối em là trọng tội đấy."

"Ha ha, vậy thì chắc là tù chung thân rồi."

Tensai vui vẻ nắm lấy đôi bàn tay đang vươn ra từ song sắt.

"Em nhớ chị lắm đấy, Kanata."

"Chị cũng nhớ em lắm. Tiện thể chị cũng nhớ Yuuya lắm nha."

Yuuya đứng sau Tensai cười khổ với Kanata đang mỉm cười: "Tiện thể là thừa rồi".

"Thế thì, tại sao Kanata lại bị nhốt trong tù?"

"Chị đâu có làm việc gì phạm pháp, là chị tự nguyện vào đây đấy."

"Tự nguyện?"

"Chị muốn làm một thí nghiệm nho nhỏ. Chị vẫn luôn tìm kiếm một nơi thích hợp để nhốt mình lại một mình, kết quả lại phát hiện ra một nơi tốt ngoài mong đợi."

"Nơi chị phát hiện ra là nhà giam của sở cảnh sát sao."

"Ở đây khá thoải mái đấy nhé. Có cả phòng tắm và nhà vệ sinh, ngày ba bữa cơm lại còn được ngủ trưa. Chỉ cần nhờ vả một chút là cái gì cũng mua cho chị."

Nghe cô ấy thao thao bất tuyệt những điều kỳ quặc, Tensai thầm nghĩ quả nhiên chị ấy chẳng thay đổi chút nào, rồi nở nụ cười.

"Yuuya đưa Tensai đến nơi như thế này, chẳng lẽ là có liên quan đến Bộ sưu tập Nanana?"

Câu nói được Kanata thốt ra bằng giọng điệu bình thản khiến Tensai ngạc nhiên mở to mắt.

"Kanata, chuyện này là sao?"

"Nói thật thì, thực ra chị cũng là một trong những người thách đấu tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana."

"Chuyện này em chưa từng nghe nói đấy."

"Vì chị chưa từng nói mà. Chị nghĩ Tensai cũng biết, người thách đấu sẽ không nói chuyện đó cho người thân cận biết đâu."

"Sao chị biết em biết về Bộ sưu tập Nanana?"

"Chuyện Tensai gần đây tỏa sáng rực rỡ, chị có nghe loáng thoáng. Thành tích bị bắt của em chị biết qua cô cảnh sát quen. Màn thể hiện xuất sắc của em trong 'Trò chơi' chị biết qua bạn bè. Chương trình truyền hình đêm khuya hôm trước, chị xem hết rồi đấy. Em gái thực sự quá đáng yêu, khiến chị không kìm được mà ghi hình lại luôn. Nhắc mới nhớ, Tensai vậy mà lại mê mẩn đàn ông, xem ra Tensai cũng trưởng thành rồi nhỉ."

"Chị rốt cuộc đang ám chỉ ai?"

"Không nói cho em biết."

Kanata nhếch mép cười, Tensai ngoảnh mặt đi.

Nhân tiện, Yuuya bên cạnh Tensai bắt đầu ồn ào: "Tensai, mê mẩn đàn ông là thế nào!", chỗ này tốt nhất là lờ đi thì hơn.

"Yuuya biết chuyện Kanata đang thu thập Bộ sưu tập Nanana chứ?"

"Ừ, ngài Ikkaku cũng biết. Nhân tiện thì Yashichi không biết."

"Vậy sao, thế thì thật hả dạ. Vậy thì? Mục đích Kanata tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana là gì?"

"Hứng thú cá nhân."

"Chị có bao nhiêu cái rồi?"

"Ba cái đi."

"Có những năng lực thế nào?"

"Dù là với em gái đáng yêu chị cũng không nói đâu."

"Vậy thì tiếc thật đấy."

"Ư ư, em gái à, đừng có bày ra vẻ mặt cô đơn thế chứ. Thế này chẳng phải khiến chị không kìm được mà nói cho em sao."

"Không, không vấn đề gì. Em không hứng thú lắm với Bộ sưu tập Nanana."

"Vậy sao, thế thì tốt."

"Nhưng mà Kanata có chuyện giấu em, em sẽ đau lòng lắm đấy."

"Xin lỗi, chị xin lỗi em, đừng có nói những lời ác ý thế chứ."

"Được rồi, vậy em tha thứ cho chị."

"Cảm ơn em, em gái yêu dấu của chị."

Hai người cùng cười vui vẻ, lần này đến lượt Kanata mở lời.

"Vậy đến lượt chị."

"Được thôi."

"Dạo này em đang làm gì?"

"Em bắt đầu điều tra vụ sát hại Ryugajou Nanana rồi."

"Tại sao?"

"Vì nhận được ủy thác."

"Ủy thác của ai?"

"Dù là bà chị yêu quý nhất trần đời, em cũng không nói đâu."

"Yuuya."

"Là ngài Ikkaku."

Yuuya nói ra nhẹ bẫng, Tensai lườm Yuuya cháy mắt.

"Hô? Thật không ngờ. Bố và các GREAT7 luôn không đụng đến chuyện này, đây là sự thay đổi tâm trạng thế nào vậy, Yuuya?"

"Là do 'Trò chơi' lần trước."

"Ra là vậy, thảo nào Sevens Land mới mở cửa muộn ba ngày."

"Tư duy nhảy cóc thật đấy." Yuuya tỏ vẻ bối rối.

Kanata nhìn Yuuya, rồi giục Tensai: "Tensai, nói cho anh trai chúng ta biết chị đang nghĩ gì đi."

Tensai bắt đầu giải thích:

"Kanata đã xem trực tiếp 'Trò chơi', có thể đoán được Đảo thứ Bảy - nơi trở thành sân khấu - và sự việc này có mối quan hệ nhân quả nào đó. Vấn đề nằm ở chỗ, kết quả dẫn đến việc khu vui chơi hoãn ngày khai trương dự kiến ba ngày, đây là sự cố lớn chưa từng có. Đó chính là 'Trò chơi' lần này... không, là ảnh hưởng của các sự kiện liên quan đến Bộ sưu tập Nanana đối với việc kinh doanh của Đảo Nanae. Nói cách khác, Kanata cho rằng đây là động cơ đủ để khiến ngài Ikkaku hành động."

"Chính là như vậy."

"Ra là thế."

Thấy Yuuya đồng tình, Kanata hỏi:

"Vậy thì? Tensai nhìn nhận thế nào về vụ án mười năm trước?"

"Em cho rằng, có khả năng hung thủ đã sử dụng Bộ sưu tập Nanana."

Nghe câu này, Kanata cười vui vẻ.

"Suy nghĩ kỳ lạ thật đấy. Đáng lẽ còn có những khả năng khác xác thực hơn chứ, ví dụ như công ty Alpalmest phái sát thủ thâm nhập chẳng hạn."

"Nếu chân tướng đơn giản như vậy, thì ngài Ikkaku đã giải quyết từ lâu rồi. Hỏi câu đơn giản thế này, chị đang trêu chọc em sao, Kanata?"

Bị Tensai lườm, Kanata mỉm cười "Xin lỗi xin lỗi".

"Rốt cuộc thì, Tensai cũng có ý kiến này sao?"

"Chị cũng nghĩ vậy à?"

"Là chị và bạn chị."

"Hô? Vậy Kanata đã điều tra đến mức độ nào rồi?"

"Chị đâu có điều tra."

"Thế tại sao?"

"Vì sở thích của chị là Bộ sưu tập Nanana, không phải là Ryugajou Nanana."

"Ra là vậy."

"Nhưng bạn chị thì khác, cô ấy đã đào sâu điều tra vụ đó lắm rồi."

"Hô? Tiện thể hỏi chút, người bạn đó đang ở đâu?"

"Cô ấy đã rời đảo rồi."

"Thế à. Vậy thì thật là..."

"Tiếc nuối?"

"...Ngược lại. Thật là tốt quá."

"Vì như vậy thì có thể quyết đấu với cậu Yama Juugo mà không phải lo lắng gì nhỉ."

Kanata mỉm cười với Tensai, khiến Tensai không nói nên lời.

"...Chỉ để tham khảo thôi, chị suy luận ra bằng cách nào thế?"

"Đáng tiếc, đó không phải là suy luận, là ăn gian đấy. Chị có nghe ngóng được một chút."

"Vậy thì tốt. Em suýt chút nữa tưởng suy luận của Kanata cuối cùng cũng đạt đến cảnh giới của thần rồi chứ."

"Đó là mục tiêu của Tensai, không phải mục tiêu chị muốn đạt tới."

"Tiếc thật. Nếu là Kanata thì chắc chắn có thể trở thành danh thám mạnh nhất không ai sánh bằng."

"Vậy Tensai hãy thay chị trở thành danh thám mạnh nhất đi. So với việc bản thân trở thành danh thám, việc trở thành chị gái của danh thám khiến chị vui hơn gấp nghìn lần."

"Em hiểu rồi, vậy em sẽ khiến Kanata vui gấp nghìn lần."

Kanata dịu dàng xoa đầu Tensai.

Sau đó, cô nhìn đồng hồ treo tường.

"Thời gian thăm gặp cũng sắp hết rồi."

"Lâu ngày mới gặp lại, vậy mà kết thúc nhanh thế sao?"

"Kỳ vọng có thể tích lũy dần dần, chứ phóng túng dục vọng thì không khen được đâu. Dù sao thì trước khi thí nghiệm kết thúc chị sẽ không rời khỏi đây đâu. Nên khi nào muốn gặp chị, đừng khách sáo, cứ đến bất cứ lúc nào. Nhưng mà phải đặt trước đấy nhé."

"Nhân tiện, thí nghiệm đó là gì vậy?"

"Hiện tại giữ bí mật. Tensai, chị hứa với em, sau khi thí nghiệm thành công người đầu tiên chị nói cho biết sẽ là em."

"Vậy thì đáng mong chờ thật đấy."

"Chị theo đuổi Bộ sưu tập Nanana rất lâu rồi, người quen biết cũng rất nhiều. Nếu em cần giúp đỡ, họ sẽ vui vẻ giúp em một tay."

"Em biết rồi, biết đâu chừng sẽ có lúc phải nhờ đến chị thật. Đương nhiên, mọi yêu cầu của Kanata, em cũng sẽ chấp nhận."

"Ấy, đừng nói thế chứ."

"?"

"Chúng ta đích thực là con nuôi của Ikkaku Shunjuu, sở hữu quyền thực hiện giao dịch với cha. Điều này giữa anh em chúng ta cũng giống nhau. Nhưng mà, chị nói thế không phải để giao dịch với em, chỉ là xuất phát từ đáy lòng muốn làm chút gì đó cho cô em gái yêu quý thôi."

"Kanata..."

"Làm nũng với chị gái là đặc quyền của em gái đấy, Tensai."

"Em hiểu rồi."

Trước gương mặt tươi cười dịu dàng của Kanata, Tensai cũng nở nụ cười.

"Sự tình là như vậy đấy, Yuuya. Lần tới hãy mua bánh ngọt ngon lành cho cô em gái út đáng yêu và cô em gái thứ xuất sắc này nhé."

"Anh biết ngay em sẽ nói thế mà, đã mua rồi đây."

Kanata mắt sáng rực nhìn hộp bánh Yuuya lấy ra từ trong túi.

"Tensai, em nhớ cho kỹ. Người đàn ông tháo vát này chính là anh trai của chúng ta, cũng là người đứng đầu GENERATION6 - Hitotsubashi Yuuya, là vị vua tiếp theo của Đảo Nanae."

"Đừng nói thế. Ngoài ra, chuyện GENERATION6 hóa ra em biết rồi sao? Về mặt nguyên tắc là bí mật với bên ngoài đấy."

"Chỉ là suy đoán đơn giản thôi. Đầu tiên, vì em không trở thành GENERATION6. Sau đó, em hy vọng là như vậy."

"Quả thực, chỉ cần Kanata có hứng thú đó, thì người làm GENERATION6 không phải là anh mà là Kanata rồi. Nhưng mà, Kanata không làm được đâu. Cho dù là con gái của ngài Ikkaku cũng không làm được."

"Đang chọc tức em sao? Hay là đang mỉa mai em."

"Đây là sự thật."

"Ra là vậy, quả thực là thế. Nhưng mà này, Yuuya. Mặc dù em nhận Ikkaku Shunjuu làm cha, nhận Yuuya làm anh, nhưng em không hề có ý định giúp đỡ cha giống như Yuuya, cũng không có ý định giành lấy quyền lực như Yashichi."

Sau đó, Ichijou Kanata cười:

"Em chỉ muốn có một gia đình thôi."

"Là vậy sao."

"Em có người anh trai tuyệt vời nhất, và có cô em gái yêu quý nhất."

"Còn em trai thì sao?"

"Tên đó bỏ đi, chẳng đáng yêu chút nào."

"Anh đồng ý."

"Dù thế nào, em với tư cách là con gái của Ikkaku Shunjuu, ngoài những điều đó ra không còn mong cầu gì khác."

Kanata thản nhiên nói ra những lời đó, rồi hỏi anh trai mình:

"Thế nào, Yuuya. Anh có một cô em gái chí khí đáng khen đấy chứ."

"Cái ánh mắt từ trên cao nhìn xuống đó của em làm anh bực mình thật đấy."

"Anh ấy nói chị thế kìa, Tensai."

"Không phải, anh không nói em, Tensai. Thế nên gả cho anh đi."

"Em từ chối."

"Đổi lại là em, em có thể vui vẻ làm cô dâu của Yuuya đấy."

"Xin lỗi, anh không có hứng thú kết hôn với em gái."

"Tensai, thật tốt quá nhỉ."

"Ừ, tốt quá."

"Khoan đã! Tensai là em gái đáng yêu, nên là được!"

Cuộc đối thoại anh em chẳng có chút dinh dưỡng nào nhưng lại vô cùng hạnh phúc ấy kéo dài một lúc, cuối cùng Kanata vỗ tay.

"Rất tiếc, thực sự hết giờ rồi. Hôm nay đến đây thôi."

"Được, em sẽ còn đến nữa, Kanata."

"Có việc gì cứ liên lạc với chị."

"Ừm, tạm biệt nhé, anh trai và em gái yêu quý của tôi."

"Tôi không nghĩ kẻ chỉ cần một gia đình là thỏa mãn lại nghĩ đến chuyện làm cái thí nghiệm phô trương thế này đâu."

Sau khi nhóm Tensai rời đi, giọng nói của một người đàn ông vang vọng trong phòng giam.

"Nghe lén là không tốt đâu, Hiiyo."

Từ cái bóng của đồ đạc in trên tường, một người đàn ông mặc áo khoác đen xuất hiện, đó là Ikusaba Hiiyo.

Đôi giày Hiiyo đang mang là Bộ sưu tập Nanana 'Ảnh Phố', tên chính thức là 'Giày trượt bóng'.

Người mang nó có thể tự do di chuyển trong bóng tối.

"Tôi đâu có cái sở thích đó, hơn nữa là tôi đến trước. Tôi đã vì nể mặt cô mà rút lui giữa chừng, cô nên khen ngợi tôi mới phải."

"Vậy sao. Để làm phần thưởng, tôi cho phép cậu làm bạn trai tôi đấy."

Trước nụ cười châm chọc của Kanata, Hiiyo lộ vẻ kinh ngạc.

"Không cần."

"Cái sự vương vấn với Kasumi ấy, vứt sớm đi cho rảnh nợ. Cứ nắm lấy tay tôi là được rồi."

"Tôi không thích loại phụ nữ không biết điều như cô."

"Đuổi cùng giết tận người phụ nữ đã chạy mất, lại đi trốn tránh người phụ nữ chủ động tiếp cận, cậu đúng là người đàn ông đáng ghét thật đấy."

"Lo chuyện bao đồng... Nhưng tôi thực sự ngạc nhiên đấy, không ngờ Tensai lại là em gái cô. Thảo nào đầu óc lại nhạy bén đến thế."

"Con bé là một thiên tài hàng thật giá thật đấy."

"Chỉ đứng sau cô sao?"

"So sánh khách quan sẽ làm sự việc trở nên đơn điệu, điều này không tốt. Chuyện gì cũng phải phân định trắng đen, đây là thói xấu của con người. Chuyện ưu liệt chẳng qua chỉ là tự thỏa mãn mà thôi."

"Lời thiên tài nói có khác."

"Câu này tôi không thích nghe đâu."

"Lời Ichijou Kanata nói có khác."

"Câu này nghe cũng được đấy."

"Phân định trắng đen nghĩa là gì?"

"Là thói xấu của con người. Gì thế, Hiiyo... Cậu không biết sao? Tôi vẫn là con người đấy nhé."

Trước người phụ nữ miệng lưỡi sắc bén, Hiiyo chỉ biết cười khổ.

"Được rồi Hiiyo, không còn thời gian nữa, bắt đầu lại chủ đề vừa bị gián đoạn ban nãy nào... Quả thực đáng để tâm đấy, 'Kẻ cướp ngục' và 'Kẻ tiết lộ thông tin'."

Hiện tại trên Đảo Nanae này đang xảy ra hai sự kiện liên quan đến Bộ sưu tập Nanana.

"Vụ cướp ngục thì, tôi nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra thôi."

"Đó rốt cuộc là quy ước bất thành văn do tôi, Kasumi và Ruri quyết định."

Ichijou Kanata, Konjou Kasumi, Kannagi Ruri. Khi đó ba người mạnh nhất về khoản chinh phục 'Di tích' và tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana đã quyết định chuyện này. Không ai xen vào, tất cả đều hài lòng với điều đó.

"Nhưng đó rốt cuộc chỉ là thỏa thuận miệng, không có tính ràng buộc. Tiện thể hỏi chút, Hiiyo cảm thấy ai là nghi phạm?"

"Tôi rất muốn khẳng định là do cậu Yama làm, nhưng e là không phải. Dù sao cậu ta cũng là người đàn ông đường đường chính chính."

"Yama Juugo, người thừa kế của Quái đạo đoàn 'Matsuri' lừng danh thế giới, người kế nhiệm của Kasumi, đồng thời cũng là người đàn ông có khả năng khiến Ryugajou Nanana biến mất sao."

"Cô nghĩ sao?"

"Ở lập trường của tôi, chỉ có thể nói là 'đau đầu'. Dù sao Ryugajou Nanana cũng là nguồn thông tin quý giá, nếu cô ấy biến mất thì không thể giám định Bộ sưu tập Nanana được. Nhưng Kasumi đã nói với tôi về chuyện của cô ấy, tôi cũng cảm thấy 'thế thì cũng đành chịu'."

"Dịu dàng thật đấy."

"Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng dù sao cũng là bạn thân của Kasumi đó. Ngược lại thì, Hiiyo cậu từng tận mắt gặp cô ấy, từng thực sự nói chuyện với cô ấy, vậy mà vẫn giữ thái độ lạnh nhạt đó, thực sự khiến tôi để ý đấy."

"Chỉ là vì tôi ghét cái thứ đó thôi."

"Ra là vậy, đúng là phong cách của cậu. Nhưng dù nhìn theo quan điểm cá nhân của tôi, nếu làm rõ được thân phận kẻ công khai thông tin Bộ sưu tập Nanana, thì tình hình sẽ khác đi. Với tiền đề kẻ đó không phải là Ryugajou Nanana nhé."

"Chắc chắn không phải, con địa phược linh đó có một bộ quy tắc cá nhân kỳ lạ."

"Nói cách khác, người sở hữu thông tin về Bộ sưu tập Nanana là một kẻ khác... không, phải nói là 'đã xuất hiện' chứ nhỉ. Nói vậy thì... quả nhiên là 'Trò chơi' hôm trước sao?"

"Ừ, đó là điểm phân nhánh."

"Ra là thế, ra là thế, sự việc trở nên thú vị rồi, trở nên cực kỳ thú vị rồi. Thú vị đến mức tôi muốn bước ra khỏi nhà giam này luôn."

"Vậy thì tốt quá rồi."

"Nhưng đáng tiếc, để rời khỏi đây tôi còn phải mất chút thời gian nữa. Cho nên, Hiiyo cậu cũng nên đi đi. Người sống cùng sắp tỉnh rồi."

Kanata gõ gõ vào thái dương mình.

"Vậy sao? Thế thì tôi về đây. Bị giết thì lỗ lắm."

"Cứ làm thế đi."

"Gần đây tôi sẽ lại đến tìm cô."

"Ừ, tôi đợi. Nhắc lại lần nữa, đừng quên thời gian và ám hiệu."

"Tôi biết rồi."

"Vậy thì tốt."

"Kanata."

"Chuyện gì?"

"Cảm thấy thắng được không?"

Kanata hiếm khi không trả lời ngay lập tức.

"Vẫn chỉ là năm ăn năm thua thôi. Một vụ cá cược rất không có lãi đúng chứ?"

"Đủ rồi đấy. Thua thì chỉ đơn giản là sự tồn tại mang tên Ichijou Kanata biến mất, nhưng thắng thì sẽ thăng cấp thành sự tồn tại vượt qua loài người. Đã là con người, bất kể là ai rồi cũng sẽ có ngày biến mất, đã vậy thì, vụ cá cược hời như thế tại sao lại không cược."

"Đáng tiếc, tôi rất thích bản thân mình, biến mất thì tôi sẽ đau đầu lắm."

"Vậy cậu cứ tạm bợ làm một con người bình thường là được rồi."

"Tôi cũng có ham muốn chứ, dù sao tôi cũng là con người mà. Có được thứ mình muốn rồi, lại sẽ muốn thứ khác."

Kanata nghĩ đến hai người vừa đến đây ban nãy, rồi lại nghĩ đến người cha kính yêu.

Thế rồi cô nói:

"Yuuya hiện tại đang ở bên cạnh bố, Tensai cũng đã có thể độc lập một mình. Cho nên tôi cũng muốn làm việc tôi muốn làm."

"Không phải còn một người nữa sao?"

"Yashichi thì không cần. Tên đó chẳng đáng yêu chút nào."

Sau đó, Kanata nói với vẻ vô vị:

"Hơn nữa, hắn ta sắp không còn là em trai tôi nữa rồi."

"Đây là lời tiên tri sao?"

"Không, chỉ là suy đoán cực kỳ đơn thuần thôi."

Chỉ dựa vào câu nói này, Hiiyo đã tin chắc rằng, điều này chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.

"Kanata."

"Chuyện gì?"

"Phải thắng nhé."

Nghe Hiiyo quay lưng lại nói ra câu đó, Kanata cười vui vẻ.

"Cảm ơn cậu đã luôn cổ vũ cho tôi. Tôi yêu cậu, Hiiyo."

"Vậy sao. Nhưng tôi không yêu cô."

"Những lúc thế này, dù nói dối cũng phải nói yêu tôi chứ! ...Gì chứ, đã đi rồi sao."

Kanata chỉ còn lại trơ trọi một mình trong phòng giam thở dài.

"Lại bị đá rồi. Nói chứ, tại sao mình lại không tìm được bạn trai nhỉ, mình rõ ràng là người phụ nữ tốt thế này cơ mà."

Thiên tài ưu tú nhất lịch sử Đảo Nanae tự mình ôm đầu phiền não, vẫn chưa giải được câu hỏi hóc búa này.

"Thôi, đã không hiểu thì cũng hết cách. Tóm lại cứ trở thành Thần trước đã."

Sau đó Kanata cảm thấy, bàn tay đang chiếm giữ cơ thể mình bắt đầu cử động.

"Vậy thì, hôm nay chúng ta cũng cùng trò chuyện nào, Karuma."

Và rồi, Ichijou Kanata ngồi xổm xuống.

Cơ thể cô dần biến đổi thành dáng vẻ dị hình.

8

"Thật là, Tensai cậu đã đi đâu vậy hả."

Khi Yuuya đưa Tensai về đến phòng 203 thì trời đã rất muộn.

Tensai không nói gì với Daruku, nên Daruku đương nhiên rất tức giận.

Còn Tensai thì chẳng thèm để ý đến cậu chàng, đổ ập xuống giường.

"Chuyện xảy ra hôm nay thực sự quá nhiều, tôi hơi mệt rồi."

Gặp gỡ GREAT7 và hỏi chuyện, không ngờ còn gặp lại Kanata dưới hình thức đó.

Daruku pha hồng trà cho Tensai đang mệt mỏi.

Mùi thơm nồng nàn của hồng trà tỏa ra từ chiếc cốc Mug khiến Tensai bật dậy khỏi giường.

"Đây là mùi hương hồng trà của ngài Daikuro."

"Ừ, lúc về tớ kiếm được đấy. Lần này thực sự học hỏi được không ít."

Nghe vậy, Tensai nhận ra có vẻ họ đã trao đổi địa chỉ mail với nhau.

Ngay khi Tensai uống trà do trợ lý pha và thở phào nhẹ nhõm, Daruku hỏi Tensai:

"Tensai, hôm nay chúng ta đã nói chuyện với rất nhiều người, cậu đã làm rõ được hung thủ sát hại cô Nanana chưa?"

"Hoàn toàn mù tịt."

Đó là cảm tưởng trực quan nhất của Tensai.

"Vậy sao?"

"Nếu chỉ thế mà làm rõ được, ngài Ikkaku đã bắt được hung thủ từ lâu rồi."

Tensai vừa trả lời vừa suy nghĩ.

Nếu trong quá trình sát hại ngài Nanana có sử dụng Bộ sưu tập Nanana, vậy thì hung thủ chắc hẳn phải biết về Bộ sưu tập Nanana từ mười năm trước.

Người được hưởng lợi lớn nhất từ cái chết của ngài Nanana quả thực là những người lớn, nhưng nguyên nhân hưởng lợi là do ngài Ikkaku rời khỏi chiến tuyến.

Nói cách khác, chỉ có thể coi đó là nguyên nhân gián tiếp.

Tensai nhấp một ngụm hồng trà, sắp xếp lại vụ án Ryugajou Nanana bị sát hại.

Dù thế nào đi nữa, điểm hóc búa nhất của vụ án này nằm ở chỗ, báo cáo điều tra của Ikkaku Shunjuu đã chứng thực hoàn toàn rằng vụ án này về mặt vật lý là không thể thực hiện được.

Sau đó còn một việc nữa, giả định hung thủ đã sử dụng Bộ sưu tập Nanana, gây ra hiện tượng siêu nhiên, vậy thì đã dùng thủ pháp nào để hoàn thành việc giết người.

Nhân tiện, Tensai đã tưởng tượng về các Bộ sưu tập Nanana chưa được biết đến, và suy nghĩ ra 58 cách giết người bằng việc sử dụng chúng.

Tất cả những phương pháp đó đều là cách có thể sát hại Ryugajou Nanana trong tình huống mười năm trước đó.

Thế nhưng việc chứng minh chúng lại là điều không thể.

Bởi vì, những thứ này chỉ là lý thuyết suông.

Huống hồ liệu có thực sự tồn tại Bộ sưu tập Nanana mà Tensai tưởng tượng hay không còn chưa biết, không thể phân biệt được có bị sử dụng hay không.

Không tìm thấy bất kỳ chứng cứ và căn cứ nào.

Vậy thì đột phá khẩu của vụ án chỉ có một.

Đó là, xác định Bộ sưu tập Nanana đã được sử dụng khi Ryugajou Nanana bị sát hại.

"Như vậy thì, quả nhiên phải tra thông tin về Bộ sưu tập Nanana rồi."

Người nắm rõ hoàn toàn tình hình của Bộ sưu tập Nanana, chỉ có chủ sở hữu trước đây là Ryugajou Nanana.

Leprechaun, những kẻ giấu chúng trong các 'Di tích' cũng nắm được thông tin ở mức độ nào đó, nhưng không thể khẳng định chắc chắn.

Thế nhưng Tensai hoàn toàn không muốn chấp nhận sự trợ giúp của Nanana.

Nghĩa là, Tensai hoàn toàn không có cách nào phá vỡ hiện trạng.

Tuy nhiên, Ikyuu Tensai lại cười.

"Hừ, sự việc trở nên thú vị rồi đấy."

Bài toán khó không tìm ra lời giải bày ra trước mắt, điều này khiến trái tim Tensai rạo rực.

"Nhắc mới nhớ Daruku, tình hình ngài Nanana thế nào?"

"Tensai không đến, cô Nanana cô đơn lắm đấy."

"Vậy sao? Có lỗi với ngài Nanana quá nhỉ. Ngày mai đi sớm một chuyến đến tiệm bánh ngọt, mua chút pudding cho ngài Nanana vậy... Tuy nghĩ là thế, nhưng quả nhiên bây giờ vẫn nên đi gặp mặt chút thôi."

Tensai vừa nói vừa đứng dậy.

Dù nói thế nào, bạn thân của cô cũng đang ở ngay phòng bên cạnh.

Sau đó, cô lại thở dài, phàn nàn về đối thủ đáng lẽ phải gần gũi với Nanana hơn mình:

"Thật không chịu nổi, rốt cuộc Juugo đã chạy đến cái xó nào làm cái trò trống gì không biết."