Chương 2 Về chuyện tôi có vị hôn thê
1
Mấy lời lão già phun ra thực sự quá đỗi "khó đỡ".
"Kết hôn...?"
"Đúng, kết hôn."
"Ai cơ?"
"Tao bảo là mày kết hôn."
Không, dù ông có nói thế thì tôi vẫn hoàn toàn mù tịt.
Tiện thể nói luôn, người ngạc nhiên không chỉ có mình tôi. Hai người bên cạnh, Kuune và chị Yukihime, cũng kinh ngạc đến mức rớt cả hàm.
Sau đó, lão già nói với bộ ba đang mắt tròn mắt dẹt chúng tôi:
"Tháng trước tên Juras đó đã nói với ta. Hắn bảo muốn thực hiện lời hứa năm xưa."
Juras, tức Juras Konaru. Thủ lĩnh của một gia tộc đạo tặc quý tộc có lịch sử lâu đời lấy châu Âu làm căn cứ địa, cha của Reinhardt D. Polnareff... à nhầm, cha của Ishuwaru Konaru, và cũng là cha của Ulysses Konaru.
Quan trọng nhất, hắn là bạn chí cốt của lão già nhà tôi.
"L-Lão đại, cái lời hứa đó là như thế nào vậy ạ!"
Chị Yukihime, người nãy giờ cứ nghiến gót lên chân tôi, trừng mắt nhìn lão già dữ dội.
"Nghe đâu hồi xưa bọn ta có hứa là sẽ cho đám trẻ kết hôn với nhau hay sao ấy."
"Cái giọng điệu ậm ờ đó là sao hả!"
"Thì tại lời hứa trên bàn nhậu mà, nói thật là ta chả nhớ gì sất."
Nghe phát ngôn tỉnh bơ của lão già, Kuune cũng lộ vẻ bối rối.
"Nói vậy tức là, hoặc anh hai phải cưới Ulysses, hoặc em phải cưới anh Ishu hả?"
"Đại khái là vậy. Ta tuyệt đối không đời nào gả Kuune cho thằng nhóc Ishuwaru ngu ngốc đó đâu, nên dĩ nhiên chỉ còn cách để thằng Juugo cưới Ulysses thôi. Cơ mà để con bé Ulysses đáng yêu như thế làm con dâu ta thì ta hoàn toàn không có ý kiến gì đâu nhé."
Nói xong, lão già cười "Wahahaha", và rồi chị Yukihime đập mạnh tay xuống bàn của lão.
"Lão đại, ngài đang nói nhăng nói cuội gì thế hả! Nói vậy chẳng phải Thiếu gia sắp kết hôn sao!"
"Ây dà, thì ta nói nãy giờ rồi còn gì."
"Ư ư! H-Hơn nữa, Thiếu gia hiện giờ đã bị đuổi khỏi nhà rồi, đâu còn quan hệ gì với nhà Yama nữa. Cậu ấy chỉ là một thằng nhãi ranh bình thường có ánh mắt hung dữ thôi mà!"
Chị Yukihime, chị nói hơi quá rồi đấy.
"Nói thì nói vậy, nhưng có thành viên nào đó của 'Matsuri' lúc nào cũng hậm hực la lối om sòm với ta là 'Sao lại đuổi Thiếu gia khỏi nhà, rốt cuộc ngài đang nghĩ cái gì vậy!', đôi khi còn vừa khóc vừa cầu xin 'Van ngài, xin hãy tha thứ cho Thiếu gia'. Chà, vì thuộc hạ đáng yêu đã nói đến mức đó, ta cũng không phải là không thể tha thứ cho thằng nhóc Juugo đâu nhé."
"K-Không có khóc!"
"Ta đâu có nói là cô."
Chị Yukihime lại rên rỉ đầy cam chịu.
"H-Hơn nữa, Phu nhân nói sao ạ? Đây là lời hứa tùy tiện của Lão đại, Phu nhân vốn nghiêm khắc, chắc chắn sẽ không cho phép chuyện như vậy đâu."
Chị Yukihime lôi "Thượng phương bảo kiếm" — Mẹ tôi — ra làm lá chắn.
Nhưng giọng điệu của lão già vẫn không đổi.
"Bà ấy bảo 'Tùy ông'. Tiện thể thì, bà ấy hiện đang đi du lịch, chắc một thời gian nữa mới về."
"Cái gì!"
"Tóm lại, vài ngày nữa cả nhà Juras sẽ đến nhà ta. Ngày cưới ấn định vào một tuần sau."
"G-Gấp gáp vậy sao!"
"Theo lý thì lẽ ra phải có chút thời gian hoãn binh, nhưng tại có thằng ngốc nào đó chơi trò mất tích nên đành chịu thôi. Thế nên ta mới phát lệnh truy nã. Đây, tiền thưởng đây."
"Tôi không thể nhận!"
Chị Yukihime, miệng chị nói thế nhưng tay vẫn nhét tiền vào túi gọn ơ kìa.
"Cái này đâu cần cô chấp nhận. Hay là... thấy thằng ngốc đó kết hôn nên cô đau lòng hả, bé Yukihime ~"
Đối mặt với nụ cười nham nhở kiểu ông chú trung niên, chị Yukihime hét lên "Tôi không biết!" rồi quay mặt đi chỗ khác.
"Bố, thế là quấy rối tình dục đó."
Lão già khinh khỉnh trước lời bắt bẻ cay độc của con gái.
"Kuune, con không hiểu rồi. Quấy rối suy cho cùng chỉ là cái cớ của kẻ yếu thôi. Võ mồm thì tính là bản lĩnh cái quái gì? Có gan thì cứ giết đối phương..."
"Alo alo, mẹ ạ. Bố đang định giở trò đồi bại với chị Yukihime này."
"Đúng rồi, làm thế là chuẩn! Bố lạy con, đừng có nói dối mà, Kuune!"
"Mẹ bảo 'Lúc tôi về sẽ nói chuyện với lão già chết tiệt đó'."
"Sao lại thế chứ!"
Lão già rên rỉ đau khổ.
"Alo alo, là Phu nhân phải không ạ? Tôi bị Lão đại làm những chuyện rất quá đáng..."
"Yukihime, cô đừng có thừa nước đục thả câu chứ! Ta sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng thật đó!"
"Phu nhân bảo 'Trước khi tôi về thì chuẩn bị sẵn áo vải thô và dao găm đi'."
"Mổ bụng! Định bắt ta mổ bụng tự sát hả!"
Sau đó, con gái và thuộc hạ đồng thanh nói với lão già đang ôm đầu la hét:
"Bố, con muốn ăn kem."
"Lão đại, có bộ váy tôi thấy cũng được lắm."
"Dám uy hiếp ta, các người nhớ đó!"
"Ông chú mạnh miệng ơi, ví tiền lôi ra rồi kìa, uy nghiêm của ông đâu hết rồi. Ông thực sự là trùm của 'Matsuri' đó hả?"
"Tao là trùm đấy, có ý kiến gì không?"
Đừng có làm bộ nữa, cái ông chú này.
"Về cơ bản thì, anh hai cũng y chang vậy nhỉ."
"Chó chê mèo lắm lông."
"Ai giống ai chứ."
Giọng tôi và lão già chồng lên nhau... Chuyện này tạm gác sang một bên, xin cho phép tôi nghiêm túc phủ quyết.
Lão già lấy lại tư thế, tóm tắt lại chuyện vừa nói.
"Tóm lại chuyện là như thế, có vấn đề gì không?"
"Tôi."
Thế là tôi giơ tay lên.
"Chuyện gì?"
"Nói chứ, tôi không có quyền phủ quyết sao?"
"Cái gì, hóa ra mày ghét Ulysses đến thế à."
"Không, cũng không phải ghét."
Ngay lúc này, một ánh nhìn hung dữ bắn về phía tôi.
Chị Yukihime, làm ơn đừng lườm em nữa được không, em không có ý đó.
"Dù sao mày cũng đâu có bạn gái. Được một cô bé đáng yêu như thế làm cô dâu, chuyện may mắn như vậy trong cái cuộc đời mục nát của mày chỉ có một lần này thôi đó."
"Bắt con trai mình trói lại rồi còn nói cuộc đời mục nát gì chứ, ông bị làm sao thế."
"Mày mà không chịu thì Kuune sẽ phải gả cho Ishuwaru đấy nhé."
"Cái này thì không được."
Làm sao tôi có thể giao em gái cho cái tên khốn kiếp trăng hoa đó được.
"Ý kiến chúng ta thống nhất rồi. Mày không ra tay thì để ta giết."
Không, tôi đâu có nói là giết Ishuwaru... Mà thôi, cứ giết hắn đi cũng được.
"Cơ mà, không thể hủy bỏ hôn ước giữa nhà Yama và nhà Konaru sao?"
Vừa dứt lời, lão già nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nói:
"Chuyện đàn ông đã hứa thì tuyệt đối không được nuốt lời."
Có thể cảm nhận được niềm tin không gì lay chuyển nổi từ đôi mắt đó.
Người đàn ông này quả nhiên là thủ lĩnh của 'Matsuri' - Yama Sougo.
Tình hình là vậy đó, ba người chúng tôi rời khỏi phòng lão già, đứng thẫn thờ ngoài hành lang.
"Hôm nay xin phép cáo lui trước."
Chị Yukihime cứ như người mất hồn, quay lưng về phía chúng tôi bước đi loạng choạng dọc hành lang... Đến chỗ rẽ thậm chí còn quên quẹo, đâm sầm đầu vào tường.
Sau đó, tôi nhìn chằm chằm vào chỗ chị Yukihime vừa biến mất, ngập ngừng mở lời:
"À ừm, Kuune... chuyện này em cũng không biết sao?"
"Ừ."
"Ulysses không nói với em à?"
"Chưa từng nói... Dạo trước cậu ấy có vẻ như có tâm sự gì đó, có gửi mail cho em, nhưng không ngờ lại là chuyện này."
Quan hệ của đám em gái vẫn luôn rất tốt, dù ở hai bên đối diện của trái đất thì vẫn giữ liên lạc với nhau.
"Em cảm thấy thế nào?"
"Ưm, diễn biến này đột ngột quá, chính nghĩa của em cũng thấy bối rối đây."
Kuune nhíu mày, khoanh tay trước ngực.
"Cũng phải ha."
Tôi cũng có cảm giác tương tự.
"Hỏi cái này nhé, anh hai có yêu Ulysses không?"
"Em gái à, sao tự nhiên lại hỏi anh trai ruột câu đó?"
"Đương nhiên phải hỏi rồi, dù sao cũng là chuyện giữa gia đình và bạn thân mà. Câu hỏi này quan trọng lắm đó."
Nghe con bé coi tôi là gia đình, tôi thấy hơi vui vui.
Thôi, chuyện này khoan hãy nói.
"Hỏi thế làm anh xấu hổ đấy."
"Sáng sớm ngày ra đã oang oang cái sở thích tình dục của mình thì còn gì mà xấu hổ."
Cũng đúng, thế là tôi trả lời con bé.
"Anh không thể khẳng định là anh yêu em ấy."
"Vậy anh ghét cậu ấy?"
"Không ghét, ngược lại anh rất thích em ấy, giống như với một đứa em gái đáng yêu vậy."
"Ra là thế. Tiện thể hỏi chút, trong lòng anh em là người như thế nào?"
"Cô em gái có ánh mắt hung dữ, hự."
Mạng sườn tôi vừa dính một cú.
"Vậy, em với cậu ấy ai quan trọng hơn?"
"Cái này mà cũng so sánh được à?"
"Bảo nói thì cứ nói đi!"
Đừng có nghiến chặt cái răng khểnh đó chứ.
"Kuune quan trọng."
"Được, anh hai nói thẳng thắn được đấy."
"Sao lại làm vẻ mặt mãn nguyện rồi kiễng chân lên xoa đầu anh thế hả? Biết đâu anh nói dối thì sao?"
"Tại vì anh hai rất trân trọng em mà."
Đừng có nói mấy câu đó trước mặt chứ, còn đừng có cười nữa, làm anh khó xử quá.
"Quả nhiên vẫn là Ulysses tốt hơn."
"Rồi rồi rồi, đừng xấu hổ nữa đừng xấu hổ nữa."
"Đã bảo không xấu hổ!"
"Nhưng mà, anh hai hễ xấu hổ là lại nói dối ngay."
"...Thật á?"
"Ừ. Anh hai không giỏi đối phó với dao động tinh thần, nên chắc chắn sẽ nghĩ cách lấp liếm cho qua."
...Tôi còn chả biết, hóa ra lại có chuyện đó.
Thì ra trong lòng em gái, tôi là người như vậy sao.
Chúng tôi vừa nói chuyện vừa bước đi tùy tiện trên hành lang.
Sau đó, đã lâu lắm rồi tôi mới mở cửa phòng mình.
"...Nè, Kuune."
"? Sao thế, anh hai?"
"Chẳng có cái gì cả."
Phòng của tôi... không, căn phòng từng là của tôi, giờ trở thành căn phòng trống trơn không có bất cứ thứ gì.
"Cũng chẳng lạ, dù sao anh hai cũng bị đuổi ra khỏi nhà rồi mà."
Kuune trái ngược hoàn toàn với vẻ ngỡ ngàng của tôi, trả lời cực kỳ nhẹ tênh.
"Không, đồ đạc trong phòng đâu?"
"Ngay ngày hôm sau khi anh bị đuổi đi, bố đã cho thuộc hạ xử lý hết rồi."
"Cái lão già khốn kiếp đó!"
Vậy mà đã xử lý hết sạch nhanh như thế, rốt cuộc khả năng hành động của ổng cao đến mức nào vậy!
"Vậy thì? Anh định thế nào? Đằng nào cũng về rồi, hay là nhờ chị Misono lấy cho cái chăn nhé?"
Kuune lôi tên chị Misono người giúp việc ở nhà Yama ra, nhưng tôi lắc đầu.
"Thôi, khỏi cần. Dù sao thì, anh đã bị đuổi khỏi nhà rồi, anh về chỗ ngủ đây."
"Về đâu?"
"Nhà bác Genzou ấy."
"Hả? Anh ở rể rồi sao?"
"Trên mạng xã hội đều viết là ra mắt phụ huynh rồi còn gì."
"Ra là vậy!"
"......Hỏi cho chắc, em biết là anh đang đùa đấy chứ......"
"Ồ, hóa ra là thế!"
Con em gái ngạc nhiên thật sự, làm tôi phải thở dài.
"Em vẫn như mọi khi, chẳng biết đùa gì cả. Em gái à, không biết tùy cơ ứng biến là không được đâu nhé."
"K-Kệ người ta! Chính nghĩa của em xưa nay luôn thẳng thắn!"
Đây là câu mà ai đó trong 'Matsuri' đã từng nói.
Người đó nói em gái tôi là 'Viên đạn Bạc'... Là viên đạn tỏa ánh bạc sẽ lao thẳng về phía trước, xuyên thủng cái ác dù nó có mạnh mẽ đến đâu.
Tiện thể, tôi có vẻ như hoàn toàn trái ngược với cô em gái như thế, là 'Nước'.
Không kiên định, không cầu tiến, thứ nước chỉ biết trôi theo dòng.
'A, nhưng mà Thiếu gia có mặt dính nhớp, nên là 'Slime' đó. Dê xồm, hợp quá còn gì.'
Mấy cái ví von của anh Washi thực sự đáng ghét.
Dưới sự tiễn đưa của cô em gái sở hữu biệt danh thời thượng 'Viên đạn Bạc', tôi rời khỏi cửa.
"A, anh hai. Đừng có trốn đấy nhé."
Con bé giơ ngón trỏ về phía tôi, nói ra câu đó.
Em là thám tử lừng danh thật đấy à.
Nên tôi trả lời:
"Sẽ không trốn đâu."
Chuyện cỏn con này, trốn thì còn ra thể thống gì nữa.
2
Khi tôi quay lại nhà Fugi (Bất Nghĩa), chị Shirayuki vừa vặn đang thu quần áo ngoài sân.
"Tôi về rồi đây."
"Ái chà Thiếu gia, mừng cậu về nhà... Cậu không về nhà chính sao?"
"Đó không phải là nhà tôi về."
Nhớ lại những việc lão già làm, tôi lại tức anh ách.
"Nói vậy tức là, nơi này mới là nhà Thiếu gia về nhỉ."
Chị Shirayuki nở nụ cười tươi roi rói với tôi, tôi quay mặt đi, chuẩn bị vào nhà.
"A, phải rồi phải rồi."
"? Sao thế ạ?"
"...Thôi, không có gì."
Chị Shirayuki cười khúc khích, rồi lại bắt đầu thu quần áo.
Tôi nghiêng đầu bước vào nhà, đi thẳng qua hành lang, mở cửa trượt, đến căn phòng tôi đang ở.
"Hít~ hà, hít~ hà."
Chị Yukihime đang nằm sấp trên giường trong phòng tôi (chính xác mà nói là phòng ngủ của chị Yukihime), úp mặt vào gối.
Hơn nữa không hiểu sao, chị ấy vừa phát ra tiếng thở hổn hển, chân thì đung đưa loạn xạ.
"Ưm~, cái mùi này, thích chết mất thôi ❤"
Sau đó chị ấy vùi mặt vào gối, bắt đầu tự biên tự diễn.
Cuối cùng, chị Yukihime khoan khoái thở hắt ra một tiếng "Hà", rời mặt khỏi cái gối, mặt đỏ bừng, vẻ mặt cực kỳ hạnh phúc.
"A..."
Rồi chị Yukihime đang ôm chặt cái gối lật người lại, chuyển sang tư thế nằm ngửa, đôi mắt mơ màng bắt đầu đảo qua...
Tôi, người đang đứng chết trân sau khi mở cửa, bị chị ấy bắt gặp.
"..."
"..."
"...A."
"Chào chị."
"Oái a a a a a a a a a a a a a!"
Chị ấy hét lên một tiếng long trời lở đất, mái tóc đen dài dựng ngược cả lên, đồng thời lùi phắt lại phía sau, gáy đập mạnh vào tường.
"T-Tại, tại sao Thiếu gia lại ở đây! Ở đây từ lúc nào thế!"
"Từ đoạn 'Ưm~, cái mùi này, thích chết mất thôi ❤' ấy."
"Oa, á, oa!"
Chị Yukihime xấu hổ dùng gối che khuôn mặt đỏ bừng.
Cử chỉ này hiếm thấy thật, đáng yêu chết đi được.

"C-Cái, cái này... Phải, phải rồi! S-Sự tình là thế này! Tôi... tôi chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi để tận hưởng chiếc giường của mình thôi!"
"Là, là vậy sao..."
"L-Lâu lắm rồi không được ngủ trên giường của mình, nên phấn khích là chuyện bình thường!"
"À... ừm, thế hả."
Cũng đâu cần phải cố sống cố chết thế.
"M-Mà nói chứ, tại sao trên giường của tôi lại có mùi của Thiếu gia? Chẳng lẽ Thiếu gia nhân lúc tôi không có nhà lén lút chui vào phòng ngủ của tôi..."
Chị coi tôi là biến thái à.
"Không, đó là tại tôi vẫn luôn sống ở đây mà."
Tôi thành thật nói cho chị Yukihime biết. Vừa dứt lời chị Yukihime liền hét toáng lên:
"Mẹ ơi! Tại sao lại làm chuyện như thế!"
Chuyện xảy ra sau đó là những cảnh quay đậm chất thiếu nữ của chị Yukihime, tóm lại là lược bỏ đi...
"Nói chứ, Thiếu gia không về nhà chính sao?"
Chị Yukihime bưng một cái khay quay lại, đặt ly trà lúa mạch lạnh lên bàn gấp.
"Hình như tôi bị đuổi khỏi nhà triệt để luôn rồi."
Chị Yukihime dường như nhận ra điều gì đó từ thái độ khó chịu của tôi, ừ một tiếng rồi ngồi xuống.
Giờ thì trở thành trạng thái hai người một nam một nữ với chị Yukihime rồi, nên là chào hỏi lại cái đã.
"Nói sao nhỉ, hình như làm chị lo lắng quá mức rồi."
"Cậu đi đâu cũng mặc kệ, nhưng ít nhất cũng phải nói với tôi một tiếng chứ."
"Không, làm thế thì chuyện một mình yên tĩnh đâu còn ý nghĩa gì nữa?"
"Cậu không làm thế thì sao tôi yên tâm được."
"....Tôi sẽ xử lý thỏa đáng mà."
"Lúc không định làm theo thì cậu hay dùng mấy câu sáo rỗng này lắm nhé."
"Tiếng Nhật tiện lợi thật đấy nhỉ."
"Xin hãy kiểm điểm lại chút đi."
"Tôi sẽ vừa tích cực tìm tòi vừa cố gắng xử lý thỏa đáng nhất có thể."
Tôi trình bày chi tiết, chị Yukihime đáp lại một tiếng "Thôi được rồi" rồi bĩu môi, sau đó đổi đề tài.
"Thôi, chuyện này không nhắc nữa. Thiếu gia."
"Vâng."
"Thiếu gia muốn một mình yên tĩnh, trong khoảng hai tuần đột nhiên rời khỏi đảo Nanae, rốt cuộc là làm cái gì ở nhà tôi vậy?"
"Chị Yukihime, chị nói cái gì thế. Lúc nghỉ dài hạn thì nâng cao thực lực chẳng phải là tình tiết kinh điển trong manga chiến đấu sao?"
"Cơ mà tôi thấy chỉ có nhân vật chính thật sự mới làm thế thôi."
"Nói cứ như tôi không phải đồ thật ấy..."
"Ồ? Thiếu gia là con người thật sự hả?"
Ưm, ánh mắt nghi ngờ mãnh liệt quá.
"...Thanh, thanh thuần chính phái là phương châm sống của tôi..."
"Vậy thì từ nay về sau xin hãy trở thành một người phù hợp hơn với phương châm sống đó đi ạ."
"...Vâng, kẻ hèn này biết lỗi rồi."
"Thế thì?"
"Hả?"
"Tôi giận thật đấy nhé."
"Có lúc nào chị không giận đâu."
"Tôi khóc thật đấy nhé."
"Vô cùng xin lỗi, ngàn vạn lần đừng làm thế. Tôi sợ nhất cái đó."
Tôi cực kỳ nghiêm túc quỳ xuống nhận lỗi, rồi thành khẩn khai báo.
"Phải nói là, tôi muốn nhìn nhận lại bản thân một chút, nên bắt đầu luyện tập lại từ đầu... Tôi nghĩ sau khi trở nên mạnh mẽ hơn, kiểu gì cũng sẽ có cách thôi."
"Kiểu gì cũng sẽ có cách?"
"Nói sao nhỉ... tôi hơi lạc lối..."
Thấy tôi nói ra mấy lời mơ hồ không rõ ràng đó, chị Yukihime thở dài.
"Tôi nhớ rõ mồn một, trước đây có Thiếu gia nào đó từng nói với tôi 'Có gì muốn nói thì nói ra, không nói rõ ràng thì sao mà biết được' cơ mà nhỉ."
"Vâng, tôi có nói."
"Cậu dùng cái so sánh lấp lửng đó, chỉ làm tôi thấy như đi vào sương mù thôi."
"Cũng đúng ha."
"Tính cách Thiếu gia từ nhỏ đến lớn phát triển méo mó như thế, sự đã rồi tôi cũng không đòi hỏi Thiếu gia phải giải thích thành khẩn chi tiết. Cho nên, ít nhất hãy nói cho dễ hiểu giùm cái."
Tôi thật sự không chịu nổi khi bị chị nói thế đâu.
"Cái đó... tôi biết bản thân mình nên làm gì. Về mặt lý trí tôi hiểu rõ, ngoài việc hoàn thành mục tiêu này ra, những việc khác đều không phải việc tôi nên làm."
Nhưng mà...
"...Nhưng mà, tôi bắt đầu nghi ngờ việc mình sắp làm rồi, không thể ngẩng cao đầu được nữa."
"..."
"Cho nên, tôi nhận ra hiện giờ dù tôi quyết định hành động vì mục tiêu đó, cũng chỉ là hình thức thôi, không phải là tôi thật sự muốn làm thế."
"..."
"Một khi đã bắt đầu nghi ngờ, dù sau này tôi có đạt được mục tiêu đó, chắc tôi cũng sẽ không cảm thấy đó là sự thật. Đó chỉ là đạo đức giả, là thứ giả dối."
"Thiếu gia."
"Vâng."
"Tôi hoàn toàn không hiểu."
"Tôi cũng nghĩ thế."
Bản thân tôi cũng thấy trừu tượng quá mức.
Nhưng rốt cuộc chuyện là như vậy.
Tìm kiếm hung thủ sát hại em Nanana, một khi tôi cảm thấy làm việc này không phải vì em Nanana, mà là vì bản thân mình, thì tôi cảm thấy bất kể sau này tôi có tô vẽ thế nào, dù có đạt được mục tiêu...
Chung quy cũng không phải là làm vì em Nanana theo ý nghĩa thực sự.
Rốt cuộc chỉ là sự tự thỏa mãn của tôi.
Tôi không phải là nghĩa tặc có thể hành động vì người khác, cũng không phải là 'Matsuri', không phải chị Yukihime, không phải Kuune, càng không phải là lão già.
Tôi chỉ là một con tạp ngư tồi tệ đắm chìm trong sự tự thỏa mãn của bản thân mà thôi.
Cho nên, tôi nghĩ chỉ cần trở nên mạnh mẽ là sẽ tìm được câu trả lời, thế nhưng mặc cho tôi tìm tòi thế nào thì mãi vẫn khó mà tìm ra đáp án.
Câu trả lời tôi tìm kiếm vốn dĩ không tìm thấy được.
"Hầy, nếu cứ tiếp tục mạnh lên, cảm giác cuối cùng có thể chinh phục thế giới ấy nhỉ."
Tôi nằm ườn ra trên chiếu tatami, nhưng trong lòng thực sự nghĩ đến chuyện đó, rồi than vãn.
Chị Yukihime cũng thực sự lộ vẻ ngạc nhiên.
"Còn tưởng cậu định nói gì. Thiếu gia mà làm được, thì tôi 3 phút là xong chuyện rồi."
"Thế có phải nói hơi quá không..."
"Đó là sự thật. Việc mà Thiếu gia làm được, giỏi lắm chỉ có một việc."
"Là gì?"
"Nỗ lực vì người gặp khó khăn."
Tôi rất chắc chắn rằng, chị ấy lại đang nói đùa.
Vì ánh mắt của chị Yukihime rất nghiêm túc.
Nhưng mà...
"Thế chẳng phải là rất không có chủ kiến sao?"
Dẫu vậy, tôi vẫn cười đùa cợt nhả.
"Đó là một cá tính xuất sắc."
Đối mặt với chị Yukihime nghiêm túc như vậy, tôi không phủ nhận.
Tôi biết rõ mình không làm được, nhưng lại không thể nói ra.
"Vậy bắt đầu chủ đề tiếp theo."
"Vâng."
"Thiếu gia thấy Ulysses thế nào?"
"...Cái này hả."
Tiện thể, màn tra hỏi mang tên đối thoại này kéo dài mãi đến lúc chị Shirayuki gọi chúng tôi ăn cơm.
3
Mấy ngày sau, các thành viên chủ chốt của 'Matsuri' đứng đầu là Yama Sougo tập hợp tại sân bay, đón gia tộc trộm mộ châu Âu - nhà Konaru.
Từ những tầng lớp cấp cao như lão già và bác Genzou cho đến người bên dưới, tất cả đều mặc vest đen.
Người dân đi ngang qua đều chủ động tránh ánh mắt khỏi chúng tôi.
Nhìn từ bên ngoài, chúng tôi hoàn toàn là một đám người đáng sợ.
"Anh hai, cứ có cảm giác anh mệt mỏi sao ấy."
Trong đám người này, Kuune với trang phục áo hai dây phối quần short hỏi tôi đang mặc vest.
"Tại gần đây anh cứ phải chịu sự tu hành dưới danh nghĩa chỉ đạo suốt, nghiêm khắc lắm đó. Sáng nay còn chơi trò đuổi bắt (trốn tìm) phiên bản đời thực ở sau núi nhà bác Genzou nữa cơ."
"Cái gì đó! Nghe siêu thú vị luôn! Em cũng muốn chơi!"
Con bé học sinh lớp 9 này vẫn còn trẻ con như ngày nào.
"Đã thế thì chạy bộ nhiều vào."
"Ư... người ta đâu có béo, chỉ là đang tuổi ăn tuổi lớn thôi."
Em gái ôm bụng, phồng má.
"Anh không ám chỉ chuyện đó. Cơ mà cảm giác chuyện đó... cũng vẫn y như cũ thôi."
"Em vốn ngày nào cũng tu hành mà."
"Cuối cùng chắc chắn là không kiên trì được mấy ngày chứ gì?"
"Hết cách rồi, tại em thuộc dạng siêu tốc chiến tốc thắng mà lị. Đó là số mệnh của em rồi."
"Đừng có bỏ cuộc chứ, con ngốc này, kháng cự lại số mệnh đi."
"Hình tượng như vậy ngầu hơn, hợp với cá tính của em hơn, nên không vấn đề gì. Hơn nữa nếu em mệt không cử động được, anh hai sẽ giúp em mà, nên không sao hết."
Kuune cười vui vẻ.
"Cái sự tin tưởng tuyệt đối vào anh này là từ đâu chui ra thế?"
"Đây là bài học của cuộc đời đã qua."
"Anh không mua kem cho nữa đâu đấy."
Tôi nói thế rồi quay mặt đi. Kuune lầm bầm câu "Thế thì tiếc thật" rồi cười gian xảo.
Làm cái gì vậy. Có gì muốn nói thì nói đi chứ.
"Tới rồi."
Nghe lão già nói, tất cả mọi người quay về phía đó.
Một đám người nước ngoài tóc vàng mắt xanh xuất hiện từ cửa sân bay, hơn nữa không hiểu sao, tất cả bọn họ đều mặc đồng phục vest trắng.
Đám người này bước đi với dáng vẻ hiên ngang về phía chúng tôi.
"Đi thôi."
Câu nói này của lão già khiến các thành viên của 'Matsuri' cũng bước về phía họ.
Hơn nữa ai nấy đều biểu cảm nghiêm túc, khí thế hừng hực.
Sau đó, hai nhóm người đen và trắng đối đầu nhau ngay chính giữa lối đi sân bay.
Hai thế lực lườm nhau cháy mắt.
Làm cái quái gì vậy, chẳng lẽ định khai chiến ở đây à?
Đứng đầu phía bên kia là một ông chú tóc vàng mắt xanh mặt mũi nghiêm nghị, phong lưu phóng khoáng.
Đối đầu với ông chú phong lưu phóng khoáng này là lão già nhà tôi, người mà xét về độ hung dữ của ánh mắt thì tuyệt đối xứng danh thiên hạ đệ nhất.
Ánh nhìn của hai người chạm nhau tóe lửa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cả hai đồng thời cười lớn.
"Lâu rồi không gặp, Sougo."
"Thấy ông khỏe mạnh thế này tôi yên tâm rồi, Juras."
Rồi hai người nắm chặt tay nhau.
Lấy đó làm tín hiệu, người của hai bên nới lỏng vẻ mặt, bắt đầu chào hỏi nhau.
Những hành động trước đó cứ như là đùa vậy. À, thì đúng là đùa mà.
"Nhà mình vẫn chú trọng phô trương thanh thế nhỉ."
Đây là cách chơi độc đáo từ trước tới giờ của 'Matsuri'.
Không biết là ai đề xuất, hình như cảm thấy làm mấy trò phô trương thế này ở sân bay rất thú vị.
"Nhưng mà ngầu lắm, còn vui nữa." Kuune cười hớn hở.
Hầy... anh cũng đồng ý với quan điểm này.
"Kuune."
Giọng nói đầy hoài niệm đó kéo ánh mắt tôi qua, và lúc này Kuune đã chạy tới đó rồi.
Vest đen và vest trắng đồng thời tách ra, em gái tôi và một cô gái mặc váy liền thân mát mẻ ôm chầm lấy nhau.
"Ồ, Ulysses. Tớ nhớ cậu chết mất thôi, bạn chí cốt của tớ!"
Đối phương là Ulysses Konaru.
Làn da cô ấy trắng như sứ, có đôi mắt xanh biếc trong veo và hàng mi dài, xinh đẹp đáng yêu như búp bê tây dương.
"Juugo?"
Nghe có người gọi tên, tôi quay người lại. Xuất hiện ở đó là một chàng trai nhã nhặn tóc vàng mắt xanh.
"Ồ, Ishuwaru. Tớ nhớ cậu chết mất thôi, bạn chí cốt của tớ... còn lâu nhé."
Tôi cà khịa chàng trai đang chậm rãi bước lại gần tôi.
"Cậu mà sán lại gần là tớ cho cậu ăn đấm đấy."
"Phụ lòng mong đợi của cậu, thật là xin lỗi nha."
Chúng tôi nhếch mép cười với nhau, cụng nắm đấm.
"Lâu rồi không gặp... cái quái gì. Mới không gặp có mấy ngày chứ nhiêu."
"Được lâu rồi không gặp cái thứ như cậu, tớ thấy cũng chẳng có gì không tốt."
Cậu ta là Ishuwaru Konaru. Theo cách nói của Kuune, là một trong số ít bạn bè trong mạng lưới công nghiệp ngầm.
Tạo hóa trêu ngươi, hiện giờ cậu ta dùng cái tên giả Reinhardt D. Polnareff để vào đảo Nanae, hoạt động ngầm nhằm chiếm đoạt Bộ sưu tập Nanana, cũng là tộc trưởng đời kế tiếp của tập đoàn vest trắng này - nhà Konaru.
"Chào anh, anh Ishu."
"Kuune, em lại đáng yêu hơn rồi đấy. Đặc biệt là cái ánh mắt đáng yêu như quỷ Tasmania kia, làm anh xao xuyến con tim, hự hự."
Ishuwaru đang định ôm tới thì ăn trọn một cú đấm thẳng vào bụng, ngồi thụp xuống.
"Ai là quỷ Tasmania hả!"
Em để lộ răng nanh gầm gừ "Gràoooo" thế kia, anh thấy y chang quỷ Tasmania luôn đấy.
"Vẫn khỏe chứ ạ, anh Juugo."
Cô gái xinh đẹp bên cạnh em gái mỉm cười với tôi, tôi cũng tự nhiên mỉm cười lại.
"Vẫn khỏe, Ulysses. Cái đó... Hồi xưa em đã đáng yêu rồi, giờ còn đáng yêu hơn nữa, làm anh giật cả mình."
"Cảm ơn anh đã khen."
"Nè, Juugo, cậu khen phụ nữ nghèo nàn quá đấy."
"Đúng đó, anh hai."
"Hai người phiền thật đấy."
Màn tương tác này tương đương với trò chơi giữa bốn người chúng tôi.
Hồi xưa lúc hai người họ ở tạm nhà Yama, theo đề nghị của Ishuwaru, tôi với cậu ta bắt đầu cái trò "Huấn luyện đối đãi với phụ nữ".
Thế nên mỗi khi chúng tôi tái ngộ, tôi và Ishuwaru đều khen ngợi em gái của nhau, nhưng mà... quả nhiên tôi không thể làm tự nhiên được như Ishuwaru.
Có điều, đó tạm thời là lời thật lòng của tôi.
Ulysses gửi tặng tôi một nụ cười rạng rỡ khi thấy tôi đang gãi đầu.
"Nhưng mà, anh Juugo nói với em như thế, em vẫn thấy vô cùng vui."
A, em đúng là một cô bé ngoan.
Hầy, chuyện này để sang một bên...
"Ờm, chuyện lần này..."
"Anh Juugo, chuyện lần này được đưa ra rất đường đột, em nghĩ chắc chắn anh đã giật mình. Nhưng anh đã vui vẻ chấp nhận, em rất cảm ơn."
Ulysses cúi rạp người chào tôi.
Hóa ra trong mắt họ, tôi đã sảng khoái đồng ý hôn sự này rồi sao.
Hầy, chuyện này tạm thời không nhắc tới, tôi ôm lấy vai Ulysses, để cô bé ngẩng mặt lên.
"Giữa chúng ta không cần mấy thứ đó. Hơn nữa con gái không được cúi đầu trước đàn ông như vậy. Thế là tự hạ thấp giá trị bản thân."
Ulysses tuy tỏ ra bối rối, nhưng lập tức cười tươi như hoa, đáp "Vâng".
Ừ, thế mới đúng chứ.

"Ồ, Juugo cũng ngầu phết đấy chứ."
"...Câu này có phải danh ngôn kinh điển của vị nào không thế? Nghe cứ thấy để tâm sao ấy."
"Nhìn thế này thấy phèn thật."
Xin lỗi nhé, em gái tôi ơi.
"Xin lỗi đã cắt ngang mọi người nói chuyện, chúng ta cũng sắp phải đổi địa điểm rồi."
Chị Yukihime đang quan sát tình hình từ xa xuất hiện, khiến hai mắt Ishuwaru sáng rực lên.
"Hi, Yukihime."
Lần này khác với ban nãy, cậu ta thật lòng dang rộng hai tay muốn ôm chầm lấy, nhưng bị né tránh một cách lạnh lùng.
"Công tử Ishuwaru, xin đừng đùa giỡn ác ý. Lần này lập trường của tôi không thể phản kích lại công tử, nếu công tử muốn nhân cơ hội làm gì đó, thì tôi chỉ đành khinh bỉ công tử từ tận đáy lòng, và sẽ không bao giờ nói chuyện với công tử nữa, xin hãy chú ý cho."
Ishuwaru lần này là khách quý, còn chị Yukihime chẳng qua chỉ là một thủ hạ của nhà tôi.
"Có quá đáng lắm không?" Ishuwaru khóc lóc kể lể với tôi, "Cái này gọi là tự làm tự chịu", còn tôi thì ném đá xuống giếng.
Lúc này Ulysses thay thế ông anh trai lăng nhăng của mình, đến trước mặt chị Yukihime.
"Vẫn khỏe chứ ạ, chị Yukihime."
"Vẫn khỏe, Ulysses. Chị rất nhớ em."
"Vâng, em cũng rất nhớ chị."
Ulysses cũng giống như Kuune, rất quấn chị Yukihime.
"Mấy đứa cũng nên đi thôi."
Lão già chào hỏi xong với nhóm ông Juras, gọi vọng lại chỗ chúng tôi.
Cứ thế, đoàn người 'Matsuri' và nhà Konaru rầm rộ bắt đầu di chuyển.
Sau khi đến bãi đỗ xe, chỉ thấy bên trong đỗ xe hơi hạng sang và xe buýt cỡ lớn.
Thành viên 'Matsuri' và người tùy tùng nhà Konaru bắt đầu lên xe buýt.
Nhóm chủ khách thì lên xe hơi hạng sang.
"Anh hai, ghê chưa! Là xe Limousine đó! Thân xe dài ngoằng!"
"Bình tĩnh đi Kuune. Anh cũng hết hồn đây."
Tiện thể nói luôn, lúc đến chúng tôi đi tàu điện.
"Ây dà, nhà tôi lúc nào cũng đi Limousine đó nha."
Lão già nói dối trắng trợn để giữ sĩ diện.
"Thế à? Nhưng mà đi xe nhà tôi đấy chứ."
Ông Juras cũng không hề nhượng bộ.
"A, thế à? Nhà tôi có mấy chiếc như này lận, nhưng bình thường đi chán rồi, hôm nay chỉ là tình cờ muốn đổi gió chút thôi."
"Có mấy chiếc thôi á? Nhà tôi có mấy chục chiếc cơ."
Đều là mấy ông chú già đầu cả rồi mà còn sĩ diện hão thế không biết.
Hầy, nhưng mà chúng tôi không đi cùng xe với lão già bọn họ, mà ngồi một chiếc Limousine khác...
"Kuune, em với Ulysses lâu rồi không gặp, chắc chắn có nhiều chuyện muốn nói lắm nhỉ? Anh với Ishuwaru đi tàu điện về là được rồi, mấy đứa cứ thong thả trò chuyện đi."
Thế là, tôi nắm lấy tay thằng bạn, cười chào tạm biệt đám em gái.
"Này, Juugo, cậu đùa cái gì thế."
"Ishuwaru, cậu biết không? Mùa hè Nhật Bản oi bức lắm đấy. Con gái người ta sẽ mặc rất ít vải."
"Vậy mấy đứa em gái, các em nhớ vun đắp tình cảm cho tốt nhé."
Ishuwaru nở nụ cười rạng rỡ vô cùng.
Đám em gái (chủ yếu là Kuune) ném cho chúng tôi ánh nhìn lạnh lẽo, cái này cứ mặc kệ đi đã... Tôi chuyển ánh mắt sang hướng khác.
"Vậy hai đứa nhờ cả vào chị nhé, chị Yukihime."
"Tuân lệnh."
Tiễn chiếc xe hơi cao cấp và xe buýt cỡ lớn đi xong, chúng tôi lên tàu điện từ ga sân bay, tìm đại chỗ trống ngồi xuống.
Sau đó, khi tàu điện vừa mới khởi hành, tôi lập tức mở lời:
"Ishuwaru, rốt cuộc chuyện này là sao?"
"Cô bé mặc áo hai dây trắng ngồi đối diện tớ là gu của tớ."
"Không ai hỏi cậu chuyện đó. Tiện thể thì, gu của tớ là gái đeo kính."
"Ngon, giờ đi bắt chuyện thôi, Juugo."
"Xin lỗi, đừng bắt chuyện thì hơn. Thật sự không được đâu, thật sự không được đâu mà!"
Trai đẹp châu Âu hét lên câu "Cái đồ Nhật Bản vô dụng này!", bắt đầu khinh bỉ cái thằng đang run cầm cập là tôi.
Quay lại chuyện chính.
"Tại sao Ulysses lại muốn kết hôn với tớ hả."
"Thế chẳng phải đáng mừng sao?"
"Ulysses kết hôn với tớ, cậu không để ý à?"
"Đối tượng là Juugo thì tớ không để ý. Tớ rất đánh giá cao cậu."
"Ishuwaru."
"Nên là giao Yukihime cho tớ đi."
Tôi thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ:
"Cái thằng này cặn bã thật sự."
Ishuwaru nhún vai, nói:
"Đùa thôi. Chuyện này tớ cũng mới biết hôm qua. Nói thật, tớ cũng thấy như sét đánh ngang tai đây."
"Cái gì!? Thật hả!? Hóa ra cậu còn biết muộn hơn cả tớ á!"
"Tớ vội vã rời khỏi đảo Nanae, mới vừa rồi mới hội họp với bố tớ ở sân bay. Để nói thật lòng thì, tâm trạng tớ vẫn chưa đâu vào đâu cả."
Thân là người thừa kế mà Ishuwaru lại không biết chuyện, rốt cuộc là thế nào?
"Chuyện này lạ thật."
"Bố tớ đang nghĩ cái gì thế không biết. Hơn nữa Ulysses lại cực kỳ hứng thú với hôn sự lần này."
"Hả? Có chuyện đó sao!?"
"Sau khi tớ rời khỏi nhà không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đứa em gái yêu quý của tớ lại lên cơn thần kinh lựa chọn cái kẻ phóng đãng có ánh mắt hung dữ này, tớ thực sự lo lắm đấy."
"Cuối cùng cũng nói ra tiếng lòng rồi hả, anh trai."
"Cuối cùng cũng nói ra tiếng lòng rồi hả, em rể dự bị khốn kiếp."
Chúng tôi bất giác cùng nhếch mép cười, Ishuwaru nói tiếp:
"Dù nói thế nào thì tớ vẫn rất bận. Thú thật là, nếu có thể, tớ vốn định báo trước cho cậu biết, để hoãn sự việc lại một chút."
"Rất bận? Ở đảo Nanae?"
"Tại hiệu ứng sinh ra từ 'Trò chơi' dạo trước, Cộng đồng trường Cao trung số 7 giờ thịnh vượng chưa từng thấy. Sau đó thì thành viên tăng lên đáng kể, còn lên kế hoạch công lược 'Di tích' quy mô lớn nữa. Thế nhưng đúng lúc này lại xảy ra vụ cướp đoạt, đau đầu thật sự."
"Vụ cướp đoạt? Thế là sao?"
"Cậu không biết à? Xảy ra vụ việc người sở hữu Bộ sưu tập Nanana bị tập kích, Bộ sưu tập Nanana bị cướp đoạt."
"Có nhầm không đấy!"
Lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện này, giật cả mình.
"Tớ nghĩ Juugo cậu cũng biết, cấm cướp đoạt là quy định bất thành văn giữa những người sở hữu. Hiện giờ lại xảy ra sự việc như vậy, làm cho những người sở hữu Bộ sưu tập Nanana ai nấy đều cảm thấy bất an."
"Phá vỡ quy định, tức là người mới không biết quy định gây án?"
"Hoặc là biết rõ nhưng vẫn cố tình gây án."
"Xảy ra lúc nào?"
"Một tuần trước. Nhưng cá nhân tớ cũng rất mừng vì chuyện này xảy ra. Nó đã tạo ra một tiền lệ rất được."
"Không hổ là lý luận của đạo tặc. Cậu quả nhiên nhắm vào Bộ sưu tập Nanana của Cộng đồng nhóm Hitoshi hả?"
"Tuy không hợp đạo nghĩa, nhưng mục tiêu của tớ sẽ không thay đổi. Đây cũng là tâm nguyện lâu đời của nhà Konaru bọn tớ."
"Ghê thật. Không hổ là tộc trưởng đời kế tiếp."
"Tiện thể hỏi chút, vụ cướp đoạt này có 'Matsuri' tham gia không?"
"Không biết."
"Nhắc mới nhớ, cậu hiện giờ bị đuổi khỏi nhà rồi nhỉ."
"Đúng thế, nhưng vì hôn sự lần này, tạm thời xử lý theo hướng bảo lưu."
"Thế chẳng phải may mắn lắm sao."
"May mắn chỗ nào."
"Sao lại không? Phạm lỗi bị đuổi đi, vận khí không tốt sẽ biến thành du côn đấy biết không?"
"Đừng có dùng tiêu chuẩn của bản thân để nhìn nhận sự việc. Tớ không giống cậu, không cảm thấy nhà tớ có gì đáng tự hào hay giá trị gì cả."
"..."
"? Làm gì thế?"
"Thôi, chuyện này cứ thế đi."
Có gì muốn nói thì nói cho rõ ràng vào.
"Về phương diện Bộ sưu tập Nanana, có chuyện lạ nào khác xảy ra không?"
"Sao thế? Cậu thực sự không biết gì hết à?"
"Xảy ra chút tình huống, hôm sau khi 'Trò chơi' kết thúc tớ đã rời khỏi đảo Nanae rồi, nên tin tức có phần không thông suốt."
"Vậy, có một số thông tin về Bộ sưu tập Nanana lan truyền trên mạng, chuyện này cậu có biết không?"
"Lần đầu tiên nghe thấy đấy, cụ thể là gì?"
"Nơi ở của 'Di tích' và địa điểm cất giấu không được công khai. Chỉ là trên mạng đột nhiên đăng tải thông tin về những món đồ có năng lực kiểu đó."
"Độ tin cậy thì sao?"
"Vô cùng đáng tin. Vì trong đó có hai món thuộc về Cộng đồng bọn tớ."
"Có nhầm không đấy."
"Mô tả cũng khớp với thông tin mà Sashimi trước đây từng nói cho Taisei trên mạng."
Sashimi... là em Nanana nói, vậy thì chắc chắn không sai được rồi.
"Vậy thì, chuyện này là sao?"
"Có thể là Sashimi hoặc Leprechaun làm, nhưng dù thế nào, cũng không thấy làm thế có ý nghĩa gì."
Ishuwaru nói không sai, tôi không cảm thấy công bố mấy thứ này có ý nghĩa gì.
Trước đây thông tin liên quan đến Bộ sưu tập Nanana chỉ có thể đạt được thông qua việc đưa Bộ sưu tập Nanana lấy được cho em Nanana xem (trên game online cũng được, tên nhân vật là 'Sashimi').
Bản thân em Nanana bị Quy tắc Nanana ràng buộc, tôi không cho rằng em ấy sẽ công khai thông tin một cách vô nghĩa.
Còn Leprechaun lâu nay nỗ lực giấu kín Bộ sưu tập Nanana trong 'Di tích', làm thế này chẳng có lợi lộc gì cho Leprechaun cả.
Nói vậy thì...
"...Còn người nào khác sở hữu thông tin về Bộ sưu tập Nanana không?"
Sau đó người đó gần đây đã lộ diện?
"Tóm lại là như thế."
"À, cảm ơn nhé, giúp được tớ nhiều lắm."
"Vậy lần này đến lượt tớ."
"?"
"Hôn sự lần này, Juugo cậu thực sự thấy không có vấn đề gì chứ? Nghe cách nói của bố tớ, hình như cậu rất tích cực mà."
Câu này Ulysses cũng từng nói rồi.
"Hầy, trong chuyện này có chút uẩn khúc."
"Uẩn khúc?"
"Chuyện này rõ ràng rất lạ mà. Quá sức đường đột. Hơn nữa, cậu bình tĩnh lại nghĩ xem. Ulysses cũng như Kuune, mới có 15 tuổi, hoàn toàn chưa phải độ tuổi có thể kết hôn."
"Ulysses gia nhập nhà Yama thì sang năm sẽ nhập học trường cấp 3 ở địa phương. Xét từ điểm này, hiện giờ đang nghỉ dài hạn, đối với Ulysses mà nói là thời cơ tốt nhất. Hơn nữa chúng ta là người sống trong thế giới ngầm, vốn chẳng có lý do gì phải tuân thủ mấy quy tắc trên bề nổi... Đây là lời bố tớ vừa nói với tớ."
Xem ra Ishuwaru cũng đặt câu hỏi tương tự với bố cậu ta.
"Không, bình thường không ai làm thế đâu."
"Hầy, hôn sự này rất lạ, tớ đồng ý với quan điểm của Juugo. Chuyện này đã đáng ngờ đến cấp độ mà ngay cả Kuune cũng bắt đầu nghi ngờ rồi."
Thế chẳng phải là cấp độ mà toàn nhân loại đều sẽ nghi ngờ sao?
Thôi, nói thế cũng chẳng sai.
"Cậu thực sự không biết gì hết à?"
"Vừa nói rồi mà, tớ thực sự cái gì cũng không biết."
Ra là vậy, xem ra chọn thời điểm hai người ở riêng sớm quá rồi.
"Biết rồi thì phiền cậu nói cho tớ."
"Miễn là có thể nói cho cậu."
"Sao thế? Rõ ràng thấy đáng ngờ, hơn nữa trong lòng phản đối em gái gả đi, thế mà cậu còn muốn giữ bí mật?"
"Đừng có dùng tiêu chuẩn của bản thân để nhìn nhận sự việc. Đối với tớ, nhà Konaru là quan trọng nhất. Tớ sẽ không làm chuyện bất lợi cho gia tộc."
"Cậu giỏi lắm."
"Quay lại chuyện chính, tớ có thể hiểu là, Juugo cậu cũng không để ý việc kết hôn với Ulysses chứ?"
"Thì đã bảo, chỉ cần có lý do chính đáng..."
"Thì đã bảo, bất kể có uẩn khúc gì, Ulysses nói muốn kết hôn, chính là muốn kết hôn với cậu đó."
Cậu ta bày ra vẻ mặt nghiêm túc với tôi, làm tôi vô cùng bối rối.
"Không, thì đã bảo là..."
"Tớ có thể tin tưởng rằng, cậu sẽ dâng hiến tương lai của mình cho Ulysses chứ."
"...Đừng có ép uổng lên người tớ."
"Kết hôn chẳng phải là chuyện như thế sao?"
"Cậu định thuyết giáo đấy à?"
"Cậu mà hỏi thế, thì đúng là vậy đấy. Đối với kẻ không có giác ngộ thì chính là thuyết giáo."
"Gần đây tớ cảm thấy, từ 'tin tưởng' thực ra là từ ngữ uy hiếp có uy lực nhất."
"Đây là lời của người hiểu sâu sắc ý nghĩa của 'tin tưởng' sẽ nói. Nếu cảm thấy 'tin tưởng' không quan trọng, thì đó chỉ là một từ có thể tùy tiện lợi dụng rồi vứt bỏ."
"Tư duy ác nhân hay đáo để."
"Còn hơn là cái cớ của kẻ thiện. ...Còn nữa, đừng có đánh tráo chủ đề."
Tôi bị cậu ta nhìn chằm chằm, định cãi lại một câu "Tớ cứ thích thế đấy".
"..."
Nhưng không hiểu sao, mấy chữ ngắn ngủi đó lại không thể thốt ra.
"Juugo?"
"Cái đó à. Hiện giờ chưa có ý đó đâu."
Tôi thẳng thắn trả lời. Đối mặt với thành ý, thì nên đáp lại bằng thành ý, đặc biệt là với câu hỏi kiểu này.
Nghe câu trả lời của tôi, Ishuwaru cười vui vẻ.
"Nghe cậu nói thế tớ yên tâm rồi. Ít nhất tớ biết Juugo trong chuyện này đối đãi với tớ bằng chân tâm."
"Đâu có chuyện đó."
"Nếu đột nhiên bắt một người kết hôn với cô gái mà mình không thực lòng thích, mà người đó lại sảng khoái đồng ý, thì tớ sẽ không tin tưởng người đó, càng không giao em gái cho người đó. Cho nên, nếu lúc nào đó cậu muốn cưới Ulysses, tớ sẽ chân thành chúc phúc cho hai người."
"Ishuwaru."
"Nên là giao Yukihime cho tớ đi."
Tôi lại lần nữa thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ:
"Cái thằng này cặn bã thật sự."
Chúng tôi đổi tàu điện, cuối cùng cũng đến được nhà ga gần nhà chính Yama nhất.
Lúc chúng tôi đang định rời khỏi sảnh nhà ga, tôi nói với Ishuwaru:
"Xin lỗi, tớ muốn đi đường vòng đến một chỗ, cậu cứ về nhà một mình trước đi."
"Này này này, không chỉ không cho tớ ngồi xe Limousine đón khách, còn vứt tớ lại một mình ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, đây là đạo đãi khách kiểu gì thế hả?"
"Cậu có phải lạ lẫm gì chỗ này đâu."
"Kể cũng đúng."
Hồi tiểu học Ishuwaru từng ngủ lại nhà tôi, vùng này đối với cậu ta mà nói quá quen thuộc rồi.
"Chuyện là vậy đó, làm phiền nhé."
"Thật hết cách với cậu... Tớ biết rồi. Tớ sẽ tự đến nhà Yama, cậu cứ việc phiền não cho đã đi."
Bạn hiền à, cảm ơn sự quan tâm của cậu dành cho tớ.
4
Sau khi tách khỏi Ishuwaru, tôi bước đi loạng choạng trên phố.
Tôi chẳng có đích đến nào cả, chỉ muốn một mình tĩnh tâm suy nghĩ.
Hôn sự này nghĩ kiểu gì cũng quá kỳ lạ, đằng sau chắc chắn có vấn đề.
Đã vậy, điều đáng quan tâm chính là mục đích đó.
Nhà Konaru rốt cuộc tại sao lại muốn tôi... muốn kết giao quan hệ huyết thống với nhà Yama chứ?
Kẻ mưu tính chuyện này, chắc chắn là ông Juras.
Nhưng mục đích trước mắt của ông Juras thế nào cũng được.
Thứ tôi quan tâm là Ulysses.
Lần này, chính là cái gọi là hôn nhân chính trị.
Con gái bị dùng vào việc này, chắc chắn tâm trạng sẽ chẳng vui vẻ gì.
Ulysses rốt cuộc nhìn nhận chuyện này thế nào?
Có điều về phương diện này, hiện giờ vẫn đang ở giai đoạn phỏng đoán, không có bất kỳ thông tin xác thực nào.
Hơn nữa...
"Dù sao lão già kiểu gì cũng sẽ có cách thôi."
Đây không phải chuyện cá nhân của tôi, mà là chuyện của nhà Yama, của 'Matsuri'.
Lần này, tôi chẳng qua chỉ bị vạ lây mà thôi.
Ngoài ra, những lời vừa nói với Ishuwaru cũng làm tôi để ý.
Đảo Nanae xảy ra vụ cướp đoạt Bộ sưu tập Nanana.
Hơn nữa có một lượng lớn thông tin về Bộ sưu tập Nanana bị công khai.
Trên đảo Nanae hiện giờ rõ ràng đang xảy ra chuyện gì đó.
Tôi vừa đi vừa nghĩ chuyện này, bất giác đã đến bờ sông gần nhà.
Bãi bồi bờ sông này rất rộng, vẫn luôn là sân chơi của lũ trẻ.
"Hoài niệm thật đấy."
Nhìn khung cảnh trước mắt, tôi không kìm được cảm thán.
Đó là khung cảnh tôi đã quá quen thuộc, nơi này so với trước kia chẳng có gì thay đổi, y hệt như trước khi tôi đến đảo Nanae.
Tôi vừa nhìn ngắm khung cảnh này, vừa nghĩ thầm:
"Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì thế này."
Rời khỏi đảo Nanae, đến chỗ bác Genzou tu hành, đột nhiên bị chuyện kết hôn làm cho rối tinh rối mù.
'Tớ có thể tin tưởng rằng, cậu sẽ dâng hiến tương lai của mình cho Ulysses chứ.'
Lời Ishuwaru từng nói đè nặng lên người tôi.
Rất nhiều thứ chạy tán loạn trong đầu tôi.
Nhưng cuối cùng hiện lên, quả nhiên vẫn là —
Nụ cười của em Nanana.
"Vừa rầu rĩ vừa phiền não nhỉ, chàng trai trẻ."
Đột nhiên có tiếng người gọi tôi, làm tôi giật mình.
Tôi quay về phía đó, chỉ thấy một góc bãi cỏ có một bà chị mặc bộ đồ liền thân lao động (jumpsuit), đang múa bút trên vải canvas.
Trên mặt chị ấy treo nụ cười hoạt bát vui vẻ, mái tóc dài được buộc thành một bó tuyệt đẹp.
Phần thân trên của bộ jumpsuit được cởi ra, tay áo quấn quanh hông.
Chị ấy mặc một chiếc áo thun trắng bên trên, chiếc áo thun lấm lem đủ loại màu vẽ.
Ừm, dáng người cực chuẩn, khiến người ta không kìm được muốn nhìn mãi.
Nhưng chuyện này cứ để sang một bên đã.
"Ờm, chị là ai?"
"Có thể đừng dùng ánh mắt như kẻ sát nhân nhìn con mồi để nhìn chị được không."
"Tôi đâu có định bạo lực như thế."
"Vậy thì chị yên tâm rồi. Chị chỉ là một họa sĩ tình cờ đi ngang qua thôi, Yama Juugo-kun."
Tôi bất giác nheo mắt lại.
"Tại sao lại biết tên tôi?"
"Đừng có phòng bị thế, chị là người trong ngành."
Bà chị lắc lắc cái mông, khoe thứ treo trên chùm chìa khóa ở thắt lưng.
Đó là một chiếc huy hiệu bạc có khắc chữ 'Túy' (Iki).
Điều này đại biểu chị ấy là người của mạng lưới 'Iki' - những người hiểu rõ chuyện của 'Matsuri' và âm thầm hỗ trợ.
...Không, tuy có nhiều chỗ cần suy nghĩ, nhưng đây không phải chuyện tôi nên suy nghĩ.
Đó là việc làm từ thời tổ tiên, tôi không tiện bình luận.
Nhưng thứ này, cũng là chứng minh cho người được thủ lĩnh đương nhiệm của 'Matsuri' - lão già nhà tôi tin tưởng mới được giao cho.
Tiện thể nói luôn, chị Yukihime có thể mượn được trực thăng, cũng là do người của 'Iki' giúp xử lý.
"Nghe nói cậu bị ông Sougo đuổi khỏi nhà rồi, tại sao lại ở đây?"
"Hầy... xảy ra nhiều chuyện lắm, gần đây mới về."
"Ồ, là vậy sao." Bà chị mặc jumpsuit dùng cây cọ trên tay gõ gõ vào cằm mình.
"Chị nhìn cậu nãy giờ rồi, cậu có vẻ có phiền não gì đó. Nếu không phiền, chi bằng nói chuyện với bà chị tình cờ gặp gỡ này chút nhé."
Chị ấy đề nghị như vậy, tôi nhìn thẳng vào mặt chị ấy.
"Tại sao?"
"Hả? Không tại sao cả."
Tôi nghĩ một lát, quyết định chấp nhận ý tốt của chị ấy.
"Cách đây không lâu, tôi gặp một cô gái vô cùng xuất sắc. Cô ấy rất dễ thương, quan trọng nhất là trái tim cô ấy, suy nghĩ của cô ấy vô cùng tuyệt vời... Cô ấy thực sự rất đáng yêu, nhưng mà... hầy, khoan nói cô ấy có đáng yêu hay không, tôi muốn vì cô ấy mà nỗ lực đôi chút. Tôi vẫn luôn cảm thấy nỗ lực vì người khác là ngu ngốc, nhưng sau khi gặp cô ấy tôi đã vứt bỏ quan điểm vô vị đó, muốn làm chút gì đó cho cô ấy.
...Nhưng có một lần, tôi chợt phát hiện tôi làm thế không phải vì cô ấy, mà là vì bản thân mình."
Tôi bất giác bật cười. Đó là điệu cười khô khốc.
"Thế là đến lúc tôi hoàn hồn lại, tôi đã ngồi trên tàu thủy rời đảo, xuất cảng được 5 phút rồi. Sau đó, tôi chợt thấy không ổn, vội vàng định bơi về, nhưng thuyền viên đi ngang qua hiểu lầm tôi định nhảy tàu tự sát, đưa tôi đến phòng thuyền trưởng thuyết giáo cho một tràng dài lê thê, chẳng mấy chốc đã đến đất liền. Hầy, thực ra tôi nghĩ thầm, nếu không mau về thì bánh pudding sẽ hỏng mất, nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
"Vẫn không quay về nhỉ."
Trước con tàu đi về đảo Nanae, chân tôi không nhúc nhích dù chỉ một bước, một milimet cũng không.
"Ồ."
"Sau đó đến lúc tôi hoàn hồn, đã đến trước cửa nhà người quen rồi. Sau đó, tôi cảm thấy tu hành ở đó, chỉ cần trở nên mạnh mẽ là sẽ tìm được câu trả lời, nhưng sự việc không thuận lợi như thế. Rồi lại đến lúc tôi hoàn hồn, tôi lại bị chuyện kết hôn làm cho xoay mòng mòng. Tôi rốt cuộc nên làm thế nào? Tóm lại tôi cứ suy nghĩ mãi chuyện đó."
Bà chị vẫn luôn vẽ tranh sơn dầu, vừa nghe tôi nói, vừa lẩm bẩm "Ra là vậy", rồi nói:
"Kết hôn cũng tính là trường hợp đặc biệt, nhưng chẳng phải cậu nên quay về đảo Nanae trước sao? Cho dù là vì cô gái đó đi nữa."
Nghe câu này, tôi cười khổ.
"Dù sao cũng từng cụp đuôi chạy trốn một lần rồi, bất kể một ngày hay hai tuần, thì cũng đâu có thay đổi gì đâu."
"Không. Có thay đổi chứ. Đương nhiên thời gian để trống càng dài, thì cô gái đó sẽ càng lo lắng đấy."
Chị ấy nói không sai. Tôi có lẽ đã làm em Nanana lo lắng rồi.
Nhưng mà...
"Quay về rồi nói dối mãi, tôi cảm thấy chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì."
"Thông thường mà nói, chẳng phải nên quay về trước rồi mới suy nghĩ sao? Lâu dần, lời nói dối cũng sẽ biến thành lời nói thật thôi."
"Lời nói dối mãi mãi vẫn là lời nói dối. Cảm thấy là lời nói thật chỉ là ảo giác, ảo giác mà chỉ có người trong cuộc mới có."
"Hay chui vào ngõ cụt thật đấy, chàng trai trẻ."
"Cái này gọi là chính trực."
Tôi phủ định chủ nghĩa giúp đỡ người khác, nhưng trong lòng tôi, nó vẫn là tinh thần đáng quý hiếm có.
Tôi cảm thấy tôi muốn quán triệt nó, cũng có thể làm được, nhưng quả nhiên tôi vẫn sai rồi.
Chung quy lại, đó chẳng qua chỉ là vì bản thân tôi.
Tôi quả nhiên không có tư cách... không có tư cách giúp đỡ người khác.
"Tiện thể hỏi chút, nếu chị gặp tình huống này thì sẽ làm thế nào?"
"Chị hả?"
Chị ấy dùng ngón tay xoay bút một cách linh hoạt, nghĩ một lát, rồi cười rạng rỡ.
"Chị vốn dĩ sẽ không bỏ trốn, nên không biết."
Nói với tôi câu nói ngầu vô đối.
Nên tôi cũng nhếch mép cười với chị ấy.
"Tiếc thật, vậy thì chẳng có gì để nói nữa nhỉ."
Tôi buông lại câu đó, quay người đi.
"Ủa? Đi rồi à?"
"Dù sao ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì."
"...Ờm, chị có phải lo chuyện bao đồng quá rồi không?"
Không ngờ lại khiến chị ấy nói ra câu như thế, tôi vừa lầm bầm vừa gãi đầu, nói:
"Ý tốt của chị tôi xin nhận. Ngại quá, tâm trạng tôi hiện giờ không ổn định lắm, đầu óc còn rất rối."
Tôi việc gì phải nổi nóng với người lạ chưa từng gặp mặt chứ.
"Cũng khó trách, dù sao đột nhiên lại sắp kết hôn rồi mà."
Nghe câu này, tôi cười khổ, sửa lại lời nói:
"Sự tình là như vậy, hẹn ngày khác gặp lại nhé."
Bà chị nghe xong, cười gian:
"Lập Flag tái ngộ với bà chị xinh đẹp tình cờ gặp ở bờ sông rồi soái ca rời đi, cũng khá lắm đấy, Juugo-kun."
"Đa tạ đã khen."
"Nhưng mà, nếu đằng kia có một bà chị tóc đen đáng sợ đang đứng, thì chàng trai mê gái sẽ có kết cục gì đây nhỉ."
Tôi nhìn về hướng chị ấy dùng bút chỉ, rồi cả người cứng đờ.
Bởi vì, bà chị tóc đen đáng sợ mà tôi quá quen thuộc - Fugi Yukihime đang đứng ở đó.
"Cậu rốt cuộc làm cái gì ở cái nơi như thế này hả?"
Ừm, chị Yukihime đương nhiên cực kỳ tức giận. Cuối cùng chị ấy nói câu "Về thôi", rồi xách tai tôi lên.
Lúc này tôi để ý thấy, bóng dáng bà chị họa sĩ đã biến mất tăm mất tích từ lúc nào không hay.
Xem ra là chuồn mất rồi.
Tôi bị chị Yukihime xách tai lôi đi suốt dọc đường, vô tình ngước nhìn lên bầu trời.
Dưới cùng một bầu trời, ở phía bên kia lục địa xa xôi, là hòn đảo mà những người trẻ tuổi có thể thách thức mọi ước mơ.
Trên đảo Nanae, hiện giờ đang xảy ra chuyện gì nhỉ?
