Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 09 - Màn giữa

Màn giữa

Màn hỗn chiến giữa Quái đạo đoàn "Matsuri" và gia tộc Konaru cuối cùng cũng hạ màn. Kết quả: Chiến thắng áp đảo thuộc về Yama Sougo sau khi gã dần cho Juras Konaru một trận nhớ đời.

Sau hai giờ đồng hồ "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay", sảnh tiệc của khách sạn cao cấp trông chẳng khác nào bãi chiến trường với những cái xác nằm la liệt — thực ra chỉ là ngất xỉu cả thôi.

"Ta chịu ngươi thật đấy. Nếu không định đánh thật thì bày ra cái trò hỗn chiến này làm gì cho mất công?"

Sougo ngán ngẩm nhìn gã đàn ông tóc vàng mắt xanh đang nằm dang tay chân giữa sàn sảnh tiệc với vẻ mặt nhạt thếch.

"Tôi chỉ là... không thể tha thứ cho bản thân thôi."

Juras nằm ngửa mặt nhìn trần nhà, đáp lại bằng giọng yếu ớt.

"Mà nhắc mới nhớ, nếu kế hoạch lần này là do cái đầu của ngươi nghĩ ra, thì đúng là sơ sài quá đấy, Juras."

"Không phải đâu."

"Hử?"

"Tất cả đều nằm trong tính toán của Ulysses."

"Hô?"

Thấy đối phương phủ nhận, Sougo thốt lên đầy cảm thán.

"Hơn nữa, con bé biết thừa ông sẽ nhìn thấu mọi chuyện, và cũng chỉ có ông mới là người sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ."

"..."

"Ulysses đã nói rồi. Rằng người sẵn sàng trả cái giá cao nhất để mua con bé... có lẽ là Sougo, chính là ông đấy."

Nghe đến đây, Sougo bật cười... một tràng cười sảng khoái từ tận tâm can.

Không ngờ quân bài mình đang định rút lại bị kẻ khác nẫng tay trên ngay trước mắt.

Sau một hồi, Yama Sougo thu lại nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc rồi thở dài thườn thượt.

"Chà, thiệt hại lớn thật."

Vốn tưởng lần này sẽ giành được quân bài tẩy tuyệt vời nhất, rốt cuộc lại trắng tay.

Nhưng chuyện đã rồi, Sougo nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.

"Juras, sao ngươi hoàn toàn không định bàn bạc gì với ta vậy?"

"Chẳng lẽ lại bảo 'Tôi đang nước sôi lửa bỏng đây, cho vay ít tiền đi' à? Làm sao có thể làm cái chuyện mất mặt đó với bạn bè được cơ chứ."

Juras đứng dậy, quả quyết nói.

"Thế nên ngươi mới là bạn tốt của ta."

Rồi Sougo tiếp lời:

"Tiền thì ta không cho vay đâu. Cho mượn số tiền đủ lớn để xoay chuyển vận mệnh của một người sẽ làm hỏng tình bạn mất. Nhưng thay vào đó, ta có thể giới thiệu cho ngươi một mối làm ăn."

"Mối làm ăn?"

Đúng lúc này, như đã căn chuẩn thời gian, điện thoại trong túi Sougo reo lên.

"Alo alo, tôi đây... À, gọi đúng lúc lắm. Hiểu rồi, giờ chuyển máy đây."

Nói đoạn, Sougo đưa điện thoại về phía Juras.

"Ai gọi thế?"

"Vợ ta. Và người đang ở đầu dây bên kia sắp trở thành khách hàng của ngươi đấy."

"Cái gì?"

"Biết ơn khả năng đàm phán của vợ ta đi nhé, cô ấy đòi được kha khá tiền đặt cọc cho ngươi đấy. Có khoản đó thì chắc cũng khiến mấy tay đòi nợ tạm yên ổn rồi nhỉ."

"Khách hàng đó là?"

"Công ty Alpalmest."

Nghe thấy cái tên đó, Juras ngạc nhiên mở to mắt.

"Ra là thế... hóa ra là vậy sao?"

"Chính xác. Với những người lớn như chúng ta, muốn can thiệp vào đó thì đây là con đường hiệu quả nhất. Tóm lại, hãy lập một chiến tuyến chung nhé, Juras. Có điều, kho báu thì ai nhanh tay người nấy được."

Sougo nhếch mép cười. Những lời đó khiến trái tim Juras đập rộn ràng.

Linh hồn thợ săn kho báu bẩm sinh trong gã bùng cháy dữ dội.

Juras Konaru bật cười:

"Được thôi. Tiện thể hỏi luôn, 'Matsuri' định tấn công Đảo Nanae thế nào?"

"Trong ngoài cùng đánh. Nhưng không phải nội ứng ngoại hợp, mà là tùy cơ ứng biến."

"Bên này cũng thế. Cùng chờ xem màn trình diễn của lũ con chúng ta nhé."

"Ngươi muốn làm gì thì tùy, ta không quan tâm."

"Vẫn cứ không thành thật như ngày nào."

"Ồn ào quá."

Sougo thô bạo dúi chiếc điện thoại qua, Juras áp máy lên tai.

"Alo alo, tôi là Juras Konaru."

Đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ trẻ, có lẽ là đại diện của Alpalmest trong vụ việc lần này.

Nội dung ủy thác cho nhà Konaru là huấn luyện và hỗ trợ đơn vị chinh phục "Di tích" xâm nhập vào Đảo Nanae mà Alpalmest đã chuẩn bị.

"Hiểu rồi, cô Fuwa. Vậy hãy quyết định ngày thương thảo chính thức nhé."

~*~

"Khò... khò... Ngư... ưm..."

Địa điểm: Hạnh Phúc Trang trên Đảo Nanae.

Tại phòng chủ nhà trọ phía sau sân lớn, Mahoro Shiki đang say khướt và ngủ ngon lành thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.

Bị tiếng chuông réo rắt đánh thức, Shiki cau có nhìn điện thoại, đập vào mắt là cái tên hiển thị trên màn hình: "Ông xã tương lai".

Tiện thể nói luôn, Shiki không nhớ mình từng lưu số điện thoại nào nghe kêu như thế cả.

"Alo alo."

"Chào chị."

Không ngoài dự đoán, là một giọng nói quen thuộc.

"Đừng có hack điện thoại người ta chứ, Fumika."

Người ở đầu dây bên kia — Sanada Fumika — chỉ lẩm bẩm "Đừng để ý" trước sự cáu kỉnh của Shiki.

"Giờ cô đang ở đâu?"

"Một nơi nào đó."

"Nói thế thì bố ai mà biết được."

"Một nơi trên hòn đảo này mà chị không thể với tới."

Ngay lúc đó, vẻ biểu cảm trên mặt Shiki vụt tắt.

"Thôi được rồi, có chuyện gì?"

"Tôi có một thỉnh cầu."

Shiki đang định lén lút hành động liền giật mình.

"Hô? Cô mà đi cầu xin tôi á?"

"Nói chính xác thì là thỉnh cầu chủ nhà trọ với tư cách khách thuê phòng 201."

Shiki bất giác thở dài.

"Cô đó nhé, tiền nhà thì vẫn đóng đủ, nhưng mang tiếng khách trọ mà chẳng bao giờ thấy về, rốt cuộc là đang..."

Ding-dong.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại nội bộ vang lên.

"Ra xem đi."

"Tại sao?"

"Đó là hộp bánh kẹo 'màu vàng kim' tôi gửi đấy."

"Cái quái gì thế?"

"Tôi nghĩ chị mới ngủ dậy chắc sẽ khát nước."

Shiki lập tức mở cửa chính.

"Hàng của chị đây ạ, xin hãy ký nhận."

Shiki nhận từ tay nhân viên giao hàng đang tươi cười một thùng các-tông. Bên trong đầy ắp bia ướp lạnh.

"Ực... ực... ực... Khà...! Chà, đã quá, mát lạnh thấu tâm can. Mùa hè mà được uống bia thế này đúng là thú vui trần thế."

"Có vẻ chị ưng ý lắm nhỉ, thế thì tốt quá."

"...Chết dở, phản xạ có điều kiện... lỡ tay cứ thế mà..."

"Cái khoảnh khắc chị coi chuỗi hành động vừa rồi là 'phản xạ có điều kiện', thì chứng tỏ chị đã hết thuốc chữa rồi đấy."

Shiki cứ thế mở thùng, bật nắp lon rồi đổ bia vào họng mà chẳng thèm suy nghĩ, đến nước này thì còn kêu ca gì được nữa.

"Thế rồi sao?"

"Tôi muốn chị cho hai đứa trẻ nọ tá túc tại phòng của tôi."

"Tại sao?"

"Đó là nhiệm vụ của một 'Tinker Bell' mà."

"Chẳng hiểu gì sất. Mấy đứa đó quan hệ thế nào với cô?"

"Người dưng nước lã."

"Hả?"

"Bọn trẻ không biết gì đâu, chị cứ yên tâm."

"Cô nghĩ tôi tin được chắc?"

"Về chuyện này, tôi có thể thề những gì mình nói là sự thật."

"Thề với ai?"

"Thề với Konjou Kasumi."

Shiki bóp nát lon bia trên tay. Tất nhiên, những thứ bên trong đã nằm gọn trong dạ dày cô rồi.

"Thế tiền nhà ai trả?"

"Hai đứa trẻ đó."

"Tức là cô không ở Hạnh Phúc Trang nữa, đổi hai đứa nhóc đó vào ở chứ gì?"

"Đúng vậy."

"...Tiền nhà cô đóng trước tôi không trả lại đâu đấy nhé."

"Tôi không cần, cho chị đấy. Kinh tế tôi cũng đâu có khó khăn gì."

"Ghen tị thật đấy. Nhắc mới nhớ, không ngờ cô lại mạo hiểm bị phát hiện để liên lạc với tôi thế này."

"Bởi vì hành động này không liên kết trực tiếp với cái tương lai mà tôi bị giết."

"Hả? Câu đó nghĩa là..."

"Tôi lẩm bẩm thôi. Thế câu trả lời là?"

"Không thành vấn đề."

"Cảm ơn nhé."

"Thế rồi sao? Hai đứa nhóc đó tên gì?"

Sau đó, nghe cái tên Fumika nói ra, Shiki nhíu mày chặt.

"Đùa kiểu quái gì thế này?"

"Tôi cũng rất muốn hỏi câu đó đấy."

"Hô? Mà thôi kệ. Kasumi vẫn khỏe chứ?"

"Chị ấy có vẻ đang sống rất ung dung tự tại ở đất liền."

"Vậy à, còn cô?"

"Còn tôi thì vẫn sống chui lủi như mọi khi thôi."

"Thỉnh thoảng cũng phải ra ngoài tắm nắng đi chứ."

"Tôi sẽ cố gắng trong phạm vi 'không bị giết'."

"À, còn nữa..."

Bụp, tút—, tút—, tút—

Cuộc gọi đột ngột bị ngắt.

Shiki đứng dậy, cầm lấy chiếc điện thoại khác để trên bàn.

"Alo, Honami hả? Kết quả truy vết ngược thế nào?... Thất bại à? Chậc, chỉ chút nữa thôi nhỉ."

Bị chơi một vố rồi sao.

"Cố vấn?"

"Không có gì, đừng bận tâm. Đột nhiên nhắn tin chỉ đạo mà cô phản ứng kịp thời thế này, cảm ơn nhé. Gặp lại sau."

Gác máy xong, Shiki trầm ngâm một lúc nhưng rồi lập tức quẳng chuyện đó ra sau đầu.

"Mà thôi. Con bé đó cũng đâu muốn nói."

Shiki dứt khoát vươn tay lấy lon bia lạnh thứ hai.

Người vừa gọi điện đến là Sanada Fumika.

Cựu khách trọ phòng 201 Hạnh Phúc Trang. Một thành viên của Câu lạc bộ Mạo hiểm đời đầu thuộc Trường cao trung số 3 Đảo Nanae.

Người sở hữu Bộ sưu tập Nanana. Với tư cách là trùm thông tin số một Đảo Nanae, cũng giống như Konjou Kasumi, cô là một trong những người nắm rõ những bí mật sâu kín nhất của hòn đảo này.