Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 09 - Chương 4 Bởi đó là lựa chọn của chính mình

Chương 4 Bởi đó là lựa chọn của chính mình

Vài ngày trước, dưới sự sắp đặt của thủ lĩnh băng quái đạo "Matsuri" – Yama Sougo, gia tộc Konaru vừa đặt chân đến Nhật Bản đã được bố trí nghỉ tại một khách sạn hạng sang ngay trung tâm thành phố.

Đó là một khách sạn quy mô lớn với 30 tầng lầu và diện tích mặt sàn rộng rãi. Quan trọng hơn cả, đây chính là nơi sẽ tổ chức hôn lễ giữa Yama Juugo và Ulysses Konaru vào ba ngày tới.

Tại phòng giải trí ở tầng cao nhất, hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau.

Juras Konaru và Ishuwaru Konaru.

Họ là đương kim tộc trưởng và tộc trưởng kế nhiệm của gia tộc đạo tặc quý tộc lâu đời tại Châu Âu – nhà Konaru, đồng thời cũng là cha và anh trai của Ulysses.

"…Vậy sao. Cả khu di tích ở Trung Đông cũng trống không à."

Nghe báo cáo về khu di tích cổ đại mà nhà Konaru vừa tìm thấy mấy hôm trước, nét mặt Ishuwaru trở nên trầm ngâm.

Sinh kế chính của nhà Konaru là trộm mộ. Họ chạy đua với tất cả để tìm ra những di tích cổ đại đang ngủ say trên toàn thế giới, khai quật và chiếm lấy kho báu bên trong. Thế nhưng mười năm qua, nhà Konaru không thu được bất kỳ thành quả nào ra hồn.

Không, chẳng riêng gì nhà Konaru, mà tất cả những kẻ cùng nghề đều lâm vào cảnh trắng tay suốt thập kỷ qua.

Giữa sự im lặng nặng nề, Ishuwaru cười khổ.

"Hiện tại đã xác thực được sự tồn tại của Bộ sưu tập Nanana, kết luận đó đã không còn gì phải nghi ngờ nữa rồi."

Trong cái giới trộm mộ đang ngày càng tiêu điều ấy, có một lời đồn được lan truyền. Rằng mười năm trước, toàn bộ di tích cổ đại trên thế giới đã bị khai quật sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ một mống. Và tác giả của việc đó là một thiếu nữ.

"Ryugajou Nanana."

Nghe cái tên thốt ra từ miệng con trai, Juras nở nụ cười tự giễu.

"Ishuwaru, con có nghĩ là thực sự có chuyện hoang đường như vậy không? Vô số di tích cổ đại tồn tại rải rác trên thế giới rộng lớn này suốt hàng ngàn năm, vậy mà lại biến mất sạch sẽ chỉ trong vài năm ngắn ngủi. Hơn nữa kẻ làm được việc đó lại là một con nhóc sinh ra ở vùng Viễn Đông này và đã chết từ mười năm trước. Một con nhóc như thế… lại khiến gia tộc chúng ta thảm bại không còn manh giáp."

Những công trạng mà gia tộc đã dày công vun đắp suốt bao năm tháng đằng đẵng, nếu so với vĩ nghiệp kinh thiên động địa của Ryugajou Nanana, thì quả thật yếu kém đến thảm hại.

Hơn nữa, những di tích cổ đại lẽ ra phải chờ được khai quật, cùng những kho báu ngủ say bên trong đều đã không cánh mà bay. Ngay cả cơ hội để vớt vát lại danh dự cho gia tộc cũng chẳng còn.

Điều này đồng nghĩa với việc gia tộc Konaru đã đánh mất mục tiêu, và cũng mất luôn ý nghĩa tồn tại.

Ishuwaru cắn môi. Anh nhìn thấy dáng vẻ thất thần của người cha đáng kính, thậm chí cảm thấy phẫn nộ với vong linh đã chết mười năm trước. Dù vậy, chính vì cảm nhận được sự tuyệt vọng của cha, Ishuwaru mới lên tiếng với tư cách là người kế nhiệm.

"Hãy thay đổi tư duy đi ạ. Số kho báu đó hiện giờ đang nằm cả trên Đảo Nanae, chúng ta vẫn chưa mất hết hy vọng…"

"Người có thể vào hòn đảo đó chỉ có con thôi, Ishuwaru. Những người khác và ta thậm chí còn chẳng bước qua nổi cổng vào."

Về chuyện này, Ishuwaru không còn lời nào để đáp trả.

Quy định nhập cảnh vào Đảo Nanae vô cùng nghiêm ngặt, chỉ có học sinh mới được phép tiến vào. Người lớn muốn vào đảo chỉ giới hạn trong số các cựu học sinh đã tốt nghiệp tại đó. Cho dù có trả một khoản tiền khổng lồ cho Kurosu Sansa – một trong GREAT7 đang cai quản hòn đảo – thì cũng không thể lay chuyển được quy tắc này.

Ishuwaru sở hữu tấm vé thông hành đó, nhưng Juras và các thành viên cốt cán đã cùng nhà Konaru đi suốt chặng đường dài thì lại chẳng có lấy một ai đủ điều kiện. Những người trẻ tuổi từng tương tư đến phát bệnh vì những di tích chưa được khai quật, từng chạy đôn chạy đáo khắp thế giới để săn lùng bí bảo, giờ đây đều đã trưởng thành, và mọi thứ đã trở thành ảo tưởng không thể thực hiện.

Chính vì thấu hiểu nỗi thất vọng đó, Ishuwaru mới không nói thêm gì nữa.

Thấy con trai như vậy, người cha dịu dàng đặt tay lên vai Ishuwaru.

"Xin lỗi con, Ishuwaru. Lại đi nói những lời yếu đuối trước mặt con trai thế này, ta cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa. Tình hình hiện tại quả thực rất thê thảm, nhưng ta vẫn chưa bỏ cuộc. Ta nhất định phải tìm mọi cách, phải mò mẫm ra thủ đoạn để thâm nhập vào Đảo Nanae."

Nghe những lời cô đọng ý chí của cha, người con trai gật đầu mạnh mẽ: "Vâng."

"Để đạt được mục đích này, cuộc hôn nhân lần này bất luận thế nào cũng phải thành công."

Ishuwaru nhớ lại tình cảnh gia tộc mà Juras vừa nói, bèn hỏi:

"Nghiêm trọng đến mức đó sao ạ?"

"Ừm, đã không còn bao nhiêu thời gian nữa rồi."

Ishuwaru tự nhiên hiểu được hàm ý của những lời này.

"Ulysses không nói gì sao ạ?"

Dù vậy, anh vẫn hỏi về chuyện của em gái.

"Con bé ở trước mặt ta chỉ luôn mỉm cười thôi."

Ishuwaru có thể dễ dàng hình dung ra dáng vẻ của em gái mình. Ulysses là một đứa trẻ có tâm địa vô cùng lương thiện. Cô bé luôn nở nụ cười, động viên người nhà và cả các nhân viên. Trái tim của mọi người luôn được Ulysses chữa lành.

Tuy nhiên, Ulysses đối với cha con Ishuwaru chỉ luôn mỉm cười. Có lẽ vì mẹ mất sớm, cô bé hiếm khi bộc lộ chân tâm với cha hay anh trai. Những lúc cô bé để lộ cảm xúc thật sự trong lòng, kỳ thực là cực kỳ hiếm hoi.

~*~

"Em chào anh Juugo."

Có tiếng gọi, tôi quay sang nhìn, đập vào mắt là một cô gái tóc vàng cực kỳ dễ thương. Nói toạc ra nhé, đó chính là Ulysses.

"Sao thế? Sao lại chạy đến tận đây? Mà ăn mặc kiểu gì thế kia?"

Chỗ này là chân núi phía sau nơi tôi thường hay chạy bộ. Còn bộ dạng hiện tại của nhỏ, nói theo kiểu bình dân thì là đồ chạy bộ.

"Chị Yukihime bảo anh Juugo đang ở đây, nên em nghĩ mình nên đi cùng anh."

"Đấy là cái cớ à?"

Tôi thúc giục cô ấy nói tiếp. Ulysses thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, rồi hơi bối rối, nhưng chẳng bao lâu sau liền bỏ cuộc, gật đầu cái rụp.

"Em muốn nói chuyện với anh Juugo."

"Thế thì cũng đâu cần chạy đến cái chốn khỉ ho cò gáy này."

"Nhưng mấy ngày em ở đây, anh Juugo không viện cớ thoái thác thì cũng lặn mất tăm hơi. Hôm qua lúc diễn tập ở hội trường, anh cũng biến mất lúc nào không hay."

"Ây dà, mấy chuyện đó anh giao hết cho lão già và mọi người lo liệu rồi."

"Việc của mình thì không nên giao cho người khác làm đâu ạ."

Bị mắng rồi. Nhưng giọng điệu của cô ấy rất dịu dàng. Và cô ấy nói cũng chẳng sai.

Cơ mà chuyện đó tính sau đi.

"Tiếp theo anh định chạy ngược lên theo đường núi đấy, em thực sự muốn đi theo à?"

"Vâng, xin cứ tự nhiên."

Sự tình là như thế, thế là tôi bắt đầu cùng cô gái dễ thương này vung vẩy mồ hôi.

Chúng tôi nhanh chóng leo lên... nói chính xác thì không phải đường mòn nơi hoang dã, mà là con đường núi thoai thoải đã được rải nhựa để xe cộ lưu thông. Tôi cố gắng chọn những đoạn đường dễ đi, chầm chậm chạy lên.

Dù vậy, Ulysses chạy vẫn rất vất vả, nhưng nhỏ vẫn bám sát lấy tôi. Không hổ danh là người nhà Konaru, nền tảng thể lực có vẻ cũng khá. Nếu đổi là Kuune thì chắc con bé đã mệt phờ râu trê từ đời tám hoánh nào rồi.

Nhưng mà, cứ chạy mãi thế này cũng không ổn.

"Nghỉ một lát nhé."

Lưng chừng núi vừa khéo có một công viên, thế là tôi đề nghị. Tôi để cô ấy ngồi xuống chiếc ghế dài dưới bóng râm, sau đó chạy lại máy bán hàng tự động gần đó mua một chai nước thể thao đưa cho cô ấy.

"Em cảm ơn rất nhiều."

Ulysses lập tức mở nắp chai, uống ừng ực. Trên trán lấm tấm mồ hôi, làn da trắng như sứ nóng đến ửng hồng. Chiếc áo sơ mi thấm đẫm mồ hôi, dính chặt vào da thịt, cái này...

"Đừng... đừng nhìn em chằm chằm như thế, anh Juugo."

Ulysses ngượng ngùng cúi gằm mặt, cố dùng đôi tay đang cầm chai nước che đi vòng một.

Hừm, cảm giác kích thước vừa vặn được nâng lên khiến người ta muốn ngừng mà không... khụ khụ, thực ra tôi đâu có quan sát kỹ đến thế, ừm.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Ulysses, uống chai nước thể thao của mình.

"Hôm nay trời cũng nóng thật đấy."

"Vâng. Mùa hè Nhật Bản quả nhiên có chút không chịu nổi."

Hôm nay trời nắng đẹp, lại đang vào khung giờ nắng gắt nhất, quả thực nóng bức khó chịu.

"Da dẻ có bị cháy nắng không đấy?"

"Em có thoa kem chống nắng rồi, nhưng mà lúc trời nắng thế này xem ra tốt nhất vẫn là không nên ra ngoài."

"Vậy sao. Thế mà em lại chạy ra đây đấy thôi."

"Anh Juugo không có tư cách nói em như thế... Nhưng chắc chỉ giới hạn lần này thôi. Em làm vậy sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của anh nhỉ."

"Haha, chuyện đó thì..."

"Sau khi nghỉ hè từ Đảo Nanae trở về, anh Juugo lúc nào cũng trong bộ dạng này nhỉ."

"...Em biết rõ thật đấy."

"Người sắp làm chồng mình, đương nhiên phải điều tra một chút rồi."

Được cô gái tóc vàng dễ thương gọi là chồng, cảm giác này đúng là lâng lâng như trên mây.

"Đã xảy ra chuyện gì sao?"

Bị nhỏ hỏi thế, tôi đang thở "hồng hộc" (không, tôi chỉ là chạy mệt nên điều chỉnh hô hấp thôi, không phải là đầu óc đen tối đâu nhé) chuyển ánh mắt về phía Ulysses đang lén nhìn mình.

"Sao lại nói thế?"

"Anh Juugo trông cứ như đang liều mạng tìm kiếm câu trả lời vậy."

Tôi bất giác giật mình.

"...Em nghĩ sai rồi."

"Thế ạ?"

"Đúng là bám dai như đỉa ấy."

"Nếu không bám dai, anh Juugo sẽ không chịu thổ lộ chân tâm đâu."

"Thế sao?"

"Vâng. Trước đây lúc bọn em đến nhà anh Juugo làm phiền, cũng y như vậy. Kuune luôn thẳng thắn bày tỏ cảm xúc, nhưng anh Juugo thì lại hoàn toàn không."

Hồi tiểu học, Ulysses và Ishuwaru đã đến nhà chúng tôi ở nửa năm.

"Anh chỉ là hay căng thẳng trước mặt con gái thôi."

"Cứ cho là vậy đi."

"Nói đi cũng phải nói lại, em cũng y hệt còn gì. Lúc nào cũng không nói thật lòng."

"Thế ạ?"

"Chứ còn gì nữa."

Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng bật cười.

"Bản thân mình đúng là không hiểu nổi chính mình nhỉ."

"Vâng ạ, ngược lại người bên cạnh lại hiểu mình hơn."

Dạo này toàn bị Kuune chọc ngoáy đủ kiểu, giờ lại nhận thức lại điều này lần nữa. Tôi vừa uống nước, vừa lơ đễnh nhìn phong cảnh trước mắt. Tiếng ve sầu vẫn ầm ĩ như thế, cơn gió mát thổi qua nơi bóng râm vô cùng dễ chịu.

"Em có cảm giác mình hiểu được, vì em của cách đây không lâu cũng giống hệt anh Juugo hiện tại."

Cách một lúc, Ulysses thì thầm.

"Tức là, thực ra em không muốn kết hôn à?"

Tôi thử dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi thẳng thừng. Ulysses nở nụ cười dịu dàng, lắc đầu.

"Lúc em phiền não là trước khi hôn sự này được đề ra. Hơn nữa em muốn kết hôn với anh Juugo."

Oa, bị cô ấy nói thẳng mặt thế này, đúng là sướng rơn cả người! Nhưng mà tôi gạt cái loại dục vọng đó sang một bên trước đã, hỏi chuyện mình đang tò mò.

"Thế rồi, lúc đó em làm thế nào?"

Vốn đang ngắm phong cảnh, Ulysses lại hạ mắt nhìn xuống chai nước trên tay.

"Em không phiền não nữa."

"Không... phiền não nữa?"

"Vâng. Sau đó, em quyết định làm những việc trong khả năng của mình, thề sẽ chiến đấu đến cùng. Chỉ cần điều đó là vì hạnh phúc của những người thân yêu nhất của em."

Đôi mắt thẳng thắn đó hướng về phía tôi. Đôi mắt trong veo như bầu trời xanh thẳm. Thực sự quá đẹp, khiến người ta bất giác muốn lảng tránh ánh nhìn.

"Vì những người thân yêu nhất... sao."

"Vì gia đình, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì."

Cô ấy nói đầy quyết tâm. Nghĩ đến đây, tôi không dời mắt khỏi đôi mắt ấy nữa.

"Bất cứ điều gì cũng được?"

"Vâng."

"Cho dù thực ra bản thân mình không muốn?"

"Vâng ạ, bất cứ điều gì."

"Kể cả là không đúng đắn?"

Ulysses thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức lại gật đầu.

"...Em sẽ làm."

Quyết tâm của cô ấy không đổi, nhưng tôi có thể cảm thấy cô ấy có chút do dự. Thế nên tôi cười:

"Ulysses mạnh mẽ thật đấy."

"Em không hề mạnh mẽ đâu, em chắc chắn yếu đuối hơn bất kỳ ai. Cho nên em chỉ làm những việc trong khả năng của mình."

Chính vì yếu đuối. Chính vì thế... là vậy sao.

"Cho dù phải kết hôn với anh, ý chí đó cũng sẽ không thay đổi?"

"Vâng."

"Vì gia đình thì cái gì cũng chịu?"

"Vâng, miễn là vì anh Juugo."

"Vậy, nếu anh bảo em giết lão già và Kuune thì em cũng chịu à?"

Ulysses im lặng một lát, rồi gật đầu.

"Miễn đó là ý muốn của anh Juugo."

Nghe câu này, tôi gật đầu.

"Thế thì chúng ta kết hôn đi."

"...Cái này."

"Sao thế? Tự nhiên đơ ra như phỗng thế kia."

"Cái này, cứ cảm thấy có gì đó không đúng... Theo cuộc đối thoại vừa rồi, tại sao anh Juugo lại quyết định như vậy? Em không hiểu..."

"Có gì mà không hiểu? Anh chỉ là nghe câu trả lời của em, rồi quyết định như vậy thôi. Rất đơn giản mà đúng không?"

"Nói thì nói vậy... nhưng cứ cảm thấy không giống tác phong của anh Juugo..."

"À, nhân tiện nói luôn, vừa nãy bảo em giết người là nói đùa đấy."

"Vâng, cái đó đương nhiên em biết."

"Thế thì tốt. Đổi là Kuune thì con bé tin sái cổ cho xem."

"Cái này em đồng ý."

Kuune à, bạn thân của em có vẻ coi em là đồ ngốc đấy.

"Vậy thì, anh Juugo muốn em làm gì?"

"Đương nhiên là mấy chuyện người lớn đen tối rồi."

Mặt Ulysses đỏ bừng lên ngay lập tức, bắt đầu luống cuống chân tay.

"Cái này, cái kia... chuyện đó em không rành lắm, em sẽ học, có làm tốt được hay không thì không biết... nhưng nếu anh Juugo chịu dạy em, thì em sẽ cố gắng..."

"Không, bình tĩnh đi, Ulysses, anh đùa thôi. Phiền em đừng có thực sự phản ứng kiểu rướn người về phía trước một cách vô thức như thế."

"Ra, ra là đùa thôi ạ!"

"Ừm, một nửa là thế."

"Một nửa thôi á!"

"Nên chắc chắn là vẫn muốn làm rồi."

"Quả nhiên là muốn làm sao!"

Ulysses tuy có khí chất trưởng thành, nhưng chung quy vẫn là học sinh cấp hai, không chịu nổi kiểu đùa này. Nhưng mà chuyện này cứ để sang một bên đã.

"Anh phải tuyên bố trước, anh có việc phải làm, chẳng bao lâu nữa sẽ rời khỏi đây. Cho nên dù có kết hôn, chúng ta đại khái tạm thời cũng sẽ không gặp nhau đâu."

"Anh định đi đâu?"

"Ừm, có chút việc vặt."

Một việc vặt quan trọng mà dù thế nào cũng muốn hoàn thành.

"Đêm tân hôn cũng không làm ạ?"

"...Đã kết hôn rồi thì tóm lại ít nhất vẫn phải cùng nhau trải qua một ngày, nếu không thì thất lễ lắm."

Tôi thực sự khá là dao động đấy. Mà này, em lại có thể tung ra cái tuyệt kỹ đó cơ à, Ulysses!

"Nói cho cùng, nam sinh cấp ba toàn là sinh vật đơn thuần."

"Cứ cảm thấy câu trả lời siêu nhạt nhẽo! Bị con gái nhỏ tuổi hơn mình trêu đùa rồi!"

Đáng ghét, Ulysses, cũng khá đấy chứ.

"Vậy thì việc này không nên chậm trễ, chồng tương lai bây giờ sẽ ra lệnh cho em."

"Bây, bây giờ phải làm chuyện không lành mạnh luôn ạ! Ở cái chốn đồng không mông quạnh này! Mà lại còn là giữa ban ngày ban mặt!"

Đủ rồi đấy, đừng như thế, anh sẽ thực sự muốn tập kích em đấy.

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, tôi đưa ra mệnh lệnh nghiêm túc.

"Tuyệt đối không được làm những việc mà bản thân mình không muốn."

"..."

"Đó chính là yêu cầu của anh."

"...Chỉ cần như vậy, là anh chịu kết hôn với em?"

Lần đầu tiên. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Ulysses đến đây, cô ấy để lộ ánh mắt nghiêm túc. Là ánh mắt thực sự của Ulysses Konaru.

"Không chịu à?"

"...Em khó mà trả lời được."

"Câu này lạ thật đấy. Ulysses được thỏa nguyện vọng có thể kết hôn với anh rồi, hơn nữa còn nói muốn nghe lời anh răm rắp, thế mà lời chồng tương lai nói bây giờ lại không nghe nữa sao?"

"Bởi vì yêu cầu đó không thể giải thích theo nghĩa bề mặt được."

Dù vậy, câu này vẫn rất khó giải thích, cô bé đến từ Châu Âu này cũng hiểu rõ phết nhỉ. Nếu là Kuune thì e là cả câu này cũng chẳng hiểu nổi đâu.

"Em không thích anh cũng chẳng sao, đằng nào cũng chỉ là kết hôn trên hình thức."

"Em, em cảm thấy thế là không đúng!"

"Ây dà, nhưng mà..."

"Em, em không ghét anh Juugo! Phải nói là em rất thích anh! Cho nên, cái đó... nói sao nhỉ... em rất khó xử."

Ulysses lộ vẻ mặt đau lòng. Ừm, tôi chính là không muốn để cô ấy như vậy.

"Là muốn bù đắp sao?"

Đôi mắt cô ấy rõ ràng đang dao động. Hai tay nắm chặt chai nước dùng sức rất mạnh.

"Cái đó... ý anh là gì?"

"Chính là ý trên mặt chữ đấy, không nói rõ ra thì không hiểu sao?"

"...Anh Juugo rốt cuộc biết được bao nhiêu?"

Đó là ánh mắt thăm dò người khác. Thế nên tôi trả lời thành thật.

"Tất cả."

"Làm sao mà biết được?"

"Đây là bí mật thương mại. Anh chỉ hơi gợi ý một chút, em có vẻ đã điều tra anh, cho nên anh cũng điều tra ngược lại rất nhiều. Đương nhiên không phải bằng phương pháp chính quy, mà là dùng mánh lới trong nghề của bọn anh."

Tôi nhếch mép, bày ra một vẻ mặt đẹp trai.

Nhân tiện nói luôn, Ulysses giật mình thon thót, nhưng đây chỉ là bị vẻ đẹp trai của tôi dọa cho hết hồn, tuyệt đối không phải vì ánh mắt của tôi đáng sợ đâu... Chắc thế.

Một lát sau, Ulysses có vẻ đã bỏ cuộc, thở dài một hơi.

"Không hổ danh là người kế nhiệm của 'Matsuri'."

Tuy là bị đuổi cổ rồi, tóm lại chuyện này vẫn đừng nhắc tới thì hơn.

"Vậy thì? Từ giờ cụ thể phải làm thế nào?"

Tôi thúc giục cô ấy tự mình nói ra, còn cô ấy bắt đầu kể lại một cách thẳng thắn. Sau đó, Ulysses đem tất cả mọi chuyện nói toạc ra với tôi.

"Ra là vậy."

"Anh Juugo, em xin lỗi."

Sau khi nói hết, Ulysses cúi rạp người thật sâu trước tôi.

"Đừng xin lỗi, đừng làm ra vẻ mặt đó."

"Nhưng mà..."

"Anh trước đây cũng từng nói rồi mà, con gái không thể tùy tiện cúi đầu."

"Nhưng em đã làm chuyện xấu, không xin lỗi là không được."

"Oa, Ulysses đúng là đứa trẻ ngoan, muốn ôm chặt quá đi."

"! Tự, tự nhiên anh làm gì thế!"

"A, toi rồi. Lỡ miệng nói toạc tiếng lòng ra rồi."

Ây dà, nhưng mà ở riêng với cô bé dễ thương đang hoảng loạn, lại còn là sau khi vận động, trên người Ulysses cực kỳ thơm... chỉ cần là một nam sinh cấp ba khỏe mạnh thì đều sẽ nghĩ như thế thôi.

Thôi, lúc này vẫn nên dùng lý trí để kiềm chế lại.

"Vậy thì, anh cũng phải xin lỗi Ulysses."

"? Tại sao ạ?"

"Thực ra anh chẳng biết cái gì cả."

"...Gì cơ?"

"Ờ thì, cho nên là, chuyện của nhà Konaru, nỗi phiền não của Ulysses, anh thực ra hoàn toàn không biết gì hết."

Ulysses không nắm bắt được tình hình, ngẩn người ra.

"Ơ... Vừa nãy anh bảo đã điều tra hết, biết hết rồi mà."

"Ừm, cho nên cái đó là nói dối đấy, nói chính xác thì là hư trương thanh thế."

Cái này là học lỏm tại chỗ từ bà chị độc nhãn nào đó.

"Anh, anh..."

"Anh?"

"Anh mau xin lỗi em đi!"

"Ồ."

Rồi Ulysses vừa rưng rưng nước mắt vừa đánh tôi thùm thụp, miệng kêu "Đồ ngốc đồ ngốc".

"Quá đáng lắm, người xấu! Anh Juugo là đại ác nhân!"

"Giờ mới phát hiện ra thì muộn quá rồi đấy, Ulysses. Anh từ trong xương tủy đã là kẻ xấu rồi."

"Hu hu, uổng công em tin tưởng anh như thế."

"Ừm, đừng nói như vậy. Câu này tính sát thương còn lớn hơn bất kỳ lời mắng chửi nào đấy."

A, hỏng bét. Cảm giác thực sự tệ hại quá đi mất.

"Thế thì em nói tiếp đây."

Thế là bắt đầu rồi, bài ca "Uổng công em tin tưởng anh" tua đi tua lại y hệt như lời nguyền của mấy cô nàng Yandere.

"Anh sai rồi! Thực sự vô cùng xin lỗi!"

"Uổng công em tin tưởng anh như thế, uổng công em tin tưởng anh như thế, uổng công em tin tưởng anh như thế..."

"Anh đầu hàng! Anh thực sự sai rồi! Anh sẽ đính kèm quà tặng, cho nên tha thứ cho anh đi!"

"? Quà tặng?"

"Anh cũng sẽ giúp một tay."

Nghe điều kiện mà tôi đưa ra trong khi đang bịt chặt tai, Ulysses lại lần nữa ngây người.

"...Cái đó, em không hiểu."

"Cho nên là, anh cũng sẽ giúp nhà Konaru... à, đính chính một chút, anh sẽ giúp em, Ulysses. Cho nên chuyện này phải giữ bí mật với cả Ishuwaru lẫn ông Juras."

"Cái đó..."

"Chú rể vốn dĩ phải bị lừa dối lại tích cực hỗ trợ chính mình, đây đối với em mà nói là tình huống có lợi nhất rồi còn gì. Hãy để chúng ta giành chiến thắng nào."

Tôi cười nói, nhưng trong ánh mắt Ulysses lại tràn ngập lòng nghi ngờ.

"Anh Juugo, xin anh hãy nói ra lời thật lòng. Tại sao anh lại rút ra kết luận như vậy từ cuộc giao lưu vừa rồi?"

"Hừm, nói thật thì, nếu hôn sự lần này mà đàm phán vỡ lở, thì Ulysses sẽ phải gả cho người đàn ông khác đúng không?"

"...Vâng, em nghĩ sẽ là như vậy."

"Như thế thì, em sẽ phải nghe lời gã đó răm rắp, còn phải làm những chuyện không lành mạnh nữa."

"Ơ, cái đó... em nghĩ là vậy."

"Thế thì quá đáng lắm."

Ulysses cúi đầu, không phủ định cũng không khẳng định, chỉ im lặng. Sự im lặng đồng nghĩa với ngầm thừa nhận.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy, rồi nói:

"Cho nên, anh cũng sẽ xen vào một chân. Anh không muốn để Ulysses phải buồn như thế."

"...Tại sao lại làm như vậy?"

"Ulysses."

"Dạ?"

Lúc này tôi mới để ý, những giọt nước ấm nóng đang rơi xuống bàn tay cô ấy.

"..."

"Chuyện như thế... em không muốn... em phải... chịu trừng phạt thích đáng..."

"Anh thấy em ngầu lắm đấy."

"Hả?"

Tôi gửi một nụ cười đến thiếu nữ đang ngẩng mặt lên, hốc mắt tràn đầy nước.

"Ulysses, em từng nói, chính vì bản thân rất yếu đuối, cho nên chuyện gì cũng sẵn sàng làm, đúng không?"

"...Hình như em có nói."

"Em biết không? Cái sự 'chính vì thế' ấy... chính là sự mạnh mẽ."

"Chính vì thế là... mạnh mẽ?"

"Dám đối mặt với bản thân chẳng phải là bằng chứng sao? Đó là từ dùng cho những người lựa chọn tiến về phía trước. Chính vì thế, em đã chọn chiến đấu vì gia đình, vì những người mà em trân trọng."

"...Vâng."

"Thế chẳng phải rất ngầu sao."

"Em... em ngầu lắm ạ?"

"Ừm. Anh chỉ nói ở đây thôi nhé, thực ra thì, anh không có sức đề kháng với những cô gái ngầu đâu."

"Vậy sao?"

"Ừm, thậm chí anh sẽ muốn giúp em làm bất cứ việc gì."

Cho nên, tôi dùng ngón tay lau đi nước mắt cho cô ấy, rồi nói:

"Kết hôn đi, Ulysses. Vì mọi người, vì những thứ mà em muốn bảo vệ."

Nghe lời tỏ tình của tôi, đôi môi Ulysses run rẩy, nước mắt lại lần nữa trào ra từng giọt lớn từ đôi mắt cô ấy.

Sau đó...

"Anh đang làm cái gì thế hảảảảảảả!"

"Hả?"

Tôi quay người lại, kết quả có thứ gì đó bay thẳng vào mặt tôi.

Bốp.

Đó là đế giày, là đế giày của em gái tôi... Lúc nhận ra điều này thì tôi đã ngã lăn quay ra đất, cái cổ phát ra cơn đau dị thường, khổ không tả xiết.

"Ku... Kuune, sao em lại ở đây..."

"Em tìm chị Yukihime hỏi đấy! Còn nữa, anh rốt cuộc bắt em chạy bao xa hả! Mệt chết đi được!"

"Em cái này thuần túy là tìm anh trút giận chứ gì..."

"Tóm lại, anh hai làm Ulysses khóc thì tuyệt đối không thể tha thứ!"

Sau đó em gái thật sự nghiêm túc lao vào tôi.

Rồi tôi thua.

Dù nói thế nào thì, em gái tôi thuộc kiểu tốc chiến tốc thắng siêu cấp mà lị.

~*~

Kuune thở hồng hộc đuổi theo Juugo và Ulysses ở ngọn núi phía sau, rồi phát hiện hai người ở công viên lưng chừng núi.

Nhưng lúc này, Kuune chịu đả kích lớn. Bởi vì Juugo đã làm Ulysses khóc.

Ngay lập tức, trong lòng Kuune bùng lên ngọn lửa.

Dám làm chuyện quá đáng là khiến con gái phải khóc, cho dù đó có là ông anh trai yêu quý nhất, thì cái "chính nghĩa" của Kuune cũng không thể nào tha thứ.

Tuy nhiên, đến cùng thì là một sự hiểu lầm. Juugo mất ý thức, Ulysses vội vàng giải thích, hiểu lầm này lúc này mới được giải tỏa.

"Vậy anh đi đây. Kuune, em phải đưa Ulysses về đàng hoàng đấy nhé."

"Vâng, em biết rồi... Mà này anh hai, anh không sao chứ?"

"Đương nhiên là không sao rồi. Dù có bị em gái tập kích lén lút, đánh cho một trận tơi bời, anh cũng không chết đâu. Ây dà, lại đi đánh lén người vô tội từ sau lưng, kẻ bình thường cứ mở mồm ra là chính nghĩa đúng là nói một đằng làm một nẻo."

"Ư ư! Đừng... đừng có xấu tính thế chứ, anh hai."

"Anh xấu tính? Anh chỉ trần thuật sự thật thôi mà cũng là xấu tính? Vậy em đối với người anh xấu tính này không có tí tẹo hối lỗi nào sao?"

"Vô cùng xin lỗi."

Kuune thành thật xin lỗi người anh trai đang thực sự tức giận.

"Rất tốt, anh tha thứ cho em. Chuyện về sau nhờ cả vào em đấy."

Juugo vẫy tay chào hai người, rồi bắt đầu chạy ngược lên đường núi một mình, hơn nữa bước chân còn rất nhanh. Thấy Juugo vẫn dồi dào thể lực như xưa, Kuune vô cùng ghen tị.

"Vậy chúng ta về thôi, Ulysses."

"...Ừm."

Ulysses mắt đỏ hoe yếu ớt gật đầu.

Kuune nắm lấy tay Ulysses, gần như là lôi xềnh xệch đi xuống núi.

"..."

"..."

Hai người không nói một lời, chỉ có tiếng bước chân. Nếu là bình thường, chắc hẳn phải vừa nói vừa cười mới đúng... nhưng hiện tại không có bầu không khí đó.

Kuune thi thoảng lại nhìn sang Ulysses, còn Ulysses chỉ lo cúi gằm mặt. Đôi mắt ấy vẫn còn đọng lại những giọt lệ.

Cho nên, Kuune đã hỏi:

"Này Ulysses, ba ngày sau cậu thực sự muốn kết hôn với anh hai sao?"

"Kuune?"

"Cậu thực sự cảm thấy không có vấn đề gì sao?"

Kuune dừng lại, quay người sang, nhìn thẳng vào đôi mắt ướt át của người bạn thân.

"Cái này..."

"Trả lời đàng hoàng đi, nhìn vào mắt tớ này."

"..."

"Ở đây chỉ có tớ thôi."

Kuune vừa nói như thế, nước mắt Ulysses lại trào ra.

"Kuune, tớ quả nhiên vẫn không muốn kết hôn. Tớ không muốn kết hôn trong lễ cưới ba ngày sau. Cuộc hôn nhân... như thế này, tớ không muốn a a a!"

Ulysses suýt thì ngã khuỵu, may mà Kuune kịp đỡ lấy. Kuune lặng lẽ ôm chặt lấy người bạn thân. Ulysses òa khóc trong lòng Kuune, khóc thật lớn.

Ulysses Konaru chỉ khi ở riêng với người bạn thân thiết mới dám bộc lộ chân tâm.

Không biết đã qua bao lâu, Ulysses cuối cùng cũng nín khóc. Một lát sau, cô rời khỏi vòng tay Kuune.

"Xin lỗi nhé, Kuune lúc nào cũng dịu dàng với tớ, cho nên tớ làm nũng rồi. Những lời vừa nãy hãy quên hết đi nhé."

"Nhưng mà..."

"Không sao đâu, tớ sẽ kết hôn đàng hoàng."

"Nhưng cậu không phải là ghét kết hôn với anh hai sao?"

"Tớ không ghét đâu. Vì tớ thích anh Juugo mà."

"Nhưng không thích bằng tớ đâu nhé."

Kuune hiểu rất rõ. Giống như việc Juugo coi Ulysses như em gái, Ulysses cũng chỉ kính trọng Juugo như một người anh trai.

"Hehe, đúng là phong cách của Kuune."

Ulysses nở nụ cười, ngước nhìn bầu trời. Đó là bầu trời xanh thẳm.

"Kuune, ba ngày sau tớ sẽ kết hôn với anh Juugo. Đây nhất định là điều tốt nhất... Kết hôn với anh Juugo dưới hình thức này, nhất định là tốt nhất..."

Đến đây, Ulysses không nói tiếp nữa.

"Kuune, cảm ơn cậu đã đưa tớ về."

Rốt cuộc cho đến khi về tới khách sạn cao cấp nơi nhóm Ulysses nghỉ lại, suốt cả quãng đường vẫn không ai nói một câu nào. Trước cửa khách sạn, Kuune tạm biệt Ulysses.

Cuối cùng Kuune thẫn thờ đi bộ một mình trên phố, trong đầu rối như tơ vò. Mặt trời chói chang chẳng biết từ lúc nào đã biến thành tà dương, cảnh phố xá cũng chuyển thành cảnh sắc bờ sông.

"Ây chà, sao thế kia? Trông khá là mất tinh thần nhỉ, thiếu nữ đằng kia."

Kuune phắt cái ngẩng mặt lên. Chỉ thấy ở đó có một người phụ nữ mặc đồ bảo hộ lao động liền thân, tay cầm bút đối diện với giá vẽ tranh sơn dầu.

"...Chị Sumi, chị đang làm gì thế?"

Bà chị quen mặt trong mạng lưới "Iki" nở nụ cười rạng rỡ.

"Như em thấy đấy, đang vẽ tranh sơn dầu. Chị đang luyện vẽ phong cảnh."

Kuune nhìn vào bức tranh, vẽ quả thực rất tệ.

"Kuune, rốt cuộc là bị làm sao thế? Có việc gì thì có thể tìm chị đây bàn bạc nhé. ...Không, em vẫn nên tìm chị nói chuyện đi. Mấy hôm trước chị giúp một thanh niên phiền não tư vấn, kết quả thất bại rồi. Giờ đang muốn thử thách lại lần nữa."

"Thử thách lại việc tư vấn là làm cái gì?"

"Rất không may, con người chị chưa thành công thì thề chưa bỏ qua."

Trông thấy nụ cười tỏa nắng đó, tâm trạng Kuune bỗng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cho nên Kuune quyết định nhờ chị ấy tư vấn.

"Thực ra em có một người bạn cực kỳ thân, không muốn kết hôn nhưng lại phải kết hôn."

Bà chị lại tiếp tục vẽ tranh, Kuune ngồi xuống bên cạnh chị ấy, mở lời.

"Là hôn nhân chính trị à?"

"Em cảm thấy chắc là thế, vì hôn sự này cứ cảm thấy có gì đó không đúng."

"Ra là vậy, Kuune cũng cảm thấy không đúng, vậy thì nhất định là khá đáng ngờ nhỉ."

"? Vậy sao? Em đã phải nghĩ rất nhiều mới rút ra kết luận này đấy."

Kuune thực sự cảm thấy như thế, ném về phía bà chị ánh mắt đầy nghi vấn, nhưng bị một câu "Đừng bận tâm" cho qua chuyện.

"Thế rồi sao nữa?"

"Dù chị có hỏi sao nữa... thì cái đó..."

"Chị có thể cảm nhận được một sự quyết tâm nào đó trong mắt Kuune. Không đúng sao?"

Không có gì không đúng. Nhưng mà...

"Nhưng em cảm thấy, làm như vậy sẽ gây phiền phức cho gia đình."

"Cho nên là bỏ cuộc sao? Rõ ràng cảm thấy mình đúng nhưng lại định bỏ cuộc sao?"

"Nếu là bình thường, em nghĩ mình sẽ hành động. Nhưng lần này... nghĩ đến anh hai và bố..."

"Gây phiền phức có ý nghĩa gì, Kuune đã từng nghĩ tới chưa?"

Đột nhiên bị hỏi như vậy, Kuune ngớ người ra.

"Không... chưa ạ."

"Việc quyết định xem có phải là phiền phức hay không, không phải là người trong cuộc, mà là những người xung quanh. Chị cảm thấy nghĩ như em là không tốt. Bởi vì gây phiền phức chính là làm nũng, chính vì bản thân không dám chịu trách nhiệm, cho nên mới gây phiền phức cho những người xung quanh. Cho nên chị cảm thấy không nên làm như thế."

"Vâng."

"Thế nhưng, nếu cho rằng việc mình làm là đúng đắn, chị cảm thấy lại khác."

"Hả?"

"Làm việc đúng đắn, và vì thế mà gây phiền phức cho xung quanh, thì lúc đó điều em cần chính là tin tưởng vào những người ở bên cạnh. Cho dù em có gây phiền phức cho mọi người thì mọi người cũng sẽ tin tưởng em."

"Tin tưởng mọi người?"

"Con người không có cách nào sống một mình được, đôi khi kiểu gì cũng sẽ gây phiền phức cho người khác. Cho nên nói một cách cực đoan, chuyện không gây phiền phức cho ai là không thể nào. Vì vậy chị cho rằng, ý thức như thế này là vô cùng quan trọng."

"Ra là vậy."

"À, còn nữa, ban đầu chị cũng nói rồi, không được làm nũng. Cái đó với việc nhờ vả người khác rồi gây phiền phức cho người khác là không giống nhau đâu."

"Thật... thật phức tạp quá."

Bà chị nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Kuune đang trầm ngâm rên rỉ "Ư ư ư".

"Nhưng không được lấy đó làm cái cớ để không làm gì cả. Ý này em có hiểu không?"

Kuune gật đầu, rồi nở nụ cười.

"Cảm giác sảng khoái hơn nhiều rồi. Cảm ơn chị, chị Sumi."

"Không có gì... À, phải rồi. Chị sẽ tặng cho Kuune - người đã chịu khó tìm chị thương lượng - một món quà tuyệt diệu."

Chị ấy lấy ra một thứ giống như quyển sổ tay từ trong cái túi đặt bên cạnh giá vẽ, xé một tờ rồi đưa cho Kuune.

"? Đây là?"

"Tấm vé đến vùng đất mộng mơ."

"Số điện thoại này ạ?"

"Nói chính xác thì, đây có thể là một tấm vé tàu mộng ảo. Nếu không biết phải đi đâu, thì hãy gọi vào số điện thoại trên đó. Có thể liên lạc được với yêu tinh, yêu tinh sẽ đưa em đến vùng đất Neverland mà người lớn không thể vào được."

"Cảm giác giống như truyện cổ tích nhỉ."

"Đó là vì mục tiêu của chị là trở thành họa sĩ truyện tranh mà lị."

"Em thực sự có thể nhận sao?"

"Biết đâu chừng sẽ vì tấm vé này mà làm phiền đến chị, nhưng chị sẽ vui vẻ chấp nhận sự phiền phức này. Bởi vì hiện tại chị không cho rằng chị đã làm một việc sai lầm. Bất kể là ai và có nói ra lời gì, chị đều cảm thấy ánh mắt của Kuune là đúng đắn."

"Chị Sumi."

"Bố và anh trai của Kuune sẽ thế nào nhỉ?"

Cái đó còn phải nói sao.

"Cảm ơn chị đã chỉ điểm bến mê, chị Sumi."

Thế là Kuune chạy đi.

Để làm những việc mà mình nên làm.

~*~

"Đây là toàn bộ kế hoạch của nhà Konaru."

Yama Sougo thông báo với mọi người như vậy.

Địa điểm nằm ở một căn phòng cách xa nhà Yama, nơi được Quái đạo đoàn "Matsuri" thiết lập làm bản doanh. Ở bên trong, các thành viên chủ chốt của "Matsuri" đứng đầu là thủ lĩnh Yama Sougo tập hợp đông đủ.

Trước mặt tất cả mọi người đều đặt một chồng tài liệu. Đó là bằng chứng ấn chứng cho những lời Sougo vừa nói, ghi chép lại tất cả dữ liệu liên quan đến nhà Konaru.

"Rồi phải làm thế nào, Sougo?"

Nghe xong phát ngôn của Sougo, người đại diện cho toàn thể mọi người đặt câu hỏi với Sougo, là cánh tay phải đắc lực đáng tin cậy nhất của Sougo – Đống lương Fugi Genzou.

Nghe Genzou hỏi, Sougo nhếch mép cười khẩy.

"Không làm gì cả, duy trì hiện trạng."

Mặt Genzou cứng đờ, trong thoáng chốc ông còn nghi ngờ đôi tai của mình. Không chỉ Genzou, tất cả những người có mặt ngoại trừ Sougo đều có biểu cảm tương tự.

"Khoan, khoan đã, Lão đại! Tại sao lại đưa ra kết luận như thế!"

Có một thành viên trẻ tuổi hét toáng lên.

"Hôn sự này đối với chúng ta không có gì..."

"Không, nhưng đối phương giấu chúng ta làm chuyện đó..."

"Vậy trong tình huống này, là chúng ta thua sao?"

Bị hỏi như thế, thành viên trẻ tuổi kia ấp úng.

"...Ý là bị lừa, chịu thiệt thòi sao?"

"Cái này vốn dĩ đã không đúng. Hôn sự này đối với chúng ta mà nói không có tổn thất gì, ngược lại còn có lãi."

"Bị lừa rồi... mà còn có lãi?"

"Đừng bị chuyện ngày mai dọa sợ, hãy tưởng tượng mười năm sau rồi cười đi."

"Sougo, nếu không làm gì cả, thì cậu triệu tập bọn tôi đến đây kể cho bọn tôi nghe mưu đồ của đối phương làm cái gì?"

Bị Genzou hỏi thế, Sougo lộ vẻ mặt như ngậm phải hoàng liên.

"Bởi vì các cậu nếu biết chuyện sau đó, chắc chắn sẽ hận đám Juras, không đúng sao?"

Tất cả mọi người có mặt đưa mắt nhìn nhau.

"Nhìn các cậu bây giờ đều nhao nhao 'bị lừa rồi bị lừa rồi', mùi thuốc súng nồng nặc, cho nên tôi phải nói rõ trước. Cái này gọi là chú trọng trình tự. Khác biệt nằm ở chỗ biết được mưu đồ của đối phương sau khi sự việc đã xảy ra, hay là chấp nhận sự việc trong tình huống đã biết rõ mưu đồ. Cho nên tôi mới thông báo cho các cậu dưới hình thức này ngay bây giờ."

Sau đó Sougo vỗ tay "bốp" một cái, tuyên bố với các đồng bọn:

"Chúng ta sẽ nhìn thấu mưu đồ của đối phương, và tiếp tục chui đầu vào đó."

"Sougo, cậu phát hiện ra từ lúc nào?"

"Phát hiện ra ngay từ đầu rồi. Hơn nữa cũng may tôi bảo bà xã hành động sớm, hiện giờ mới có thể ẩn mình trong bóng tối."

"Bà xã cậu bao giờ thì về?"

"Đã nhờ vả một công việc khác rồi, tạm thời không về được, hôn lễ cũng không thể đến dự."

"Chuyện này không nói cho Thiếu gia biết có sao không?"

"Ta lại chẳng có nghĩa vụ nhất định phải nói cho nó biết."

"Không để Yukihime có mặt cũng là vì nguyên nhân này?"

"Cái này không đúng lắm. Bởi vì tôi ngửi thấy mùi, cảm thấy Yukihime sẽ 'nghĩa vô phản cố' mà giúp đỡ tên ngốc nào đó đấy. Bọn nó đã cất công tự chủ triển khai hành động, chúng ta việc gì phải nói cho bọn nó đáp án một cách chi tiết từng li từng tí?"

Cuộc họp kết thúc, các thành viên tập kết nhanh chóng rời khỏi phòng. Người ở lại chỉ có hai người Sougo và Genzou.

"Cậu làm thế này cứ như là đang bảo vệ người nhà Konaru vậy."

Genzou với vẻ mặt đau khổ lên tiếng đính chính, Sougo cười gian xảo.

"Ừm, là như thế đấy, nhưng nói chính xác thì, cái này là vì một người cụ thể nào đó."

"Lời này giải thích thế nào?"

"Genzou, ta từ nhỏ đã nói mãi rồi. Tự mình suy nghĩ một chút đi, đừng có cái gì cũng hỏi ta."

"Sougo, tôi từ nhỏ cũng đã nói mãi rồi. Nghe cậu khoe khoang là chức trách của tôi."

Hai người đàn ông sát cánh bên nhau đi suốt chặng đường dài từ nhỏ, vẻ mặt giãn ra.

"Ta bảo này Genzou, nếu cuộc hôn nhân lần này thành lập, lúc đối phương nói toạc mưu đồ ra, thì ai sẽ trở thành mục tiêu công kích?"

"Cái này..."

"Cho nên ta muốn làm như thế."

Thế là Genzou chấp nhận.

"Nhưng tôi không hiểu. Lần này cố tình bị lừa thì nhận được lợi lộc gì?"

"Có tổn thất gì không?"

"Tiền bạc sẽ bị cướp mất."

"Tư duy này thực sự quá hẹp hòi. Tiền từ trong kho chúng ta chạy đi, hoặc là bị cướp, hoặc là bị dùng, cái này đều như nhau cả."

"Nhưng đó đâu phải là tự nguyện."

"Cho nên vừa nãy ta mới nói những lời đó."

"Nếu như không biết... à, lại là cái kiểu này sao. Cậu đúng là cái gì cũng thích một mình xông lên phía trước nhỉ."

"Lúc ta xông lên thì không ai có thể theo kịp ta."

"Theo kịp là chức trách của tôi."

"Không để các cậu theo kịp thì không có cách nào ở bên nhau được. Tất cả mọi người trong 'Matsuri' đều tương đương với tay và chân của ta, máu và thịt của ta, người nhà mà ta muốn bảo vệ."

"Tôi biết tôi biết, quay lại chuyện chính. Thế rồi?"

"Gì?"

"Cho nên là, chúng ta có món hời gì?"

"Sự báo đáp phong phú sau khi đầu tư."

"Báo đáp?"

"Nhiều hơn nữa ta sẽ không nói đâu, tự mình nghĩ đi."

"Lại thế."

"Đừng lo. Dù sao gợi ý vẫn luôn ở ngay bên cạnh chúng ta, cậu sớm muộn gì cũng sẽ phát giác ra thôi. Sau đó cậu sẽ cảm thấy, 'A, Sougo hóa ra là có ý này'."

"Thật là, cậu lúc nào cũng thế."

Xưa nay chưa từng có bất kỳ thay đổi nào.

Sau đó, người đàn ông luôn đứng ở phía trước Genzou vui vẻ cười nói:

"Sự việc mà ta có tham dự, sẽ không để cho bất kỳ ai cảm thấy vô vị đâu. Ta sẽ khiến tất cả mọi người vui vẻ cười sảng khoái."

Đây mới là thủ lĩnh Quái đạo đoàn "Matsuri" – Yama Sougo.

"Cậu thực sự cảm thấy không có vấn đề gì chứ, Sougo?"

"Cậu chỉ cái gì?"

"Thiếu gia kết hôn ấy."

"Sao cũng được mà."

"Nguyện vọng của chính nó thì sao?"

"Cái đó ta không quan tâm."

"Cậu đúng là chỉ nghiêm khắc với con trai mình nhỉ."

"Ta đâu có nghiêm khắc mấy, chỉ là đang làm chuyện đương nhiên thôi. 'Suy nghĩ cho con trai' chính là sự độc đoán chuyên quyền, là cái cớ của bậc làm cha mẹ. Ta cũng thế, ta muốn lợi dụng con trai vì sự thuận tiện của bản thân."

"Lương tâm của cậu để đâu rồi hả?"

"Đương nhiên là có rồi, không ai yêu thế giới này hơn ta đâu."

"Tôi đâu có hỏi cậu cái này."

Sougo nói với Genzou đang kinh ngạc:

"Tình hình bên cạnh biến hóa trong chớp mắt, và xung quanh đối với hành động của bản thân cũng y như vậy. Mà trong tình huống này, muốn làm theo ý mình thì chỉ có cách kháng tranh, nếu không làm được thì chỉ có thể trôi theo dòng nước. Đời người sống trên đời chính là như thế, cái này chẳng liên quan gì đến chuyện bố con hay gì cả. Giờ đây thằng đó muốn quyết đoán thế nào, muốn làm gì, ta sẽ không nói ra nói vào. Nó nếu không muốn thì phải thử dùng hành động để thể hiện, khiến ta chấp nhận."

Yama Sougo đứng dậy, cười gan dạ:

"Muốn khiến lòng người lay động, thì cần phải có tình cảm và ý chí của một ai đó. Sự biến hóa đầy kịch tính, thường hay xảy ra vào lúc đắc nhân tâm."