Chương 8: Đàn ông ghét bánh muffin
Đến tận ngày thứ ba mòn mỏi ở biệt thự này, tôi mới nhận được cú điện thoại mong chờ.
Giọng Ren ở đầu dây bên kia lấp lánh sự thỏa mãn trọn vẹn.
Người đàn ông này dường như vô cùng thích thú với trạng thái hiện tại: để người phụ nữ phải chờ đợi trong khi mình thì mải mê làm việc. Một gã nghiện công việc hết thuốc chữa. Đã bốn mươi hai tuổi nhưng vẫn độc thân, và đang là giám đốc một công ty may mặc.
「Em đang làm gì? Mimi.」
「Em làm gì được chứ?」
Tôi tức điên người, nhưng trong lòng lại lợn cợn chút vui mừng khi nghe tiếng Ren, điều đó khiến tôi thấy thật đáng ghét.
「Em vất vả lắm mới xin nghỉ phép được để đến đây. Thế mà anh không đến, định bảo em ở đây làm tạp vụ hay làm quản lý biệt thự cho anh chắc?」
「Đừng nói thế. Anh ban đầu cũng định nghỉ phép mà, nhưng tại đột xuất quá...」
「Thôi được rồi. Tóm lại là bao giờ anh vác xác đến? Ba ngày nghỉ phép trong tuần của em tiêu tùng rồi. Nếu cần thì em gói ghém đồ đạc về luôn đây. Còn tệ hơn chuyến Hawaii lần trước.」
「Chờ chút đi Mimi. Xin em đấy, chờ anh, anh đến ngay đây, nhưng hôm nay anh còn phải gặp người ta nữa. Có hẹn ăn tối rồi, chắc muộn lắm. Ngày mai...」
「Đừng nói là ngày mai anh đến được nhé.」
「Chưa biết được, nhưng tóm lại em cứ ở đó đi, xin em đấy.」
「Không chịu đâu...」
Torii Ren, gã đàn ông này cứ như trẻ con. Nghĩa là, đứa trẻ đang giữ chiếc bánh ngon, dù lúc này không muốn ăn nhưng hễ người lớn định lấy đi là nó lại giãy nảy:
A. Đợi đã. Con sẽ ăn mà, đừng lấy của con.
Nó nhõng nhẽo đòi giữ khư khư, dù không ăn nhưng chỉ cần cầm trong tay là thỏa mãn rồi...
「Anh đến mà, anh đến mà.」
Ren liên tục dỗ dành tôi.
「Ở biệt thự đó một mình cũng là kỳ nghỉ thú vị đấy chứ. Em cứ gọi cho 'Uomasa' bảo họ nấu gì ngon ngon mang đến cho.」
「Kỳ nghỉ thú vị cái nỗi gì, đêm xuống là đám quái xế chạy ầm ầm quanh đây này. Năm ngoái đâu có chuyện này.」
「Ồ.」
「Ghê chết đi được. Anh đến nhanh lên.」
「A muốn đi quá. Nghe giọng Mimi là anh chịu không nổi rồi. Mimi.」
「Gì?」
「Thích em lắm. Yêu em.」
「Nói thế thì sao không vác xác đến đây. Bỏ mặc người phụ nữ tuyệt vời như em, hậu quả thế nào em không biết đâu đấy.」
「Đừng có lôi kéo đám quái xế vào nhé.」
「Chà. Ai biết được. Em thích mấy cậu trẻ trâu bỏ học hơn là mấy ông chú nghiện công việc.」
「Chết tiệt.」
Có vẻ như những lúc nói chuyện kiểu này là lúc Ren thấy hạnh phúc nhất.
「Anh muốn xẻ làm đôi quá. Một nửa cho công việc, một nửa đến chỗ Mimi.」
Giọng nói nghe cũng đầy vẻ mãn nguyện.
「Hứ. Làm thế thì vị càng nhạt thếch chứ được gì. Đồ nhạt nhẽo.」
「A, muốn đi ngay tối nay quá. Nhưng kẹt bữa tối, mai lại phải đi golf tiếp khách...」
「Mấy cái đó bùng đi không được à? Một lần thì có sao, em bị anh cho leo cây ba ngày rồi đây này.」
Tôi biết thừa thói quen của Ren là trưa hay tối đều có tiệc tùng công việc, nên mới nói vậy.
「Làm sao thế được. Thôi, anh sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể.」
Ren định cúp máy, rồi lại hỏi:
「'Uomasa' hôm nay có gì?」
「Hôm qua có cá mòi, họ bảo làm món Tataki được.」
「Em ăn chưa?」
「Một mình em làm Tataki ăn thì có vị gì.」
「Biết rồi biết rồi, thế là có thêm động lực để đến rồi. Vậy nhé. Chờ anh, đừng có ngoại tình đấy.」
「Có đấy! Em ngoại tình cho xem!」
Ren cười sung sướng như không kìm được:
「Bồn tắm ở đó ổn không?」
「Ừ. Sao?」
「Tắm rửa sạch sẽ chờ anh nhé.」
「Chết đi. Đồ ngốc.」
「Nếu rảnh quá thì anh bảo Shimon đến nhé?」
「Shimon đến còn hơn. Xảy ra chuyện gì em không biết đâu đấy.」
「Không không, dễ gì mà xảy ra chuyện được. Thằng đó nó mê em đấy.」
「Trẻ con mà.」
「Trẻ con thời nay ghê lắm.」
「Có chuyện gì thì anh chịu trách nhiệm đấy nhé.」
「Không. Mimi cũng khiêu khích nó mà. Anh thấy hết rồi.」
Lần này đến lượt tôi cười vui vẻ. Shimon, cháu của Ren, là sinh viên đại học đang làm thêm ở công ty của Ren, tôi từng ăn cơm cùng ba bốn lần.
Cậu ta dễ gần, có vẻ cũng hứng thú với tôi, nên tôi và Ren ngầm lấy Shimon làm đề tài để tán tỉnh nhau. Tôi chẳng bận tâm đến gã trai trẻ ranh đó đâu, nhưng dùng để đùa cợt thì rất hợp. Ren vui vẻ cúp máy. Tôi hình dung ra khuôn mặt đầy đặn, có duyên và giàu biểu cảm của Ren. Không phải đẹp trai, dáng người lại đậm, nhưng với tôi đó là người đàn ông hấp dẫn và đáng yêu. Tôi ba mươi mốt, kém anh mười một tuổi, mà lại gọi người đàn ông bốn mươi hai tuổi là đáng yêu thì cũng hơi kỳ.
Tôi cũng bị hấp dẫn bởi cơ thể nóng hổi, da thịt hầm hập như bốc hơi của anh. Khi được anh ôm, tôi cảm thấy như người bị nạn trên biển được cứu vớt, được bao bọc ngay bằng tấm chăn ấm áp khi cơ thể còn ướt sũng. Đang run lẩy bẩy vì lạnh và sợ hãi, răng va vào nhau lập cập, được mớm cho thìa súp nóng, lấy lại nhiệt lượng từ bên trong, huyết thanh trong khắp cơ thể như ấm lại.
Sex với Ren giống như được đội cứu hộ chăm sóc vậy.
Tôi thích điểm đó.
Đó là sự tinh tế.
Tôi không có quá nhiều kinh nghiệm, nhưng từ chút ít trải nghiệm của mình, tôi nhận ra "sex tuyệt vời" không giới hạn ở tuổi tác. Người lớn tuổi cũng có người dở tệ, người trẻ cũng có người tài năng, có vẻ đó là vấn đề của trí tưởng tượng và sự tinh tế. Đàn ông đầu óc ngu si hay thiếu sự quan tâm thì không thể làm tình giỏi được.
Chỉ có điều Ren thích sex nhưng cũng quá yêu công việc. Đó mới là chỗ phiền phức.
Tôi tốt nghiệp trường thiết kế, đi làm ở doanh nghiệp một thời gian rồi bắt đầu viết bài thời trang, sau đó nghỉ việc chuyển lên Tokyo. Vốn thích vẽ thiết kế nên dần dà tôi trở thành họa sĩ minh họa, tiện thể viết lách luôn, công việc bận rộn, một mình một thân vẫn sống khỏe.
Tôi gặp Torii Ren ở Tokyo. Tôi đến phỏng vấn cho tạp chí, thấy hợp nhau nên xong việc thì đi uống rượu.
Hôm sau, khi tôi vẫn đang ngủ ở căn hộ, điện thoại reo.
Anh sắp về Osaka rồi. Muốn gọi chào em một tiếng.
Giọng Ren vui vẻ.
Tối qua vui lắm. Cảm ơn em. Lần sau uống ở Osaka nhé, khi nào đến thì gọi cho anh. Mình uống thong thả.
Ren kết hôn sớm, có một con gái rồi ly dị, giờ sống độc thân. Nghe đâu hồi đó anh quá mải mê công việc nên vợ bỏ, nhưng cũng chẳng rõ thực hư. Chỉ biết Ren là người đàn ông khéo miệng, có duyên nên dễ được phụ nữ có cảm tình. Đàn ông Nhật Bản nhìn chung vụng ăn nói, nên một người lưỡi dẻo như anh chắc hẳn là nổi bật.
Anh thích kiểu phụ nữ xương xẩu, tính tình sảng khoái như em. Õng ẹo quá anh không chịu được. Công ty anh làm đồ theo phong cách thanh lịch nữ tính, nhưng cá nhân anh thì thích kiểu boyish. Nhất là con gái mặc áo khoác da mà hợp thì anh chịu không nổi.
Lúc gặp anh ở Osaka, vì đang giữa mùa đông nên tôi mặc áo khoác da đen, quần nhung kẻ nâu đậm, chẳng có tí gợi cảm nào, thế mà khuôn mặt Torii Ren lúc nói câu đó trông thật sự thích thú, đôi mắt ngập tràn vẻ dâm đãng dính dấp, đôi môi dày trễ xuống lỏng lẻo, nhìn là biết háo sắc. Anh nhìn tôi mê mẩn với khuôn mặt đó, hoàn toàn không phòng bị.
Tôi thích sự không phòng bị đó.
Không phòng bị với cái gì? Là không phòng bị trước việc bị tôi coi thường. Trong thế giới này, ý thức sợ bị người khác coi thường làm lòng người cứng lại như cái sống tàu xã hội vậy.
Tôi thích Torii Ren vì anh thản nhiên vứt bỏ điều đó, không ngần ngại để lộ sơ hở cho người ta coi thường.
Không những thế, tôi còn cảm nhận được sức hấp dẫn tình dục kiểu người cứu hộ ở anh, nên:
Ngủ cũng được.
Tôi nghĩ ngay lập tức.
Thực tế phải mất nửa năm mới đến giai đoạn đó. Ren bảo "Muốn cưới thì cưới", nhưng mối quan hệ gặp gỡ ở Tokyo hay Osaka này đã kéo dài khoảng ba năm.
Câu nói của Ren "Ở biệt thự đó một mình cũng là kỳ nghỉ thú vị đấy chứ" là thật, Ren thích biển nên đã xây một căn biệt thự khá cầu kỳ trên ngọn đồi ở rìa một làng chài hẻo lánh tại Okayama. Tôi chưa đến Địa Trung Hải bao giờ, nhưng cảm giác ngôi nhà này mang phong cách nhà nông thôn châu Âu nhìn xuống biển. Nghe nói anh nhờ kiến trúc sư Osaka thiết kế, gạch lát sân trước đặt từ công ty gạch địa phương.
Sảnh vào rộng lát đá mát lạnh.
Sân sau là bãi cỏ bao quanh bởi cây cối, từ đây cũng nhìn thấy biển. Tàu bè qua lại tấp nập trên vùng biển nhiều đảo Seto, khiến người ta cảm giác như lịch trình tàu chạy quá dày đặc.
Bao quanh ngôi nhà là tường đá và cây cối, mấy năm nay cây cối mọc um tùm che kín cả ngôi nhà. Trông như lâu đài của công chúa ngủ trong rừng, nên mỗi năm vài lần thợ làm vườn ở làng bên lại đến cắt tỉa.
Trong làng có cửa hàng cá tên "Uomasa", gọi điện là họ mang cá tươi đến, hoặc chế biến sẵn rồi giao tận nơi. Tuy là cảng cá nhưng nghề cá có quy định ngặt nghèo, có những loại không được đánh bắt, nên ngư dân cũng phải ra cửa hàng cá mua cá.
Trên nền gạch trắng sân trước có bức tượng nữ thần bằng đá cẩm thạch hồng, vòi phun nước đang hoạt động. Cửa chớp màu đỏ gỉ sắt gắn trên tất cả các cửa sổ, chỗ hết bãi cỏ là lối đi lát đá gọn gàng. Đến cả tay nắm cửa trắng ở lối vào cũng được làm cầu kỳ. Nhà có hai phòng ngủ, hai phòng tắm vệ sinh, phòng ăn và bếp, bước vào là phòng khách. Cả hai phòng ngủ đều ở tầng hai để ngắm biển.
Mùa hè ở đây nóng, nhưng tràn ngập mùi biển cũng hay. Đi bộ khoảng bốn, năm trăm mét là có khách sạn nghỉ dưỡng và nhà nghỉ, nghe đâu những người sành sỏi đều biết phong cảnh biển Seto nhìn từ vùng này là đẹp nhất.
Ren bảo giấc mơ của anh là "biệt thự nhìn ra biển". Tuy nhiên, cũng giống như chuyện phụ nữ, hễ nghĩ rằng:
Nó ở đó.
Là anh có thể thỏa mãn mà không cần thực sự đến nơi. Bản thân anh thì bảo:
Không, không, tất nhiên là phải đi mới vui chứ. Nhưng tại bận quá mà.
Dù vậy năm ngoái hai người cũng ở đây được ba ngày.
Sáng ra tắm vòi sen, đi chân trần trên bãi cỏ đẫm sương, uống cà phê nóng và ăn bánh mì nướng bơ tỏi. Tôi cũng bắt đầu thích biệt thự này.
Đi xuống các bậc đá từ sân sau, đi bộ qua con đường mòn xuyên qua bụi rậm là ra đến bãi biển. Bãi biển này cách xa bãi đậu tàu cá nên không có váng dầu máy. Nhưng dĩ nhiên không phải biển xanh như các đảo Nam Thái Bình Dương, sóng vỗ vào bờ có màu trà đỏ. Dù vậy vẫn có khách tắm biển. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng bơi ở đây.
Buổi trưa ăn sashimi của "Uomasa". Tôi dùng đầu cá nấu súp miso.
Ăn trưa xong, đến chiều tối hai người cùng tưới cỏ hoặc đi tắm.
Xen kẽ vào đó, Ren liên tục gọi điện về công ty. Buổi tối đi ăn ở khách sạn, vừa uống Campari Soda vừa đùa:
Sao anh bỏ vợ thế?
Thật thú vị.
Tại oán niệm đấy.
Ren cười nhăn nhở.
Oán niệm?
Vợ anh á, không có công việc riêng như Mimi... không, thế cũng được, anh không quan trọng chuyện đó. Cứ ở nhà đường hoàng, ngày ngày cười tươi vui vẻ là được, nhưng chắc thấy không thoải mái nên toàn kêu ca, cái đó biến thành oán niệm. Người có oán niệm khó sống cùng lắm. Dần dần anh thấy mệt.
Tôi ấn tượng với từ "oán niệm". Càng thích Ren hơn. Tôi nghĩ cứ thế này cả đời không cần cưới xin cũng được. Ren gật đầu:
Đúng đúng. Kết hôn là phải có gia đình. Mà gia đình thì gợi cảm... à không, nói đúng hơn là thô tục lắm.
Gợi cảm thì tốt chứ sao.
Ừ, gợi cảm là thượng hạng rồi. Hợp nhau ghê ha.
Nhưng thứ chúng tôi cho là thượng hạng hơn cả gợi cảm là "háo sắc". Anh là người cứu hộ háo sắc. Tôi thích sức nặng cơ thể của Ren, sức nặng dính dấp, tràn đầy đến từng ngóc ngách, nặng trịch và sền sệt như mật ong. Mở toang cửa sổ phòng ngủ, nghe tiếng cửa chớp đập rầm rầm trong gió đêm, tôi - kẻ bị nạn - rất thích được cuộn tròn trong tấm chăn của người cứu hộ là Ren.
Khi gió chiều nổi lên, tôi đi tắm, lục tủ lạnh lấy thịt đông ra làm bít tết ăn. Ở đây có tivi (Ren đến biệt thự vẫn lo chuyện thế tục nên hay xem tivi và gọi điện thoại), nhưng khi ở một mình tôi không bật.
Khoảng tám giờ, bỗng tiếng xe máy ầm ĩ vang lên, tiếng đàn ông huyên náo, liên tiếp mấy chiếc xe máy gầm rú chạy qua. Tôi giật mình thon thót.
Rồi lại tiếng xe đến gần từ phía bên kia, chạy vòng quanh nhà rồi xa dần. Có vẻ chúng leo lên từ con dốc sau nhà, chạy một vòng quanh nhà rồi đi xuống.
Tôi thấy bất an như bị bao vây. Nghĩ đến chuyện bị người ta biết trong nhà chỉ có một người phụ nữ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, tôi chạy chân trần khắp nhà đóng chặt tất cả các cửa chớp.
Thấy mình lo sợ vẩn vơ một mình thật ngốc nghếch, tôi đâm ra ghét Ren. Nhắc đến ghét, lần trước hẹn nhau đi Hawaii, đến sát giờ máy bay cất cánh Ren vẫn chưa xuất hiện. Tôi van nài nhân viên đợi giúp như sắp khóc, đúng lúc tưởng tiêu tùng rồi thì Ren mồ hôi nhễ nhại, quần áo xộc xệch chạy ào vào. Chúng tôi vừa vào thì cửa đóng, máy bay bắt đầu lăn bánh.
Bộ dạng như thế nên anh mệt rũ rượi, lên máy bay là ngủ li bì, đến Hawaii cũng chỉ toàn ngủ. Cả hai đều cáu kỉnh, sự khó chịu cứ tăng dần:
Thôi, chán quá! Thế này là thế nào. Bận bận bận, bận bận bận, lúc nào cũng bận. Em nghe từ bận của anh đến phát ngán rồi.
Sau trận cãi nhau to, tôi sụt sịt khóc.
Thôi mà, đừng nói thế. Tại ở bên Mimi nên anh mới có thể ngửa bụng ra ngủ thế này được chứ... Ren dỗ dành, nhưng đến cuối câu thì giọng lại nhão ra, lại sắp ngủ gật nữa rồi.
Rốt cuộc mấy ngày ở Hawaii chỉ để đi ngủ.
Nhớ lại chuyện đó, tôi càng thấy ghét Ren. Anh ta tưởng tôi là "người đàn bà chờ đợi" chắc, coi thường nhau quá. Ngay cả việc anh ta gọi điện tôi cũng thấy bực. Không đến được thì khỏi gọi cũng được. Đến thì gọi còn nghe được.
Nếu gọi chỉ để từ chối thì ngay từ đầu đừng có hứa hẹn, đừng có ấn định ngày giờ làm gì.
Tiếng xe máy vừa xa dần lại gần, có vẻ chúng đã mở cái cổng sắt ren hoa của sân vườn. (Cái chốt cổng này ở ngoài cũng mở được). Tôi lo sợ tắt đèn phòng khách. Tôi không muốn chúng biết có người ở trong. Ánh đèn pha sắc lẹm chiếu loạn xạ qua khe cửa chớp, tiếng la hét vang lên, tôi sợ hãi. Lén nhìn qua cửa kính lối vào, tôi thấy trên mũ bảo hiểm của gã gần nhất có dòng chữ "Raki Rengo" (Liên minh Lạp Quỷ). Khoảng bảy, tám chiếc xe máy tụ tập trong sân một lúc, reo hò rồi cùng rồ ga phóng đi.
Tôi tìm hộp chìa khóa, khóa cổng vườn lại rồi nằm xuống giường, nhưng bình thường chưa bao giờ trải qua cảm giác sợ hãi nên tôi hơi sốc. Giọng địa phương nặng trịch của chúng bình thường nghe cũng thiện cảm, nhưng lúc này chỉ thấy ghê rợn.
Sáng ra, tôi nghĩ chắc chúng cũng chẳng có gì ghê gớm, chỉ là đám mê xe máy vui tính thôi.
Biết đâu tại đọc "Sổ tay ma thuật đen" nên tôi mới gán ghép những ảo tưởng kỳ quái cho chúng.
Tuy nhiên cỏ trong vườn bị bánh xe cày nát, gạch lát nứt một chỗ, ghế gỗ bị đổ, chứng tỏ chúng đã chạy xe lung tung trên bãi cỏ.
Tôi gọi điện đến căn hộ của Ren. Anh sống một mình ở căn hộ trung tâm gần công ty. Ren chuẩn bị đi làm:
Sợ lắm hả, tội nghiệp ghê.
Anh nói vậy nhưng không bảo tối nay sẽ đến. Thấy vậy tôi bảo:
Em về Tokyo đây.
Thì anh cuống lên:
Đợi đã. Sao lại về, đợi anh đến chứ, anh đến ngay mà.
Giọng như van lơn.
Nhưng sợ lắm.
Được rồi, thế để anh bảo Shimon đến làm vệ sĩ, tóm lại là đợi anh đi.
Tôi nghĩ anh ta đang coi thường mình.
Hôm đó trời cũng đẹp, tôi chăm sóc vườn tược, dọn dẹp các phòng, ngủ trưa, rồi đi lượn lờ ở "Uomasa". Có cá tráp nhưng không thể chờ Ren chẳng biết bao giờ mới đến, nên rốt cuộc lại mua cá mòi. Cá bạc lấp lánh, thịt săn chắc nên tôi mua nhiều. Nhỡ ngày mai Shimon đến thật... nghĩ thế nên tôi làm bánh muffin đơn giản. Chắc hợp với tụi trẻ hay đói bụng. Mặt trời ngả về tây khá nhiều, tôi đi bơi ở hồ bơi khách sạn.
Ở một mình trong căn biệt thự xa hoa thế này, tôi có cảm giác bất an như cơ thể đang trôi dạt vô định. Không phải của tôi, cũng chẳng phải của chồng... Nói là kết hôn với Ren thì không phải, gọi là tình nhân thì lại nhạt nhẽo quá... Cứ thế này, dù có cơ hội gặp nhau, Ren chỉ cần biết tôi đang ở đó là yên tâm, chẳng thèm đến.
Ren nói xấu vợ, nhưng có lẽ sống với kiểu đàn ông như thế, phụ nữ ai cũng hóa thành oán niệm cả thôi.
Khách sạn có vẻ kín phòng. Ở hồ bơi không gặp người quen nên tôi bơi thoải mái. Có nhiều cô gái trẻ có vẻ ở nhà nghỉ gần đó, bể bơi khá đông đúc.
Tôi khoác áo choàng tắm vải bông xanh lên đồ bơi, tóc vẫn nhỏ nước, đi bộ về biệt thự. Vì phòng tắm ở khách sạn đông quá.
Đội mũ rơm lệch một bên, đeo kính râm đậm màu trở về, tôi thấy một chàng thanh niên đang đứng trước tượng nữ thần cẩm thạch hồng ở sân trước. Là Shimon.
Cậu ta có vẻ vừa đi dạo một vòng quanh vườn và quay lại đó, thấy tôi cậu cười tươi:
「A, chào chị.」
Cậu ta rám nắng đến mức không nhận ra, cảm giác cao lớn hơn, mỗi lần gặp lại thấy đàn ông hơn. Cậu bảo vừa đi tàu Shinkansen rồi chuyển sang xe buýt đến đây. Giống Ren ở chỗ nói chuyện không e dè, nói thẳng suy nghĩ, đúng là người nhà Ren. Cậu cười như không kìm được:
「Vui quá. Đến được đây rồi. Gặp được chị Mimi vui thật. Nhưng chú đến là em về liền đó. Chú bảo mai chú đến.」
「Biết đâu được, lại có việc cho xem.」
Tôi dẫn cậu ra sân sau:
「Ngoài này thoáng gió hơn.」
Tôi nói về căn biệt thự cứ như của mình vậy, rồi đi tắm. Tôi không thật thà như Shimon nên không để lộ vẻ vui mừng, nhưng thực lòng tôi rất vui. So với việc chờ đợi gã người tình chẳng biết bao giờ mới đến, thì nói chuyện với người bảo "gặp được chị vui quá" thú vị hơn nhiều.
Mặc chiếc váy vải xô trắng tinh bay trong gió, đi xăng đan trắng, tôi bước ra.
Trên tay là hai ly Campari Soda lạnh.
Hoàng hôn vừa bắt đầu. Nó lan rộng một cách u ám hơn là đẹp đẽ. Ngồi ghế ngoài vườn nhìn biển, có thể thấy bóng tối đậm dần từ những hòn đảo rải rác trên mặt biển. Giữa trời lại hửng sáng. Chỗ tay tôi cũng sáng.
Lũ quạ tập trung ồn ào ở bụi cây rậm rạp trong rừng bên phải. Đó là ngôi đền ở mũi đất, biển nhìn từ cổng Torii của ngôi đền này trông hơi giống vùng biển đảo nhìn từ di tích Hy Lạp. Cả tôi và Ren đều thích phong cảnh đó, hay đi dạo ở đó.
「Chị đến đây từ bao giờ?」
Shimon hỏi, nhấp một ngụm Campari Soda.
「Ba ngày rồi.」
「Chị đợi ba ngày rồi á?」
Shimon chắc chỉ buột miệng nói, nhưng tôi thoáng căng thẳng, sợ cậu ta nghĩ tôi si tình Ren đến mức chờ đợi mòn mỏi. Nghe như bị coi thường, tôi đáp:
「Cũng không hẳn là đợi ông ấy. Trông chị giống người đàn bà chờ đợi lắm hả? Cậu tưởng chị sẽ chờ sao?」
「Không, nếu chị đến sớm thế thì biết vậy em cũng đến sớm cho rồi, em nghĩ thế.」
Shimon nhìn quanh:
「Nghe bảo có quái xế hay gì đó hả?」
「Liên minh Lạp Quỷ gì đó. Như bọn dở hơi. Nhưng mà sợ thật. Ở một mình sợ lắm. Đúng lúc đang đọc cuốn sách này nên nhớ đến lễ Misa đen.」
Tôi giơ cuốn sách của Shibusawa Tatsuhiko ra, nhấp ngụm rượu đắng đót rồi đọc to bài thơ:
Găng tay màu tro của ta
Luôn luôn, luôn luôn nhúng trong thần dịch tính mệnh
Như thần Hermes ôm lò luyện đan
Tỉnh giấc trong buổi sớm mùa đông khắc nghiệt, khao khát huyễn mộng giả kim
Chiều hè, như phương sĩ Paracelsus
Giấu yêu quỷ trong đoản kiếm, lùa cơn phẫn nộ của học giả khắp phố phường.
Gã pháp sư Paracelsus này có thật đấy.
Trong lúc tôi đọc sách, cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi hay mở chỗ Paracelsus ra đọc nên cuốn sách luôn tự động mở ra ở đó. Tưởng cậu ta nhìn gì, hóa ra cậu ta hào hứng bảo:
「Có tóc bạc kìa.」
Rồi định chạm vào tóc mái của tôi. Chắc là tóc bạc sớm, hoặc do tóc ngắn nên thỉnh thoảng dễ bị thấy. Tôi hất tay cậu ta ra:
「Chị thích tự tìm tóc bạc của mình hơn. Không thích người khác nhìn thấy.」
「Em định nhổ cho chị mà.」
「Không thích.」
「Sờ tóc được không?」
「Đang ướt đấy.」
「Khô một nửa rồi.」
Tôi thoáng nghĩ hay là mình đang bị thằng nhãi này coi thường, nhưng Shimon có vẻ không có ý đó. Cậu chạm vào tóc tôi, dùng ngón tay chải như lược.
「Nào, đi tắm đi, trong lúc đó chị nấu cơm.」
Món cá mòi Tataki mà Ren muốn ăn, rốt cuộc tôi lại ăn cùng Shimon. Shimon đúng kiểu trẻ con, ban đầu bảo ghét cá, chưa ăn cá mòi bao giờ, thế mà chén sạch đĩa Tataki to đùng.
Cá mòi sống tươi rói ăn kèm tỏi gừng mài, thật nhiều hành lá và củ cải ớt (Momiji-oroshi) rất ngon, ăn bao nhiêu cũng được. Thêm món cá mòi tẩm bột rán (Tempura) và nướng muối.
Hôm qua tôi đã ngâm rau Fuki hái trong vườn, nên nấu món cơm Fuki kho.
Chỉ uống chút bia, chúng tôi chủ yếu tập trung ăn cơm và thức ăn.
「Quái xế chưa đến nhỉ.」
「Đừng có làm chuyện nguy hiểm đấy nhé.」
「Không, em nghĩ nếu quái xế đến thì em được ôm chị Mimi mãi.」
Chẳng biết từ lúc nào, "Chị Mimi" đã thành "Mimi" trống không.
Đúng là không thể đỡ nổi cái gia đình này.
Thích ăn gì thì ăn, thích làm gì thì làm, thích nói gì thì nói.
「Cậu thích tôi không?」
「Thích chứ. Nhưng Mimi thích ông chú kia mà.」
「Cũng tàm tạm. Ít nhất là chưa chán. Cậu ghét ông ấy không?」
「Không, không ghét. Có lúc thấy còn đỡ hơn bố mẹ em. Thôi, chuyện người nhà bỏ qua đi. --- Mà nói đi cũng phải nói lại, ông chú đó, Mimi đang đợi mà sao không đến nhỉ?」
「Ông ấy thích cái cảm giác bắt người ta chờ đợi đấy. Trạng thái vừa sốt ruột làm việc vừa nghĩ mình có thể đi bất cứ lúc nào, bất cứ lúc nào, chính là niềm hoan lạc của ông ấy.」
「Chẳng hiểu nổi. Sở thích của người trung niên.」
Hai người cùng rửa bát. Nói cho nhau nghe những thứ mình thích và ghét. Tôi thích quả sung, trò chơi bài "Suy nhược thần kinh", dâu tây sữa, chó, pháo hoa, tin đồn về người khác. Và Nữ hầu tước Merteuil trong "Những mối quan hệ nguy hiểm". Shimon ghét chỗ chật hẹp, báo Asahi, mấy đứa con gái giả nai, mấy cô say xỉn, và ruột bào ngư.
Tôi chợt hỏi:
「Xin được việc chưa?」
「Đấy đấy, em ghét mấy bà cô ra vẻ ta đây hỏi mấy câu đó. Thật ra có quan tâm quái đâu.」
「Thật ra là thế. Thay vào đó, chị muốn nghe chuyện Shimon đã biết mùi con gái chưa hơn.」
「Nhắc mới nhớ...」
Shimon bật cười. Một đêm nọ, cậu lần đầu trải nghiệm với một cô gái, nhưng chuyện đó tình cờ lọt đến tai mẹ cậu qua lời một người bạn, bà mẹ sốc quá khóc lóc rồi nằm liệt giường cả ngày.
「Kỳ lạ thật. Chuyện em trải nghiệm thì có gì đâu, cứ giả vờ không biết có phải hơn không.」
Tôi nhớ lại lúc nói với Ren rằng gia đình là thứ thô tục, nhưng tôi im lặng. Tuy nhiên khi nghe Shimon kể chuyện đó, đương nhiên tôi không phải mẹ cậu ta nên không sốc, cũng không thấy tanh tưởi. Ngược lại bà mẹ khóc lóc kia mới tanh tưởi.
Vừa uống Whisky Soda mát lạnh, tôi và Shimon vừa bày bài lên bàn chơi "Suy nhược thần kinh".
Tôi tự nghĩ ra thuật ghi nhớ riêng nên khá tự tin món này, lật bài tanh tách, thu về cả đống.
Sợ gió thổi bay bài nên chúng tôi đóng cửa sổ, nhưng trời cũng không nóng lắm.
Vì đóng cửa nên không nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng hơn thế nữa, tôi đang mải mê với trò "Suy nhược thần kinh".
「Này. Nghe thấy gì không?」
Shimon vỗ tay tôi.
Nhắc mới để ý, tiếng động cơ đang đến gần.
「Đến rồi đấy.」
Shimon mở cửa sổ. Qua bụi cây trong vườn, ánh đèn pha xếp hàng bên kia cổng, Shimon đi ra cửa chính. Tôi hỏi "Có sao không?", cậu không trả lời, dựa người vào cổng sắt, nói to:
「Chào buổi tối.」
Đám đàn ông bên kia có vẻ đang đáp lại gì đó.
Tôi bật tivi lên. Tôi nghĩ lúc này làm ra vẻ trong nhà có nhiều người thì tốt hơn.
「Chỗ này không đi qua được đâu, có bụi rậm mà, xin lỗi nhé nhưng đừng băng qua vườn.」
Shimon nói gì đó. Không biết nói chuyện thế nào mà đám xe máy rời khỏi cổng sắt, bắt đầu xuống dốc. Tôi tưởng chúng lại chạy vòng quanh nhà như đêm qua, nhưng chúng cứ thế xuống dốc và đi xa dần.
"Bọn này tùy hứng lắm", Shimon vừa nói vừa kể: bảo "đừng vào vườn" thì chúng cãi lại "vào thì làm sao", cậu bắt chước giọng điệu đó có vẻ thích thú. Cậu bảo toàn bọn mười bảy, mười tám tuổi.
Shimon có vẻ thảnh thơi, nhưng tôi thì căng thẳng, sợ Shimon bị làm sao, nói quá lên thì toát cả mồ hôi tay. Nếu là Ren thì tôi không lo thế này, nhưng sự trẻ trung của Shimon khiến tôi lo bò trắng răng rằng cậu sẽ khiêu khích đám thanh niên cùng trang lứa.
Tắt đèn cửa, Shimon bước vào, tôi lao đến:
「May quá!」
Vòng tay ôm chặt lấy eo Shimon. "Sợ chết đi được."
「Tại say nên em mới dám nói thế. Chứ tỉnh thì không biết thế nào.」
Shimon vừa nói "Say rồi nên làm gì em không biết đâu đấy" vừa ôm vai tôi định hôn. Tôi luồn người thoát ra:
「A. Shimon ăn bánh muffin không?」
Tôi mang ra rổ bánh muffin nho khô chất đầy. Món bánh làm từ bột mì, bột nở, trứng, sữa, dầu salad trộn lên rồi nướng lò này, làm đơn giản mà trông đẹp mắt, có vẻ ngon. Shimon bảo:
「Không. Em ghét mấy thứ đó lắm.」
--- Nhắc mới nhớ, Ren cũng thế, ăn món tôi nấu thì khen ngon, nhưng có vẻ ghét bánh ngọt.
Ngủ ở hai phòng riêng biệt, Shimon có vẻ mệt nên ngủ ngay, không nghe tiếng động gì.
Hôm sau trời đổ mưa.
Dự định đi bơi ở hồ bơi khách sạn cùng Shimon thế là đi tong.
「Mưa thế này có đánh golf không ta. Ông chú kia, có đến không nhỉ.」
Shimon có vẻ chỉ quan tâm xem Ren có đến hay không. Cậu lơ đãng nhìn ra cửa sổ:
「Tối qua em uống nhiều quá.」
「Nhiều thế à?」
「Nửa đêm em xuống uống tiếp.」
「Chà chà.」
「Nửa đêm mưa bắt đầu rơi, em vừa ngắm mưa vừa uống. Nghĩ lung tung. Định dựng Mimi dậy nói chuyện.」
Tôi đang rán trứng ốp lết cho bữa sáng.
「Mà so với nói chuyện thì em muốn ngủ hơn. Nhưng em không làm thế, vì ông chú kia đang mong đợi điều đó. Làm đúng theo ý đồ của ông chú thì em ghét, ha.」
Tôi nghĩ Shimon nói có thể đúng. Ren vừa sốt ruột lo Shimon và tôi có chuyện gì, vừa tận hưởng điều đó, rồi lại lấy cớ bận việc để càng lao đầu vào công việc hơn. Cảm giác như tâm trí anh luôn ở bên này, nhưng điều đó lại biến thành năng lượng khiến anh càng không đến. Có khi tôi đang bị lợi dụng cho niềm đam mê công việc của Ren.
Shimon, có lẽ do uống nhiều và do trời mưa, mặt mày xanh xao, sưng húp.
Tượng nữ thần cẩm thạch hồng ngoài vườn ướt đẫm bóng loáng trong mưa, nền gạch phản chiếu bóng lá xanh, chỉ có tiếng mưa bao trùm, tôi bất chợt nói:
「Shimon. Hôm nay hai đứa mình cuốn gói khỏi đây đi? Chị không chờ nữa.」
「Ừ.」
「Đi đâu đó đi, hai đứa mình.」
「Được thôi.」
Bên cửa sổ mưa bay, tôi ôm chặt lấy eo Shimon. Tóc và môi Shimon đều mềm mại.
Không có bánh mì ăn kèm trứng ốp lết. Tôi chợt nghĩ hay dùng bánh muffin thay thế, rồi nhận ra chính tôi cũng chẳng thích bánh muffin cho lắm. Chỉ vì làm trông đẹp mắt nên tôi làm để tự thỏa mãn bản thân mà thôi.
Hành lý chẳng có gì. Chỉ mang theo đồ trang điểm, ít quần áo, cuốn sách của Shibusawa Tatsuhiko --- à và còn một MÓN ĐỒ lớn hơn nữa, là Shimon --- tôi rời khỏi căn biệt thự tuyệt đẹp nhìn ra biển này. Mưa không tạnh, tàu thuyền vẫn qua lại trên vùng biển mịt mù.
[Nữ hầu tước Merteuil]: Nhân vật phản diện trong tiểu thuyết “Những mối quan hệ nguy hiểm” (Les Liaisons dangereuses), một góa phụ quý tộc thao túng đàn ông bằng tình dục.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
[Shibusawa Tatsuhiko]: Nhà văn, dịch giả nổi tiếng Nhật Bản (1928–1987), người giới thiệu văn học khiêu dâm, tà giáo phương Tây vào Nhật Bản. Tác phẩm “Sổ tay ma thuật đen” là tuyển tập tiểu luận về huyền học. [Nữ hầu tước Merteuil]: Nhân vật phản diện trong tiểu thuyết “Những mối quan hệ nguy hiểm” (Les Liaisons dangereuses), một góa phụ quý tộc thao túng đàn ông bằng tình dục.