Jibun o make hiroinda to omoikondeiru sudeni shōrizumi no osananajimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

One shot - Chương 1.2

Chương 1.2

“Aaahh, tại cậu đó, Kanata-kun!! Tại cậu mà bọn mình trễ tàu mất rồi!”

Tôi - Takabane Kanata - đang phải hứng chịu cơn thịnh nộ của cô bạn thanh mai trúc mã Himemiya Manaka. Cô gái sở hữu mái tóc vàng mượt như lụa và đôi mắt xanh biếc phồng má lên, liên tục cằn nhằn.

Có lẽ vì là con lai mang một phần tư dòng máu phương Tây nên trông cô xinh đẹp tựa con búp bê sống, chứa đựng những nét tinh tuý nhất của Nhật Bản và các nước phía Tây bán cầu.

Tôi dám cá rằng chẳng ai trong đất nước Nhật Bản này xinh bằng bạn thuở nhỏ của tôi đâu… không, cả thế giới cũng chẳng sánh bằng.

Cơ mà nói huỵch toẹt ra suy nghĩ này thì xấu hổ lắm, nên tôi chưa bao giờ dám khen.

“Bọn mình sẽ lên chuyến sau luôn, nên là không sao đâu.”

“Nhưng bọn mình sẽ đến lớp sát giờ đó!!”

Nhà tôi và Manaka ngay sát vách, do đó chúng tôi sáng nào cũng theo nhau cắp sách tới trường.

Đen đủi thay, hôm nay tôi dậy muộn nên cả hai đứa đều đã lỡ chuyến tàu quen thuộc.

Mà dù có thế thì bọn tôi vẫn còn một chuyến nữa để đến trường, nên cô ấy mắng tôi thậm tệ thế làm gì cơ chứ.

“Kanata-kun, cậu nhận ra lỗi của mình chưa?”

“Rồi mà.”

“Thế thì tặng tớ một nụ hôn thay lời xin lỗi đi.”

Manaka đặt ngón trỏ lên môi, nở nụ cười tinh nghịch.

Cô ấy lúc nào cũng trêu tôi như thế.

Dù cả đã lên cấp ba, Manaka vẫn dám nói mấy câu sến súa với tôi…. hẳn là vì cô ấy không coi tôi như người khác giới.

“Còn lâu nhá!”

 “Thế cậu không muốn hôn tớ ư, Kanata-kun?”

Manaka khúc khích cười. Tôi chẳng biết tại sao cô ấy lại thích trêu tôi đến thế nữa.

Mà Manaka cũng đã hôn ai bao giờ đâu.

“À đúng rồi, nhắc đến hôn thì… cậu đọc phần mới của “Amakiss” hôm qua chưa?”

Sau khi thoả mãn với phản ứng của tôi, Manaka lập lái cuộc trò chuyện sang manga.

Thú thực thì tôi không ghét bị trêu, nên không nghĩ nhiều mà hùa theo cô ấy luôn.

“Chưa. Tớ đọc theo tập mà. Ở phần mới có biến à?”

“Amakiss” là một bộ manga tình cảm phát hành hàng tuần trong tạp chí.

Câu chuyện xoay quanh mối tình tay ba, khi mà nữ sinh chuyển trường và cô bạn thanh mai trúc mã “tranh giành” nam chính ngốc nghếch.

Nói thật, tôi không thích bộ truyện đó lắm.

Cơ mà Manaka tuần nào cũng ngóng bộ manga đó… Vả lại theo dõi cũng không quá tệ, nên tôi quyết định đọc cùng cô ấy luôn.

“Thì, cậu thấy đó—”

Ở phần mới nhất, nhân vật “bạn thuở nhỏ” mà Manaka yêu quý đã bị nam chính ruồng bỏ.

…Giá như cô ấy spoil ít hơn thì tốt biết bao… dù tôi biết chính tôi là người đã lỡ miệng hỏi.

“Sẽ rất kì quặc nếu bạn thuở nhỏ thua một đứa con gái tự dưng xuất hiện trước mặt nhân vật chính, đúng không?”

“Ờm, manga mà… Tớ nghĩ có khi việc nam chính với nữ sinh kia yêu nhau say đắm từ sớm có khi lại là flag cho sự kiện “đảo ngược tình thế” sau này ấy chứ.”

“Muu, tớ cũng nghĩ thế, nhưng….”

Manaka bực bội bĩu môi.

Cá nhân tôi thực ra đã đoán trước được cốt truyện rồi nên cũng không quá bất ngờ.

“Vẫn còn vài chương nữa thì truyện mới hết cơ, nên ý cậu là có thể bạn thuở nhỏ sẽ giành chiến thắng, đúng không?”

“...Ừ!”

Manaka gật đầu, nở nụ cười đầy tự tin như thể cô đã biết chắc nhân vật nào sẽ được nam chính chọn.

Khi còn đang mải mê bàn tán, chúng tôi chợt nhận ra cả hai đã đến trường rồi.

 

Manaka ngồi ở vị trí bên phải tôi.

Vừa mới ổn định chỗ ngồi, giáo viên chủ nhiệm đã bước vào lớp, bắt đầu ca học sáng.

Tuy nhiên, ca học hôm nay có gì đó khác hẳn mọi khi.

“Các em! Lớp chúng ta có học sinh mới!” - Giáo viên chủ nhiệm bất ngờ thông báo.

Có học sinh chuyển đến vào giữa tháng tư sao… Lạ ghê.

Hẳn là trong lớp ai cũng có suy nghĩ giống tôi nên mới xì xào bàn tán như vậy.

Cánh cửa mở ra, một nữ sinh với mái tóc đen dài ngang vai bước vào. Cô ấy toát lên vẻ gọn gàng, trầm lắng.

“Tớ đến từ— Tên tớ là Amasawa Sayuri.”

Tôi vô thức mở to mắt, không phải vì cô ấy xinh.

“Ngồi ở ghế gần cửa sổ nhé em.”

“Vâng ạ.”

Bạn ấy chậm rãi bước tới chiếc ghế cạnh cửa sổ… đồng thời là vị trí bên trái ngay cạnh tôi.

Rồi, cô mỉm cười.

“Bọn mình học chung lớp sao? Bất ngờ ghê.”

“..Đúng thế. Tớ không ngờ luôn đấy. Rất vui được gặp cậu.”

“Ừ, tớ cũng rất vui khi được gặp cậu!”

“Eh!? Chờ đã!! Kanata-kun, hai cậu đã gặp nhau ở đâu thế?” - Tiếng thét thất thanh của Manaka bất thình lình vang lên từ chỗ ngồi bên phải tôi.

“Bọn tớ gặp nhau bảy tuần trước á…”

Tuần trước, tôi tình cờ thấy cô ấy bị lạc đường nên đã giúp một tay. Sự thật chỉ có thế, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy ngập ngừng khi giải thích với cô bạn thuở nhỏ.

“Bạn ấy bị lạc nên tớ tới giúp thôi.”

“Tớ đã lường trước được chuyện bọn mình sẽ học cùng trường… nhưng không ngờ là lại chung lớp thế này!”

Amasawa vỗ tay, nói với giọng đầy vui vẻ.

“H-Hừ.”

Trái ngược với Amasawa, chẳng rõ vì sao Manaka lại chưng ra vẻ mặt không mấy dễ chịu.

◇◇◇

Tôi - Himemiya Manaka - đã thân với một cậu bạn từ khi còn bé.

Cậu ấy rất cao, ngầu, thông minh, và tốt bụng, trêu đùa cậu ấy cũng rất vui nữa.

Tên cậu là Takabane Kanata.

Tôi yêu Kanata-kun. 

Tôi nhận thức rõ tình cảm này, thế nhưng lại chẳng nhớ bản thân bắt đầu để ý cậu ấy từ khi nào.

Suốt từ bé đến giờ, tôi vẫn luôn thích được chơi đùa cùng Kanata-kun.

Hồi tiểu học, khi bị bắt nạt, chính Kanata-kun đã đứng ra bảo vệ tôi. Và rồi, trước cả khi lý trí kịp nhận ra, con tim tôi đã biết nhảy nhót, rung rinh mỗi lần nhớ về cậu.

Rồi, tôi lại cùng Kanata-kun bước vào cấp hai...

Ngắm nhìn tấm lưng ngày một vững chãi của cậu ấy, tôi chợt nhận ra:

A, mình thực sự yêu Kanata-kun mất rồi.

Tôi đã đinh ninh rằng tình cảm Kanata-kun dành cho tôi còn sâu đậm hơn cả tôi dành cho cậu ấy, nên tôi quyết định sẽ chờ, chờ ngày cậu ấy tự mình thổ lộ thứ cảm xúc mãnh liệt kia.

Và thế là tôi đã đợi, đợi, đợi mãi.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã bước vào năm hai tại ngôi trường cấp ba rồi.

Quái lạ…

Sắp đến lúc cậu tỏ tình rồi chứ, Kanata-kun?

Năm sau là bọn mình vào đại học rồi đó, cậu biết không?

Tôi không chắc cả hai sẽ học cùng trường đại học hay không, nên tôi chỉ còn một năm nữa thôi.

H-Hơ…?

Lẽ nào, không lẽ nào… trước giờ cậu ấy luôn chỉ gắn cho tôi cái mác “bạn thuở nhỏ”?

Không phải vậy đâu, đúng chứ?

Kể cả có nói: “Hôn tớ đi” để trêu Kanata-kun, cậu ấy vẫn không có chút phản ứng ngượng ngùng hay xấu hổ. Phải chăng… trực giác của tôi là đúng…?

Đ-Đùa thôi.

Ngay cả khi cậu ấy chỉ coi tôi là bạn thì tôi vẫn là người thân thiết nhất với Kanata-kun mà!

Xung quanh Kanata-kun chẳng có bạn nữ nào hết, nên người Kanata-kun yêu chỉ thể là tôi mà thôi!

Bạn thuở nhỏ chỉ “thua” ở thế giới giả tưởng.

Thực tế mà nói, việc được ở bên người chúng ta yêu từ bé và hiểu rõ về họ đem lại lợi thế cực kì áp đảo.

Ngoài ra, tôi vẫn còn một năm phía trước mà, nhỉ?

Phần thắng gần như đã nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, trừ khi có bạn nữ xinh xắn nào đột nhiên chuyển đến lớp…

“Tớ đến từ— Tên tớ là Amasawa Sayuri.”

Có bạn chuyển đến thật kìa.

N-Nhưng chắc gì Kanata-kun đã xiêu lòng trước cô ấy…

Hơn nữa, khả năng cô gái kia không thích Kanata-kun đâu…

“Bọn mình học chung lớp sao? Bất ngờ ghê.”

“..Đúng thế. Tớ không ngờ luôn đấy. Rất vui được gặp cậu.”

Eh?

Kịch bản “nam chính gặp nữ chính” đã diễn ra mà tôi không biết ư?

Một bạn nữ xinh đẹp Kanata-kun vô tình gặp ở nhà ga hóa ra lại là học sinh mới chuyển đến trường tôi, đã thế lại còn được ngồi cạnh Kanata-kun nữa chứ.

Đùa hả trời?

Thế này khác gì phần mở đầu cho một bộ truyện ngôn tình đầy màu hồng đâu?

Đây chẳng phải là màn giới thiệu nữ chính hay sao?

…Vậy, số phận của tôi sẽ trôi về đâu?

Nếu bạn nữ mới chuyển đến kia là nữ chính, thì tôi - nhân vật bạn thuở nhỏ - là… nữ phụ?

Nói cách khác là “nữ chính thua cuộc”?!

Đ-Đùa tí thôi.

Không đời nào ngoài đời thực lại xuất hiện mấy tình tiết như manga được…

“Tớ xin lỗi, Takabane-kun. Tớ chưa có sách giáo khoa… Cậu cho tớ xem chung sách được không? Chỉ vài ngày thôi là đủ rồi.”

“À, thoải mái đi. Tớ không để tâm đâu.”

Tôi nghe ngóng cuộc trò chuyện vang lên bên tai.

Cho cô gái kia… xem chung sách?

Kanata-kun mau chóng dịch bàn sang bên trái, sát với bàn của Amasawa-san.

Khoảng cách giữa tôi và cậu bạn thuở nhỏ bỗng dưng bị nới rộng.

Đôi tai tôi nghe thấy âm thanh răng rắc chói tai, như thể cuộc sống yên bình đã nát tan thành nghìn mảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!