Jibun o make hiroinda to omoikondeiru sudeni shōrizumi no osananajimi

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Tập 1 - Chương 2.1

Chương 2.1

Thấy mấy hôm nay tui chăm chỉ chưa <(“)

Trans + edit: Yuuki

—-————————————————-

Vào một ngày khác, “buổi tập làm tình” ấy lại diễn ra.

Nội dung vẫn là “thử làm tình” với Manaka như hôm trước.

“Hehe, nhìn kìa, đỏ hết cả mặt rùi.” - Manaka nói bằng giọng đầy quyến rũ.

Cô nàng sung sướng ngồi trên đùi tôi, hai chiếc cúc áo trên cùng đã bị tháo ra, để lộ chiếc áo lót trắng và khe ngực sâu thẳm.

Cặp đùi mềm mại của Manaka ép sát vào chân tôi…

“I-Im đê… hôn tớ nhanh lên.”

Manaka nhổm người. Bộ ngực quá cỡ kia cũng vì thế mà khẽ đung đưa theo.

Hương thơm dịu nhẹ thoảng qua.

Tôi vô thức ngoảnh đầu đi.

“Cậu muốn hôn đến thế sao?”

“Ý tớ đâu phải thế…”

Chết, tôi lỡ chối hơi quá rồi.

Nếu cái đà này thì tôi sẽ…

“Không muốn thì để tớ.”

Manaka khẽ thì thầm bên tai. Giọng nói ngọt ngào ấy dường như đã đập tan tất cả lí trí còn sót lại trong tôi…

Nhưng bọn mình đâu phải là một cặp, Manaka…?

Bị ham muốn và dục vọng chiếm hữu, tôi chẳng còn ngần ngại nữa.

Và rồi—-

.

.

.

Cảnh quay lập tức chuyển sang sáng sớm hôm nay.

Chà, đã một tuần trôi qua kể từ ngày tôi bắt đầu “tập làm tình” với Manaka rồi.

Mối quan hệ giữa bọn tôi thực ra chẳng thay đổi đáng kể như tôi phỏng đoán.

Bọn tôi vẫn cùng nhau đến trường, cùng ăn trưa, rồi lại theo nhau dạo chơi sau giờ học như bao ngày.

Thứ duy nhất thay đổi là lịch trình của chúng tôi đã có thêm một mục mang tên “buổi tập làm tình”.

Nhưng đấy là cái tên thôi, chứ mấy hôm đó ôm Manaka là cùng à.

Đúng như tôi nghĩ, không phải ngày nào cô ấy cũng chịu thân mật.

Ít nhất là hiện tại, cả hai đứa vẫn chỉ đang làm quen với tiếp xúc thể xác với người khác giới.

Mà dẫu chỉ có ôm, các “buổi tập” lại có hiệu quả đáng kinh ngạc.

Manaka sở hữu dáng hình rất đẹp. Do đó, kể cả một cái ôm bình thường thôi cũng đủ để khiến bộ ngực đầy đặn đó ép chặt vào tôi.

Cô ấy thậm chí còn thơm nữa chứ.

Chỉ vậy cũng đã đủ để khiến tim tôi đã nhảy nhót loạn xạ rồi.

Ôi, tôi ơi… Tại sao tôi lại có suy nghĩ đen tối thế này với Manaka cơ chứ?

Tôi liếc nhìn cô bạn thanh mai trúc mã đang bước đi bên cạnh.

“Gì thế?”

“Đ-Đâu… không có gì.”

Cay thật. Trông Manaka chẳng có vẻ gì là bận tâm cả.

A, má cô ấy chuyển đỏ rồi, nên bảo là “không bận tâm” cũng không hẳn là đúng, nhỉ?

Nhưng nhìn phản ứng này của cô nàng, cảm giác như cô chỉ lợi dụng các buổi đó để trêu tôi hoặc skinship thôi.

AA, mâu thuẫn vãi nhái!

Dù đôi khi cô ấy vẫn trêu tôi hơi quá đáng, nhưng vẫn thật bất ngờ khi một người được mệnh danh là “con ngoan trò giỏi”, “ngây thơ trong sáng” như Manaka lại rủ tôi làm tình.

Về phía tôi, được skinship với người tôi thầm thương… đương nhiên là không hề thiệt.

Tôi còn thấy vui nữa là.

Tôi muốn tiến càng xa càng tốt. 

Cơ mà vấn đề nằm ở chỗ, không quan trọng bọn tôi đã cùng nhau tiến xa đến đâu, tất cả vẫn đều bị gắn mác “tập rượt”.

Và đương nhiên “tập rượt” thì không thể được công nhận là đã làm tình.

… Khoan đã?

“Này, Manaka?”

“Gì thế?”

“Cậu có đang thích ai không… Manaka?”

“Hả? Y-Ý cậu là sao?!” - Manaka hoảng loạn hét lên.

Rõ rành rành luôn mà. Tôi quá hiểu cô bạn thanh mai trúc mã này rồi.

Manaka chắc chắn đang tương tư bạn nào đó. Nói cách khác, cô ấy chỉ muốn “thực hành” với bạn ấy.

“Ơ… ưm… Không biết nữa?”

Đầu óc tôi quay cuồng.

… Mình là người đầu tiên thích cô ấy mà…

Và thế là hôm đó, tôi đến trường trong tâm trạng không thể tệ hơn nữa. Bực cả mình, mới sáng sớm đã nhức hết cả óc.

Chỉ cần nhớ lại chuyện sáng thôi cũng đã đủ để khiến tôi tức đến sôi máu.

Aaaaaaaaaaaa!!

Không thể nào chấp nhận được!

Manaka là bạn thuở nhỏ của tôi, của tôi, mày biết chưa?!

Trước giờ bọn tôi lúc nào cũng quấn quýt lấy nhau mà!

Người Manaka thích là ai?! Thằng đó có điểm gì hơn tôi??

Nghiêm túc đấy, mày là ai vậy thằng chó chết?!!

Trái ngược với sự phẫn nộ ấy, Manaka hôm nay lại có vẻ hớn hở hơn bao giờ hết.

Trên đường tới trường, cô vừa đi vừa hát, dẫu biết chỉ cần chậm trễ một chút là cả hai sẽ muộn học.

… Cô ấy không hiểu thể được sự đau đớn trong tôi.

Tôi liếc nhìn cô bạn thuở nhỏ đang ngồi ở bàn bên.

Lập tức, khuôn mặt thanh tú và đôi môi đỏ mọng ấy lọt vào tầm mắt.

Kí ức về cuộc trò chuyện sáng nay đột nhiên sống dậy, khiến cả người tôi nóng ran.

“…?”

Đệt, cô ấy thấy rồi!

Tôi vội vã quay mặt đi.

Thành công! Thành công mĩ mãn rồi!

Tôi - Himemiya Manaka - đang có tâm trạng cực kì tốt.

Mọi người thấy đấy, gần đây, Kanaka-kun đang cố tình giữ khoảng cách với tôi.

Thi thoảng tôi còn cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của cậu ấy nữa.

Đây là bằng chứng không thể chối cãi cho việc cậu ấy đã bắt đầu nhìn nhận tôi như người khác giới.

Sự nỗ lực của tôi đã đem lại trái ngọt. 

Kanata-kun lần nào cũng tỏ vẻ ngần ngại, nhưng chưa bao giờ cậu ta cưỡng lại được vẻ cuốn hút của tôi.

Hừm, đương nhiên!

Tôi đáng yêu thế này cơ mà! Dáng người hoàn hảo thế này cơ mà!

Xét về ngoại hình, tôi không hề lép vế so với nữ sinh mới chuyển tới.

… Vậy, tại sao Kanata-kun lại thích bạn ấy?

Là do tính cách của tôi sao?

Ư…, tim tôi… đau nhói như bị dao đâm.

Đồ vô tâm, Kanata-kun!

Tôi chửi thầm trong bụng, rồi liếc nhìn Kanata-kun.

Ánh mắt hai đứa chạm nhau.

Cậu ấy hoảng loạn quay đi, nhưng…

Hmmm.

Ra là cậu nhìn tớ cả buổi học à…

Chẳng mấy chốc, buổi học đã kết thúc, cũng là khoảng thời gian học sinh được phép nghỉ ngơi, ăn trưa.

“Cậu nhìn tớ trong giờ học à?”

“Hả? Đâu, đâu có.”

Trên đường lên sân thượng ăn trưa với Kanata-kun, tôi đã tranh thủ hỏi cậu ấy.

Đúng như tôi dự đoán, cậu ấy đã quyết định giả bộ như không biết…

Nhưng chính mắt tôi đã thấy… đôi mắt cậu đảo qua, đảo lại liên tục trong giờ học.

Chắc chắn không phải là do tôi tưởng tượng.

“Sao cậu lại nhìn tớ? Do nhớ tớ ư?”

“Còn lâu nhé!”

“Hay là… cậu muốn làm trò hư hỏng với tớ?”

Tôi tung lời châm chọc Kanata-kun.

Tim tôi khẽ đập thình thịch.

Chà, Kanata-kun vốn rụt rè và bướng bỉnh, nên khả năng cao cậu ta sẽ phủ nhận ngay lập tức.

“... Nếu tớ muốn thật thì cậu sẽ làm gì?”

“... Eh?”

Tuy nhiên, phản ứng của Kanata-kun lại khác một trời một vực so với những gì tôi nghĩ.

Cố gắng giữ bình tĩnh trước câu hỏi nằm ngoài dự kiến của cậu bạn thanh mai trúc mã, tôi đáp:

“Ờm-m…. Ờ… nếu cậu đã muốn đến thế thì chắc tớ có thể giúp cậu… sau giờ học.”

Uỵch!!

“Kyaa!”

Kanata-kun đập mạnh tay vào tường.

Tôi vô thức lùi lại, lo lắng ngước nhìn.

Kanata-kun, cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Đ-Đây… chẳng phải là kabedon ư?!

“Nếu tớ muốn làm luôn ở đây thì sao?”

“Ơ-Ở đây?! K-Không được, bọn mình đang ở trường….”

Tôi đảo mắt nhìn quanh.

Bọn tôi đang ở chiếu nghỉ cầu thang ngay sát sân thượng.

Thường thì nơi đây chẳng có mấy ai qua lại, nhưng nếu vô tình bị nhìn thấy thì…

“Miễn không bị phát hiện là được, đúng không?”

Tôi xấu hổ đỏ mặt, con tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Kanata-kun thèm khát tôi.

Chỉ vậy thôi đã khiến tôi hạnh phúc lắm rồi.

“D-Dù có vậy cũng không được…”

Kanata-kun mặc kệ lời sự phản kháng yếu ớt ấy, khẽ nâng cằm tôi lên.

AP1GczOtoiGVsy6us8ujmAm4F-gB3xabekk2T-em4hXRawVYx5wsk5RT2qVujjZerx82mvPZdh_YWHwRrqCDaOvMhXsF49z_1pv_JDE7l02E_dX5bIqDoZaQfXJMoGm4EQ2aFG_ZZ8I83mgrPiUs8L_JJamu=w449-h641-s-no-gm

H-Hành động này, l-lẽ nào là….!

“Đứng im.”

“Ah, từ từ đã….”

Cơ mà, tôi không đủ sức kháng cự.

Chẳng thể chống lại sự cuốn hút của Kanata-kun.

Tôi nhắm chặt mắt.

Và rồi…

Luồng hơi ấm nóng yếu ớt lay động bờ môi tôi.

… Ơ?

.

.

“Sao thế? Cậu đờ hết mặt ra rồi kìa.” - Kanata-kun cười khẩy.

Rốt cuộc, cậu ấy chỉ áp sát rồi thổi nhẹ….

…. Cậu dám trêu tớ!!!

T-Tức không thể nào chịu nổi.

“C-Có gì đâu. Không có gì.”

Tôi trả lời như thể chẳng thèm bận tâm.

Thế nhưng, Kanata-kun vẫn giữ nụ cười thâm độc trên môi.

Cậu không thể hiểu được cảm xúc của tớ đâu, Kanata-kun!

“Tớ biết thừa người nhát chết như Kanata-kun chẳng bao giờ dám hôn mà.”

“Ai bảo thế?”

“Vậy chứng minh đi. Nhào vô, hôn tớ này!… Hừ, tớ không nghĩ là cậu làm được đâu.”

Hôn tớ đi…

Tôi đã khiêu khích Kanata-kun thế đấy.

Khuôn mặt cậu bạn thanh mai của tôi lộ rõ sự chua chát.

“… Nếu cậu đã muốn đến vậy thì được.”

Tim tôi loạn nhịp.

“Ngồi im.”

Cậu lại nâng cằm lên một lần nữa.

Có điều, lần này, cậu nắm chặt cằm tôi hơn trước.

Tôi không còn đường thoát nữa rồi.

“A-Ah…”

Khuôn mặt của cậu bạn tôi thầm thương chầm chậm tiến tới.

Đôi mắt cậu long lanh, phản chiếu rõ nét khuôn mặt tôi.

Lần này bị hôn thật rồi.

Nghĩ tới đây, cả người tôi nóng ran vì xấu hổ.

Tôi quay mặt đi theo phản xạ, và rồi…

.

“A…..”

.

Đứng ở gần đó là Amasawa-san.

Cô ngây người bất động, tay che miệng nhìn chúng tôi.

“X-Xin lỗi! Tớ vô tình ngáng đường hai cậu rồi!”

Amasawa-san hét lên, hoảng hốt chạy xuống cầu thang.

Lúc này, Kanata-kun cuối cùng cũng nhận ra Amasawa-san đã ở sau quan sát chúng tôi.

“C-Chờ đã! Là—Là hiểu lầm thôi!!”

Kanata-kun vội vã bám theo Amasawa-san.

H-Hiểu lầm à… Hừ!

Đồng ý là bọn tôi chưa hẹn hò, nhưng…

Bị cô ấy hiểu lầm rằng bọn tôi là một cặp thì cũng phiền thật, nhưng…

Nhưng mà…

A-Ai khiến cậu phải phủ nhận kịch liệt thế chứ, Kanata-kun?!

Cậu ấy dám bỏ tôi lại để đuổi theo Amasawa-san kìa…

Cậu ấy thực sự thích Amasawa-san rồi!

“Mình sẽ không chịu thua đâu!!”

Kanata-kun là của tôi!!

Đ-Đã đến nước này thì…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Chiếu nghỉ cầu thang là mấy cái này: AP1GczMeUkSGuNs_FYButgcr5ECaEkJ6NHo0Z8KZczsrZGbNcuXqFShaa_OreQGiF9y4yJcBHzVtA8gH7n72hGrTF_ihQ1NX0zXyaa7MpFU73I-MTybCg7k4QKjHolETVONePtj6AGW8rzxdjvZkxHnX__92=w750-h563-s-no-gm