Jibun o make hiroinda to omoikondeiru sudeni shōrizumi no osananajimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2675

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 1 - Chương 1.4

Chương 1.4

Thì… đây cũng là lần đầu của tui mà<(“).

Lần đầu tui dịch ẹc chi, mn có góp ý gì thì cứ thoải mái trao đổi với tui nha!

Trans + edit: Yuuki

—-————————————————-

Tôi - Takabane Kanata - đã luôn yêu một cô gái.

Cô ấy là… chẳng phải giấu làm gì nhỉ? Là bạn thuở nhỏ của tôi, Manaka.

Tôi chẳng còn nhớ tôi bắt đầu để ý cô ấy từ bao giờ nữa, nhưng có lẽ đã từ rất lâu rồi.

Manaka bao giờ cũng thế, luôn xinh xắn, đáng yêu, và là người tôi ngưỡng mộ.

Theo thời gian, ngoại hình của cô ngày một cuốn hút, nổi bật hơn, ngực thì ngày càng to ra…

Dẫu vậy, khoảng cách giữa hai đứa bọn tôi chưa bao giờ là thay đổi.

Cô ấy vẫn trêu tôi, vẫn chơi đùa cùng tôi đầy vui vẻ, đôi lúc còn vênh mặt lên khi tôi yếu thế…

… Tôi khá chắc là vậy.

Manaka rất tin tưởng tôi, và tôi sẽ không bao giờ phản bội lòng tin ấy.

Tuy nhiên, hôm nay Manaka trông khác hẳn mọi khi.

Cô ấy đã ở trong phòng y tế cả ngày rồi.

Hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy…

“Nè… Kanata-kun, sau giờ học qua phòng tớ nhé. Tớ có chuyện cần trao đổi với cậu.” - Tan học, Manaka liền rủ tôi sang nhà.

Chẳng biết cô ấy đã cảm thấy ổn chưa, bởi trông sắc mặt cũng không có gì bất thường.

“Được thôi. Cậu đã khỏe hẳn chưa?”

“Khỏe, tớ khỏe lắm rồi!” - Manaka đáp với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Nếu thế thì tốt rồi.

Tôi rảo bước về nhà như mọi ngày, rồi ghé qua nhà Manaka.

Đến nơi, bụng tôi đột nhiên quặn lên vì bất an. Ở một mình với con gái thế này… liệu có ổn không ta?

Thôi kệ đi, bình thường bọn tôi vẫn qua phòng nhau chơi suốt, nên giờ lo đã thì quá muộn rồi.

“Có chuyện gì mà phải gọi tớ đến đây thế…?”

Cạch.

Rồi, chẳng biết từ lúc nào, cơ thể tôi đã bị Manaka đè xuống giường.

“Nè, sao bọn mình không “thử” đi?” - Manaka ghé sát vào tai, nói bằng giọng ngọt ngào đến mê hoặc.

Cố gắng giữ cho tâm trí không bị dục vọng chiếm hữu, tôi kêu lên:

“H-Hả…!?”

“Thử làm tình trước với tớ.”

Nghe tới đây, tôi lập tức nhận ra vấn đề.

Trời ạ, lại bị cô ấy trêu rồi!

Bọn tôi còn chưa bao giờ dám hôn nhau, nên cô ấy chỉ đang chọc tôi thôi chứ không dám làm thật đâu.

“N-Nhìn tớ đi… k-không phải cậu muốn lắm sao?... Eek!”

Tôi nắm chặt vai của cô bạn thanh mai trúc mã, chậm rãi nâng cô ấy dậy.

“Dừng lại đi… Cậu đùa quá trớn rồi đấy.”

Tôi nhắc nhở Manaka. Khuôn mặt xinh đẹp của cô nhuộm một màu đỏ chót.

May cho cậu đó Manaka, nếu tớ mà xấu tính hơn, hoặc không đủ bản lĩnh để kiềm chế ham muốn thì chuyện này đã không dừng lại ở trò đùa rồi.

Mà, có khi Manaka biết thừa tôi không dám nên mới trêu ấy nhỉ?

Được Manaka tin tưởng cũng vui thật, nhưng thế thì đồng nghĩa với việc cô ấy không coi tôi như người khác giới… 

“T-Tớ nghiêm túc đấy!?”

“Vậy sao?”

“H-Hả?!”

Đôi mắt Manaka ghim chặt vào tôi, gò má vẫn ửng đỏ.

Cô tự lùi mình vào góc phòng rồi ngã xuống, không còn sức đứng dậy.

“Rồi, trả lời tớ. Cậu bảo tớ “thử làm tình với cậu” là có ý gì?”

“T-Tớ…’

Manaka ngoảnh mặt đi.

Cô xoay xoay ngón tay, ngượng ngùng đáp:

“M-Muốn ôm, chắc thế…?”

“Ai lại gọi cái đó là “làm tình” trời.”

“Haaah.”

Manaka thở dài, nhún vai đầy ngán ngẩm.

Vẻ bình tĩnh dường như đã trở lại trên khuôn mặt cô nàng.

“Cái đồ trai tân nhát cáy…”

“Cậu thì khác quái gì tớ!?”

“Im đi! Nghe này, quan trọng nhất phải là cái “hứng”! Làm tình không giống như chạy đua, lấy đâu ra người đếm ngược cho cậu: “Chuẩn bị, sẵn sàng, chạy!”! Chỉ cần bầu không khí phù hợp là việc đó sẽ diễn ra ngay tức khắc.”

Dù chẳng có chút kinh nghiệm nào, Manaka vẫn ra oai, “giảng dạy” cho tôi về cách “làm tình”.

Tôi nghĩ quan điểm của cô bạn thanh mai trúc mã cũng không hẳn là sai, ngoại trừ việc nghe chẳng khác gì đang biện minh cho hành động của chính mình cả.

“Nhưng nếu thế thì người chủ động phải là…”

“Vì không muốn cậu phải ngại nên tớ mới chủ động đó.”

“... Lo cho cái thân cậu trước đi. Tớ không cần cậu giúp đỡ kiểu đó.”

Không đời nào cô ấy dám làm thật đâu, tất cả chỉ là trêu đùa cho vui thôi.

“Thế là cậu… sợ rồi chứ gì?”

“Gì cơ? Nhắc lại tớ nghe coi.”

“Tớ đang trao cậu cơ hội ngàn năm có một để học hỏi đó. Nhưng mà, chà…, đành chịu thôi. Kanata-kun muôn đời chỉ là thằng trai tân nhát cáy. Cậu không cả dám chạm vào con gái, đúng không?”

C-Cái cô này… Đây là người vừa hét toáng lên khi bị tôi nắm lấy vai sao?

Hài hước quá đấy, Manaka à.

Để tớ cho cậu thấy nhé?

“Nếu cậu đã muốn đến vậy thì tớ chiều. Vào việc luôn đê.”

Thử làm tình á? Chuyện nhỏ như con thỏ.

Tôi sẽ khiến cô ấy phải thèm muốn cơ thể tôi.

Xin lỗi nhé, vụ này không còn dừng lại ở “thử” nữa rồi.

Quyết làm tới bến luôn!

“B-Bắt đầu bằng… ôm trước nhé?” - tôi đề nghị.

Một cái ôm. Ôm chặt lấy cơ thể Manaka…

Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến lo lắng lắm rồi, nhưng tôi không thể để cô ấy biết được.

“Đ-Được.”

“Thế tớ ôm đây.”

“T-Từ từ đã!!” - Manaka hoảng hốt nói.

Cô ấy sợ rồi á?

Tôi chán chường nhìn Manaka, tưởng rằng cô không dám tiếp tục nữa. Nhưng không.

“C-Cậu không thấy đột nhiên làm thế kì cục lắm sao?! Phải bắt đầu bằng nắm tay!”

Nghe có vẻ thuận tai, tôi bèn đồng ý, vươn tay ra nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô bạn thanh mai trúc mã.

Đầu ngón tay hai đứa chạm nhau.

Bọn tôi ngồi đối diện nhau, hai bàn tay vẫn nắm chặt.

Tay của Manaka mềm và ấm hơn trong kí ức của tôi. Đã lâu lắm rồi tôi không nắm tay cô ấy.

“... Lâu lắm rồi bọn mình chưa nắm tay nhỉ?”

“Đúng thế. Chắc là dừng năm lớp hai… Tất cả là do cậu ngại đó Kanata-kun.”

“Cậu là người ngại mới đúng… Hồi đó cậu cứ nhõng nhẽo không muốn bọn mình trông như người yêu.”

Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác đau đớn khi không còn được nắm tay Manaka.

Dẫu vậy, tôi cũng phần nào hiểu được cảm giác của cô ấy, bởi tôi cũng xấu hổ chẳng kém mỗi lần bị bạn cùng lớp trêu: “Kanata và Manaka đang hẹn hò đó!”.

“T-Thế á?”

“Thật mà… Rồi, giờ bọn mình làm gì tiếp?”

“Suy ngẫm về bản thân mình chút đã.”

“Tớ tưởng cậu đang định dạy tớ chứ?”

“Ugh….”

Bị chính lời nói của mình phản công, Manaka ngượng ngùng cúi đầu.

Đôi mắt cô đảo qua, đảo lại vài vòng rồi dừng lại ở tôi.

“Đặt hai tay lên vai tớ.”

“... Như này?”

“Ừm.…”

Tôi buông bàn tay Manaka, chậm rãi chạm vào bờ vai thon gọn của cô bạn thanh mai trúc mã.

“.... C-Cảm giác không tệ nhỉ?” - Giọng Manaka không giấu nổi sự bồn chồn.

Cô ấy bước tới gần hơn, thu ngắn khoảng cách giữa hai đứa.

Tôi cũng vậy, bước từng bước nhỏ về phía trước.

“...Đứng im.”

“Manaka?”

Manaka vươn người về phía trước như thể đang ngã, bám chặt tôi rồi bắt dụi má vào ngực.

“Xoa đầu tớ.”

“Làm thế này á?”

“...Đúng rồi.”

Nghe theo “mệnh lệnh” của Manaka, tôi đặt tay lên đầu cô ấy rồi nhẹ nhàng xoa.

Mái tóc cô bạn thuở nhỏ mềm mại, êm ái như dải lụa. Tôi vuốt qua, vuốt lại, mỗi lần đều tỏa ra hương thơm ngọt ngào, dịu nhẹ.

Cảm giác khoan khoái ấy khiến tôi muốn tiếp tục xoa đầu cô ấy mãi mãi.

“Hehe…”

Manaka bật cười sung sướng.

Tôi cúi đầu xuống. Phía dưới là khuôn mặt Manaka đang mỉm cười hạnh phúc, một bên tai thì áp sát vào ngực tôi.

“Kanata-kun. tim cậu đập nhanh quá~.”

“....Ugh.”

“A, đập thình thịch luôn. Cậu nhạy cảm quá rồi đó~.”

Tôi ngay lập tức phủ nhận nhưng Manaka không tin. Cũng phải thôi, cô ấy nghe thấy tim tôi đập mạnh thế thì sao mà tin được.

Dẫu khó chịu trong lòng, tôi vẫn phải miễn cưỡng gật đầu thừa nhận.

“Thì đây là lần đầu của tớ mà. Lo lắng là đương nhiên.”

“Hmm, ra là thế. Cậu thành thật quá nhỉ?”

“Cậu không thấy lo lắng sao Manaka”

“Không hẳn.”

“Không được nói dối.”

“Tớ đâu có nói dối… Muốn kiểm tra không?”

Manaka nhẹ nhàng đứng dậy, tay chỉ chỉ vào bầu ngực đầy đặn.

Ở đó, ẩn dưới lớp áo lọt trắng tinh là “trái cherry” nhỏ lồi lên.

Tôi lập tức quay mặt đi theo phản xạ.

“Không phải cậu muốn sờ lắm sao? N-Ngực… t-tớ…”

Manaka nói với khuôn mặt đỏ chót như cà chua chín.

“... Ôm cái đã.”

Nói xong, tôi không chần chừ kéo Manaka lại, đặt một tay lên đầu cô ấy, một tay còn lại lên vai cô.

Cô bạn thuở nhỏ của tôi không hề phản kháng, thậm chí còn tựa cằm lên vai tôi.

Hai trái cherry mềm nhỏ trên bầu ngực Manaka ép chặt vào ngực tôi.

Trong thoáng chốc, tôi ngần ngại, chẳng biết có nên tiếp tục hay không.

“Kanata-kun…” - Manaka thều thào bên tai, gây ra cảm giác nhột đến khó tả.

Tâm trí tôi mờ dần. Tôi ôm Manaka chặt hơn theo bản năng.

“Mnh!”

Manaka kêu lên nhưng chẳng có dấu hiệu phản kháng.

Tôi ôm chặt cô gái tôi yêu nhất trần đồi bằng cả hai tay.

Manaka cũng ôm tôi.

“Manaka…”

Cơ thể của cô ấy thật mềm mại, ấm áp, lại còn có mùi hương cực kì tuyệt vời nữa chứ.

Chỉ cần được ôm thế này thôi đã khiến tôi hạnh phúc lắm rồi.

Vậy được làm tình với cô ấy sẽ còn sướng đến mức nào đây...?

Lí trí tôi cứ thế yếu dần, yếu dần, để mặc bản thân cho dục vọng chiếm hữu.

“K-Kanata-kun!”

“Manaka!”

Chúng tôi liên tục gọi tên nhau.

Thế rồi, tôi đẩy Manaka ngã xuống giường.

Trước mắt tôi lúc này là cô bạn thanh mai trúc mã - cũng là tình đầu của tôi - đang nằm trên giường mà không chút phản kháng.

Gò má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh như tan chảy nhìn chằm chằm vào tôi.

Đưa mắt xuống dưới, đập vào mắt tôi là bộ ngực lớn đầy quyến rũ nằm sau lớp áo lót trắng không tì vết. Khe ngực đầy mê hoặc lộ ra như đang mời gọi tôi.

“C-Cậu coi chừng đó, Manaka…’

Thế nhưng cặp mắt ngấn lệ kia vẫn chẳng chịu rời khỏi tôi. Đôi môi cô mấp máy.

Tôi chẳng thể nào kiềm chế được nữa rồi.

“T-Tớ chạm vào đây….”

Tay tôi vươn tới “vùng đồi núi” trên cơ thể Manaka, ngập ngừng ấn nhẹ xuống.

Ngay lập tức, cảm giác mềm mại, đàn hồi truyền đến từng ngón tay.

“N-Này, cái cách cậu c-chạm vào tớ…. ưn…!”

Tôi dùng cả bàn tay bóp mạnh ngực cô bạn thanh mai trúc mã.

To quá, to đến mức tôi cứ có cảm giác như nói sẽ tràn ra khỏi tay.

Và đặc biệt hơn nữa, tôi còn có thể cảm nhận được con tim sâu trong lồng ngực cô ấy đập mạnh liên hồi.

“T-Thấy rồi nhé, tim cậu cũng đập nhanh quá Manaka à.”

Tôi giả bộ chê trách cô ấy nhằm giấu sự xấu hổ của bản thân. Manaka ngại ngùng quay mặt.

“T-Thì biết sao được. Lần đầu của tớ mà.”

Lần đầu của cô ấy.

Nghe tới đây, tim tôi lại càng nhảy nhót mạnh hơn nữa.

Lần đầu của Manaka… sắp sửa bị tôi….

Tôi hít sâu theo bản năng.

“C-Cậu chắc chứ?!”

Tôi cố gắng kìm nén con tim mình.

Cô ấy khẽ gật đầu.

“... Không sao đâu mà.”

Từng từ ngữ trong câu trả lời của cô cứ như đang mời gọi tôi. Tôi lần lượt cởi từng chiếc cúc áo của Manaka…

Khoan đã…

“...Manaka.”

“Sao thế?”

“Cậu có bao cao su không?”

Đương nhiên là tôi chưa chuẩn bị trước do chẳng biết chuyện này sẽ xảy ra.

Cơ mà Manaka là người đã “mời” tôi, nên hẳn là cô ấy đã chuẩn bị sẵn.

Dù có thế nào đi chăng nữa thì đề phòng vẫn là trên hết.

“...”

Manaka tần ngần trước câu hỏi của tôi…

“... Không có cái nào.” - Manaka nói nhỏ giọng, rồi xấu hổ quay mặt đi.

C-Cái cô này… Cậu là người xúi giục tớ cơ mà Manaka?!

Nếu có chuyện xảy ra thì ắt hẳn cô ấy sẽ phải chịu đựng nhiều tổn thất nhất…

Lí trí tôi dường như đã trở lại. Tôi ngồi dậy.

“Hôm nay kết thúc ở đây thôi.”

“Đ-Đồng ý.”

Bọn tôi không thể liều lĩnh bước tiếp mà không có biện pháp bảo hộ được.

Manaka có lẽ cũng đã nhận ra điều ấy. Cô bật dậy, tránh xa tôi như thể đang cố chạy thoát.

Với khuôn mặt còn đang đỏ ửng vì xấu hổ, cô quay đi, nói.

“Ư-Ưm, buổi hôm nay cậu chỉ được tầm hai mươi điểm…”

“Nhưng chính cậu là người bảo là “Không sao đâu” mà?!”

“Tớ đâu có bảo là tớ cho phép cậu làm tình?”

“Thế ý cậu là sao?”

Chắc là do bị cuốn theo dòng cảm xúc rồi.

Nhận ra ánh nhìn của tôi, Manaka lắc vai một cách đầy coi thường.

“Vẫn còn một số cách thân mật khác bọn mình phải làm trước khi bước qua ngưỡng cửa người lớn, đúng chưa?”

“Ví dụ như?”

“Kiểu… hôn nhau nè? Chắc thế?”

“H-Hôn á…”

Đúng là cũng kì lạ thật, chưa hôn mà đã cùng nhau vượt rào rồi.

Nhưng hôn nhau… nghe cứ khó khó sao ấy.

Không, chắc chắn làm tình còn khó hơn nhiều mà.

“Ơ-Ờm, bọn mình vẫn cần phải luyện tập thêm nhiều nữa… Hôm nay dừng ở đây thôi.”

“... Hôm nay? Thế là mai bọn mình lại tiếp tục à?”

“Tớ… không biết. Nhưng mỗi khi có cơ hội thì bọn mình sẽ tiếp tục. Cậu cứ nhớ thế là được.”

Thế là tôi vẫn còn các buổi “tập làm tình” trong tương lai…?

Nếu các buổi khác bọn tôi cũng đều thân mật kiểu này thì kiểu gì cũng sẽ có lúc thực sự vượt rào mà thôi.

Tạm bỏ qua chuyện đó, nhìn lại thì hôm nay chúng tôi cứ y như một cặp đôi vậy.

Đáng tiếc sự thật thì không.

Chúng tôi chỉ là bạn thuở nhỏ, chỉ là bạn không hơn không kém.

Nếu thế… chẳng phải thân thiết như hồi nãy hoàn toàn không ổn sao?

Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng tôi khi nhận ra cả hai chỉ là bạn.

“Cậu thắc mắc gì à?”

“... Không, đương nhiên là không. Ổn thôi, nếu có dịp tớ sẽ tiếp tục với cậu.”

Tôi gật gật cái đầu mà không phản kháng.

Rốt cuộc tôi vẫn chẳng thể chiến thắng nổi ham muốn.

Với cả, tôi chẳng thể “đầu hàng” sau khi nhận hai mươi điểm nữa rồi.

“T-Thế… Tớ về đây.”

“C-Chờ đã!”

Manaka kéo ống tay áo tôi.

Trong căn phòng mờ tối, Manaka ngẩng mặt lên nhìn tôi một cách đầy rụt rè.

“Ôm tớ lần cuối đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!