I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

(Hoàn thành)

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

色付きカルテ

Căn bệnh truyền nhiễm bùng phát trên toàn thế giới đã khiến con người chết đi, rồi biến họ thành những xác sống. Cuộc sống của nhân loại đang lao nhanh đến bờ vực diệt vong dần trở nên khốn cùng; lực

44 959

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

(Đang ra)

Chuyển Sinh Thành Long Ấu (LN)

Necoco

Một cái vỏ trứng bé xíu ư? Chẳng đời nào cản được bước tiến của cậu.

110 2667

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

21 432

Em nghĩ tình cảm của chị chỉ là diễn xuất thôi sao?

(Hoàn thành)

Em nghĩ tình cảm của chị chỉ là diễn xuất thôi sao?

Neru Asakura

Trong khi Suzune cố gắng gồng mình để giữ vẻ ngoài lạnh lùng và vạch ra giới hạn, thì Karin lại mạnh dạn áp sát, thu hẹp khoảng cách giữa hai người một cách đầy dồn dập và táo bạo. Khi Suzune bắt đầu

11 219

Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

(Đang ra)

Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Minamino Umikaze

Hãy tránh đường cho Cuồng Loạn Tiểu Thư!

87 1769

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9435

Chương 24: Hai cô nàng sôi nổi

Chương 24: Hai cô nàng sôi nổi

[Ichigo Side]

“…Nào Ichigo, chính cậu bảo là muốn tới đây mà!”

“Nh-nhưng mà…”

“Giờ cậu định bỏ chạy vào phút chót đấy hả?”

Ở phía cuối sàn nhảy ồn ào, hai cô gái đang nói chuyện với nhau.

Một người tóc nâu, có vẻ khá sành sỏi nơi này.

Người kia tóc vàng, nhìn qua là có thể thấy đi lần đầu.

“Này hai em—”

“Á…”

“—Xin lỗi nhé, bọn em không có nhu cầu tiếp khách đâu! Miễn bắt chuyện, cảm ơn☆”

“Thật á? Được rồi, để anh thử vận may chỗ khác!”

“Chúc anh may mắn☆”

“Ok, cảm ơn em!”

Mới chỉ vài phút kể từ khi họ bước chân vào đây, đã có hơn mười gã tìm cách tiếp cận họ.

“Trời ạ, cậu sợ cái gì thế không biết?”

“Nh-nhưng mà…”

“Ơ kìa Rio! Lâu lắm không gặp nha!”

“Chào Shinji! Lâu rồi nhỉ!”

“A…”

Rõ ràng cô nàng tóc nâu, Rio, là khách quen ở đây. Đàn ông cứ liên tục tiến lại bắt chuyện với cô ấy.

Trong khi đó, cô nàng tóc vàng Yumesaki Ichigo chỉ biết đứng đó ngượng nghịu, quá nhút nhát để có thể hòa nhịp.

(Mình biết là không nên cứ đứng chôn chân ở góc sàn nhảy thế này.)

Nhưng đôi chân cô không chịu di chuyển.

Thực ra cô đến đây không phải vì mấy gã đàn ông. Ichigo thực sự yêu âm nhạc.

Đặc biệt là Drum and Bass, Techno và Trance—những dòng nhạc điện tử đầy mê hoặc.

Đó là lý do cô đã nài nỉ Rio đưa mình đến đây.

(…Hay là mình đi về nhỉ.)

Nhưng—đã đặt chân đến đây rồi, cô cảm thấy bị choáng ngợp hoàn toàn.

Cũng dễ hiểu thôi. Tiếng loa gầm rú, dòng người nhún nhảy điên cuồng theo nhịp điệu—tất cả là quá sức chịu đựng với cô.

Với hầu hết mọi người, thật khó để cứ thế mà bản thân tham gia vào những nơi như thế này.

“Em có rảnh không?”

“Hừm, hiện tại thì em không rảnh lắm đâu ạ~☆ Xin lỗi nhé!”

“Thôi mà, nói chuyện với anh một chút thôi! Em đến đây cũng là vì chuyện đó mà, đúng không?”

“Chà, anh nói cũng đúng… Ichigo này, tớ đi chơi một lát nhé. Có chuyện gì cứ nhắn tin cho tớ☆”

“Hả…”

“Tớ mà cứ ở đây thì cậu sẽ bị kẹt lại mãi mất, đúng không? Nên là cố lên nhé! 5 giờ chiều gặp nhau ở lối ra.”

“Đ-đợi đã…”

Nhìn theo bóng dáng hai người họ rời đi, Ichigo vô thức đưa mắt nhìn về phía đầu sàn nhảy. Và rồi—

“Hả—”

Cô không tin vào mắt mình nữa.

Cô ngỡ mình đang tưởng tượng.

Cô chớp mắt, rồi lại chớp mắt lần nữa, nhưng hình ảnh đó vẫn không hề thay đổi.

(Đó là… Toumachi?)

Cậu bạn cùng lớp ngồi ngay cạnh cô. Người luôn luôn học bài, luôn luôn cô độc.

Cậu ấy từng trải qua mỗi ngày với vẻ mặt chán chường—thế rồi đùng một cái, cậu ấy xuất hiện với mái tóc bảy sắc cầu vồng.

Và giờ đây, cậu ấy đang đứng ngay tại khu vực trung tâm của sàn nhảy.

“——”

Cô không biết nhiều về vũ đạo.

Nhưng cậu ấy chắc chắn là đang nhảy.

Tiếng bass dồn dập dường như rung chuyển qua từng thớ thịt, đôi chân cậu di chuyển và cánh tay đưa theo nhịp điệu một cách linh hoạt.

Cảnh tượng này hoàn toàn khác xa với vẻ vụng về của cậu ấy ở trường hôm thứ Sáu.

(Tại sao cậu ấy lại… như thế được nhỉ…)

Trước khi kịp nhận ra, cô đã nhìn cậu ấy đắm đuối.

Như ngày và đêm, mọi thứ về Toumachi dường như đã lột xác hoàn toàn.

Mái tóc cầu vồng ôm trọn lấy đôi mắt đang tỏa sáng rực rỡ của cậu ấy—

“—Này em gái, nhìn anh hơi lâu rồi đấy nhé?”

“…”

“A lô?”

“Hả, c-cái gì cơ?”

Nhưng—ánh mắt của cô đã vô tình thu hút sự chú ý của một gã khác.

Một kẻ lạ mặt nãy giờ vẫn nhảy gần Toumachi đang tiến lại phía cô.

Gã ta to lớn, vạm vỡ cả về chiều cao lẫn chiều ngang.

Và chắc chắn không phải gu của cô.

“Hử?”

“Kh-không, em chỉ là—ơ, Rio… đợi đã…”

“—Để anh lấy đồ uống cho em nhé, Rio.”

“Cảm ơn anh nha☆”

Nhìn quanh, Ichigo thấy cô bạn Rio đã yên vị ở quầy bar, đang nhận đồ uống từ một gã nào đó.

Người đồng hành đáng tin cậy của cô đã "chuồn" đâu mất tiêu rồi.

“—Nào. Lại bàn đằng kia nói chuyện đi.”

“Không, em—em đã bảo là—”

“Đừng ngại thế chứ. Lần đầu tới đây hả?”

“Kh-không phải.”

“Thế thì—”

“X-xin lỗi, em phải đi vệ sinh đã!”

“Ơ kìa em—Chậc.”

[‘Chiến thuật nhà vệ sinh’, nhớ dùng chiêu đó nếu bị gã nào quái đản tiếp cận nhé☆]

Đúng như lời Rio đã tư vấn, Ichigo lập tức triển khai kế hoạch.

Cô cứ thế chạy thục mạng về phía nhà vệ sinh.

“Hà… Hà…”

(Mình sẽ trốn trong này tầm mười phút. Thế là đủ rồi…)

Tuy nhiên.

Cô đã không chú ý thấy.

Cái gã vừa tiếp cận cô lúc nãy cũng đang lững thững tiến về phía nhà vệ sinh nữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!