Chương 23: Một mình
Tôi đã lờ mờ đoán được khi nhìn lướt qua sơ đồ lúc đăng ký thành viên.
Cái club này cao tới ba tầng, mỗi tầng là một dòng nhạc khác nhau. Nhưng nói thật, dù có bảo là khác thể loại thì tôi cũng chẳng tài nào phân biệt nổi.
Lúc này, tiếng nhạc xập xình dội ra từ phía sàn nhảy trước mặt có lẽ là EDM. Cái tiếng bass dồn dập đặc trưng không lẫn đi đâu được.
Tôi hoàn toàn quên bẵng mất rằng bên ngoài trời vẫn còn đang sáng rõ.
Cảm giác cứ như đang ở giữa đêm khuya, giống như lần đầu tiên tôi biết thức xuyên đêm là gì vậy—một cảm giác lâng lâng, mơ màng như đang bay bổng.
Khi tôi bước dọc hành lang, tiếng nhạc mỗi lúc một lớn hơn. Cho đến khi, tôi chính thức bước chân vào—
“—!”
Những luồng sáng chói lòa quét thẳng từ trên cao xuống và tiếng gầm rú điếc tai của dàn âm thanh khiến tôi bất giác chùn bước.
Một đại sảnh khổng lồ với tầm cả trăm người. Phía bên cạnh là quầy bar xếp đầy những chai rượu tưởng chừng như vô tận.
Rõ ràng, đây là nơi chẳng có chút liên kết nào với cuộc đời tôi từ trước đến nay
“Ê! Lâu rồi không gặp! Nay đến sớm thế.”
“Dạ…?”
Trong lúc tôi còn đang đứng hình như trời trồng, bỗng có ai đó vỗ mạnh vào vai tôi. Một gã lạ hoắc nói đúng một câu đó rồi lẩn mất hút vào đám đông nhanh như lúc xuất hiện.
“Ai thế nhỉ…” [――♪]
Mà cũng chẳng quan trọng nữa. Tiếng lẩm bẩm của tôi bị nhấn chìm hoàn toàn trong tiếng nhạc chát chúa.
Trước mắt tôi, mọi người đang nhảy múa như thể không có ngày mai.
Còn tôi, cứ đứng chôn chân ở phía cuối sàn nhảy, chỉ biết trố mắt ra nhìn.
“—Nên là ấy mà~”
“Thật á? Ồ! Hayato-kun! Em đợi anh mãi!”
“Chậc… Hóa ra có hội rồi à.”
Hai người ở quầy bar đang nói chuyện thì bỗng cô gái quay đi chào một gã khác vừa xuất hiện phía sau. Anh chàng bị bỏ lại tặc lưỡi đầy bực dọc.
Tôi nép sát vào tường, cố gắng không gây chú ý trong khi đưa mắt quan sát xung quanh. Và rồi—
Thôi xong, mắt chạm mắt với một gã trông khá là "bất hảo"…
“—Tôi đã làm gì đâu cơ chứ!!”
“Cảnh báo lần hai rồi nhé. Cấm cửa luôn, chú em.”
Ngay cạnh tôi, một gã bảo vệ to con đang vật lộn với một thanh niên ngổ ngược rồi lôi cổ gã đó ra ngoài.
Học sinh cấp ba ở cái chốn này có thực sự ổn không trời? (Nỗi lo lắng trong tôi bắt đầu tăng vọt.)
“Thôi nào, không sao đâu mà. Giờ vẫn còn sớm, mình cũng chẳng đi đâu bậy bạ đâu.”
“Ơ, tôi có nên đi thật không nhỉ?”
“Đi một mình à?”
“Đang đợi người quen.”
Nhìn đâu tôi cũng thấy cảnh người ta đang thả thính, bắt chuyện với nhau.
Đầu óc tôi quay cuồng. Nơi này thực sự giống như một chiều không gian khác vậy.
“…Làm tới luôn đi.”
Chẳng phải tôi đến đây để tán gái hay gì. Nhưng nói thật, trông tôi bây giờ chẳng khác nào một "tân binh" ngây ngô—đã thế lại còn nổi bần bật theo kiểu chẳng giống ai.
Phải quyết đoán lên. Cứ đứng đây mãi thì thà tiến về phía trước còn hơn. Tệ nhất là nếu có làm trò hề thì tí nữa lên diễn đàn kể lại cho anh em cũng được. Mấy ông lão làng trên đó chắc sẽ cười xòa cho qua thôi. Sẽ ổn thôi mà.
Được rồi, nhảy thôi nào—!
Nghĩ là làm, tôi lao mình vào đám đông đang nhún nhảy, dấn thân vào tâm điểm của thế giới này—
[♪♪♪]
Tiếng nhạc bùng nổ, làm rung chuyển màng nhĩ tôi một cách dữ dội.
Phần tóc mái bảy sắc cầu vồng loang loáng dưới ánh đèn laser quét qua từ phía trên. Nhịp điệu dồn dập khiến não bộ tôi rung lên, thắp sáng một thứ gì đó bên trong con người tôi.
Cảm giác như thể—
Như thể một mồi lửa sắp được nhen nhóm.
Những bước nhảy tôi đã tập sáng nay.
Tôi nhớ trang đầu tiên của cuốn sách hướng dẫn có viết:
[Nhịp điệu chính là linh hồn của vũ đạo.]
[Một khi đã bắt được nhịp, việc nhảy múa sẽ trở nên thú vị vô cùng.]
[Trước hết, hãy nỗ lực để tận hưởng nó.]
Nhạc EDM, dù muốn hay không, cũng đang lấp đầy màng nhĩ tôi.
Đầu, tay, chân, toàn bộ cơ thể—cứ như thể tiếng nhạc đang ra lệnh cho tôi phải cử động.
Và thế là, như bị dẫn dắt, tôi bắt đầu nhảy.
Chỉ là những bước chân đơn giản, di chuyển theo nhịp cơ bản.
“—”
Trong suốt cuộc đời mình, tôi đã có không ít cơ hội để nhảy múa.
Từ khi còn nhỏ, lên cấp hai, và ngay cả sau khi vào cấp ba.
Các lễ hội thể thao, hay những tiết thể dục khi mà vũ đạo đã trở thành môn học bắt buộc.
Và có một điều tôi rút ra được khi nhảy: đó không phải là việc bạn làm một mình.
Trong một nhóm, nếu có một người nhảy tệ, kẻ đó sẽ trông lạc quẻ vô cùng.
Tôi ghét điều đó, nên lần nào có dịp phải nhảy, tôi cũng lén tập luyện điên cuồng ở nhà.
“!”
Nhưng điệu nhảy tôi đang thực hiện lúc này—nó hoàn toàn khác với bất cứ thứ gì trước đây.
Tôi chỉ có một mình.
Chẳng cần phải khớp nhịp với ai, cũng chẳng có bài bản cố định nào buộc phải tuân theo.
Chỉ đơn giản là—
[Hãy để bản thân hòa quyện vào âm nhạc.]
Ngay khoảnh khắc này, tôi chắc chắn rằng dopamine—thứ khoái cảm thuần túy nhất—đang tràn ngập trong não mình.
[Vui thật đấy.]
Âm nhạc bao trùm lấy cơ thể, và tôi cứ thế nhún nhảy cùng với nó.
Cảm giác này chẳng giống chút nào với lúc tập tành sáng nay, khi tôi chỉ mải học các động tác.
Càng chẳng giống với những cử động máy móc khi cố gắng hòa nhập vào một tập thể suốt bao năm qua vì sợ bị "lộ" ra theo cách tiêu cực.
Trước đây, tôi chưa từng nghĩ đến việc nhảy múa để tận hưởng.
“—”
Tôi để âm nhạc tuôn chảy trong mình, cứ thế chuyển động cho đến khi bản nhạc hiện tại kết thúc.
Chắc là tôi đã nhảy được tầm 20 phút rồi. Đó là bài gì thế nhỉ?
Màn chuyển bài của DJ mượt đến mức tôi chẳng nhận ra khi nào một bài hát kết thúc và bài mới bắt đầu.
Kết quả là, cổ họng tôi khô khốc.
Vừa do lo lắng, vừa do vận động quá nhiều, miệng tôi giờ chẳng khác nào sa mạc.
Giờ mà cho tôi lao mình vào thác Niagara chắc tôi cũng cam lòng!
“C-cho em xin nước với ạ.”
“Hửm? 500 yên.”
“Dạ, đây ạ.”
Đắt cắt cổ.
Mà nhắc mới nhớ, club không cho mang đồ uống từ ngoài vào.
Dù chỉ là nước lọc, bạn cũng phải mua tại đây.
“Trông nhóc còn trẻ thế. Học sinh cấp ba à?”
“D-dạ vâng.”
“Hừm, thôi thì nhóc không phải con gái nên chắc cũng ổn thôi.”
“Ơ… dạ.”
“Có chuyện gì thì cứ bảo mấy người mặc đồng phục giống tôi nhé. Nước của nhóc đây.”
“E-em cảm ơn.”
“Mà nếu có bị mấy cô nàng rắc rối nào dồn vào góc, thì cứ bảo ‘Tôi đi vệ sinh’ rồi chuồn lẹ đi. Rõ chưa?”
“D-dạ, em rõ rồi.”
“Tốt!”
Anh ta đưa cốc nước cho tôi với một cái đẩy nhẹ. Hơi cục súc, nhưng có vẻ là người tốt.
“Hà…!”
Tôi đi ra xa một chút rồi nốc cạn ly nước.
Đúng là nước mềm. Chắc chắn đây là nước khoáng I○oris (Chứng chỉ Chuyên gia thẩm nước, Cấp độ 10).
“…”
Giờ thì tôi buồn tè rồi.
Cơ thể tôi cứ hễ bình tĩnh lại là bắt đầu đòi hỏi đủ thứ…
Được rồi, đi tìm nhà vệ sinh thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
