Chương 25: Cuộc đối đầu của những gã khổng lồ
“…Uầy.”
Tôi suýt thì buột miệng kêu lên một tiếng ngán ngẩm nhưng đã kịp đưa tay bịt miệng lại.
Ngay khi vừa bước chân vào nhà vệ sinh nam, đập vào mắt tôi là mấy gã đang đứng lố nhố trước gương, cứ loay hoay vuốt sáp, chỉnh chửa tóc tai mãi không thôi.
Vướng đường vướng lối chết đi được!
“…Hả?”
“X-Xin lỗi.”
Chỗ bồn rửa vốn đã chật, tôi lại còn lỡ va vào vai một tên trong số đó. Hắn chỉ quay đầu liếc xéo tôi một cái sau lời xin lỗi rồi lại tiếp tục dán mắt vào gương.
…Thật lòng mà nói, mấy ông có xịt cả tấn keo lên đầu thì mặt mũi cũng chẳng khá khẩm hơn được bao nhiêu đâu!
Tất nhiên, tôi chỉ dám gào thét điều đó trong lòng thôi.
“Chán thế nhỉ, vuốt mãi vẫn không ra cái mẹ gì…”
“Tầm này nhiều hội nữ sinh cấp ba đến lắm, đúng là cực phẩm.”
“Nhưng đừng có làm quá, không là bị nhân viên tóm đấy.”
“An ninh ở đây gắt lắm, cẩn thận vẫn hơn.”
Sau khi giải quyết xong xuôi, tôi mới nhận ra mình còn chẳng có chỗ mà rửa tay!
Cái hội cuồng tạo mẫu tóc kia đang chắn hết cả lối đi rồi.
“Này, trông ổn áp hơn rồi đấy nhỉ?”
“Tới rồi, tới rồi!”
“Mấy em cấp ba tóc vàng với tóc nâu ban nãy đúng là ‘hàng tuyển’ thật.”
Nếu đã chuẩn bị xong rồi thì biến lẹ đi cho người khác nhờ cái!
“Này mấy đứa kia, đứng chắn hết chỗ rồi, xê ra.”
“……Ồ, xin lỗi đại ca.”
“Đi thôi mày……”
Sau khoảng một phút đóng vai "người tàng hình", cuối cùng cũng có một vị khách mới bước vào. Một gã trông cực kỳ dữ dằn, và dĩ nhiên, gã chỉ cần dùng "khẩu lệnh" thôi là đã khiến cái hội-nhóm-vuốt-tóc kia phải dạt sang một bên.
Nhờ kẽ hở mà gã to con đó tạo ra, tôi mới có cơ hội được rửa cái tay.
“……Thảm hại thật……”
Sự hưng phấn lúc nãy đã rơi rụng sạch sẽ vì cái sự nhu nhược của bản thân. Tôi đúng là một gã thỏ đế chính hiệu.
“Phù—”
Cuối cùng tôi cũng ra khỏi nhà vệ sinh.
Đúng là một chuyến đi khó khắn.
Lần tới, mình nhất định phải lấy hết can đảm để bắt chuyện với ai đó—
“……Mẹ kiếp, sao em ấy ra muộn thế nhỉ.”
“……”
Ngay lúc này, ở hành lang trước nhà vệ sinh nữ, một gã đô con đang lượn lờ xung quanh.
Gã làm cái quái gì ở đây thế này…?
“Xin lỗi, cho tôi qua một chút—”
“Ugh—Cái thằng ranh này, đi đứng kiểu gì đấy!”
“Ơ, tôi chỉ đang định đi qua thôi mà.”
“Chết tiệt, nhìn đường mà đi chứ cái thằng này—”
Đáng sợ quá đi mất!
Tôi không muốn dính thêm vào rắc rối nào nữa đâu!
“—Xin lỗi.”
……Có lẽ tôi đang hoảng loạn thật rồi.
Tôi cũng không rõ mình hoảng vì cái gì, nhưng tôi biết mình không thể cứ mãi làm một gã hèn nhát.
Kisaragi-san thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên tôi cũng chính vì lý do đó.
Ngay cả khi cố bắt chuyện, tôi cũng chỉ biết chào hỏi xã giao. Tôi sợ bị người khác ghét—không, thực ra là tôi quá nhút nhát thì đúng hơn.
Nếu không có sự ủng hộ của người khác, tôi chẳng thể làm được tích sự gì.
Chính vì vậy. Tôi muốn tự mình tìm thấy dũng khí.
“Hả?”
“Anh đứng đây là đang gây cản trở cho người khác dùng nhà vệ sinh đấy—”
“Mày vừa nói cái gì cơ, thằng ranh?”
“……Gặc—”
Tôi bị gã tóm cổ áo lôi xếch lên. Khuôn mặt gã dí sát, phả ra mùi rượu nồng nặc đến buồn nôn.
“—À, này ông anh, chờ chút được không?”
“Chết tiệt, lại cái quái gì nữa—!?”
Giọng nói tiếp theo không phải của tôi, cũng chẳng phải của gã kia.
Gã đô con quay đầu lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Đứng đó là một người đàn ông với chiếc áo thun căng cứng vì cơ bắp, bên trên in logo “Staff” đầy quyền lực.
“Lại đây bảo.”
“À không, là tại thằng này nó—”
“—Không có chuyện đó đâu, đồ ngu. Mày bị cảnh báo bao nhiêu lần rồi hả? Bọn tao nhận được cả đống phàn nàn từ khách nữ về việc mày cứ lảng vảng rình rập quanh đây rồi đấy.”
“T-Tôi không có ý đó—”
“Thế mày có muốn tao báo việc này về trường đại học của mày không?”
“Làm ơn, đừng làm vậy—”
“Câm mồm.”
Thật kinh hãi.
Ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ, một màn đối đầu giữa những gã khổng lồ đang diễn ra.
Và rõ ràng ai mới là kẻ đang nắm chuôi!
“……Này, Toumachi!”
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó—không hiểu sao, tôi lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Cô nàng tóc vàng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ chắc chắn là Yumesaki-san.
“Ch-Chạy mau thôi—”
“Hả? Sao cơ?”
Cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi lôi đi.
Não tôi không nhảy số kịp nữa rồi! Tình huống gì đây? Tôi đang mơ à?
“À, ra là ‘kiểu đó’ à… Cậu em tóc cầu vồng, đi được rồi đấy. Nhớ là không có lần sau đâu nhé.”
“D-Dạ vâng.”
“T-Tại sao hắn lại—”
“Bị hiểu lầm là cái chuyện hèn nhất trần đời đấy, biết chưa.”
“Ư…… Cái quái gì thế này—”
Mặc kệ tay nhân viên có vẻ đã hiểu lầm điều gì đó và gã đô con đang thảm bại ở phía sau, hai chúng tôi tháo chạy khỏi khu vực nhà vệ sinh.
Ai đó làm ơn giải thích chuyện gì đang xảy ra hộ cái!
“—Và đó là toàn bộ sự việc.”
“Thì ra là vậy—”
Yumesaki-san vừa đi vừa giải thích. Cậu ấy bị gã đô con lúc nãy gạ gẫm, vì quá hoảng sợ nên đã trốn biệt vào nhà vệ sinh.
Thế nhưng gã đó vẫn kiên trì phục kích bên ngoài để đợi cậu ấy ra.
Đó là lý do cậu ấy không dám thò mặt ra ngoài.
Nhưng đúng lúc tôi va phải gã đó, nhân viên đã can thiệp kịp lúc. Dĩ nhiên, cái trò rình rập đó là phạm quy, nên việc nhân viên ra tay chỉ là vấn đề thời gian.
……Mà khoan đã.
Đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi thực sự nói chuyện với cậu ấy sao?
“……”
“……”
Một cuộc chạm trán không thể ngờ tới. Tôi chỉ có thể nghĩ về nó như vậy.
Phải nói gì bây giờ nhỉ…?
Tôi cứ đinh ninh rằng cậu ấy chắc chắn ghét mình.
Mà thực tế vốn là vậy, đúng không?
“Xin lỗi nhé. Tớ biết là đã làm phiền cậu.”
“Ơ, không có gì đâu……”
Cậu ấy xin lỗi tôi.
Tôi thì cứ lắp bắp, chẳng biết phải phản ứng sao cho ngầu.
“……Thế ra cậu cũng hay lui tới những nơi này à, Toumachi?”
“Đ-Đây là lần đầu tiên của tớ đấy.”
“Hả? Lần đầu mà cậu nhảy ‘sung’ dữ vậy á?”
“Hả?”
“Á!”
Tại sao cậu ấy lại biết chuyện tôi nhảy?
Cậu ấy thấy rồi sao? Cái điệu nhảy thảm hại đó ấy hả?
……Đời mình coi như xong rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
