Chương 29: Câu hỏi
“Xin lỗi cậu nhé, tại con bé Kanon cả đấy…”
“Không sao đâu mà.”
Cuối cùng, tôi lại đóng vai người hộ tống đưa ba người bọn họ về nhà Kisaragi-san ở ngay gần đó.
“Cũng muộn hơn dự tính rồi, nên thế này lại hóa hay nhỉ?”
“…Nhưng mà, tớ xin lỗi vì đã làm phiền Toumachi-kun thế này—”
“Không phiền chút nào đâu.”
“Cậu không đi quan sát kiến nữa có ổn không đấy?”
“Ổn mà, tớ cũng chỉ định tranh thủ lúc đi mua đồ thì kiểm tra qua một chút thôi.”
Đó hoàn toàn là sự thật.
Nhưng nói thật là tim tôi nãy giờ vẫn chưa chịu bình tĩnh lại cho.
Lý do là vì Kisaragi-san — cô nàng siêu cấp xinh đẹp — đang đi ngay sát cạnh tôi. Có lẽ cậu ấy đi gần như vậy chỉ để trông chừng Kanon-chan thôi, nhưng tôi vẫn không thể ngăn tim mình đập loạn xạ.
“Đừng có làm rơi em ý đó nhé!”
“Rõ!”
“Haha, sao tự nhiên cậu lại dùng kính ngữ trịnh trọng thế?”
Hatsune-san đi phía trước quay lại nhìn tôi với nụ cười tinh quái.
Tại tớ đang lo lắng lắm đây này!
Tôi muốn hét lên như vậy nhưng không thể.
Bởi vì người đang ở trên lưng tôi bây giờ có giá trị gấp 500 triệu lần cái thân xác này.
Tôi tập trung vào từng bước đi, cố gắng hết sức để không làm Kanon-chan thức giấc.
May mà đoạn này không phải đi qua vạch sang đường nào.
Tôi sẽ phô diễn kỹ thuật di chuyển đỉnh cao của mình (với thâm niên... một ngày đi club).
…
Tôi nghĩ tôi nên bớt ảo tưởng lại.
Tập trung cao độ.
Tôi dồn hết mọi dây thần kinh vào chuyến hành trình về nhà này――!
“Toumachi-kun, cậu… vẫn thích cà ri như trước à?”
“—Ừ, hôm nay tớ định nấu cà ri Ấn Độ với mấy loại gia vị đặc biệt.”
“Nghe có vẻ kỳ công đấy chứ. Nhưng mà để nấu món đó thì đống đồ cậu xách theo có hơi quá tay không?”
“Tại có mấy chai nước khoáng lạ lạ, cà phê hiếm với mấy món đồ ế ẩm lọt vào mắt xanh của tớ nữa… Tớ tìm được khá nhiều thứ thú vị.”
“…?”
“Sở thích ấy mà. Một sở thích nho nhỏ thôi.”
“Nước khoáng á?”
“Ừ. Để sau này tớ có thể phân biệt được chúng mà không cần nhìn nhãn — mặc dù bây giờ tớ mới chỉ phân biệt được nước cứng với nước mềm thôi.”
“Hừm, đúng là một sở thích thú vị thật.”
“Thật á? Cảm ơn nhé, tìm hiểu về nước đóng chai cũng thú vị lắm đấy.”
Tôi vừa đi vừa trả lời, không quá để tâm đến những giọng nói xung quanh.
Cách nói chuyện bắt đầu trở nên tự nhiên hơn, cũng phải thôi vì lúc này Kanon-chan mới là ưu tiên hàng đầu của tôi.
“Còn bộ phim lần trước thì sao?”
“À, ừ. Tớ không ngờ là đi xem phim thiếu nhi ở rạp lại được phép hò hét thoải mái như thế. Lần đầu tớ thấy luôn.”
“Tớ cũng ngạc nhiên nữa. Có khi bọn mình mới là những kẻ lập dị vì đã không hét lên đấy.”
“Đúng vậy. Nhưng cuối cùng tớ cũng đã hét lên một chút. Vui ngoài dự kiến luôn.”
“Tớ chắc là sẽ không quen được với việc hò hét trong rạp phim đâu…”
“Chuẩn luôn. Tập thành thói quen đó rồi đi xem mấy phim bình thường mà hét lên thì dở — Hửm, khoan đã—”
…
Khoan?
Nãy giờ tôi đang nói chuyện với ai vậy?
“Phì. Đúng vậy nhỉ.”
Tôi quay mặt về phía giọng nói đó.
Cậu ấy đang lấy tay che miệng, khẽ mỉm cười.
Ayano Kisaragi.
Mỹ nhân số một của lớp… không, có lẽ là mỹ nhân số một của cả khối luôn.
Cô gái mà tôi đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cô gái tưởng chừng như ở một thế giới xa xăm nào đó.
Giờ đây — cậu ấy đang trò chuyện với tôi một cách vô cùng thân thiện.
Tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ấy. Cậu ấy vẫn đẹp đến mức ngạt thở.
Sau khi nếm trải cảm giác yêu đơn phương, tôi mới nhận ra trước đây mình đã không biết lượng sức mình đến nhường nào.
“…?”
“X-Xin lỗi cậu.”
Khoảnh khắc tôi mất tập trung và bắt đầu tự ý thức về thực tại — ngôn từ bỗng bay sạch khỏi đầu. Nhưng thật may, điểm đến đã ngay trước mắt.
“Cuộc trò chuyện vui vẻ kết thúc rồi chứ? Nhà của Ayanon ở đằng kia kìa!”
“Ơ kìa, Momo!”
“…Nhà mình!”
“!?”
Khi Hatsune-san chỉ tay vào căn nhà ở phía trước, cô bé trên lưng tôi bắt đầu ngọ nguậy.
Có vẻ con bé đã tỉnh giấc.
“Cầu vồng!”
“Ối!”
“Kanon, dừng lại ngay!”
Kanon-chan vừa mới im thin thít lúc nãy giờ đang đưa tay ra muốn chạm vào "thứ bảy sắc cầu vồng" (là tôi) ở sau lưng.
Kisaragi-san vội vàng ngăn con bé lại.
Gần quá, gần quá, gần quá rồi!
“Haha, cảnh này buồn cười thật đấy~”
Hatsune-san chỉ đứng nhìn và cười ngặt nghẽo.
…Tim tôi sắp nổ tung mất rồi.
“Vậy nhé… Cảm ơn cậu nhiều nhé, Toumachi-kun.”
“Bye-bye!”
“T-Tạm biệt…”
“Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé~”
Tôi tiễn hai chị em nhà Kisaragi trước cổng và vẫy tay chào.
Kanon-chan có vẻ vẫn luyến tiếc không muốn rời khỏi lưng tôi.
Giá mà tôi có thể cho con bé mượn lưng mãi mãi — đùa thôi.
— Cạch.
Cánh cửa đóng lại. Sự ồn ào của Kanon-chan biến mất, không gian đột nhiên trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Trời đã tối hẳn và xung quanh cũng thưa thớt người qua lại.
“…Nhà của Hatsune-san cũng ở gần đây à?”
“Cũng đại loại vậy. Đi bộ một tí là tới nơi thôi~”
“Ra vậy.”
“Ừm. Bên ngoài tối rồi nên đi đứng cẩn thận nhé?”
Hatsune-san vẫy tay chào.
…Tôi nghĩ cậu ấy mới là người cần phải cẩn thận mới đúng.
“Vậy thì. Toumachi-kun—”
“—Để tớ đưa cậu về.”
“Hả?”
Trời đã muộn, tôi nghĩ để con gái đi bộ một mình về như vậy là không ổn.
Tôi thực sự đã nghĩ như thế đấy.
“Tớ đâu phải là Ayanon đâu mà cậu lo?”
“…Chuyện đó thì có liên quan gì đâu?”
Cậu ấy có vẻ hơi bối rối.
Ý tôi là, tôi vừa tiễn chị em Kisaragi xong, nên tiện đường đưa Hatsune-san về nốt cũng là lẽ thường tình mà, đúng không?
“Hừm~?”
“Cậu làm cái mặt gì thế?”
“Nếu đi cùng nhau, mọi người sẽ thấy cậu lùn hơn tớ cho mà xem~”
“Ugh.”
Đúng là cậu ấy cao hơn tôi thật (xấu tính vc).
“Thế thì, đi thôi nào~”
“…Được rồi.”
Hatsune-san cười nhe nhởn rồi bước đi cạnh tôi.
Tôi đã nghĩ ngay từ đầu rồi, cậu ấy có vẻ rất thích trêu chọc tôi.
Phải cảnh giác mới được.
“Thế nên, nguyên tác của bộ đó hay lắm.”
“Thật à? Vậy chắc lỗi là ở đạo diễn rồi.”
“Mấy cảnh chiến đấu gần như bị cắt sạch luôn.”
“Haha, đúng như tớ đoán.”
Trên đường về, tôi và Hatsune-san tán gẫu về bộ phim đã xem lần trước.
“Hôm nay tớ có ghé thư viện, mấy cuốn khác của cùng tác giả đó cũng thú vị lắm.”
“…Tớ hy vọng lần sau tác giả sẽ gặp được vị đạo diễn nào có tâm hơn.”
“Haha, chuẩn luôn.”
Cậu ấy thực sự rất dễ chuyện trò. Ngay cả một kẻ ít nói như tôi cũng có thể duy trì cuộc hội thoại trơn tru với cậu ấy.
“Nếu cậu muốn, tớ có thể cho cậu mượn vài cuốn.”
“! Ồ, được thế thì tốt quá. Mà không chỉ có vậy đâu, tớ cũng muốn đáp lễ cho cậu nữa.”
“Đáp lễ?”
“Tớ xem khá nhiều phim và anime, có nhiều bộ hay lắm tớ muốn chia sẻ với cậu. Cậu thấy sao?”
“Tớ nhất định phải xem rồi.”
Được xem mấy thứ đó miễn phí thì còn gì bằng.
Thuê DVD cũng đâu có rẻ.
Tất nhiên, tớ sẽ review lại thật tâm cho cậu.
“Yay!”
“?”
“Vì Ayanon chẳng mấy khi xem phim hay anime, nên tớ muốn chia sẻ những thứ tớ thích với cậu~”
“Tớ hiểu mà.”
Xem phim cùng cậu ấy lần trước thực sự vui hơn xem một mình nhiều. Có lẽ là bởi vì chúng tôi có thể cùng nhau chia sẻ những cảm nhận về nó.
“Hừm~”
“…”
Hatsune-san có vẻ đang rất hào hứng.
Nếu lần trước không đi xem phim cùng nhau, chắc giờ này tôi đã chẳng thể đứng đây nói chuyện thế này—
“Này. Tớ hỏi cậu cái này được không?”
Ngay khi tôi đang mải suy nghĩ, cậu ấy đột nhiên dừng lại.
Vẻ mặt cậu ấy trở nên nghiêm túc.
Tôi không kìm được mà nín thở theo.
“—Cậu thích Ayanon đúng không?”
Và rồi, câu hỏi đó đi thẳng vào tai tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
