I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21780

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 28

WN ( 1-100) - Chương 41 Cậu bạn Inkya trông có vẻ buồn ngủ

Chương 41 Cậu bạn Inkya trông có vẻ buồn ngủ

< Góc nhìn của Seika >

Vào lễ bế mạc. Những tiếng ngáp vang lên khi các bài phát biểu khiến người ta buồn ngủ được đọc lên bởi đại diện học sinh rồi đến hiệu trưởng, theo thứ tự đó.

Nhân tiện, ở phần thi khác mà tôi và Kousei tham gia—kéo co—bọn tôi đã thắng. Tôi đứng ngay sau lưng Kousei, và trong lúc tôi cứ nhìn chằm chằm vào lưng cậu ấy, không biết bằng cách nào mà bọn tôi thắng. À mà, hình như chiến thắng chung cuộc thuộc về đội trắng. Tôi thật sự chẳng quan tâm.

Còn tôi, tôi không thể quên cú triple play của Kousei, và cứ tua lại nó trong đầu. Chỉ cần được nhìn thấy trực tiếp thôi cũng đã là chiến thắng rồi.

Nhưng mà suýt thì toang. Nếu tôi mà nộp đoạn video để xem lại thì chắc đã lộ việc tôi thích cậu ấy. Lúc lại gần, tôi chỉ quay được góc nghiêng đầy nghiêm túc của cậu ấy thôi. Trong đó còn có tiếng “Haa~n” kinh khủng của tôi. Tôi cảm giác đoạn video của đội trưởng lại tập trung vào chân ai đó vì lý do gì ấy, không hiểu là sao.

Từng lời tôi nói với Miyasaka. Chúng đều, ở mức độ nào đó, áp vào tôi luôn. Tôi cũng đã cố hết sức ở môn bóng rổ, nhưng tôi thấy cơ thể mình di chuyển dễ đến bất ngờ, gần như chẳng phải cố gắng. Chắc là do tôi được thiên phú. Nếu tôi làm hỏng, tôi không dám chắc rằng mình sẽ không cười trừ rồi tỏ vẻ tự tin để che đi.

Nhưng, như đã biết đấy. Cậu ta chế nhạo những người đang cố gắng, và chỉ riêng điều đó đã là sai, tôi không thể tha thứ. Tên đó chắc trong vô thức biết mình kém ngầu hơn cậu ấy. Cố tình gọi cậu ấy “nhàm chán” với “không có gì nổi bật” là phản ứng vì chuyện đó. Nhưng mỗi lần nghĩ lại là tôi lại tức.Cậu ta gọi những gì Kousei làm là “mấy thứ đó”. “Mấy thứ đó” chính là thứ đã cứu mạng tôi, và khiến tôi thật sự yêu cậu ấy thật lòng.

“Eee, vì vậy. Không chỉ là chuyện thắng thua đơn giản, hữu hình, mà còn là nuôi dưỡng tinh thần đồng tiến được nói đến trong môn judo…”

Mà đúng hơn là bài phát biểu của hiệu trưởng dài khủng khiếp. Khi nào ông ấy mới dừng? À, mắt Kousei đang chớp liên tục. Cậu ấy lấy mu bàn tay dụi mắt như một đứa trẻ. Dễ thương quá.

Xét tất cả mọi thứ, đây là một hội thao đầy thành quả. Cú home run của Kousei, cơ bắp của cậu ấy, đổi đồ ăn, đi săn nấm. Gần như toàn bộ đều liên quan đến Kousei, nhỉ. Trục đánh giá của tôi hoàn toàn là về việc tôi đã chơi vui với Kousei nhiều đến mức nào từ đầu đến cuối. Chắc phụ nữ đang yêu đều như vậy thôi.

“Nói cách khác, thắng hay thua không quan trọng. Đây là nơi mà đối thủ tôn trọng nhau, cùng thịnh vượng và nâng tầm lẫn nhau…”

Ông vẫn còn nói? Mà hình như tôi vừa nghe câu đó ban nãy rồi mà.

.

.

.

Cuối cùng, bài phát biểu như tụng kinh cũng kết thúc và buổi lễ bế mạc đóng lại. Giáo viên phụ trách, Oota-sensei, đưa ra lời giải thích ngắn gọn về lịch trình sắp tới rồi cho giải tán. Nói đơn giản thì, vì hôm nay—thứ Bảy—đã dùng cho hội thể thao, nên thứ Hai tuần tới sẽ được nghỉ bù.

Tôi tìm Kousei và thấy bóng lưng cậu ấy. Tôi muốn về chung. Buổi sáng bọn tôi đi riêng. Cả hai đều giữ ý vì không biết phụ huynh hai bên có đến không, nên tối qua bọn tôi nhắn trên Rine và quyết định đi riêng, nhưng cuối cùng thì chẳng ai trong số họ đến. Lẽ ra tôi nên nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn.

[Đi về chung nhé. Tớ đợi cậu ở chỗ cũ.]

Tôi gửi trên Rine. Thật lòng mà nói, tôi cảm giác cả lớp đều nhận ra tôi với Kousei khá thân sau vụ Miyasaka lúc nãy, nhưng dù vậy, không nên nói với cậu ấy trực tiếp khi chưa được phép.

Rồi Kousei nhận thông báo, kiểm tra điện thoại. Cậu ấy nhìn quanh, và khi thấy tôi, cậu ấy lắc đầu qua lại. Hả? Ý cậu là không được à? Với vẻ mơ hồ, cậu chỉ về phía cổng trường. Rồi bắt đầu bước đi.

“Hả? Hả?”

Nghĩa là gì? Là tôi phải theo cậu ấy? Tôi chẳng hiểu, nhưng tôi vội chạy theo.

Cuối cùng, tôi ra khỏi cổng trường, rẽ trái, và ngay lúc suýt bắt kịp Kousei—

“Kousei. Làm tốt lắm.”

“Kou-chan. Cảm ơn vì đã cố gắng nhé.”

Có hai giọng nói gọi cậu ấy. Kousei cũng trông ngạc nhiên. Nhìn qua lưng cậu ấy, tôi thấy một phụ nữ trẻ và một cậu bé dáng người mảnh khảnh. Khuôn mặt cậu bé đó nữ tính đến mức, nếu không mặc đồng phục nam, tôi đã nhầm giới tính. Hay đúng hơn là ở mức “chẳng phải đây là con gái giả trai à?”

“Còn cô gái đó là ai?”

Người phụ nữ nhìn qua vai Kousei và chạm mắt với tôi. Kousei vội vàng ngoảnh đầu liên tục, rồi,

“Đây là bạn cùng lớp em, Seika-san. Mizoguchi Seika-san.”

Cậu ấy giới thiệu tôi với người phụ nữ bí ẩn. Rồi quay lại phía tôi.

“Và, người này… là chị gái tớ.”

C-chị gái à. Tôi thật sự thở phào.

“Còn học sinh sơ trung bên kia là em họ tớ, Meguru.”

Meguru… Megu… ÊÊÊÊHHH!?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!