I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 131

WN ( 1-100) - Chương 27 Nàng Gyaru thật ranh ma

Sau giờ học, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, định nhanh chóng về rồi tiếp tục công việc dang dở thì ánh mắt tôi chạm phải Seika-san. Khẩu hình miệng của cô ấy như đang nói “đợi tớ”... ít nhất là trông như vậy.

Suốt cả ngày tôi cứ thấp thỏm lo rằng cô ấy sẽ bắt chuyện với tôi, nhưng đến cuối cùng thì chẳng có gì xảy ra. Có lẽ việc tôi vùi đầu vào bản vẽ suốt giờ ra chơi cũng là điều tốt.

Dù sao thì thứ tôi đang làm bây giờ cũng không liên quan đến công việc, nên không gấp rút lắm. Tôi nghĩ là có thể thong thả một chút. Với lại ngày mai là thứ Bảy, nếu bỏ lỡ hôm nay thì phải đến thứ Hai tôi mới có cơ hội nói chuyện với Seika-san.

“Tớ đi vệ sinh.”

Tôi đáp lại chỉ bằng cách mấp máy môi.

Tôi đứng lên, đặt cặp xuống rồi bước ra hành lang. Không hiểu vì sao, Seika-san cũng đi theo sau tôi, trên môi là một nụ cười rạng rỡ. Cô ấy còn tiến lại gần tôi như một chú chó con được huấn luyện bài bản.

Tôi hoảng hốt nhìn quanh. May là nhóm học sinh đầu tiên đã xuống cầu thang hết rồi, hành lang gần như không còn ai. Nhóm thứ hai vẫn ở lại trong lớp trò chuyện, hoàn toàn mải mê với câu chuyện của họ. An toàn rồi.

“Này, sao cậu lại đi theo tớ?!”

“Ơ? Nhưng chẳng phải cậu nói ‘lại đây’ sao?”

“Tớ nói là đi vệ sinh mà!”

Ngay từ đầu, tôi đâu có nói theo kiểu ra lệnh cho trẻ con. Vậy mà dù có hiểu nhầm thì việc cô ấy ngoan ngoãn đi theo tôi như vậy đúng là…

“Vậy thì tớ đợi ở đây, rồi khi cậu xong mình đi chơi nhé?”

Tớ đã nói rồi, tính cách của cậu dạo này kỳ lắm. Đừng làm cái kiểu trẻ con tám tuổi đó nữa. Tim tớ chịu không nổi đâu.

Cô ấy hơi nghiêng đầu, ngước mắt nhìn lên từ dưới góc chéo. Khóe mắt và bọng mắt hơi phồng lên một chút. Đây là kiểu trang điểm “aegyo-sal” à? Sáng nay hình như cô ấy đâu có trang điểm kiểu này…

“Được không?”

Đủ rồi. Vì cậu dễ thương nên tớ chịu hết.

Tôi đành chấp nhận rồi đi vào nhà vệ sinh.

.

.

.

<Góc nhìn Seika>

‘Yes!’ Tôi nắm chặt tay ,trong đầu vui mừng thầm.

Trong giờ ra chơi, tôi cứ nhìn Kousei mãi nhưng cậu ấy chẳng buồn ngước lên, nên tôi đành bỏ cuộc và nghịch điện thoại. Rồi bất chợt, tôi nảy ra một ý. Hay là thử thay đổi kiểu trang điểm xem sao. Hôm qua, khi tôi cư xử trẻ con một chút, cậu ấy lại tỏ ra dịu dàng hẳn, vậy nên tôi thử làm cho mình trông trẻ hơn, yếu đuối hơn. Xem ra hiệu quả khá tốt.

Chắc khi nào cần năn nỉ gì đó thì tôi sẽ dùng chiêu này. Tất nhiên là không lạm dụng và chỉ dùng đúng lúc. Nhưng tôi cũng không khỏi tự hỏi, đây có thật sự là tôi không, khi cứ nũng nịu như thế. Nhưng Kousei đã biết con người yếu đuối nhất của tôi rồi, và tôi cũng biết cậu ấy sẽ chấp nhận tôi ngay cả khi tôi là một đứa trẻ tám tuổi hay làm nũng, nên việc được dựa dẫm vào cậu ấy lại thấy rất tự nhiên. Thật ra, tôi muốn cậu ấy nghĩ tôi dễ thương. Cậu ấy đã nói tôi xinh đẹp rồi, nhưng vẫn chưa từng nói tôi dễ thương.

“Xin lỗi đã để cậu đợi.”

Khi Kousei quay lại, chúng tôi xuống tầng một, giữ một khoảng cách nhỏ giữa hai đứa. Xung quanh không có nhiều người, vậy mà vẫn không thể đi cạnh nhau và trò chuyện sao? Tôi nghĩ vậy, nhưng cũng không muốn lại cư xử theo ý mình rồi khiến cậu ấy khó chịu.

Ở bãi giữ xe có vài học sinh, nên tôi đành để Kousei đi trước, còn mình đi sau. Chiếc xe đạp của tôi kêu cót két khá to. Đây là chiếc xe tôi dùng lại từ Mama, chắc cũng đến lúc phải đổi rồi. Nhưng nhờ nó mà tôi mới có cớ để bắt chuyện với Kousei, nên tôi cũng khá gắn bó với nó.

Đạp được một lúc, tôi bắt kịp cậu ấy ngay trước cổng trường. Khi tôi gọi, Kousei hơi mỉm cười rồi quay lại chỗ tôi. Cậu ấy đáng yêu ghê, giống một con mèo vừa mới bám người.

“Mình đi đâu đây?”

“Trước ga có nhiều người quen của bọn mình mà?”

“Ừ. Dù sao mình cũng phải vòng qua đó.”

Nếu lấy trường làm trung tâm thì nhà tôi ở phía đông, còn nhà ga ở phía tây.

“Tớ định nói là muốn thử đến nhà cậu.”

“Ờmm, hôm nay thì không được. Phòng tớ bừa bộn ở mức nguy hiểm.”

“Thật sao?”

“Thứ tớ đang làm bây giờ khá to.”

“Ra vậy… Không phải là Nobunaga chứ?”

“Không không, dù là tớ thì cũng không đến mức chỉ biết làm mỗi Nobunaga đâu.”

Cậu ấy cười nói. Ừ, nghĩ lại thì đúng là hiển nhiên. Tự kiểm điểm, tự kiểm điểm. Người ta cũng nói là họ còn làm cả đồ nội thất nguyên bản nữa, chắc là cái đó.

“Thứ tớ đang làm bây giờ là thành Azuchi.”

“Chẳng phải cái đó cũng là của Nobunaga sao?”

Trả lại cho tôi sự tự kiểm điểm đi.

“Hahaha. Thôi, vậy tạm thời cứ đi chơi bên ngoài. Để tớ xem…”

Trông cậu ấy như không nghĩ ra được chỗ nào.

“Vậy để tớ quyết định nhé?”

“Ừ, nhờ cậu.”

“V─vậy thì, theo tớ.”

Tôi trèo lên chiếc xe đạp mình đang dắt, chạy lên phía trước với tốc độ vừa đủ để Kousei có thể theo kịp.