361. Thành phố Fania
Fania là tên một thành phố mỏ nằm ở tận cùng phía Đông Bắc đại lục, nhưng cái tên này thường được dùng để chỉ cả vùng lân cận.
Thành phố mỏ ấy cũng giống như Fuziyaz, được bao quanh bởi những ngọn núi hiểm trở, ít giao lưu với các nước và lãnh thổ khác. Và trên danh nghĩa, nó thuộc quyền cai trị của nước Fuziyaz. Tuy nhiên, thực tế thì quan hệ này gần với đối tác giao dịch bình đẳng hơn là chủ tớ.
Bởi quyền lực của các quý tộc cai quản địa phương chẳng khác mấy so với nước Fuziyaz.
Fania cân nhắc đến vị trí địa lý và truyền thống của đại lục nên hiện tại đành phải phục tùng nước Fuziyaz, nhưng họ ở vị thế có thể từ chối nếu bị áp đặt những khoản thuế vô lý. Khi thời điểm đến, chuyện họ dễ dàng quay lưng theo nước khác là hoàn toàn có thể xảy ra.
Đó là kiến thức mà Tiara Fuziyaz - thành viên hoàng tộc Fuziyaz nắm giữ, nhưng—— tôi suy đoán rằng cái thời điểm đó đã đến rồi, và vùng Fania gần như đã độc lập khỏi nước Fuziyaz, trở thành một đô thị quốc gia với hình thái đặc biệt.
Nói trắng ra thì, vì "cha mẹ" là nước Fuziyaz quá thảm hại và nghèo nàn, nên "đứa con" là vùng Fania đã sớm thoát ly khỏi sự bảo hộ và đang sống tự lập.
Vài năm gần đây, Fuziyaz túng quẫn đã không thể quan sát tử tế tình hình sống tự lập của Fania.
Nhưng giờ đây, cuối cùng cũng có hai người dân Fuziyaz đặt chân đến thành phố mỏ Fania.
Cảm nhận thực thể đó không chỉ bằng mắt mà bằng cả cơ thể, tôi hét lên cảm tưởng đầu tiên.
"Phùuuuuuu, sảng khoái quá điiiiiiiiiiii!! Tuyệt vời!!"
Toàn thân bốc hơi nước nghi ngút, khoác lên mình bộ quần áo sạch sẽ, gột rửa hết bụi bẩn trên người, tôi diễn tả cảm giác như được tái sinh thành lời.
Bên cạnh là Sư phụ, người cũng giống tôi, đã thay sang trang phục bản địa và đang chìm đắm trong cảm xúc.
"A, tuyệt thật... Sảng khoái quá. Fania tuyệt thật đấy... Kênh dẫn nước đúng là nguồn gốc của văn minh và sự sống..."
Mà nói đúng hơn là anh ấy đang khóc.
Anh gật gù thấm thía, nhìn quanh quất nhiều lần, liên tục ca ngợi sự tuyệt vời của thành phố này.
Tôi cũng giống Sư phụ, nhìn quanh quang cảnh thành phố.
Xung quanh nhà tắm công cộng mà chúng tôi vừa bước ra tràn ngập sức sống. Những cửa tiệm xây bằng đá đàng hoàng nằm san sát nhau, tỏa ra mùi thức ăn kích thích dạ dày của những người vừa tắm xong.
Xa hơn một chút là những cửa tiệm kinh doanh các mặt hàng khác ngoài thực phẩm, ống khói nhả khói đen lên trời. Cảm giác cửa hàng bán nhu yếu phẩm hay quần áo thì ít, mà nơi trưng bày đồ thủ công mỹ nghệ bằng sắt và vũ khí lại nhiều hơn.
Nghe nói là thành phố mỏ, nhưng tôi ngạc nhiên là kỹ thuật gia công cũng đi kèm theo đó. Nhìn sơ qua bên trong các cửa tiệm, hầu hết đều có xưởng với lò nung.
Sự ngạc nhiên chưa dừng lại.
Đặc điểm nổi bật nhất của thành phố này là sự sáng sủa.
Khắp nơi đều lắp đặt 'Đá sinh lửa' để thắp sáng.
Hai bên con đường lát đá được bảo dưỡng sạch đẹp là những cột đèn đường gắn 'Đá sinh lửa' cách nhau một khoảng nhất định. Bên cạnh biển hiệu của các cửa tiệm san sát nhau chắc chắn có đèn 'Đá sinh lửa'. Nhìn ra xa một chút là ngọn hải đăng treo viên 'Đá sinh lửa' khổng lồ. Cái này thì lớn đến mức có thể nhầm là mặt trời mà tôi chỉ biết qua sách vở.
Tóm lại, trong thành phố này không hề có bóng tối do mây đen của 'Ma Độc' tạo ra.
Vẫn chưa hết ngạc nhiên.
Điểm chốt hạ là bức tường phòng thủ bao quanh thành phố sáng sủa và tràn đầy sức sống này.
Fania bao quanh thành phố rộng lớn ngang ngửa thủ đô Fuziyaz bằng một bức tường nhân tạo, giảm thiểu mối đe dọa từ quái vật bên ngoài, và còn tổ chức kiểm soát nghiêm ngặt.
Họ sàng lọc những người đến từ bên ngoài, nâng cao an ninh cho thành phố.
Nhờ đó, hoàn toàn không thấy ánh mắt của bọn trộm cướp như ở thành phố trước. Mắt của những người đi trên đường không vằn đỏ, cũng không có vẻ gì là đang khổ sở vì đói khát.
Thành phố này có sức sống mà con người vốn dĩ phải có.
Thú thật, nó vượt xa các thành phố dọc đường, thậm chí vượt xa cả lâu đài Fuziyaz.
"Tuyệt thật đấy. Cái này thì bên mình thua đứt đuôi rồi..."
Sau khi nhìn quanh, dù là hoàng tộc Fuziyaz nhưng tôi cũng phải thừa nhận.
Vừa dứt lời, một người đàn ông có vẻ rất vui vẻ vừa cười vừa tiến lại gần.
"Ha ha ha, có vẻ các vị đã tận hưởng đặc sản của lãnh thổ Fania chúng tôi rồi nhỉ."
Một người đàn ông tóc bạc sớm xuất hiện, khoác trên mình tấm vải thượng hạng mà ở Fuziyaz chỉ có hoàng tộc mới được mặc.
Ông ta là một trong những người hầu phục vụ gia tộc Neisha, lãnh chúa của thành phố.
"Mời Người, Tiara đại nhân. Tôi đã xác nhận xong rồi ạ."
Thư giới thiệu của Hoàng gia Fuziyaz mà chúng tôi đưa ra khi vào thành phố đã được trả lại tận tay.
Nhờ giữ khư khư vật này bên người mà giờ đây chúng tôi được đối đãi như khách quý tại Fania. Dạo gần đây ngày nào cũng lấm lem bùn đất, tắm máu và bãi nôn của trộm cướp... nhưng dù sao thì tôi cũng là một nàng công chúa đến từ thủ đô đấy nhé.
"Cảm ơn ông nhé. Nhờ có ông ở trạm kiểm soát thành phố mà tôi được giúp đỡ nhiều lắm. Nhờ ông mà chuyện gì cũng suôn sẻ, suôn sẻ ghê."
Khi đến thành phố này, đầu tiên chúng tôi đã bị kiểm tra gắt gao.
Biết rằng nếu vào thành phố mà không có người quen thì sẽ tốn một khoản hối lộ khổng lồ, chúng tôi đành sớm tung ra con át chủ bài là sự bảo trợ của Hoàng gia. Mà nói đúng hơn là chỉ còn mỗi quân bài đó để đánh.
Và tại trạm kiểm soát đó có người hầu này, sau khi kiểm tra thư giới thiệu, ông ta đã dẫn chúng tôi đến tận nhà tắm công cộng tự hào của thành phố.
Có lẽ người hầu nắm giữ quyền hạn kha khá trong thành phố này đang tự mình tiếp đãi chúng tôi, những sứ giả của Fuziyaz.
"Tiếp đón yếu nhân nước khác nằm trong phận sự của tôi mà. ...Nhân tiện, về việc chiêu đãi tại dinh thự của Lãnh chúa, chúng tôi mong muốn tổ chức vào tối mai. Xin hãy cho chúng tôi khoảng một ngày để chuẩn bị những thứ xứng tầm với Tiara đại nhân được không ạ?"
Đến đột xuất mà được tiệc tối mai sao.
Trong những phản ứng tôi dự đoán thì thế này là khá bình thường. Lòng tự trọng của lãnh chúa và sự nể nang dành cho Hoàng gia không cho phép một sự tiếp đãi sơ sài. Có thể thấy họ đang cố gắng không thất lễ với sứ giả của Fuziyaz.
"Tối mai à... Không đi không được sao? Thời buổi này, ở đâu cũng chẳng dư dả gì, mấy cái nghi thức lược bỏ bớt cũng được mà? Tôi đã nói từ đầu rồi, được đối xử nhẹ nhàng, đơn giản là giúp tôi nhiều nhất đấy. Chúng tôi chỉ vi hành đến đây thị sát thôi."
Mục đích của chúng tôi là chiêu mộ nhân tài —— hay nói đúng hơn là bắt cóc. Thị sát chỉ là tiện thể, nên tôi muốn tránh phiền phức hết mức có thể.
"Không thể thế được ạ. Không tiếp đãi Tiara đại nhân tại dinh thự cũng đồng nghĩa với việc coi thường đất nước Fuziyaz. Xin hãy cho Fania chúng tôi cơ hội."
"Không, thật sự thì ở Fuziyaz tôi chỉ là hàng tôm tép thôi? Thật đấy."
"Vâng, chính vì thế. Chính vì thế nên Fania mới muốn dốc toàn lực tiếp đãi ạ."
Tôi đã cố gắng nhấn mạnh hình tượng cô công chúa phóng túng vô phép tắc nhưng vô ích. Từ hai lần "chính vì thế", tôi đoán ra có nhiều lý do để họ muốn tiếp đãi tôi, nên đành bỏ cuộc.
"...Hiểu rồi. Tôi sẽ đến, hiếm khi có dịp mà."
"Phù. Vậy là tôi cũng yên tâm rồi. Giờ thì tôi xin phép dẫn đường đến nhà trọ tốt nhất thành phố này. Tiện thể giới thiệu về thành phố luôn."
Người hầu bắt đầu hộ tống chúng tôi.
Từ diễn biến có phần hơi ép buộc đó, tôi nghi ngờ gã này là người giám sát. Có khả năng mục đích của chúng tôi đã bị lộ ở đâu đó và truyền đến thành phố này trước rồi.
Tôi vừa nở nụ cười xã giao vừa thận trọng bước theo sau gã đàn ông. Nhân tiện thì Sư phụ đang nở nụ cười từ tận đáy lòng, bắt chuyện với gã người hầu như một đứa trẻ.
"T-Tuyệt quá...! Đây không chỉ là lát đá bình thường đâu nhỉ. Đi bộ dễ chịu thật...!"
"Ồ, Aikawa đại nhân thật tinh tường. Ngài có hiểu không? Công phu và nỗi khổ tâm này ấy."
Nhân tiện, Sư phụ được phong một tước vị đại khái nào đó ở Fuziyaz và được coi là kỵ sĩ hộ vệ. Trên danh nghĩa là thầy dạy kiếm thuật của tôi.
"Tôi hiểu chứ. Tường thành bên ngoài cũng được thiết kế công phu khác hẳn Fuziyaz. Từ hình dáng, góc độ, cho đến vật liệu, không chỉ đơn thuần là bao quanh."
"Ở đây có nguồn khoáng sản đặc biệt dồi dào mà. Mọi người đã cùng nhau suy nghĩ để tạo ra thứ tương xứng, và cố gắng hiện thực hóa nó."
"Thật tuyệt vời. Quái vật tầm thường chắc chắn không thể phá hủy được nó."
"Vâng. Hiện tại chưa có báo cáo nào về việc bị phá hủy. Chỉ có vài báo cáo về việc leo trèo... "
"Với góc độ đó mà cũng leo được sao? Nhưng nếu thay đổi góc độ hơn nữa thì——"
Hai người họ tình cờ có cùng sở thích hay sao mà nói chuyện vui vẻ thế.
Chỉ có tôi đứng nghe bên cạnh là đang ôm một cảm nghĩ khác rất bình tĩnh.
Đúng là thành phố Fania này tân tiến và tuyệt vời thật.
Nhưng bản chất dường như nằm ở chỗ khác.
Con đường trơn láng này thực sự chỉ để lưu thông hàng hóa thôi sao? Độ cao tuyệt diệu của bức tường kia liệu có phải đang đề phòng thứ gì đó ngoài quái vật không?
Chuyện chính trị quốc gia có uẩn khúc là đương nhiên, nhưng—— uẩn khúc của thành phố này không giống những thứ "bình thường" như thông đồng với nước khác hay buôn bán hàng cấm.
Nó có cùng mùi với Fuziyaz khi bắt đầu có sức sống nhờ nhóm Sư phụ đến. Chắc chắn có liên quan đến những thứ "bất thường" như 'Kẻ đánh cắp lý' hay 'Sứ Đồ'.
Đặc biệt là thứ nằm ở rìa con đường chúng tôi đang đi.
Đúng lúc Sư phụ đang hết lời ca ngợi nó.
"——Hơn hết! 'Đá sinh lửa' này tuyệt quá! Cơ chế hoạt động thế nào vậy ạ!?"
"Đó là 'Ngự thạch của Viêm Thần' ạ. Một người hầu thấp kém như tôi không thể giải thích chi tiết được, nhưng nó được sản xuất tại 'Viện nghiên cứu Ma chướng đệ nhất' của thành phố này. Các thợ rèn trong thành phố đã gia công nó."
"Ngự thạch! Viện nghiên cứu! ...Ra là vậy. Thành phố này đã nhìn thấy trước tương lai của thế giới và định giải mã 'Ma Độc' kia sao."
"...Vâng. Kể từ khi 'Ma Độc' tràn ra thế giới, việc giải mã nó là nhiệm vụ của nhân loại mà."
..........
Vừa rồi, thái độ của người hầu thay đổi một chút.
Tôi biết ông ta nói dối, nhưng Sư phụ vẫn vô tư nói về tương lai tươi sáng.
"Tiara, nhất định phải mang loại đá này về! Không, chi bằng chiêu mộ kỹ thuật viên ở đây đi! Chắc chắn việc phát triển 'Chú thuật' bên mình sẽ nhanh hơn!"
"Ồ, ồu? Ấy, em cũng muốn thế, nhưng chắc khó đấy. Dù là lãnh thổ nước mình nhưng cũng không thể làm chuyện vô lý thế được đâu. Sư phụ à."
"Hả? Nằm trong lãnh thổ Fuziyaz thì có thể ra lệnh kiểu đó được chứ?"
"Ra lệnh thì được. Nhưng có nghe hay không là tùy vào thực lực của lãnh chúa đó. Thú thật, em nghĩ người dân ở đây chẳng có lý do gì để nghe lời cái thủ đô đang suy tàn đâu."
"Vậy thì trao đổi kỹ thuật viên... Bên mình cử cô Sith đi..."
"Trao đổi á? Hưm, nếu thế thì——"
Mặc kệ Sư phụ đang nói đến một giao dịch khá tồi tệ, tôi liếc nhìn khuôn mặt người hầu.
Ở đó chỉ có nụ cười khổ, tuyệt nhiên không có vẻ gì là đồng ý.
"Có vẻ không được rồi."
Nhìn phản ứng của người hầu, Sư phụ cũng hiểu ra quan hệ lực lượng giữa Fuziyaz và Fania.
Anh rên rỉ đầy tiếc nuối, từ bỏ ý định bắt cóc nghiên cứu viên. Nhưng ngay lập tức anh lấy lại tinh thần, đề xuất những việc mình có thể làm hiện tại.
"Vậy thì, cho tôi xem thôi có được không? Tôi muốn tham quan kỹ thuật gia công khoáng sản và viện nghiên cứu của thành phố này."
"Kỹ thuật gia công và viện nghiên cứu... Vâng, tất nhiên là được. Thành phố chúng tôi không có gì phải giấu giếm sứ giả của Fuziyaz cả."
"Tốt quá...!"
Sư phụ đang vui mừng vì sự hào phóng đó, nhưng việc một yêu cầu vốn dĩ không thể chấp nhận lại được thông qua khiến sự nghi ngờ trong tôi càng thêm sâu sắc.
====================
Có lẽ họ đã chuẩn bị sẵn sàng để che giấu những thứ mờ ám bất cứ lúc nào. Hoặc cũng có thể, họ muốn phô trương với Fuziyaz rằng mình đang nắm giữ những kỹ thuật mà người khác không thể nào bắt chước được.
Để nắm bắt được ý đồ của thành phố này, tốt nhất là cứ ngoan ngoãn hành động theo sự sắp xếp của họ.
Tôi khẽ thì thầm, chỉ để Sư phụ nghe thấy sự đồng tình của mình.
"......Đúng vậy. Chúng ta cứ vừa tham quan vừa tìm kiếm xem sao."
"Vâng...... Dù cho bọn họ (...) không có ở đây, thì em vẫn muốn mang về những thông tin và kỹ thuật tương xứng."
Dù không nói rõ là tìm kiếm thứ gì, nhưng Sư phụ vẫn gật đầu, trong đầu chắc chắn đang nghĩ về 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý』. Thấy anh ấy không vì mải mê tham quan mà quên mất mục đích ban đầu, tôi cũng yên tâm phần nào.
......Khoan đã, hay là ngược lại?
Chính vì Sư phụ không hề quên mục đích ban đầu, nên anh ấy mới tỏ ra phấn khích như vậy sao?
Ưu tiên hàng đầu của Sư phụ không phải là tìm kiếm 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý』, mà là thúc đẩy kỹ thuật 『Chú Thuật』 để cứu em gái. Vì thế, khi đứng trước những nét văn hóa (thứ) có vẻ giá trị hơn cả 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý』, việc tìm kiếm đã bị xếp xuống hàng thứ yếu.
Chúng tôi vừa xác nhận lại mục đích chuyến đi của nhau, vừa bước đi theo sự dẫn đường của người tùy tùng.
Dọc đường đi, anh ta vừa chỉ cho chúng tôi xem những dãy nhà san sát hai bên đường, vừa kể về cuộc sống của người dân Fania.
Qua đó, tôi biết được rằng dù công việc của phu mỏ hay thợ rèn vô cùng khắc nghiệt, nhưng họ lại nhận được sự sung túc xứng đáng. Bất cứ ai làm việc trong thành phố này đều hiểu rõ sự bi thảm bên ngoài bức tường, nên họ biết ơn sâu sắc cuộc sống tại nơi đây. Dù hơi thở có rối loạn, mồ hôi có tuôn rơi như suối, trên gương mặt họ vẫn hiện lên vẻ mãn nguyện.
Trong số đó, có một nhóm người khá nổi bật.
Từ nãy đến giờ, tôi bắt gặp không ít những nhóm người đang dập đầu sát đất trước những tảng 『Ngự Thạch Viêm Thần』 cỡ lớn đặt trong thành phố. Họ không làm điều đó một cách miễn cưỡng. Cũng không phải cầu nguyện trong tuyệt vọng cùng cực như ở thành phố trước kia. Họ cầu nguyện một cách hoàn toàn tự nguyện.
Thấy tôi và Sư phụ chăm chú nhìn cảnh đó, người tùy tùng bèn lên tiếng giải thích.
"Hai vị thấy lạ lắm sao?"
"Không, trên đường đến đây tôi cũng đã thấy rồi nên không nghĩ là lạ. Hình như ở Fania, mọi người tin theo giáo phái Altofel đúng không?"
"Đó là tin mừng đấy ạ. Các nhà truyền giáo được phái ra ngoài bức tường dường như đang dần lan tỏa sự tuyệt vời của giáo lý."
"Chỉ là, chưa có thành phố nào lại đông tín đồ như ở đây......"
"Vì Fania này là thánh địa và cũng là tổng đàn của giáo phái Altofel mà. Hơn nữa, Lãnh chúa cũng khuyến khích giáo phái Altofel nên tín đồ rất đông đảo. Các nghi thức và lễ hội cũng được tổ chức định kỳ. Vừa khéo, hiện tại đang là thời gian diễn ra lễ hội đấy ạ."
"À, ra là đang trong mùa lễ hội. Hèn gì không khí lại náo nhiệt thế này......"
"Tuy nói vậy, nhưng cũng chỉ mới dừng ở mức bày bán hàng quán và đeo mặt nạ vui đùa thôi. Vài ngày nữa, chúng tôi dự định sẽ dùng 『Ngự Thạch Viêm Thần』 để tổ chức những hoạt động hoành tráng hơn, nên rất mong hai vị có thể lưu lại đến lúc đó."
"............ Ồ, nghe có vẻ quy mô nhỉ......"
Giữa cuộc trò chuyện, sắc mặt Sư phụ đột ngột thay đổi.
Vừa nãy còn vui vẻ là thế, vậy mà giờ ánh mắt anh ấy đã trở nên sắc lẹm như thể bước vào trạng thái chiến đấu.
Anh ấy vẫn chưa dùng đến 《Dimension》.
Chiêu đó tiêu hao rất nhiều sức lực nên là con bài tẩy cuối cùng của Sư phụ. Nghĩa là, vì một yếu tố nào đó khác mà Sư phụ đã bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc chém giết ngay lúc này.
"Vâng, chúng tôi dốc rất nhiều tâm sức cho giáo phái Altofel. Chỉ cần dâng lời cầu nguyện lên những cột trụ lễ bái được đặt trong thành phố, ước nguyện sẽ chạm tới được thánh thể của Viêm Thần...... Hai vị thấy sao? Hay là ngài Aikawa cũng thử cầu nguyện một lần xem?"
Không hề hay biết gì, người tùy tùng mời mọc chúng tôi lễ bái trước tượng đài lớn trong thành phố. Sư phụ cười khổ, khéo léo từ chối.
"Chạm tới ư? Ờ, ừm, cái đó...... Xin lỗi nhé. Tôi không quen với mấy chuyện này lắm, ha ha ha......"
"......A, thật thất lễ quá. Dù biết người bên ngoài bức tường không quen với tập tục này, nhưng tôi lại lỡ lời mời mọc. Lý trí thì hiểu, nhưng sống ở Fania lâu ngày, tôi cứ buột miệng làm thế theo thói quen."
"Không sao, tôi rất hiểu cảm giác muốn người khác biết đến những điều tốt đẹp mà. Nhất là khi nó được sinh ra từ chính thành phố của mình!"
"Ôi, ngài Aikawa thật sự hiểu chuyện, tôi thấy nhẹ cả người. Đã lâu lắm rồi tôi mới được hướng dẫn tham quan thành phố một cách vui vẻ thế này."
Tuy có một điểm bất đồng, nhưng dường như nó không đủ để phá hỏng mối quan hệ giữa hai người.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hai người họ lại rôm rả bàn luận về quy hoạch thành phố và tiếp tục rảo bước trên đường. Khi đến gần trung tâm thành phố, chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà to lớn nổi bật. Người tùy tùng dang rộng hai tay, vẻ đầy tự hào.
"Đây là cửa tiệm sở hữu xưởng rèn đệ nhất thị trấn chúng tôi. Hai vị vui lòng chờ ở đây một lát. Tôi sẽ vào xin phép cho tham quan trước."
Để xin phép tham quan, anh ta đi vào trong tiệm trước.
Tiễn bóng lưng anh ta đi khuất, tôi lập tức quay sang xác nhận với Sư phụ đang đứng bên cạnh.
"Sư phụ?"
Tôi hỏi về lý do của sát khí ban nãy.
Tuy nhiên, ngay từ khoảnh khắc người tùy tùng rời đi, Sư phụ đã trừng mắt nhìn vào hư không và lẩm bẩm một mình.
"--- Cái này, 『Ma Độc』 đang chảy theo một hướng ư......? Không, đây là sức mạnh đã được chuyển đổi? Có một loại sức mạnh cùng bản chất với sức mạnh không gian của mình đang chuyển động...... Làm thế nào? Ai, và để làm gì......---"
Tôi cũng nhìn theo hướng nhìn của Sư phụ, nhưng chẳng thấy gì cả.
Có vẻ như những thứ chỉ có 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý』 mới cảm nhận được đang rục rịch trong thành phố này.
"--- Chẳng lẽ, bọn chúng dùng chính thành phố này làm 『Vật tế』? Chỉ cần khái niệm đức tin tồn tại, là giao dịch với thế giới đã được thiết lập sao? Nếu vậy, thứ đang ở đằng kia là (.......)......---"
Câu chuyện có vẻ rất thú vị, nên tôi thôi không đứng nhìn nữa mà hét lên.
"Sư--- phụ!! Em biết là anh đang ngạc nhiên vì cái gì đó, nhưng nói cho em biết với chứ!"
Sư phụ giật mình hoàn hồn, vừa lí nhí xin lỗi "Xin lỗi em" vừa trả lời.
"......Tiara, xin lỗi nhé. Nhưng chuyện có vẻ dài dòng, lát nữa anh sẽ ghi chép lại thật dễ hiểu rồi đưa cho em sau."
Anh ấy không chịu nói.
Chỉ là, việc Sư phụ căng thẳng đến mức toát mồ hôi lạnh cũng đủ để truyền tải rằng có một mối đe dọa nào đó.
"Ở đây, thành phố này nguy hiểm đến thế sao?"
"Không nguy hiểm đâu. Ngược lại, là một thành phố rất tốt. Chỉ là, nếu phải tranh giành 『Ma Độc』 trong không khí với 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Lửa』 có thể đang ở thành phố này, anh nghĩ mình sẽ thua. Nơi đây hoàn toàn là lãnh địa của đối phương."
Anh ấy dùng ánh mắt nói với tôi rằng dù có 『Chú Thuật』 thì vẫn rất nguy hiểm.
Thể năng của tôi nhờ 『Chú Thuật』 đã đạt đến cảnh giới phi nhân loại, nhưng có vẻ không được phép lơ là.
Tôi cũng dùng ánh mắt đáp lại ý chí cảnh giác, cả hai cùng gật đầu.
Đúng lúc đó, người tùy tùng đi ra từ phía sau tòa nhà, vẫy tay gọi chúng tôi.
"Hai vị, mời đi lối này! Ông chủ ở đây đồng ý gặp trực tiếp hai vị đấy ạ!"
Không đi cửa chính mà đi cửa sau, có vẻ là đãi ngộ đặc biệt.
Không thể từ chối thịnh tình đó, chúng tôi vội vã bước vào trong tòa nhà.
Nhờ đi cửa sau nên chẳng mất bao lâu chúng tôi đã đến được xưởng rèn nằm sâu nhất trong tiệm.
Trong một không gian rộng lớn chẳng kém gì đại sảnh lâu đài, hàng loạt những thứ giống như lò nung bằng đất khổng lồ được xếp thành hàng. Trần nhà được xây cao hết mức có thể, dưới chân trải đầy đất mềm.
Tôi chỉ biết qua sách vở, nhưng tôi nghĩ nó không khác mấy so với các xưởng rèn thông thường. Nếu có một điểm khác biệt rõ rệt duy nhất, thì đó chính là nguồn nhiệt. Ở góc phòng, một lượng lớn 『Ngự Thạch Viêm Thần』 được cất giữ. Chắc hẳn họ dùng thứ đó để duy trì nhiệt độ cao trong lò đất.
Bên trong chiếc lò đất duy nhất đang đỏ lửa lúc này, 『Ngự Thạch Viêm Thần』 đang tỏa sáng, bắn ra những tàn lửa.
"Đây là những vị khách đến từ nước Fuziyaz. Tiara-sama và Aikawa-sama."
Trong khi tôi và Sư phụ đang ngó nghiêng nội thất như hai kẻ nhà quê, chúng tôi được giới thiệu với người đàn ông da ngăm đen duy nhất đang ở trong xưởng.
Đoán đó là ông chủ, tôi và Sư phụ vội vàng cúi đầu chào.
"Ồ. Ta nghe chuyện rồi. Cứ xem thoải mái đi."
Ông chủ chào đón một cách xởi lởi. Qua giọng điệu đó, có thể thấy người tùy tùng đã khéo léo giấu đi thân phận thực sự của chúng tôi.
"Cảm ơn ông. Dù đường đột nhưng mà---"
Sư phụ lập tức cảm ơn và bắt chuyện với ông chủ xưởng rèn.
Có vẻ anh ấy tò mò về kỹ thuật luyện sắt của thành phố này đến mức không chịu nổi. Chào hỏi qua loa xong, anh ấy liền tìm cách moi thông tin về cơ sở vật chất và dụng cụ trong xưởng từ ông chủ.
Dù bị dồn dập bởi cơn bão câu hỏi, ông chủ cũng không hề có ý định giấu nghề. Thậm chí ông ấy còn bắt đầu thực diễn công đoạn luyện sắt cho Sư phụ xem để khoe trình độ kỹ thuật cao của thành phố này.
"............"
Tôi cũng đứng nghe câu chuyện tẻ nhạt và sáo rỗng đó được một lúc.
Nhưng ngay sau đó, tôi bắt đầu đi loanh quanh trong xưởng một mình. Tôi muốn dùng Sư phụ làm mồi nhử để lén lút tìm kiếm thứ gì đó thú vị hơn.
Đang tìm xem có gì thu hút sự chú ý của mình không, tôi bắt gặp những sản phẩm bằng sắt được dựng dựa vào tường.
Đồ gia dụng như nồi, kéo, cuốc, búa. Có cả kiếm và rìu nữa.
Bên cạnh đó là một đống 『Ngự Thạch Viêm Thần』 chất cao như núi.
Tôi giả vờ như vô tình cầm một viên đá lên ngắm nghía.
Thoạt nhìn, nó là một viên đá quý màu đỏ.
Tuy nhiên, nhìn kỹ thì bên trong có chứa 『Ma Độc』 và chất lỏng màu đen --- cùng với những ký tự nào đó được khắc lên. Người tạo ra thứ này khả năng cao là có cùng ý tưởng về 『Thuật Thức』 giống như Sư phụ. So với Sư phụ thì độ hoàn thiện của 『Thuật Thức』 kém hơn, nhưng việc họ thành công trong kế hoạch sản xuất hàng loạt mà tôi từng nghĩ tới thật sự rất tuyệt vời.
Tôi chuyển ánh nhìn sang thanh kiếm gần đó.
Trên lưỡi kiếm cũng được khắc những ký tự không phải để trang trí.
Giống như viên đá, nó cũng chứa 『Ma Độc』.
--- Cần (..).
Kỹ thuật này nhất định tôi phải có.
Nghĩ rằng mình cũng nên nghe chuyện của ông chủ giống như Sư phụ, tôi định quay lại. Nhưng ngay sau lưng tôi, ông chủ đã đứng đó từ lúc nào.
"Cô bé có hứng thú với vũ khí hơn là nghe chuyện à?"
Tôi cứ tưởng sẽ bị trách mắng vì tự ý đi lại lung tung, nhưng ông chủ nhìn tôi đang chăm chú vào những vũ khí dựa tường và cười có vẻ vui mừng.
"A, vâng...... Cháu đang nghĩ là muốn có một món đồ để phòng thân......"
Tôi bịa ra một lý do thích hợp và gật đầu đáp lại.
"À, ra là vậy...... Quả thật, dạo gần đây tình hình khá nguy hiểm. Tại cái tên sát nhân hàng loạt đó mà ngay cả trong bức tường cũng chẳng an tâm nổi."
"S-Sát nhân hàng loạt!?"
Bất ngờ nhận được câu chuyện ngoài dự đoán, cảm xúc hoan hỉ trong tôi suýt chút nữa thì trào ra ngoài.
"Hửm? Giờ trong thành phố này đang đồn ầm lên về tên sát nhân hàng loạt xuất hiện lúc nửa đêm mà?"
"Không ạ. Lần đầu tiên cháu nghe thấy......"
Giả vờ sợ hãi yếu đuối, tôi quay mặt về phía người tùy tùng nãy giờ vẫn im lặng.
"Tôi không có ý giấu giếm đâu nhưng mà...... Vâng, chuyện đó là thật."
Đó không phải là chuyện hay ho để kể bô bô với khách. Tôi không định trách anh ta về việc đó, nhưng tôi đang khao khát được nghe chi tiết câu chuyện.
"Mà khoan, sát nhân hàng loạt ư? Không phải trộm cướp sao?"
"Ừ, sát nhân hàng loạt là đúng đấy. Hắn không hành hạ nạn nhân, cũng không lấy tài sản. Chỉ đơn giản là giết thôi. Hơn nữa, hắn thường nhắm vào những tín đồ Altofel đang hạnh phúc. Nếu cô bé cũng là tín đồ thì cẩn thận đấy."
"Dạ không, cháu không phải tín đồ nên chắc không sao đâu ạ."
"Vậy à. Tiện thể nói luôn, bọn ta gọi hắn là 『Hắc Treo Cổ』 (Black Hunged). Từ vài thông tin nhân chứng ít ỏi, chỉ biết được đó là một gã đàn ông đứng dính trên trần nhà."
"Hể, ra là vậy. Thời buổi này mà còn có sát nhân hàng loạt cơ à...... Trong thế giới thế này mà cũng gan dạ gớm nhỉ......"
Đó là sự 『Bất thường』.
Khả năng cao đó chính là mục tiêu thực sự của chúng tôi. Có vẻ Sư phụ cũng đồng ý kiến, khi tôi nhìn sang, anh ấy khẽ gật đầu đáp lại.
Trong khi chúng tôi đang vui mừng vì nắm được thông tin giá trị, ông chủ tiếp tục chào hàng.
"Để chắc ăn, mang theo dao phòng thân cũng tốt đấy. Đồ của nhà ta món nào cũng là cực phẩm, có sự bảo hộ của Viêm Thần Altofel. Cậu anh trai hộ vệ kia, cái này được đấy chứ hả?"
Ông ấy giới thiệu thanh kiếm đang dựa vào tường, Sư phụ vui vẻ ngắm nghía nó.
Biết được sự đe dọa của mục tiêu 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý』, Sư phụ rất hào hứng với việc trang bị vũ khí. May mắn là nhờ số tiền vàng giấu trong người, việc mua sắm này không quá tốn kém.
Sư phụ chọn một thanh kiếm nhẹ vừa tay và đeo lên hông.
Sau đó, anh ấy cầm thêm một thanh kiếm nữa và đưa cho tôi.
"Em cầm thử cái này xem. Tiara thì kích cỡ này chắc là ổn nhỉ?"
"Hả, cả em nữa sao? Sư phụ cầm là được rồi, em không cần đâu. Tốn tiền lắm."
Sư phụ cầm thì trông còn ra dáng, chứ một đứa nấm lùn như tôi mà cầm kiếm thì chỉ thấy sai sai. Để tránh gây chú ý không cần thiết, tôi lắc đầu, nhưng Sư phụ không chấp nhận.
"Không, chính Tiara mới là người cần cầm. Vì em mạnh hơn mà."
"Em có 『Thể thuật』 được chị Hitaki dạy cho rồi, em nghĩ mình không cần thiết......"
"Việc cầm nó mang ý nghĩa riêng đấy. Đó là lời tuyên bố với xung quanh rằng nếu bị tấn công, em có gan dùng thứ này để phản kháng. Chưa nói đến tên sát nhân, anh nghĩ nó sẽ có tác dụng răn đe với mấy kẻ trấn lột giống hồi trước."
Hơi ép buộc rồi đấy.
Qua giọng điệu và biểu cảm đó, tôi biết thật tâm anh ấy nghĩ khác.
Sư phụ chỉ muốn đảm bảo an toàn cho tôi nhiều nhất có thể.
Tôi biết Sư phụ khi đã thế này thì rất cứng đầu, nên đành bỏ cuộc và chọn đại một cái. Nó còn nhỏ hơn cả cái Sư phụ đang cầm.
"Vậy thì, em lấy cái này......"
Nhỏ hơn kiếm, nhưng lớn hơn dao găm. Độ dài này có vẻ đa năng, dùng để cắt dây leo hay thái đồ ăn dọc đường cũng được.
Tôi đeo nó vào người sao cho lộ ra một chút dưới vạt áo.
Ngay lập tức, Sư phụ khen ngợi không chút chậm trễ.
"Ừm, hợp lắm. Trông ngầu cực. Cảm giác ra dáng lữ khách hơn hẳn."
"......Vậy sao? Thế thì tốt."
Tôi cố nén gương mặt đang chực đỏ bừng lên, khẽ nói lời cảm ơn.
Thật sự Sư phụ lệch lạc quá đi mất.
Giá trị của phụ nữ hoàng gia nằm ở chỗ có thể khiến đàn ông say mê đến mức nào. Đáng lẽ phải khen là xinh đẹp hay đáng yêu, đằng này lại đi khen cái khía cạnh hoàn toàn trái ngược một cách tỉnh bơ.
Để không bị phát hiện ra Sư phụ đã chạm đúng vào dây đàn cảm xúc của mình, tôi tiếp tục nói đùa.
"Haizz, Sư phụ thật là hết thuốc chữa, thiệt tình...... Em sẽ dùng thanh kiếm này bảo vệ Sư phụ thật kỹ, nên cứ yên tâm nhé."
"......Cảm ơn em. Anh cũng sẽ bảo vệ Tiara. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tuyệt đối."
Thế nhưng, lời đáp lại còn nặng ký hơn.
Có lẽ tôi cũng lỡ chạm vào dây đàn nào đó của Sư phụ, nhưng mà nặng nề quá.
Aaa, Sư phụ thật là.
Cứ nhìn chằm chằm như thế, bên này khổ sở lắm đấy biết không.
Mà khoan, người này có đi làm thế với những cô gái khác không vậy? Nếu có thì là vấn đề nghiêm trọng đấy. Tôi đã hiểu nguyên nhân khiến đám hầu nữ trong lâu đài Fuziyaz cứ nhấp nha nhấp nhổm rồi. Cần phải giải quyết gấp.
Khi tôi đang suy nghĩ miên man với cái đầu nóng bừng, thì đòn tấn công bồi thêm bất ngờ ập đến từ phía ông chủ.
"--- Ồ. Ban đầu ta tưởng là anh em hay gì đó, hóa ra hai người là người yêu (..) của nhau à?"
"Người yêu (..)......!?"
"--- Ực!"
Tôi và Sư phụ đồng thời chịu sát thương cực lớn.
Dù giỏi giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng tôi đã hoàn toàn để lộ sự dao động ra ngoài. Không, có lẽ cảm xúc của tôi đã rò rỉ ra từ lúc nãy, và ông chủ đã cảm nhận được điều đó.
Tôi chọn cách im lặng, nhưng Sư phụ thì luống cuống phủ nhận.
"Không!! Không không! Không phải như thế đâu ạ!"
"Hửm? Phản ứng kiểu đó (......) là sao (.....)? À, ra là vậy. Ha ha, trông cũng ngây ngô gớm nhỉ."
Ông chủ nhìn hai chúng tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc.
Rồi ông ấy tự gật gù đắc ý với vẻ mặt đầy thiện cảm, và tự ý giảm giá cho chúng tôi.
"Ta lỡ lời rồi. Coi như đền bù, ta sẽ giảm giá cho một chút."
"Th-Thật sự không phải đâu ạ...... Tôi và Tiara là......"
"Rồi rồi, ta hiểu mà. Xin lỗi xin lỗi."
Trong đầu ông chủ, mối quan hệ giữa hai chúng tôi đã được đóng đinh là như vậy rồi.
Nhận ra việc phủ nhận muộn màng của tôi là vô ích, Sư phụ im bặt với gương mặt xấu hổ và tiến hành thanh toán.
Vậy là, chúng tôi đã có được đặc sản của Fania.
Chỉ là, có vẻ Sư phụ không chịu nổi nụ cười nham nhở của ông chủ, nên anh ấy quyết định từ bỏ việc tiếp tục tham quan và vội vã rời khỏi xưởng.
Tôi cũng tán thành.
Không nhanh chân thì không cứu vãn được tình hình mất. Cả tôi và Sư phụ đã luôn cẩn thận giữ gìn trong suốt chuyến đi để không khí không trở nên như thế này. Tôi không muốn công sức đó đổ sông đổ biển ở một nơi như thế này.
Ra đến bên ngoài, tôi và Sư phụ hợp lực cố gắng làm loãng đi sự việc vừa rồi.
Nhưng trước tiên, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"............"
"............"
Từ ngữ mà chúng tôi luôn né tránh, 『Người yêu』, hiện lên trong đầu.
Như để xua tan nó đi, chúng tôi bắt đầu nói chuyện phiếm.
"Đ-Được xem đồ tốt quá nhỉ, Tiara! Lại còn mua được đồ tốt nữa!"
"Đúng vậy ạ. Dù không phải chuyên môn nhưng em học hỏi được nhiều điều lắm. Em cảm giác thứ chúng ta còn thiếu đang nằm ở xưởng rèn đó."
"Ừ. Trước giờ chúng ta cứ cố xoay sở với những gì mình có, nhưng giờ anh đã hiểu rõ tầm quan trọng của việc nhận được sự hợp tác từ các quốc gia."
"Đúng thế thật. Thú thật thì, chỉ dựa vào mỗi Fuziyaz có vẻ đã tới giới hạn rồi."
Nói chuyện bâng quơ một lúc, Sư phụ nhờ người tùy tùng dẫn đến địa điểm tiếp theo.
"Vậy thì, chúng ta đi tiếp thôi! Nhờ anh nhé!"
"Phu phu. Vâng, có lẽ nên đi nhanh thì hơn......"
Ánh mắt của người tùy tùng có chút ấm áp.
Tôi có cảm giác ánh mắt đó đã chuyển sang kiểu dõi theo đầy thiện cảm giống như ông chủ xưởng rèn, nhưng chúng tôi đành phải chấp nhận điều đó.
Chúng tôi lại được người tùy tùng dẫn đường đi dạo quanh thành phố.
Và chẳng mất bao lâu, chúng tôi đã đến đích đến tiếp theo. Tòa nhà đó nằm gần xưởng rèn đệ nhất thành phố.
"Vậy, tiếp theo là 『Đệ Nhất Ma Chướng Nghiên Cứu Viện』. Có vẻ đây sẽ là nơi cuối cùng. Sắp đến giờ 『Dạ Tại』 rồi."
Tòa nhà đó rất lớn, nhưng khác hẳn với kiến trúc của Fuziyaz. Thay vì vươn cao lên trời, nó là một tòa nhà bằng đá trải rộng trên mặt đất.
Bức tường đá kéo dài sang hai bên ngút ngàn, cứ mỗi khoảng cách nhất định lại được trang trí bằng 『Ngự Thạch Viêm Thần』, không thể nhìn thấy điểm cuối.
Chỉ có một lối vào duy nhất.
Cánh cổng khổng lồ có thể cho hàng chục người đi qua cùng lúc đang mở toang, người dân thành phố ra vào tấp nập không ngớt.
"『Dạ Tại』 là khoảng thời gian tắt đèn mà anh nói lúc trước sao?"
"Ngài biết rồi sao, ngài Aikawa. Đúng là vậy ạ. Ở Fania này, chúng tôi không chỉ dựa vào Viêm Thần, mà còn dành ra khoảng thời gian để tạ ơn ân huệ của ngọn lửa đó. Đó chính là 『Dạ Tại』, khi tất cả 『Ngự Thạch Viêm Thần』 mất đi sức mạnh."
"Ra là vậy...... Vừa mang ý nghĩa tôn giáo, đồng thời cũng để điều chỉnh thời gian sinh hoạt của cả thành phố sao?"
"Vâng. Ngoài ra còn nhiều lý do khác nữa, nhưng đó là hai lý do chính. Cá nhân tôi cho rằng nỗi đau lớn nhất khi mây đen che phủ bầu trời là con người bị tước đoạt mất thời gian. Ví dụ, tác hại của nó là---"
Trong khi tôi quan sát xung quanh, Sư phụ và người tùy tùng trò chuyện với nhau.
Cứ động đến văn hóa thành phố là hai người này lại nói nhanh như gió, không dứt ra được, thật phiền phức.
Mặc kệ hai người họ, tôi quan sát và so sánh những người dân trong thành phố.
Có sự khác biệt rõ rệt giữa những người đi vào 『Đệ Nhất Ma Chướng Nghiên Cứu Viện』 và những người đi ngang qua.
"Người bệnh......?"
Không sai vào đâu được.
Những người sắc mặt nhợt nhạt hay mang vấn đề nào đó trên cơ thể đều đang tập trung vào bên trong tòa nhà này.
"À, Tiara-sama. Chuyện đó là thế này. Vì nơi đây cũng đảm nhận vai trò của một bệnh viện nữa ạ."
Người tùy tùng trả lời như thể đó là chuyện bình thường.
Quả thật, việc hai thứ đó nằm cùng một chỗ cũng không lạ lắm, nhưng mà...... Thế này thì cứ như là......
"Tiara-sama thấy ngờ vực cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, tôi nghĩ cô sẽ hiểu thôi. Thực ra, nơi đây là một địa điểm vô cùng đặc biệt, không chỉ có vai trò là viện nghiên cứu và bệnh viện, mà còn gánh vác vai trò quan trọng thứ ba."
"Hả, không phải chỉ có hai thôi sao......?"
"Lúc trước tôi có nói, Fania có thánh địa của giáo phái Altofel và cũng là tổng đàn đúng không?"
Khi bước vào chủ đề này, nhiệt huyết của người tùy tùng dần tăng lên. Anh ta nắm chặt tay, lưỡi hoạt động nhanh hơn, mắt sáng rực, bắt đầu khoe khoang về nơi tuyệt vời nhất của thành phố mình.
"Viện nghiên cứu này là cơ sở lớn nhất thành phố. Là nơi đầu tiên tìm ra và bắt đầu sản xuất 『Ngự Thạch Viêm Thần』, thứ được ví như máu của Fania. Tức là---"
Qua dáng vẻ đó, tôi hiểu được đây là một nơi không thể nào là 『bình thường』 được.
Nguyên nhân của sự 『Bất thường』 bao trùm thành phố này cũng dần lộ diện.
"Chính nơi đây là thánh địa lưu giữ thánh thể của Viêm Thần Altofel! Vì thế người dân Fania mới lặn lội đến tận đây để tìm kiếm phép màu từ thánh thể! Bởi họ biết rằng ngọn lửa thánh nơi đây chính là phương thuốc cuối cùng trong thế giới bị bóng tối bao phủ này! Nào, xin mời! Chào mừng đến với 『Đệ Nhất Ma Chướng Nghiên Cứu Viện』, niềm tự hào của Fania chúng tôi!!"
Người tùy tùng đi trước chúng tôi dang rộng hai tay, nhấn mạnh vào 『Đệ Nhất Ma Chướng Nghiên Cứu Viện』 và mời chúng tôi vào trong.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
