Chương 1
Tôi nuốt khan. Cảm nhận luồng không khí tràn vào phổi, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà cũ kỹ và cầu nguyện.
Lạy Chúa, nếu người cho tôi thêm một cơ hội, tôi thề sẽ không bao giờ cổ vũ cho lũ nhà phát triển game vô dụng đó nữa.
Tôi run rẩy cầu nguyện, nhưng dĩ nhiên chẳng có câu trả lời nào.
Tôi không hiểu vì sao đời mình lại thành ra thế này. Tình cảnh vẫn chẳng thay đổi.
Tôi nhìn hai người đang ngồi trước mặt mình — một nam một nữ.
Một nữ sinh tóc đen mặc bộ đồ khác thường, đeo kính bảo hộ trên chiếc mũ len và mặc đồ liền thân, cùng một người đàn ông có gương mặt mờ nhạt đến rợn người.
Trong lúc tôi căng thẳng nhìn cặp đôi lệch pha này, nữ sinh kia gượng cười rồi lên tiếng.
“Không cần phải căng thẳng đâu. Công việc ở đây không khó lắm. Chỉ cần làm theo quy tắc an toàn thì đây sẽ là công việc dễ dàng và an toàn nhất thế giới. Không có việc nào dễ hơn đâu.”
“…Một công việc bảo vệ ca đêm đơn giản mà lại cần cuốn sổ dày thế này thì lạ thật.”
“Dạo này mấy con m—… phụ huynh làm ầm ĩ lắm. Chỉ cần sai một chút thôi là mệt đó.”
Ra vậy. Khả năng ngắt câu giữa chừng của cô đúng là đáng nể.
Tôi bật cười gượng rồi gật đầu, nhận cuốn sổ quas dày để gọi là đơn giản — gần bằng nửa đốt ngón tay — trong khi vẫn tỏ ra như chẳng có gì.
Khoảnh khắc tôi tưởng mình đã chết sau khi bị chiếc xe buýt bay tông trúng, tôi lại tỉnh dậy ở một nơi vừa quen vừa lạ.
Một thế giới giống Hàn Quốc nơi tôi sống nhưng cũng khác — nơi có hầm ngục, quái vật và những người sở hữu năng lực đặc biệt gọi là Hunter chuyên tiêu diệt quái vật.
Và học viện Hoya, học viện lớn nhất cả nước đào tạo các Hunter ấy.
Bị xe buýt bay tông rồi tỉnh dậy trong thế giới game.
Ban đầu tôi phủ nhận và làm ầm lên, nhưng sau một tuần lang thang, lạnh lẽo và đói khát, cơ thể tôi chọn sinh tồn thay vì tiếp tục phủ nhận.
Sau nhiều ngày suy nghĩ cách sống sót và tìm đường trở về nhà.
Trớ trêu thay, con đường thoát tôi tìm được lại là “học viện Hoya” — bối cảnh chính của trò chơi này và cũng là địa ngục khủng khiếp nhất.
[Chào mừng. Bạn được mời đến thế giới ‘Hoya Academy’.]
[Khi bạn thoát khỏi thế giới Hoya Academy, chúng tôi không chỉ đưa bạn về thế giới cũ mà còn thực hiện mọi điều ước của bạn.]
[Phần thưởng cho việc tìm ra route ẩn của trò chơi là ‘Sổ tay hướng dẫn’.]
[Công ty chúng tôi không chịu trách nhiệm cho bất kỳ sự cố nào nếu bạn không tuân theo ‘Sổ tay hướng dẫn’.]
Lời hứa sẽ đưa tôi về nhà và thực hiện điều ước nếu sống sót khỏi thế giới học viện Hoya chứng minh lựa chọn của tôi là đúng, nhưng vẫn còn một vấn đề.
Làm sao tôi có thể vào học viện Hoya khi tôi không phải Hunter có siêu năng lực như nhân vật chính?
Không năng lực đặc biệt, không bảng trạng thái, không gì cả. Rõ ràng là không thể.
Nhưng nếu không phải học sinh mà là nhân viên thì lại có thể.
Một công việc mà ngay cả người không danh tính như tôi cũng có thể ứng tuyển, và nguy hiểm hơn nhiều so với học sinh bình thường.
Một công việc luôn trở thành nạn nhân trong vô số game kinh dị ngoài Hoya Academy. Đúng vậy, bảo vệ.
“—Đó là phần giới thiệu về học viện Hoya. Học viện đào tạo Hunter lớn nhất và danh giá nhất nước. Bạn sẽ làm việc tại đây.
Nếu nhận việc ngay, bạn sẽ được trả 2,2 triệu won mỗi ngày — mức lương khiến cả những người làm việc xây dựng cũng phải xấu hổ. Bao ăn ở, còn có phúc lợi!
Ca đêm có nhiều quy tắc phải tuân theo, nhưng nếu cần tiền nhanh thì đây là lựa chọn hoàn hảo!”
Thông tin thật sự khiến người ta ngạc nhiên. Đồng thời cũng đáng nghi đến mức khó tin.
Nếu nghe lời giải thích này mà không biết gì, tôi chắc chắn sẽ nghĩ đây là buôn người chứ không phải tuyển bảo vệ.
Nhưng những gì cô gái này nói đều là thật.
Vì là thật nên có người sẽ hỏi:
‘Người không rõ lai lịch, không mối quan hệ như anh mà lại làm bảo vệ cho học viện đào tạo Hunter lớn nhất nước? Có vô lý quá không?’
Đúng, câu hỏi rất hợp lý. Nếu đây không phải học viện Hoya.
“…Thật điên rồ.”
Tôi lẩm bẩm nhỏ như tiếng vỗ cánh của con muỗi vào mùa đông khi kiểm tra cuốn sổ rồi đóng lại.
Một học viện lớn thuê người như tôi làm bảo vệ thì vô lý, nhưng đây là thế giới Hoya Academy.
Những bảo vệ không năng lực như tôi, bị tiền thu hút tới đây, không phải để bảo vệ học viện khỏi kẻ bên ngoài.
Vai trò của những bảo vệ đáng thương này là ném chính cơ thể mình ra để bảo vệ học sinh khỏi “thứ gì đó” bên trong. Khỏi những quái vật bí ẩn xuất hiện trong game — thường gọi là “Dị Thể”.
Những quái vật giết người không thương tiếc nếu không tuân quy tắc, như hiện thân của luật lệ tuyệt đối. Game gọi các tồn tại kiểu ma quỷ, lời nguyền hay yêu quái là “Dị Thể”.
Lý do chúng tồn tại và lý do họ thuê những kẻ đáng nghi như tôi làm bảo vệ rất đơn giản.
Theo bối cảnh, tầng lớp trên của học viện miễn cưỡng thuê những người không quan hệ hay lang thang như tôi thay cho các ứng viên Hunter quý giá, về cơ bản là vật hiến tế.
Dĩ nhiên, việc ác nào cũng có hậu quả.
Game giải thích rằng theo thời gian, năng lượng của học viện trở nên tà ác hơn, khiến thực thể nguy hiểm xuất hiện nhiều hơn, từng bước đưa ngày tận thế tới gần.
Và vì sao lại xây học viện ở nơi điên rồ thế này? Vì nếu vùng đất này không bị năng lượng đặc biệt của siêu nhân áp chế, thứ có thể hủy diệt thế giới sẽ thức tỉnh!
Đúng là thế giới điên loạn. Kiểu gì cũng đi tới diệt vong!
Hiến tế người trong thế kỷ 21? Và vùng đất phong ấn thực thể giống ma quỷ trong khi quái vật tràn ra thế giới?
Đây là địa ngục. Không, đúng nghĩa địa ngục trần gian!
Liệu có cách nào khác không? Khi tôi tự hỏi, cửa sổ thông báo lại che tầm nhìn như muốn nói không có lựa chọn nào khác.
[Chào mừng. Bạn được mời đến thế giới ‘Hoya Academy’.]
[Khi bạn thoát khỏi thế giới Hoya Academy, chúng tôi không chỉ đưa bạn về thế giới cũ mà còn thực hiện mọi điều ước của bạn.]
[Phần thưởng cho việc tìm ra route ẩn của trò chơi là ‘Sổ tay hướng dẫn’.]
[Công ty chúng tôi không chịu trách nhiệm cho bất kỳ sự cố nào nếu bạn không tuân theo ‘Sổ tay hướng dẫn’.]
“Được rồi, hiểu rồi…”
Đây không phải canh bạc hoàn toàn vô vọng. Cuốn sổ hướng dẫn hoàn chỉnh — sợi dây cứu mạng duy nhất tôi tạo ra khi chơi con game điên rồ này.
Tôi biết phần lớn bí mật thế giới này, lại có cuốn sổ ghi các quy tắc có thể quên, vậy thì vẫn còn hi vọng… hi vọng sao?
Thật sự có hi vọng không? Tôi không phải học sinh, làm sao sống sót rồi thoát khỏi thế giới này?
“…Lạy Chúa, tôi thề sẽ không bao giờ cổ vũ cho lũ nhà phát triển game vô dụng đó nữa.”
“Ờm… anh vừa nói gì vậy?”
“À không. Tôi chỉ là tôi rất vui vì được làm việc ở học viện này.”
“Ra vậy. À nếu nóng thì buổi chiều ra quảng trường nhé. Ở đó lạnh lắm. À không đúng.
Tập trung đi. Nói thật tôi cũng không chắc mình giải thích ổn không. Tôi không phải máy móc, não tôi không chứa thứ tôi không hứng thú.”
Cô gái vừa tặc lưỡi vừa nói mấy câu vô nghĩa kia chắc chắn là Kes.
Một Hunter hạng A với danh hiệu Nữ Hoàng Sắt (Iron Empress), kẻ mê kỹ thuật đến cực đoan. Nhà khoa học điên khát khao tri thức và sẵn sàng liều mạng vì nó.
Theo bối cảnh, cô cũng là thành viên hội học sinh biết sự thật về công việc bảo vệ phía sau học viện.
Vì game chỉ có đồ họa chấm và minh họa chất lượng thấp nên khó khẳng định cô có thật là Kes, nhưng xét đặc điểm và cách nói thì chắc chắn.
Tuy vậy tôi không biết người đàn ông bên cạnh cô là ai. Nhìn họ dính nhau thế kia có vẻ thân lắm…
“Trước khi giải thích công việc, anh mở trang đầu sổ tay nhé? Tôi đã nói lúc anh tới. Chỉ có một người duy nhất hướng dẫn nhiệm vụ bảo vệ cho người mới.
Trong trường hợp này là tôi. Vì vậy nếu thấy ai khác, tuyệt đối không được nhìn vào mắt. Như thế là xong đời.”
…Ý cô là không có ai khác ngoài cô?
Tôi cố ép nhãn cầu không liếc về phía người đang ngồi cạnh cô, hạ mắt xuống, cửa sổ vật phẩm tự mở trang đầu sổ tay hoàn chỉnh với nền trắng nhạt và chữ đen.
====
[Sổ tay bảo vệ học viện Hoya chương 1]
[Chào mừng bạn trở thành bảo vệ học viện Hoya. Để đảm bảo an toàn và vận hành suôn sẻ, hãy tuân thủ các hướng dẫn sau.
Học viện Hoya không chịu trách nhiệm cho hậu quả do tiết lộ, thất lạc sổ tay hoặc không tuân theo chỉ dẫn.]
[Mục 1: Luôn chỉ có MỘT người hướng dẫn nhiệm vụ cho bảo vệ mới. Có báo cáo về việc nhìn thấy cá nhân giống quan chức chính phủ mặc đồ đen nhưng không có đặc điểm nhận dạng.
Tuy nhiên, tất cả những người trực tiếp nhắc tới cá nhân đó đều biến mất khỏi nhiệm vụ ngay ngày hôm đó.
Bảo vệ nhận hướng dẫn nhiệm vụ không được thể hiện BẤT KỲ phản ứng nào nếu nhìn thấy cá nhân đó.]
====
Khoảnh khắc đọc xong sổ, sức lực trong chân tôi như bị rút sạch.
Đúng vậy, khi bước vào phòng này ban đầu chỉ có Kes và tôi. Người đàn ông kia không hề có.
Hắn bắt đầu ngồi đó từ khi nào?
Khi nghe tiếng cười khanh khách của hắn, tôi nhắm rồi mở mắt, hắn đã ngồi cạnh tôi chứ không còn phía trước.
Một cơn lạnh buốt ghê tởm — cảm giác khó tả — bao trùm cơ thể tôi.
“[Anh nhìn thấy tôi sao?]”
Lạy chúa, giọng nói nghe như côn trùng gặm nhấm da thịt vậy.
Chỉ một câu thôi mà tim tôi như bị bóp nát, cảm giác ấy lan tỏa khắp người.
“—Nếu nhìn thấy thứ gì đó thì tuyệt đối không được thể hiện phản ứng nhận biết— Và~”
Kes vẫn tiếp tục giải thích những điều cơ bản tôi cần biết. Tiếng cười của hắn như chặn hết lời cô.
Mồ hôi lạnh đổ xuống tay như mưa. Tôi chưa từng chơi từ góc nhìn bảo vệ nên không tưởng tượng nổi sẽ gặp chuyện này trước cả khi vào học viện.
Ít nhất cũng phải cảnh báo trước khi xuất hiện chứ.
“Vậy là xong phần lưu ý công việc… Tôi thật sự mong ngày mai còn gặp lại anh.”
“…”
“Nhiều người bỏ chạy chỉ sau một ngày,” Kes nói tiếp với nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn tôi như con heo trước ngày bị mổ.
Ngay sau đó, khi Kes đứng dậy rời đi, người đàn ông cũng rời đi theo, ngoái lại đầy tiếc nuối.
Sau khi xác nhận hắn đã rời hẳn khỏi phòng, tôi nắm chặt cánh tay run rẩy và tự nhủ lần nữa.
“Lạy Chúa, nếu cho tôi thêm cơ hội, tôi thề sẽ nguyền rủa đám phát triển game chết tiệt này bằng mọi lời độc địa.”
Mang theo lời thề đó, tôi bước bước đầu tiên về phía học viện Hoya.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
