Chương 0
“Wow, trò này đúng là điên thật.”
Trong tiết trời hơi se lạnh, cảm nhận đầu mũi tê tê, tôi buột miệng thốt lên một câu cảm thán thật lòng.
Dĩ nhiên không phải cảm thán vì ngưỡng mộ. Đó là kiểu cảm thán khiến tôi muốn đấm thẳng vào mặt mấy nhà phát triển đã tạo ra trò chơi này.
Tựa game pha trộn đồ họa pixel kinh dị, RPG, bối cảnh học viện và yếu tố phát triển nhân vật này mang cái tên rất đơn giản “Hoya Academy.”
Một tuần trước, vì buồn chán nên tôi tải đại nó từ mục game đề xuất trên Steam, rồi cứ thế cắm đầu lao về phía kết thúc cho đến tận bây giờ. Khi cuối cùng cũng hoàn thành, tôi bị cảm xúc khó tả tràn ngập.
Bối cảnh trò chơi khá đơn giản. Nhân vật chính bước vào một học viện tồn tại những quy tắc nghiêm ngặt buộc phải tuân theo, cùng các thực thể bí ẩn chưa rõ danh tính.
Nhân vật chính phải tuân thủ quy tắc, tránh né những thực thể đó, xây dựng mối quan hệ với các nhân vật, khám phá bí mật học viện và sống sót.
Đồ họa pixel, chiến đấu nhàm chán, độ khó thì cao đến mức khiến người ta tự hỏi liệu họ có thực sự muốn ai đó phá đảo hay không.
Chỉ riêng việc vừa tuân thủ quy tắc vừa né tránh mấy “Vật thể Không xác định” lũ quái vật bí ẩn kia đã đủ mệt, vậy mà họ còn thêm cả quái vật vì đây là “học viện thợ săn” cơ chứ?
Như thể chừng đó vẫn chưa đủ khiến người chơi phát điên.
Công ty này còn viết cốt truyện kiểu cứ vừa bắt đầu có thiện cảm với một nữ chính thì cô ấy vô tình vi phạm quy tắc rồi chết, hoặc tự sát vì không vượt qua nổi chấn thương tâm lý sau một sự cố lớn.
“Thật sự vô lý.”
Cốt truyện ở mức khiến tôi tự hỏi liệu tác giả có nghĩ rằng giết sạch nhân vật một cách thảm hại sẽ tạo nên chiều sâu hay không, lại còn kết hợp với độ khó phi lý.
Dù vậy, lý do tôi chơi trò này lại rất đơn giản. Quá nhiều cốt truyện! Quá nhiều lựa chọn!
Tôi cứ tưởng mình đã hoàn thành hết, nhưng chỉ cần một chỉ số khác đi thôi là diễn biến đã thay đổi.
Yếu tố kinh dị mạnh đến mức dù chỉ là đồ họa pixel, tôi vẫn nổi hết da gà.
Mà nói trước, tôi ghét game kinh dị.
Nhưng trừ khi người tạo ra trò này có vấn đề tâm lý, nếu không thì không thể viết ra nhiều nhánh ngoài lề đến thế, khiến việc khám phá chúng trở nên gây nghiện.
Cuối cùng, tôi quyết tâm cày game này đến cùng, bất kể nó có kinh dị hay không. Và sau vài tháng kiên trì như vậy,
tôi đã phá đảo toàn bộ route người chơi khác tìm được, thậm chí còn phát hiện một route ẩn. Tôi vào cộng đồng định khoe khoang nó, nhưng…
====
[Bản cập nhật thứ hai của game sắp ra mắt!]
<Câu chuyện còn dang dở từ Early Access sẽ được hoàn thiện. Nhiều nhánh mới, lồng tiếng và phần thưởng sẽ được bổ sung!>
====
Cái quái gì? Trò này vẫn đang Early Access à?
Sự ngỡ ngàng của tôi nhanh chóng chuyển thành hài lòng.
Một game Early Access giá chỉ 30$ mà có lượng nội dung thế này, quá ngon!
Nghĩ rằng nên viết gì đó cảm ơn nhà phát triển đã tạo ra trò chơi này, tôi mở mục đánh giá và chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.
[**** / Độ khó thật sự điên vậy à? Dev nghĩ gì khi làm game này thế?]
[&&*% / Con game tuyệt đối rác rưởi. Họ nghĩ kinh dị chỉ là jumpscare với méo màn hình à?]
[3344 / Phí thời gian. Tuyệt đối đừng tải.]
[0000 / Giết các nữ chính một cách thảm khốc như vậy để làm gì?]
[#### / Độ khó rác rưởi. Chơi một tiếng vẫn không qua nổi màn đầu tiên.]
1 sao, 1 sao, 2 sao. Mục đánh giá ngập tràn chửi rủa và chỉ trích.
Độ khó… đúng là khó thật. Chiến đấu khó, quản lý chỉ số nhân vật cũng khó, chỉ cần chọn sai hoặc không có mặt ở một địa điểm nhất định vào thời điểm nhất định là chết!
Nữ chính chết thảm chỉ vì một sai sót, lựa chọn thì nhiều mà tiến triển lại cực kỳ gian nan!
Nhưng game vẫn rất vui, có nhiều thứ để làm, nên đây là một tựa… tựa game… có thật là game hay không nhỉ?
Tôi cảm giác như mình bị thôi miên, nhưng khi tỉnh táo lại, tôi nhận ra đây thực chất là một đống rác.
Game này có hiệu ứng tẩy não à? Sao tôi lại hăng hái với thứ rác rưởi này vậy?
…Không, đánh giá của người khác thì liên quan gì. Miễn tôi thấy thích là được.
Có vài điểm chưa hoàn thiện, nhưng đúng là tôi đã chơi rất vui.
Vì thích nó, tôi để lại một đánh giá 5 sao cho mấy nhà phát triển vô danh đang bị chửi kia.
[0001 / Khó nhưng thú vị. Hãy tiếp tục cố gắng.]
Ngay lập tức, như thể đang chờ sẵn, nhà phát triển phản hồi bình luận của tôi. Trả lời ngay sau khi đăng, họ thiếu lời khen đến vậy sao?
[Nhà phát triển / Cảm ơn bạn đã chơi game và tìm ra route kết thúc ẩn.]
Họ định xin địa chỉ nhà tôi hay gì? Tôi bật cười trong lúc uống nước.
Bất chợt, từ xa vang lên một tiếng động lớn.
Tiếng gì vậy? Một dấu hỏi xuất hiện trong đầu, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ—
Kinh ngạc thay. Một chiếc xe buýt đang bay!
ẦM! Một vụ nổ. Bụi bay mù mịt, đau đớn, quằn quại.
Cơ thể tôi bị hất văng như túi nilon giữa gió, và ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện ra một cửa sổ kỳ lạ.
[Chào mừng. Bạn được mời đến thế giới “Hoya Academy.”]
[Để thưởng cho việc bạn tìm ra route ẩn của trò chơi, chúng tôi xin tặng bạn “Sổ tay hướng dẫn.”]
[Nếu bạn sống sót và thoát khỏi thế giới Hoya Academy, chúng tôi sẽ ban cho bạn bất cứ điều gì bạn mong muốn.]
[Công ty chúng tôi không chịu trách nhiệm cho bất kỳ sự cố nào xảy ra nếu bạn không tuân theo “Sổ tay hướng dẫn.”]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
