Hồi quy tu tiên truyện

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 33

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Tập 01 - Chương 1: Ngày đầu tiên của Hồi quy giả

Chương 1: Ngày đầu tiên của Hồi quy giả

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Chúng ta đang trên đường tới buổi hội thảo mà..?”

Giám đốc Kim, với mái tóc đã hói một nửa, nhìn xung quanh rồi đứng lên.

Tôi lục lọi lại ký ức, cố nhớ lại mốc thời gian hiện tại.

‘Là ngày đầu tiên! Đó là ngày đầu tiên chúng ta đặt chân tới thế giới kỳ quái này!’

Rồi tôi nhớ lại cách chúng tôi đến được đây.

‘Chúng ta đang ở trong một chiếc SUV để đi tới buổi hội thảo, rồi một trận sạt lở đất xảy ra… Chúng ta bị nó cuốn vào… Và rồi một ánh sáng gì đó bỗng lóe lên trước mắt..’

Đó là ký ức từ 50 năm trước, nên tôi chỉ nhớ được mang máng.

Tôi không thể nhớ kỹ chuyện gì đã xảy ra.

“Này, Phó phòng Seo.”

‘Giờ đây tôi đã hồi quy… Tôi nên sống như thế nào nhỉ…?’

“Phó phòng Seo.”

‘Thông thường trong các tiểu thuyết hồi quy, nhân vật chính thường sống dựa vào những kiến thức về tương lai. Nhưng tôi chỉ biết về những thứ tầm thường xảy ra trong tương lai, ví dụ như 30 năm sau con gái của ông Chu sẽ được sinh ra…’

“PHÓ PHÒNG SEO-EUN-HYUN!!!”

“A, xin lỗi Trưởng bộ phận Jeon. Tôi hơi choáng ngợp vì chuyện vừa rồi.”

Tiếng thét của Trưởng bộ phận Jeon Myeong-hoon đã đưa tôi quay trở lại thực tế.

Phó phòng.

Đó là một danh hiệu tôi đã lâu rồi chưa nghe, nên tôi không hề có phản ứng gì với nó.

Và rồi, tôi nhớ lại khuôn mặt mà tôi đã khá lâu rồi mới gặp lại.

Trưởng bộ phận Jeon Myeong-hoon.

Jeon Myeong-hoon.

Cháu của Jeon Myeong-chol, Giám đốc điều hành của công ty mà tôi đang làm, Công ty SJD.

Anh ấy 32 tuổi. Tuy già hơn tôi 3 tuổi, nhưng anh ta đã leo lên vị trí Trưởng bộ phận mà được truyền lại cho anh ta theo đúng quy trình.

‘Tôi nhớ mình không ưa anh ta 50 năm trước…’

Nhưng bây giờ, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đã 50 năm không gặp, tôi lại cảm thấy vui mừng.

Dù sao thì bây giờ tôi cũng đang gặp một người cùng quê hương với tôi sau tận 50 năm đó.

Ngay khi tôi đang nghĩ mình sẽ hòa hợp được với anh ta.

Bốp!

Bỗng nhiên, Trưởng bộ phận Jeon tát vào má tôi.

“THẰNG KHỐN PHÓ PHÒNG SEO NÀY! MÀY CÓ BIẾT LÁI XE KHÔNG!”

“Ờ…”

Cái tát của anh ấy làm tôi đứng trơ ra. Những hình tượng về anh ta như một người đồng hương cũng theo đó mà tan biến.

Tôi đã quên mất.

Rằng anh ta là một thằng khốn.

“THẰNG KHỐN NÀY! TẠI MÀY MÀ CHÚNG TA RA NÔNG NỖI NÀY ĐẤY! CON CH-”

Ngay khi Jeon Myeong-hoon chuẩn bị lao vào tôi trong cơn giận dữ, Trưởng phòng Oh đã kịp đứng dậy và ngăn hắn lại.

“Đủ rồi đấy. Sạt lở đất không phải là thứ Phó phòng Seo có thể xoay sở.”

Tôi nhớ lại về vụ tai nạn xảy ra 50 năm trước.

Đúng vậy, tôi.. chắc chắn mình được phân công lái chiếc SUV của công ty.

“Anh không thấy tức giận sao, Trưởng phòng? Bởi vì tên khốn Phó phòng Seo này mà chúng ta đều gặp tai nạn! Chúng ta đang ở chỗ nào đây? Và chiếc SUV đã biến đi đâu rồi! Tất cả đều tại cậu ta gây ra!”

Và rồi, tôi nhớ ra.

Chắc chắn rằng tôi đã ngủ quên khi đang lái xe.

‘Nhưng.. lý do tôi ngủ quên là…’

Jeon Myeong-hoon.

Hắn ném cả đống việc cho tôi trước buổi hội thảo một hôm. Và tôi đã phải thức trắng đêm để hoàn thành chúng kịp thời.

“Nếu cậu muốn ngủ thì sao không nhờ một người khác cầm vô lăng đi! Cậu bị cái quái gì thế hả thằng khốn?”

Giờ nghĩ lại thì,

‘Đáng ra Jeon Myeong-hoon mới phải là người lái xe mà?’

Đúng vậy. Đúng là ban đầu Jeon Myeong-hoon đảm nhiệm việc lái xe. Nhưng anh ấy đã ép buộc tôi ngồi ghế lại chỉ nhằm tán tỉnh các nhân viên nữ đang ngồi ở ghế sau.

“Tên khốn ngu ngốc! Chúng ta mắc kẹt ở đây là tại hắn hết!”

À. 

Những ký ức từ 50 năm trước đang dần rõ ràng hơn.

Lúc đó tôi đã quá bối rối và không hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Nên theo bản năng, tôi đã xin lỗi Jeon Myeong-hoon.

Ngay cả tôi cũng từng nghĩ đó là lỗi của mình.

Nhưng giờ nhìn lại ký ức từ 50 năm trước đó…

‘Jeon Myeong-hoon có biết nhục là gì không vậy?’

Tôi chắc chắn đã nhờ anh ta và các đồng nghiệp nữ một vài lần để cầm lái giúp tôi một lát.

Nhưng Jeon Myeong-hoon, người từ chối lái xe, cũng đã ngăn cản những đồng nghiệp nữ làm thế, mặc dù anh ấy biết rằng tôi đang thiếu ngủ vì thức đêm làm việc.

Là một Phó phòng, tôi không có quyền yêu cầu Trưởng phòng hay Giám đốc lái xe.

Nên tôi đã phải lái xe trong bốn tiếng đồng hồ mà không được nghỉ mặc dù rất buồn ngủ.

Nên là…

“Trưởng bộ phận Jeon… Tôi có điều muốn nói.”

“Nhìn tên đó kìa, cứ thích ra vẻ cao thượng với mạnh mẽ. Bởi vì tất cả chúng ta đều bị kẹt ở đây nhờ ơn Phó phòng Seo, nên nếu cậu còn chút lương tâm thì hãy xin lỗi đi...”

“Tôi đã cực kỳ buồn ngủ, đúng vậy. Nhưng theo tôi nhớ, tôi đã lái một cách chuẩn xác cho tới cuối, thậm chí tôi đã uống cà phê trên đường. Khi trận sạt lở đất xảy ra, tôi đã cố đánh lái. Nhưng nó quá lớn để có thể tránh và xe của chúng ta bị cuốn theo.”

Tôi chắc chắn đã thử dừng xe và lùi lại khi nhìn thấy đất rơi xuống trước kính xe.

Nhưng gần như toàn bộ sườn núi ở bên cạnh chúng tôi đã đổ sập xuống. Đó là một thiên tai mà tôi không thể tránh dù có cố gắng tới đâu.

“Trưởng bộ phận Jeon, tôi hiểu rằng anh đang giận dữ, nhưng tôi thấy giờ không phải là lúc để đổ hết lỗi lầm lên ai đó.”

“Cái thằng này… cậu dám dạy đời trước mặt ai thế!? Cậu còn không biết mình sai ở đâu à?”

“Haizz…”

Tôi thở dài một cái.

Trong một cuộc đời mà tôi không hề biết tới hồi quy.

Trong 50 năm, tôi đã học được cách nhẫn nhịn khi sống một cách kiên cường.

Học cách nhẫn nhịn khi đám cướp giẫm đạp lên tôi và lấy tiền của tôi.

Học cách nhẫn nhịn khi quan phủ lấy đi tất cả mọi thứ tôi có, và cả những thứ tôi không có, để thu thuế.

Đúng vậy.

Trước mặt những kẻ tôi không thể xử lý, nhẫn nhịn là chân lý.

Nhưng.

“Này!”

“Sao? Hả? Seo Eun-hyun, tên khốn kia, cậu còn muốn gì nữa?”

Cúi đầu một cách thừa thãi trước những kẻ tôi có thể xử lý…

Không phải là cách làm của một thằng đàn ông. Tôi cũng đã học được điều đó.

“Tôi nói rằng lỗi không phải ở tôi. Đủ rồi đấy.”

“Trưởng phòng, anh bỏ tôi ra đi. Thằng này, mày bị…”

Bộp

Jeon Myeong-hoon lao tới và đánh lên mặt tôi.

Nhưng ngay khi anh ta tấn công tôi, tôi bước lên trước và húc đầu vào mặt anh ấy.

Bùm!

“Aaaaa…!”

Trong kiếp trước.

Đã bao nhiêu lần tôi bị đánh đập bởi võ sĩ rồi?

Đã bao nhiêu lần tôi bị đánh đập bởi sơn tặc khi hái thuốc và lũ cướp rồi?

Đã bao nhiêu lần tôi bị đánh đập khi một băng trộm tấn công làng vào nạn đói rồi?

Bị đánh đập, hết lần này tới lần khác.

Trong sự bạo lực vô lý ấy, tôi đã học được thứ mà Jeon Myeong-hoon và những người khác không có.

Bạo lực.

Bùm! Chát! Bùm!

Ngay sau cú húc đầu, tôi lập tức lao tới và nện Jeon Myeong-hoon tới tấp.

“A, khoan, khoan đã…!”

“Này. Tên. Khốn. Tao. Bảo. Không. Phải. Lỗi. Tao!”

Khi đánh một ai đó.

Khi bạn đánh ai đó vào mặt, người bị đánh sẽ có cảm giác sợ hãi tột độ.

Tầm nhìn bị che bởi nắm đấm, và cơn đau ập tới ngay sau đó.

Sự kinh hãi một kẻ tấn công không khoan nhượng.

Tôi đấm vùng xung quanh mắt của Jeon Myeong-hoon để cản trở tầm nhìn của anh ta.

‘Nếu mày không biết mình làm gì sai thì ngậm cái mồm lại!’

Với mỗi cú đấm, sự thù ghét đối với Jeon Myeong-hoon cũng dần được giải tỏa.

Mặc dù 50 năm đã trôi qua, những trò bắt nạt độc ác của Jeon Myeong-hoon vẫn khiến tôi không thể quên.

“Xin lỗi cậu… tôi, tôi đã sai rồi…”

“Hàizz..”

Tới khi lời xin lỗi được thốt lên từ miệng tên Jeon Myeong-hoon ngạo mạn, tôi ngừng đánh đập anh ta và nhìn xung quanh.

Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Phó phòng Kang, Phó phòng Oh, Quản lý Kim,..

Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi.

Trong số họ, Giám đốc Kim dạy bảo tôi bằng giọng nói run rẩy.

“Phó phòng Seo, dù sao đi nữa, hành vi bạo lực với một đồng nghiệp ở mức độ đó…”

“Vâng, ngài nói đúng, tôi rất xin lỗi. Lúc đó tôi đã quá tức giận. Tôi xin lỗi mọi người vì đã làm các bạn sợ hãi. Dẫu sao thì tôi cũng là người đã lái xe, nên tôi xin lỗi vì đã không thể làm được gì hơn.”

Tôi cúi đầu gọn gàng trước Giám đốc Kim và các nhân viên khác rồi xin lỗi.

Thật ra thì ngoài Giám đốc Kim, trong tương lai tôi sẽ không còn gặp bất cứ ai trong số họ nữa.

Tuy nhiên, tôi sẽ ở cùng với ngài Giám đốc.

‘Giám đốc Kim, nếu ngài học võ thuật, ngài sẽ đạt tới đỉnh cao của thế giới’

Đương nhiên chỉ là thế giới của võ thuật.

Mặc dù đã hồi quy về quá khứ, nhưng tôi bỏ đi ý tưởng gia nhập một môn phái tu tiên.

‘Môn phái nào? Tôi không có khả năng đó.’

Khả năng, mà còn được gọi là linh căn hoặc linh nguyên.

Thiếu nó, việc học các công pháp của tu tiên giả hay cảm nhận linh khí mà họ tu luyện là bất khả thi.

Nếu có một việc mà tôi ao ước trong cuộc đời này.

Tôi chỉ mong…

‘Tôi mong mình sẽ có thêm một chút cơ hội để làm việc chăm chỉ hơn kiếp trước.’

Trong kiếp trước, Giám đốc Kim học võ thuật và rời đi.

Ngài ấy thỉnh thoáng sẽ đến nhậu với tôi một bữa.

Ngay cả việc đó cũng không còn khi ngài đạt tới đỉnh cao của đời mình.

Nhưng kiếp này sẽ khác.

‘Nếu tôi chủ động hỗ trợ Giám đốc Kim, có lẽ tôi cũng sẽ nhận được một vài lợi ích’

Để làm như vậy, từ giờ tôi cần phải đối xử tốt với ngài ấy.

“Được rồi, tôi hiểu tình huống hiện tại đang khiến mọi người bối rối, và Trưởng bộ phận Jeon đã đi quá xa. Đương nhiên, Phó phòng Seo cùng đã phản ứng quá gay gắt. Cậu hãy xin lỗi đi.”

“Vâng, thưa Giám đốc. Ngài nói đúng.”

Sau khi cúi đầu trước Giám đốc Kim một lần nữa, tôi tiến tới giúp Trưởng bộ phận Jeon đứng dậy và nói,

“Tôi xin lỗi, Trưởng bộ phận Kim. Tôi đã phản ứng thái quá. Tôi chân thành xin lỗi.”

“Cậu… đồ ch-”

Sau khi tôi quay trở lại vẻ khiêm tốn, Jeon Myeong-hoon cũng đã lấy lại được lý trí và lườm tôi.

Nhưng khi ánh mắt lạnh lẽo của tôi giáng xuống, anh ta dần lảng tránh nó và ngậm mồm lại.

“Nơi này, nhìn có vẻ là một khu rừng, hay là chúng ta thử đi bộ và tìm một ngôi làng gần đây xem?”

Giám đốc Kim nhìn xung quanh và đề nghị.

Bầu trời nhuộm một màu đỏ hoe, có vẻ như mặt trời sẽ lặn sớm, và những cơn gió cũng bắt đầu lạnh hơn.

Về mặt logic, suy nghĩ của Giám đốc Kim là hợp lý.

Nhưng, trong thế giới này, thường thức phải bị loại bỏ.

‘Một thế giới nơi tu tiên giả trở thành tiên và bay lượn khắp nơi, và các võ sĩ chiến đấu vì của cải và danh vọng.’

Đây là cái thế giới kiểu đó.

Và, khu rừng mà chúng ta đã rơi vào…

Tôi nhớ lại những ký ức từ 50 năm trước và nhớ lại tên của khu rừng.

‘Phi Tiên Lộ’

Giang hồ đồn đại rằng đây là nơi phù hợp nhất cho ma quỷ và tu tiên giả để tấn thăng thành tiên.

Nơi mà linh khí hay thiên địa nguyên khí dày đặc nhất.

Không có làng mạc, thành phố, hay quốc gia nào gần Phi Tiên Lộ.

Vì vậy, những gì Giám đốc Kim đang cố làm là vô nghĩa.

Điều quan trọng hơn bây giờ là.

‘Trời sắp chuyển tối. Chúng ta cần nhóm lửa càng nhanh càng tốt.’

Tôi suy nghĩ xong xuôi và hỏi Giám đốc Kim,

“Giám đốc, điện thoại ngài có sóng không?”

“Hừm.. có vẻ như mất sóng rồi.”

“Tôi nghĩ rằng nếu như mất sóng thì sẽ rất khó để được giải cứu, và cũng khó để xác định vị trí. Bởi vì trời đang sắp tối, thay vì đi tìm một ngôi làng mà chúng ta không biết nó nằm ở đâu, tôi nghĩ tìm một chỗ qua đêm sẽ tốt hơn.”

Nghe tôi nói vậy, Trưởng bộ phận Jeon, người nãy giờ im lặng, nhẹ nhàng bác bỏ ý kiến,

“Cậu đang nói gì vậy tê-.. Phó phòng Seo. Tôi thấy ngược lại, vì ban đêm ở ngoài đây rất nguy hiểm, nên chúng ta cần phải tìm một ngôi làng càng sớm càng tốt…”

“Hừm, theo tôi thấy, di chuyển liều lĩnh cũng rất nguy hiểm. Nên hãy làm như thế này.’’

Tôi chỉ tay lên một cái cây cao gần đó.

“Tại sao anh không trèo lên cái cây đó và tìm một ngôi làng hay thậm chí một con đường gần đây? Và nếu thật sự không có gì quanh đây, chúng ta sẽ làm theo ý của tôi?”

“Leo lên cái cây đó sao? Ai sẽ trèo lên đây? Cậu à, Phó phòng Seo?”

“Nếu như không có ai ở đây biết cách trèo cây thì để tôi làm.”

Tôi nhẹ nhàng gật đầu và bám lấy gốc của cái cây cao nhất gần đó, từ từ trèo lên.

Tôi từng chạm trán một con lợn rừng trong khi hái thuốc.

Lúc đó, tôi đã trèo lên một cái cây cứng cáp gần đó trong một tình huống cận sinh tử.

Con người hiện đại không thường xuyên trèo cây, nhưng tôi đã trải qua vô số khó khăn trong kiếp trước trước khi hồi quy, nên tôi dễ dàng trèo lên tới ngọn cây.

“Cậu nhìn thấy gì vậy Phó phòng Seo!”

Ở bên dưới, Giám đốc Kim hét to.

Đúng như dự đoán, xung quanh là một khu rừng rộng vô tận.

‘Nói đúng hơn thì, yêu thú và ma quỷ có lẽ đang ẩn náu thành đàn trong đám cây này.

Thay vì hét lại từ trên ngọn cây, tôi giả vờ nhìn xung quanh một lúc rồi leo xuống.

“Haha, Phó phòng Seo. Cậu trèo cây giỏi quá. Cái cây đó nhìn cũng phải 11 mét chứ chẳng đùa.”

“Mà đây là loại cây gì vậy? Tôi không nghĩ đã từng thấy nó, cứ như thể nó không đến từ nơi này.”

Giám đốc Kim vỗ vai tôi, và Quản lý Oh tò mò nhìn cái cây mà tôi đã trèo.

Tôi phủi bụi và nói với họ những gì mình đã thấy.

“Phó phòng Seo… Cậu đã nhìn kỹ chưa? Hay là cậu đang… cố tình nói như vậy?”

“Tôi nói dối làm cái gì? Tôi thà ngủ trong nhà hơn là cắm trại ngoài rừng. Nếu anh không tin tôi, Trưởng bộ phận Jeon, anh có thể thử leo lên và tự mình kiểm chứng.”

Trưởng bộ phận Jeon lùi lại với bộ mặt cay cú.

“Tôi thấy tằng nếu như chúng ta định khám phá xung quanh, trước tiên ta cần xây dựng một chỗ ở và nhóm lửa, vì trời đang bắt đầu tối rồi.”

“Nghe có vẻ hợp lý. Vậy thì.. à, hãy tìm cả chiếc SUV nữa. Chúng ta bị cuốn đi bởi trận lở đất khi ở bên trong xe, nhưng theo logic thì chiếc xe phải ở gần đây.

Giám đốc Kim vỗ tay vào nhau rồi nói.

Tuy nhiên…

‘Đây là nơi mà thường thức không thể áp dụng…’

Chiếc SUV đã biến mất rồi.

Nó sẽ không còn ở bất cứ chỗ nào nữa.

“Hay là tìm chiếc xe và ngủ trong nó? Có khá nhiều đồ tiếp tế trong xe để chuẩn bị cho buổi hội thảo…”

Buổi hội thảo này về cơ bản là một chuyến dã ngoại.

Nên có rất nhiều đồ dùng cắm trại và đồ ăn chất đầy trong chiếc SUV.

Tuy nhiên, chiếc xe đã biến mất rồi.

‘Đương nhiên là tôi biết vì tôi hồi quy về quá khứ, nhưng họ cũng sẽ chẳng tin tôi nếu tôi nói rằng chiếc xe đã biến mất.’

Thay vì phí sức thuyết phục họ, tốt hơn hết là cứ để họ nhận ra.

“Vậy thì hãy chia thành từng nhóm. Một nhóm sẽ tìm nơi trú ấn, và nhóm còn lại sẽ tìm chiếc xe. Hãy gặp lại ở đây trước khi mặt trời hoàn toàn lặn.”

Tôi đề nghị chia thành hai nhóm.

Tôi, Phó phòng Oh, và Quản lý Kim sẽ tìm một nơi ở tạm.

Giám đốc Kim, Trưởng bộ phận Jeon, Trưởng phòng Oh, và Phó phòng Kang sẽ đi tìm chiếc xe.

Chúng tôi chia ra và tìm xung quanh khu vực.

“Ờm, Phó phòng Seo. Anh nói phải tìm một nơi trú ẩn, nhưng bình thường tìm những nơi như vậy như thế nào?”

Phó phòng Oh cẩn thận hỏi.

Cô ấy có vẻ hơi e sợ vì thấy tôi đánh Jeon Myeong-hoon

“Ngủ bên trong núi hoặc giữa rừng rất nguy hiểm. Dã thú có thể tấn công và nhóm lửa ở bất kỳ đâu cũng có thể gây ra cháy rừng. Nơi tốt nhất có lẽ là một hang động nhỏ. A, giống như chộ đó ở kia kìa.”

“Ô, một cái hang sao?”

“Anh tìm ra nhanh thế? Anh đúng là đỏ nhất Hàn Quốc”

Tất nhiên, cái hang mà tôi dẫn bọn họ tới là cái hang tôi đã tìm ra 50 năm trước.

Đối với Phó phòng Oh và Quản lý Kim, đây có vẻ là vận may, nhưng thực tế, đây không phải tình cờ mà là chắc chắn xảy ra.

“Ngay cả ở kiếp trước, nó cũng là một nơi hoàn hảo để ở lại mà không có nguy hiểm nào bên trong.’

Tôi nhìn cái hang rồi bắt đầu thu thập cành cây và lá rụng ở gần đó.

“Anh Seo, anh điêu luyện quá.”

“Anh đã từng tham gia Hướng đạo sinh hay gì à?”

“Ừ thì.. cũng kiểu như vậy.”

Dù đó không phải Hướng đạo sinh, mà là kinh nghiệm 50 năm sinh tồn của Hướng đạo sắp chết

“Chúng ta có thể nhóm lửa sau bằng bật lửa của Giám đốc Kim. Hãy cùng thu thập một ít củi cho lửa trại nào.”

“Trời ơi, nghe như lúc tôi đi trại hè hồi bé vậy.”

“Đúng vậy đó. Cảm giác y như hồi đó luôn.”

Hai đồng nghiệp nữ trò chuyện vui vẻ trong khi cùng tôi thu thập những que củi khô và cành cây để nhóm lửa.

Sau đó, khi mặt trời lặn,

“Bây giờ, hãy cùng chậm rãi quay về điểm tập trung trước đó. Những người khác có lẽ cũng đã quay về rồi.”

“Dạ~”

“Aye aye captain~”

Tôi quay về cùng hai đồng nghiệp nữ.

Ngay sau đó, chúng tôi đã đoàn tụ với Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Trưởng bộ phận Jeon, và Phó phòng Kang.

“Mọi người đã tìm thấy chiếc SUV chưa?”

“...”

Giám đốc Kim lắc đầu với khuôn mặt xám xịt.

Trưởng phòng Oh và Trưởng bộ phận Jeon cũng có dáng vẻ lo lắng trên mặt.

Phó phòng Kang nói với giọng căng thẳng,

“Chúng tôi không tìm thấy dấu hiệu của chiếc xe ở bất kỳ đâu. Chúng tôi đi vòng quanh đây để tìm nó, nhưng cứ như thể nó đã biến mất vào không khí vậy, Về mặt logic, nếu như chiếc xe bị cuốn đi trong trận sạt lở, tại sao chúng ta lại ở bên ngoài và chiếc xe lại biến mất được?”

Cô ấy nhìn xung quanh với biểu cảm lo lắng, như thể khu rừng này rất đáng sợ.

“Hiện tại chúng ta không thể làm gì khác nữa. Chúng tôi đã tìm được một nơi để qua đêm, mọi người hãy cùng qua đó. Chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm kỹ hơn vào ngày mai.”

“Ok.”

Sáu người bọn họ đi theo tôi tới cái hang với vẻ mặt buồn bã.

“Trời đất ơi, cái gì vậy?”

“Anh Seo làm đấy.”

“Ồ, Seo Eun-hyun có tài phết đấy. Nhà anh ở rừng núi Cao Bằng hay gì à?”

Phó phòng Kang Min-hee ngạc nhiên trước tấm chắn gió và lối vào hang động mà tôi đã làm.

Giám đốc Kim cũng gật đầu hài lòng, còn Jeon Myeong-hoon…

Anh ta trông không hài lòng, nhưng vì quá mệt để nói thêm điều gì, nên lặng lẽ bước vào.

“Giám đốc cho em mượn bật lửa ạ.”

“Ồ, đây.”

Giám đốc Kim lấy ra một chiếc bật lửa từ túi áo và đốt đống củi khô tôi thu thập.

Chúng tôi ngồi xung quanh đống lửa bên trong cái hang.

Khói đi qua lỗ của tấm chắn gió một cách hoàn hảo.

“Đúng là một tình huống điên rồ.”

“Điều này chẳng logic tí nào…”

“...”

Mọi người đều mang vẻ mặt u ám, lo âu. Cho tới khi nó xuất hiện

ọc ọc ọc

Tiếng dạ dày của Kim Yeon. Mặt cô ấy đỏ ửng vị ngượng nghịu.

“Ôi trời..”

“Haha, không sao. Ai cũng thèm ăn tối cả…”

Tôi mỉm cười và lấy ra những quả dại tôi hái được lúc nhặt củi.

“Mọi người trông có vẻ đói rồi. Ăn thử đi. Tôi vừa mới hái chúng xong.”

“Ăn mấy thứ này liệu có an toàn không? Chúng không có độc đâu nhỉ?”

Jeon Myeong-hoon, với nét căng thẳng dần dịu lại trên khuôn mặt, hỏi tôi một cách bình thường.

Tôi mỉm cười và ăn một quả.

“Tôi đã học về thảo dược hồi còn trẻ. Tôi biết quả nào ăn được và quả nào không.”

Mặc dù nói rằng “hồi còn trẻ” là hơi sai, nhưng tôi quả thực đã học về chúng trong quá khứ.

Thấy tôi ăn một quả dại mà không có chút do dự, Kim Yeon cũng cẩn thận ăn một quả.

“Vị của chúng như hạt dẻ sống vậy.”

“Giòn đúng không? Tôi hái được nhiều lắm. Mọi người ai cũng có phần.”

Thấy vậy, Quản lý Kim và Phó phòng Oh bắt đầu ăn những quả dại mà tôi hái. Phó phòng Kang và Trưởng phòng Oh cũng ăn chúng một cách mãn nguyện.

Chỉ có Jeon Myeong-hoon nhìn đám quả dại ấy một cách bất mãn, bảo mọi người rằng mình mệt, và đi nằm.

“Haha, đây mới là tài chứ. Đúng ra tình hình phải thật nghiêm trọng, nhưng nhờ có Phó phòng Seo mà chúng ta mới có tâm trạng tốt như vậy.”

“Từ lúc còn ở công ty tôi đã biết về sự chính trực của cậu ấy. Tôi nghe nói cậu ấy mệt vì phải thức đêm làm việc vào ngày hôm trước.”

“Phó phòng của chúng ta thật sự rất liêm khiết~”

“Tất cả nhờ có Phó phòng Seo, tôi cảm thấy như đang đi cắm trại hơn.”

“Đúng vậy đó.”

Chúng tôi dành cả đêm trong bầu không khí náo nhiệt và thân thiện.

Tôi cũng đã cười rất nhiệt thành và trò chuyện với các đồng nghiệp.

Đêm nay là một đêm để cười nói vui vẻ vì đây có thể là đêm cuối cùng của chúng tôi.

 

Sáng hôm sau.

Ngay khi hương gió bình minh thổi vào trong hang, tôi thức giấc sớm hơn bất kỳ ai.

Ký ức từ 50 năm trước bắt đầu quay trở lại một cách mờ nhạt.

‘Ngày đầu tiên, sau khi đi tìm kiếm trong rừng khắp cả đêm, chúng tôi vừa vặn tìm thấy cái hang và gục ngã. Sáng hôm sau, nó tới.’

Mặc dù 50 năm đã trôi qua, nỗi sợ, cú sốc, và nỗi đau từ lúc ấy vẫn khiến tôi run sợ.

Tôi mở tấm chắn gió bên ngoài hang và bắt đầu đi ra ngoài.

Hiện tại mới chớm bình minh.

Tôi đi dạo xung quanh, thu hoạch những loại thảo dược cầm máu và giảm đau.

Dược liệu ở đây luôn ở trong tình trạng hoàn hảo, bởi vì khu rừng luôn tràn ngập thiên địa nguyên khí.

Đây giống như linh dược hơn là dược liệu bình thường.

Và một lúc sau, chủ nhân của lãnh thổ này xuất hiện.

Bằng một cú nhảy!

Một sinh vật to bằng hẳn một ngôi nhà.

Với ba đuôi và đôi mắt rực cháy với ngọn lửa xanh, đó là một con cáo lông trắng. 

Run rẩy…

Uy áp của chủ nhân khu rừng, và nỗi sợ từ 50 năm trước, khiến cơ thể tôi không tự chủ được mà run rẩy trong sợ hãi.

Tuy nhiên, được ‘trải nghiệm tương lai’ bản thân nó là một lợi thế lớn.

“X-xin được bái kiến… chủ n-nhân của khu… rừng.”

Tôi nói vấp, cắn vào môi, và chậm rãi quỳ lạy trước con cáo.

Một lần, hai lần, ba lần.

Đó là tam bái - một nghi thức cần thiết khi gặp chủ nhân của khu rừng.

Con cáo, to như ngôi nhà hai tầng, nhìn tôi với con mắt rực cháy lửa xanh và nói,

[Một mùi hương đặc biệt từ một con người. Trong suốt một ngàn năm qua, ta chưa từng gặp con người nào với mùi hương như vậy.]

“...”

lập cập, lập cập

Tôi run rẩy vì lường trước được những thứ con cáo này định làm.

Đó là khi nó xảy ra.

Sự hiện diện của con cáo đánh thức những người khác.

Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Phó phòng Kang, Trưởng bộ phận Jeon, Quản lý Kim, và Phó phòng Oh lần lượt bước ra khỏi hang động.

Và điều sau đó là không thể tránh khỏi.

“Aaaaaaaah!”

“Mẹ ơi một con quái vật!”

“Quái vật thật kìa!!!”

Thấy vậy, con cáo bực mình đảo cặp mắt to của nó,

[Lũ con người các ngươi kẻ nào cũng sở hữu trí thông minh kém cỏi và sự thô thiển đáng khinh. Bình thường, ta sẽ xé một chi từ mỗi người các ngươi…]

Run rẩy…

[Nhưng vì một kẻ trong số các ngươi biết phép tắc trước chủ nhân của khu rừng, ta sẽ tha thứ cho các ngươi.]

Ánh nhìn của con yêu hồ nhìn sang tôi, người đã quỳ gối và cúi lạy.

“Tất cả mọi người bái kiến chủ nhân của khu rừng ngay! Đừng có đứng đực ra đấy, quỳ xuống mau!!”

Khi tôi hét lên, những người kìa chỉ đứng đờ ra và rồi gượng gạo quỳ xuống giống như tôi.

Con yêu hồ nhìn vào mắt tôi.

[Đúng là một con người có phép tắc. Ta sẽ không trừng phạt ngươi một cách nóng vội, nhưng… mùi hương của ngươi quá đặc biệt…]

nhỏ dãi

Từ khóe miệng của con cáo, một chất lỏng nhớp nháp chảy ra.

Nước bọt.

[Một chi của ngươi. Hãy cho ta nếm thử. Rồi ta sẽ cho ngươi tạm thời ở lại lãnh thổ của ta.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Hướng đạo sinh là một hội của phương Tây, mình hiểu theo bề mặt thì là huấn luyện cho trẻ vị thành niên các kỹ năng cần thiết để sinh tồn, và mỗi kỹ năng sẽ tương đương với một phù hiệu (như Isabella trong Phineas and Ferb á). Chơi chữ, bản gốc là Old Scout. Hướng đạo sinh = Boy Scout, Boy = cậu bé. >< Old. Ý là kỹ năng học được khi về già Tam bái (三拜) : Ở đây là cúi đầu 3 lần