Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 01 - Chương 5: Giám đốc Kim là thiên tài võ học (2)

Chương 5: Giám đốc Kim là thiên tài võ học (2)

Thành thạo một võ công là hoàn toàn chìm đắm trong bản chất của võ công ấy.

Tùy thuộc vào trình độ của một võ giả, việc áp dụng bản chất của võ công vào những trận thực chiến sẽ khiến người khác công nhận họ là một võ giả mạnh mẽ.

Ngay cả khi đó là một môn võ công hạng ba rao bán ngoài đường, việc thấu hiểu và đắm mình trong bản chất của nó có thể tăng chiến lực của người luyện võ lên võ giả hạng hai.

Theo tự nhiên, khi một người luyện tập những môn võ công cao cấp hơn, bản chất thấm vào trong mỗi động tác sẽ tương đương với sự giác ngộ từ vài công pháp hạng ba, vì vậy nó được coi là điểm mấu chốt để có được danh hiệu võ giả hạng hai hoặc hạng nhất.

Trảm Ma Đoàn là một trong những môn phái với những võ giả hạng cao và một căn cứ vững chắc tọa lạc trong Tây Nguyên Thành.

Và,

Có ai đó đã thành thạo võ thuật của họ chỉ trong bảy tháng.

vút! vút!

Lưỡi đao của Kim Young-hoon chém xuyên qua không khí.

Tuyệt Long Đao Pháp của Trảm Ma Đoàn

Một đao pháp với danh tiếng có thể cắt làm đôi một con rồng đang bay. Đó là môn võ công nền tảng cho các đệ tử nội môn của Trảm Ma Đoàn.

Đương nhiên, một môn võ nền tảng cho đệ tử nội môn nghĩa là đẳng cấp của nó hoàn toàn khác xa so với những công pháp hạng ba phổ biến, mà tương đương với các võ công hạng hai.

Mặc dù được gọi là võ công hạng hai, nó không hề yếu chút nào.

Đây là môn võ cơ bản được dạy cho đệ tử nội môn của một tông môn lớn. Độ khó của nó khó có thứ cao bằng.

Nắm rõ được bản chất của nó nghĩa là…

“…Anh ấy đã đạt được hạng nhất.”

Kim Young-hoon vừa đạt được danh hiệu võ sĩ hạng nhất.

Tôi há hốc mồm nhìn anh ấy biểu diễn đao pháp.

Hạng nhất.

Ý nghĩa của danh hiệu đó cực kỳ lớn.

Trong bất cứ ngành nghề nào, chỉ những bậc thầy mới được gọi là ‘hạng nhất‘.

Kể cả trong võ thuật, một võ giả hạng nhất thường chiếm những vị trí như Trưởng lão hoặc thậm chí Đường chủ của một môn phái lớn.

Với một môn phái tầm trung, họ có thể trở thành Chưởng môn.

‘Trở thành một võ giả hạng nhất chỉ sau nửa năm.’

Vô số võ giả đã huấn luyện cực khổ, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần mới có thể miễn cưỡng đạt được đủ sự giác ngộ để bước vào cảnh giới này.

Tuy nhiên Kim Young-hoon, đi ngược với mọi lẽ thường, đã dũng mãnh lao lên cảnh giới này chỉ sau vỏn vẹn nửa năm.

‘Bảo sao toàn bộ Trảm Ma Tông đang đảo lộn hết cả lên.’

Có tin đồn rằng môn phái đang tràn ngập sự hỗn loạn bởi vì một đệ tử ngoại môn đã đạt được trình độ tương đương với một Trưởng lão chỉ sau bảy tháng, khiến cho nhiều người nghi ngờ anh ta là gián điệp tới từ một môn phái khác.

Cuối cùng thì, vì việc này, cả Kim Young-hoon, cùng với một kẻ tình nghi là gián điệp khác (là tôi), đều bị giam lỏng tại nơi ở của mình.

‘Tôi còn chả biết võ thuật, tại sao họ lại nghi ngờ tôi là một gián điệp chứ?’

Nhưng mà dù sao như vậy cũng có lý.

Một người đàn ông trung niên với cái bụng bia tới học võ thuật, và sau khi được dạy võ, trở thành võ giả hạng nhất chỉ sau nửa năm.

Nghi ngờ điều này cũng là dễ hiểu bởi vì nó chống lại mọi logic.

“Ngài Kim, ngài không lo lắng sao?”

“Haha, ý cậu là sao?”

“Nếu họ nghi ngờ chúng ta là gián điệp, chẳng phải họ sẽ phế kinh mạch hay phá đan điền của chúng ta hay sao? Những tình huống như vậy trong các tiểu thuyết võ hiệp không hiếm đâu.”

“Đúng là vậy.”

xoẹt 

Ngài ấy vung thanh kiếm một lần cuối và lau đi mồ hôi.

“Nhưng mà bằng cách nào đó, tôi cảm thấy rằng mình có thể nhìn thấy được ‘rào cản’ tiếp theo. Nếu như tôi vượt qua nó, tôi tin mình sẽ có thể đạt tới một cảnh giới mới.”

“…”

Ngài ấy đúng là một con quái vật.

Ngài đã ở cảnh giới hạng nhất này bao lâu rồi? Và ngài đã có thể cảm nhận được cảnh giới tiếp theo sao?

‘Vượt qua hạng nhất là cao thủ tuyệt đỉnh.’

Từ cảnh giới tuyệt đỉnh trờ đi, một người có thể trở thành Chưởng môn của một môn phái lớn, hoặc sở hữu sức mạnh tương đương với một Đại Trưởng lão.

Trong Diên quốc, cảnh giới này cũng được gọi là Tuyệt Đỉnh Cảnh Giới, và chỉ cần đạt tới nó là có thể lọt vào một vị trí cao ngất ngưởng là top 1000 người mạnh nhất Diên Quốc.

Thật ra thì trong võ lâm hầu như không có một cuộc đàm đạo nào về cảnh giới cao hơn tuyệt đỉnh. Vì vậy đây có thể coi là cảnh giới cuối cùng một võ giả có thể đạt được qua tập luyện.

‘Để có thể nghĩ rằng… Chỉ cần thành thạo một võ công cao cấp nào đó và trong bảy tháng đạt tới tuyệt đỉnh…‘

Kỳ vọng của tôi đã sai, quá sai.

Với đà này, sự tái xuất của kiếm sĩ mạnh nhất có thể tăng tốc lên không chỉ 30 năm, mà là 50 năm.

‘Không, 50 năm có lẽ là hơi quá, vậy thì 40 năm đi.’

Đó chính là mức độ phát triển điên rồ của Giám đốc Kim.

“Haha, nếu như cậu là một võ giả hạng nhất, họ có thể nghi ngờ cậu là gián điệp. Nhưng một khi cậu vượt qua bức tường tuyệt đỉnh, kể cả khi cậu có bị nghi ngờ thì họ cũng phải chịu thôi. Ngoài ra, Seo Eun-hyun vẫn còn một củ nhân sâm từ lần trước đúng không nhỉ?”

Ngài ấy tiếp tục luyện kiếm trong khi tự nói chuyện.

Đúng là tôi vẫn còn một gốc Hoàng Trúc Căn đào được từ Phi Tiên Lộ.

Tôi định sẽ đưa nó cho Giám đốc Kim khi ngài ấy đủ mạnh, để tăng cường nội công…

‘Từ giờ tới lúc đó không còn lâu nữa đâu,’

Đến lúc ấy, nội công của Giám đốc Kim cũng sẽ tương đương với một cao thủ tuyệt đỉnh.

“…Nhưng Giám đốc Kim, kiếm thuật của ngài có vẻ hoàn toàn khác so với trước….”

“Haha, đó là kiếm pháp của Đường chủ Heo Baek đấy. Tôi nhớ tên nó là Chân Ma Diệt Kiếm Pháp? Tôi từng nhìn thấy nó một lần, giải mã nó, và luyện tập nó. Bây giờ tôi đang cố chỉnh sửa nó cho phù hợp với kiếm thuật của mình.”

“…”

‘Đúng là một thân võ học trời ban.’

Thật sự rất đáng sợ. 

Nói mới nhớ, ngay từ ban đầu Giám đốc Kim đã sở hữu sức bền bất thường khi leo núi và động tác chân cực kỳ linh hoạt khi chơi bóng chuyền chân.

Mỗi khi làm bất cứ công việc chân tay nào ở chỗ làm, ngài ấy luôn luôn hoàn thành chúng đầu tiên, hồi đó đúng là đáng nghi.

‘Liệu tài năng này đã luôn ở đó chăng? Nếu vậy thì khả năng và thiên phú của chúng ta không phải được thức tỉnh trong thế giới này, mà chúng đã tồn tại sẵn từ Trái đất ư? Vậy thì liệu khả năng hồi quy của tôi cũng vậy?’

Đó là tính chất bắc cầu.

Tôi lắc đầu và gạt bỏ những suy nghĩ đang linh tinh.

Bảy ngày bảy đêm nhanh chóng trôi qua.

bùm! 

Giám đốc Kim đã trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh.

“Vượt qua [Bức tường] thành công.”

“…”

Tôi đưa cho Giám đốc Kim cây Hoàng Trúc Căn 900 tuổi với sự kinh ngạc.

“Ngài có một tài năng kinh người tới mức không thể tin được.”

“Ngay cả tôi cũng ngạc nhiên về bản thân mình. Tôi không hề biết mình lại có thiên phú với võ thuật lớn tới vậy... Có lẽ đây cũng là lý do tôi đã luôn thích võ thuật từ hồi còn trẻ.”

Trong khi trao đổi một vài câu đùa, Giám đốc Kim nhai và nuốt cây Hoàng Trúc Căn rồi bắt đầu tu luyện nội công trong khi ngồi khoanh chân.

uuuuuu……

Không lâu sau đó, ba bông hoa tạo thành từ Khí hình thành ở trên đầu Giám đốc Kim rồi tản ra và chui vào mũi và miệng của ngài ấy.

‘Đó là cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh….’

xiiiiiiing… 

Mắt của Giám đốc Kim phát sáng. 

Ngài ấy đứng lên với vẻ mặt tự tin.

“Bây giờ kể cả là Đường chủ cũng chẳng có gì đáng sợ.”

“…”

“Khi nào lệnh giới nghiêm này sẽ được loại bỏ đây?”

Ngài ấy tiếp cận một trong số các Trưởng lão được phân công giám sát nhà của chúng tôi.

“Cho hỏi, khi nào lệnh giới nghiêm này sẽ bị loại bỏ thế?”

“Cho tới khi nghi ngờ các ngươi là gián điệp được xác minh.”

“Hừm… Được thôi.”

Ba ngày nữa trôi qua,

Người của tông môn tiến vào căn nhà.

“Nghe đây! Đường chủ của Trảm Ma Tông đã ra lệnh. Lập tức đoạn tuyệt với Yoon Young-hoon, một tên gián điệp từ một môn phái khác đang cố ăn trộm võ học của bản tông, và cắt đứt kinh mạch tứ chi của hắn!”

 “…”

Ba Trưởng lão từ Trảm Ma Tông bao quanh Giám đốc Kim, và một võ giả hạng hai, là kẻ hành pháp, tiếp cận tôi.

“Ta đã bảo mình không phải gián điệp rồi mà? Ta chỉ…”

“Im miệng! Trói hắn lại!”

“Hầy…”

Chuyện xảy ra sau đó không thể nhìn thấy rõ.

Chỉ là Giám đốc Kim Young-hoon rút kiếm ra khỏi vỏ với một tốc độ cực kỳ nhanh.

xeng!

“Aaaaahhh… ahh!!”

Cổ tay của một Trưởng lão bị cứa nhẹ.

Vị Trưởng lão ấy sẽ không thể sử dụng bàn tay ấy cho tới cuối đời.

Giám đốc Kim cầm kiếm với vẻ mặt tăm tối.

Khác với bảy tháng trước, cơ thể của ngài ấy, giờ đây săn chắc và toàn cơ bắp, tự nhiên vào tư thế chiến đấu mà ngài ấy đã luyện tập cả ngàn lần, nếu không phải cả triệu lần.

“Đây là ngôi trường đầu tiên dạy võ cho ta…”

“Cái gì thế…!”

Hai trưởng lão còn lại giật mình lao tới ngài ấy, nhưng một lần nữa, thanh kiếm của ngài Kim đi chuyển nhanh hơn mắt họ có thể thấy, và nhẹ nhàng sượt qua cổ tay họ.

“Ôi….Ahhhh!”

bịch!

Người hành pháp đang tiếp cận tôi cũng hoảng loạn. Khi Giám đốc Kim nhanh chóng tiến tới hắn và tung ra một cú chém vào cổ tay, hắn vô thức ngã khuỵu xuống.

“Ư…. Aaaahhh!”

“Chết tiệt! Hắn ta là cao thủ tuyệt đỉnh! Chạy mau!”

“Thông báo cho Chưởng môn! Nhanh!”

Một vài đệ tử của Trảm Ma Tông, người trước đó tới đây cùng với các Trưởng lão, hoảng loạn và chạy tán loạn. Kim Young-hoon, với khuôn mặt lạnh lùng, nói với tôi.

“Eun-hyun, tôi đang định đi tới Đấu Long Bảo. Cậu thấy sao?”

“Đấu Long Bảo, tuy là một trong những môn phái ma đạo, lại không được biết đến bởi sự ác độc. Đó chỉ là một môn phái nổi tiếng về tinh thần võ đạo mạnh mẽ, nên nghe có vẻ không tệ lắm.”

“Ha ha ha, tốt lắm. Vậy thì cậu hãy đi tới Đấu Long Bảo trước đi. Tôi sẽ đến sau khi xử lý các Trưởng lão của Trảm Ma Tông và… Chưởng môn của họ nữa.”

Kim Young-hoon và tôi rời khỏi nhà và chia làm hai hướng ngược nhau.

Tôi vội vã chạy tới phía nam của Tây Nguyên Quốc, nơi tọa lạc của Đấu Long Bảo, và tới được đó vào buổi tối.

“Seo Eun-hyun, tại sao cậu tới muộn vậy?”

“Ha ha. Do ngài nhanh quá đấy, Giám đốc ạ.”

Kim Young-hoon đã tới Đấu Long Bảo sớm hơn tôi.

Tôi khẽ thở dài nhìn vào vết máu dính trên kiếm của ngài ấy.

Giám đốc Kim, người từng bị sốc bởi thứ bạo lực của tôi, bây giờ đang mang một thanh kiếm nhuốm máu.

Mặc dù đây là mục đích sinh tồn, đây là bằng chứng rằng thế giới này đang dần thay đổi chúng tôi.

Thật tốt nếu chúng tôi có thể quay về.

Với cuộc sống bình thường trên Trái đất, không phải thế giới võ thuật này.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy khả năng hồi quy về quá khứ là một món quà vô dụng.

‘Nếu tôi phải hồi quy… sao không gửi tôi thẳng về lúc tôi còn ở Trái đất…’

Dù sao thì cũng không thể làm gì khác được khi mọi chuyện đã tới nước này.

Dẫu có bằng cách nào đi nữa, chúng tôi phải sống sót.

Tôi nở một nụ cười với Giám đốc Kim và thanh kiếm nhuốm máu.

“Tôi mừng là ngài vẫn ổn, Giám đốc.”

 

Mười năm sau.

Kim Young-hoon, người bị Trảm Ma Tông phản bội, đã tự nguyện gia nhập Đấu Long Bảo và được giao chức vụ là Trưởng lão của Đấu Long Bảo.

Là một trưởng lão, anh ấy đã dùng quyền hạn để thu thập thêm nhiều võ công cao cấp hơn, và sớm đã trở thành một chiến binh mạnh mẽ vượt qua cả cao thủ tuyệt đỉnh.

Bây giờ, anh ấy đã có được vị trí một trong tam đại kiếm sĩ mạnh nhất thế giới chỉ trong vòng mười năm.

Tuy nhiên, trên thực tế, anh ấy luôn che giấu hơn bốn phần thực lực của mình.

Nếu anh ấy tung ra toàn lực, anh có thể dễ dàng trở thành kẻ mạnh nhất thế giới, và là kẻ mạnh nhất trong lịch sử của Diên quốc, điều đó là không thể chối cãi.

Tôi cũng đã quyết định sẽ xưng hô với anh ấy bằng “anh” mặc cho khác biệt về tuổi tác.

Anh ấy đã tạo ra một võ công hoàn toàn phù hợp với tôi và tự mình dạy nó cho tôi.

“Đây là Đoạn Nhạc Kiếm Pháp. Nó được đặt tên dựa theo ý chí chém đôi tất cả mọi thứ kể cả một ngọn núi khổng lồ. Nếu hoàn toàn thông thạo võ kỹ này, cậu cũng sẽ trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh.” 

Cùng với kiếm pháp, anh ấy cũng tạo ra Long Mạch Khí Công, một nội công tâm pháp cao cấp.

Đó là một võ công hạng nhất, khác xa hoàn toàn với những võ công hạng hai hoặc hạng ba đơn giản.

Nhưng vấn đề là…

“Nhưng mà Eun-hyun à. Cậu hơi…. chậm hiểu nhỉ.”

Tài năng võ học thảm hại của tôi.

Mặc dù anh ấy, võ giả vĩ đại nhất, tự mình tạo ra một công pháp phù hợp với tôi và dạy tôi từ những thứ nhỏ nhất, tôi mới chỉ miễn cưỡng chạm tới hạng ba sau mười năm.

“….Em cũng không biết anh ạ. Chắc mỗi người có một tài năng khác nhau.”

Trong vòng mười năm qua, Kim Young-hoon học võ, còn tôi học y dược.

Tôi học về huyệt đạo, châm cứu, và các phương pháp chữa bệnh cùng với những thảo dược mà tôi đã học ở kiếp trước.

Nhờ vào đó tôi đã có thể xây dựng một y quán và làm một y sư.

Có lẽ là nhờ kiến thức về thảo dược tôi đã học từ trước, kỹ năng của tôi trong ngành y dược nhanh hơn rất nhiều so với võ thuật.

“Mà này, cậu khi nào định lấy vợ thế?”

“Em vẫn đang đợi tới lúc thích hợp.”

Danh tiếng của Đấu Long Bảo khiến việc hôn nhân là điều khó có thể đạt được ở đây.

 Thậm chí có những cô gái chạy đi với khuôn mặt trắng bệch sau khi biết tôi làm việc ở y dược đường của Đấu Long Bảo.

“Ha ha, chắc là anh đây phải rời khỏi Đấu Long Bảo để thằng em tôi có thể lấy vợ mất!”

“Anh thực sự định rời đi chỉ vì em sao?”

“Anh chỉ đùa thôi. Thật ra thì anh thấy Đấu Long Bảo có hơi tù túng.”

Đúng vậy. Sau khi đạt được danh hiệu một trong tam đại kiếm sẽ trên thế giới trong vòng mười năm và che giấu sức mạnh của kẻ mạnh nhất thế giới, anh ấy nói có lý.

“Anh đang nghĩ tới việc rời khỏi Đấu Long Bảo để tạo nên một tổ chức mới. Em thấy thế nào?”

“Một tổ chức mới sao?”

“Đúng vậy, Võ Lâm Minh! Đây sẽ là một liên minh thống nhất nhiều môn phái của Diên quốc và làm dịu đi những căng thẳng chính trị. Em thấy sao? Liệu em sẽ gia nhập cùng anh chứ?”

“Đương nhiên rồi anh ạ. Dù sao chúng ta cũng có chung một quê nhà mà.”

“Đúng đấy, chung một quê nhà… Chúng ta không nên đường ai nấy đi.”

Vậy là, Kim Young-hoon và tôi, sau khi tới thế giới này được mười năm, rời khỏi Đấu Long Bảo để lập nên Võ Lâm Minh.

Kim Young-hoon rời khỏi Đấu Long Bảo, và trong vòng hai năm anh ấy đã đi khắp Diên quốc, thách đấu và dỡ bỏ biển hiệu của rất các môn phái lớn khắp đất nước.

Và vào năm thứ ba.

Anh ấy đã thành công dỡ bỏ biển hiệu của tất cả môn phái.

Anh đã thực sự đạt được danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân và thành lập nên Võ Lâm Minh cùng với nó, thống nhất tất cả các môn phái võ thuật trên toàn thế giới.

Và theo đó, anh ấy cũng là Minh chủ đầu tiên của Võ Lâm Minh, và tôi hỗ trợ anh ta dưới vị trí Trưởng quân sư.

Bảy năm trôi qua từ lúc thành lập Võ Lâm Minh.

Giờ là hai mười năm kể từ lúc chúng tôi đặt chân tới thế giới này.

 Kỹ năng võ thuật của tôi đã tiến bộ từ mức miễn cưỡng chạm tới hạng ba lên mức hoàn toàn đặt chân vào cảnh giới này.

Mặc dù nội công của tôi tương đương với một võ giả hạng nhất nhờ vào việc ăn rất nhiều thảo dược nhờ chức vụ quân sư, kỹ năng thật sự của tôi chỉ ở tốp dưới của hạng ba.

Tuy nhiên, Kim Young-hoon thì khác.

uuuuuuuuuuu

Trong một căn mật thất tối.

Tôi đứng canh cho Kim Young-hoon, chờ đợi anh ta hoàn tất việc tuần hoàn nội lực.

Và rồi chuyện đó xảy ra.

quang!

Một ánh sáng xuất hiện, và từ trên đầu anh ấy, năm vòng tròn năng lượng tụ lại vào nhau.

Một lúc sau, năm quả cầu năng lượng được hút vào mũi và miệng của anh ấy.

Cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên!

roạt! toạc! thụp!

Không lâu sau đó, cơ thể của anh ta bắt đầu vặn vẹo dữ dội, xương và da thịt của anh ấy cũng vì thế mà vặn xoắn lại.

“Đó là….”

roạt! toạc! thụp!

Cơ thể của anh ấy đang biến đổi thành hình thái hoàn hảo nhất.

Đó là một sự biến đổi hoàn toàn!

Trong một khoảng thời gian, có một ánh sáng chói lòa, và rồi một người đàn ông hoàn toàn khác đứng trước mặt tôi.

Tất cả nếp nhăn và tóc bạc đều biến mất, và cái đầu hói đã được che phủ hoàn toàn bởi những sợi tóc đen nhánh.

Chủ nhân của cơ thể cường tráng, tràn trề sinh lực đó hoàn toàn khác với anh Kim mà tôi từng biết.

“Kim huynh…?”

“Ha ha, haha… hahahaha!”

Kim Young-hoon, người vừa trải qua sự biến đổi toàn diện, có vẻ như đã cải lão hoàn đồng thành công.

Bây giờ anh ấy trông còn trẻ hơn cả tôi.

“Thật là một điều tuyệt vời! Nhìn anh này! Anh trông tràn trề sinh lực! Anh cảm thấy mình có thể làm tất cả mọi thứ!”

“…Haha, anh có thể thậm chí sẽ kết hôn sớm hơn em đấy, anh Young-hoon ạ”

Đó là sự thật.

Kể từ khi tôi được giao vị trí Trưởng quân sư Võ lâm minh, tôi lúc nào cũng bận tối tăm mặt mũi. Tôi không hề có thời gian để hẹn hò, nói gì tới kết hôn.

“Cậu nói cái gì vậy ? Anh mà kết hôn á…”

Nhưng có vẻ anh ấy cũng không muốn kết hôn.

“Anh đã có vợ từ hồi ở Trái đất rồi. Ba năm đầu mọi chuyện còn suôn sẻ, nhưng sau đó, mọi thứ thật sự…. Thôi anh không nói về việc này đâu.”

Kim Young-hoon là một người đàn ông đã kết hôn và làm Giám đốc hồi còn ở Trái đất.

Có vẻ anh ấy không có ý định kết hôn thêm một lần nào nữa, kể cả sau khi trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân, vì những trải nghiệm trong quá khứ với vợ mình.

“Mà anh à, mọi người sẽ rất sốc nếu thấy anh trong bộ dạng này đấy.”

“Ha ha, đúng là vậy thật. Nên giờ có lẽ là lúc anh dần nhường lại quyền lãnh đạo Võ lâm minh cho thủ lĩnh tiếp theo rồi…”

“Để trở thành Minh chủ Võ lâm minh, một người cần phải có một trình độ võ học nhất định, nhưng anh chưa từng thấy có một ai thực sự hiểu được con đường võ học.”

“Chỉ là anh quá thiên tài tôi, anh à. Không phải mọi người khác ngu ngốc đâu.”

“Mặc dù thế…”

Một năm sau khi Kim Young-hoon cải lão hoàn đồng.

Anh ấy truyền lại vị trí Minh chủ Võ lâm minh cho thế hệ tiếp theo.

Tôi cũng muốn nghỉ hưu cùng với anh ấy, nhưng vì Minh chủ đời thứ hai đang gặp nhiều vấn đề trong vi quản lý liên minh, tôi vẫn phải ngồi ở vị trí Trưởng quân sư.

Và cứ như thế, 10 năm trôi qua.

Đã 30 năm kể từ khi tôi đến với thế giới này.

Tôi đang tiến gần tới độ tuổi sáu mươi.

Còn về võ thuật của tôi, trong khi nội công rất nhiều, kỹ năng thực sự của tôi mới miễn cưỡng ở tốp đầu của hạng ba.

Minh chủ đời hai của Võ lâm minh đã hết nhiệm kỳ và bây giờ đang là đời thứ ba. Và tôi cuối cùng đã có thể xin nghỉ hưu sau khi huấn luyện được người kế thừa và nhường vị trí của tôi cho Quân sư đời thứ hai.

Sau khi Kim Young-hoon nghỉ hưu, anh ấy vi hành quanh Diên quốc và thường biến mất hàng tháng trời.

Vì vậy, anh ấy không tham dự lễ nghỉ hưu của tôi dưới cương vị Trưởng quân sư.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt của Kim Young-hoon một lần nữa một năm sau khi nghỉ hưu.

Tôi đã mua một trang viên ở Tây Nguyên Thành và hiện giờ đang nhàn rỗi đọc sách.

lết… lết..

“Cái gì đấy? Ai ở đó…. Ôi! Anh Hoon!”

“…”

“Sao trông anh giống như một kẻ ăn mày vậy? Và tại sao anh không tham dự lễ nghỉ hưu của em? Anh có tận hưởng chuyến đi của mình không… Anh à?”

Người anh lâu ngày không gặp bây giờ trông như một người ăn xin, mặt trắng bệch, và mất đi toàn hoàn sự tự tin.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy anh Hoon?”

rầm!

Anh ấy nằm xuống sàn nhà, nhìn lên trời và nói.

“Eun-hyun, anh đã từng nghĩ mình được ban cho thiên phú võ học.”

“Nhưng anh thực sự là thiên tài mà, chẳng phải vậy sao?”

“…Cậu nói đúng, anh là một thiên tài võ học. Có lẽ không còn bất kỳ ai ở Diên quốc này, à không, bất kỳ phàm nhân nào ở Diên quốc này có thể sánh được với anh.”

“Phàm nhân? Tại sao anh chỉ dám so sánh với phàm nhân? Anh là Thiên hạ đệ nhất nhân mà…”

“Anh đã gặp những tu tiên giả. Em còn nhớ không? Ba mươi năm trước. Những con quái vật bay lượn trên bầu trời và bắt cóc đồng nghiệp của chúng ta?”

“…”

Tôi im lặng.

Tu tiên giả.

Khi còn làm Trưởng quân sư Võ lâm minh, tôi đã từng gặp họ một vài lần.

Họ ẩn nấp trong vòng chính trị, hoặc thậm chí là hoàng tộc của Diên quốc, và thao túng toàn bộ đất nước từ bên trong.

Sau khi Võ lập minh được lập ra và võ lâm được thống nhất, họ cũng muốn nhúng tay vào.

Tôi không thể chống lại họ, vì như vậy là chống lại cả Diên quốc. Tôi đã đồng ý hợp tác với họ.

Với sự trợ giúp gián tiếp từ họ, chúng tôi đã có thể mở rộng đáng kể thế lực của Võ lâm minh.

Tuy nhiên, họ cũng yêu cầu võ giả không được phép làm hại tu tiên giả. Và vì luật này, những thành viên của Võ lâm minh chưa bao giờ có cơ hội chạm trán họ.

Và,

Sau khi nghỉ hưu dưới cương vị Thủ lĩnh Võ lâm minh, Kim Young-hoon đã rời đi để tìm kiếm các tu tiên giả.

“Bọn chúng rất khó tìm. Kể cả khi anh có tìm được một tên và cố gắng đánh một trận, chúng cũng sử dụng những khả năng phiền toái như ảo ảnh hoặc phi độn thuật để rời đi.”

“Nhưng lần này, anh đã có thể đánh một trận nghiêm túc với chúng.”

“Vậy anh đã thắng chứ?”

“…Anh đã thắng.”

“Nếu anh nói những lời đó hồi còn làm Thủ lĩnh thì em đã ôm đầu há hốc mồm rồi.”

Kim Young-hoon nở một nụ cười cay đắng.

“Anh đã phải vật lộn giữa ranh giới sinh tử để sống sót trước một tu tiên giả đã đạt tới giai đoạn Trúc cơ. Cuối cùng, anh đã có thể gây ra một vết xước lên đầu ngón tay hắn… Hắn nói rằng chỉ cần chạm được vào hắn thì anh sẽ thắng… nên có thể coi đó là một chiến thắng, dưới một góc độ nào đó.”

“Kẻ đó có phải một trong mười người mạnh nhất của giới tu tiên không?”

“…Không.”

Anh ấy đứng lên với bộ dạng tuyệt vọng.

“Hắn nói rằng giai đoạn Trúc cơ được coi là cảnh giới thấp thứ hai trong tu tiên giới. Trong võ thuật thì nó tương đương với võ giả hạng hai.”

“….Cái gì? Không thể nào.”

Trong cả kiếp trước và hiện tại.

Tôi luôn biết tu tiên giả là một thế lực đáng gờm.

Ở trên các võ giả là các tồn tại tu tiên giả hùng mạnh.

Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến sức mạnh của anh Hoon trong 30 năm, tôi biết rằng võ thuật của anh ấy đã chạm tới bầu trời.

Đó không phải nghĩa bóng. Kim Young-hoon có thể thực sự thi triển một võ công để bay trên trời.

Anh ấy có thể chém một khối sắt đặc như chém bùn.

Một thiên tài võ học như vậy, thế mà…

Anh ấy chỉ có thể gây một vết xước lên một kẻ tu tiên nằm ở tầng lớp áp chót trong tu tiên giới.

‘Tôi biết thế giới này giống như một tiểu thuyết tiên hiệp.’

Tôi biết về truyện tiên hiệp,

Nhưng tôi không biết chi tiết về thể loại này.

Tôi từng gọi nơi đây là thế giới tiên hiệp bởi vì sự tồn tại của các tu tiên giả.

Nhưng tôi không nghĩ nhiều về thực lực của chúng.

Tôi đã coi những con quái vật từng bắt cóc đồng nghiệp của chúng tôi 30 năm trước là thần thánh thay vì chỉ là tu tiên giả.

“Không thể tin được thế giới này có một kẻ mạnh mẽ tới mức có thể chơi đùa với anh.”

“Anh cũng đã từng không tin vào điều đó. Nhưng hóa ra anh chỉ là ếch ngồi đáy giếng… Những tu tiên giả mà chúng ta thấy lảng vảng quanh Diên quốc chỉ là những kẻ thấp kém nhất trong tầng lớp tu tiên. Những kẻ giao du với phàm tục, trớ trêu thay, lại ở dưới đáy xã hội.”

“…”

Anh ấy thở dài.

“Anh sẽ tiếp tục khiêu chiến những tu tiên giả này và anh sẽ tạo ra một công pháp để có thể đối đầu với chúng. Anh phải làm thế…! Bởi vì anh có thiên phú võ thuật mà không ai trên thế giới này có được!”

Cùng với câu nói đó, Kim Young-hoon rời đi với con mắt tràn ngập sự quyết tâm.

Tôi lặng người bởi những lời nói của anh ấy đến nỗi không thể bước ra ngoài trang viên trong một khoảng thời gian.

Và từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu điều tra về các tu tiên giả bằng toàn bộ sức lực của mình.

Bằng những mối quan hệ tôi có, tôi đã gặp mặt những tu tiên giả ẩn nấp bên trong Võ lâm minh, trong quan trường, buôn bán, và ngay cả hoàng tộc. Để học về thế giới và cách sống của họ.

Càng học được nhiều về các tu tiên giả, tôi càng nhận ra rằng khả năng của họ nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi.

Tu tiên giả.

Khác với những võ giả tập trung vào sức mạnh vật lý và nội lực, mục tiêu của họ là trường sinh bất tử qua tu luyện.

Ngay cả những tu tiên giả yếu nhất cũng mạnh ngang ngửa với những võ giả ở cảnh giới tuyệt đỉnh theo nhiều khía cạnh khác nhau.

Cảnh giới tu luyện của họ càng tăng, họ có thể điều khiển thời tiết, thiên tai, và càng trở nên giống một vị thần.

Sau khi học về những thực thể kinh hoàng này, nỗi sợ hãi đã ép tôi tiếp tục luyện võ.

Những con quái vật chúng tôi gặp ba mươi năm trước.

Chúng không phải thần thánh, mà là con người đạt được trạng thái như vậy nhờ tu luyện.

Điều không thể tin được nữa là chúng cũng gặp vấn đề tấn thăng lên cảnh giới tiếp theo, nơi có những con quái vật còn kinh hoàng hơn đang trú ngụ.

Tuy nhiên…

Tôi đã chứng kiến những câu chuyện ấy bằng đôi mắt của mình, nên tôi không thể cười xòa và coi nó như một câu đùa được.

Tôi đã biết những đồng nghiệp của tôi sẽ trở thành những sinh vật hùng mạnh, nhưng tôi chưa nhận ra giới hạn của họ.

Họ đang trở thành những tồn tại cực kỳ đáng sợ.

“Haha…”

Càng học nhiều về tu tiên giả, tôi càng nhận ra sức mạnh chúng tôi tích lũy bấy lâu nay vô nghĩa tới nhường nào.

Dù cho cảnh giới võ thuật của chúng tôi có cao tới đâu đi nữa, tu tiên giả là những con quái vật có thể dời non lấp biển.

Dù cho tôi có hồi quy bao nhiều lần đi nữa.

Tôi sẽ không thể nào đạt được tới cảnh giới của tu tiên giả.

Tu tiên giả cần có một ‘linh căn’ để bắt đầu tu luyện. Những người không có chúng thì sẽ không bao giờ có thể tu tiên được.

‘Sự hồi quy có thể sẽ không kết thúc trong kiếp này, nhưng tôi không biết rõ.’

Tôi chỉ nghĩ đó là một cơ hội thứ hai để sống và làm hết sức mình.

Kể cả nếu có một kiếp nữa sau đó,

‘Chúng ta không bao giờ có thể đối đầu với tu tiên giả…’

Càng tương tác với những tu tiên giả và chìm đắm trong các văn tự cổ về họ, tôi càng cảm thấy yếu đuối.

 

Giữa cảm xúc yếu đuối và áp lực từ nỗi sợ, tôi tiếp tục luyện võ.

Vung kiếm bằng cơ thể già nua này bằng cách nào đó đã thanh lọc tâm trí tôi một chút.

Cứ như vậy, mười năm nữa trôi qua.

“Hộc...hộc…”

Vì bây giờ tôi có thể thi triển Đoạn Nhạc Kiếp Pháp và điều hòa hơi thở, tôi đã miễn cưỡng đạt tới cảnh giới võ giả hạng hai.

Cùng lúc đó, tôi lại bắt gặp người anh của tôi bây giờ đã thay đổi.

“Anh…?”

Người đàn ông tôi đã không gặp sau một khoảng thời gian nhìn như một thầy phù thủy với mái tóc dài bù xù và bộ râu lởm chởm.

“Đã lâu rồi không gặp, Eun-hyun.”

“Vâng, hàng năm trời đã trôi qua kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau rồi. Anh và em chỉ liên lạc qua thư từ… Những thông tin về tu tiên em đã gửi cho anh có giúp ích được gì không?”

“Chúng ít nhiều cũng khá hữu dụng.”

“Anh đã sáng tạo ra một công pháp để đánh bại tu tiên giả chưa?”

“Về lý thuyết anh đã hoàn thành nó rồi.”

“Ôi…!”

Tôi hít một hơi mạnh vì ngạc nhiên. Nếu một thiên tài võ học như anh Hoon nói vậy thì võ công này chắc chắn có thể đối đầu trực diện với tu tiên giả.

“Chắc hẳn võ công này của anh đã vượt qua được bầu trời…”

“Không.”

Khuôn mặt anh ấy, tuy nhiên, lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

“Võ thuật của anh… chỉ có thể đi xa được tới đây.”

“Ý anh là sao?”

“Anh tới là để vĩnh biệt cậu.”

“Anh Hoon?”

Khuôn mặt anh ấy, từng tràn ngập sự tự tin và hy vọng, giờ hoàn toàn bị che phủ bởi bóng tối.

“Hôm nay anh sẽ gia nhập một tông môn tu tiên và làm một đệ tử. Có lẽ anh sẽ bắt đầu từ vị trí thấp nhất. Ha ha…”

“Không thể nào! Ý anh là gì?”

“Trong suốt mười năm qua, bẳng những thông tin về tu tiên giả, anh đã tìm họ, chiến đấu với họ, và phát triển một môn võ thuật để đối đầu với họ. Và rồi… anh gặp một sinh vật gọi là tu tiên giả cảnh giới Kết đan.”

Anh ấy tiếp tục.

“Sau khi chiến đấu và tung ra hết toàn bộ giác ngộ của mình, anh đã có thể chém đứt cánh tay trái của tu tiên giả Kết đan. Nhưng rồi hắn chỉ cần dán một lá bùa lên vết thương, và cánh tay ấy lập tức mọc lại. Sau đó anh hoàn toàn bị hắn chơi đùa trong lòng bàn tay.”

“…”

“Hắn nói rằng hắn công nhận ý chí của anh và sẽ chấp nhận anh vào tông môn của hắn. Sau thất bại đó, anh nhận ra rằng đây là cực hạn mà võ thuật có thể đạt tới.”

“…”

“Võ thuật không thể đưa cậu tiến xa thêm một bước nào nữa từ đây trở đi. Không quan trọng cậu luyện tập trong một trăm hay một ngàn năm, kết quả đều chỉ có một. Vậy nên bây giờ anh đã quyết định sẽ trở thành một tu tiên giả và đi một con đường mới.”

Nghe được những lời này từ chính miệng anh ấy, đôi môi của tôi run rẩy.

Lời tôi muốn nói ra rất nhiều, nhưng tôi không thể nói gì cả.

Và rồi, một câu hỏi tưởng chừng ngốc nghếch thốt lên từ tôi.

“Chẳng phải trở thành một tu tiên giả là điều bất khả thi nếu không có linh căn sao?”

“Tu tiên giả Kết đan kỳ nói với anh…”

Một câu trả lời chấn động cho câu hỏi ngốc nghếch của tôi.

“Cảnh giới ‘Ngũ Khí Triều Nguyên’ mà võ giả đạt được tương đương với ‘Ngũ Hành Linh Căn’ mà tu tiên giả có được từ khi sinh ra. Chính xác hơn thì, khi một phàm nhân đạt tới cảnh giới ‘Ngũ Khí Triều Nguyên’ bằng võ thuật, họ thức tỉnh linh căn của mình.”

“Hả…”

“Thứ mà tu tiên giả bẩm sinh đã có, phàm nhân chỉ có thể thức tỉnh bằng một đời người nghiên cứu võ thuật.”

Anh ấy nhìn lên trời với biểu cảm lạnh lẽo.

“Anh là thiên tài võ thuật, nhưng chỉ ở võ thuật thôi.”

Sau khi nhìn bầu trời trống rỗng trong một hồi lâu, anh đứng dậy.

“Anh đi đây. Vì một cảnh giới cao hơn.”

Nói xong, Young-hoon, người anh của tôi, biến mất trong không khí bằng một chiêu thức nào đó.

Từ chỗ anh ấy đứng xuất hiện một quyển sách.

Tôi ngẩn ngơ nhặt quyển sách anh ấy đã để lại.

Tiêu đề của nó là Việt Tu Cùng Võ Lục.

Đó là công pháp mà anh ấy đã phát triển trong khi tìm kiếm những tu tiên giả trong một thập kỷ vừa qua.

Tôi đọc từng trang thấm đẫm giác ngộ của anh ấy…

Nói thật thì đối với tôi, một người miễn cưỡng mới chỉ là võ giả hạng hai, đây giống như đàn gảy tai trâu.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được cảm xúc anh ấy để lại trong công pháp này, và quyết tâm từ bỏ con đường võ đạo để trở thành một tu tiên giả.

Phần lời tựa của cuốn sách có viết một vài lời gửi tới tôi.

“Gửi Tiểu đệ Seo Eun-hyun, xin em hãy truyền lại võ công này cho các thế hệ tương lai. Hãy biến nó thành một cái phao cứu sinh để nhân loại có thể sinh tồn trước những thảm họa tự nhiên gọi là tu tiên giả.”

Tôi đọc đi đọc lại những giác ngộ của anh ấy, khắc ghi từng chữ một vào trong đầu.

Mặc dù tôi không thể hiểu nổi chúng dù có đọc bao nhiêu lần đi chăng nữa,

Tôi làm vậy theo di nguyện cuối cùng của anh.

“Anh Hoon… Anh bỏ em lại để đi tới đâu vậy?”

Ban đầu anh ấy chỉ là sếp của tôi.

Nhưng sau bốn mươi năm,

Anh ấy đã trở thành một người anh thực sự.

Từ ngày đó trở đi, tôi tiếp tục miệt mài luyện võ, cố gắng một cách tuyệt vọng để hiểu được dù chỉ một chút trong đống tri thức anh ấy đã để lại đằng sau. Tuy nhiên, cơ thể già nua nay càng ngày càng yếu đi.

Theo năm tháng, tôi đã chính thức đạt tới cảnh giới võ giả hạng hai. Nhưng từ lúc đó trở đi, cơ thể tôi thoái hóa nhanh chóng vì tuổi già.

Và rồi, nằm ho trên chiếc giường được chạm khắc tinh xảo, tôi nghĩ rằng ‘thật mỉa mai làm sao.’

Đã gần 50 năm kể từ khi tôi đặt chân tới thế giới này. Nhưng giống với kiếp trước, hiện tại tôi cũng nằm trên giường và chuẩn bị qua đời vì một căn bệnh tương tự. Sự khác biệt duy nhất là chiếc giường và kích cỡ của ngôi nhà.

‘Có vẻ như định mệnh của một người không thể bị thay đổi.’

Nếu làm một con người đồng nghĩa với việc vật lộn giữa may mắn và số phận, thì chúng ta chỉ có thể nhận được thứ gì đó từ thế giới vật lý.

Bất cứ thứ gì nằm cao hơn nó đều là bất khả thi.

‘Nhưng liệu có thực sự như vậy?’

Tôi cảm thấy mạng sống của mình đang dần tắt, và chậm rãi nhắm mắt lại.

Tôi không hề muốn cảm thấy hối hận như kiếp trước. Trong kiếp sống mà tôi được ban cho này, tôi cũng đã sống cố gắng hết mức có thể. Nhưng về tổng thể thì liệu rằng tôi không thể vượt qua định mệnh của mình sao?

Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi.

‘Giá mà tôi đã chật vật hơn một chút, cố gắng hơn một chút, tôi đã có thể tiến xa hơn…’

Tôi dành một kiếp với anh Kim Young-hoon và đạt được vị trí Trưởng quân sư Võ lâm minh. Tôi đã có được lượng tiền tài và danh vọng mà người khác chỉ dám mơ tới trong thế giới phàm nhân.

Và bây giờ, thứ chờ đợi tôi chỉ có cái chết không thể tránh khỏi.

‘Tôi có hối hận không?’

Kiếp này không có nhiều thứ để tôi phải hối hận. Thực ra thì tôi thấy hài lòng nhiều hơn.

Nếu có một thứ mà tôi hối hận…

‘Đó là sư hối hận vì không thể giúp bất cứ thứ gì cho một người gặp phải bức tường trên con đường leo lên cảnh giới cao hơn.’

Tôi là một con người bình thường từ tận xương tủy, trừ việc tôi đã trải qua một lần hồi quy. Về phương diện võ thuật, tôi không có tài năng gì.

Một con người bình thường như tôi, ở bên cạnh một người có thiên phú, không thể chứng kiến anh ấy vượt qua bầu trời được…

Đúng vậy.

Không nhìn thấy được những thứ vượt trên cả bầu trời...

là sự hối tiếc duy nhất của tôi.

Trong một ngày đông lạnh nhưng không quá buốt, tôi nằm trên giường, tổng kết lại cuộc đời kiên định của mình và tất cả những việc mình đã có thể làm trong năm mươi năm vừa qua.

Và đó là lần hồi quy thứ hai của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

note: Nếu so sánh giữa tông môn và một công ty: -Chưởng môn: Đứng đầu môn phái (Chủ tịch) -Đường chủ: Đứng đầu một viện (Giám đốc một phòng ban) -Trưởng lão: Giúp chưởng môn quản lý tông môn (Hội đồng quản trị) -Đệ tử nói chung: Học võ (Nhân viên nói chung, trừ đệ tử ngoại môn là thực tập sinh) Tuyệt Long Đao Pháp (絶龍刀法): Tuyệt = tuyệt đối tiếng anh là True Demon Slaying Sword Technique Footvolley: Football + volleyball? Là 1 môn bóng chuyền bãi biển nhưng dùng chân. Tam Hoa Tụ Đỉnh (三華聚頂): Ba bông hoa tụ vào đỉnh đầu. Là một khái niệm trong Đạo giáo, khi tinh thần, khí, và trí tuệ tụ lại vào đỉnh đầu (huyệt Bách hội) và con người đạt tới sự thanh tịnh tối đa. note: Kinh mạch là dây thần KINH + MẠCH máu note: Diên Quốc là Trung Hoa cổ đại, chưa có họ Kim, chỉ có họ Yoon (Doãn) Đoạn Nhạc Kiếm Pháp (斷岳劍法): đoạn = cắt. nhạc = dãy nũi (note: 岳 = chữ “ngũ” viết trên chữ “sơn”, 5 ngọn núi = 1 dãy nũi lmao) Võ Lâm Minh (武林盟): Liên minh võ lâm Phi độn thuật: Phi = bay, độn = trốn, thuật = kỹ thuật, thuật thức. Nói chung là bay để chuồn) Việt Tu Cùng Võ Lục (越修窮武錄): việt = vượt, siêu việt. tu = tu luyện. cùng = tận cùng. võ = võ thuật. lục = sách (mục lục). Ý của tên sách là "Trong lúc tìm cách vượt qua tu tiên thì chạm tới tận cùng của võ thuật". Ngũ Khí Triều Nguyên (五氣朝元): Triều = trào (dâng trào, thủy triều), nguyên = bắt đầu. Năm loại khí dâng trào trong đầu. Cũng là khái niệm trong Đạo giáo, khi khí ngũ hành trong cơ thể tụ tập lại đỉnh đầu, biểu thị sự hợp nhất của tinh thần hồn phách ý.