Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 01 - Chương 4: Giám đốc Kim là thiên tài võ học (1)

Chương 4: Giám đốc Kim là thiên tài võ học (1)

Sau khi xác định vị trí hiện tại, tôi tiến tới Giám đốc Kim đang nằm bất tỉnh, và đánh thức anh ấy dậy.

“Giám đốc, Giám đốc Kim!”

“Ờ…. Hả..”

Giám đốc Kim từ từ ngồi dậy và nhìn xung quanh.

“….Phó phòng Seo! Chúng ta đang ở đâu vậy…?”

“Chúng ta đang ở đây…” 

Tôi giải thích ngắn gọn về tình hình hiện tại cho Giám đốc Kim.

Sau khi lão già lưng gù đẩy chúng tôi qua khe nứt không gian, chúng ta đã rơi xuống nơi này.

Đây có vẻ là một thế giới tương tự như Trung Quốc thời phong kiến, nơi thực sự tồn tại võ thuật.

“..Có quá nhiều chuyện đã xảy ra, làm tôi không thể hiểu được nữa rồi.”

“…Tôi cũng vậy.”

“Giá mà có ai đó nói với tôi rằng mọi thứ chỉ là mơ…”

Khuôn mặt Giám đốc Kim như thể già thêm mười tuổi.

“…Tôi không rõ liệu việc không có khả năng hay thiên phú gì có phải chuyện may mắn hay không. Liệu không bị bắt đi bởi những con quái vật ấy,.. có thực sự là chuyện tốt? Hay chúng ta chỉ đơn giản là bị bỏ rơi…”

“…”

Tôi cũng không thể trả lời câu hỏi này.

Trong kiếp trước, tôi chỉ là một người hái thuốc không biết gì.

Mặc dù chúng tôi đã có thể sống thoải mái trong ba ngày đầu tiên của kiếp này, nhưng đó là nhờ vào khả năng hồi quy.

Là một con người bình thường, tôi không hề phi thường.

“Trước hết thì chúng ta không thể cứ ở trong con hẻm này mãi được. Hãy cùng ra ngoài thôi.”

“…Được thôi.”

Giám đốc Kim và tôi đi tới con phố sầm uất của Tây Nguyên Thành.

Nơi đây, chứa đủ mọi loại người từ khắp nơi, đông đúc như một khu chợ thời hiện đại.

“Ờm, tôi không hiểu được họ đang nói gì cả. Tôi nghe có vẻ giống tiếng Trung Quốc. Mà tại sao họ đang nhìn chúng ta vậy?”

“Có lẽ là vì quần áo chúng ta đang mặc.”

Tôi đã lấy chiếc áo của mình để nhóm lửa trong bữa ăn cuối cùng với Quản lý Kim, nên bây giờ tôi chỉ còn mặc một chiếc áo trong.

Giám đốc Kim vẫn còn đang mặc bộ đồ leo núi của mình.

“…Rắc rối rồi đây. Mà này, Phó phòng Seo, cậu có thể nói được tiếng Trung không…?”

“May mắn là tôi đã học một ít tiếng Trung. Nghe họ nói thì có vẻ khá tương đồng với một phương ngữ ở miền nam của Trung Quốc. Tôi nghĩ mình có thể giao tiếp với họ ở mức độ cơ bản.”

“Ôi cảm ơn trời đất… Thật may mắn quá..!”

Đương nhiên, đó là một lời nói dối trắng trợn.

Ngôn ngữ của thế giới này, từ những bộ chữ cơ bản nhất, đã hoàn toàn khác tiếng Trung.

Toàn bộ chữ Giản thể, Phồn thể, hay bất kỳ cách viết nào khác, đều không dùng được ở đây.

‘Trong kiếp trước tôi đã phải quỳ lạy và bám lấy những kẻ ăn mày gần đây trong hai tháng chỉ để học được giao tiếp cơ bản…’

Nhưng bây giờ thì khác.

“Tuy nhiên quần áo của chúng ta vẫn khá nổi bật, nên chúng ta cần đi mua quần áo mới.”

“Chúng ta sẽ mua quần áo như thế nào? Tôi không nghĩ họ dùng cùng loại tiền tệ với chúng ta..”

Tôi mỉm cười đáp lại.

“Tiền có thể không dùng được, nhưng thuốc thì ở đâu cũng cần cả.”

Tôi tiến vào một tiệm thuốc gần đó và bán vô số loại thảo dược cầm máu, làm ấm, và hạ sốt.

Đây là những loại thảo dược phổ biến và cấp thấp nhất trên Phi Tiên Lộ.

Đương nhiên những loại thảo dược này cũng đã hấp thụ rất nhiều linh khí và không bị ảnh hưởng bởi con người trong một thời gian dài. Chúng to gấp ba tới bốn lần thảo dược bình thường. Và tôi nhận được một khoản tiền khá lớn từ tiệm thuốc.

“Haha, Phó phòng Seo. Đúng như tôi mong đợi, tài năng của anh cũng hoạt động rất tốt ngay cả trong thế giới này. Anh đã nhận được nhiều chứ?”

“…Có vẻ là vậy.”

Dù vậy thì tôi vẫn cau mày trước số tiền chủ tiệm thuốc đã đưa.

‘Họ đã chặt chém số tiền này khá nhiều.’

Đơn giản là vì ngoại hình kỳ lạ của chúng tôi.

Từng cây thuốc đều rất to, và số lượng rất nhiều, nhờ vậy chúng tôi mới có thể nhận được chừng này. Nhưng chỉ cần kích cỡ hay số lượng của chúng nhỏ hơn một chút thì có thể chúng tôi đã không nhận được đồng nào.

Tất nhiên từng này vẫn đủ để mua quần áo mới.

Tôi lập tức tiến vào tiệm vải bình dân gần nhất và mua hai bộ y phục sờn cũ.

Chúng tôi nhanh chóng thay đồ và đi ra ngoài.

‘Chi phí sống ở đây quá cao.’

Đắt hơn khoảng ba bốn lần với Luyện Sơn Thành.

Vì vậy chúng tôi đã tiêu hết toàn bộ số tiền kiếm được.

“Vậy giờ phải làm gì đây? Phó phòng Seo?”

“Ngài hãy chờ một lát, Giám đốc. Tôi sẽ đi bán thêm một ít thảo dược.”

Tôi tới một tiệm thuốc khác và một lần nữa bán thảo dược.

Lần này họ không chặt chém nhiều như trước vì ngoại hình của chúng tôi, tuy nhiên số tiền nhận được cũng bị ít đi khá nhiều.

Tôi lại một lần nữa quay lại tiệm vải và mua một bộ y phục tốt hơn một chút, rồi lại đi tới một tiệm thuốc khác và bán thảo dược.

Lần này chủ tiệm thuốc đã mua thảo dược của chúng tôi với đúng giá. 

Trước đó, tôi đã quay lại hàng vải và mua một bộ y phục bằng lụa. Tôi, bây giờ đã trông giống một người thuộc tầng lớp thượng lưu, đi quanh khu phố đông đúc của Tây Nguyên Thành và tiến vào một tiệm thuốc lớn để bán đống Hoàng Trúc Căn.

“Thưa khách quan, được nhìn thấy tiên dược quý tới vậy trong tiệm thuốc tồi tàn này… thật là vinh dự cho chúng tôi…”

Chủ tiệm thuốc cung kính lấy những cây Hoàng Trúc Căn từ tôi, người mặc trên mình bộ y phục bằng lụa.

“Theo tại hạ thấy, cây Hoàng Trúc Căn này ít nhất cũng đã tám trăm năm tuổi. Ít nhất nó cũng có giá mười đồng Mã ngân.”

“Không phải! Với chất lượng như vậy phải là mười lăm đồng mới đúng!”

“Đúng, chúng phải có giá tầm đó! Mang tiền ra đi.”

Chủ tiệm cúi đầu tạ ơn và tôi rời khỏi tiệm thuốc với mười lăm đồng Mã ngân.

“Haha, thật phi thường! Phó phòng Seo, cậu còn trò gì nữa không?”

“Như vậy là được rồi.”

Trong túi tôi vẫn còn một vài cây Hoàng Trúc Căn chưa bán.

Chưa kể cây vừa rồi có kích thước nhỏ nhất.

Sau khi mua một bộ y phục lụa cho Giám đốc Kim, tôi đi tới quan nha và hối lộ cho cho quan phủ để làm thẻ cư trú.

Sau đó tôi mua một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Tây Nguyên Thành. Sau tất cả, tôi còn lại một đồng Mã ngân.

“Từ bây giờ chúng ta sẽ sống ở đây. Nhu cầu nhà ở đã được thỏa mãn, nên tôi sẽ dạy ngài cách đọc viết, Giám đốc ạ.”

“Cảm ơn cậu, Phó phòng Seo. Và tôi thấy hơi sai.”

Ngài ấy có vẻ hơi ngượng ngùng.

“Bây giờ chúng ta không còn là đồng nghiệp nữa, nên gọi cậu là Phó phòng mãi cũng không được. Tôi nên xưng hô với cậu như thế nào đây…?”

“…Ngài có thể gọi tôi bằng tên thật.”

“Cảm ơn cậu, Seo Eun-hyun.”

Chúng tôi xác định lại cách xưng hô và chuyển sang bàn bạc chuyện tương lai.

“Chúng ta có thể thu thập được một số tiền lớn như vậy tất cả là vì bán được đống thảo dược thu thập trong rừng. Sau khi bán hết chúng, chúng ta sẽ gặp vấn đề với chỗ ở và đồ ăn, nên chúng ta cần phải tìm cách kiếm sống,”

“Chúng ta nên kiếm sống như thế nào… Kinh doanh bằng việc bán thuốc và mua bán bạc thì sao?”

Đương nhiên rồi.

Với nguồn vốn ban đầu ít ỏi hiện có, Giám đốc Kim Young-hoon, người là giám đốc điều hành cấp trung trong một công ty khá lớn, có thể làm ăn và kiếm đủ tiền để trang trải.

‘Nhưng chỉ vậy thôi là chưa đủ.’

Tôi đã hồi quy cơ mà.

Tại sao không nhắm tới mục tiêu cao hơn nhỉ?

‘Giám đốc Kim Young-hoon là một thiên tài võ thuật.’

Ngài ấy trở thành một võ giả mạnh mẽ chỉ bằng cách học một cuốn công pháp hạng ba bán ngoài chợ trong vòng ba tháng.

Sau đó ngài ấy từ từ học được những võ công cao cấp hơn để cuối cùng trở thành cao thủ đứng đầu trong võ lâm của Diên quốc.

Nếu như ngay từ ban đầu tôi dạy ngài ấy những môn võ công cao cấp thì sao?

‘Kiếm sĩ vĩ đại nhất sẽ xuất hiện sớm hơn 30 năm…!’

Và tôi sẽ hướng ké thành công của ngài ấy nhiều nhất có thể.

“Giám đốc à, nời này là thế giới của võ thuật và võ công đó.”

“Hả..?! A!”

“Nếu cứ làm ăn lương thiện ở chỗ này thì sớm muộn gì chúng ta cũng bị cuốn vào trong cuộc chiến giữa các môn phái mà thôi. Chẳng phải học cách tự vệ sẽ tốt hơn sao?”

“Nghe có lý đấy…”

Ngài ấy hỏi tôi, đôi mắt sáng rực.

“Ha ha, nhưng mà võ công chẳng phải là bí pháp sao? Làm sao chúng ta có thể học được?”

Nghe tới việc học võ, Giám đốc Kim dùng một cụm từ ông ấy đã đọc từ võ hiệp và mắt ông ấy sáng lên.

“Tôi đã nhận được mười lăm đồng bạc chỉ nhờ bán một cây thuốc. Chẳng phải có tiền mua tiên cũng được sao?”

“Hô hố hố hí hí..!!”

“Nhưng mà trước đó thì ngài phải học ngôn ngữ ở đây đã.”

“Hmph…!”

Trong vòng ba tháng tiếp theo, tôi dạy Giám đốc Kim ngôn ngữ và chữ cái và sống bằng tiền kiếm được nhờ việc bán thêm thảo dược. Ngài ấy có vẻ đang dồn hết nỗi tuyệt vọng từ việc chia xa những người đồng nghiệp khác trong thế giới xa lạ này vào việc học hết sức mình.

Cùng lúc đó, tôi dạy ông ấy một môn võ nội lực gọi là Thiên Địa Tâm Pháp, một môn võ hạng ba, như một bài thể dục dưỡng sinh.

Và ba tháng sau.

“Gần đây tôi hay có cảm giác nhột nhột ở phần bụng dưới. Dù là ngồi ở nhà nhưng tôi vẫn cảm thấy tràn trề năng lượng.”

‘Thật kỳ diệu.’

Tôi có thể nhìn thấy tiến độ kinh người của Giám đốc Kim.

Thiên Địa Tâm Pháp, một môn nội công cơ bản, không tập trung vào việc ‘tích tụ’ nội công, mà là ‘cảm nhận’ nó bằng cách xây dựng nền tảng trong Đan điền.

‘Ngài ấy đã thành thạo Thiên Địa Tâm Pháp.’

Cùng lúc đó, tôi cũng cảm thấy tư ti.

Trong kiếp trước tôi đã mất mười ba tháng để cảm nhận được Khí bằng Thiên Địa Tâm Pháp. Tiến độ này còn chậm hơn một người bình thường. Vì cả hai chúng tôi mới là võ giả hạng ba, khoảng cách thời gian là khoảng bốn lần. Nhưng càng lên những cảnh giới cao hơn, khoảng cách tài năng giữa ngài ấy và tôi sẽ còn lớn hơn rất nhiều.”

“…Dù sao thì ngài cũng đã hiểu sơ qua ngôn ngữ của nơi này rồi. Bây giờ chúng ta có thể gia nhập một môn phái.”

“Đi thôi! Haha, bây giờ chúng ta có thể học võ công rồi!!”

Trong khi tôi dành ba tháng dạy Giám đốc Kim chữ cái, tôi cũng nghiên cứu các môn phái võ công của Tây Nguyên Thành.

“Trảm Ma Tông, Hệ Yêm Tự, Việt Điểu Phòng, Thất Huyền Môn, Lang Nha Đoàn, Ám Dạ Hội, và Đấu Long Bảo.”

Tôi giải thích từng môn phái cho ngài ấy.

Trảm Ma Tông, Hệ Yêm Tự, Việt Điểu Phòng, và Thất Huyền Môn được gọi là các môn phái chính đạo.

Trong khi Lang Nha Đoàn, Ám Dạ Hội, và Đấu Long Bảo là các môn phái ma đạo khét tiếng trong Tây Nguyên Thành.

Bốn chính phái và ba tà phái được gọi chung là Tây Nguyên Thành Tứ Tinh Tam Ma.

Trảm Ma Tông chủ yếu luyện kiếm pháp và đao pháp, Hệ Yêm Tự là một tông môn Phật gia, Việt Điểu Phòng là một môn phái thu thập tình báo như Hạ Ô Môn, còn Thất Huyền Môn có lịch sử lâu đời và lưu trữ nhiều loại công pháp.

Lang Nha Đoàn chuyên về những chiêu thức mạnh mẽ và thực dụng, Hắc Dạ Hội phát triển kỹ thuật ấn thân và bộ pháp bằng những hoạt động mờ ám tại Tây Nguyên Thành, còn Đấu Long Bảo chủ yếu tập trung vào các môn võ tay không.

“Giám đốc, ngài thấy môn phái nào hợp với ngài nhất?”

Dù là môn phái nào đi nữa, tài năng của Giám đốc Kim vẫn sẽ luôn tỏa sáng.

Không do dự, Giám đốc Kim đã lựa chọn ngay lập tức,

“Trảm Ma! Chọn Trảm Ma Tông đi! Anh hùng phải luyện kiếm, nam nhi phải luyện đao chứ!”

Lựa chọn rất khôn ngoan.

Đây sẽ là xuất hiện thứ hai của kiếm sĩ mạnh nhất từ kiếp trước của tôi.

Giám đốc Kim và tôi cùng nhau tiến tới Trảm Ma Tông.

Trụ sở chính của Trảm Ma Tông nằm ở phía đông của Tây Nguyên Thành.

Bên trong tòa hợp viện của tông, những tiếng hét to tràn đầy năng lượng có thể nghe thấy. Tại lối vào có hai người lính cầm đao kiếm đứng canh.

“Đứng lại, hai ngươi tới đây có việc gì?”

Cảnh vệ cẩn thận dò xét tôi trong khi nhìn vào bộ y phục bằng lụa.

“Vị bằng hữu bên cạnh tại hạ là… đại huynh của ta. Đã nghe tới danh tiếng của Trảm Ma Tông đã lâu, anh ấy muốn làm một đệ tử của quý tông đây.”

“Hừm…”

Ánh mắt của hai người gác cổng chuyển sang Giám đốc Kim.

Một người đàn ông trung niên hói nửa đầu và bụng phệ.

“…Ờm, xin thứ lỗi, nhưng ở tuổi đó thì ngươi sẽ không học võ được đâu.”

“Haha. Xin hai vị hãy cứ để tại hạ nói chuyện với người có chức vụ cao hơn. Tại hạ chỉ cần học những môn võ công tự vệ là đủ rồi.”

Tôi mỉm cười đáp lại.

Mặc dù tôi chỉ yêu cầu những môn võ tự vệ, nhưng chỉ cần vài tháng thôi, họ sẽ vui lòng cho phép Giám đốc Kim học mọi loại công pháp tùy ý.

Hai người gác cổng trao đổi ánh nhìn trong một lúc, rồi thở dài, và mở cổng cho chúng tôi.

Không lâu sau, Giám đốc Kim và tôi đã gặp Đường chủ của Trảm Ma Đoàn tên Heo Baek.

“Vậy là hai người muốn học những môn võ tự vệ của bổn phái…”

“Đúng là vậy, xin hãy cho tại hạ học võ công tự vệ cấp cao nhất…”

Tôi đưa cho Heo Baek một hộp lụa đã chuẩn bị từ trước.

Bên trong là mười lăm trong số hai mươi đồng bạc tôi kiếm được từ việc bán hết đống Hoàng Trúc Căn.

Heo Baek mở hộp, kiểm tra những đồng Mã ngân, rồi ho khan một tiếng và nói,

“Hừm… Ta cho phép tên kia làm đệ tử ngoại môn của Trảm Ma Tông. Nếu hắn muốn thì ta sẽ dạy thêm một vài công pháp nội môn. Tuy nhiên hắn ta sẽ chỉ được đối xử như một đệ tử ngoại môn bình thường. Những kẻ gia nhập bản tông bằng tiền quyên tặng sẽ không nhận được bất kỳ quyền lợi nào. Và.. ta sẽ chỉ chấp nhận một người làm đệ tử ngoại môn.”

“Ờm…”

“Hừm..”

Giám đốc Kim, ngạc nhiên vì yêu cầu khắt khe, định đứng dậy đi về. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai ngài ấy ngăn lại, rồi trả lời Đường chủ Heo Baek,

“Đa tạ ngài vì ân huệ này, Đường chủ. Tại hạ xin được chấp nhận yêu cầu của ngài. Vị trí đệ tử ngoại môn… đại huynh của ta sẽ gia nhập quý tông.”

“Hừ, thế thì một lúc nữa hãy tới Ngoại Môn Đường.”

Heo Baek rời đi với vẻ mặt không vui.

Kim Young-hoon, nhìn có vẻ bối rối, nói với tôi,

“Eun-hyun, nếu chỉ có một mình tôi học võ thì còn ý nghĩa gì nữa chứ? Nếu biết gia nhập môn phái này đắt đỏ tới vậy thì chúng ta có thể chọn môn môn phái khác mà…”

“Không đâu, theo tôi thấy để ngài học võ thuật là lựa chọn tốt nhất.”

“Không phải! Cậu trẻ hơn tôi. Để cậu học võ mới là lựa chọn tốt hơn…”

“…Tôi đã luôn kém về các hoạt động thể chất. Tôi sẽ giúp đỡ ngài, Giám đốc Kim, bằng lượng bạc còn lại từ việc bán thảo dược. Đây là công việc và nhiệm vụ của tôi. Ngài chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình thôi.”

“Nhưng mà…”

Sau khi hiện ra vẻ mặt ăn năn, Kim Young-hoon quyết đoán nói,

“Được rồi. Nếu cậu nói vậy thì tôi sẽ cố hết sức để học võ thuật và giúp đỡ cậu. Sẽ là một phép màu nếu cơ thể già nua này của tôi có thể nằm được ngay cả những thứ nền tảng.”

“Ngài hãy tin vào chính mình.”

“Cảm ơn cậu…”

Cứ như thế, Kim Young-hoon trở thành đệ tử ngoại môn của Trảm Ma Tông. Ngài ấy được phép học một vài công pháp ngoại môn và ba công pháp nội môn như là quà cảm ơn vì số tiền quyên góp khổng lồ cho tông môn.

Bảy tháng sau.

Trảm Ma Tông phất lên như diều gặp gió.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

note: Lụa là xa xỉ phẩm thời xưa (thời nay cũng thế hẹ hẹ, nhưng thời xưa chỉ có nhà giàu mới mua được) tiếng anh là Horse-shaped silver -Trảm Ma Tông (斬魔宗) : Tông môn diệt ma (note: khá chắc là nhại Sát Quỷ Đoàn trong KnY)
-Hệ Yêm Tự (系俺寺) : Hệ = trói, yêm = tự mình (nhại Thiếu Lâm Tự vì phát âm gần giống)
-Việt Điểu Phòng (越鳥房): Việt = vượt qua, điểu = chim
-Thất Huyền Môn (七玄門): Huyền = huyền bí (note: tông môn này ở trong Phàm nhân tu tiên a.k.a. ông tổ của truyện tu tiên hiện đại... và cũng truyền cảm hứng cho tác :D)
-Lang Nha Đoàn (牙狼團): Lang = Sói, Nha = Răng nanh
-Ám Dạ Hội (暗夜會): Ám = tối, Dạ = đêm
-Đấu Long Bảo (鬪龍堡): Đấu = chiến đấu, Bảo = pháo đài
có thể dịch là Hứa Bạch) Hạ Ô Môn (Hạ Ngũ Môn): Là tổ chức tình báo trong võ lâm chuyên thu thập thông tin, gồm các loại người thấp kém trong xã hội xưa như trộm cắp, ăn mày, đĩ điếm,….