Chương 6: Ngày đầu tiên của lần hồi quy thứ hai
Tôi chớp mắt.
Tôi lại có thể hít thở bình thường.
Đây không còn là một cơ thể với sinh lực đang tắt dần nữa.
Trái lại, sinh lực đang tỏa ra khắp cơ thể của tôi.
“….Đây là.”
Khu rừng quen thuộc.
Tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Tôi đã hồi quy một lần nữa.
“..Vậy là việc hồi quy không chỉ xảy ra một lần.”
Cho tới bây giờ, tôi đã luôn coi mạng sống này là một phép màu được ban cho, và tôi sống cả cuộc đời mình chân thành tin tưởng vào điều đó.
Mặc dù tôi đã hồi quy một lần, tôi vẫn không biết nguyên lý đằng sau nó là gì, hay chuyện này còn có thể xảy ra bao nhiêu lần nữa.
Nhưng giờ tôi đã hồi quy hai lần.
‘Không chỉ có một lần hồi quy.’
Vậy thì chắc hẳn lần này cũng không phải lần cuối.
‘Vô hạn… hồi quy??’
Trong khi đang lạc trong dòng suy nghĩ, Trưởng bộ phận Jeon Myeong-hoon, vẫn trong phong thái thường thấy, giận dữ lao vào tôi.
“PHÓ PHÒNG SEO, THẰNG CH-“
vút! lướt!
Tôi nhẹ nhàng né cú đánh của Jeon Myeong-hoon nhắm vào má trong khi anh ấy lao tới tôi.
“HẮN…. HẮN NÉ ĐƯỢC SAO?”
lả lướt, lả lướt
Jeon Myeong-hoon bị chọc giận và lao tới tôi một lần nữa, nhưng tôi tiếp tục né những đòn tấn công của anh ta một cách vô thức trong khi đang suy nghĩ.
‘Tại sao tôi lại hồi quy?’
Tôi thẫn thờ nhìn Jeon Myeong-hoon đang lao tới.
Trong kiếp trước.
Tôi đã sống rất chăm chỉ.
Rất chân thành.
Một cuộc sống trọn vẹn và cái chết bình yên.
Có một chút hối hận, nhưng như vậy là đủ rồi.
‘Tại sao tôi lại hồi quy?’
Một cơ thể tràn đầy sinh lực.
Một cơ hội mới, là thứ tôi nhận được.
Chắc chắn đó là điều tốt. Nhưng mà…
‘Vậy còn [tất cả mọi thứ] mà tôi đã đạt được trong năm mươi năm qua thì sao?’
Bây giờ chúng đã biến mất.
Tan thành mây khói.
Đúng vậy.
Sự hồi quy đã biến tất cả mọi thứ tôi đã xây dựng nên trong năm mươi năm qua, tan thành mây khói.
“CÁI….. CÁI QUÁI GÌ VẬY, PHÓ PHÒNG SEO? AI CHO MÀY NÉ HẢ TÊN KHỐN NÀY!”
Jeon Myeong-hoon, giờ đây đã điên loạn, hét to và lao vào tôi.
Tôi nhẹ nhàng bước sang bên, né cú đấm của anh ta và tiếp tục trầm tư.
‘Nhưng mà… sao lại thấy quen thế nhỉ. Cảm giác quen thuộc này là gì…?’
À, tôi hiểu rồi.
“…Đúng rồi. Có lẽ mình đã luôn vô thức lo sợ rằng một ngày như hôm nay sẽ xảy ra.”
Sự hồi quy.
Một phép màu đã cho tôi cơ hội thứ hai, điều này là không thể chối cãi.
Tuy nhiên, nghịch lý thay, tôi cũng lo sợ mất đi khoảng thời gian ấy tại lần hồi quy thứ hai.
Cảm giác quen thuộc ấy.
Đó là nỗi sợ mà tôi đã luôn có, giờ đây đã thành thực.
‘Kể cả khi tôi đã được trao thêm một cơ hội nữa, liệu xóa đi khoảng thời gian đó có phải là đúng?’
Tôi đã sống một cuộc đời thanh cao và mục đích cao đẹp.
Nhưng mọi mục đích sống cũng bị xóa bỏ bởi sự hồi quy.
‘Đúng vậy. Có lẽ… là trong kiếp trước tôi cũng đã vô thức sợ hãi sức mạnh này. Không, tôi chắc chắn mình đã sợ hãi sức mạnh này.’
Và nó nỗi sợ đã lớn hơn sau khi tôi nhận ra sự hồi quy không chỉ xảy ra một lần.
Hay tôi nên nói là nỗi sợ đã trở thành sự thật.
‘Sức mạnh này phủ nhận toàn bộ cuộc đời của tôi.’
Nếu lần hồi quy này là cuối cùng, tôi có thể an nghỉ vĩnh viễn.
Nhưng nếu không thì sao?
Nếu sự hồi quy tiếp tục mãi mãi thì sao?
‘Toàn bộ cuộc sống của tôi sẽ bị phủ nhận, và những người tôi biết sẽ mãi mãi kẹt trong một vòng lặp thời gian.’
Đúng vậy.
Tôi đã tìm thấy nguồn gốc của sự hối hận ấy. Không, giờ phải là nỗi sợ.
Nó bắt nguồn từ chính khả năng hồi quy.
Vậy thì, tôi nên vượt qua sức mạnh hồi quy này như thế nào?
‘Tôi phải loại bỏ khả năng hồi quy.’
Sức mạnh này không nên tồn tại.
Tôi đặt ra một mục tiêu dài hạn cho kiếp này, và vô số kiếp sau.
‘Tôi sẽ loại bỏ khả năng hồi quy. Hoặc đảm bảo rằng nó sẽ không thể kích hoạt được nữa.’
Đó sẽ là mục tiêu dài hạn mà tôi theo đuổi.
“…Để làm vậy, đầu tiên…”
Tôi cần tìm ra nguồn gốc của sự hồi quy này.
‘Hồi còn ở Trái đất, không ai trong số chúng tôi có thiên phú hay tài năng đặc biệt nào. Cả bảy người chúng tôi chỉ xuất hiện sức mạnh sau khi tới thế giới này, nên khả năng cao những năng lực bắt nguồn từ đây.’
Tôi đã từng nghĩ những năng lực này có thể tồn tại từ lúc ở Trái đất, nhưng bây giờ tôi chắc chắn rằng điều đó là không thể.
Như vậy không có lý chút nào.
Nếu trên Trái đất có những năng lực bẩm sinh như hô mưa gọi gió, và cảm nhận mọi thứ xung quanh trong phạm vi hàng cây số, thì Phó phòng Oh và Quản lý KIM đã không cần phải đi làm.
‘Nếu vậy, phương án khả thi nhất để loại bỏ sự hồi quy… có thể là quay về thế giới ban đầu của chúng tôi.’
Tôi xác định mục tiêu dài hạn một cách chi tiết hơn.
“Trước tiên, hãy cùng cố gắng quay về nhà nào.”
Nhưng về nhà như thế nào?
‘Trước hết… với năng lực hiện tại điều này là bất khả thi.’
Với sức mạnh của một phàm nhân thì tôi không thể thử làm bất kỳ thứ gì.
“Mình cần phải trở nên mạnh hơn.”
Làm một võ giả hạng hai là chưa đủ.
‘Tôi phải trở thành một tu tiên giả! Đúng thế! Phải trở thành một tu tiên giả!’
Đúng vậy.
Trở thành một tu tiên giả để nhận được sự trường sinh và sức mạnh.
‘Tôi phải điều tra Đăng Tiên Môn – cánh cổng dẫn tới những thế giới cao hơn!’
Khi Đăng Tiên Môn mở ra, không gian quanh Phi Tiên Lộ trở nên bất ổn.
Có thể chúng tôi rơi tới thế giới này cũng liên quan tới nó.
Có thể Đăng Tiên Môn sẽ giúp chúng tôi quay trở về thế giới cũ.
‘Trở thành một tu tiên giả, và tiến tới Đăng Tiên Môn.’
Như vậy, tôi đã cụ thể hóa mục tiêu của mình hơn nữa.
‘Nhưng để trở thành một tu tiên giả, một người cần có Linh căn. Thiếu nó, một phàm nhân không thể nào trở thành một tu tiên giả. Tuy nhiên, tôi đã một lần chạm tới sự tồn tại của Linh căn!’
Trong kiếp trước.
Anh Young-hoon đã bảo tôi.
Cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên đạt được qua việc phàm nhân tập luyện võ thuật tương đương với Ngũ Hành Linh Căn mà một tu tiên giả đã có từ khi sinh ra.
‘..Đúng thế. Mục tiêu dài hạn của tôi sẽ là trở thành một tu tiên giả, điều tra Đăng Tiên Môn, tìm được đường về nhà, và loại bỏ khả năng hồi quy này.’
“Hộc…. hà….. hộc…. Làm sao… Làm thế nào nó lại nhanh thế…. Thằng khốn này…”
‘Và mục tiêu ngắn hạn sẽ là… để thức tỉnh linh căn cần thiết cho tu luyện, tôi cần phải luyện võ để đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên… có lẽ vậy.’
Tôi thở dài.
Đó là một mục tiêu cực kỳ khó thực hiện.
Tôi thiếu tài năng võ thuật, ai mà biết sẽ mất bao lâu để đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên chứ.
‘Thật mỉa mai rằng tôi phải dựa dẫm vào chính khả năng hồi quy để loại bỏ nó.’
Tôi không cảm thấy tuyệt vọng chừng nào mình còn khả năng này.
‘Không quan trọng sẽ mất bao lâu… Tôi sẽ chắc chắn đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.’
Tôi hạ quyết tâm và đặt ra định hướng cho tương lai.
Cuối cùng tôi quay trở về thực tại, nhìn Jeon Myeong-hoon, người đang thở hổn hển và ngồi bệt trước mặt tôi.
“…Trưởng bộ phận Jeon, anh hãy bình tĩnh. Tức giận không thể giải quyết được vấn đề đâu.”
“…Cậu… thằng khốn. Cậu còn chẳng biết mình đã sai ở đâu…”
“Tôi chắc chắn rằng Trưởng bộ phận Jeon đã dồn hết công việc của mình cho tôi vào ngày hôm qua, khiến tôi phải thức trắng cả đêm ngay trước buổi hội thảo. Và anh cũng là người được phân công lái xe mà nhỉ? Ngay cả khi anh biết rõ tôi buồn ngủ tới mức nào, anh vẫn ngăn cản tôi nhờ những người khác lái xe hộ? Thêm vào đó, trong trận sạt lở, tôi đã cố hết sức có thể rồi. Chỉ là mọi thứ đã xảy ra quá nhanh và tôi không thể làm gì hơn. Đừng có đổ hết lỗi lầm cho tôi bằng thứ logic phi lý trí của anh mà hãy nghĩ nên làm gì tiếp theo đi!”
Tôi trút hết những suy nghĩ đã kìm nén bấy lâu lên đầu Jeon Myeong-hoon và rồi bước qua anh ta tới chỗ anh Young-hoon.
“Anh…. Không, Giám đốc Kim Young-hoon. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài, nhưng ngài cho tôi mượn bật lửa được không?”
“Ờ… được thôi.”
“Cảm ơn ngài. Trời sắp tối rồi, nên tôi sẽ tìm một chỗ để chúng ta có thể trú ngụ qua đêm. Những người còn lại hãy tìm chiếc xe hoặc đường để ra khỏi khu rừng. Tôi sẽ nhóm lửa ở đó, nên hãy tới đó tìm tôi khi trời tối.”
“Ờ… Không đ-”
Sau màn phát biểu ở tốc độ liên thanh, tôi đi tới cái hang của kiếp trước.
Tôi thu thập cành cây để làm một tấm chắn gió và một cánh cửa, và gom thêm củi để nhóm một đống lửa.
Tôi cũng hái thêm một ít quả dại và thảo mộc gần đó để nấu ăn bên ngọn lửa.
Tiếng xèo xèo vang lên trong không khí.
Tôi xé quần lót của mình làm một chiếc túi để thu thập thảo mộc và hái những loại thảo dược giúp cầm máu, giảm đau, và gây tê ở quanh đây, chuẩn bị cho cuộc gặp mặt con cáo vào ngày mai.
“Hừm, quả đã chín rồi.”
Tôi lấy đống quả dại đã nướng từ dưới đống lửa, làm nguội chúng, rồi tách vỏ và bắt đầu ăn.
“Vị không tệ.”
Sau khi lấp đầy chiếc dạ dày của mình, tôi nhặt một cành cây phù hợp và cầm nó như thanh kiếm.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.
Kiếp trước của tôi.
Lần hồi quy thứ nhất.
Môn võ thuật hoàn toàn phù hợp với cơ thể của tôi, được sáng tạo bởi anh Young-hoon với tài năng thiên phú của mình.
vút! vút!
Tôi cầm thanh kiếm và vung, luyện tập Đoạn Nhạc Kiếm Pháp từ chiêu thứ nhất tới mười hai theo tuần tự.
“Hừm, kỹ năng đã mai một đi một chút.”
Trong kiếp trước, trước khi chết, tôi còn không thể nâng được kiếm một cách tử tế để luyện tập.
Và theo đó, kỹ năng kiếm thuật của tôi cũng “hồi quy” về mức miễn cưỡng ở hạng hai.
“Dù thế, nếu tôi tập trung luyện tập trong vòng một tháng, tôi sẽ có thể lấy lại cảm giác như hồi xưa…”
Nội năng của tôi cũng sẽ khổng lồ vì đống thảo dược rải rác khắp Phi Tiên Lộ.
Liệu kiếp này tôi có thể đi bao xa?
Lần này, tôi đã quyết định sẽ không tham gia vào những việc vớ vẩn như Võ lâm minh.
Chúng chiếm quá nhiều thời gian rảnh của tôi.
Tôi đã quá bận bịu để có thể đi đến quán rượu, nói gì tới làm quen với con gái.
‘Trong kiếp này, tôi sẽ chỉ tập trung vào võ thuật.’
Để trở thành một tu tiên giả, trước hết tôi cần đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên và thức tỉnh linh căn.
Nhưng với tài năng của mình thì mục tiêu đó còn quá xa vời.
‘Mục tiêu hiện tại sẽ là phát triển trình độ võ thuật tới mức cao nhất có thể.’
Sau khi tập luyện Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, tôi bắt đầu sử dụng Đan điền trong cơ thể chưa tập võ bao giờ bằng cách hít thở theo Thiên Địa Tâm Pháp.
Sử dụng nội công tâm pháp làm tôi thấy thanh thản và giải tỏa sự mệt mỏi.
‘…Khoan đã.’
Tôi nhớ lại võ thuật được hoàn thiện bởi huynh Young-hoon trong kiếp trước.
Việt Tu Cùng Võ Lục.
Môn võ công tạo ra để đối đầu các tu tiên giả chỉ với cơ thể phàm nhân.
‘Huynh Young-hoon đã dành cả đời để phát triển nó. Đó là võ thuật được anh ấy tạo ra sau khi đạt tới cảnh giới tối cao.’
Nếu như ngay từ ban đầu anh ấy học môn võ này thì sao?
Trong kiếp trước, tôi đã có thể tăng tốc sự sinh ra của Thiên hạ đệ nhất nhân hơn bốn mươi năm bằng cách dạy cho anh ta một võ công cao cấp.
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngay từ đầu anh ấy đã học một võ công mà chính anh ấy đã mất cả đời để tạo ra?
Tôi nhớ lại lần cuối cùng tôi thấy anh Young-hoon.
‘…Mặc dù mình đã đặt ra mục tiêu là học võ thuật để thức tỉnh linh căn và trở thành một tu tiên giả…’
Có thể anh ấy sẽ cho tôi thấy một kết quả mà tôi có thể đạt được khi đi theo con đường khác.
lộp cộp, lộp cộp
Từ bên ngoài hang động có những tiếng bước chân. Những người khác đã nhìn thấy đống lửa tôi nhóm lên và đi vào.
“Hê hê, Phó phòng Seo. Cậu tài năng thật đấy. Cậu làm chúng từ khi nào vậy?”
Anh Young-hoon.
Giám đốc Kim là người đầu tiên tiến vào.
Tôi lại gần anh ấy, trả lại chiếc bật lửa, và hỏi một cách cẩn trọng.
“Giám đốc, tôi có biết một vài bài tập dưỡng sinh và phương pháp hít thở… Trong những tình huống căng thẳng như vậy, ngài có thể cùng tập với tôi không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
note: Vậy là lần cuối đi bên nhau ;(((((