Prologue
"Tôi là một người Trái đất tới từ một xã hội văn minh."
Đây là những lời tôi luôn khấn mỗi khi có thời gian rảnh.
“Tôi tới từ một xã hội văn minh”
Khụ! khụ!
Nếu tôi không tự nhắc điều đó với bản thân, có lẽ tôi đã hóa điên.
“Ôi, ông Seo, ông có sao không? Mẹ cháu nhờ cháu đưa ông cái này ạ.”
“Cảm ơn cháu.”
“Không có gì đâu ạ. Ông hãy sớm khỏe lại và làm thêm xà phòng nhé!”
Đứa con gái họ Chu của nhà hàng xóm đặt một rổ khoai luộc bên cạnh tôi và nhanh chóng trở về nhà.
50 năm.
Đã 50 năm kể từ khi tôi rơi vào thế giới nguyền rủa này.
Khụ! Khụ!
Tôi nằm xuống và ho sặc sụa.
Đúng vậy, đó là khi chúng tôi đang đi tới buổi hội thảo của công ty. (workshop)
Tôi đang lái xe tới đó cùng với Giám đốc Kim và những nhân viên khác.
Rồi chúng tôi bị cuốn đi trong một trận sạt lở, và khi tỉnh lại chúng tôi nhận ra mình đã rơi vào một thế giới xa lạ.
Một con cáo to bằng hẳn một ngôi nhà và có ba đuôi.
Một con rắn vảy đỏ với hai đầu.
Và những sinh vật cưỡi kiếm bay lượn trên bầu trời.
Nó giống như thế giới trong những cuốn võ hiệp mà tôi thỉnh thoảng đọc.
Mặc dù đó là một thế giới kỳ lạ, chúng tôi đã nhanh chóng thích nghi.
Hầu hết đồng nghiệp của tôi có lẽ đang sống khá ổn.
Ngoại trừ tôi.
Trên xe ngoài tôi còn có Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Trưởng bộ phận Jeon, Phó phòng Kang, Phó phòng Oh, và Quản lý Kim.
Trong vòng ba ngày kể từ lúc đặt chân tới thế giới này, Trưởng bộ phận Jeon, Phó phòng Kang, và Trưởng phòng Oh đã bị các trưởng lão của các tông môn tu tiên để ý tới.
Phó phòng Oh bị một người đàn ông với lai lịch bí ẩn bắt đi vào ngày thứ tư, tự nhận rằng cô ấy là đồng loại với hắn.
Và Quản lý Kim thì bị bắt đi bởi một ông già cưỡi trên một con rối cơ khí khổng lồ vào buổi tối của ngày thứ tư, sau khi ông ấy nhận ra thiên phú của cô ấy.
Và thế là tất cả mọi người, ngoại trừ Giám đốc Kim và tôi, đều đã được chọn bởi các môn phái tu tiên hoặc tu tiên giả.
Nhưng vì một lý do nào đó, Giám đốc Kim lại có tài năng bẩm sinh với võ thuật.
Ngài ấy không học công pháp tu luyện, nhưng sau khi làm các công việc tạp dịch với tôi trong sáu tháng, Giám đốc đã dùng tiền để mua một cuốn sách võ công hạng ba từ một kẻ buôn ngoài chợ, và bằng tài năng kinh người, ngài nhanh chóng trở thành một cao thủ hàng đầu và gia nhập võ lâm.
Mười năm sau, tôi nghe nói ngài ấy đã trở thành một trong thập đại cao thủ trên thế giới.
Hai mươi năm sau, ngài ấy được biết đến là một trong tam đại cao thủ của của võ lâm.
Và sau ba mươi năm, ngài ấy đã trở thành đệ nhất thiên hạ, thành lập ra Võ Lâm Minh, và trở thành thủ lĩnh đầu tiên, rồi sau đó biến mất sau khi trị an võ lâm được mười năm.
Có người đồn rằng ngài ấy đã phi thăng lên một cõi cao hơn.
Chỉ như thế thôi.
Ba trong số bảy người rơi vào thế giới này trở thành đệ tử của những môn phái tu tiên danh tiếng.
Một người trở thành đồng tộc với một người đàn ông kỳ lạ.
Một người bị để ý đến bởi một lão quái vật vì tài năng thiên phú.
Và một người đã khai mở năng khiếu võ thuật của mình.
Tất cả mọi người đều có một kết thúc có hậu.
Ngoại trừ tôi.
Khụ! Khụ! Khụ!
Tôi không hề có tài năng, năng khiếu, hay thiên phú đặc biệt nào.
Trưởng bộ phận Jeon… anh ấy được sinh ra với một thể chất đặc thù gọi là ‘Thiên Kim Lôi Thể’...
Phó phòng Kang cũng đã thức tỉnh một linh căn đặc biệt gọi là ‘Âm Ma Biến Tiên Căn’...
Và Trưởng phòng Oh sở hữu một thể chất gọi là ‘Độc Nhất Thánh Thể’.
Và vào ngày thứ tư, Phó phòng Oh đã thức tỉnh một khả năng dị thường là tạo mây và mưa.
Sau khi Phó phòng Oh rời đi cùng một người đàn ông bí ẩn, Quản lý Kim cũng thức tỉnh một khả năng đặc biệt là nhìn thấu mọi thứ trong phạm vi 10 dặm khi nhắm mắt.
Giám đốc Kim và tôi rất ngạc nhiên bởi những kỳ ngộ và khả năng đặc biệt từ thế giới khác.
Hai chúng tôi bị bỏ mặc ở đằng sau, hy vọng rằng thứ gì đó tương tự cũng sẽ xảy đến.
Nhưng cả ngài ấy lẫn tôi đều không có linh căn hay những khả năng đặc biệt nào.
Đến cuối cùng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong thế giới võ hiệp này, hai chúng tôi đi làm tạp dịch trong chợ trong sáu tháng.
Và vào tháng thứ sáu.
Giám đốc Kim, không cam chịu một cuộc sống như vậy, đã dùng hết tiền tiết kiệm của mình để mua một cuốn sách võ công hạng ba giúp tăng cường thể chất, và học nó.
Trong vòng ba tháng, ngài ấy đã thành thạo võ công trong sách và trở thành một võ giả.
Sau khi trở thành một võ giả, Giám đốc Kim chuyển sang làm hộ tống cho một tiêu cục, học thêm nhiều công pháp cao siêu hơn, nhanh chóng trở thành một võ giả mạnh mẽ, và gia nhập võ lâm.
Bỏ lại tôi ở đằng sau.
Tôi, cũng vậy, cũng mong rằng mình sẽ gặp kỳ ngộ như thế.
Khám phá ra thiên phú ẩn giấu.
Thức tỉnh một khả năng độc nhất, hoặc sinh ra một linh căn đặc biệt.
Tôi đã sống quãng đời của mình bám víu lấy hy vọng nhỏ nhoi ấy.
Tuy nhiên,
Mười năm trôi qua.
Hai mươi năm trôi qua.
Ba mươi năm trôi qua.
Không có gì xảy đến với tôi.
Bốn mươi năm trôi qua.
Năm mươi năm trôi qua.
Khụ! Khụ
Cuối cùng tôi chỉ là một ông già sắp chết vì cảm lạnh.
“Tôi là… người… Trái… Đất…”
Giờ đây, chỉ để không quên mất nguồn gốc của mình.
Tôi thều thào cất tiếng.
Tôi đã trở thành một lão già phiền phức.
“Hộc… hộc…”
Tại sao chúng tôi lại tới thế giới này?
Và tại sao tất cả mọi người khác đều thức tỉnh những huyết mạch, linh căn, kỹ năng, và thiên phú độc nhất?
Ngoại trừ tôi…?
“Đến cuối cùng vẫn không có được bất cứ thứ gì?”
Trong vòng 50 năm, tôi đã học ngôn ngữ của thế giới này.
Tôi đã học đọc, viết, làm lụng vất vả, và chỉ kiếm được vừa khéo để an cư lạc nghiệp.
Kiếm sống bằng nghề làm xà phòng từ tro.
Xà phòng rất hữu dụng cho người dân của thế giới này, nơi mà không khác gì Trung Quốc thời phong kiến, nhưng…
Sau khi một vài tên trộm lấy đi công thức làm xà phòng của tôi và bắt đầu tự sản xuất chúng,
Xà phòng của tôi hầu như không còn bán được nữa.
Nên là, cùng với việc bán xà phòng, tôi còn hái cây thuốc, nấu rượu, và làm đủ thứ việc khác để sinh tồn trong thế giới này.
Tôi vỡ òa.
Vì lý do nào đó, nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi.
‘Tại sao… tôi…’
Có phải chỉ bởi tôi không được chọn?
Không, không chỉ có thế.
Mặc dù tôi không được chọn.
Mặc dù tôi chỉ là một con người bình thường.
Tôi đã dùng mọi cách có thể để sinh tồn và sống cuộc đời này trọn vẹn.
Ký ức về cuộc đời này trôi qua trước mắt tôi.
Khó khăn học một ngôn ngữ của thế giới khác.
Chật vật học đọc và viết.
Vất vả kiếm tiền để mua một mảnh đất nhỏ.
Cực nhọc xây một ngôi nhà trên mảnh đất ấy.
Định cư trong một ngôi làng và làm quen với người trong làng.
Áp dụng kiến thức từ Trái đất để làm ra và bán xà phòng.
Thậm chí mở một tiệm xà phòng nhỏ.
Nhưng sau khi một vài tên võ sĩ hạng ba ăn cắp công thức làm xà phòng của tôi và mở những cửa tiệm tương tự,
Tiệm của tôi chỉ còn lại một vài khách quen tới mua hàng.
Sau đó, cuộc sống khó khăn hơn, và tôi phải đi hái thuốc và chặt củi.
Ngay sau khi cuộc sống đang dần ổn định lại, một đám cướp tấn công ngôi làng và lấy hết tiền của tôi.
Tôi dành cả phần đời còn lại làm đủ thứ việc, chật vật sống qua ngày…
‘Tại sao… ngay cả khi tôi đã cố gắng đến thế… mọi thứ tôi kiếm được đều bị tước đoạt đi…?’
Trong thế giới này, tôi đã cố gắng hết sức.
Nhưng thế giới này đã hết sức từ chối cố gắng của tôi.
‘Thế giới này… muốn gì từ tôi chứ…!’
Tôi khóc những giọt nước mắt bất công, ấm ức sụt sùi trên giường.
Hôm nay trời trở đông.
Tôi bị cảm lạnh.
Cơ thể tôi đang trong trạng thái yếu nhất có thể.
Mắt tôi đang dần nhắm lại.
‘Giá như… tôi có thêm một chút cơ hội… chỉ một chút thôi…’
Trong cái giá lạnh mùa đông.
Nằm trên giường vì cảm lạnh, tôi đã kết thúc cuộc đời dai dẳng đã kéo dài suốt năm mươi năm.
Và đó là lần hồi quy đầu tiên của tôi.
Khụ! Hộc hộc!
Tôi mở mắt và nhanh chóng ngồi dậy.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng.
Ngay khoảnh khắc tôi nhắm mắt trên giường, trôi dạt dần tới bóng tối.
Khoảng khắc sinh lực trong cơ thể tôi dần tắt và biến mất.
Tôi đã chết.
Nhưng tại sao…
‘Tôi… vẫn còn sống?”
Tôi cứng họng!
Tôi mất một lúc để ngạc nhiên trước giọng nói của mình.
‘Giọng nói… này…!’
Tôi từ từ nhìn xuống cơ thể của mình.
Đó không còn là một bàn tay nhăn nheo gầy gò.
Đó là một bàn tay trẻ trung, tràn đầy sinh lực và sức sống.
Tôi cũng đang mặc một bộ quần áo không giống với của thế giới này.
Chiếc áo sơ mi xanh và quần thể thao mà tôi mặc lúc còn ở [Trái đất].
Tôi nhìn xung quanh, cố gắng nắm bắt tình huống.
“Ái! Đau…!”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“T-Tôi đang ở đâu đây..”
Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Trưởng bộ phận Jeon, Phó phòng Kang, Phó phòng Oh, Quản lý Kim…
Tôi nhận ra.
‘Tôi đã hồi quy!’
Và cùng lúc đó, tôi run lên vì biết được rằng.
‘Tôi đã không tay không đến thế giới này.’
Tôi mang trong mình khả năng hồi quy!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
