Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 375

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 62: Đứa Trẻ (2)

Chương 62: Đứa Trẻ (2)

Thằng bé bắt đầu giải thích sự tình cho chúng tôi. Vừa nói vừa sụt sịt. Thằng này ăn mũi hơi nhiều đấy.

"Hức... Mẹ... Mẹ... bị bắt rồi... Mấy tên xấu xa... Hức... Bảo nếu đưa các chị và anh đến... Hức... thì sẽ thả mẹ ra... Cứu mẹ em với..."

"Mấy tên xấu xa đó có phải một tên béo ú và một tên gầy nhom không?"

Thằng bé gật đầu. Quảng cáo bẫy lộ liễu thế. Có vẻ bọn chúng đã nắm được tính cách của Lina.

"Không có quái vật đầu sư tử à?"

Barikmeteo. Có thêm tên đó thì phiền phức đấy.

"Em không thấy quái vật nào như thế. Hức."

Thế thì may. Cả nhóm bắt đầu bàn bạc.

"Kerry. Có thể dùng lại ma pháp truy vết không?"

"Được. Nhờ linh dược đấy."

Kerry nắm lấy quả cầu.

Giờ không cần nạp sẵn vào quả cầu, có thể dùng mana trong cơ thể để sử dụng ma pháp.

Tuy chưa dư dả lắm.

Kerry sử dụng ma pháp truy vết. Tập trung tìm kiếm theo hướng thằng bé bảo có mẹ nó.

Cảm nhận được dao động mana của bọn chúng.

Cảm nhận được tên lợn và bộ xương. Đúng như thằng bé nói, không có Barikmeteo ở gần đó.

Không tệ.

Nhưng vấn đề thực sự là số lượng quái thú bọn chúng đang điều khiển.

Kerry cảm nhận được những con quái thú khổng lồ chưa từng thấy và cũng không muốn chạm mặt.

Mấy con to xác này là Troll à? Mang theo mấy con phiền phức thật.

Mấy con nhỏ thì là Kobold và sói. Thấy cả mấy con quái thú không biết tên. Lần này quyết tâm lắm đây.

Kerry kể hết những gì cảm nhận được cho cả nhóm.

"Đau đầu rồi đây. Có vẻ bọn chúng đã chuẩn bị rất kỹ."

"Vâng. Chắc chắn là cảm giác đó. Hơn nữa lần này bọn chúng không trốn. Cảm giác như tin chắc chúng ta sẽ đến."

"... Mẹ thằng bé có ở đó không?"

"Có. Tên bộ xương đang giữ."

"..."

"Hoàn toàn là mời gọi công khai vào bẫy. Biết thừa là bẫy mà vẫn phải vào sao?"

"..."

Lina nắm chặt tay.

Rồi nhìn thằng bé đang đứng xa xa một lần. Dáng vẻ hạ quyết tâm của Lina.

Biểu cảm đau khổ không nói nên lời. Với tâm tính lương thiện của Lina thì đành chịu thôi.

Cũng thấy có lỗi khi bảo chúng tôi đi vào bẫy, nhưng cũng không thể bỏ mặc mẹ đứa bé. Ghét cái kiểu diễn biến bế tắc này thật.

Khi Lina đang mấp máy môi. Kerry đã đi trước một bước.

"Lina. Tôi có kế hoạch này. Nếu không phiền thì nghe thử xem?"

Lina mở to mắt. Rồi cười mãn nguyện nói.

"Cùng nghe xem nào."

Kerry thấy nụ cười đó còn áp lực hơn cả ánh mắt tràn đầy tin tưởng của Lina.

Kerry vốn tin rằng con người là ích kỷ. Nhưng dù vậy cách làm của bọn kia cũng khiến anh sôi máu.

Phải biết điểm dừng chứ.

Cảm giác như hiểu tại sao Lina lại ghét bọn này đến chết đi sống lại.

"Thế nào? Tôi thấy kế hoạch cũng ổn đấy chứ."

"..."

Sao không ai trả lời. Không ưng à? Tôi thấy kế hoạch cũng được mà.

Nhưng lo lắng của Kerry trái ngược với dự đoán.

Lina nắm chặt lấy tay Kerry. Rồi gửi ánh mắt tràn đầy tin tưởng đặc trưng. Thôi đi! Áp lực lắm rồi.

"Có Kerry... Có Kerry ở đây thật may mắn. Nếu không có Kerry... tôi... chắc chỉ biết bị bọn chúng dắt mũi thôi."

Đối với Lina, sự tồn tại của Kerry là Nữ thần may mắn... à không, còn hơn cả Nam thần may mắn.

"Lina. Nắm tay lâu quá rồi đấy? Tướng công là của em mà."

"A ha ha. Xin lỗi nhé. Natasha."

"Dù sao thì, cứ làm theo lời tướng công là được chứ gì? Em tán thành vô điều kiện!"

"Ta cũng nghĩ cách của Kerry là tốt nhất."

"Quả nhiên là con rể ta."

"Kế hoạch cứ làm y như Kerry đã vạch ra là được."

Kerry gật đầu. Cuối cùng cũng đến lúc ma pháp trung cấp trong Quả cầu trữ ma pháp cấp Anh hùng tỏa sáng.

Mình đã khắc một ma pháp ra trò đấy chứ.

"Natasha. Vậy chuẩn bị đi. Vai trò của Natasha quan trọng lắm đấy."

"Cứ tin ở em. Tướng công. Hê hê."

Natasha tách khỏi nhóm, đi xa dần vào trong rừng. Thỉnh thoảng còn quay lại vẫy tay.

"Nhóc con. Cháu cưỡi cái này về nhà đi."

Bà lão đọc thần chú, rễ cây và thân cây tạo thành một con ngựa gỗ.

Cho thằng bé lên ngựa gỗ, nó lập tức chạy về làng.

"Anh ơi! Các chị ơi! Nhất định cứu mẹ em nhé. Cảm ơn ạ!"

Thằng nhóc này. Vì không gọi là chú nên anh mới giúp đấy nhé.

"Vậy chúng ta cũng di chuyển thôi. Đến chỗ bọn chúng."

"Vâng. Lina."

Nhóm Lina đi bộ chậm rãi về phía tên bộ xương và tên lợn. Không cần vội.

Đằng nào bọn chúng cũng sẽ đợi nhóm Lina đến, và Natasha cũng cần thời gian chuẩn bị.

Lúc đó.

Victoria dính sát vào Kerry đang đi lặng lẽ.

"Hư hư. Không có Natasha nên giờ Kerry là của riêng ta."

"... Dính sát quá không vậy? Victoria."

"Thì sao nào? Natasha ngày nào chẳng dính lấy? Ta làm một hôm cũng được chứ."

Natasha thì kiểu quen rồi.

Hơn nữa Natasha và Victoria khác nhau.

Natasha dính vào thì thấy dễ thương, còn Victoria dính vào thì không khí cứ dâm dục kiểu gì ấy.

Cũng do thân hình bốc lửa của Victoria, nhưng chỉ nhìn cái mặt gian tà khi nhìn tôi là thấy đầy sắc khí rồi.

Nhìn xem. Lina cũng không biết nhìn vào đâu nên giả vờ nhìn xa xăm kìa. Quả nhiên không khí khác hẳn Natasha.

Lúc đó có cái gì chạm vào mông Kerry.

Là tay của Victoria. Giả vờ dính sát rồi sờ mông Kerry.

Cái cô này lúc nào cũng tranh thủ! Thời gian hồi chiêu nhu cầu chưa xong cơ mà.

Kerry gạt tay Victoria ra cũng vô ích.

Victoria sờ mông Kerry thoải mái như mông mình vậy. Thôi bỏ đi.

Xét cho cùng Victoria thành ra thế này cũng phần lớn là lỗi của Kerry.

Cái giá Victoria không nghe lời thì sau này dùng cự vật cường hóa trừng phạt là được.

Lina đi trước nói nhỏ.

"Đến nơi rồi. Sát khí nồng nặc thật."

“Kerry. Từ đây nên dùng ‘cái đó’ thì hơn.”

“Chỗ này thích hợp nhỉ? Được rồi.”

Kerry truyền mana vào quả cầu cấp Anh hùng.

Chuẩn bị xong xuôi, cả nhóm bước tới. Trước mắt là một cao nguyên.

Xung quanh đầy những đống đá.

Bao quanh cao nguyên là những ngọn đồi, bọn chúng có vẻ đang nấp ở đó.

Lina đại diện hét lên.

"Định trốn mãi sao? Chắc không phải lũ ngốc nghĩ rằng có thể giấu được sát khí cỡ này chứ."

Lúc đó bọn chúng mới thò đầu ra từ những ngọn đồi cao xung quanh.

Thấy Kobold và sói. Troll cũng thấy tận bốn con.

Bốn con Troll là đủ số lượng để công thành rồi đấy.

Lại còn thấy cả quái thú lạ hoắc, và mấy con quái thú có hàm răng kỳ dị nhìn là biết cắn đau lắm.

Gom hết mấy con dùng được trong rừng rồi à.

Nhóm Lina rơi vào thế bị bao vây dưới chân đồi tròn.

Cuối cùng thấy Furuku và Nasen.

"Buhiic! Bọn chúng đến thật rồi! Đúng như Nasen nói, bọn này đầu óc có vấn đề thật. Buhiic!"

"Biết ngay mà. Có phải ngày một ngày hai đâu, cái tính cách chí mạng đó sao tao không nhận ra được?"

Lina cắn chặt môi.

Dù nghe những lời đó, Lina vẫn buộc phải đến đây.

"Con tin đâu?"

Kerry hỏi.

"Ồ? Đàn ông... Lần đầu tiên nói chuyện mặt đối mặt nhỉ? Tên là gì ấy nhỉ. Kerry? Phải rồi. Chắc chắn là tên đó."

"Tên đàn ông phiền phức! Buhiic! Lần này không tha đâu! Tao sẽ nhai sống mày rau ráu! Buhiic!"

Tên đàn ông phiền phức? Bọn chúng gọi tôi thế à. Phải cho thấy thế nào là phiền phức thật sự mới được.

"Tao không có hứng nói chuyện với bọn mày. Cho xem con tin đi."

"Con ả này à?"

Từ sau lưng Nasen, lũ Kobold lôi một người phụ nữ ra. Nasen túm lấy tóc người phụ nữ.

"Á á! Cứu, cứu tôi với! Cứu tôi... Làm ơn tha mạng..."

Người phụ nữ có vẻ không bị thương ở đâu. Chỉ là sợ hãi tột độ.

Cũng phải, bị bao vây bởi bầy quái thú thế này thì ít ai không sợ.

"Sao. Con ả trông khỏe mạnh chứ? Nhưng rốt cuộc mày nghĩ cái gì mà đến tận đây?

Nghĩ là thực sự cứu được con ả này từ tay tao sao?"

"..."

"Suy nghĩ thực tế đi. Con ả này chết chắc rồi."

"Cứu tôi với... Cứu tôi với.. Hức hức..."

Kiếm của Lina rung lên bần bật. Cảm giác như thanh kiếm đang gầm gừ nhe nanh.

"Ui cha. Sợ quá. Lại định chém tao làm đôi à? Nhưng có ổn không? Không phải đến cứu con ả này sao?"

"Con ả chết thì việc bọn mày đến đây cũng vô nghĩa! Buhiic!"

"Đúng như lời Furuku nói."

Bọn chúng cười tự tin. Nhóm Lina giữ vững đội hình và chỉ trừng mắt nhìn.

Cứ cười khi còn có thể đi.

"Nhưng sao hôm nay con điên tóc đỏ lại ngoan thế?"

"Buhiic. Con điên nhất lại ngoan! Lạ quá!"

Đúng như lời bọn chúng. Natasha đang đứng im cạnh Kerry không nói gì.

May mà bọn chúng không nhận ra gì cả.

"Mà. Cũng phải thôi. Dù có điên đến đâu thì trong tình huống này cũng không thể làm loạn được."

"Con ả tóc đỏ đó để tao giết. Buhiic!"

"Giờ tính sao? Cứ thế chết. Hay giết con tin ở đây rồi khô máu một trận? Tao cho bọn mày quyền lựa chọn."

"Bọn ngốc hơn cả tao! Buhiic!"

Lúc đó. Người phụ nữ bị bắt làm con tin hét lên.

“Thà, thà vậy! Giết hết bọn chúng đi. Đằng nào tôi cũng không sống được! Giết hết bọn chúng đi.

Bọn chúng là thủ phạm! Bắt cóc người dân trong làng liên tục là do bọn chúng đấy.”

“Con ả ngu ngốc này không nắm được tình hình à? Hư hư.”

“Buhiic! Con ả này cũng ngu!”

“Furuku. Xuống giết bọn chúng đi. Đằng nào có con ả làm con tin thì bọn chúng cũng không dám phản kháng đâu.”

“Biết rồi. Buhiic!”

Furuku trượt xuống đồi.

Dẫn theo hai con Troll xuống trông cũng áp lực phết.

Rầm- Rầm-

Những gã khổng lồ đứng trước mặt Lina.

“Không được cử động. Cử động là con ả này chết đấy. Hiểu chưa?”

“...”

“Buhiic. Con ả ngu ngốc. Chết đi!”

Cây chùy sắt của Furuku vung mạnh ra sau.

Khí thế như muốn đập nát đầu Lina trong một đòn.

Lúc đó.

Kiếm của Lina di chuyển nhanh như chớp. Đồng thời máu từ người Furuku phun ra xối xả.

“Buhiiiiiit!”

Furuku hét lên thảm thiết vì đòn tấn công của Lina.

Máu phun ra từ cơ thể. Không phải mức độ đau đớn bình thường.

“Tao cũng bị coi thường quá nhỉ.”

“...”

“Xin lỗi cô gái đằng kia nhưng... tôi không thể chết thay cô được.”

Lina nhớ lại sứ mệnh của mình.

‘Phải ngăn chặn Thánh chiến. Cho đến lúc đó dù có giết cũng không thể chết.’

“Tôi không sao. Giết hết đi... Ưm ưm!”

“Câm mồm. Con ả này. Ngồi yên đấy.”

Nasen bịt miệng người phụ nữ lại và cười nham hiểm.

“Phải. Phải thế chứ. Furuku! Đừng giả vờ nữa, dậy đi.”

Ngay lúc đó.

Furuku tóm lấy con Kobold bên cạnh nuốt chửng. Vết thương bị Lina chém liền lành lại dần.

“Buhiic... Tưởng chết thật rồi.”

“Tao đâu có ý định cho mày chết dễ dàng thế. Yên tâm. Tao cũng cay bọn mày lắm.”

“Buhiic... Con ả tóc vàng đáng ghét! Làm gì đấy! Tấn công hết đi!”

Lũ quái thú ùa xuống từ trên đồi. Bị bao vây không lối thoát.

Lúc đó Victoria cắm kiếm xuống đất.

U u u-

Đồng thời một lớp bảo vệ bao quanh chúng tôi xuất hiện.

“Phá được thì phá thử xem. Lũ sâu bọ.”

Lũ quái thú từ trên đồi xuống đập vào lớp bảo vệ của Victoria. Troll cầm chùy khổng lồ giáng xuống.

Lũ quái thú giống sói cũng húc thân mình vào lớp bảo vệ.

Nhưng lớp bảo vệ vẫn vững vàng. Không hề nhúc nhích.

Lúc đó.

Nasen vẫn giữ con tin, lầm bầm niệm chú gì đó.

“Nguy hiểm! Là thần chú nguyền rủa!”

Bà lão nói xong cũng lầm bầm niệm chú. Chắc là đang chặn lời nguyền của Nasen.

Nhưng một mình bà lão không chặn nổi lời nguyền của Nasen, trên da của cả nhóm bắt đầu xuất hiện những đốm đen.

“Ư ức... Cháu rể... Chắc không trụ được lâu đâu.”

“Không sao ạ. Chừng này là đủ rồi.”

Kerry mỉm cười tin chắc vào chiến thắng. Tầm này chắc Natasha cũng chuẩn bị xong rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!