Chương 63: Đứa Trẻ (3)
Thấy những đốm đen xuất hiện trên người nhóm Lina, Nasen tin chắc vào chiến thắng.
Lão pháp sư già kia cũng không phải dạng vừa, nhưng không thể vượt qua được hắn, kẻ đã gia tăng sức mạnh bằng vô số vật tế.
"Có vẻ lần này thắng thật rồi. Hư hư hư."
Nasen dùng người phụ nữ làm con tin như tấm khiên.
Thế này thì con ả tóc vàng ngốc nghếch kia cũng không dám tùy tiện tung kiếm khí.
Tên đàn ông phiền phức đáng lo ngại lần này cũng ngoan ngoãn ở trong màng chắn. Trong tình huống này thì làm được gì chứ.
Nắm chắc phần thắng rồi thì giờ phải vui vẻ chút.
"Furuku. Dừng lại chút."
"Buhiic?"
Furuku và lũ quái thú ngừng đập vào màng chắn của Victoria. Trạng thái của Victoria không tốt lắm.
Vốn dĩ tình hình đã không dễ dàng, lại thêm lời nguyền của Nasen khiến cơ thể xuất hiện đốm đen nên đã đến giới hạn.
"Này tên đàn ông kia."
"Tao?"
"Phải. Thằng chó chết. Mày có biết vì mày mà thời gian qua bọn tao khổ sở thế nào không?"
Tao cần biết cái đó à.
"Chà. Mày cũng không cần biết đến thế. Nhưng giết mày thế này thì khoan dung quá.
Mày phải nếm trải gấp đôi nỗi đau bọn tao đã chịu đựng."
"..."
"Người phụ nữ tóc đỏ bên cạnh mày. Cô ta có vẻ rất quý mày nhỉ? Chắc là người yêu?"
Hiểu lầm cái gì thế. Câu giờ được thì bên này cũng cảm ơn.
Kerry quyết định hùa theo Nasen.
"Thì sao nào?"
"Hư hư hư. Đơn giản thôi. Cứ thế này thì bọn mày chết hết là cái chắc.
Nhưng nếu chính tay mày giết người phụ nữ tóc đỏ kia... thì ít nhất tao sẽ tha cho người phụ nữ làm con tin này. Thế nào?"
Nói cái gì thế. Thằng điên. Tại sao tao phải làm thế vì một người phụ nữ không quen biết.
Có vẻ Nasen vì Lina mà hiểu lầm cả tính cách của bên này. Kerry không phải là kẻ ngốc.
"Đề nghị không tồi chứ? Mang lại ý nghĩa cho cái chết vô nghĩa của bọn mày.
Là thứ bọn đạo đức giả như chúng mày thích nhất mà. Sự hy sinh cao cả ấy. Phụt."
Kerry suýt thì thở dài.
Hơn nữa tên kia tuyệt đối không có ý định tha cho con tin. Và tôi cũng không có ý định hy sinh Natasha vì một người phụ nữ không quen biết.
Kerry chỉ cười.
Nasen cảm thấy chút bất an trong nụ cười đó.
"... Cái gì. Nụ cười đó là sao."
"Ai biết. Là gì nhỉ?"
'Hư trương thanh thế à. Phải. Chắc chắn là hư trương thanh thế. Tuyệt đối không có cách nào lật ngược tình thế hiện tại.'
Nhóm Lina ai nhìn cũng thấy đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Lina, Kerry, Victoria, Natasha và cả bà lão. Tất cả chỉ đang cố cầm cự trong màng chắn.
Khoảnh khắc màng chắn vỡ, Furuku và bầy quái thú sẽ lao vào.
Nhóm Lina với cơ thể không bình thường do lời nguyền của Nasen thì quá sức chịu đựng.
'Dù con ả tóc vàng kia có mạnh đến đâu... cũng không thể vừa bảo vệ đồng đội vừa chiến đấu trong tình huống này.'
Màng chắn vỡ thì tên đàn ông phiền phức kia sẽ chết đầu tiên. Nhưng tại sao hắn lại cười.
Lúc đó. Khi Nasen đang cảm thấy bất an không rõ nguyên nhân vì nụ cười của Kerry.
Đột nhiên phía dưới cánh tay trái thấy trống trải.
Đang giữ con tin mà tay bỗng nhẹ bẫng. Không, không phải nhẹ đi mà là mất hẳn cánh tay.
Máu phun ra xối xả từ cánh tay trái bị cắt cụt của Nasen.
"Kuaaaaaac! Tay... tay của ta!"
Natasha đã đánh lén từ phía sau Nasen.
"Con ả tóc đỏ kia làm sao mà ở phía sau? Hự ư ức!"
Nasen không thể tin nổi nhìn vào nhóm Lina trong màng chắn.
Trong đó rõ ràng có Natasha!
Nhưng bên ngoài màng chắn cũng có một Natasha đang ôm con tin bỏ chạy.
"Hai người giống nhau? Rốt cuộc... cái này là..."
Lúc đó Kerry nhếch mép trả lời.
"Có biết Illusion (Ảo ảnh) không? Ma pháp ảo ảnh trung cấp đấy."
Lúc đó hình dáng Natasha trong màng chắn mờ dần rồi biến mất.
Đây chính là ma pháp mà chỉ có con nhà giàu hoặc thiên tài mới học được đấy. Thằng chó ạ.
"Tên kia là pháp sư sao?"
Nasen chưa nghe thông tin Kerry là pháp sư. Nhưng Illusion là ma pháp trung cấp.
Nghĩ đến việc pháp sư là nhân lực cao cấp thì đây là năng lực khá hiếm.
'Nếu tên kia là pháp sư trung cấp thì tại sao bấy lâu nay lại giả vờ yếu đuối?'
Nasen càng nghĩ càng rối. Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ.
Lina trong màng chắn hét lên.
"Bắt đầu phản công! Khai chiến!"
Ngay khi Lina hét lên.
Màng chắn biến mất. Nhóm Lina lao ra quét sạch lũ quái thú.
Natasha đưa người phụ nữ làm con tin đến nơi an toàn rồi quay lại.
Tình thế đảo ngược trong nháy mắt.
Trong mắt Nasen, Furuku và lũ quái thú bị đánh tan tác trong chớp mắt.
Kiếm của Lina xé gió. Đồng thời trên cổ Furuku xuất hiện một đường chỉ đỏ.
Khi giọt máu rỉ ra từ đường chỉ, đầu Furuku lăn lông lốc xuống đất.
Lũ quái thú thấy cảnh đó rùng mình sợ hãi.
Rõ ràng áp đảo về số lượng nhưng lại cảm thấy áp lực từ Lina mà lùi lại.
Lúc đó cái đầu rơi dưới đất của Furuku hét lên.
"Buhiiiic! Đau quá! Cổ đau quá! Con ả tóc vàng! Con ả này dám cắt cổ tao! Buhiiiic!"
Kerry nhìn cảnh đó mà kinh hãi.
"Cổ đứt rồi mà vẫn nói được."
"Vâng. Phải thiêu rụi hoàn toàn thì bọn chúng mới chết."
"Bọn quái đản."
Bên này coi như xong. Còn lại là phía Natasha và Nasen.
Natasha đang điên cuồng dồn ép Nasen bằng thanh mã tấu.
"Hự ư ức! Con điên tóc đỏ này!"
"Chết đi! Chết điii! Kẻ thù của bộ tộc và cha mẹ! Chết điii!"
Thanh mã tấu của Natasha chém xuống dữ dội. Nasen chỉ còn một tay cố gắng đỡ đòn.
Vì Natasha mà lời nguyền cũng bị cắt đứt.
Những đốm đen biến mất, nhóm Lina dễ dàng chiến thắng.
"Giết cha mẹ và bộ tộc chưa đủ! Còn dám! Dám! Bảo tướng công giết ta! Chết điii!"
Keng keng keng, mã tấu và thương của Nasen va chạm. Nasen cắn chặt môi.
'Lần này cũng thua rồi... Tại tên đàn ông phiền phức kia!'
Nếu không có tên đàn ông phiền phức kia thì đã không bị dồn vào đường cùng một cách vô ích thế này.
Nhưng giờ đành chịu thôi.
Barikmeteo đã đe dọa nếu không đồng quy vu tận thì lần này chắc chắn sẽ ăn thịt hắn, nhưng không còn cách nào khác.
'Đồng quy vu tận cái nỗi gì, sắp chết nhục nhã đến nơi rồi.'
Đầu Furuku rơi xuống đất đã thấy rồi. Tuy là con lợn ngu ngốc nhưng cũng đã bên nhau lâu.
Nasen đá mạnh Natasha văng ra rồi huýt sáo.
Húuuuu-!
Đồng thời lũ quái thú gầm gừ, ánh mắt bắt đầu thay đổi.
Không phải ánh mắt sợ hãi trước khí thế của Lina nữa.
Nói hơi thô thiển thì ánh mắt lũ quái thú bắt đầu điên dại.
"Có gì đó lạ lắm. Mọi người cẩn thận!"
Lina cảnh báo cả nhóm.
Ngay lúc đó. Một con sói quái thú ngoạm lấy đầu Furuku rồi bỏ chạy.
"Tên kia đứng lại!"
Lina định ngăn lại nhưng bị lũ quái thú lao vào như muốn chết thay cản đường.
Con sói quái thú ngoạm đầu Furuku chạy về phía Nasen.
Nasen lập tức nhảy lên lưng con sói đang chạy tới.
Thấy cảnh đó Natasha hét lên.
"Đứng lại! Đừng có hèn nhát bỏ chạy!"
"Hừ. Lo mà bảo vệ người tình phía sau đi."
Nghe câu đó Natasha quay lại.
Bầy quái thú bao vây cả nhóm và lao vào liều chết. Bị chém, bị chặt đầu vẫn không dừng lại.
Tuy Victoria đang bảo vệ Kerry, nhưng khí thế của bọn chúng không vừa.
Két.
Báo thù cho bộ tộc hay an toàn của Kerry.
Natasha nghiến răng. Nhưng lựa chọn của Natasha đã được định sẵn.
"Tướng công. Em sẽ bảo vệ anh!"
Đó là lựa chọn không thể tưởng tượng nổi ở kiếp trước, khi Natasha được gọi là Ả điên tóc đỏ.
Nhóm Lina đã giết sạch lũ quái thú lao tới.
Bọn chúng hoàn toàn mất lý trí, thậm chí còn tấn công lẫn nhau.
Xác quái thú chất đống xung quanh nhóm Lina.
"Mọi người vẫn ổn chứ?"
Nghe Lina hỏi, mọi người đều trả lời không sao. Lina mới an tâm gật đầu.
"May mà không ai bị thương."
Nhóm Lina đã trải qua trận chiến khốc liệt đến mức toàn thân đẫm máu quái thú, nhưng may mắn không ai bị thương.
Lũ quái thú mất lý trí lao vào cũng khá nguy hiểm.
Đặc biệt là phải vừa chiến đấu vừa bảo vệ phía sau. Bọn chúng không màng trước sau định tấn công Kerry và bà lão.
"Natasha. Cảm ơn đã bảo vệ anh."
"Đương nhiên rồi. Là tướng công của em mà. Hê hê."
"Chậc. Bà già này thì không thấy đâu à?"
"A a... Xin lỗi bà. Bà cũng bình an là tốt rồi."
"Cháu gái... nuôi tốn cơm tốn gạo... Chậc chậc."
Khi cả nhóm đang ngồi nghỉ trên tảng đá. Một người phụ nữ đi tới.
Là người phụ nữ bị Nasen bắt làm con tin.
"Cảm ơn đã cứu mạng. Thật sự... các vị thật tuyệt vời. Nhiều quái thú thế này mà trong nháy mắt..."
Người phụ nữ có vẻ hơi sợ hãi, nhưng vẫn cung kính cảm ơn.
Lina xua tay bảo không có gì, chỉ làm việc nên làm thôi.
Trong lúc nói chuyện này nọ. Người phụ nữ như chợt nhớ ra điều gì đó nói.
"Thực ra... ngoài tôi ra còn rất nhiều người bị bắt giữ. Đều là người cùng làng cả..."
"Cô có nhớ chỗ đó ở đâu không?"
Người phụ nữ gật đầu.
Lina đứng dậy đầy nhiệt huyết. Không biết mệt à.
"May quá, nơi những người mất tích bị giam giữ không xa đây lắm. Tôi sẽ đi đón họ về. Mọi người cứ nghỉ ngơi ở đây."
Mọi người cũng khá mệt nên gật đầu.
Lina cùng người phụ nữ đi xa dần.
Lần này Victoria thực sự vất vả nhiều.
Từ đầu đã phải giăng màng chắn chặn đợt tấn công của lũ quái thú.
Quả nhiên Victoria lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Mắt Kerry và Victoria chạm nhau.
‘Lần này Victoria vất vả nhiều rồi. Khen ngợi chút nhỉ.’
Khi Kerry định mở lời. Victoria bắt gặp ánh mắt liền giơ tay lên.
Rồi với vẻ mặt mệt mỏi, làm ám hiệu chọc ngón tay vào lỗ tròn.
Cái cô dâm đãng này! Mệt thế rồi mà thời gian hồi chiêu nhu cầu vẫn tiếp tục chạy à!
Không lâu sau Lina dẫn các con tin về. Nhóm Lina đưa con tin trở về làng.
Dân làng thấy cảnh đó reo hò cảm động.
Nasen đang cưỡi sói quái thú bỏ chạy.
“Chạy đi. Chạy nhanh hết sức! Chạy như điên đi con sói chết tiệt!”
Nasen liên tục thúc giục con sói đang thở hồng hộc. Dù không có ai đuổi theo.
Cái đầu Furuku trơ trọi trên tay Nasen vừa khóc ròng ròng vừa nói.
“Buhiiiic... Hỏng hết rồi... Kế hoạch thất bại rồi... Chết chắc... Sẽ bị Barikmeteo ăn thịt mất! Buhiiiic!”
“Đừng có khóc lóc nữa. Con lợn chết tiệt!”
“Buhiic... Chúng ta không chạy thoát được đâu. Nasen. Buhiic. Có ma pháp truy vết không thể giải trừ ếm lên tim chúng ta rồi.”
“Thế định cứ thế ngồi chờ bị ăn thịt à? Mày bảo bị ăn thịt còn đáng sợ hơn chết mà!”
“Đ... Đúng vậy! Bị Barikmeteo ăn thịt còn kinh khủng hơn chết. Buhiic! Thà giết tao ngay bây giờ đi! Giết tao ngay đi! Buhiiiic!”
“Câm mồm đi. Chết chóc cái gì. Phải sống mà chạy trốn chứ. Dù là cả đời.”
“Nasen... Buhiic... Hức... Hức hức...”
Lúc đó. Một cái bóng khổng lồ phủ xuống từ trên không. Nasen linh cảm. Cái gì đến cũng phải đến.
Khi Nasen định quay lại nhìn.
Một thứ gì đó xé gió lướt qua cực nhanh.
Nasen muộn màng nhận ra cánh tay phải còn lại của mình đã biến mất.
“Hự ư ức, chết tiệt! Lại tay của ta!”
Một quái nhân khổng lồ chặn trước mặt con sói quái thú. Quái nhân đầu sư tử Barikmeteo.
“Chậc. Lũ ngu ngốc. Lại thất bại.”
“Buhiiiic! Tha mạng! Tha mạng cho tôi! Nasen! Tôi không muốn bị ăn thịt!”
“Vẫn ồn ào như mọi khi nhỉ con lợn.”
“Kh... Khônggg! Buhiiiiiic!”
Barikmeteo tóm lấy đầu Furuku trên tay Nasen bỏ tọt vào miệng.
Và nhai rau ráu như nhai kẹo bằng răng hàm.
Rộp rộp- Rộp rộp-
Ngay khi Barikmeteo ăn Furuku.
Gân guốc nổi lên đỏ rực khắp người Barikmeteo, cơ bắp phình to.
“Ưm. Dinh dưỡng cũng khá đấy. Có vẻ thời gian qua ăn cũng nhiều.”
“...”
Nasen ngẩn người nhìn cảnh đó. Không thể chạy thoát.
Cơ thể cứng đờ vì sợ hãi không thể cử động. Con sói quái thú Nasen đang cưỡi cũng vậy.
“Nasen. Trước khi ăn thịt ngươi có nên cho chào hỏi bạn bè chút không nhỉ?”
Bụng Barikmeteo ngọ nguậy biến đổi hình dạng. Và tạo ra một khuôn mặt quen thuộc.
Là mặt của Furuku.
“Buhiiiic! Nasen! Làm ơn giết tao đi! Buhiiiic!”
Khuôn mặt Furuku đang khóc lóc hét lên từ bụng Barikmeteo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
