Chương 64: Dục Vọng (1)
"Nasen! Làm ơn giết tao đi! Buhiiiic!"
Cảnh tượng thật kinh hoàng. Khuôn mặt Furuku bị ăn thịt hiện lên trên bụng Barikmeteo đang gào thét tuyệt vọng.
"... Furuku!"
Bịch một tiếng, Nasen ngã xuống tại chỗ.
Con sói quái thú Nasen đang cưỡi run lẩy bẩy rồi bỏ chạy thục mạng.
"Tha... Tha mạng! Tôi... Tôi thực sự đã cố gắng hết sức. Thật đấy ạ!"
Nasen run rẩy hét lên, nhưng vẻ mặt Barikmeteo vẫn lạnh tanh.
"Cố gắng hết sức hay làm cái trò gì thì kết cục là chúng mày đã thất bại nhiệm vụ cuối cùng tao giao. Nhìn cái bộ dạng bỏ chạy là biết."
"Tất, Tất cả! Là tại tên đàn ông phiền phức đó! Tên đó lần này lại phá hỏng việc.
Nếu không có tên đó thì ít nhất cũng gây thiệt hại nặng nề cho nhóm Dũng sĩ rồi. Chắc chắn đấy ạ!"
"Đó mà cũng gọi là biện minh à?"
Barikmeteo sải bước tiến lại gần.
Biết là có sự cản trở của tên đàn ông phiền phức. Nhưng nhiệm vụ là phải vượt qua sự cản trở đó cơ mà.
Barikmeteo liếm mép tiến lại. Nasen lùi lại hét lên lần nữa.
"Tên đó là pháp sư trung cấp! Hắn đã giấu thực lực đến tận bây giờ. Nếu biết điều đó thì tuyệt đối sẽ không thất bại đâu!"
"Pháp sư trung cấp á? Cái tên yếu nhớt đó?"
Barikmeteo cũng từng gặp Kerry một thoáng. Lúc Victoria và Kerry bị lạc.
Tên đàn ông hắn thấy lúc đó trông yếu nhớt vô cùng. Chỉ cần búng tay là gãy cổ.
Tên đó mà là pháp sư trung cấp?
Bản thân nhân lực pháp sư đã hiếm. Lại còn là nhân tài trung cấp thì càng khó tìm.
"Nói nhảm."
"Không phải! Không... Không phải đâu ạ! Thật sự tên đó là pháp sư trung cấp! Hắn dùng ma pháp ảo ảnh lừa tôi.
Ma pháp ảo ảnh tinh vi đến mức đó tôi cũng lần đầu tiên thấy. Hãy tin tôi!"
"..."
Lời nói của Nasen có sức thuyết phục.
Không có cảm giác nói dối. Biết đâu tên đó là pháp sư trung cấp thật. Khó tin nhưng mà.
"Chuyện nhỏ nhặt đó bỏ qua đi. Giờ thì mày cũng thành thức ăn cho tao. Giống như chúng mày đã ăn thịt những con người khác."
"Híic! Làm ơn! Làm ơn! Chỉ điều đó thôi!"
"Cầu xin mạng sống hèn hạ thật. Có lý do nào để tao phải tha cho mày không?"
Câu nói đó khiến Nasen không thể mở miệng dễ dàng. Chỉ có tiếng hét thảm thiết của Furuku vang vọng xung quanh.
Khuôn mặt Furuku trên bụng Barikmeteo đau đớn hét lên không ngừng.
Lúc đó trong đầu Nasen lóe lên một ý nghĩ.
"Có... Có một lý do ngài phải tha cho tôi!
"Gì cơ? Cầu xin mạng sống nên định nói nhảm à?"
"Tuyệt đối không phải thế ạ. Tôi biết một item (vật phẩm) có thể giúp ngài Barikmeteo lên địa vị cao hơn hiện tại... Tức là lên được cả cán bộ cấp cao nhất!"
"..."
"Thật đấy ạ! Hãy tin tôi!"
Nasen là kẻ đã tìm thấy Phong Ấn Cầu của Bạch Ma Nữ mà tổ chức đang tìm kiếm và dâng lên trước. Đủ độ tin cậy.
"... Nói chi tiết xem nào."
Nasen bắt đầu nói về item mình biết.
Biết đâu phải dâng hiến mạng sống của chính Nasen để có được nó, nhưng còn hơn là bị Barikmeteo ăn thịt lúc này.
"Thú vị đấy. Được rồi. Tạm thời tha cho mày. Đằng nào mày cũng không chạy thoát khỏi tao được."
"Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài đã ban ơn!"
Furuku khóc lóc thảm thiết nhưng Nasen không thèm đoái hoài.
Barikmeteo vuốt ve bờm của mình.
Chuyện của Nasen coi như bỏ qua, nhưng hành động lần này của Dũng sĩ thì không thể bỏ qua được.
"Con tin ở căn cứ đều chạy thoát hết rồi."
"C... Cái lũ Dũng sĩ đó đã đến căn cứ rồi..."
"Cái này không thể bỏ qua được. Đã cảnh cáo muốn sống thì đừng xen vào việc của bọn tao rồi mà."
"Đ, Đúng vậy ạ! Việc lần này tuyệt đối không thể bỏ qua. Đặc biệt là tên đàn ông phiền phức đó tuyệt đối không được tha."
Câu nói đó Barikmeteo cũng đồng ý.
"Giết tên đàn ông phiền phức đó ngay bây giờ đi. Không ngờ lại là pháp sư trung cấp..."
Nếu tên đàn ông phiền phức đó sau này gặp cơ duyên mà mạnh lên thì phiền lắm.
Hơn nữa căn cứ bị phá tan hoang nên điên tiết. Phải trả đũa cái gì đó chứ.
Nhóm Dũng sĩ mạnh thật, nhưng Barikmeteo ăn Furuku xong cũng mạnh lên nhiều.
"Thằng lợn Furuku dinh dưỡng cũng khá đấy. Sức mạnh tăng lên đáng kể. Nasen. Ăn mày nữa chắc cũng được kha khá sức mạnh đấy? Mày nghĩ sao?"
"Làm ơn... Tôi sẽ dâng item tốt hơn tôi cho ngài Barikmeteo."
"Hư hư. Sợ gì chứ."
Barikmeteo cần thời gian để hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của Furuku.
“Hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của thằng lợn xong... tao sẽ đi giết tên đó.
Mày lo liệu thân thể rồi nhanh chóng dâng item đó cho tao.”
“Vâng! T, Tôi sẽ chuẩn bị nhanh nhất có thể.”
Tóm gọn nhóm Dũng sĩ thì khó.
Nhưng giết một mình tên đàn ông phiền phức đó thì có vẻ dễ.
“Trước khi mặt trời mọc sáng nay tên đó sẽ chết. Tên đó chết rồi thì bọn chúng cũng sẽ cảm nhận được điều gì đó.”
Barikmeteo cười dữ tợn.
Sau khi nhóm Lina trở về làng.
Hầu hết những người mất tích thời gian qua đều trở về, dân làng vui mừng khôn xiết.
"Mình ơi! Còn sống à! Thật sự còn sống à!"
"Cảm ơn! Dũng sĩ! Thật sự cảm ơn!"
"Hu oa oa oa... Cứ tưởng thế là hết rồi chứ."
Ở cổng làng diễn ra cuộc đoàn tụ đầy cảm động.
Tất nhiên cũng có những người mất tích đã bị bọn chúng giết hại, nhưng số người sống sót trở về nhiều hơn nên trong làng mở tiệc ăn mừng.
Ở hội quán làng, đồ ăn được bày ra ê hề. Ở giữa đương nhiên là nhóm Dũng sĩ.
Vừa mệt vừa đói.
Nhìn những món ăn dân làng tận tâm làm mang đến mà ứa nước miếng.
Cụng ly khắp nơi.
"Vì các vị Dũng sĩ!"
"Các cậu! Có biết các vị Dũng sĩ ở nhà trọ nào không? Là nhà trọ của chúng tôi đấy! Hư ha ha!"
"Mà con gái ông, Alice nhìn ngài Kerry với ánh mắt khả nghi lắm đấy... Có biết không?"
"Gì cơ? À... Ta chưa có ý định gả con gái đâu... Ngài Kerry! Con gái tôi xin ngài tha cho một lần!"
Xung quanh Kerry có rất nhiều thiếu nữ trong làng vây quanh.
Kerry là điểm xanh duy nhất trong tổ đội Dũng sĩ nên các thiếu nữ trong làng quan tâm đặc biệt.
"Ngài Kerry. Có bạn gái chưa ạ?"
"Ngốc ạ. Đương nhiên là đồng đội của Dũng sĩ lại đẹp trai thế này. Đương nhiên là có rồi."
"Quả nhiên bạn gái là... trong nhóm? Biết đâu với Dũng sĩ... Á! Lãng mạn quá."
Lina đỏ mặt giả vờ không nghe thấy lời các thiếu nữ.
Natasha nghe thấy bên cạnh nhăn mặt.
"Tướng công là của tôi!"
"A ha ha! Đằng nào cũng đâu phải kết hôn thật đâu."
"Gì cơ!"
Các thiếu nữ trong làng nhìn Kerry với ánh mắt ngưỡng mộ.
Dáng vẻ đó dễ thương quá, chỉ tình huống này thôi cũng thấy hạnh phúc rồi.
Dị giới là nơi đáng sống. Ừm. Đúng thế.
Natasha bên cạnh tức điên lên cảnh giác với các thiếu nữ. Tất nhiên chẳng ăn thua gì.
Lina trong bữa tiệc ồn ào cũng chỉ lặng lẽ nhấm nháp rượu.
Thỉnh thoảng các thiếu nữ cũng quan tâm đến Lina, nhưng vì khí chất cao ngạo nên không dám lại gần.
Victoria nhìn Kerry với ánh mắt đầy dâm dục. Như con thú săn mồi rình rập con mồi vậy.
Nguy rồi. Thời gian hồi chiêu nhu cầu của Victoria đang quay.
Dân làng liên tục nâng ly chúc mừng.
"Vừa nãy vì Dũng sĩ rồi... Lần này vì ngài Kerry đẹp trai!
Nếu ưng ý thì mang Alice đi cũng được ạ! A ha ha!"
“Đã bảo con gái tôi không được mà! Ngài Kerry. Xin lỗi nhưng xin hãy tha cho một lần.”
Các thiếu nữ bên cạnh Kerry nhìn Alice đầy ghen tị. Nhưng tôi không mang Alice đi đâu. À không, không mang đi được.
Đến rạng sáng bữa tiệc ồn ào mới kết thúc.
Dân làng say rượu nằm la liệt khắp nơi.
Lina cũng hiếm khi dựa vào ghế ngủ thiếp đi. Cũng phải, trải qua trận chiến cỡ đó lại còn uống rượu say nữa.
Natasha cũng vậy.
Natasha uống khá nhiều, gục xuống bàn ngủ mà miệng vẫn lảm nhảm 'Tướng công... chỗ đó không được đâu.'
Kerry cũng say rượu nằm vật ra.
Bên cạnh Kerry các thiếu nữ trong làng cũng say nằm la liệt.
Dù Natasha có đe dọa thế nào thì các thiếu nữ cũng không chịu rời xa Kerry.
Ở đây có một người duy nhất còn tỉnh táo.
Chính là Victoria.
Victoria đã chờ đợi khoảnh khắc này. Gần đây Victoria bắt đầu khởi động lại nhu cầu bị dồn nén.
Victoria tiến lại gần Kerry. Rồi lay Kerry thì thầm vào tai.
"Dậy đi. Kerry. Dậy đi mà."
"Khò... Khò..."
"Bảo dậy đi mà. Thế này không được rồi."
Victoria dựng Kerry đang nằm sấp dậy rồi cõng lên.
Bắt cóc Kerry như bắt lợn con vậy.
Và đi ra hành lang hội quán làng.
"Kerry. Dậy đi. Say quá rồi. Hư hư. Say nhìn cũng dễ thương cơ. Xem ngươi thế này có dậy không nào."
Victoria kéo quần Kerry đang say xuống.
Bên dưới là cự vật mà Victoria thích nhất trên đời.
Victoria bắt đầu mút cự vật của Kerry. Cảm giác quen thuộc của cự vật lấp đầy trong miệng.
Chụt chụt- Chùn chụt-
"Hư ư ư ưm..."
Kerry vẫn chưa tỉnh rượu hẳn, quờ quạng nắm lấy tóc Victoria.
Victoria mặc kệ cứ thế mút tiếp.
"Chụt chụt... Hư ư ưt... Quả nhiên cự vật của ngươi lúc nào ăn cũng ngon. Cái này đúng là không cai được."
Bên kia bức tường dân làng và nhóm Lina đang ngủ, nhưng Victoria lại càng thích thú với cảm giác mạo hiểm đó.
Chụt chụt- Chùn chụt-
Mút được bao lâu nhỉ. Cự vật của Kerry bắt đầu từ từ lớn lên.
Mắt Kerry cũng hé mở. Kerry bắt đầu tỉnh táo lại nhờ cảm giác mềm mại bên dưới.
"Vic... Victoria? Rốt cuộc đang làm cái..."
Victoria cảm nhận cự vật đang lớn dần trong miệng, vui sướng.
"Cuối cùng cũng dậy rồi. Vậy giờ cùng vui vẻ nào."
Gì thế này. Mình vừa bị cưỡng hiếp lúc ngủ à. Cái cô quý tộc dâm đãng này rốt cuộc cũng gây chuyện rồi.
“Victoria. Không phải dâm quá rồi sao?”
“Hư hư. Cự vật của ngươi làm ta ra nông nỗi này đấy? Quên rồi sao.”
Cái đó là sự thật nhưng mà.
Trong lúc nói chuyện. Victoria cảm thấy có gì đó lạ.
Bấy lâu nay ăn cự vật của Kerry không biết bao nhiêu lần nên cảm nhận rõ sự khác biệt.
“Kerry. Cự vật của ngươi... sao lại cứng thế này? Sao có thể cứng đến mức này...”
“Uống linh dược xong có tác dụng phụ nên thành ra thế này đấy.”
“Đó đúng là tác dụng phụ tuyệt vời.”
Victoria hôn nhẹ lên cự vật vẻ mong chờ. Cảm giác mềm mại của đôi môi làm cơn buồn ngủ bay biến.
“Cảm giác sờ bằng tay như cầm gậy ấy. Cứng thật.”
“Không chỉ cứng thôi đâu. Giờ dù là Victoria cũng đừng hòng thắng tôi về độ dâm dục. Tôi đã tái sinh rồi.”
“Ồ. Tự tin gớm nhỉ. Nhưng ngươi cũng biết đấy, ta cũng không vừa đâu.”
Victoria cười tươi rồi hôn tới tấp.
Nụ hôn của Victoria khi không nứng thì ngọt ngào và mềm mại như latte.
Khi nứng lên thì dính dấp lắm.
“... Victoria. Nhưng đây là đâu?”
“Đây? Hành lang hội quán.”
“Hành lang?”
Kerry tiến lại gần cánh cửa đang mở.
Nhìn vào trong thấy dân làng nằm la liệt khắp nơi. Nhóm Lina cũng nằm vật ra đó.
Lina đang ngủ cách một bức tường. Cái này hơi nguy hiểm không?
“Cái này... là sao. Bị phát hiện thì tính thế nào?”
“Thế nên mới vui chứ. Mau cởi nốt quần ra đi. Ta muốn nếm thử cự vật cứng ngắc của ngươi ngay.”
Vẻ mặt dâm đãng của Victoria đang khao khát cự vật.
Lina đang ngủ cách một bức tường. Thật sự ổn không? Có bị phát hiện không.
Nhưng trái với lo lắng, cự vật của Kerry đã ngóc đầu lên cứng ngắc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
