Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25814

Web Novel - Chương 68: Dungeon (1)

Chương 68: Dungeon (1)

Lina đang cưỡi ngựa.

Lâu lắm rồi mới đi một mình. Cảm giác hơi cô đơn, có vẻ như cô đã gắn bó với nhóm khá nhiều.

Nhưng không cần thiết phải kéo cả nhóm theo làm gì.

Cũng chẳng phải nơi hay ho gì để ghé qua.

Nơi Lina tìm đến là chợ đen của Đế quốc.

Nơi bán nô lệ con người, nô lệ dị tộc bị cấm và đủ loại hàng cấm khác.

Đặc biệt, nô lệ Elf ở đó bị bóc lột tình dục như một sản phẩm du lịch, nếu Kerry nhìn thấy cảnh đó chắc chắn sẽ ghê tởm.

‘Kerry ân cần và sâu sắc sẽ thấy những thứ đó quá bẩn thỉu.’

Nhưng chợ đen không nhất thiết chỉ bán toàn thứ bẩn thỉu. Họ cũng bán các loại item, có những item bị bán rẻ bèo vì không ai biết công dụng.

Trong số đó, vào thời điểm này ở chợ đen có một item mà Lina đang tìm kiếm.

Chính xác là item cần thiết cho Kerry.

‘Chỉ cần có cái đó, Kerry sẽ an toàn hơn nhiều trong chiến đấu.’

Đối với Lina, Kerry giờ là sự tồn tại không thể thiếu. Lina dựa dẫm vào Kerry rất nhiều.

Nếu Kerry tự thấy mình là gánh nặng cho tổ đội mà bỏ đi thì...

Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng.

‘Tại tên Barikmeteo nói nhảm làm Kerry có vẻ tổn thương.’

Barikmeteo đã nói Kerry là gánh nặng của tổ đội các kiểu.

[Khà khà! Các ngươi có thể bao bọc hắn đến bao giờ? Sao không vứt quách cái gánh nặng phiền phức đó đi cho rồi?]

Nếu Barikmeteo thực sự nghĩ vậy thì hắn đã chẳng cố sống cố chết đòi giết Kerry như thế.

Dù sao thì, chuyện tính mạng Kerry bị đe dọa tuyệt đối không được xảy ra nữa.

Vì thế cần có ‘chiếc vòng tay’ đó.

Chiếc vòng tay cũ kỹ bị coi như đồ trộm mộ ở chợ đen đó, sẽ trở thành tấm khiên tốt nhất cho Kerry.

Kerry đang khoanh tay. Anh không ưa người phụ nữ cứ liên tục bắt chuyện với vẻ mặt dịu dàng kia.

‘Mẹ kiếp. Giờ bảo dừng xe cũng không được.’

Lỡ làm căng quá con quái thú giả danh người này lại lên cơn thì khổ.

“Nhưng mà... Anh đẹp trai thật đấy. Thời buổi này hiếm có người đàn ông nào khôi ngô tuấn tú thế này lắm. Không phải là con nhà quý tộc sa cơ lỡ vận đấy chứ? Hô hô hô.”

“Con rể ta đẹp trai thật mà.”

Đừng có hùa theo. Bà già.

“Nhan sắc của Kerry còn hơn khối công tử quý tộc. Ta nhìn là biết.”

Victoria cũng hoàn toàn không nhận ra.

Người phụ nữ trước mắt không phải con người.

Là quái vật nhện giả dạng người. Tại sao quái vật lại đi xe ngựa chứ.

Hừm, bề ngoài thì là một phụ nữ xinh đẹp. Phụ nữ thế này mà đi một mình ở dị giới thì kiểu gì cũng bị mấy gã đàn ông xấu xa bám theo.

Định ăn thịt mấy gã đó sao.

“Cơ thể cũng săn chắc lắm... Bạn gái anh thật đáng ghen tị.”

Nhìn cái kiểu quyến rũ ngầm kia, chắc chắn là con quái vật chuyên dụ dỗ đàn ông hám sắc rồi.

Nhưng nhắm vào tôi là sai lầm lớn rồi đấy.

“Mà mọi người có nghe chuyện đó chưa?”

“Chuyện gì cơ?”

“Chuyện về quái vật nhện ấy. Nghe nói gần đây số lượng tăng đột biến ở vùng này.”

Chuyện của cô chứ ai.

“Cẩn thận nhé. Nghe nói những người bị quái vật nhện bắt không chết ngay đâu, mà bị lưu trữ làm thức ăn cho chúng đấy.”

Kerry nhìn người phụ nữ trước mặt. Con ả này mặt dày thật. Dám kể chuyện của mình trơ trẽn thế này.

Thấy Kerry nhìn chằm chằm, người phụ nữ nở nụ cười lẳng lơ như muốn quyến rũ.

Nếu không gây sự thì tôi cũng định lờ đi mà sống.

Đâu thể thấy quái vật nào cũng lao vào giết được.

Nhưng con ả này càng lúc càng làm Kerry ngứa mắt.

‘Khoan đã... Gần đây quái vật nhện tăng lên... Đây chẳng phải là thông tin khá quan trọng sao.’

Quái vật nhện tăng lên nghĩa là khả năng cao có một Dungeon nơi chúng sinh sống vừa xuất hiện gần đây.

‘Không lẽ là cái Dungeon bí mật mà Lina nói?’

Cảm giác đúng là thế thật.

Lúc đó ả người nhện đáng ghét hét lên.

“Á á á á!”

“Có chuyện gì vậy?”

“Sao thế? Cô nương.”

Victoria và bà già không biết gì nên lo lắng cho ả.

Natasha đang dựa vào bên cạnh ngủ cũng dụi mắt tỉnh dậy. Sao lại hét lên làm em ấy thức giấc chứ.

Người phụ nữ chỉ tay vào góc xe ngựa.

“Nhện... Nhện kìa... Sợ quá! Mạo hiểm giả ơi.”

Diễn sâu gớm.

‘Nhện là họ hàng nhà cô mà sợ cái gì.’

Người phụ nữ giả vờ sợ hãi định sán lại gần Kerry.

“Grừ—”

Natasha nhe nanh. Nhưng người phụ nữ lấy cớ sợ hãi vẫn tiến tới.

Có vẻ ả đang diễn vai người bị mất gia đình vì quái vật nhện nên bị ám ảnh.

Nhưng cái đó không có tác dụng với tôi đâu.

“Grừ—”

Khi Natasha gầm gừ nhìn người phụ nữ đang tiến lại gần Kerry.

Kerry bật dậy. Rồi tiến về phía người phụ nữ.

Mọi người trong xe ngựa đều trợn tròn mắt.

Cũng phải thôi.

Vì Kerry đã đâm dao găm vào người phụ nữ.

“Kerry...?”

“Con rể... làm cái gì vậy...”

“?”

Ngay cả Natasha đang gầm gừ cũng hiện dấu chấm hỏi đầy hoang mang.

Nhưng Kerry không dừng lại ở đó, anh đá văng người phụ nữ đang bị cắm dao.

“Mọi người cẩn thận. Cô ta không phải con người.”

Người phụ nữ bị đâm dao dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn.

“Nói vậy là sao. Kerry. Không phải con người là thế nào?”

“Nhìn máu cô ta chảy ra đi. Không phải màu đỏ.”

Đúng thật. Máu chảy ra từ bụng người phụ nữ bị cắm dao không phải màu đỏ mà là màu xanh lục.

“Cái... Cái gì thế này!”

Chỉ có cách này mới vạch trần được thân phận ả.

Không. Còn nhiều cách phiền phức khác, nhưng đối phó với con tép riu chỉ số thấp thế này thì tôi không muốn làm chuyện phiền phức.

Victoria nắm bắt tình hình liền chắn trước mặt Kerry.

Natasha cũng gầm gừ như muốn lao vào ngay lập tức.

“Kerry. Lần sau nhớ báo trước cho ta một tiếng.”

“Grừ rừ!”

“Bà cũng lại đây đi. Chỗ đó nguy hiểm lắm.”

“Biết rồi. Con rể!”

Người phụ nữ bị dao cắm vào bụng đang co ro ở góc xe ngựa. Bị dao đâm mà ả không hề hét lên tiếng nào.

Chỉ trừng mắt nhìn Kerry đầy vẻ khó hiểu. Người phụ nữ đó mở miệng.

“Làm sao... ngươi biết ta không phải con người?”

“Tại sao tao phải nói cho mày biết?”

“Kikik... Ý là không cần nói chuyện với quái vật sao?

Dù sao thì, bọn con người các ngươi thật ngạo mạn. Cứ tưởng mình là đấng tối cao chắc. Lũ yếu nhớt và ăn cũng chẳng ngon lành gì.”

Dần lộ nguyên hình rồi đấy, con quái vật nhện.

“Thôi đi. Tao cũng ghét mấy con mồi phiền phức như bọn mày lắm. Tao thích mấy đứa dễ ăn hơn.”

Khoảnh khắc đó.

Quái vật nhện xé toạc bộ quần áo đang mặc làm đôi. Trong nháy mắt, thân thể trần trụi của người phụ nữ lộ ra.

Phần chân người tách ra, biến đổi thành chân nhện.

Nửa thân trên vẫn là hình dáng phụ nữ xinh đẹp, còn nửa thân dưới là quái vật.

“... Ngực cũng ra gì đấy.”

“Kerry! Lúc này mà ngươi còn để ý đến ngực sao!”

Không. Cái đó đập vào mắt thì sao mà không thấy được.

Quái vật nhện nghe Kerry nói thì cười khanh khách, rung lắc bộ ngực lên xuống. Là đàn ông thì không thể không nhìn.

“Kerry! Đừng có nhìn chằm chằm như thế!”

“Hí í í!”

Victoria và Natasha không hài lòng khi Kerry dán mắt vào ngực người phụ nữ khác.

Lúc đó. Quái vật nhện lao mình về phía trước.

“Sơ hở rồi! Lũ con người!”

Quái vật nhện cuộn mình lại rồi nhảy ra khỏi xe ngựa.

Victoria cũng nhảy theo con quái vật.

“Con ả quái vật kia! Đứng lại đó!”

“Victoria. Không cần đuổi theo đâu!”

“Không chịu! Con ả quái vật đó dám lắc bộ ngực lẳng lơ trước mặt người đàn ông của ai hả!”

“Grừ!”

Natasha cũng nhảy xuống xe ngựa. Có vẻ Natasha cũng điên tiết rồi.

Không. Ý là. Chỉ vì lắc ngực một cái mà đuổi theo giết người ta sao.

Kerry thở dài vì chuyện trở nên phiền phức. Đã thế này thì đành chịu. Phải đuổi theo thôi.

“Vất vả rồi. Con rể. Hư hư hư.”

“Bà ở lại đây nhé. Bọn con bắt con quái vật đó rồi về ngay.”

“Ừ. Bác đánh xe! Dừng xe lại chút.”

Kerry gọi Natasha đang chạy lại. Rồi leo lên lưng Natasha đuổi theo Victoria.

Trong lúc đó Victoria đã chạy được một đoạn xa. Chà, nhanh thật đấy.

“Đứng lại! Con ả quái vật kia! Ta sẽ xẻ đôi bộ ngực lẳng lơ đó ra.”

Thế thì hơi phí. Tuy là quái vật nhưng ngực đẹp thật mà.

“Victoria! Tôi không có gu Monmusu đâu. Bình tĩnh lại đi!”

“Monmusu là cái quái gì!”

“... Tóm lại là tôi không có hứng thú với quái vật.”

“Kerry. Vấn đề không phải là gu của ngươi. Người duy nhất có thể chia sẻ ngươi với ta chỉ có Natasha đáng yêu thôi.

Nhưng con ả quái vật kia dám lắc bộ ngực lẳng lơ đó mà không xin phép. Ta không thể tha thứ!”

Chết tiệt. Nói không thông. Cứ lờ đi mà đi tiếp thì có phải khỏe không.

Đã thế này thì thà giết quách con quái vật kia cho nhanh.

Nhưng quái vật nhện cứ phun tơ như Spider-Man rồi đu cây mà đi.

“Chậm chạp thế thì làm sao bắt được ta? Lũ con người! Hư hư hư.”

Quái vật nhện thong dong tự đắc. Nhưng Victoria là Tanker. Nhanh nhẹn không cao lắm.

“Victoria. Cõng tôi đi. Để Natasha bắt quái vật sẽ nhanh hơn.”

“Được thôi.”

Kerry chuyển sang lưng Victoria.

“Natasha! Chạy lên giết con quái vật đó đi!”

Cảm giác như Pokemon Battle vậy. Lần sau có nên đặt tên chiêu thức kiểu ‘Pikachu! Tấn công nhanh!’ không nhỉ.

Nếu đặt tên chiêu thức nghiêm túc thì có khi hiệu quả tốt hơn cũng nên?

“Grừ—”

Natasha dậm chân.

Natasha đạp vào thân cây bay vút lên. Trong nháy mắt thu hẹp khoảng cách với quái vật nhện.

“Cái... Con ả quái vật gì thế này!”

Mày mới là quái vật. Bảo ai là quái vật hả.

“Hí í í! Tha cho ta. Sắp... đến nơi rồi...”

Natasha xé xác con quái vật nhện trong nháy mắt. Đặc biệt là phần ngực bị xé nát đến mức không nhận ra hình thù.

Cái giá của việc lắc ngực sai chỗ quá đắt. Nếu không xé áo mà bỏ chạy thì đã sống rồi. Tội nghiệp ghê.

“Hừ. Cuối cùng cũng chết. Con ả quái vật này. Natasha. Làm tốt lắm. Em cũng thấy hả dạ đúng không?”

“Hi hi!”

Natasha lướt qua Victoria tiến về phía Kerry. Nghe lời rồi nên muốn được khen đây mà.

“Làm tốt lắm. Natasha.”

“Hi hi!”

Đã đi khá xa khỏi đường xe ngựa chạy. Có vẻ đã vào khá sâu trong rừng.

Nhưng không sao. Giờ chỉ việc quay lại thôi.

Lúc đó.

Cảm giác rợn người bắt đầu ập đến. Đã trải qua chiến đấu nhiều nên anh biết rõ cảm giác này là gì.

“Kerry.”

“Vâng. Tôi cũng nhận ra rồi. Cảm giác này.”

“Đừng rời khỏi bên cạnh ta.”

“Grừ rừ!”

Kerry sử dụng Mắt Nữ Thần.

Thông tin về những con quái vật ẩn nấp xung quanh hiện lên trong mắt Kerry.

Những con quái vật nhện cùng loại với con vừa bị giết đang kéo đến.

Đông vãi. Thảo nào trước khi chết con ả kia lảm nhảm cái gì mà sắp đến nơi rồi.

Không lẽ tổ của chúng ở gần đây. Hay là... Dungeon?

Kerry quan sát kỹ xung quanh.

Lúc đó. Một thông tin mới hiện lên trong mắt Kerry.

[Tên Dungeon – Tổ của Nhện Chúa Arachne]

[Cấp độ – Sử thi (Epic)]

[Tóm tắt – Tổ do quái vật loại Nhện Chúa xây dựng. Dungeon hình thành chưa lâu nhưng số lượng cá thể bên trong đang tăng nhanh chóng. Giết Nhện Chúa sẽ clear được Dungeon.]

[Phần thưởng – Vỏ Arachne, Nhẫn Arachne, Răng độc Arachne, Trang sức và trang bị cấp Anh hùng trở lên.]

Mắt Nữ Thần còn xem được cả thông tin Dungeon cơ à.

Vào Dungeon rồi thì không clear là không ra được. Nên thông tin trước về Dungeon rất quý giá.

Kerry lâu lắm rồi mới dùng ‘Chi tiết’ thay vì ‘Tóm tắt’ của Mắt Nữ Thần.

Kerry nhìn chằm chằm vào thông tin Dungeon.

“...”

Chưa vào mà đã cho biết hết thế này có được không đấy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!