Chương 61: Đứa Trẻ (1)
Bạch Ma Nữ đang bị bế xốc lên chịch bỗng nhiên thay đổi thái độ.
Cô đột ngột ôm chầm lấy Kerry và trao cho anh một nụ hôn sâu.
Khác hẳn với những nụ hôn rụt rè trước đây. Chiếc lưỡi của Bạch Ma Nữ luồn sâu vào trong miệng anh và khuấy đảo.
Chụt chụt- Chụt chụt-
Hoa huyệt cũng ngày càng siết chặt hơn, không phải dạng vừa đâu.
"Kerry... haaang... ra giường... đi... hưm!"
Theo lời yêu cầu của Bạch Ma Nữ, Kerry di chuyển ra giường. Sau đó, Bạch Ma Nữ ngồi lên người Kerry.
Khi chạm mắt nhau, đôi mắt của Bạch Ma Nữ tràn ngập dâm tâm. Có vẻ như cô đã hoàn toàn quên mất việc phải giả vờ không thích rồi.
Bạch Ma Nữ liếm môi với ánh mắt dâm đãng. Rồi cô bắt đầu lắc hông.
Cô lắc hông rất nhanh, đôi gò bồng đảo trắng ngần và to lớn nảy lên nảy xuống dữ dội.
"Haaang! Hưm! Kerry... cự vật của ngươi thực sự trở nên tuyệt vời hơn rồi... thế này thì đúng là... hưm!"
Kerry cũng cảm nhận được. Chỉ cần cự vật cứng hơn thôi mà Bạch Ma Nữ đã sướng đến mức này.
Bạch Ma Nữ đang ở tư thế cưỡi ngựa trên người Kerry, dường như chưa đủ thỏa mãn, cô dang rộng hai chân thành hình chữ M.
Màn giã gạo của Bạch Ma Nữ bắt đầu.
Cự vật của Kerry đâm sâu vào hoa huyệt của Bạch Ma Nữ.
Mỗi lần da thịt va đập bạch bạch, Bạch Ma Nữ lại rên rỉ.
"Haaang! Thật sự... tuyệt quá! Hưm!"
Có lẽ nhờ cự vật cứng hơn nên cảm giác hoa huyệt siết chặt hơn hẳn. Thế này thì tuyệt quá.
Hơn nữa, sinh lực cũng tràn trề. Dù có đâm bao nhiêu cũng không hề xìu xuống.
Giờ thì anh có tự tin sẽ không thua kém gì trong những trận 3P với Victoria và Natasha nữa. Thậm chí còn có thể đè bẹp hai người họ cũng nên.
Nếu có dịp 3P lần nữa, anh sẽ chịch Natasha và Victoria cho đến khi họ phải van xin mới thôi.
"Thưa Ma Nữ. Tôi sắp ra rồi."
"Haaang! Kerry! Hôm nay... bên trong... không được bắn vào bên trong đâu!"
"Không được. Hôm nay tôi không tha cho cô đâu."
"T, tại sao? Hưm!"
"Chẳng phải Ma Nữ đã lừa tôi sao? Cô đâu có nói cho tôi biết là có tác dụng phụ này."
"Ch... chuyện đó! Haaang! Nhưng mà... dù sao thì linh dược mà ta biết ở quanh đây cũng chỉ có mỗi cái đó thôi..."
"Dù cô có nói gì đi nữa thì việc Ma Nữ định lừa tôi cũng không thay đổi đâu."
Kerry ôm chầm lấy Bạch Ma Nữ. Đôi cự nhũ của Bạch Ma Nữ áp sát vào anh. Cảm giác mềm mại và đàn hồi.
Cảm giác mà dù có chạm vào bao nhiêu lần cũng không thấy chán.
Kerry đè Bạch Ma Nữ xuống giường. Cơ thể dâm đãng của Bạch Ma Nữ phơi bày trọn vẹn.
Vòng eo thon gọn cùng đôi cự nhũ. Làn da trắng như ngọc bích điểm xuyết đôi nhũ hoa màu hồng. Dâm thủy chảy ra từ hoa huyệt đang khép chặt.
Cuối cùng là khuôn mặt xinh đẹp hơn cả búp bê đang mang biểu cảm dâm đãng.
Bạch Ma Nữ thật hoàn hảo. Đủ sức làm chao đảo dâm tâm của Kerry. Giờ thì không thể nhịn thêm được nữa.
Kerry vừa đâm cự vật vào Bạch Ma Nữ vừa nói.
"Đây là hình phạt. Hôm nay tôi sẽ bắn đầy vào trong cô."
"Hưm! Không được đâu... haang! Bổn nữ vẫn chưa muốn có thai đâu... haaang! Cứ đâm sâu vào thế này thì... hưm!"
"Tôi đã bảo hôm nay không tha cho cô rồi mà?"
Cự vật của Kerry đâm sâu vào bên trong Bạch Ma Nữ. Khí thế như thể anh thực sự sẽ bắn sâu vào trong vậy.
"Haaang! Không được đâu... tha cho ta một lần đi.. hưm! Bổn nữ biết lỗi rồi. Kerry... hưm!"
Cự vật của Kerry đâm thọc bạch bạch sâu vào trong.
Từ hoa huyệt của Bạch Ma Nữ - người miệng thì bảo không được - dâm thủy chảy ròng ròng.
Chẳng hiểu sao Bạch Ma Nữ lại hưng phấn hơn khi bị Kerry cưỡng ép. Có lẽ vì lần đầu tiên cô cũng bị cướp đi bằng vũ lực chăng.
Hoa huyệt của Bạch Ma Nữ ngày càng siết chặt.
Bàn tay và cự vật của Kerry khiến cô quá sung sướng.
‘Thực ra mình muốn hắn bắn đầy vào trong!’
"Không được! Bắn vào trong là không được đâu! Haaang! Bổn nữ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để có thai... haaang!"
Kerry có vẻ thực sự không định nương tay. Khí thế đó toát ra từ cự vật đang đâm sâu vào trong.
"Hưm... Thưa Ma Nữ. Tôi sắp ra thật rồi đây."
"Haaang! Vào trong thì... tuyệt đối không được bắn vào trong! Haaang! Bổn nữ đã nói là biết lỗi rồi mà... hưm!"
Bạch Ma Nữ vừa lo lắng nhưng cũng vừa muốn cảm nhận tinh dịch của Kerry lấp đầy bên trong mình.
‘Thực ra mình không định bắn vào trong thật đâu.’
Kerry chỉ định phạt Bạch Ma Nữ một chút rồi bắt cô hứa lần sau sẽ không lừa anh nữa thôi.
Anh hoàn toàn không có ý định làm cô có thai như một hình phạt. Không thể tạo ra một đứa trẻ không có cha được.
Anh định phạt Bạch Ma Nữ một lúc rồi kết thúc bằng việc bắn vào miệng.
Nhưng tình hình bắt đầu trở nên kỳ lạ.
"Haaang! Kerry! Kerry! Vào trong thì... tuyệt đối không được bắn vào trong đâu... haaang!"
"Tôi đã bảo là không bắn vào trong rồi mà."
Có vẻ như Bạch Ma Nữ hoàn toàn không nghe thấy lời Kerry nói.
Cùng lúc đó.
Đôi chân của Bạch Ma Nữ quấn chặt lấy eo Kerry. Hơn nữa, cô còn siết chân rất chặt.
"Không, khoan đã! Thế này thì..."
Kerry đang cố nhịn cho đến ngay trước lúc xuất tinh.
Vì anh định phạt Bạch Ma Nữ đến phút cuối rồi mới kết thúc bằng việc bắn vào miệng.
‘Cô siết chân thế này thì làm sao tôi rút ra được!’
Không chỉ vậy. Hoa huyệt của Bạch Ma Nữ bắt đầu siết chặt lại như thể giục anh mau nhả tinh dịch ra. Thế này thì nguy hiểm thật rồi!
Đối với Kerry - người đang cố kìm nén cảm giác muốn xuất tinh đang ập đến - thì đây quả là một tình huống vô cùng khó xử.
“Khoan... khoan đã Ma Nữ! Chân cô!”
“Haaang! Kerry! Không được bắn vào trong đâu! Hôm nay thực sự không được đâu... haaang!”
“Nghe tôi nói đã!”
Nhưng đã quá muộn.
Từ cự vật của Kerry, tinh dịch tuôn trào phụt phụt.
Đồng thời, tiếng rên rỉ của Bạch Ma Nữ cũng vang lên.
“Hưm hưm haaang!”
“...”
Bạch Ma Nữ vừa khóc vừa lau tinh dịch trắng đục dính trên hoa huyệt.
“Hức hức hức... Ta đã bảo là không được bắn vào trong rồi mà... hức hức”
“...”
Thật cạn lời.
Kerry đã định rút cự vật ra. Nhưng lúc đó chân của Bạch Ma Nữ lại siết chặt lấy eo anh, không cho anh rút ra. Rốt cuộc là sao chứ.
Vì thế nên anh lỡ nhịp xuất tinh và cuối cùng đã bắn đầy vào trong Bạch Ma Nữ.
Nhưng Bạch Ma Nữ có vẻ thực sự không nhớ gì về chuyện đó.
“Sụt sịt... Ngươi nói cái lý lẽ vô lý gì vậy? Giờ ngươi định đổ lỗi cho Bổn nữ sao? Thỉnh thoảng ta cũng cảm thấy Kerry ngươi đúng là một gã tồi.”
“...”
Gã tồi sao. Thấy hơi oan ức. Nhưng dù sao cũng đã bắn vào trong rồi nên coi như lời to!
“Thôi. Mấy chuyện vặt vãnh đó bỏ qua đi.”
“Vặt vãnh sao!”
“Dù sao thì, bây giờ cô mau dùng nước nóng rửa sạch sâu bên trong thì chắc sẽ không sao đâu. Nếu vẫn không được thì...”
“Không được thì sao?”
“Thì đành chịu thôi chứ sao.”
“Haaang!”
Bạch Ma Nữ khóc lóc chạy vào nhà vệ sinh. Có vẻ cô định rửa hoa huyệt theo lời Kerry.
Nhìn bóng lưng cô chạy đi thấy hơi tội nghiệp, nhưng tất cả là do cô tự siết chân lại mà.
Và sau chuyện này, Bạch Ma Nữ bắt đầu nghiên cứu một 'ma pháp đặc biệt'.
Trời sáng. Kerry thức dậy với cơ thể sảng khoái.
Đây không phải là phòng ngủ của Bạch Ma Nữ. Mà là biệt thự. Những người khác trong nhóm cũng đã dậy và đang bận rộn di chuyển.
Biệt thự có nhà vệ sinh rất tiện nghi nên cả nhóm rất thích.
Ai mà ngờ vào rừng lại được tắm nước nóng chứ.
Nhìn cả nhóm mặc giáp và chỉnh đốn trang bị, anh lại thấy bồi hồi xúc động.
Tôi đang có một chuyến du hành vô cùng hạnh phúc.
Nhìn đâu cũng thấy mỹ nhân, chỗ nào cũng có mỹ nhân. Hạnh phúc quá. Đây chính là chốn bồng lai tiên cảnh.
Dù có cả bà lão, nhưng Kerry trong vô thức đã không để mắt đến đó.
Bất chợt, có lẽ vì nhìn quá chằm chằm nên anh chạm mắt với Lina đang buộc tóc.
“...”
Lina đỏ mặt rồi quay ngoắt đi. Gì thế này. Lina đâu phải kiểu phụ nữ nữ tính thế này.
Lina là một Hồi quy giả có bức tường phòng thủ kiên cố hơn cả Vạn Lý Trường Thành cơ mà. Chắc là do ảnh hưởng của cái ôm lỡ làng hôm qua sao.
Dù sao thì, sau khi chuẩn bị xong, cả nhóm lại phải tiến vào rừng.
“Tạm thời chúng ta cứ lấy biệt thự làm cứ điểm rồi tìm kiếm xung quanh nhé.”
Cũng không tồi. Đâu phải cứ ngủ ngoài trời là sẽ tìm thấy kẻ thù.
Dù thỉnh thoảng quây quần bên đống lửa ngủ cũng có cái thú riêng.
Nhóm Lina rời khỏi thác nước.
“Nhắc mới nhớ... ngài Kerry. Ngài đã uống linh dược chưa?”
“Vâng. Đêm qua tôi đã uống một mình rồi.”
“Giá mà ngài uống cùng chúng tôi thì tốt hơn... Có vấn đề gì không ạ?”
“Nếu mọi người thấy buồn vì tôi uống một mình thì tôi xin lỗi. Tôi không muốn làm phiền mọi người, với lại rạng sáng tôi không tài nào ngủ được nên... May mắn là không có vấn đề gì.”
Lina có vẻ vẫn lo lắng nên nắm lấy cổ tay Kerry.
Không biết Lina đã làm gì, nhưng sau đó cô gật đầu với vẻ mặt an tâm.
“May quá.”
“Tướng công! Dù vậy anh cũng không nên giấu em mà uống một mình chứ...”
“Anh xin lỗi. Natasha. Đêm qua mọi người đang ngủ, tự dưng anh không nhịn được nên mới thế.”
“Dù vậy... lần sau anh mà làm thế nữa là em dỗi thật đấy!”
Lina lên tiếng như để dẹp yên bầu không khí lộn xộn.
“Có lẽ chúng ta nên tập trung tìm kiếm dựa vào ma pháp truy vết của ngài Kerry thì sẽ hiệu quả hơn. Ngài thấy sao ạ?”
“Vâng.”
Kerry dùng quả cầu để thi triển ma pháp truy vết.
Anh cảm nhận được khu rừng trong làn sóng mana. Những cây cổ thụ, bụi rậm, và cả những con thú hoang nhỏ như sóc.
Kerry nhắm mắt lại và bắt đầu cảm nhận những thứ trong làn sóng đó.
“Tìm thấy rồi. Hướng 5 giờ có một đứa trẻ. Hình như đang khóc. Trẻ lạc sao? Rừng sâu thế này mà có trẻ lạc thì hơi lạ.”
“... Chắc chắn tám chín phần mười là bẫy rồi.”
Ánh mắt Lina trở nên sắc lạnh. Có lẽ vì là Hồi quy giả nên cô đã chạm trán bọn chúng nhiều lần ở kiếp trước.
“Cô định làm thế nào? Thưa cô Lina.”
“...”
Cần gì phải hỏi.
Một Hồi quy giả chính nghĩa chắc chắn sẽ nói là đi rồi.
Thành thật mà nói, Kerry cũng thấy đau lòng khi phải làm ngơ trước một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, chứ đừng nói là ai khác.
“May mắn là tôi không cảm nhận được cái bẫy nào khác ở gần đó. Cũng không có phục kích.”
“Vậy trước tiên chúng ta cứ đến gặp đứa trẻ đó xem sao.”
Nhóm Kerry chạy xuyên qua khu rừng.
Thỉnh thoảng có thấy Goblin hay Kobold, nhưng mấy con tép riu đó đã bị Lina đi đầu giải quyết trong nháy mắt.
Khu rừng này an toàn đến thế sao.
Hồi còn làm mạo hiểm giả, khu rừng luôn là nơi nguy hiểm rình rập, không thể lơ là cảnh giác được.
Chạy theo Lina một lúc thì không lâu sau. Đứa trẻ mà Kerry cảm nhận được đã hiện ra.
Đúng là một thằng nhóc trông rất nghịch ngợm.
“Oa a a a!”
Đứa trẻ đang khóc nức nở. Có vẻ không biết đi đường nào nên chỉ biết khóc.
Cả nhóm dừng lại cách đứa trẻ một đoạn.
Vì chắc chắn đây là bẫy của bọn chúng. Không thể tùy tiện lại gần được. Kerry dùng Mắt Nữ Thần để kiểm tra đứa trẻ.
May quá, chỉ là một đứa trẻ con người bình thường.
Nhưng ngay cả Lina cũng không dám tùy tiện lại gần đứa trẻ.
Lúc đó, đứa trẻ nín khóc và bắt đầu nhìn về phía cả nhóm.
“Anh ơi... các chị ơi? Giúp em với... sụt sịt...”
Không gọi là chú, chứng tỏ thằng nhóc này cũng khá ngoan đấy.
Cũng phải, đàn ông có tuổi ở dị giới này toàn là mấy gã râu ria xồm xoàm mà.
Đứa trẻ tiến lại gần cả nhóm. Cả nhóm không biết phải làm sao, vô cùng căng thẳng.
“Giúp em với... sụt sịt... sụt sịt...”
Đứa trẻ đã đến ngay trước mặt cả nhóm. Và nó đưa tay về phía Kerry như cầu cứu.
Lina cắn chặt môi, định bước lên chắn trước mặt Kerry. Dù đau lòng nhưng không còn cách nào khác.
Vì Lina cũng không biết có bẫy gì đang chờ đợi. Lina phải bảo vệ Kerry.
Đúng lúc Lina định xen vào trước mặt Kerry. Kerry lên tiếng.
“Không sao đâu. Thưa cô Lina.”
Nếu nó tự đi bộ đến tận đây thì không sao cả.
Kerry đã dùng Mắt Nữ Thần để xác nhận đứa trẻ không có vấn đề gì.
Nếu có vấn đề thì cùng lắm là có bẫy ở chỗ đứa trẻ đứng lúc nãy, nhưng nó đã đến tận đây rồi thì không sao cả.
“Cháu sợ lắm đúng không. Nhóc con.”
Cả nhóm nhìn cảnh Kerry ôm đứa trẻ vào lòng.
“Quả nhiên... Tướng công là một người ấm áp.”
Hả? Tự dưng câu chuyện lại thành ra thế này sao? Tôi chỉ nhận lấy đứa trẻ vì thấy an toàn thôi mà.
“Quả nhiên là ngài Kerry.”
“Fufu. Thế này mới xứng là người đàn ông tôi nhắm đến chứ.”
“T, Tướng công là của em!”
Đứa trẻ có vẻ đã yên tâm trước bầu không khí của cả nhóm.
Kerry hỏi đứa trẻ đang dần bình tĩnh lại.
“Nhóc con. Sao cháu lại ở trong rừng một mình thế này?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
