Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 219: Hộ Vệ Ánh Sáng

Chương 219: Hộ Vệ Ánh Sáng

Báu vật nổi tiếng nhất Đại Lục. Nổi tiếng là thế, nhưng là báu vật không ai có thể sở hữu.

Báu vật đó là Thánh Kiếm, vật sở hữu riêng của Dũng sĩ.

Là cheat key mà nhóm Dũng sĩ vẫn chưa sử dụng.

Hiện tại đó là con bài mạnh nhất để chiến thắng Asmodeus.

“Lina. Em thấy thế nào? Nếu có Thánh Kiếm chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều.”

“...”

“Những việc khác cứ giao cho Hiền giả và Titania. Nhưng việc tìm Thánh Kiếm thì chỉ có chúng ta mới làm được.”

Trước đây Lina từng nói. Rằng có lý do nên không thể sở hữu Thánh Kiếm.

Vì thế nên nhất định phải tìm được Tinh Linh Kiếm để thay thế Thánh Kiếm.

‘Chắc lý do cần Tinh Linh Kiếm là vì có thể sử dụng Thần thánh lực Giác tỉnh dù chỉ là tạm thời.’

Nếu có được Thánh Kiếm thì cái giới hạn tạm thời đó có biến mất không nhỉ.

Nhưng anh vẫn chưa biết lý do tại sao Lina không thể lấy được Thánh Kiếm.

Lina lúc này đang nghe chuyện với vẻ mặt khá nghiêm trọng.

Nhìn bầu không khí thì có vẻ không hứng thú lắm.

“Lấy được Thánh Kiếm khó lắm. Kerry.”

“Tại sao?”

“Tướng công nói đúng đấy. Lina! Có Thánh Kiếm thì Lina sẽ mạnh hơn đúng không?

Thế thì cái tên Asmodeus hay gì đó cũng chẳng có gì đáng sợ nữa.”

“Natasha. Chờ chút đã. Lina cũng có lý do của cô ấy.”

Arwen nghe đến chuyện Dũng sĩ và Thánh Kiếm thì mắt sáng rực lên.

Lúc đó Lina mới khó khăn mở lời.

“Đã có một lời tiên tri. Không phải của Elena... mà là lời tiên tri của một nhà tiên tri thực sự.”

“...”

Lina bắt đầu kể lại câu chuyện đó.

Trong đó nội dung quan trọng nhất là lời tiên tri mà bà lão đã nói với Lina khi còn nhỏ.

[Muốn ngăn chặn máu, nhưng lại là số phận nghiệt ngã gọi máu về. Tội nghiệp... Thật tội nghiệp...]

[Cầm kiếm để bảo vệ, nhưng vì thế mà Đại Lục sẽ nhuốm máu.]

Cả nhóm chìm vào im lặng.

Thế nên mấy cái lời tiên tri mới đáng ghét.

Muốn phản bác gì đó nhưng cứ lôi tiên tri ra là phải câm nín.

Dù là tiên tri giả thì tùy lúc cũng phát huy sức mạnh ghê gớm. Giống như Chúa tể Mana đã từng bị.

‘Lời tiên tri của bà lão đó vẫn còn hiệu lực sao?’

Lina là Hồi quy giả mà.

Một con người nhỏ bé sao có thể tiên tri được quyền năng đảo ngược thời gian của thần linh chứ.

Kerry hỏi Lina.

“Lina. Em nghe lời tiên tri đó khi nào?”

“... Là khi em vẫn còn là công chúa của Astria.”

Gì chứ. Là chuyện từ đời nào rồi mà.

Đoán chừng thời điểm Lina hồi quy là rất gần với lúc cứu Natasha.

Nếu không thì đã cứu cả bộ tộc của Natasha chứ không chỉ mình cô ấy.

Lina vì không có thời gian nên không cứu được bộ tộc của Natasha.

Vì sự hồi quy của Lina mà rất nhiều thứ đã thay đổi.

Nếu là lời tiên tri sau khi hồi quy thì không nói, chứ lời tiên tri trước khi hồi quy có thể chẳng còn ý nghĩa gì.

“Lina. Nghĩ kỹ xem. Nếu theo lời tiên tri của Elena, thì anh đã phải chết rồi không phải sao?”

“Cái đó là do Elena...”

“Ừ. Có thể là trường hợp đặc biệt... nhưng cứ tôn sùng lời tiên tri một cách mù quáng có lẽ không tốt đâu.”

Anh biết lời nói này không có sức thuyết phục lắm. Chỉ là muốn Lina nhớ ra thôi.

Rằng có khả năng lời tiên tri trước khi hồi quy không còn ý nghĩa.

‘Lina đang quá sợ hãi lời tiên tri.’

Chắc là do kiếp trước đã trực tiếp trải nghiệm sự hiện thực hóa của lời tiên tri đó.

Lina vẫn ấp úng chưa thể đưa ra quyết định.

Dù ai nói gì thì trưởng nhóm Dũng sĩ vẫn là Lina.

Nếu Lina không quyết định thì Kerry cũng không thể ép buộc. Không. Có thể ép buộc, nhưng thế thì không tốt lắm.

Kerry nhìn chằm chằm vào Lina.

‘Lina à. Dũng cảm lên!’

Lina cũng nhìn vào mắt Kerry. Mắt Lina lấp lánh. Cuối cùng cũng nhận ra ý của anh rồi sao.

Phải. Em là Hồi quy giả mà.

Chẳng phải là tồn tại có khả năng đập tan những lời tiên tri trước khi hồi quy sao.

Dù sao nếu cứ để Lina mất đi sức mạnh thế này, thì khả năng thắng Asmodeus cũng rất mong manh.

Kerry tiếp tục nhìn chằm chằm Lina.

Thầm cổ vũ cho cô ấy.

Chính lúc đó.

Lina lên tiếng.

“... Em sẽ làm.”

Cuối cùng cũng hiểu ý anh rồi!

“Nếu là việc Kerry muốn cùng làm... thì việc gì em cũng làm.”

“...”

Lina đỏ mặt nói.

Dáng vẻ đó thật đáng yêu, nhưng vì không phải ý định ban đầu nên anh hơi bối rối.

Thôi, kết quả tốt là được rồi.

Natasha trừng mắt trước bầu không khí mờ ám giữa Kerry và Lina. Không chỉ Natasha.

Cả Hắc Ma Nữ, cả Arwen đều có vẻ không hài lòng.

“Người có thể cùng làm bất cứ việc gì với tướng công chỉ có em thôi.”

“Dũng sĩ. Ta không tha thứ cho việc cô ve vãn tình yêu của ta đâu.”

“Em cũng có thể làm bất cứ việc gì Kerry muốn mà!”

Chỗ ngồi trở nên ồn ào trong nháy mắt.

Trong khi đó Victoria lại cười tủm tỉm nhìn cả nhóm vẻ thích thú. Thích cái gì mà thích.

Thánh Nữ cũng muốn tham gia vào chủ đề câu chuyện nên ngượng ngùng nói.

“Tôi cũng vậy, nếu là Kerry... bất cứ việc gì cùng nhau... cùng nhau... tôi cũng có thể làm được...”

Thánh Nữ đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Xấu hổ thế thì đừng có cố chen vào.

Dù sao thì, việc đi tìm Thánh Kiếm đã được quyết định như vậy.

Hoàng đế đang mặc lễ phục trước gương.

Chỉ một bộ lễ phục mà có mấy người hầu xúm vào mặc cho. Lão kỵ sĩ tiến lại gần.

“... Vất vả cho ông rồi. William.”

“Không có gì đâu ạ. Bệ hạ.”

William kể lại cho Hoàng đế nghe những chuyện đã xảy ra với nhóm Dũng sĩ.

Vừa kịp lúc.

Hiện tại trước bục cao của Hoàng cung, hàng vạn thần dân đang tụ tập hô vang tên Hoàng đế.

‘Chỉ gặp gỡ vài ngày mà William đã công nhận là người đáng tin cậy sao...’

William vốn là người khó tính không thua kém ai.

Hoàng đế muốn gặp Kerry.

Muốn hỏi bí quyết làm thế nào mà hắn thu phục được William. Nhưng ông tự biết rõ giờ đó là điều không thể.

“Làm vừa phải thôi. Định chỉnh trang quần áo đến bao giờ nữa.”

Hoàng đế gắt gỏng, đám người hầu mới chịu lùi ra. Bộ lễ phục của Hoàng đế trông thật oai nghiêm.

Khi lão kỵ sĩ định nói gì đó với vẻ mặt cay đắng.

Cái Bóng xuất hiện.

“Hoàng đế. Có vẻ đã chuẩn bị xong rồi nhỉ.”

‘Cái Bóng đích thân đến tận đây sao. Hắn nhận ra điều gì rồi à.’

Hoàng đế nhìn thẳng vào Cái Bóng và nói.

“Phải. Nhưng lạ thật đấy? Ngươi đích thân đến kiểm tra cơ à.”

“... Ta đến để cảnh cáo ngươi đừng làm chuyện thừa thãi.”

Cái Bóng thấy chướng mắt.

Đôi mắt kia của Hoàng đế.

Ánh mắt chỉ thấy ở những kẻ mang quyết tâm sắt đá khiến hắn chướng mắt.

Cái Bóng đã sống rất lâu nên có thể phân biệt rõ ràng ánh mắt đó.

Hắn đã kiểm tra mọi việc liên quan đến tuyên chiến.

Nhưng nhìn ánh mắt quyết liệt của Hoàng đế, hắn cứ thấy bất an.

“Trong bài diễn văn lần này có hai việc lớn phải làm.

Tuyên chiến với Astria, và công bố Dũng sĩ là kẻ thù chung, là nguyên nhân của chiến tranh. Đừng có quên đấy. Hoàng đế.”

“Biết rồi. Ta đã đưa cả bài diễn văn cho ngươi xem rồi còn gì.”

Phải. Hắn đã kiểm tra tất cả.

Cái Bóng chỉ hiếm khi thấy bất an thôi. Cứ có dự cảm không lành.

“Ta sẽ tin là ngươi không làm trò ngu ngốc.”

Hoàng đế chỉ gật đầu.

Sau đó Hoàng đế được lão kỵ sĩ và các kỵ sĩ hộ tống bước ra bục cao bên ngoài Hoàng cung.

Vừa bước ra, ông đã thấy thần dân Đế quốc đông nghịt lấp đầy tầm mắt.

““Hoàng đế Bệ hạ vạn tuế!””

““Mặt trời của Đế quốc vạn tuế!””

Thần dân lặp đi lặp lại tiếng hô vạn tuế. Hoàng đế mỉm cười. Làm Hoàng đế sướng ở chỗ này đây.

Hoàng đế rất được lòng dân.

Ở Đế quốc nơi giáo hội Elena là tôn giáo số 1, ông có thể sánh ngang với Thánh Nữ.

Một Hoàng đế làm chính trị bằng cái tâm chứ không phải tư lợi, khó tìm thấy trong lịch sử nên cũng là điều dễ hiểu.

Hoàng đế yêu thương thần dân, và thần dân kính trọng Hoàng đế.

Hoàng đế bước lên bục cao.

Từng bước chân nặng trĩu. Bề ngoài trông như con đường quyền lực hào nhoáng, nhưng Hoàng đế cảm thấy như đang bước ra pháp trường nên bước chân nặng nề.

Hoàng đế giơ tay lên trước những thần dân đang hô vạn tuế.

Lúc đó tiếng hoan hô mới ngừng lại.

Hoàng đế cất giọng được khuếch đại nhờ ma pháp.

“Hỡi những thần dân yêu quý của Đế quốc.”

Cùng lúc giọng nói vang lên, tiếng hò reo như sấm dậy đất lại nổ ra.

Tiếng hò reo ngừng lại, Hoàng đế tiếp tục nói.

Trong tay Hoàng đế là bài diễn văn. Là bài diễn văn đã được Cái Bóng kiểm duyệt.

Hoàng đế vo nát bài diễn văn. Và nhìn thẳng về phía trước nói.

“Ta biết các ngươi đang sợ hãi điều gì. Ta biết các ngươi đến đây để nghe câu chuyện gì.”

Sự im lặng bao trùm quảng trường.

Chỉ có giọng nói được khuếch đại bằng ma pháp của Hoàng đế vang vọng.

“Chắc là vì những tin đồn bất ổn.

Ta biết các ngươi mất ngủ vì tin đồn sắp xảy ra chiến tranh với Astria.”

““Hoàng đế Bệ hạ vạn tuế!””

“Lịch sử Đế quốc ta là lịch sử của những cuộc chiến tranh đẫm máu. Nhưng tất cả đều là để giành lấy ‘hòa bình và tự do’.”

““Waaaa!””

“Chúng ta tuyệt đối không phải là những kẻ cuồng chiến.

Sẽ không có người mẹ nào muốn tiễn đưa đứa con trai yêu quý, người chồng yêu quý ra trận.

Cũng sẽ không có kẻ nào muốn nhìn thấy cảnh đó mà vui sướng cả.”

Thần dân tập trung ở quảng trường ôm lấy nhau rơi nước mắt.

Dòng chảy của bài diễn văn này rất rõ ràng.

Hoàng đế đang muốn nói rằng sẽ không có chiến tranh.

Thần dân tận hưởng sự giải thoát khỏi nỗi sợ chiến tranh chưa được bao lâu.

Hoàng đế cất giọng u ám như người làm tang lễ thì thầm với tang quyến.

Giọng nói được khuếch đại bằng ma pháp găm sâu vào tai thần dân.

“Nhưng ác ý vẫn tồn tại trên thế gian này. Một ác ý sâu thẳm và xấu xa hơn cả vực thẳm không đáy.

Và giờ đây ác ý đó đang bao trùm lên Đế quốc.”

Thần dân xôn xao. Hy vọng bao nhiêu thì nỗi sợ hãi ập đến bấy nhiêu.

“Tên của ác ý đó là người đàn ông trong truyền thuyết được gọi là Asmodeus.”

““Bệ hạ! Xin hãy cứu Đế quốc khỏi ác ý!””

““Xin Mặt trời của Đế quốc hãy bảo vệ Đế quốc!””

Hoàng đế lắc đầu.

“Người cứu Đế quốc không phải là ta. Thật xấu hổ nhưng ta không có sức mạnh đó.”

Thần dân gào lên không phải.

Đối với thần dân, Hoàng đế của Đế quốc chẳng khác nào đấng tuyệt đối nắm giữ quyền lực vô song.

“Nhưng ta biết người sẽ cứu Đế quốc. Những người đó các ngươi cũng biết rất rõ.”

Cùng với tiếng xôn xao của thần dân, Hoàng đế hô lớn.

“Những người sẽ trở thành cứu tinh của chúng ta là nhóm Dũng sĩ! Những Dũng sĩ đã lang thang khắp Đế quốc để giúp đỡ các ngươi.

Họ đã biết tất cả mọi chuyện ngay từ đầu và chiến đấu chống lại ác ý hướng về Đế quốc!”

“Dũng sĩ Lina Knightley! Và... ‘Hộ Vệ Ánh Sáng’ Kerry!

Họ chính là hy vọng duy nhất để chiến đấu chống lại ác ý đang bao trùm Đế quốc!”

“Nếu là thần dân đáng tự hào của Đế quốc thì tuyệt đối không được quên những cái tên đó.”

Bài diễn văn của Hoàng đế tiếp tục. Ông trấn an thần dân rằng sẽ không có chiến tranh với Astria.

Và tập trung vào việc chuyển giao sự ủng hộ và tin tưởng của thần dân cho nhóm Dũng sĩ, và quan trọng nhất là Kerry.

Không phải tự nhiên mà ông gán cho Kerry cái danh hiệu ‘Hộ Vệ Ánh Sáng’.

Tất cả đều là một phần trong kế hoạch khiến thần dân ủng hộ các Dũng sĩ.

May mắn thay, những việc nhóm Lina đã làm khi du hành khắp Đế quốc đã lan truyền khắp nơi dù ít dù nhiều.

Niềm tin của những người truyền tai nhau câu chuyện đó ngày càng vững chắc.

Hoàng đế kết thúc bài diễn văn và bước xuống bục.

Tiếng hò reo lớn hơn gấp bội so với lúc đầu nổ ra.

“... Thế là kết thúc rồi.”

Hoàng đế cười cay đắng trở về cung. Đã làm xong việc cần làm. Đã làm tròn trách nhiệm của một Hoàng đế.

Chỉ có thế thôi mà sao lòng lại nhẹ nhõm đến vậy.

Khi Hoàng đế trở về cung, quả nhiên Cái Bóng đang đợi sẵn.

“... Ngươi định làm thế ngay từ đầu sao. Hoàng đế?”

“Phải. Đế quốc không phải của ngươi. Không phải là đất nước mà ngươi có thể tùy tiện phá hoại.”

“...”

Sát khí đậm đặc tỏa ra từ Cái Bóng.

Chỉ riêng sự hiện diện khiến người ta nghẹt thở của Cái Bóng khi tỏa ra sát khí cũng đủ khiến ý thức muốn bay đi mất.

“Định giết ta sao... Cái Bóng? Không. Asmodeus.”

“...”

“Sống cùng nhau bao nhiêu năm tháng, giờ mới biết tên. Thú vị thật. Hahaha.”

“Nếu muốn tự sát, thì có cách nhẹ nhàng hơn đấy. Hoàng đế.”

“Giết ta thì rắc rối lắm đấy.”

Đó là lời nói mang theo một tia hy vọng, nhưng hy vọng không tồn tại.

“Có nhiều cách để thay thế ngươi.”

Cái Bóng cười âm hiểm.

Lần đầu tiên Hoàng đế cảm thấy nụ cười có thể đáng sợ đến thế.

Chính lúc đó.

“Tên khốn!”

William xuất hiện nhanh như chớp, đâm kiếm vào lưng Cái Bóng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!