Chương 222: Truy Đuổi (3)
Tiếng hát ngân nga vang lên trong phòng ngủ màu trắng.
Đó là tiếng ngân nga của Ma nữ có mái tóc trắng dài và đôi mắt đỏ.
Ma nữ đã thay đổi sau khi gặp Kerry.
Có lẽ ai biết cái tên Bạch Ma Nữ mà nhìn thấy cảnh này chắc sẽ không tin vào mắt mình.
Người phụ nữ từng được gọi là Ma nữ đang ngồi vào bàn ngân nga hát, viết sổ tay và đung đưa chân.
Ma nữ đang rất vui vì nghĩ đến chuyện sắp được ra ngoài.
Tất nhiên, vẫn còn bức tường kính, nhưng cô tin chắc rằng một ngày nào đó sẽ ra được.
“Việc cần làm nhiều thế này, mà Kerry chẳng chịu để tâm chút nào...”
Bảo Kerry để tâm chút đi.
Thì anh ta lại vặn lại rằng đi ngắm biển thì có gì mà nhiều việc.
“Đúng là, đàn ông chẳng tinh tế chút nào.”
Nói vậy nhưng nụ cười hạnh phúc vẫn nở trên môi.
Đối với Ma nữ, ngay cả dáng vẻ đó của Kerry cũng thật đáng yêu.
Tiếng bút sột soạt trên giấy da ghi chép kế hoạch.
Việc đầu tiên cần làm là hỏi thăm nơi có thể nhìn thấy biển lấp lánh trong tầm mắt.
Tiếp theo là cần mỹ phẩm để da không bị hỏng dù ngâm nước muối.
Cũng cần một chiếc thuyền để đi trên biển, cái biển mà nghe nói to gấp bốn lần hồ lớn nhất Đại Lục cộng lại.
Rồi đồ bơi để mặc cùng Kerry nữa...
“Đồ bơi ư...!”
Ma nữ che mặt làm bộ xấu hổ.
Bơi cùng Kerry. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy ngượng ngùng nhưng...
Cô muốn thử.
Muốn khoe vóc dáng đã chăm chút bấy lâu nay với Kerry.
Muốn mặc đồ bơi nắm tay Kerry đi chân trần trên bãi biển.
Bãi biển trắng xóa chỉ thấy qua tranh vẽ hiện ra trong tâm trí.
Trong bãi biển tưởng tượng, Kerry và Ma nữ cùng nhau đi dạo.
Cát lạo xạo dưới chân trần. Cảm giác như cảm nhận được thủy triều đang rút xuống với âm thanh mát lành.
Chỉ thế thôi Ma nữ cũng thấy hạnh phúc.
“Aaa... Muốn đi biển nhanh quá.”
Muốn vậy thì phải nhanh chóng phá vỡ bức tường kính.
Nhưng Ma nữ không hiểu sao lại bận rộn lên lịch trình và trang trí sổ tay.
Là một kiểu trốn tránh thực tại. Bản thân Ma nữ cũng nhận thức được, nhưng không biết làm sao.
“Bên ngoài chắc có nhiều thứ Bổn nữ chưa thấy ngoài biển lắm nhỉ.”
Chỉ tưởng tượng thôi đã hạnh phúc thế này, làm sao có gan vất vả phá cửa kính chứ.
Lên kế hoạch một hồi, chữ nhỏ chi chít kín cả sổ tay.
Chữ viết nắn nót đầy màu sắc đẹp đẽ.
Kế hoạch sống bên ngoài của Ma nữ đã vượt xa ‘chuyến đi biển’, đến tận lễ kết hôn với Kerry.
“Lễ kết hôn chỉ có hai người thôi. Tỏ tình với nhau trên vách đá nhìn ra biển.
Vậy sinh mấy đứa con nhỉ? Nhà cũng phải chọn theo số lượng con cái...”
Suy nghĩ trở nên phức tạp, nhưng chuyện vui nhất vẫn chỉ có một.
Ra ngoài rồi có thể trở thành sức mạnh cho Kerry.
Giống như Kerry đã trở thành sức mạnh cho Ma nữ.
Giống như Kerry đã cố gắng để đưa cô ra khỏi nhà tù Utopia, cô có thể trở thành sức mạnh cho anh.
Điều đó khiến cô rất vui.
Giúp Kerry hoàn thành mọi việc. Sau đó có cuộc sống thường ngày thức dậy cùng giường với Kerry. Không còn gì hạnh phúc hơn thế.
“Nhắc mới nhớ bên cạnh Kerry còn có nhóm Dũng sĩ nữa.”
Không ưng. Không thể nào ưng được. Nhưng đã nghe Kerry kể rồi.
Kerry thực sự coi trọng nhóm Dũng sĩ.
“Tất nhiên không bằng Bổn nữ rồi.”
Đã nghe chính miệng Kerry xác nhận mấy lần nên cũng yên tâm.
Ma nữ hoàn toàn không tưởng tượng được đó là lời nói dối khéo léo của Kerry.
“Nếu ra ngoài thì Bổn nữ sẽ chạm mặt với đám phụ nữ đó...
Làm sao đây. Huhu.
Bổn nữ độc chiếm tình yêu của Kerry mà bị ghen tị thì rắc rối lắm.”
Ghen tị cái gì chứ, không có cửa đâu.
Chẳng phải là những người phụ nữ không bảo vệ nổi Kerry, lúc nào cũng khiến anh ấy bất an sao.
Ma nữ cho rằng các Dũng sĩ không có tư cách để ghen tị.
Dù vậy con người vốn không hợp lý trí, nên có thể các Dũng sĩ sẽ ghen tị.
‘Hiếm có người phụ nữ nào không ghen tị với nhan sắc của Bổn nữ.’
Vậy thì việc cần làm chỉ có một.
Phải dằn mặt chắc chắn trước đã.
Vừa ra ngoài thì dùng ma pháp trấn áp luôn nhỉ?
Hay là kiêu sa nhìn xuống. Là bạn của Kerry, nên không có ý định đối xử thô bạo, nhưng dằn mặt là quan trọng.
“Hưm. Phải suy nghĩ kỹ xem dằn mặt thế nào cho chắc chắn mới được.”
Khi Ma nữ đang mải mê suy nghĩ cách dằn mặt.
Một âm thanh ồn ào vang lên trong Utopia.
Ngoại trừ lúc có Kerry thì đây là không gian tĩnh lặng vô cùng.
Không. Dạo này có thay đổi chút ít. Âm thanh thỉnh thoảng vọng qua cánh cửa.
Để tôn trọng đời tư của Kerry nên cô không cố tình nghe trộm.
Nhưng lần này có gì đó khác.
Âm thanh khổng lồ và bất an không thể so sánh với bình thường vọng qua cánh cửa.
“...”
Ma nữ gập mạnh cuốn sổ tay lại. Tiến đến gần cửa áp sát tai vào.
Lúc đó những giọng nói bắt đầu vọng tới.
[Lý do ta tìm đến là... Để giết tên mạo hiểm giả kia.]
Mạo hiểm giả? Là nói Kerry sao. Dám kẻ nào động đến Kerry chứ.
‘Chắc không sao đâu. Có những kẻ được gọi là Dũng sĩ ở đó mà.’
Không đáng tin lắm nhưng chắc sẽ ổn thôi.
Chẳng phải Kerry cũng nói ở bên ngoài mình luôn an toàn sao.
Sẽ lại trở về với vẻ mặt bình thản như mọi khi, và trêu chọc dâm đãng thôi.
Ma nữ tiếp tục nghe câu chuyện. Giọng nói của những người phụ nữ phẫn nộ chống lại người đàn ông bí ẩn vọng tới.
Tuy thắc mắc sao lắm giọng nữ thế, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng.
Tình hình ngày càng khẩn cấp. Những giọng nói tuyệt vọng bị dồn vào thế bí vang lên khắp nơi.
Như tiếng của bầy cừu non bị sói đuổi.
[Victoria! Hãy bảo vệ Kerry và chạy trốn đi! Ở đây chúng tôi sẽ lo liệu bằng cách nào đó!]
“...”
Không sao đâu. Sẽ ổn thôi.
Giọng của Kerry cũng vọng tới. May quá giọng vẫn còn ổn.
[Thả tôi xuống. Victoria. Tôi có việc phải làm.]
[Không được! Tuyệt đối không được! Kerry. Việc cậu phải làm bây giờ là chạy trốn khỏi đây!]
“Nói cái gì thế! Kerry.
Người phụ nữ đó nói đúng đấy! Chạy trốn theo lời cô ta đi! Việc nguy hiểm cứ giao cho đám phụ nữ đó!”
Chẳng biết từ lúc nào Ma nữ đã đập vào bức tường kính vì kích động.
Bức tường kính duy nhất ngăn cách thế giới có Kerry.
Ma nữ vừa đập cửa vừa hét lên.
“Phải chạy trốn! Kerry!”
Tại sao nhỉ. Dự cảm vô cùng chẳng lành ập đến.
Những giọng nói tuyệt vọng và bầu không khí bất thường từ bên ngoài truyền đến da diết.
Không thể thế này được. Phải ra ngoài bảo vệ Kerry ngay.
Nhưng bức tường kính vẫn trơ ra không nhúc nhích.
“Mở ra! Mở ra đi! Rốt cuộc là cái gì ngăn cản chứ!”
Bức tường kính là nỗi sợ hãi thế giới bên ngoài của Ma nữ.
Nhưng đối với Ma nữ, không có gì đáng sợ hơn việc mất Kerry.
Bàn tay mảnh khảnh của Ma nữ đập vào bức tường kính. Lúc đó lần đầu tiên bức tường kính xuất hiện vết nứt.
“!”
Làm được.
Có thể phá vỡ bức tường kính để đến với Kerry.
Rầm- Rầm- Rầm-
“Mở ra!”
Tay bị rách, máu chảy ra. Đau đến ứa nước mắt. Nhưng Ma nữ không dừng lại.
Kerry đang đợi ở bên ngoài.
“Kerry! Đợi một chút thôi! Bổn nữ sẽ ra ngay! Không được làm chuyện dại dột đấy!”
Chính lúc đó.
Một tiếng hét thất thanh vọng qua bức tường kính. Như để báo cho biết chuyện kinh khủng gì vừa xảy ra bên ngoài.
[!]
Không phải. Nhất định không phải.
Ma nữ ngẩn người trong giây lát rồi điên cuồng đập vào bức tường kính. Làm ơn mở ra.
Bức tường kính vỡ vụn, mỗi lần như thế mảnh vỡ lại găm vào tay nhưng cô không dừng lại.
“Kerry! Kerry! Không được! Làm ơn!”
Nước mắt tuôn rơi lã chã từ mắt Ma nữ.
Bên kia bức tường kính vẫn vọng lại tiếng la hét và than khóc. Thật khủng khiếp.
Không thể ngừng những tưởng tượng tồi tệ cứ vẽ ra trong đầu.
“Không phải. Ch, chuyện đó... Không thể nào có chuyện đó. Kerry... Kerry nhất định vẫn còn sống!”
Qua bức tường kính, giữa những tiếng la hét, một giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh vọng tới.
Dù nghe chẳng khác nào giọng đang khóc.
[Thánh Nữ hãy Heal! Hãy Heal đi! Bằng mọi giá... Kerry!]
“Phải rồi. Chỉ cần có Heal!”
Chẳng phải là người được gọi là Thánh Nữ sao.
Thời đại của Bạch Ma Nữ cũng có người được gọi như vậy, và nghe nói sức mạnh đó kỳ diệu như phép màu.
Nhưng tiếng lòng tan nát tiếp theo khiến Bạch Ma Nữ sụp đổ.
[A a... A a a... Hức...]
Giọng nói gào khóc bảo Kerry đừng đi.
Giọng nói hét lên trong giận dữ vang vọng.
Bạch Ma Nữ chỉ biết ngồi bệt xuống sàn thất thần.
Phải tỉnh táo lại.
Kerry đang đợi bên kia bức tường kính.
Phải đến chỗ Kerry. Với ý niệm đó Bạch Ma Nữ vươn tay về phía bức tường kính.
Lúc đó bức tường kính dù đập thế nào cũng không vỡ hẳn đã vỡ tan tành.
Ánh sáng ập đến từ bên kia lối đi đã mở.
Thế giới thay đổi trong nháy mắt.
Là hiện tượng Kerry đã trải qua hàng trăm lần mỗi khi đến phòng ngủ của Ma nữ.
Ma nữ ngơ ngác trước thế giới thay đổi đột ngột.
“Đây là...”
Nhưng chỉ một thoáng thôi.
Trước mắt cô là những người phụ nữ đang gào khóc.
Nỗi buồn của những người phụ nữ đậm đặc như nuốt chửng xung quanh.
Bạch Ma Nữ từ từ tiến lại gần Kerry.
Chân bủn rủn không còn sức lực. Cô chống tay xuống đất tiến về phía Kerry.
Kerry đang nằm trong vòng tay của những người phụ nữ.
Khuôn mặt Kerry trắng bệch.
Ngực máu chảy đầm đìa như bị thứ gì đó xuyên thủng.
“Kerry... Kerry...?”
Khuôn mặt đó chắc chắn là Kerry.
Những người phụ nữ cũng tơi tả.
Giáp trụ móp méo vỡ nát. Cơ thể cũng vậy. Không có người phụ nữ nào lành lặn.
Đặc biệt, người phụ nữ tóc đỏ bị thương nặng nhất, đang trong tình trạng bất tỉnh.
Nguy hiểm nhất có vẻ là tinh thần của những người phụ nữ.
Vì nỗi đau mất đi người yêu, không ai còn tỉnh táo.
Khuôn mặt xinh đẹp lấm lem nước mắt nước mũi.
Đến mức không nhận ra Bạch Ma Nữ đang đến gần.
“Tên mạo hiểm giả đó chết rồi. Từ bỏ đi.”
Asmodeus đã đến gần từ lúc nào lên tiếng.
Bạch Ma Nữ nhận ra ngay. Gã đàn ông kia là kẻ đã khiến Kerry ra nông nỗi này.
“... Là ngươi sao.”
“Ai đó? Xuất hiện từ đâu vậy?”
“Bổn nữ hỏi có phải do ngươi làm không!”
Cùng với tiếng hét của Bạch Ma Nữ.
Xung quanh tối sầm lại trong nháy mắt. Sương giá lạnh lẽo phủ xuống.
Hơi thở trắng xóa thoát ra từ miệng cả nhóm.
‘Ảnh hưởng thay đổi xung quanh trong nháy mắt...’
Đại ma pháp sư cỡ này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Huống hồ người phụ nữ có mái tóc trắng như tuyết lại càng hiếm.
Asmodeus đoán được thân phận của cô ta, nhưng không hiểu nổi. Tại sao cô ta lại ở đây.
“Nếu không có ý định trả lời câu hỏi của Bổn nữ thì không cần trả lời cũng được.”
“...”
“Cứ giết là được.”
Ma nữ bắt đầu niệm chú.
Giọng nói lạnh lẽo và câu chú chứa đầy oán hận tột cùng khiến Asmodeus tự nhiên dựng tóc gáy.
Khí thế của câu chú không bình thường.
Mana bùng nổ như không màng đến hậu quả dâng trào từ xung quanh.
Người phụ nữ ngu ngốc. Ma pháp sư mà không giữ khoảng cách, lại thi triển câu chú tốn nhiều thời gian ngay trước mặt.
“Tưởng ta sẽ đứng nhìn chắc.”
Asmodeus vươn tay về phía Ma nữ. Cái loại chân bủn rủn không đứng dậy nổi mà chỉ được cái to mồm.
Cái cổ của người phụ nữ yếu đuối đang ngồi khóc lóc kia, chỉ cần một tay là bẻ gãy.
Khoảnh khắc Asmodeus vươn tay ra.
Hơi lạnh mãnh liệt tỏa ra từ cơ thể Ma nữ khiến đầu ngón tay Asmodeus đóng băng.
‘Thần thánh lực không có tác dụng?’
Ngay cả Thần thánh lực màu vàng kim bao bọc tay Asmodeus cũng bị đóng băng như bị nhốt trong băng.
“!”
Ánh mắt chứa đầy oán hận sâu sắc của Ma nữ hiện lên.
Asmodeus lạnh sống lưng.
Giờ mới thấm thía câu nói đàn bà ôm hận thì tháng sáu cũng có tuyết rơi.
Nhưng chỉ với oán hận thì không thể vượt qua chênh lệch sức mạnh.
Asmodeus đẩy mạnh Thần thánh lực lên.
Tương quan sức mạnh rất rõ ràng.
Bạch Ma Nữ chỉ đang dùng lượng mana bùng nổ để áp chế thôi.
‘Vậy thì bên này cũng tăng lượng lên là được.’
Thần thánh lực tỏa sáng mãnh liệt. Lớp băng đang đóng băng tay Asmodeus vỡ vụn và biến mất.
Thấy cảnh đó, Bạch Ma Nữ cũng phải mở to mắt.
‘Quả nhiên không phải kẻ tầm thường.’
Cũng phải, kẻ tầm thường sao hạ được Kerry. Ma nữ nghiến răng.
Gã đàn ông đã giết Kerry này tuyệt đối không thể để sống.
Ma nữ đẩy hơi lạnh đến cực hạn để hất văng bàn tay Asmodeus đang dần tiến tới.
‘Kerry... Bổn nữ đã ngu ngốc... Xin lỗi chàng... Tất cả... là lỗi của Bổn nữ...’
Đáng lẽ phải dũng cảm sớm hơn. Đáng lẽ phải ra ngoài sớm hơn để bảo vệ chàng.
Nhưng đã không làm được. Ma nữ cảm thấy cái chết của Kerry đều là lỗi của mình.
Việc có thể làm bây giờ, chỉ có trả thù cho Kerry.
“Bổn nữ nhất định sẽ kéo ngươi đi cùng. Để ngươi quỳ gối trước Kerry dưới suối vàng!”
Ma nữ bắt đầu chảy huyết lệ. Bằng chứng của việc mana bùng nổ.
Xung quanh đóng băng trắng xóa. Nhưng không có tác dụng với Asmodeus.
“Không có tác dụng đâu. Vì đó là lẽ thường.”
Bàn tay lấp lánh ánh vàng của Asmodeus từ từ tiến lại gần Ma nữ.
Không thể ngăn cản. Đã bùng nổ mana đánh cược cả tính mạng. Vậy mà không thể ngăn cản bàn tay đó.
Dù uất ức nhưng nếu đến đây là hết thì đành chịu vậy.
Dù sao Ma nữ cũng không tự tin sống tiếp trong thế giới không có Kerry.
‘Chết cùng nơi Kerry ra đi cũng không tệ.’
Ma nữ nhắm mắt lại với vẻ mặt siêu thoát như đã buông xuôi.
Bàn tay tử thần đã đến ngay trước mũi Ma nữ.
Chính lúc đó.
Bàn tay của Asmodeus tưởng chừng không ai có thể ngăn cản đã bị ai đó nắm lấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
