Chương 218: Thắng Cơ
Lina có tâm trạng phức tạp.
Việc Kerry trở thành Hoàng đế nghe có vẻ là chuyện vui. Nhưng liệu Kerry có thực sự muốn điều đó không.
Cô chưa hỏi được điều đó.
Chỉ là phỏng đoán rằng nếu Kerry làm Hoàng đế thì sẽ tốt nên mới đề cử thôi.
‘Kerry vốn là người không có tham vọng. Có thể anh ấy sẽ không thích làm Hoàng đế.’
Đối với Lina, Kerry là người đã hy sinh cả tính mạng mình ở kiếp trước.
Việc người đàn ông đó lần này lại phải làm việc mình không thích vì Đại Lục là điều không thể chấp nhận được.
Lina đi tìm Kerry. Cô thấy Kerry đang trò chuyện với Arwen.
‘Dạo này anh ấy hay dính lấy Arwen quá...’
Thú thật là có chút ghen tị. Nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại và tiến đến gần Kerry.
“Kerry. Em có thể nói chuyện một chút được không?”
Kerry vui vẻ đồng ý.
Kerry đi theo Lina dạo bước quanh Scandavia.
Khu rừng xanh tươi rậm rạp. Khung cảnh những ngôi nhà dựng trên cây cổ thụ thật huyền bí.
Khung cảnh yên bình rất hợp với Lina.
Chỉ nhìn Lina thế này thôi, tim anh cũng đập thình thịch.
Lina leo lên một cây cổ thụ cao không có người và nói.
“Kerry. Thực sự chỉ là giả sử thôi nhé...”
“Vâng.”
“Nếu anh không muốn làm Hoàng đế thì không làm cũng không sao đâu ạ.”
“...”
“Em nghĩ nếu là Kerry thì có thể sẽ như vậy.”
Lina nhìn anh với ánh mắt chân thành.
Ánh mắt đó lúc nào nhìn cũng thấy áp lực. Rốt cuộc cô coi tôi là người tốt đến mức nào vậy.
‘Đúng là mình có nghĩ làm Hoàng đế thì chắc sẽ tốt, nhưng chưa từng suy nghĩ nghiêm túc về việc đó.’
Thời gian qua vì Titania và Arwen nên cũng hơi mất tập trung.
Anh đã tận hưởng những cuộc tình vụng trộm đầy kích thích với hai mẹ con Elf mà có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.
Kerry quyết định nhân cơ hội này suy nghĩ nghiêm túc về việc làm Hoàng đế.
Liệu bản thân có ‘động cơ’ nào để bảo vệ cái dị giới phi lý này không.
Trước khi gặp Lina, 2 năm sống ở dị giới thực sự là địa ngục.
Dùng từ phi lý để diễn tả dị giới này vẫn còn là chưa đủ, cuộc sống lúc đó thật thảm khốc.
Ngày nào cũng phải lo lắng xem có nên đi làm cướp để kiếm cái ăn không.
Địa ngục đó thay đổi hoàn toàn là nhờ gặp được Lina và cả nhóm.
Nhờ nhóm của Lina mà anh mới có chút tình cảm với dị giới này.
Thú thật, việc hy sinh tính mạng để cứu Đại Lục như Chúa tể Mana thì anh chẳng hiểu nổi một chút nào.
Nhưng...
Nếu không phải vì dị giới mà vì ‘cả nhóm’ thì... Anh có thể hiểu được phần nào.
Dị giới thế nào cũng được, nhưng anh muốn bảo vệ cuộc sống thường ngày với cả nhóm.
“Em hiểu Lina đang lo lắng điều gì.
Nhưng anh đã quyết định rồi. Anh sẽ làm Hoàng đế và sống như một hôn quân.”
“Huhu. Hôn quân sao, nghe ngầu đấy chứ?”
Vẫn tưởng là nói đùa à. Là thật đấy.
“Nếu lỡ anh không muốn làm Hoàng đế nữa... thì cứ nói với em bất cứ lúc nào.”
“?”
“Lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau đi ở ẩn. Đại Lục có diệt vong hay không cũng kệ. Kerry không có lý do gì để hy sinh thêm nữa.”
Đã hy sinh bao giờ đâu.
Không, đứng trên lập trường của Lina thì có thể cảm thấy như vậy.
Vì những gì Chúa tể Mana đã làm ở kiếp trước.
Nếu, đúng như lời Lina nói là đi ở ẩn, thì cũng chẳng hạnh phúc đâu.
Lina sẽ sống cả đời trong sự dằn vặt vì tội lỗi đã bỏ rơi Astria. Lina là người phụ nữ như thế.
Cảnh đó tuyệt đối không thể nhìn được.
“Anh sẽ trở thành Hoàng đế.
Làm Hoàng đế rồi sống hạnh phúc mãi mãi bên Lina và mọi người. Hiện tại đó là mục tiêu của anh.”
Đổi đời rồi.
Ký ức về những ngày làm mạo hiểm giả hạng F kiếm ăn từng bữa vẫn còn rõ mồn một. Vậy mà giờ là Hoàng đế.
Sao lại đi đến bước này nhỉ. Tự nhìn lại cũng thấy thần kỳ.
“... Câu trả lời rất giống Kerry.”
Lina sà vào lòng Kerry.
Việc Lina xinh đẹp như tranh vẽ đang ôm mình vẫn khiến anh chưa thấy thực tế lắm.
Lina có vóc dáng nhỏ bé hơn Kerry nhiều. Với cơ thể nhỏ bé này mà chiến đấu ầm ĩ được cũng hay thật.
Lúc đó bầu không khí của Lina hơi thay đổi.
“Kerry.”
Giọng nói khác hẳn với giọng điệu mềm mại lúc nãy.
Nghe thôi cũng thấy lạnh gáy vì căng thẳng.
“Sao vậy?”
“Dạo này...”
“...”
“Anh hay biến mất cùng Arwen quá nhỉ.”
“!”
“Em không cố tình tìm hiểu đâu... nhưng tự nhiên lại biết được.
Chẳng phải chúng ta có nhiều thời gian ở cùng nhau sao?”
Lina đang ôm anh ngước lên nhìn với ánh mắt nghi ngờ.
Dù thời gian ở cùng nhau nhiều nhưng sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế.
Kerry nuốt nước bọt. Có vẻ chưa bị lộ hẳn, nên quyết định mặt dày.
“Lina... Cái đó có vẻ là hiểu lầm rồi.”
May mắn thay, Lina có vẻ giải tỏa nghi ngờ chỉ với một câu nói đó.
“Nếu là hiểu lầm thì may quá.”
Thế thì nghi ngờ làm gì.
Lina cười tươi rói. An tâm rồi.
Nói xong Lina lùi lại từng bước ra xa.
Vừa lùi vừa nở nụ cười có chút tinh nghịch.
“Kerry... Em thì lúc nào cũng sẵn sàng... rồi đấy. Anh biết chứ?”
Trong khoảnh khắc ngẩn người không hiểu là ý gì, sau đó nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Lina anh mới nhận ra ý nghĩa.
“... Ơ Lina?”
Kerry ngẩn người gọi Lina.
Nhưng Lina đã chạy biến đi xa tít tắp. Chà, nhanh thật đấy.
Tái ngộ với Lina là lúc ăn tối cùng cả nhóm.
Mọi người ăn tối ồn ào như mọi khi.
Lina có vẻ vẫn chưa quên lời nói lúc nãy, cố tình tránh ánh mắt của Kerry. Lina cũng còn non nớt lắm.
Lúc đó Victoria vừa chấm bánh mì ăn vừa nở nụ cười nham hiểm hướng về phía Arwen.
“Công chúa Arwen. Dạo này trông người càng ngày càng đẹp ra. Có phải đang yêu đương gì không?”
“!”
Arwen đang ăn bánh mì thì bị sặc, ho khù khụ.
Victoria đã từng cưỡng ép gán ghép Arwen và Kerry.
Đêm đó chắc chắn cô ta đã nghe hết tiếng rên rỉ của Arwen từ ngoài cửa.
Giờ cô ta lôi chuyện đó ra, Arwen không hoảng hốt mới lạ.
“Có đàn ông tốt thì giới thiệu cho ta với. Đừng có hưởng thụ một mình chứ. Hư hư hư.”
Arwen đỏ mặt nói.
“Đ, đàn ông tốt gì chứ. Tôi làm gì có chuyện đó...”
“Huhuhuhu. Vâng. Chắc là vậy rồi..”
“Victoria. Nói chuyện đó với công chúa lúc này còn sớm quá. Hãy tự trọng đi.”
Arwen sà vào lòng Lina. Với khuôn mặt ngây thơ như thể không hiểu chút gì về ẩn ý của Victoria.
‘Không có đàn ông cái gì...’
Đêm qua Kerry còn ân ái nồng nhiệt với Arwen đến năm lần.
Vì sự phản đối kịch liệt chuyện xuất tinh trong của Titania, Arwen đã dùng miệng đón nhận toàn bộ tinh dịch trắng đục của Kerry.
Hình ảnh Arwen ăn tinh dịch với vẻ mặt dâm đãng vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí anh.
Thậm chí Hắc Ma Nữ cũng bị vẻ mặt ngây thơ của Arwen lừa mà bênh vực cô ấy.
Người biết toàn bộ sự thật này chỉ có Victoria và Kerry.
Chợt, ánh mắt Arwen và Kerry chạm nhau.
Arwen quay ngoắt đi. Cũng biết ngượng đấy chứ.
Cả nhóm tiếp tục trò chuyện vui vẻ sau đó.
Hắc Ma Nữ vẫn chưa thân thiết được với cả nhóm, nhưng chỉ cần Kerry quan tâm là đủ.
Kerry thấy ấm lòng khi nhìn cả nhóm ríu rít ăn tối.
Quả nhiên Đại Lục có ra sao cũng mặc kệ.
Thứ muốn bảo vệ không phải là Đại Lục mà là ‘cuộc sống thường ngày’ của cả nhóm.
‘Nếu mình làm Hoàng đế mà bảo vệ được thì làm thôi. Ba cái chuyện đó.’
Kerry nhìn cả nhóm ăn uống vui vẻ và thầm quyết tâm.
Lúc đó Hắc Ma Nữ đang dính chặt bên cạnh nói.
“Tình yêu của em. Anh đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì đâu. Mà món bánh em làm ngon lắm, anh ăn rất ngon miệng.”
“Huhu. Anh đánh trống lảng cũng vô ích thôi. Em biết thừa rồi.
Anh luôn lặng lẽ ánh lên tia sáng trong mắt khi quyết tâm làm điều gì đó quan trọng.”
“...”
“Anh muốn bảo vệ những người phụ nữ kia đúng không?
Thú thật em không có ý định giúp họ... nhưng nếu tình yêu của em đã định như vậy thì cứ sử dụng em bất cứ lúc nào.
Em luôn là phe của anh...”
Hắc Ma Nữ đang nói chuyện nghiêm túc thì hét lên oai oái. Chuyện gì thế này, hóa ra là tại Natasha.
“Em đã bảo đừng có dính lấy tướng công quá rồi mà?”
Natasha đã đến gần từ lúc nào và đang nắm lấy bím tóc của Hắc Ma Nữ.
Mái tóc được tết đẹp đẽ của Hắc Ma Nữ bị rối tung.
“Tóc ta tết mất ba tiếng đồng hồ đấy! Không buông ra à?”
“Tránh xa tướng công ra thì em buông!”
“Cái đó thì không!”
Hắc Ma Nữ dù bị nắm tóc vẫn kiên quyết không buông tay Kerry ra.
Bộ ngực mềm mại của Hắc Ma Nữ càng ép chặt vào cánh tay anh hơn.
Hắc Ma Nữ cũng không phải dạng vừa đâu.
Kerry can ngăn hai người một cách vừa phải.
Hắc Ma Nữ và Natasha đều nghe lời Kerry.
Chỉ có ánh mắt lườm nguýt nhau là Kerry cũng bó tay.
Hắc Ma Nữ vừa hậm hực vừa chỉnh lại tóc.
‘Hắc Ma Nữ nói sẽ trở thành sức mạnh cho mình... Rất đáng tin cậy nhưng...’
Thú thật vẫn cảm thấy chưa đủ.
Bởi vì đối thủ là Asmodeus.
Nếu là Hắc Ma Nữ thời toàn thịnh thì không nói, chứ bây giờ có thể sẽ khó đối phó.
Dù Kerry có ngồi lên ngai vàng Hoàng đế, dù có nhận được sự tin tưởng của thần dân Đế quốc.
Cuối cùng nếu không giết được Asmodeus, kẻ thống trị Đế quốc từ trong bóng tối, thì cũng vô nghĩa.
Đó là suy nghĩ của Kerry.
‘Hiện tại Lina đã mất Thần thánh lực. Người có thể đối đầu với Asmodeus chỉ có mình thôi.’
Sức mạnh của Asmodeus là ‘Thần thánh lực Giác tỉnh’.
Sức mạnh đó cao cấp hơn Mana, nếu không phải là Thần thánh lực Giác tỉnh tương đương thì không thể đối đầu.
Anh đã cảm nhận sâu sắc điều đó khi giao đấu với Asmodeus.
‘Làm thế nào mới thắng được Asmodeus?’
Việc ngăn chặn chiến tranh hay củng cố vị thế chính trị có thể giao cho người khác.
Kerry chỉ muốn tập trung vào việc đánh bại Asmodeus.
Đó là việc chỉ có Kerry mới làm được.
Lúc đó Arwen lên tiếng.
“Kerry... Có nên can ngăn bên cạnh không ạ?”
“...?”
Quay sang bên cạnh thì thấy Hắc Ma Nữ và Natasha vẫn đang hậm hực với nhau.
Chỉ vì một cái bánh mì mà đấu khí thế kia.
“Cái này là em để dành định đưa cho tướng công trước mà?”
“Ô hay? Ta cũng nghĩ thế đấy. Trùng hợp ghê.”
Dù sao cũng là đưa cho tôi, có gì mà phải cãi nhau.
Hắc Ma Nữ và Natasha gầm ghè nhìn nhau qua cái bánh mì.
‘Anh cũng biết tự lấy bánh mì ăn mà.’
Kerry lấy cái bánh mì ở phía khác đặt lên đĩa.
Ngay cả lúc đó hai người phụ nữ vẫn không quan tâm, cứ trừng mắt nhìn nhau vì một cái bánh mì.
Có vẻ vấn đề không đơn giản chỉ là cái bánh mì.
Chính lúc đó.
Một ý nghĩ lóe lên như tia chớp.
‘Phải rồi. Có cái bánh mì sờ sờ ra đó để ăn không phải trên bàn ăn mà là ở Đại Lục mà.’
Cái bánh mì mà chủ nhân Lina không đoái hoài tới, không, là ‘báu vật’ mà chủ nhân không đoái hoài tới đang ở Đại Lục.
“Làm tốt lắm. Natasha, Hắc Ma Nữ.”
““Dạ?””
Natasha và Hắc Ma Nữ đang đấu khí ngơ ngác nhìn lại.
Nhưng có vẻ vui vì được Kerry khen, cả hai nhoẻn miệng cười.
Kerry đã nhìn thấy rõ phương pháp để chiến thắng Asmodeus.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
