Đoạn chương 5: Điều quý giá……
Đoạn chương 5: Điều quý giá……
Những vì sao tuyệt đẹp trên bầu trời đêm đang dõi xuống nhìn tôi. Tôi chắp đôi tay lại và khẽ nhắm mắt.
──Cầu xin Người. Con thật sự không thể nào một thân một mình đi đến Vương đô được.
──Nỗi cô đơn và sự sợ hãi ấy, con không sao chịu đựng nổi.
──Thế nên, làm ơn. Cầu xin Người.
──Xin hãy dẫn lối cho một người đến bên con, một người sẽ cùng con dấn thân vào chuyến hành trình này và dang tay cứu giúp con.
Sau khi thầm cầu nguyện những điều ích kỷ đó, tôi mở mắt ra.
Chính vào khoảnh khắc ấy, một chuyện không thể tin nổi đã xảy ra.
Một, hai…… mười…… hai mươi……
Vô số những ngôi sao băng đã đồng loạt bắt đầu tuôn rơi trên bầu trời.
Và rồi ngày hôm sau, tôi──
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
