Quá khứ của một thiếu niên
Quá khứ của một thiếu niên
Nơi mà thiếu niên còn non nớt đặt chân đến ở cuối cuộc hành trình là một căn phòng chật hẹp, tối tăm, vương vất vô số vết máu khô. Sàn và tường đều được lát bằng đá đen phẳng lỳ, tuy thi thoảng có vẻ được dội nước rửa sạch, nhưng chừng đó vẫn chẳng thể nào xóa nhòa được hết những vết máu đã đổ xuống tại căn phòng này.
Thiếu niên đè gã đàn ông thấp đậm xuống nền nhà hôi hám, kề lưỡi dao găm ngắn vào cổ gã.
「Khai thật mau. Không nói thì tôi cắt cổ ông đấy.」
Thiếu niên này không có gan giết người. Chất giọng khàn khàn đang trong thời kỳ vỡ giọng của cậu run rẩy một cách kỳ lạ.
「N... Này, tôi cũng đâu có muốn làm chuyện này. Bị đe dọa nên tôi mới cho thuê chỗ này thôi. Tôi chỉ được chia cho chút nội tạng thừa... Kẻ ra tay là bọn cấp trên cơ.」
Hai chữ "nội tạng" vang lên như khoét sâu vào ruột gan thiếu niên.
「Còn sống không?」
Trước câu hỏi dồn ép của thiếu niên, gã đàn ông mở to mắt vẻ không hiểu.
「Hả...?」
「Tôi đang hỏi là người Yethma bị đưa đến phòng này hôm kia còn sống hay không hả?」
Một thoáng im lặng trôi qua cũng đủ khiến trái tim thiếu niên thắt lại trong tuyệt vọng.
「...Có nói dối cũng chẳng được tích sự gì nên tôi nói thật nhé, cậu nhóc. Chỗ này là nơi xẻ thịt Yethma. Chặt đầu, mổ bụng, lọc thịt khỏi xương. Chẳng có người Yethma nào sống sót mà ra khỏi đây được đâu.」
Thiếu niên suýt chút nữa đã nôn thốc những thứ trong dạ dày đang co thắt dữ dội ra ngoài, nhưng cậu đã kìm lại được vào phút chót. Con dao găm trên tay cậu rơi xuống, tạo ra âm thanh khô khốc. Thừa cơ hội đó, gã đàn ông thấp đậm vội vã đứng dậy và di chuyển ra phía cửa. Rồi gã quay lại nhìn thiếu niên với ánh mắt thương hại.
「Này nhóc, có phải tên cậu là Nott không?」
Thiếu niên ngẩng mặt lên, hai hàng nước mắt đau đớn tuôn rơi. Gã đàn ông nói tiếp.
「Tôi có nghe thấy tiếng la hét. Chắc đám kia chẳng nhớ gì đâu nhưng mà... Những lời cuối cùng của người Yethma đó, chắc hẳn là gọi tên của cậu đấy.」
Lần này, thiếu niên không thể kìm nén được nữa mà nôn thốc nôn tháo. Nước mắt, nước mũi và bãi nôn hòa lẫn vào nhau, chảy ròng ròng xuống cằm.
Bỏ lại thiếu niên đáng thương một mình, gã đàn ông vội vã rời đi.
Thiếu niên chìm trong tuyệt vọng ấy, về sau đã gặp gỡ một chú chó trắng.
Việc thiếu niên thành công lấy lại được chiếc vòng cổ và vài mẩu xương tàn là chuyện của ba ngày sau cuộc gặp gỡ đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
