Chương 1: Tò mò cũng phải có chừng mực thôi
Chương 1: Tò mò cũng phải có chừng mực thôi
Tôi nghĩ chẳng có việc nào vô nghĩa hơn là ngồi chép lại biên bản buổi offline của mấy tên otaku, nên tôi sẽ tóm tắt ngắn gọn lại quá trình diễn ra cho đến nay.
Sau khi biến thành một con lợn ở vương quốc kiếm và phép thuật Mesteria, hoàn thành chuyến đại phiêu lưu "ụt ịt" cùng thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp tựa thiên thần Jess để đến vương đô, tôi đã chia tay Jess trong tiếc nuối và trở về Nhật Bản hiện đại.
Quay lại làm một tên otaku bình thường, tôi thậm chí bắt đầu nghĩ rằng chuyện về Mesteria, hay chuyện về Jess, liệu có phải chỉ là một giấc mơ hay không.
Nhưng đó tuyệt đối không phải là mơ.
Bởi tôi đã gặp được ba tên otaku đeo kính khác, những kẻ cũng có trải nghiệm tương tự: chuyển sinh sang Mesteria và biến thành lợn.
Theo thói quen xấu của dân otaku, chúng tôi không gọi nhau bằng tên thật mà gọi bằng biệt danh mạng (handle name).
Tôi cũng xin giới thiệu qua với quý vị một chút.
Một người là Sanon, kỹ sư cơ khí. Một gã đàn ông râu ria ngoài ba mươi, đặc biệt thích những bộ anime có bé gái xuất hiện, một tên otaku biến thái tốt bụng.
Người tiếp theo là Kento, nam sinh của một trường cấp ba tư thục danh tiếng. Biệt danh mạng gốc là †Hắc Kỵ Sĩ Nhảy Múa Trong Hồi Kết† keNto (†Shū ni mau ankoku no kishi† keNto), nhưng về cái tên này thì tôi xin phép không đào sâu thêm. Ngoại trừ việc cậu ta toát ra bầu không khí đặc thù đúng như cái biệt danh kia, thì cậu ta là một otaku rất đỗi bình thường và nghiêm túc.
Và người cuối cùng là Hiropon, nữ sinh viên đại học y khoa. Cái tên nghe có vẻ nguy hiểm này tôi cũng xin phép không bàn tới ở đây, nhưng cô ấy là một otaku kiểu công chúa, thích game gacha (social game) và hay cười.
Tiện thể, biệt danh của tôi là Lolipork. Để tránh gây hiểu lầm, tôi nghĩ cần giải thích rõ ràng về cái tên này tại đây. Tôi không phải ấu dâm (lolicon) cũng chẳng phải thịt lợn, mà chỉ là một sinh viên đại học khối tự nhiên nghèo kiết xác vô danh tiểu tốt. Bắt nguồn từ việc tôi đăng tải lên mạng cuốn tiểu thuyết kỳ ảo dị giới tình cảm ướt át hơi "người lớn" một chút dựa trên chuyến đại phiêu lưu "ụt ịt" ở Mesteria, tôi đã đổi tên tài khoản Twitter thành "Hyorogari Pork" (Lợn Còi Cọc), nhưng chẳng biết từ bao giờ nó bị rút gọn lại và mọi người bắt đầu gọi tôi là "Lolipork". Giờ đây nó còn bị rút gọn thêm nữa, và cái tên viết tắt bí ẩn "Loripo" đang dần trở nên phổ biến.
Về cuốn tiểu thuyết kỳ ảo dị giới tình cảm ướt át hơi "người lớn" kia, giờ đây khi đã biết chuyện ở Mesteria có vẻ là sự thật, để bảo vệ bí mật của vương triều, tôi đã chuyển nó sang chế độ không công khai trên mạng. Với ý nghĩa là vật tế cuối cùng, tôi đã thử gửi nó đi dự thi một giải thưởng dành cho tác giả mới, nhưng với cái tựa đề dở hơi như vậy thì chắc chắn là chẳng có chuyện đoạt giải đâu.
Chuyện đi hơi xa rồi.
Không thể quên được những trải nghiệm ở Mesteria, Sanon với khả năng tìm kiếm đáng kinh ngạc cùng sức mạnh của những ly kem parfait đã tập hợp được những người cùng cảnh ngộ, và thế là bốn tên otaku đeo kính đã hội tụ lại. Trải qua vài buổi họp mặt, chúng tôi đã lập ra kế hoạch tái chuyển sinh đến Mesteria.
Hôm nay chính là ngày thực hiện kế hoạch tái chuyển sinh đó.
...Các người hỏi tái chuyển sinh bằng cách nào ư? Nào nào các vị, đừng hoảng.
Mấy tên otaku đeo kính đã tập hợp tri thức và trí tuệ lại, suy đoán ra nguyên tắc chuyển sinh đến Mesteria và lập ra kế hoạch dựa trên nguyên tắc đó.
Về cơ bản, việc các otaku chuyển sinh được cho là bắt đầu từ trường hợp của tôi. Khi ý thức của tôi bay đến Mesteria, dường như một "dấu vết ma thuật" nào đó đã lưu lại. Kể từ đó, nếu một otaku đeo kính có khí chất mọt sách bị mất ý thức ở khu vực quanh nhà ga nơi tôi từng gục ngã vì đau bụng, thì một sự cố hy hữu sẽ xảy ra: ý thức của người đó sẽ nhập vào một con lợn ở Mesteria. Kết quả của việc đó chính là sự chuyển sinh của Hiropon, Sanon và Kento. Ba người bọn họ đã trở về Nhật Bản hiện đại nhờ cái chết của con lợn vật chủ.
Tóm lại là. Nếu bọn tôi lại mất ý thức ở quanh cái nhà ga đó một lần nữa, thì ý thức có thể sẽ chuyển sinh đến Mesteria!
Trình tự như sau.
Cha của Hiropon thực ra sở hữu một bệnh viện lớn nằm ngay gần cái nhà ga nói trên. Tất cả chúng tôi, trong lần chuyển sinh trước, đều đã được đưa vào và nhập viện tại đó. Chúng tôi sẽ tận dụng điều này.
Lần này chúng tôi sẽ không từ thủ đoạn nào. Hiropon đã đe dọa ông bố, bắt ông ấy phải tiến hành kiểm tra lại đối với những bệnh nhân đã hôn mê lâu bất thường sau khi mất ý thức giống như cô ấy. Dưới danh nghĩa đó, ngoại trừ Hiropon, ba người còn lại được cấp giường bệnh. Tại đó, Hiropon sẽ dùng một cây dùi cui điện "hàng xịn" mà Sanon kiếm được qua một đường dây mờ ám nào đó để khiến chúng tôi ngất xỉu một cách chắc chắn. Nếu chuyển sinh sang Mesteria thành công và chúng tôi không tỉnh lại, bố của Hiropon (Pappa) sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc chúng tôi. Đó là tính toán của cả nhóm.
Nhân tiện thì Hiropon dường như đã chuyển sinh sang Mesteria ngay sau khi tôi bị ngộ độc thực phẩm, nhưng vì không có ký ức gì tốt đẹp ở đó, cộng thêm lý do không muốn rời xa người em gái đang mắc bệnh nan y không thấy tương lai, nên cô ấy quyết định không tham gia vào lần tái chuyển sinh này. Tuy nhiên, cô ấy vẫn tán thành cái kế hoạch liều lĩnh quá mức này và trở thành chốt chặn quan trọng của kế hoạch. Là nhân vật chủ chốt (key person).
「Loripo-san, anh chuẩn bị xong chưa?」
Đeo găng tay cao su và cầm cây dùi cui điện hầm hố, Hiropon nhìn xuống tôi đang nằm trên giường. Mái tóc bob ngắn, cặp kính gọng đỏ, khuôn mặt có vẻ hiền lành. Trông chẳng hợp chút nào với hành động sắp diễn ra.
「Nhờ cả vào cô đấy.」
Tôi nhắm chặt mắt, áp thái dương xuống gối, và chỉ nghĩ về một điều duy nhất.
──Jess.
Liệu có gặp được em không.
Ba người chuyển sinh sang Mesteria sau tôi, chẳng ai nhìn thấy Jess, cũng chẳng ai nghe được tin tức gì về em. Cũng phải thôi. Jess đang ở trong vương đô đóng kín cổng cao tường mà. Là người mang dòng máu hoàng tộc, chắc hẳn em đang bắt đầu lại một cuộc sống hạnh phúc.
Bóng tối phủ xuống mi mắt, tầm nhìn càng thêm tối sầm. Tôi cảm nhận được thứ gì đó chạm vào sau gáy.
Jess.
Gặp em liệu có ổn không.
Một thằng trai tân đeo kính gầy gò ốm yếu chết tiệt như tôi, liệu có được phép bước vào cuộc đời của một thiếu nữ tuyệt vời như vậy lần nữa không...
「Không được đâu ạ...」
Tôi nghe thấy giọng nói của một thiếu nữ, nói tiếng Mesteria.
Tôi mở mắt ra. Cơn đau chỉ thoáng qua trong tích tắc. Vừa tự hỏi đây là đâu, tôi vừa nhìn quanh.
Không gian mờ tối. Cảm giác bùn đất trên má. Hít một hơi, mùi hương tổng hợp của chuồng lợn vuốt ve khứu giác. Điều này nghĩa là...
「Không được đâu ạ, nếu liếm như thế, em sẽ... nhớp nháp mất...」
Nghe thấy giọng nói phát ra từ phía sau đống cỏ khô, tôi đứng dậy. Nhìn xuống chân, đập vào mắt tôi là móng guốc màu hồng chẻ đôi. Một cảm giác đầy hoài niệm.
Thật kỳ quặc khi dùng cách diễn đạt này, nhưng tôi đã bình an vô sự trở thành lợn. Sau ba tháng. Tôi đã thành công biến thành lợn ở Mesteria một lần nữa. Cả khả năng nhận biết màu sắc lẫn cảm giác cơ thể đều thích nghi hoàn hảo y như sau khi được Jess chữa trị. Phép thuật của Jess vẫn đang duy trì một cách đàng hoàng.
Tôi lê bước về phía tiếng động bằng cả bốn chân, và thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là một con lợn đen to lớn. Một cô gái mảnh khảnh trong chiếc váy màu nâu sẫm đang ngồi trên đống rơm, con lợn đen liếm má cô như một con chó.
"À... nó nhột... cổ tôi... aah..."
"Ngongo..."
Tiếng lợn và tiếng cô gái chơi đùa vang vọng khắp chuồng lợn.
Ừm... Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi đang được chứng kiến cái gì thế này?
Cô gái vừa bị con lợn đen cho ăn đột nhiên nhìn về phía tôi. Tóc vàng ngắn. Cổ gầy. Khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt to. Một nốt ruồi ở khóe mắt phải. Một chiếc vòng cổ bạc lấp lánh quanh cổ cô.
"Ngongo."
Khi tôi cố gắng nói, cuối cùng tôi lại phát ra một âm thanh giống như của một otaku. Đúng rồi, tôi đã quên mất.
<...Celes, phải không?>
Tôi thầm gõ một dấu phẩy để chỉ ra rằng đó là một dòng, ngầm truyền đạt ý nghĩa. Cô gái ở đầu dây bên kia là người Yethma, giống như Jess—một "chủng tộc" có khả năng giao tiếp bằng cảm xúc mà không cần dùng lời nói hay thính giác. Cô ấy đang phục vụ chủ quán trọ ở ngôi làng đầu tiên họ dừng chân trên hành trình.
Celes, một cô gái trông có vẻ nhút nhát, hơi ngạc nhiên khi má cô ướt đẫm nước bọt của lợn. Con lợn đen lập tức xẹp xuống và im lặng.
Celes cuối cùng cũng lên tiếng.
"Ừm... anh là người mà tôi gặp hồi đó..."
<Phải rồi.>
"Anh chính là tên Dote-san chết tiệt đó, đúng không?"
………….
Thôi thì, anh ta cũng không sai, nên tôi sẽ tha thứ cho anh ta.
<Đúng rồi. Anh ta là gã gầy gò, đeo kính, còn trinh đã ở bên Jess. Đã lâu rồi nhỉ.>
Con lợn đen, vốn đang quan sát chúng tôi, quay đầu về phía Celes. Celes gật đầu với con lợn đen.
"Phải. Và con lợn đằng kia... hình như là..."
Miệng con lợn đen hé mở, vẻ mặt rõ ràng cho thấy sự lúng túng. Tôi hiểu rồi.
"Celes, tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn lời chào của cô, nhưng cô có thể chuyển lời cuộc trò chuyện này được không? Tôi muốn nói chuyện với con lợn đen đó."
Yethma cũng có khả năng truyền đạt suy nghĩ bên trong như một bộ định tuyến. Vì vậy, ngay cả khi hai con lợn chỉ có thể nói "ngo", với Yethma bên cạnh, chúng vẫn có thể giao tiếp với nhau.
"Ừm... tôi hiểu rồi."
Celes gật đầu với tôi. Tôi nhìn thẳng vào con lợn đen đang bất động và hỏi thẳng thừng:
"Sanon-san, tại sao anh lại vô tâm liếm một cô bé 13 tuổi?"
「…………」
Con lợn đen không trả lời.
〈Là Sanon-san đúng không. Có giả làm lợn thì tôi cũng biết thừa〉
──Kh, không phải ụt ụt...
Giọng của một ông chú vang lên trong đầu tôi. Chắc chắn có tội rồi.
〈Không phải cái gì mà ụt ụt〉
──Không, cái đó, là hiểu lầm thôi. Là tai nạn đấy ạ.
Con lợn đen vừa làm ra những hành động khả nghi vừa ra sức biện hộ.
〈Anh giải thích xem tai nạn kiểu gì được không?〉
──Tôi không cố ý đâu. Chỉ là lỡ lưỡi chạm vào một chút thôi, chứ đâu có liếm một cách vô tư lự đâu...
Liệu có thật sự vô tình liếm mặt một thiếu nữ đến mức dính nhớp được không nhỉ?
〈Nhìn kiểu gì cũng không phải ở mức độ lỡ đâu〉
Tôi nhìn sang Ceres. Mái tóc ngắn mềm mại đang bết dính vào mặt vì nước dãi lợn. Ceres làm mặt khó xử rồi cười "ehe".
──Là cái đó đấy. Này, xem kìa, lỡ thuận theo tập tính loài lợn ấy mà...
Nghe cái lời bào chữa quen tai ở đâu đó, tôi ngán ngẩm chẳng buồn phản bác nữa.
〈Tuy có nhiều điều muốn nói nhưng mà... xem ra chúng ta đã đến được Mesteria an toàn rồi nhỉ〉
Tôi vừa truyền đạt, tai con lợn đen liền giật giật.
──Đúng vậy nhỉ... Chà, tôi cứ đinh ninh là Loripo-san đã đến chỗ của Jess-taso rồi chứ...
Con lợn đen ấp a ấp úng ── Sanon.
Tên lolicon chết tiệt này nói rằng trước đây hắn đã chuyển sinh đến chỗ Ceres. Vì nơi hắn chuyển sinh lần này cũng có Ceres, nên suy nghĩ hợp lý là tôi, người lần trước chuyển sinh đến chỗ Jess, sẽ đến chỗ Jess. Việc tôi cũng đến chỗ Ceres thế này là nằm ngoài dự tính.
Tất nhiên, điều đó cũng nằm ngoài dự tính của tôi.
Tôi đã không chuyển sinh đến bên cạnh Jess. Tôi vẫn chưa thể gặp lại Jess...
Mà, cũng đành chịu thôi. Tôi quay lại đây không phải để liếm láp Jess-taso một cách vô tư lự. Đương nhiên cũng không phải để liếm Ceres-taso. Tôi quay lại vì còn những việc dang dở tại Mesteria này.
Theo câu chuyện nghe được từ nhóm Sanon trong buổi off-line ăn parfait ở Nhật Bản, tình hình Mesteria đã thay đổi hoàn toàn sau khi tôi rời đi, vùng đất này đang rơi vào hỗn loạn chưa từng có. Và trong hoàn cảnh đó, có một người anh hùng đã đứng lên cứu rỗi những người Yethma đang gánh chịu số phận tàn khốc.
Không ai khác, chính là chàng thợ săn đẹp trai Nott.
Chúng tôi đến đây để giúp đỡ Nott và giải cứu các thiếu nữ Yethma.
Thế nên tôi quay lại không phải để diễn cảnh fantasy tình cảm ướt át với Jess đâu. Thật đấy. Các vị tin tôi mà đúng không? Ai lại đi cầu mong được chim chuột với cô thiếu nữ xinh đẹp tóc vàng mà mình đã chia tay trong nước mắt chứ? Có phải otaku yêu thật lòng đâu. Tôi chỉ nghĩ là nếu gặp được thì may mắn, thế thôi. Mà, nếu số đỏ thì chắc sẽ gặp lại ở đâu đó trên đất nước này thôi.
Cảm thấy có ánh nhìn, tôi quay lại thì thấy Ceres đang chăm chú nhìn mình. Không khí trong chuồng lợn tối tăm tù đọng đến khó thở.
Lúc này tôi vẫn chưa biết con đường để tái ngộ Jess sẽ chông gai trắc trở đến nhường nào.
Tôi kiểm tra từng con lợn khác, nhưng không thấy Kento, người lẽ ra đã cùng chuyển sinh, ở đâu cả. Dù lo lắng không biết cậu ta đã đi đâu, nhưng chúng tôi phải lo cho bản thân trước đã. Được người quen là Ceres nhặt về là tốt rồi, nhưng nơi hai con lợn chúng tôi tỉnh dậy lại là làng Bapsus, nơi tôi lần đầu gặp Ceres. Một ngôi làng yên bình nằm lặng lẽ trong khu rừng phía Nam, cách xa vũ đài chính của Mesteria. Ở đây đừng nói là Jess, ngay cả Nott hiện giờ cũng không có.
Mượn sức của Ceres, trước tiên mục tiêu là hội ngộ với Nott. Đó là việc chúng tôi cần làm.
......Không, có một việc phải làm trước cả chuyện đó. Hai con lợn chúng tôi đang lấm lem bùn đất. Là phép lịch sự tối thiểu khi tiếp xúc da thịt với thiếu nữ xinh đẹp, dù là lợn thì cơ thể cũng phải giữ sạch sẽ nhất có thể.
Thế là chúng tôi được Ceres dẫn ra con suối nhỏ để tắm rửa. Mùa ở Mesteria đang là mùa thu. Cỏ cây đã héo úa chuyển sang màu vàng kim, lấp lánh dưới ánh nắng ban trưa.
Lúc tôi và Jess đến được Vương đô là ba tháng trước, vào độ mùa hè cây cối xanh tốt.
Nghe nói ngày hôm đó, sau khi chia tay chúng tôi tại Rừng Kim bao quanh Vương đô, Nott đã bình an hạ gục gã đàn ông to lớn là kẻ thù của mình.
「Nhưng anh Nott đã không quay lại ngay ạ.」
Ceres vừa nói vừa lội xuống suối, dùng tay vớt nước rửa kỹ vùng cổ.
「Nghe nói trên đường trở về đây, anh ấy đã bị các sát thủ tấn công...」
Chúng tôi vừa tắm vừa nói chuyện về tình hình hiện tại của Mesteria.
〈Gã to xác mà Nott giết ── nghe đâu hắn là nhân vật quan trọng trong thế giới ngầm thì phải〉
「Vâng. Hắn là trùm sòng thế giới ngầm bị triều đình để mắt tới, được gọi là 『En Xé Xác』, một người có tầm ảnh hưởng rất lớn. Vì thế nên anh Nott đã bị người của thế giới ngầm truy đuổi.」
Rành rẽ thật đấy, tôi nghĩ thầm.
Con lợn đen Sanon vừa tắm nước bì bõm vừa truyền tin cho chúng tôi.
──Vừa tránh né sự truy đuổi dai dẳng của bọn lưu manh, Nott-kun vừa tiếp tục chạy trốn. Nhưng cậu ấy không chỉ chạy trốn đâu. Trong hành trình đào tẩu, cậu ấy đã tập hợp những đồng chí căm ghét việc săn lùng Yethma, đôi khi chiến đấu với kẻ truy đuổi... Vượt qua bao nhiêu trận tử chiến, chưa đầy một tháng, cậu ấy đã trở thành vị anh hùng ai ai cũng biết tên.
Cuộc chiến giữa Nott và các sát thủ đã cuốn cả những người xung quanh vào và leo thang nhanh chóng.
Trong khi tôi quay về Nhật Bản và mải mê với các hoạt động otaku, thì tên đẹp mã đó đã lập được chiến công phi thường. Tại sao lại có sự cách biệt này chứ. Sự tự mãn, hay là khác biệt về môi trường...
〈Nott thành lập 「Quân Giải Phóng」 là chuyện sau đó nhỉ〉
Tôi hỏi, Ceres khẽ gật đầu.
「Khi cuộc chiến rơi vào thế giằng co và tình hình tạm thời lắng xuống, anh Nott cuối cùng cũng quay trở lại vùng này. Nhưng trong khoảng thời gian đó, sự trỗi dậy của thế giới ngầm ngày càng trở nên quá khích... Để đối kháng lại, anh Nott đã phất cờ khởi nghĩa, lập nên Quân Giải Phóng.」
Chỉ một nhát đâm của thiếu niên cũng có thể phát triển thành cuộc tranh chấp lớn cuốn cả đất nước vào vòng xoáy.
Có lẽ do sự trỗi dậy của thế giới ngầm tập hợp lại với mục đích giết Nott, mà tại khu vực phía Bắc - nơi vốn là cái ổ của bọn lưu manh, một thương nhân đá quý tên là Arrogan đã tự xưng là "Tân Vương", tuyên bố độc lập khỏi sự cai trị của vương triều. Khu vực phía Bắc hiện nằm dưới sự kiểm soát của "Thế lực phương Bắc (Nozan)", bao gồm những kẻ bất hảo trong thế giới ngầm.
Về phần Nott, nhận được sự hưởng ứng của đồng đội và sự ủng hộ của dân chúng, cậu ấy đã thành lập "Giải phóng quân" chiến đấu vì người Yethma. Kết quả là, Mesteria hiện đang trong tình trạng thế chân vạc, với ba thế lực gườm nhau: "Vương triều", "Thế lực phương Bắc" và "Giải phóng quân".
〈Lúc đó, Sanon-san đã đến〉
Lợn đen quay về phía này.
──Phải. Tôi ngất đi vì kiệt sức, lúc mở mắt ra thì thấy mình đã biến thành lợn ở chỗ một bé gái loli như thiên thần. Đó là cuộc gặp gỡ với Cere-tan. Nhỉ?
Lợn đen cọ cọ vào người Ceres, cô bé bẽn lẽn vuốt ve nó. Cái đuôi của Lợn đen ngoáy tít vì vui sướng.
「Vâng. Sanon-san đã nghe theo sự ích kỷ của em, và cùng đi đến chỗ Nott-san... à không, Giải phóng quân. Sau đó một thời gian, chúng em đã hoạt động như một thành viên của Giải phóng quân.」
Chuyện lúc đó tôi đã nghe Sanon kể nhiều rồi. Sanon đã vận dụng tối đa các tế bào não xám xịt của mình để hỗ trợ Nott với tư cách là tham mưu của Giải phóng quân──tất nhiên, nhìn vào những biểu hiện tình cảm bất thường đối với Ceres, chắc chắn ông ta không chỉ hoạt động bằng trí óc mà còn tận hưởng cuộc sống dị giới với một cô bé tuổi đời chưa bằng một nửa mình...
Tuy nhiên, hoạt động của Sanon kết thúc chưa đầy một tháng.
〈Trong lúc đó, trận chiến Vùng Đất Đá đã xảy ra nhỉ〉
Ceres gục đầu xuống với vẻ mặt u ám.
「Vâng. Giải phóng quân đã thua trong trận chiến với Thế lực phương Bắc (Nozan), mọi người đều tan tác mỗi người một ngả.」
Đôi mắt cô bé từ từ hướng về phía Lợn đen.
「Em cứ đinh ninh là Sanon-san cũng đã mất trong trận chiến Vùng Đất Đá rồi chứ...」
──Đúng là con lợn đã chết thật, nhưng chỉ có ý thức của tôi là quay trở lại Mesteria được như thế này. Dù thân xác này có chết bao nhiêu lần đi nữa, linh hồn tôi vẫn sẽ mãi mãi đuổi theo Cere-tan nên không sao đâu!
Lợn đen rũ mạnh người làm nước bắn tung tóe. Có vẻ như không ổn lắm đâu.
Mà thôi. Quay lại chuyện chính nào.
〈Này Ceres, trong trận chiến Vùng Đất Đá đó, Nott đã bị bắt đúng không?〉
Nghe tôi hỏi, Ceres chậm rãi gật đầu.
「Vâng. Nott-san hiện đang là tù binh của Thế lực phương Bắc (Nozan)... Em nghe nói anh ấy bị bắt làm đấu sĩ tại đấu trường.」
Đúng như lời giải thích của Kỵ sĩ bóng đêm nhảy múa nơi tận cùng──à nhầm, là Kento.
Nghe nói sau khi Sanon trở về, Kento đã nhập vào xác con lợn tên là Nuris do một người Yethma nuôi ở gần Vương thành phía Bắc. Trong khi tính mạng của Nott bị đùa giỡn như một nô lệ làm trò tiêu khiển, thì Kỵ sĩ bóng đêm nhảy múa nơi tận cùng đã bị giết do chống lại lệnh trưng thu con lợn Nuris vào Vương thành phía Bắc, và trở về Nhật Bản.
Sau đó cậu ta gặp Sanon và tôi, rồi kể cho chúng tôi tình hình ở phía Bắc. Hiện giờ cậu ta đang mất tích, nhưng cậu ta đã thử chuyển dịch cùng chúng tôi, nên biết đâu đấy, cậu ta có thể đang ở đâu đó tại Mesteria này.
Tắm rửa xong xuôi, chúng tôi gột rửa sạch bùn đất, bước lên từ dưới sông và để gió thu mang theo hương rừng ngọt ngào hong khô cơ thể.
Ceres ngồi gọn lỏn trên một tảng đá bên bờ sông, nhìn về bầu trời phía Bắc, đôi mắt ướt đẫm gió sương. Liếc nhìn con Lợn đen đang ngây thơ đuổi theo bướm - có lẽ do vui sướng vì được giải thoát khỏi kiếp làm công ăn lương khổ sai - tôi tiến lại gần Ceres.
〈Ceres... xin lỗi nhé. Tại tôi đưa Nott đi nên mới ra nông nỗi này...〉
Đáp lại lời xin lỗi của tôi, Ceres lắc đầu nhẹ nhàng như đã cam chịu.
「Không phải lỗi của Buta-san đâu ạ. Nott-san là người luôn mơ ước thay đổi Mesteria như thế này mà. Sớm muộn gì số phận cũng sẽ khiến anh ấy ra đi thôi.」
Ceres nhìn tôi một cách thận trọng.
「Ừm...」
〈Sao thế?〉
「Jess-san, chị ấy vẫn khỏe chứ ạ?」
〈À, nhờ Nott mà chúng tôi đã tới được Vương đô an toàn. Jess chắc chắn đang sống hạnh phúc ở đó.〉
Không hiểu sao, tôi không muốn nói quá nhiều về chuyện này. Kh-không phải vì tôi bị sốc do không gặp được Jess hay gì đâu nhé.
「A... xin lỗi anh! Ừm, chuyện anh không muốn nói thì không cần nói cũng được ạ.」
Bị đọc được lời dẫn chuyện rồi! Nhắc mới nhớ, đây là thế giới kiểu đó mà.
〈Không cần phải giữ ý đâu... Phải rồi, tôi đã nắm được bí quyết vào Vương đô, nên khi nào Ceres tròn mười sáu tuổi, tôi sẽ giúp em đi đến đó.〉
「Đến Vương đô... vâng, nếu có anh trai tân chết tiệt đi cùng thì em thấy yên tâm lắm.」
Cái biệt danh đó dính chết luôn rồi à...? Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, Lợn đen bất ngờ lao tới, khịt mũi phì phì đầy mạnh mẽ.
──Không, Cere-tan dự định sẽ sống cùng tôi và Nokkun mà???
〈Thế ạ... thôi, nếu vậy thì cũng được...〉
Dù Sanon có hơi "ấy" một chút ở nhiều khía cạnh, nhưng ông ta là một ông chú tốt bụng có triết lý rõ ràng và đầu óc cực kỳ nhạy bén. Nếu ông ta đã nói vậy, có lẽ cứ giao Ceres cho ông ta là ổn.
Bởi vì tôi còn có, những việc khác──
──Việc chúng ta phải làm bây giờ chỉ có một. Chắc Loripo-san cũng hiểu rõ mà.
Giọng nói của Sanon vang lên trong đầu khiến tôi giật mình. Có lẽ ông ta đã nhận ra sự dao động trong lòng tôi.
Tôi gật đầu mạnh mẽ, xua tan những tạp niệm.
Cũng giống như việc lần trước tôi có lý do chính đáng để chuyển sinh đến chỗ Jess, lần này tôi chuyển sinh đến chỗ Ceres chứ không phải Jess chắc chắn cũng có lý do. Người cần giúp đỡ nhất hiện nay không phải là Jess. Mà là Nott, người đang bị đùa giỡn mạng sống khi làm đấu sĩ ở phía Bắc. Là Ceres, người bị con lợn khốn kiếp cướp mất người thương, kết quả là phải chia lìa đôi ngả.
〈Tất nhiên rồi. Chúng ta hãy cùng Ceres đi giải cứu Nott nào.〉
***
Khi tôi nhấc mí mắt lên, ánh nắng giữa trưa thiêu đốt đôi mắt.
Sàn đấu rải cát rộng thênh thang. Trên khán đài bằng đá xây dốc, hàng ngàn khán giả tàn khốc đang ngồi kín chỗ. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Ở phía chính diện──may quá, hôm nay không phải là con người. Ba con sư tử đang nhe nanh gầm gừ, bị xích lại và chờ đợi.
Dù đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng ở đây ngày nào cũng có người chết. Lớp cát khô trên sàn gỗ là lớp cát mới được thay sau khi trận đấu kết thúc. Lớp cát bị vứt đi kia hẳn đã thấm đẫm máu tươi.
Tại quảng trường khô khốc, tôi đối mặt với những con sư tử. Tiếng chuông trầm đục vang lên, tiếng xích được tháo bỏ vọng lại. Đấu trường bao trùm bởi những tiếng la hét như muốn vỡ tung. Đây là tiếng gào thét phẫn nộ, hay là tiếng hò reo cổ vũ?
Tay trái không cử động được. Tay phải nắm chặt một thanh của cặp song kiếm, tôi vào tư thế nghênh chiến.
Trước mặt thợ săn, thú dữ cũng chỉ là những khối thịt mà thôi.
「Quả nhiên là lợi hại thật! Ngầu lắm Sư phụ!」
Cười nói với tôi từ phía bên kia song sắt mạ vàng là một thiếu niên mười bốn tuổi vui vẻ. Tên cậu nhóc là Batt. Cậu ta hào hứng đưa "thức ăn" cho một tù nhân không biết bao giờ sẽ chết là tôi. Hôm nay là một cục ngũ cốc đầy vỏ trấu. Tôi im lặng cầm lấy nó và ngoạm lấy ngoạm để. Đã một ngày rồi tôi chưa được ăn gì.
「Lúc anh bị dẫm lên, em cứ tưởng thế là xong đời rồi chứ. Nhưng mà! Thanh kiếm kẹp ở nách lại đâm xuyên chân con sư tử! Nghĩa là anh đã đọc được chuyển động của đối phương hả? Quả thật là ghê rợn, pha đó ấy.」
Đúng là một tên nhóc nói nhiều, cứ như trẻ con vậy. Nghe nói công việc của nó là cho tù nhân ăn ở tầng hầm đấu trường này. Có vẻ nó thích tôi nên hay bắt chuyện. Vì chẳng có ai khác để nói chuyện nên tôi cũng không thấy phiền. Nuốt miếng ngũ cốc xuống, những cái gai của vỏ trấu cào vào cổ họng tôi.
「Tay nghề của thợ săn phụ thuộc vào việc có thể nhìn thấu chuyển động của con thú xa đến đâu. Để làm được điều đó, điều quan trọng là phải đối mặt với càng nhiều loại thú càng tốt, tích lũy thật nhiều kinh nghiệm thực chiến. Nếu muốn trở thành một người thợ săn thực thụ thì hãy nhớ lấy điều đó.」
Mắt Batt sáng rực lên.
「Ra là thế, quả nhiên Sư phụ đỉnh thật.」
Vẫn là câu trả lời không có gì mới mẻ. Tôi nghi ngờ không biết lời khuyên của mình được thấu hiểu đến mức nào. Cậu ta trạc tuổi Ceres, nhưng ở độ tuổi này, có vẻ con gái vẫn suy nghĩ sâu sắc hơn.
「Mau quay lại làm việc đi. Lảng vảng quanh cái cũi này mà lải nhải thì sẽ bị nghi ngờ vô cớ đấy.」
「Vâng! Mai gặp lại nha Sư phụ!」
Batt cười toét miệng, rồi nhảy chân sáo như một con thỏ biến mất vào bóng tối. Tôi bị trả lại vào sự cô độc đen kịt.
Tầng hầm đấu trường. Những nô lệ giống như tôi bị giam cầm ở đây cho đến chết. Ánh mặt trời không chiếu tới, chuột bọ chạy qua lại trên nền đất lạnh lẽo ẩm ướt. Ánh sáng chỉ có từ những chiếc đèn lồng ngoài hành lang. Thứ báo hiệu thời gian chỉ là sự hiện diện của cai ngục đến giải nô lệ lên sàn đấu và tiếng huyên náo của khán giả vọng xuống từ bên trên. Một không gian u tối và ẩm thấp được tô điểm bởi gỗ, đá, đất và sắt. Chỉ riêng cái cũi của tôi là được trang trí bằng màu vàng đầy mỉa mai. Không hiểu sao, có vẻ như tôi đang được đối xử đặc biệt.
Batt đã đi rồi, thức ăn cũng đã ăn xong. Chẳng có việc gì làm, mí mắt tôi sụp xuống.
「Dậy đi.」
Khi tôi đang nằm lăn lóc trên sàn thiu thiu ngủ, một giọng nữ trầm vang lên. Tôi phủi những viên đá dăm găm vào tay, nheo mắt nhìn xuyên qua bóng tối ra ngoài song sắt.
Đó là một thiếu nữ tóc vàng dài. Chắc khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Cô ta khoác lên mình tấm vải rách nát bẩn thỉu, tay chân gầy guộc, đôi má đầy tàn nhang và đôi mắt vô cảm. Chiếc vòng cổ bằng bạc. Là người Yethma.
「...Có chuyện gì?」
「Tôi được lệnh áp giải anh.」
「Ai ra lệnh?」
「Tân Vương.」
「Vương?」
「Phải.」
「Cô là ai? Tại sao Arrogan lại gọi tôi?」
「Tên là Nuris. Một trong những Yethma làm việc tại đấu trường này. Tôi chỉ tình cờ bị sai bảo nên không biết ý đồ của Tân Vương.」
Cô ta nói chuyện lạnh lùng, vô cảm và đều đều. Có vẻ như không phải nói dối.
Nuris lắp một viên pha lê màu vàng vào cái cùm sắt nặng trịch đã rỉ sét, rồi thả nó qua khe hở của song sắt về phía này. Cái cùm trườn trên sàn nhà rồn rột, trói chặt tay chân tôi một cách chính xác khi tôi đang ngồi bệt dưới đất.
「Tôi sẽ dẫn đường đến lâu đài.」
Dùng chiếc chìa khóa nối với cái cùm để mở khóa cũi, Nuris nói.
Tôi lê bước trên con đường tối tăm với xiềng xích kéo lê thê, rồi bị đưa thẳng lên xe ngựa. Đường phố phía Bắc vắng người qua lại, mang một vẻ u ám nào đó. Những ngôi nhà nhìn qua song sắt bong tróc lớp sơn vữa có lẽ từng mang màu sắc dịu nhẹ, để lộ ra những bức tường màu đất trần trụi. Nuris ngồi đối diện tôi, hướng khuôn mặt tàn nhang vô cảm ra cửa sổ, im lặng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Chắc hẳn đây không phải là công việc vui vẻ gì.
Chẳng mấy chốc, Vương thành phía Bắc hiện ra. Đó là một tòa lâu đài bằng đá kiên cố nằm trên cao nguyên đồi trọc, với những tòa tháp méo mó được xây thêm bằng gỗ và đất sét, sắp xếp một cách vô trật tự. Xe ngựa leo lên đồi trọc, đi qua cánh cổng đen ngòm và tiến vào trong lâu đài. Bị lôi xuống xe, tôi được Nuris dẫn đi dọc theo hành lang và dừng lại trước một cánh cửa sắt khổng lồ.
「Công việc của tôi đến đây là hết.」
Nuris nói một cách máy móc rồi tránh sang một bên.
Cánh cửa mở ra. Hai tên cai ngục đeo mặt nạ da che kín mặt áp giải tôi vào bên trong.
「Ngẩng mặt lên.」
Một giọng nói khàn khàn vang lên, tôi đưa mắt nhìn về phía đó.
Trên ngai vàng bằng đá, một gã đàn ông gầy gò bệnh hoạn đang ngồi. Làn da xám xịt khô khốc, đôi mắt trũng sâu không nhìn thấy tròng, chiếc vương miện bạc như găm vào thái dương. Trông hắn như một xác ướp bị ép mặc lễ phục vậy.
「Ngươi lẽ ra phải chết trong đau đớn. Nhưng ngươi dai hơn ta tưởng. Vẫn còn sống cơ đấy.」
「Thế thì đã sao?」
「Sao trăng gì. Chỉ tổ kéo dài nỗi đau trước khi chết thôi.」
Một điệu cười khó chịu, giật giật như đang ho làm rung chuyển đôi vai của Tân Vương Arrogan.
「Nhưng mà, cứ để thế này mãi cũng không được. Từ lúc ngươi đến đây cũng đã tròn một tháng rồi. Ta không muốn ngươi trở thành anh hùng của đấu trường.」
「Ngươi muốn gì?」
Khi tôi hỏi, Arrogan dùng cây trượng dài trên tay chỉ sang bên cạnh.
Cánh cửa mở ra, để lộ căn phòng bên cạnh. Ở đó đặt một chiếc ghế ngửa ra sau một cách kỳ dị, đầy những gai nhọn. Ghế tra tấn. Một thứ công cụ dùng để cố định con người bằng các dụng cụ trói buộc, sử dụng hình dạng vật lý và ma lực của pha lê để liên tục gây đau đớn mà không làm tổn thương đối tượng.
Trong tay tên cai ngục, tôi cảm nhận được cánh tay mình co giật theo phản xạ.
Bên cạnh chiếc ghế tra tấn, một lão già cao lớn, mặc áo choàng xám và trùm mũ kín mắt đang đứng đó. Toàn thân lão toát lên ấn tượng như một cái bóng. Một đôi mắt vàng rực chiếu tướng về phía này từ trong bóng tối.
Bị lôi vào phòng bên cạnh và trói chặt lên ghế tra tấn, lão già bóng tối ghé sát mặt vào tôi. Tôi chỉ nhìn thấy cái mũi cao và đôi mắt vàng rực của lão.
Một giọng nói trầm đục đáng sợ vang lên từ trong chiếc mũ trùm.
「Nào, thủ lĩnh Giải phóng quân Nott. Ngươi có thể chịu đựng đau đớn đến mức nào đây?」
***
──Cơ mà, thấy cũng ghen tị thật đấy.
Trên đường đi bộ về phía ngọn núi sau làng để đáp lại lời nhờ vả "Em có đồ muốn tìm, mong mọi người giúp đỡ" của Ceres, Sanon đã truyền tin cho tôi.
〈À ừm, ghen tị cái gì cơ?〉
──Là cái biệt danh 「Tên bốn mắt gầy còm trai tân chết tiệt」 của Loripo-san ấy.
〈Đấy là cái biệt danh cực kỳ mất mặt mà tôi tự gọi rồi chết tên luôn... rốt cuộc ghen tị ở chỗ nào chứ?〉
──Không, được những cô gái ngây thơ gọi là trai tân chết tiệt, chuyện đó hiếm lắm chứ bộ.
Ceres, người đang chuyển lời cuộc hội thoại vô bổ của mấy tên otaku, bỗng nghiêng đầu.
「Ano, bị con gái gọi là 'trai tân chết tiệt' thì có chuyện gì tốt sao ạ...?」
Một cô bé mười ba tuổi ngây thơ hỏi vậy, khiến bầu không khí rơi vào im lặng ngại ngùng.
〈Trên đời này cũng có những otaku sung sướng khi bị phụ nữ mắng nhiếc đấy.〉
Nghe tôi giải thích, Ceres lại càng nghiêng đầu thắc mắc hơn.
「Dạ... mắng nhiếc...? 'Trai tân chết tiệt' là từ xấu ạ?」
Có vẻ tôi tự đào hố chôn mình rồi. Tôi đưa mắt cầu cứu Sanon. Con lợn đen gật đầu đầy tin cậy.
──Cele-tan, cũng không hẳn là ý xấu đâu, nhưng đôi khi nghe sẽ thấy xấu. Em gọi người này là trai tân chết tiệt thì không vấn đề gì đâu, cứ yên tâm nhé.
............? Mà, đã xưng danh như thế rồi thì đành phải chấp nhận thôi.
Cứ tưởng chuyện đến đây là hết, ai ngờ Ceres lại thêm một dấu chấm hỏi nữa trên đầu và hỏi tiếp.
「Cơ mà, bị con gái mắng nhiếc thì cụ thể vui ở điểm nào ạ?」
Hừm. Cô bé này sắc sảo hơn tôi tưởng. Các vị có thể giải thích một cách logic và cụ thể lý do tại sao bị con gái mắng lại thấy vui không?
〈Cụ thể cái gì thì... nhỉ?〉
Tôi lại đùn đẩy trách nhiệm giải trình sang cho Sanon.
──Cele-tan, việc bị mắng nhiếc, tức là thiết lập một mối quan hệ bất đối xứng giữa mắng và bị mắng. Đó là quan hệ trên dưới rõ ràng, hay nói cách khác là quan hệ thống trị. Khi bị thống trị, ta được giải phóng khỏi mọi kỳ vọng và trách nhiệm. Bằng việc bị thống trị bởi đối tượng mình ngưỡng mộ là con gái, đàn ông có thể đồng thời tận hưởng khao khát căn nguyên là được con gái quan tâm và cảm giác giải thoát khỏi những áp lực thường ngày. Vì thế nên mới vui.
Được giải thích bằng giọng điệu bắn liên thanh đặc trưng của otaku, Ceres trầm ngâm suy nghĩ một lúc.
「Vậy thì em... có nên mắng cả Sanon-san nữa không ạ?」
──Đúng thế. Với tôi thì không nề hà gì đâu──
〈Thôi thôi thôi, bỏ đi. Mắng mỏ đâu phải tính cách của Ceres.〉
Ceres cười bảo 「Đúng thế thật ạ」, còn con lợn đen thì khịt mũi vẻ không hài lòng.
Tuy nhiên, lời giải thích vừa rồi quá chuẩn xác, chẳng lẽ Sanon cũng là người thuộc "phe đó" sao? Mà, một kẻ bị Jess gọi là lợn mà vẫn kêu ụt ịt sướng rơn như tôi thì cũng chẳng có tư cách gì để nói...
Trong lúc nói chuyện đó, chúng tôi đã đến tàn tích tu viện. Đó là tu viện Baptus, nơi từng bị thiêu rụi, chỉ còn lại nền đá và một phần bức tường đổ nát.
〈Vậy Ceres, đồ cần tìm là gì thế?〉
Khi tôi hỏi, Ceres hơi lảng tránh ánh mắt rồi nói.
「A ưm... em không biết là tìm cái gì ạ.」
Hô?
「Là thứ mà Nott-san đã giấu khi anh ấy mới trở về Baptus lần đầu. Anh ấy bảo đó là thứ quan trọng, hãy đào nó lên khi anh ấy biến mất...」
──Nghĩa là trước khi tôi gặp Cele-tan nhỉ. Vị trí ở khoảng nào thế?
Trước câu hỏi của Sanon, Ceres chỉ tay về phía bãi cỏ bên hông tu viện một cách thiếu tự tin.
「Chắc là quanh chỗ kia ạ.」
──Có dấu hiệu gì không?
「Cái đó... em quên mất rồi. Có lẽ là không có. Nên em mới định nhờ các Buta-san giúp tìm.」
Quên á?
〈Bãi cỏ mênh mông thế này. Nếu không có manh mối gì thì tìm khó lắm đấy. Em không nhớ ra được gì sao?〉
「Tay Nott-san lấm lem đất... nên em nghĩ là anh ấy đã dùng tay chôn xuống đất...」
Gợi ý kỳ quặc thật đấy. Nhưng mà, nếu thế thì vẫn có cách để tìm.
〈Là Nott chôn nhỉ. Lần đầu về đây là...〉
「Khoảng hai tháng trước ạ.」
............ Ra là vậy, nếu thế thì việc tìm kiếm dựa trên dấu vết đào xới hay mùi của Nott sẽ rất khó khăn.
──Loripo-san, tạm thời cứ ủi đất đi (Buta-ton). Thử sới tung bãi cỏ này lên xem.
Nghe Sanon nói, tôi gật đầu. Trời đã về chiều rồi. Không còn nhiều thời gian trước khi trời tối hẳn.
Vừa tìm kiếm, tôi vừa thấy thắc mắc. Có gì đó lạ lắm? Nott đã dặn "hãy đào lên khi anh biến mất", vậy mà Ceres lại bảo "quên mất" dấu hiệu quan trọng nhất. Tuy nhiên, cô bé lại nhớ được địa điểm là bãi cỏ bên hông tàn tích tu viện. Chẳng phải mâu thuẫn sao?
Và hơn hết, Ceres không biết kho báu quan trọng đó là gì. Tại sao Nott lại không nói cho Ceres biết nội dung?
Lấn cấn, lấn cấn quá.
Mà thôi. Tôi chịu ơn Ceres. Đừng than vãn nữa, thử suy nghĩ về nơi giấu đồ xem nào.
Nott đã đến tàn tích tu viện này để giấu "thứ gì đó quan trọng"──đây là nơi đã bị thiêu rụi vào năm năm trước. Kết quả là người thương của Nott, Yees, bị bắt đi và bị giết hại...
Ra thế. Nott đã chọn một nơi đầy kỷ niệm để làm chỗ giấu đồ. Tàn tích tu viện này nằm khá xa trung tâm ngôi làng. Đã cất công đến tận đây, thì về vị trí cụ thể, lẽ thường cậu ta sẽ chọn một địa điểm mang tính biểu tượng nào đó chứ không phải một bãi cỏ ngẫu nhiên.
Tôi nhìn quanh. Bãi cỏ này nằm đối diện với tàn tích tu viện.
〈Này Ceres, ở tàn tích tu viện có thứ gì còn lưu giữ hình ảnh ngày xưa không?〉
Ceres đi về phía này và nói.
「Nếu là chuyện đó... tuy đã lâu không dùng đến, nhưng lối vào đường hầm dẫn xuống làng thì có ạ.」
〈Không, ý tôi không phải thế... Là thứ có thể làm dấu hiệu để giấu đồ ấy. Chỉ cần là tàn tích thôi cũng được.〉
「Nếu là như vậy, thì cái kia...」
Ceres lạch bạch chạy chậm về phía tàn tích tu viện. Tôi và Sanon cũng đi theo.
「Nghe nói trong trận hỏa hoạn năm năm trước, mọi thứ cháy sạch cứ như bị ma thuật thiêu đốt, thực sự không còn sót lại gì... nhưng viên gạch này thì──」
Thứ cô bé chỉ tay vào là một viên gạch đá vuông vức khoảng 50 centimet. Xung quanh cũng lát những viên tương tự, nhưng chỉ riêng chỗ này là còn lại một dấu vết hình tròn.
「Người ta nói chiếc vòng cổ của một vị nào đó rơi ở đây mà không cháy, nên chỉ nơi có chiếc vòng cổ là không bị ám muội than như thế này. Ngoài ra thì không còn gì đáng chú ý...」
Ra là vậy. Tuy trái với điều kiện là Nott đã dùng tay chôn xuống đất, nhưng cũng đáng để thử.
〈Sanon-san. Viên gạch này, có đẩy ra được không nhỉ?〉
Con lợn đen gật đầu.
──Viên gạch bên cạnh mất rồi. Với sức của Nokkun hay lợn thì chắc là trượt sang đó được đấy.
Sanon dùng cái mũi to tướng đẩy viên gạch.
Lợn là loài vật dùng mũi để đào đất. Sức của chúng rất mạnh, đất cứng đến mấy cũng dễ dàng bị ủi thành lỗ chỗ.
*Két*, tiếng viên gạch trượt đi vang lên. *Lạo xạo lạo xạo*, vừa nghiền nát những hạt cát mịn, viên gạch trượt đi một cách thuận lợi. Và rồi──
〈Ceres! Nhìn xem! Có gì đó này!〉
Phần đất nơi viên gạch vừa nằm bị đào sâu xuống, bên trong có một vật gì đó giống như cái hũ.
Ceres mở to mắt đến gần cái hố, dùng đôi tay mảnh khảnh thận trọng lấy cái hũ đó ra.
「Cái này là...」
Cái hũ sứ trắng đó có nắp đậy. Tổng thể hình dáng bầu bĩnh, nhưng chỉ phần trên hơi thắt lại, và ở đó có một chiếc vòng đen kịt tròng vào.
Tôi có linh cảm chẳng lành.
〈Cái này...〉
「Cái đó... là vòng cổ ạ. Của ai đó... vòng cổ bạc của Yethma.」
──Cele-tan, cái nắp đó, anh nghĩ tốt hơn là đừng mở ra.
Nhưng Ceres đặt cái hũ xuống đất và mở nắp ra mất rồi.
Tôi nhìn vào trong. Có tro trắng và những mảnh xương rõ rệt.
Vẻ mặt dao động, Ceres đóng nắp lại. Hai vật bằng gốm cọ vào nhau rít lên một tiếng như ngựa hí.
「X-Xin lỗi ạ. Tại em lỡ tò mò quá...」
Thứ Nott giấu là nắm xương này sao. Suy đoán từ chiếc vòng cổ đen kịt này... thì đống xương đó là của một Yethma.
〈Cho tôi xem chút nhé.〉
Sau khi xin phép, tôi ghé mặt lại gần chiếc vòng cổ.
Ngay khoảnh khắc đó.
Như thể được ngâm trong chất khử, chiếc vòng cổ đen kịt tức thì lấy lại ánh bạc lấp lánh.
Kinh ngạc, tôi lùi lại một bước.
〈Xin lỗi, tôi, lỡ làm gì đó...〉
Ceres nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn.
「Chiếc vòng cổ này... có lẽ là vật mà người quen của Kuso dōtei-san từng đeo ạ.」
〈Tại sao em biết?〉
「Vòng cổ mất chủ nhân sẽ lấy lại ánh sáng, chỉ khi người mà Yethma từng đeo nó thầm thương trộm nhớ đến gần...」
Tôi rùng mình. Chẳng lẽ Jess... không, chuyện đó không thể nào. Vì vòng cổ của Jess đã vỡ đôi ngay trước mắt tôi...
Nghĩa là, chiếc vòng bạc này, theo phương pháp loại trừ thì──
〈Tôi nghĩ là của một cô gái tên Brace. Một Yethma tôi quen trên đường, đã mất mạng ở Rừng Kim ngay trước thềm Vương đô.〉
Một cô gái ít nói, thích cầu nguyện, và ngực to.
〈Có lẽ Nott đã mang vòng cổ và tro cốt cô ấy về đây chôn cất.〉
Ceres có vẻ bị sốc nên im lặng một lúc, nhưng rồi lẩm bẩm 「Ra là vậy ạ」.
「Nott-san thích phụ nữ ngực lớn mà.」
Ánh mắt của thiếu nữ cúi gằm mặt lướt qua phần thân trên bằng phẳng của mình, rồi hướng xuống ngón chân.
Tưởng chuyện gì, hóa ra là bị đọc được lời dẫn chuyện!
〈Kh-Không phải đâu Ceres! Nott với Brace không có gì...〉
「X-Xin lỗi ạ... Ano, em hiểu mà. Em lỡ nói điều kỳ quặc... xin lỗi mọi người.」
Sanon truyền tin cho Ceres đang đỏ bừng tai xin lỗi.
──Cele-tan, cái này tính sao đây? Mang về nhà trọ nhé?
Nghe vậy, Ceres lắc đầu một cách mơ hồ, vẻ hơi bối rối.
Ra thế.
Nhìn sự do dự của Ceres, có vẻ nắm xương này là thứ không cần thiết phải đào lên. Tôi cần xác nhận một chuyện.
〈Này Ceres, tôi thắc mắc chút... Thật ra Nott đâu có bảo em là "hãy đào lên khi anh biến mất" đúng không?〉
──Ano, Loripo-san.
Sanon định ngắt lời, nhưng tôi mặc kệ và nói tiếp.
〈Chúng ta là đồng minh. Tôi nghĩ từ giờ Ceres và chúng tôi sẽ chia sẻ với nhau nhiều bí mật. Thế nên, chúng ta đừng nói dối nhau nhé. Tôi không giận đâu, em kể sự thật cho tôi được không. Em đã nhìn trộm Nott giấu cái gì đó ở quanh đây, tò mò nên mới tìm đúng không?〉
Một lúc sau, Ceres gật đầu.
「...Vâng. Sau khi Nott-san rời đi cùng Jess-san và Buta-san, bao chuyện kinh khủng xảy ra, đến khi anh ấy rốt cuộc cũng quay lại được Baptus... thấy Nott-san lén lút ôm một cái gì đó, nên em đã hỏi anh ấy đang cầm gì. Thế là Nott-san bảo: 『Là đồ quan trọng. Nhưng nhóc không nên biết thì hơn』... Nhưng mà em cứ thấy tò mò... nên đã lén đi theo. Em thấy Nott-san dừng lại ở bãi cỏ đằng kia, nhưng suýt bị Rossi-san phát hiện... thế nên...」
Nott có dắt theo con chó cộng sự tên Rossi. Chắc Ceres suýt bị Rossi đánh hơi thấy nên đã hoảng hốt chạy về. Vì tay Nott khi quay về lấm lem đất nên cô bé định tìm ở mặt đất bãi cỏ. Nhưng không tìm thấy gì cả. Vì nó được giấu dưới viên gạch.
──Hiểu mà. Người mình thích mà có bí mật thì ai chẳng tò mò chứ.
Sanon nói đỡ lời.
「Kh-Không phải là thích hay gì đâu ạ! Chỉ là, nghĩ đến việc không bao giờ gặp lại nữa, em thấy sợ... em muốn có một thứ gì đó liên kết với Nott-san... xin lỗi, em... đã nói dối để nhờ các Buta-san giúp...」
Mắt Ceres bắt đầu ầng ậc nước.
〈Em không cần xin lỗi đâu. Tâm trạng đó tôi cũng hiểu mà.〉
Khi biết Jess có điều giấu giếm, lòng tôi đã xao động biết bao. Khi Jess và Nott ở riêng với nhau tại nhà trọ nơi Ceres làm việc, tôi đã cảm thấy thế nào.
Ceres cứ liên tục phủ nhận, nhưng chân tướng của thứ cảm xúc vô phương cứu chữa đó, tôi biết rõ. Dù có cố gắng không bận tâm, thì vẫn có những điều hoàn toàn bất khả thi.
Chính vì vậy, tôi phải giúp Ceres.
Nắm xương và chiếc vòng cổ được đặt lại dưới viên gạch.
Bà chủ trọ của Ceres đón chúng tôi trở về nhà trọ vắng khách.
「Không ngờ Sanon lại quay về đấy. Lại còn đi cùng con lợn của Jess nữa.」
Đó là một bà cô tóc đỏ béo tròn phúc hậu, tên là Martha. Năm năm trước, bà cũng chính là người đã che giấu Yethma trong tu viện. Bà có vẻ biết rõ Sanon, nhưng vì tôi có cảm giác lần trước gặp nhau tôi chưa nói câu nào với bà ấy, nên tôi thận trọng né từ "trai tân chết tiệt" ra và tự giới thiệu bản thân.
Tuy thái độ ôn hòa, nhưng Martha dứt khoát bác bỏ nguyện vọng muốn đưa Ceres đến chỗ Nott của chúng tôi.
「Chuyện đó không được đâu. Hiểu cho lòng các cô cậu, nhưng không giao Ceres cho được.」
Trước mặt Martha đang khoanh tay, Ceres ủ rũ buông thõng vai.
「Chuyện này không phải vấn đề của ta... tất nhiên ta cũng không muốn Ceres gặp nguy hiểm lần nào nữa, nhưng mà vốn dĩ Yethma chưa đủ mười sáu tuổi thì bị ràng buộc với 'Nhà' mà mình phục vụ. Hợp đồng với Vương triều quy định thế rồi. Chừng nào cái nhà này còn, thì chuyện Ceres bỏ bê công việc để đi xa là không thể nào xảy ra. Lần trước bị nhiệt huyết của Sanon lấn át nên ta đã cho phép... nhưng không có lần hai đâu.」
Ceres cúi gầm mặt, kiệm lời hơn cả mọi khi. Chúng tôi cũng không chuẩn bị đủ lời lẽ để thuyết phục.
──Cảm ơn bà. Về phòng thôi nào.
Ceres truyền tin cho chúng tôi như vậy rồi dẫn hai con lợn về phòng mình.
Phòng ngủ của Ceres nằm ở góc nhà trọ, thậm chí còn sạch sẽ hơn phòng khách mà Jess từng ở, đồ đạc tuy ít nhưng được sắp xếp gọn gàng với những vật dụng trang trí xinh xắn đúng chất thiếu nữ.
Vừa vào phòng, Ceres đi thẳng đến giường rồi ụp mặt xuống cái *bộp*.
Lợn và lợn đen im lặng nhìn nhau.
Không cần thông qua Ceres, chúng tôi cũng hiểu đối phương muốn nói gì. Ceres không thể rời khỏi Baptus. Nếu vậy, chúng tôi đến đây để làm gì? Trông trẻ cho một cô bé mười ba tuổi chắc?
「Ư...」
Tiếng nấc nghẹn không thành lời xé toạc bầu không khí tĩnh lặng trong phòng.
Khó xử quá đi mất, nhưng cũng không thể bỏ ra ngoài. Muốn bắt chuyện để át đi tiếng khóc của Ceres, nhưng ngặt nỗi chúng tôi không nói được tiếng người.
「Ụt?」
「...Ụt.」
Không được rồi, quả nhiên không thành hội thoại.
Bỗng Ceres nhổm người dậy, quay về phía này. Nước mắt có vẻ đã thấm vào gối, nhưng đôi mắt to tròn kia đỏ hoe vì xung huyết.
「Chuyện nghe có thể rất chán... nhưng mọi người nghe em nói một chút được không...?」
〈Ừ, em nói đi.〉
──Tất nhiên là nghe rồi.
Chúng tôi đáp lại.
Ceres từ từ mở đôi môi run rẩy.
「Ano... em đến nơi này vào năm năm trước. Khi đó em mới tám tuổi. Ở vùng đất lạ lẫm, không làm được việc gì, cứ sợ sệt khép nép, gây phiền phức cho mọi người suốt.」
〈Đương nhiên rồi. Vốn dĩ tám tuổi mà phải làm việc đã là chuyện bất thường rồi.〉
Ceres hơi cử động cổ, rồi nói tiếp.
「Em là kẻ ngáng đường. Em gầy gò trơ xương, mọi người gọi em là 『bộ xương』 hay 『cành cây』 rồi cười nhạo. Em đã rất... buồn.」
Lời độc bạch bất ngờ của thiếu nữ bắt đầu. Tôi chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.
「Rồi một ngày nọ, có một người đàn ông trở về làng này. Người đó mang về chiếc vòng cổ của Yees-san bị bắt cóc và tặng cho Martha-sama.」
Chẳng cần hỏi cũng biết là ai. Niềm tự hào của ngôi làng này, giờ là dũng sĩ của cuộc cách mạng. Nott.
「Lần đầu gặp nhau, Nott-san đã nói với em. 『Mắt nhóc giống hệt mắt người ta thương』──Và rồi anh ấy nướng thịt thỏ rất ngon cho em ăn. Anh ấy bảo 『Nhưng gầy quá, thế thì ngực không to lên được đâu』.」
Không, thiếu niên này cuồng ngực quá vậy?
「Kể từ khi em quen Nott-san, ánh mắt dân làng nhìn em đã thay đổi. Mọi người bắt đầu yêu thương em. Nott-san là anh hùng, là tâm điểm của những câu chuyện, là người tạo ra bầu không khí. Chắc chắn là vì Nott-san yêu quý em, nên mọi người cũng làm theo như vậy.」
Giọng Ceres vừa mới bình tĩnh lại, giờ lại bắt đầu run rẩy.
「Kể từ đó, Nott-san luôn là người em ngưỡng mộ. Biết là Yethma như em, trẻ con như em, không có tư cách để yêu. Chuyện đó em hiểu chứ. Nhưng em không quên được Nott-san... Anh ấy ở nơi xa có thể chết bất cứ lúc nào, mà em ở đây chẳng làm được gì...」
Ceres nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Em không chịu đựng nổi.」
Lời độc bạch đột ngột kết thúc cũng đột ngột, Ceres khóc một hồi rồi chìm vào giấc ngủ như thể đã khóc đến kiệt sức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
