Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 2 (Đã Hoàn Thành) - Chương 3: Trong một trận chiến giữa kỵ binh, hãy phá hủy chỗ đứng của đối phương - Chiến tranh tổng lực tại thành phố Amazon (Phần 5)

Chương 3: Trong một trận chiến giữa kỵ binh, hãy phá hủy chỗ đứng của đối phương - Chiến tranh tổng lực tại thành phố Amazon (Phần 5)

Cuộc tiến công vào tàn tích thành phố Amazon bắt đầu.

Quenser và Heivia gia nhập một nhóm khoảng 200 người và hướng về phía tàn tích bằng các xe địa hình. Họ không tiến thẳng vào thành phố. Thay vào đó, họ xuống xe ở vị trí cách đó khoảng 3km rồi tiếp tục chia nhỏ đội hình trước khi đi bộ vào thành phố.

Từ điểm dừng xe, họ tiến qua khu rừng nhiệt đới. Bên kia những hàng cây dày đặc là một cụm các tòa nhà bê tông. Đó chính là tàn tích của thành phố Amazon. Sau khi bị bỏ hoang, nơi đó đã bị màu xanh xâm lấn.

Họ biết là khu rừng nằm ngay phía nam xích đạo, nhưng tình hình còn tệ hơn họ tưởng. Nhiệt độ và độ ẩm bị giữ lại như bên trong một nhà kính bằng nhựa. Khi hít thở, một cảm giác âm ấm dần lan khắp cơ thể họ.

Gần như ngay lập tức, Heivia tỏ ra chán nản.

"…Chết tiệt. Vậy là lần này chúng ta lại đóng vai ăng-ten sống nữa rồi."

"Baby Magnum chưa được sửa 100%, nên có lẽ họ không muốn cho nó lao thẳng vào."

Quenser dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên cằm.

"Nơi này thật kinh khủng. Mặt đất mềm nhũn. Không có lối vào nào tốt hơn để vào đây sao?"

"Sẽ thoải mái hơn nhiều nếu dùng phế tích của tuyến cao tốc được xây cho thành phố Amazon, nhưng như vậy thì chúng ta sẽ lộ diện trước mắt địch."

"Này, Heivia. Thứ gắn ở phía trước khẩu súng của cậu là gì vậy?"

"Cậu không nhận ra à? Thuốc diệt côn trùng đấy."

"…Cậu là kiểu người không chạm được vào côn trùng sao? Mà công bằng mà nói, tớ cũng không chịu nổi gián."

"Đồ ngốc."

Heivia đưa tay lên trán.

"Đây là Amazon. Khu rừng lớn nhất thế giới đấy. Ở đây có những loài côn trùng nguy hiểm có thể chích và cắn người. Nhện khổng lồ có thể nhảy bổ vào cậu, nên việc cố giẫm chết chúng bằng ủng là rất nguy hiểm. Nhưng bắn chúng thì lại quá phí đạn. Hơn nữa, sẽ rất ngu ngốc nếu để kẻ địch biết vị trí của mình chỉ vì một con côn trùng. Đó là lý do chúng ta cần thuốc diệt côn trùng để xử lý những con nguy hiểm. Vì lần này là một cuộc tấn công trực diện, nên cũng không cần lo lắng về việc để lại dấu vết hiện diện qua xác côn trùng."

"Ra vậy sao? Tớ chỉ mong là nó không để lại mùi kỳ lạ để chó nghiệp vụ lần theo thôi."

"Tớ thì khá hào hứng nếu gặp được một con bọ Hercules đấy."

Quenser và Heivia tiếp tục tiến qua khu rừng khi một tiếng chim kỳ lạ vang lên trên đầu.

Trong lúc Heivia dùng các loại cảm biến gắn trên súng để kiểm tra binh lính ẩn nấp hoặc bẫy, cậu ta nói.

"Thế còn thứ cậu để trong túi là gì vậy? Trông nó giống một cuốn sách. Sổ tay cắm trại phòng khi bị mắc kẹt trong rừng à?"

"Không phải vậy. Chỉ là một cuốn tiểu thuyết miền Viễn Tây thôi. Tớ nghĩ có thể đọc nó nếu phải chờ địch xuất hiện."

"Thôi nào, Quenser. Chúng ta đang tham gia một cuộc chiến có liên quan đến các Object khổng lồ đấy. Sao cậu lại đọc chuyện người ta bắn nhau bằng mấy khẩu súng tí hon ấy?"

"Heivia, cậu không được quên mối nguy mà chỉ một viên đạn cũng có thể gây ra."

"Hừ, cậu nói nghe hay lắm. Cậu thậm chí còn không mang theo một khẩu súng ngắn nào. Với cái mức độ ham học của cậu, tớ cứ nghĩ là trong giờ nghỉ cậu sẽ chăm chú nhìn mấy bản thiết kế Object chứ."

Heivia nói bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng Quenser lại im lặng.

Cậu không thể nói cho Heivia biết rằng mình đã đọc một bài nghiên cứu của Sladder Honeysuckle.

Người đàn ông đó không hề bình thường.

Tất cả những gì Quenser có thể tiếp cận được chỉ là những thứ đã được công bố cho Vương Quốc Chính Thống. Tập Đoàn Tư Bản và Vương Quốc Chính Thống đang trong tình trạng chiến tranh, nên những thông tin đó rất có thể chẳng mấy giá trị gì. Tuy vậy, Quenser vẫn nhìn thấy trong đó một sự thiên tài của người đàn ông ấy.

Ngay cả một đứa trẻ cũng có thể đưa ra một phản ứng méo mó đối với một chủ đề đã được định sẵn.

Nhưng điều đó chỉ có thể làm được bằng những lập luận vô nghĩa.

Một ý tưởng bị ép nảy sinh trong khi biết rõ nó sẽ không bao giờ có ích trong thực tế thì chẳng có giá trị gì hơn một cuộc nói chuyện phiếm.

Tuy nhiên, điểm khởi đầu của Sladder và điểm ông ta duy trì sự tập trung lại không hề bình thường. Ông ta đề cập đến những điều mà Quenser chưa từng để ý tới cho đến lúc đó. Mặc dù bắt đầu từ một ý tưởng méo mó, giống như một kiểu đánh lừa thị giác, lập luận mà ông ta xây dựng lại hoàn toàn logic và chặt chẽ. Ông ta đi qua đầy đủ các bước cần thiết để triển khai lý thuyết đó một cách hiệu quả.

Bản thảo hoàn chỉnh để lại trong lòng người đọc một ấn tượng sâu sắc thuộc một loại rất đặc biệt. Nó giống như việc chứng kiến ai đó nhét từng món hành lý trong cả một ngọn núi đồ đạc vào một chiếc hộp chứa nhỏ. Cảm giác ấy rất gần với kiểu "à, thì ra có thể đặt nó theo góc đó".

Tuy nhiên, văn bản của Sladder không dừng lại ở đó.

Ông ta còn đưa vào một ‘khả năng’ nhất định.

Nếu thứ ông ta hình dung được hoàn thành, đó sẽ là một điều không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng, người đọc lại bị để lại với khát khao được nhìn thấy một thế giới, nơi những ý tưởng được viết ra kia trở thành hiện thực. Kể cả khi điều đó chỉ có lợi cho kẻ địch.

Đó là kiểu văn bản như vậy.

Nó mở ra một chiều không gian hoàn toàn mới, thứ mà không thể nào đạt được chỉ bằng cách ghi nhớ thông tin trong vài cuốn sách giáo khoa.

Việc chiến đấu và giành chiến thắng trước một kẻ có bộ não méo mó như thế không phải là chuyện đơn giản.

Quenser đang run lên vì sợ hãi trước viễn cảnh đó, nhưng Heivia không hề nhận ra. Thay vào đó, cậu ta giơ khẩu súng gắn thuốc diệt côn trùng lên và trừng mắt đầy căm phẫn nhìn lên bầu trời.

"Khốn kiếp. Đội hình này được lập ra để giả định cho một cuộc phản công. Chúng ta bị phân tán ra để giảm thiểu tổn thất nếu bị pháo kích."

"Nếu Object của Công chúa còn nguyên vẹn, có lẽ đã có một cách thông minh hơn để làm việc này."

Quenser lau mồ hôi trên mặt.

"Nhưng có điều lạ."

"Lạ chỗ nào?"

"Nếu tập đoàn Mass Driver có khẩu railgun công suất cao như vậy, tại sao họ không dùng nó để nhắm vào căn cứ trên Mặt Trăng? Họ đâu cần phải đi đường vòng bằng cách sử dụng vệ tinh thông qua robot thăm dò ở Nam Cực."

"Sao tớ biết được họ nghĩ gì chứ? Có thể họ cảm thấy việc thực hiện vụ khủng bố bằng laser mang một ý nghĩa nào đó."

Heivia thờ ơ đáp.

"Hơn nữa, đạn pháo của Object của họ liên tục bị vỡ giữa không trung do nhiệt ma sát. Có thể họ nghĩ rằng nó sẽ không thoát được khỏi bầu khí quyển nổi."

"… "

"Này, đừng nghĩ nhiều quá. Object đã bị tiêu diệt rồi. Việc tập đoàn Mass Driver khăng khăng sử dụng Object của họ như thế nào cũng chẳng còn liên quan gì đến chúng ta."

"Tôi chỉ mong là chúng ta có thể lạc quan được như vậy."

"Hả? …À, ý cô là khả năng tập đoàn Mass Driver có Object thứ hai sao?"

Heivia nghe có vẻ khó chịu.

"Chỉ có Object mới có thể đánh bại Object. Có lẽ đó là lý do họ muốn bảo toàn Baby Magnum đang bị suy yếu. Nhưng việc đẩy chúng ta lên phía trước để kiểm tra sự tồn tại của Object còn nguy hiểm hơn cả việc rà phá mìn nữa."

"Sẽ là một thảm kịch nếu chúng ta bất cẩn đưa Công chúa vào và cô ấy bị phá hủy bởi một cuộc tập kích bất ngờ. Chúng ta sẽ mất con bài quan trọng nhất. Cậu có muốn tiếp tục một cuộc chiến tiêu hao không bao giờ kết thúc không?"

Froleytia hỏi qua radio. Cô tiếp tục như để nhấn mạnh thêm.

"Nghe đây. Việc có hay không có Object thứ 2 là điều cực kỳ quan trọng mà ta cần phải biết, nhưng chúng ta cũng không thể để kẻ địch phân tán. Chúng ta cần ngăn càng nhiều tên trốn thoát càng tốt và giết chúng tại đây. Ít nhất thì chúng ta tuyệt đối phải giết được thủ lĩnh của chúng, Sladder Honeysuckle. Nếu hắn trốn thoát, chúng ta sẽ không thể kết thúc cuộc chiến này tại đây."

"Được rồi, được rồi. Tên Honeysuckle đó thật sự là vấn đề lớn đến vậy sao?"

"Hắn là nhà thiết kế Object mà tập đoàn Mass Driver tự hào nhất. Có khả năng hắn thậm chí còn bắt đầu xây dựng một Object mới nếu có thể chuẩn bị đầy đủ."

"…Cô đùa à? Chẳng phải một Object tốn ít nhất 5 tỷ đô la sao?"

"Hắn có thể tự mình huy động được 5 tỷ đó. Hắn là cổ đông lớn và là một trong những nhà đầu tư nổi tiếng nhất ngay cả trong Tập Đoán Tư Bản. Tôi chắc cậu cũng biết, nghề thiết kế Object rất được ưa chuộng vì nó mang lại phần thưởng khổng lồ. Hắn biết cách lấy số tiền khổng lồ đó và biến nó thành gấp 10 hay thậm chí 20 lần ban đầu. Mọi giao dịch dưới cái tên Honeysuckle đều đã bị đóng băng, nhưng tin đồn nói rằng hắn có đủ vốn trong tay để việc xây dựng 1 Object hoàn toàn khả thi."

Giọng Froleytia đầy khó chịu.

"Dù vậy, việc xây dựng một Object từ con số không cần trọn vẹn 3 năm. Trừ khi hắn ẩn náu trong thời gian rất dài, thì khả năng này chưa hẳn là mối nguy thực sự."

"Nhưng nếu hắn liên thủ với một quốc gia thứ 3 muốn có kỹ năng của hắn, thì tình hình sẽ trở nên tồi tệ,"

Quenser nói.

"Chính xác."

Froleytia đáp.

"Tôi không có ý định để cuộc chiến này lan rộng thêm nữa. Hãy tiêu diệt bọn ngu ngốc này càng nhanh càng tốt rồi dừng đoàn xe lại gần một suối nước nóng… Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải tiêu diệt tập đoàn Mass Driver ngay tại đây. Chúng ta tuyệt đối không được để Sladder Honeysuckle trốn thoát. Chúng ta cần đảm bảo chụp được hắn, cũng như lấy dấu vân tay và mẫu máu. Sau đó có thể đàm phán với Tập Đoàn Tư Bản và dùng những thông tin đó để xác nhận rằng chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ."

"Đó là trong trường hợp Tập Đoàn Tư Bản chịu hợp tác."

"Chúng ta chỉ cần tạo ra một tình huống buộc họ phải làm vậy."

Một tín hiệu khác vang lên trên radio của Quenser.

Cậu có thể nghe thấy tiếng động cơ phản lực rất, rất cao trên bầu trời. Tín hiệu liên lạc hẳn là đến từ đó.

"Đây là Burning Alpha. Chúng tôi có thể rải mìn quanh thành phố Amazon để chặn đường thoát của chúng. Chúng tôi có thể thả xuống bất cứ lúc nào."

"Tôi rất cảm kích đề xuất đó, nhưng không. Tôi không muốn làm ô nhiễm chính vùng đất của mình bằng mìn. Điều đó sẽ tạo ra một vùng đất nguy hiểm có thể thổi bay chân ai đó vào50 năm sau."

Froleytia trả lời.

"Đây là mìn thông minh, nên nó có thể kích nổ từ xa."

"Nếu anh có thể đảm bảo rằng không có thiết bị an toàn đó sẽ gặp trục trặc, tôi sẽ phê duyệt. Tuy nhiên, nếu chỉ cần một cái có vấn đề, đơn vị của anh sẽ là những người phải cày xới mảnh đất đó. Anh vẫn còn đề xuất phương án này chứ, Burning Alpha?"

"Đừng có đùa. Công việc của chúng tôi là bay trên bầu trời. Chúng tôi không quen lội bùn."

Quenser ngẩng đầu nhìn vệt khói máy bay kéo dài trên cao.

"Cả tàu sân bay đổ bộ cũng đang hỗ trợ à?"

Cậu hỏi.

"Mọi người đều đang liều mạng để đảm bảo Object bị hư hỏng có thể hoạt động được. Tớ cứ nghĩ Object đồng nghĩa với chiến tranh. Chẳng lẽ chúng ta lại quay về kiểu chiến tranh của vài thập kỷ trước rồi sao?"

Heivia phàn nàn.

Trong lúc đó, kết cấu mặt đất thay đổi. Thay vì lớp mùn ướt mềm, giờ họ đang bước đi trên một con đường nhựa nứt nẻ. Họ đã đến được một trong vô số con đường nối vào tàn tích thành phố Amazon, nơi đã bị rừng rậm nuốt chửng.

Họ đã ở rất gần thành phố sẽ trở thành chiến trường.

Heivia cau mày và ngẩng đầu lên mà không có lý do rõ ràng.

"Chờ đã, chúng ta cứ thế tiến vào à? Sao không để Object sẽ thổi bay mấy tòa nhà cản đường trước chứ? Chúng ta đâu biết có bao nhiêu kẻ địch đang ẩn trong mấy tòa nhà đó."

"Nhưng chúng không thể giấu một Object trong đó được. Chúng ta có thể bỏ qua bất cứ thứ gì không làm được điều đó."

Froleytia lạnh lùng đáp.

"Object của Công chúa đã bị hư hỏng trong trận chiến với Break Carrier, và các đạn railgun cùng coilgun của nó vẫn chưa được bổ sung. Chúng ta muốn tránh việc khai hỏa không cần thiết. Và chỉ có một đòn tấn công công suất cao từ một Object khác mới có thể gây hư hại cho nó. Nó sẽ không bị phá hủy bởi một quả tên lửa vác vai bắn ra từ cửa sổ."

"Chúng ta tiêu rồi, Heivia. Có vẻ như họ chẳng hề nghĩ đến việc bảo vệ những binh sĩ như chúng ta."

Quenser thở dài.

Cùng lúc đó, cậu nghe thấy một tiếng gầm lớn khi rất nhiều cây cối bị xô đổ.

Cậu quay lại và thấy một khối thép khổng lồ đang tiến đến từ phía sau. Đó là Baby Magnum.

"Thật luôn à? Hay là chúng ta phá hủy luôn toàn bộ môi trường ở đây đi cho rồi?"

"Thế này còn thân thiện với môi trường hơn so với mấy buổi thực hành canh tác đốt rừng làm rẫy nữa ấy."

Tầm nhìn của họ dần mở rộng.

Họ đã bước vào tàn tích thành phố Amazon.

Quenser và Heivia đang đứng trên một bề mặt phủ đầy nhựa đường xám và bê tông. Tuy nhiên, mặt đất nhân tạo này có những vết nứt khổng lồ chạy ngang dọc, và cây cối mọc xuyên lên từ những khe nứt đó ngay giữa lòng đường. Phần lớn cửa sổ các tòa nhà đã biến mất, và rất nhiều tòa nhà bị nghiêng lệch. Đèn giao thông và đèn đường dĩ nhiên đã không còn sáng. Các biển báo đường phố rỉ sét đã mòn đến mức không thể đọc được nội dung từng ghi trên đó.

Còn một đặc điểm đáng chú ý khác là…

"Con đường này rộng một cách vô lý. Mỗi bên có 3 làn, nhưng tổng thể trông phải rộng tới 80m. Tớ nghĩ con đường còn chiếm nhiều diện tích hơn cả các tòa nhà ấy chứ."

Quenser lẩm bẩm.

Heivia thản nhiên đáp.

"Có lẽ đại lộ chính được thiết kế để phục vụ cho một cuộc diễu hành có Object tham gia."

Ngẩng đầu lên, Quenser có thể thấy các đường dây điện chạy rất cao trên bầu trời nối giữa các mái nhà. Mạng lưới điện có lẽ được xây dựng bằng cách kết hợp giữa cáp ngầm và những đường dây treo cao đó để không cản trở các cuộc diễu hành có Object. Hệ thống tàu điện ngầm và cấp nước cũng có thể đã được bố trí sao cho không chạy bên dưới đại lộ chính vì cùng lý do đó.

Nửa như còn đang sững sờ, Quenser nói.

"Đúng là nhiều thành phố lớn ở những quốc gia an toàn được thiết kế cho mấy cuộc diễu hành lố bịch đó, nhưng việc giữ độ rộng như thế này cho những con đường ngoài đại lộ chính thì không bình thường tí nào."

"Thành phố này được xây dựng cho khai thác mỏ trong rừng rậm. Họ cần những con đường đủ rộng và đủ bền để các loại máy móc khổng lồ có thể di chuyển trơn tru."

"Hừm. Xe ben dùng cho mấy thứ đó cao ngang một tòa nhà của trường học, đúng không hni3?"

"Ừ. Tài xế phải leo cầu thang mới vào được cabin."

Đột nhiên, họ nghe thấy những tiếng súng vang lên từ xa trong bầu trời xanh thẳm. Như bị những tiếng súng đó dụ ra, nhiều tiếng súng khác tiếp nối theo sau. Nếu chú ý kỹ, có thể nhận ra sự khác biệt mơ hồ về cao độ giữa các tiếng súng.

Hai lực lượng khác nhau đang giao chiến.

Heivia với tay bật công tắc cảm biến trên khẩu súng trường và nói.

"Vậy là bắt đầu rồi."

"Object của Công chúa cũng ở gần đây, nên chắc chúng ta cũng không cần phải cố gắng giữ bí mật quá mức."

Quenser và Heivia không đứng giữa đường. Họ đang chậm rãi di chuyển dọc theo bên một đống đổ nát cao vài mét, có lẽ từng là một bức tường của tòa nhà nào đó. Vừa tiến lên, họ vừa cảnh giác quan sát xung quanh.

"Cậu nghĩ sao?"

"Chắc có thể bỏ qua các vị trí từ trên cao. Cũng như Froleytia đã nói, tớ không tin là có loại vũ khí nào có thể gây hư hại chí mạng cho Object."

"Nhưng những khẩu pháo dự phòng đã tấn công chúng ta ở Nam Cực và bờ biển Iguazu là railgun được thiết kế để dùng chống Object. Vậy nên…"

"Ừ, nhưng chúng vốn được thiết kế để gắn vào một Object nặng 200000 tấn khi bắn. Khi đặt trên mặt đất, cậu cần phải đóng 1 mỏ neo sâu hơn 10m xuống đất để cố định. Nếu gắn chúng lên sàn của mấy tòa nhà đổ nát này, cả tòa nhà sẽ bị quật đổ ngay khi khai hỏa."

"Hiểu rồi. Vậy chúng ta chỉ cần lo mấy tay bắn tỉa trong cửa sổ, trong lúc tìm kiếm những khẩu pháo dự phòng đặt trên mặt đất."

Đúng lúc đó, Công chúa liên lạc với họ qua radio.

"Quenser, Heivia, bịt tai lại."

"?"

"Tôi vừa nhận được lệnh hỗ trợ pháo kích. Nếu hai anh không nhanh lên, màng nhĩ hai anh sẽ bị thổi bay đấy."

"Mẹ kiếp!"

Hai tên ngốc cùng hét lên.

Họ không chỉ bịt tai lại , họ còn lao người nằm rạp xuống đất.

Ngay sau đó, một tiếng nổ khủng khiếp cùng sóng xung kích ập tới.

Một viên đạn coilgun xé toạc vài tòa nhà phía trước và bay vút đi xa. Đó là một trong những khẩu pháo nhỏ hơn trên Object, nhưng chữ ‘nhỏ’ chỉ có ý nghĩa khi so với quy mô của thứ vũ khí quái vật đó.

Quenser đứng dậy trong một đám bụi mù và ho sặc sụa.

"Khụ, khụ. Chết tiệt, tớ thấy kiểu hỗ trợ này nguy hiểm chẳng kém gì kẻ địch…"

"T-tớ thì ít nhất cũng muốn cách điểm rơi của nó khoảng 100 đến 200m."

Đó chính là sức mạnh của một đơn vị có Object.

Sức mạnh của những bộ binh đó không chỉ nằm ở các khẩu súng trường tấn công họ cầm trên tay. Chỉ cần họ gọi được tọa độ, Object có thể thổi bay mục tiêu với độ chính xác tuyệt đối. Họ chỉ đang mượn sức mạnh của Object, nhưng với kẻ địch, không có gì đáng sợ hơn thế.

Quenser nhìn quanh khu vực và nói

"Có khả năng quanh đây có binh lính địch ẩn nấp hoặc những khẩu pháo dự phòng. Và giờ chúng ta còn phải cẩn thận để Object phe mình không thổi bay chúng ta bằng sóng xung kích nữa… Chết tiệt. Sao không giao hết cho Object luôn đi cho khỏe người?"

Giọng của Froleytia vang lên từ chiếc radio của cậu.

"Những khẩu pháo dự phòng đó, xét trong hệ thống vũ khí của Object thì tương đối nhỏ. Chúng không thuộc lớp pháo chính, nên tôi không nghĩ chúng có thể bắn xuyên qua lớp giáp của Object. Cậu không cần phải cảnh giác với chúng."

"Vậy thì nhắc tôi xem tại sao chúng ta lại ở ngoài này đi."

"Tôi phải nói bao nhiêu là Baby Magnum đang bị hư hại thêm nữa đây? Một trong những khu vực bị hỏng là thiết bị đẩy. Hiện tại, có khả năng Baby Magnum sẽ không thể vượt qua những đống đổ nát quá cao. Nếu chuyện đó xảy ra, chúng ta sẽ cần đến công binh. Các cậu phải dùng thuốc nổ để phá bỏ những chướng ngại đó nhanh nhất có thể."

Trong lúc đó, Object của Công chúa đã tiến vào thành phố. Đại lộ chính được xây dựng để phục vụ cho diễu hành Object, nhưng các biển báo giao thông và đèn tín hiệu lẽ ra phải được tháo dỡ trước. Hiện tại, họ không có thời gian cho việc đó. Baby Magnum cứ thế mà nghiền nát những chướng ngại đó khi tiến lên.

Heivia vừa nói chuyện qua radio giờ liền quay sang Quenser.

"Có vẻ như những người khác đã tiến vào thành phố từ các điểm khác nhau. Chúng ta sẽ đi vào phía trong, từ từ thu hẹp vòng vây cho đến khi tìm kiếm dần đến trung tâm thành phố. Tần suất tiếng súng chắc chắn sẽ tăng lên theo thời gian."

"Cụ thể thì chúng ta sẽ làm gì? Xông vào từng tòa nhà một để lục soát địch à?"

"Trước hết, chúng ta sẽ phá hủy phương tiện di chuyển của chúng."

Heivia nhún vai.

"Với khoảng 500 người, quân địch ở quy mô 1 đại đội. Việc vận chuyển toàn bộ bọn chúng không hề dễ dàng. Chắc chắn chúng có một đoàn xe lớn ở đâu đó, nên chúng ta chỉ cần phá hủy nó. Như vậy, chúng sẽ không thể trốn khỏi đống phế tích này. Sau đó, chúng ta có thể từ từ săn lùng."

Quenser ngước nhìn những vệt khói kéo dài trên bầu trời.

"Không thể tìm từ trên không à? Ý tớ là, dùng vệ tinh hay tiêm kích chiến đấu ấy."

Ngay cả lúc đó, những chiếc tiêm kích cánh tam giác bay qua bầu trời xanh vẫn đang thả những quả bom lớn xuống giữa đống tàn tích. Những rung chấn trầm thấp truyền lên từ dưới chân Quenser và Heivia.

"Không dễ như cậu nghĩ đâu."

Froleytia nói qua radio với giọng bực bội.

"Vệ tinh đã xác nhận có một nhóm lớn phương tiện đi vào một bãi đỗ xe ngầm ở trung tâm thành phố, nhưng không có gì đảm bảo rằng không còn phương tiện nào khác. Chúng có thể đã giấu sẵn phương tiện di chuyển bổ sung trong một bãi đỗ xe ngầm khác."

"Vậy là chúng ta phải bắt đầu tìm kiếm cả những khu vực ngầm sao?"

"Các cậu cũng nên kiểm tra bất kỳ phương tiện bỏ hoang nào gặp phải. Chúng có thể chỉ được ngụy trang để trông như bị bỏ lại, và Sladder Honeysuckle có thể dùng một trong số đó để trốn thoát."

Nhiều tiếng súng vang lên từ xa.

Gần Quenser và Heivia thì không có giao tranh, nhưng có lẽ đó chỉ là do tình cờ không có lính địch trong khu vực, hoặc vì họ đã tách đội hình để tránh xa Baby Magnum.

"Nếu Honeysuckle đề xuất kế hoạch đó khi bị dồn vào đường cùng, chẳng phải ông ta sẽ bị những kẻ khác vây sao? Chúng ta xem Honeysuckle là nhân vật quan trọng mà tuyệt đối không được để trốn thoát, nhưng liệu phía bên kia có thật sự xem đó là con đường dẫn đến chiến thắng không? Thứ mà tập đoàn Mass Driver muốn là một nơi an toàn để rút lui. Nếu họ đang liều mạng chiến đấu mà chỉ huy của họ lại một mình hướng tới mục tiêu, tôi không nghĩ những kẻ còn lại sẽ chấp nhận việc bị vứt bỏ như vậy."

"Quenser, để tôi nói cho cậu biết một điều. Bọn chúng nghĩ gì không quan trọng."

Froleytia đáp lại bằng một tiếng thở dài ngắn.

"Chúng ta chỉ cần đạt được mục tiêu của mình. Dù Honeysuckle thực sự đang nghĩ ra một phương pháp cho hòa bình thế giới, chúng ta vẫn sẽ bắn ông ta. Tất cả chuyện này chắc chắn đã khiến bọn chúng oán hận chúng ta. Nếu chúng giành lại được sức mạnh, khả năng cao là chúng sẽ quay mũi nhọn về phía Vương Quốc Chính Thống."

"Vâng vâng. Chỉ huy xinh đẹp, lạnh lùng của chúng ta thật đáng sợ."

Heivia nói bâng quơ với nụ cười méo mó trên gương mặt, trong khi tiếng súng và tiếng nổ vang lên từ xa.

Nhưng rồi…

"…"

"?"

Cả hai dừng bước.

Con đường phía trước họ đã chuyển sang màu đen. Nó bắt đầu từ khoảng 20m phía trước. Ban đầu họ nghĩ rằng một trận động đất nào đó trong quá khứ đã xé toạc lớp nhựa đường và để lộ lớp đất đen bên dưới. Nhưng khi tiến lại gần, họ nhận ra mình đã nhầm.

Thứ gì đó giống như nhựa đường đen đang chảy ra từ lối vào của một tòa nhà bên vệ đường… hoặc ít nhất là trông như vậy. Vết đen đó lan rộng, mỏng và bao phủ toàn bộ bề rộng của con đường lớn giống như đường băng.

Đúng vậy.

Thoạt nhìn là như thế, nhưng…

"Đùa nhau à…?"

Heivia rên rỉ.

Khi nhìn kỹ hơn, họ nhận ra đó không phải là chất lỏng màu đen đang lan ra. Có vô số, vô số vật thể nhỏ đang bò lên bò xuống. Những ai từng xem các bộ phim tài liệu kỳ lạ có thể sẽ nhận ra thứ được tạo thành từ hàng chục, nếu không muốn nói là hàng trăm nghìn vật thể nhỏ màu đen đó là gì.

Đó là một đàn kiến quân đội.

Theo phản xạ, Quenser và Heivia lập tức lùi lại. Số lượng côn trùng khổng lồ đó gây ra cảm giác ghê tởm mang tính sinh lý, còn chút kiến thức ít ỏi họ có lại khiến nỗi sợ càng dâng lên.

"Khoan đã! Chẳng phải đây là mấy thứ di chuyển thành từng đàn hàng chục nghìn con và sẽ tràn lên bất cứ con bò hay con heo nào ở gần rồi ăn sạch sao!?"

"Chào mừng đến với Amazon. Thiên nhiên ở đây hoàn toàn ở một đẳng cấp khác!"

Heivia hét lại, mắt cậu đảo nhanh quanh khu vực.

Cậu ta hoàn toàn không có ý định lao vào nơi đã bị đàn kiến quân đội chiếm giữ. Cậu ta hy vọng tìm được một con đường phụ để rẽ đi, nhưng…

Cậu ta nghe thấy một âm thanh sột soạt, giống như tiếng một túi nhựa bị vò lại.

Đó là âm thanh của một cái cây lớn mọc gần hai người họ đổ xuống, chặn mất đường quay lại. Phần bên trong thân cây đã hoàn toàn mục rỗng, nhưng sự rối rắm của những cành cây vươn ra từ nó đã tạo thành những thanh chắn đan chéo tự nhiên và bịt kín lối thoát. Nó quá dày để trèo qua hay chui lọt.

Mắt Heivia mở to.

"Chết tiệt! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!? Vừa nãy thứ này còn chọc xuyên lên từ mặt nhựa đường mà!"

"Có thể nó chỉ đứng tạm bợ thôi, rồi sóng xung kích từ đợt bắn phá của Công chúa đã làm nó rung lắc quá mức…"

Dù thế nào đi nữa, họ cũng không thể lùi lại quá 30m.

Những con đường trong phế tích thành phố Amazon vốn rất rộng, nhưng cái cây khổng lồ đã gãy đổ một nửa và tạo thành hình chữ V trên mặt nhựa đường. Giữa những bức tường của các tòa nhà và phần còn lại của thân cây khổng lồ đó, Quenser và Heivia đã bị kẹt hoàn toàn. Đường thoát duy nhất của họ là xuyên qua khu vực do đàn kiến quân đội chiếm giữ.

Quenser vỗ vào vai Heivia khi nhìn chằm chằm vào đàn côn trùng.

"Nguy rồi! Nếu chúng ta không làm gì đó sớm, chúng ta sẽ trở thành lương thực dự trữ mùa đông của kiến với châu chấu mất!"

"Cậu bảo tớ làm cái quái gì bây giờ!? Nếu tớ bắn vào cái đám hàng chục nghìn con đó, tớ sẽ hết đạn ngay lập tức. Còn nếu dẫm lên chúng bằng giày, chúng sẽ bò ngược lên chân chúng ta rồi phản công cho xem!"

Quenser chỉ vào vật được gắn ở đầu khẩu súng của Heivia.

"Thế còn cái thuốc trừ côn trùng mà cậu mang theo thì sao?"

"À! Tớ có mang theo món đồ đặc biệt đó mà!"

Có vẻ Heivia đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nó, nhưng giờ đây, cậu ta cuối cùng cũng giơ khẩu súng lên. Cậu bóp cò bộ phận thuốc diệt côn trùng được gắn như lưỡi lê.

Đàn kiến quân đội đã tiến lại gần còn khoảng 10m.

Đám mây thuốc diệt côn trùng lao thẳng vào chúng. Thay vì tỏa ra như một làn sương, thuốc bắn ra theo quỹ đạo thẳng như một khẩu súng nước áp lực cao. Quenser lạc quan nghĩ rằng nó thậm chí có thể dùng để làm mù kẻ địch tạm thời.

Nhưng rồi…

"Gyaa!? Thuốc diệt côn trùng chỉ khiến đám kiến quân đội phát cuồng rồi lao thẳng về phía chúng ta thôi!"

"Lùi lại đi, đồ ngốc! Chúng ta cần kéo giãn khoảng cách! Nếu để chúng đuổi kịp, chúng ta sẽ bị cắn khắp người!"

Trong khi vừa chạy vừa né cùng Heivia, Quenser hét vào bộ đàm một cách cuống cuồng.

"Baby Magnum! Cô có thể dùng tia laser cỡ nhỏ hay gì đó thiêu rụi đám kiến này không!?"

"Tôi có thể, nhưng…"

"Vậy thì mau lên! Làm ngay đi!"

"Nếu tôi bắn xuống mặt đất ở khoảng cách gần các anh như vậy, ánh sáng đó sẽ còn sáng hơn cả ánh sáng hàn. Rất có thể hai anh sẽ bị mù vĩnh viễn."

"Chết tiệt! Vậy là bị chặn mọi đường rồi!"

"Biết gì không, nếu chúng ta sắp bị kiến giết chết, đây đúng là một thành tích thảm hại!"

Heivia hét lên trong khi tiếp tục phun thứ thuốc diệt côn trùng giống súng nước.

Quenser nhìn sang một tòa nhà gần đó và nói.

"Giờ phải làm sao!? Chúng ta lên tầng trên của một tòa nhà rồi chờ chúng đi qua à!?"

"Chẳng phải tổ kiến đó xuất phát từ bên trong một trong mấy tòa nhà này à!? Và nếu lũ kiến tình cờ bò vào tòa nhà chúng ta trốn vào, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị dồn vào đường cùng!"

Quenser nhớ lại cảm giác của chiếc túi đeo sau lưng mình. Có lẽ cậu có thể ném một khối thuốc nổ nhựa và thổi bay chúng.

(Nhưng liệu mình có thật sự tiêu diệt được toàn bộ hàng chục nghìn con kiến đó không? Có lẽ mình có thể thổi bay một phần, nhưng…)

Đúng lúc đó, Quenser vươn tay vào trong bộ quân phục của Heivia để lấy lựu đạn khói. Hành động đột ngột ấy khiến Heivia giật mình.

"Kyahh, đồ biến thái! Cậu đang làm cái gì vậy, tên sàm sỡ kia!"

"Cậu vẫn còn dư tinh thần để đùa giỡn à, Heivia?… Dù sao thì! Đưa hết lựu đạn khói và bom khói dùng để liên lạc với trực thăng đây! Đưa hết mọi thứ tạo ra khói đây!"

"Hả, tại sao? Cậu định nhắm khói về phía chúng kiểu gì?"

Không trả lời, Quenser rút chốt những quả lự đạn và ném chúng đi liên tiếp.

Trong cơn sốc, Heivia hét lên.

"Cậu đúng là tệ hại thật đấy!? Một nửa trong số đó thậm chí còn không rơi vào đàn kiến! Với lại khói thì bay lên trên, nên gần như chẳng ảnh hưởng gì đến mấy con kiến bò dưới đất cả!"

"Như vậy là được rồi."

Quenser vội vàng lấy thuốc nổ Hand Axe trong túi ra, cậu cẩn thận điều chỉnh lượng thuốc rồi cắm một kíp điện vào. Lần này, cậu ném khối đó thẳng lên trời. Nó bay lên cao vài chục mét.

"Giờ còn ném cả thuốc nổ nữa à?"

"Để đảm bảo khói không bị lãng phí."

Heivia cau mày khó hiểu, còn Quenser thì bật công tắc bộ đàm.

Khối Hand Axe phát nổ giữa không trung.

Làn khói đã bay cao trên bầu trời bị đập mạnh trở lại mặt đất.

Giống như có một nắm đấm khổng lồ giáng xuống từ trên cao.

Tùy theo loại, lựu đạn khói và bom khói phun ra làn khói màu trắng, đỏ, vàng và nhiều màu khác. Tất cả những màu sắc đó bị nện xuống mặt đất cùng lúc như thể bị bàn tay khổng lồ kia đánh trúng. Khi chạm đất, chúng lan ra theo mọi hướng.

Đám kiến hoảng loạn và cố tản ra khắp nơi, nhưng chúng không có đủ thời gian. Sau khoảng 180 giây trong làn khói, chúng mất hết sức lực và chỉ còn co giật, rồi cuối cùng bất động hoàn toàn.

"…Ow… Nếu chỉ là một vụ nổ thông thường thì chắc cũng chẳng thể biết đã dùng bao nhiêu thuốc nổ nữa."

"Này, Quenser. Mấy con đó thật sự chết rồi chứ? Không phải chỉ giả chết thôi đúng không?"

"Thử dùng thuốc diệt côn trùng của cậu kiểm tra xem."

Heivia thận trọng phun thuốc diệt côn trùng từ xa, nhưng không có phản ứng gì. Cuối cùng, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm, dù vậy họ vẫn chẳng hề thích ý nghĩ phải bước qua đàn kiến đó. Họ cố tránh xa khu vực trung tâm nhất có thể. Nói cách khác, họ rụt rè tiến qua tấm thảm xác kiến trong khi ép sát người vào tường của một tòa nhà.

Sau khi vượt qua thảm xác kiến, Heivia nhìn quanh.

"Chúng ta phải nhanh lên. người của tập đoàn Mass Driver sẽ tới đây kiểm tra vụ nổ và làn khói này. Dù có giao tranh thì cũng khó tránh, nhưng tớ không muốn bị bao vây. Ít nhất thì chúng ta cũng có thể để lại 1 quả bom hay cái bẫy gì đó."

"…Không, nhìn kìa."

"Cái gì?"

Trông Heivia có vẻ khó hiểu, nhưng Quenser chỉ vào bên trong cửa sổ của một trong những tòa nhà.

"Chẳng phải binh lính của tập đoàn Mass Driver đang gục ở trong kia sao? Nhìn kìa, họ bị cắn khắp người và sưng lên hết rồi."

"Thật à? …Vậy thì cũng giải thích được vì sao chỉ có bọn mình là không đụng phải giao tranh."

"Chiến tranh đôi khi đúng là thảm hại thật."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!