Chương 1: Thế giới nơi những kẻ phô trương phải chết - Chiến dịch mật ở khu Transylvania (Phần 9-10-11-12)
Phần 9
Nhóm của Quenser không thể trở nên vô hình. Cũng chẳng có cánh cửa xoay bí mật nào trên tường hay điểm mù nào trong hành lang để họ có thể ẩn nấp.
Thế nhưng...
Cô hầu gái chăm chỉ đã bỏ qua nhóm lính của Vương Quốc Chính Thống. Họ lọt vào tầm mắt cô, nhưng cô lại không thấy họ. Dù rằng cô sẽ cảm thấy cực kỳ nghi ngờ nếu bất kỳ ai không phải nhân viên khách sạn bước ra từ một căn phòng đáng lẽ phải đang để trống.
Vậy chuyện gì đã xảy ra?
Câu trả lời là đây:
Họ đã thay những bộ đồng phục hầu gái có sẵn trong tủ quần áo.
Dĩ nhiên, điều đó bao gồm cả cô gái trẻ nóng bỏng.
Nhưng nó cũng bao gồm cả sinh viên chiến trường Quenser Barbotage (♂).
"Chúc một buổi tối tốt lành."
Cậu chào cô hầu gái bằng cách dùng cả hai tay túm lấy vạt váy và khẽ nhún người thực hiện một điệu chào curtsy lịch sự. Không một ai nghi ngờ cô hầu gái đeo kính Quenser cả.

Đúng vậy.
Sẽ thật bất thường nếu bất kỳ ai không phải nhân viên dọn dẹp có mặt trong một căn phòng trống, vì vậy, họ chỉ cần trở thành nhân viên nội bộ. Thay vì lẻn lút, tốt nhất là cứ bước ra ngoài như thể họ thuộc về nơi này.
Cô hầu gái thực thụ không mảy may nghi ngờ cậu dù chỉ một giây, nên chính cô gái trẻ đi cùng mới là người thì thầm trong sự ngỡ ngàng.
"Cậu nghiêm túc đấy à? Tại sao cậu trông lại hợp với bộ đồ hầu gái này đến thế!?"
"Hê hê. Tôi là Quensette, ngôi sao huyền thoại của lễ hội văn hóa địa phương tại quốc gia an toàn của tôi đấy. Mặc dù tôi đã phong ấn nó kể từ khi Monica vừa khóc vừa nện tôi một trận vì tội chiếm sạch hào quang của cô ta khi cô ta mới bắt đầu sự nghiệp."
Việc đắp một lớp trang điểm dày lên bề mặt sẽ chẳng giúp ích gì. Tạo ra một lớp nền chuẩn xác bên dưới mới quan trọng hơn, nên thật may mắn là họ đã kiếm được một số thiết bị trang điểm chuyên nghiệp sau khi hạ gục nhóm phóng viên lúc nãy.
Đây không phải là loại gel cách nhiệt giúp cô nàng thần tượng có thể mặc áo choàng đen và bikini dơi trong đêm tháng 11.
Quenser không có lớp mỡ dưới da của một cô gái, vì vậy, lớp gel collagen đã giúp chuẩn bị cho làn da, đóng vai trò làm nền cho lớp trang điểm.
(Nhưng điều này có nghĩa là Monica vẫn đang dùng loại gel đó. Cô ta đã nâng cấp lên phiên bản chuyên nghiệp hơn, nhưng vẫn cùng một thương hiệu. Có phải cô ta vẫn đang sử dụng kỹ thuật trang điểm mà mình đã dạy cô ta từ hồi xửa hồi xưa không?)
...Không ai được phép biết rằng một thần tượng như Monica lại học cách trang điểm từ một thằng con trai!
Chỉ có những cái chiếu mới mới dùng ngực, hông và đùi để phô diễn vẻ nữ tính.
Phần gáy mới mang sức công phá lớn hơn nhiều.
Quenser vốn luôn có vẻ ngoài phi giới tính đủ để trông giống một cậu con trai khi mặc quần và một cô gái khi mặc váy, nhưng mọi người đều buộc phải kinh ngạc trước sự kỳ diệu của cơ thể con người khi tận mắt chứng kiến màn ‘biến hình’ đó.
Họ nghe thấy những bước chân vội vã. Những gã mặc đồ đen đó có vẻ là vệ sĩ của lão già kia. Chúng đi lướt qua Quensette và những người còn lại rồi xông thẳng vào căn phòng nơi chiếc điện thoại đang được cất giấu.
"Thành công rồi."
"Đã khoảng 10 phút trôi qua kể từ khi bài diễn văn bị gián đoạn rồi nhỉ? Chúng ta cần câu thêm 30 phút nữa, nhưng chẳng phải chúng sẽ tìm thấy chiếc điện thoại ngay lập tức sao? Tôi biết cậu giấu nó trong chậu cây, nhưng nó đang phát ra tiếng động mà. Cậu không thể giấu nó mãi như vậy được."
"Biết rằng nó có hiệu quả là đủ rồi. Tiếp theo, chúng ta sẽ lên tầng ngay phía trên ban công tầng 3. Và để khắc phục khuyết điểm mà cô vừa nêu, tôi muốn thứ gì đó mà họ không thể dọn dẹp dễ dàng như vậy. Đúng thế, một mùi hôi thối nồng nặc sẽ có tác dụng tốt đây. Nhưng phải là thứ gì đó hoàn toàn lố bịch thay vì thứ có thể bị coi là khí độc. Chúng ta có thể đi vòng ra sau khách sạn trong bộ dạng hầu gái này, nên hãy cùng nhau chế ra thứ gì đó từ những gì tìm được trong phòng nhân viên và kho chứa đồ."
"Cậu trở nên táo bạo hơn khi giả gái đấy à? Giống như mấy người thay đổi tính nết khi ngồi sau tay lái ấy nhỉ?"
Cậu phớt lờ lời nói nhảm nhí của cô và bắt tay vào việc.
"Một khách sạn chắc chắn phải có chất tẩy rửa axit công nghiệp loại mạnh. Chúng ta sẽ dùng thứ đó chưa pha loãng làm nền, thêm trứng sống và sốt mayo, có thể bỏ thêm ít hành và tỏi... nếu họ có sẵn. Thêm chút cồn ngay cả khi chỉ là cồn sát trùng. Có cua và tôm thì tuyệt, nhưng thành phần bí mật thực sự có thể là giấm hoặc nước sốt salad kiểu Ý."
"Nghe như cậu đang lên thực đơn cho một bữa ăn vậy, nhưng có vài nguyên liệu chẳng khớp chút nào cả. Cậu đang định chế ra cái gì thế?"
"Mùi nôn mửa cực mạnh."
"…"
"Axit dạ dày có chứa axit clohydric. Bản thân dịch vị nguyên chất thực ra không thối lắm, chính thức ăn đang bị phân hủy mới thực sự tạo ra mùi."
Cô gái trẻ im lặng, khuôn miệng cô tạo thành một hình tam giác nhỏ.
Đó là phản ứng bình thường của một người phụ nữ... không, của một con người. Ai có thể bàn luận chuyện này với gương mặt thản nhiên thì hẳn là có vấn đề.
Hãy nói một chút về ngôi trường mà Quenser theo học.
Các giáo sư ở đó đều là người đã có những khám phá lịch sử liên quan trực tiếp đến việc phát triển Object, và tất cả họ đều thuộc diện ‘có vấn đề’, vì họ sẽ cười sằng sặc khi làm những việc kiểu này. Nếu bạn quên làm bài tập về nhà, việc bị trừng phạt bằng một cú thiết trảo vào mặt bằng một chiếc găng tay cực kỳ đáng sợ là chuyện thường tình. Quenser nhớ lại lúc Monica, người vốn kiên cường đã phải bật khóc khi nhận hình phạt đó. Đó là một kỷ niệm cay đắng vì cậu cũng bị phạt tương tự khi cố gắng bao che cho cô ấy.
"Mặc dù việc chạy thẳng vào nhà vệ sinh rồi móc họng sẽ nhanh hơn nhiều so với việc cố gắng tái tạo nó một cách chính xác bằng hóa chất trong phòng thí nghiệm, nên cô có thể nói đây là lĩnh vực nghiên cứu vô nghĩa nhất thế giới. Nhưng khi xây dựng nó từ con số không, cô có thể điều chỉnh nồng độ theo ý muốn, từ đó tạo ra một mùi nồng nặc hơn nhiều so với hàng thật. Nào, lão già, ông có thể giữ được bầu không khí nghiêm túc mà ông đã tạo ra trong bao lâu đây?"
Phần 10
Tất nhiên rồi.
Lão già trên bục phát biểu biết rõ có kẻ nào đó đang ẩn mình đã xâm nhập vào khách sạn để phá hoại giây phút tỏa sáng của mình.
Cái lạnh căm căm ngự trị đêm tháng 11.
Để có thể ngắm nhìn pháo hoa, lão đã phát biểu từ một ban công đủ rộng để tổ chức một buổi tiệc trà.
"Cho câu hỏi tiếp theo của tôi, oẹ, tôi hình dung những dòng sông chảy vào từ bên ngoài biên giới của các bạn, khụ! Ồ, xin lỗi, sẽ là nguồn nước chính của các bạn sau khi độc lập, nhưng… ư hự!"
Giới báo chí bị buộc vào một cuộc chiến không hồi kết với chính bản thân mình. Mùi vị là thứ vô hình, nhưng những thước phim của họ sẽ không còn phù hợp để phát sóng nếu họ nôn mửa ngay tại chỗ. Họ đã chi ra một số tiền phi lý để có được thẻ tác nghiệp, nên họ không thể phá hỏng tất cả bằng cách thay thế buổi phát sóng trực tiếp bằng một tấm bảng đồ họa ‘Xin vui lòng đợi trong giây lát’.
Đó thực sự là một thử thách.
Niềm kiêu hãnh của giới truyền thông đang bị thử thách.
Đây là một chủ đề khá thô tục, nhưng trong khi phân và nước tiểu thường là những ví dụ điển hình về mùi hôi, thì chất nôn thực tế lại có tính ‘lây lan’ mạnh hơn. Hiếm có ai nôn ngay khi vừa đặt chân vào một nhà vệ sinh công cộng, nhưng thật dễ dàng để hình dung cảnh những người khác sẽ làm theo sau khi ai đó sử dụng túi nôn trên một chuyến xe buýt hoặc máy bay kín mít. Các loại mùi khác nhau tác động đến trung tâm nôn mửa của não bộ theo những cách khác nhau.
Nếu là khí clo hay khí propan nguy hiểm, họ chắc chắn sẽ trưng ra bộ mặt nghiêm trọng, hủy bỏ buổi họp báo và nhanh chóng sơ tán.
Nhưng chuyện này thì khác.
Liệu họ có thực sự hủy bỏ một sự kiện lịch sử chỉ vì thứ gì đó có mùi như bãi nôn không? Đây là ngày độc lập của miền nam, trang đầu tiên trong lịch sử mới của họ, và là sự kiện quốc gia đầu tiên, vậy làm sao họ có thể hủy nó vì một lý do như thế? Nó sẽ mãi mãi lưu lại trong hồ sơ công khai!
"Cái mùi đó từ đâu ra vậy? Ở đây họ có phục vụ rượu, nên chắc không phải có ai đó đã uống quá chén đấy chứ?"
"Đây là một khách sạn cũ. Có lẽ một đường ống trong tường đã bị vỡ."
Không thể phủ nhận rằng chuyện này quá bất thường.
Nhưng không ai sẵn lòng nói ra điều đó. Họ sợ câu châm ngôn thông thái xưa: ai ngửi thấy trước, kẻ đó làm ra.
"Bình tĩnh nào. Xin mọi người hãy bình tĩnh."
Giọng nói trầm thấp, sâu lắng của lão già không đủ để trấn an họ. Mọi chuyện ngày càng có vẻ như bất kỳ ai cố gắng nhìn nhận tình hình một cách nghiêm túc sẽ bị coi là kẻ ngốc.
Lịch trình của lão đang bị trì hoãn.
Càng kéo dài chuyện này, lão càng bị tụt lại phía sau. Và càng trì hoãn, thiệt hại sẽ càng tăng lên.
Lão già biết phải làm gì trong những lúc như thế này.
Cụ thể là…
(Mình phải hành động ngay để xoay chuyển ấn tượng của họ về mình trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.)
"Không còn rào cản nào có thể ngáng đường chúng ta nữa. Mọi vấn đề chúng ta đối mặt đã được chuyển hóa thành những trở ngại thuần túy, những thứ chỉ làm chúng ta mạnh mẽ hơn khi vượt qua chúng. Chúng ta đã có được sức mạnh để trưởng thành. Giống như một quả cầu tuyết lớn dần khi lăn xuống dốc, sẽ không gì có thể ngăn cản chúng ta một khi đã bắt đà tốc độ! Cho phép tôi được giới thiệu với các bạn sức mạnh mà chúng ta sẽ sử dụng để giành lấy một vị thế bình đẳng trong cộng đồng quốc tế. Đây chính là Shield Machine 002!"
---
Phân loại: Vũ khí Phòng vệ Quốc gia.
Mẫu : Thế hệ 2 chuyên dụng cho lục chiến.
Chiều dài: 95m (khi phần đuôi mở rộng tối đa để thực hiện thao tác khoan).
Vật liệu giáp: Kết cấu xếp lớp gồm 200 lớp dày 5cm (bao gồm các tạp chất hàn).
Động cơ đẩy: Thiết bị đẩy tĩnh điện.
Tốc độ tối đa: 490 km/giờ.
Vũ khí chính: 4 khẩu Coilgun và 1 đuôi khoan.
Vũ khí phụ: Các chùm tia laser,...
Màu sắc chủ đạo: xám.
---
Phần 11
Những cô hầu gái kinh ngạc dán mắt vào ứng dụng TV trên chiếc điện thoại thông minh đang cầm ngang.
"Lão khốn đó vừa tuôn ra hết sạch mọi thứ một cách nhanh chóng!"
"Tôi không nghĩ lão thậm chí còn dừng lại để thở đâu."
"Mới 10 giờ 50 phút. Chúng ta phải tìm cách câu giờ thêm 10 phút nữa!"
"Nhưng làm sao ngắt lời bây giờ? Chúng ta đã dùng hết tầng 4 và tầng 2 nằm ngay trên và dưới ban công tầng 3 rồi!"
Theo cục tình báo, chiếc Object đó có mô-típ hình bọ cạp. Nó làm suy yếu kẻ thù bằng hai khẩu pháo chính coilgun ở hai bên, tiếp cận khi kẻ thù đã mất khả năng di động, rồi xoay người 180 độ. Cái mũi khoan hình khiên hình tròn ở cuối cái đuôi trên lưng nó sẽ xé toạc lớp giáp củ hành để kết liễu đối thủ. Nó được trang bị tối thiểu các loại laser phòng không và những thứ tương tự, nhưng về cơ bản, nó chỉ là một khối thép khổng lồ. Quenser muốn có cơ hội tận mắt nhìn thấy nó để học hỏi về thiết kế Object, nhưng cậu sẽ không hy sinh cả thế giới vì cơ hội đó.
Còn mánh khóe nào cậu có thể sử dụng để can thiệp vào căn phòng lớn và ban công nơi buổi diễn văn cùng cuộc họp báo đang diễn ra không?
"Tuyên bố độc lập này nhằm mục đích khẳng định ý định của họ với thế giới. Nó sẽ vô nghĩa nếu không có bất kỳ ống kính camera nào."
"Vậy cậu định nhắm vào các đội ngũ truyền hình sao? Nhưng bằng cách nào!?"
Qua chiếc kính chống nhận diện khuôn mặt, Quenser rà soát lại tất cả các loại đường ống thẳng đứng mà cậu có thể nghĩ ra: ống nước, vòi phun cứu hỏa, ống dẫn khí, cáp quang, cáp điện và ống khói. Nhưng…
"Không, những thứ đó không ăn thua. Chúng ta sẽ tự dồn mình vào ngõ cụt mất."
"Quenser?"
"Vì chúng ta đã dùng hết tầng 2 và tầng 4, nên chỉ còn một lựa chọn duy nhất: chính là tầng 3!"
"Họ sẽ nhận ra nếu chúng ta đến đó bây giờ! Camera từ khắp nơi trên thế giới đang tập trung vào đó!"
"Vậy còn căn phòng ngay bên cạnh thì sao? Tôi cần thu gom mấy chiếc drone từ các cửa sổ lại. Cô làm được việc đó giúp tôi chứ!?"
Họ sẽ quá gây chú ý nếu mặc đồ hầu gái cổ điển mà lại vác mấy chiếc drone nhẹ trên tay như chim ưng, vì vậy, họ đã nhét chúng vào những túi giặt mờ và xách đi quanh như thế.
"Cậu định cử mấy chiếc drone xuống quấy rối lão già trên ban công à?"
"Bay tới rồi cuỗm luôn bộ tóc giả của lão trong khi các camera đang ghi hình thì cũng buồn cười đấy, nhưng chúng ta không có thời gian để đùa giỡn. Cứ đi theo tôi."
Chiếc chìa khóa tổng từ phòng để đồ vải có vẻ như có tác dụng với mọi tầng, nên họ không gặp khó khăn gì khi lẻn vào căn phòng nằm ngay sát khu vực họp báo.
"Ngài Frolaytia, hãy kiểm tra danh sách các phóng viên tham dự. Có ai trong số họ sử dụng máy trợ tim hay thiết bị hỗ trợ thở không!?"
"Tất cả đều khỏe mạnh. Sao cậu lại hỏi vậy?"
"Cô sẽ thấy ngay thôi."
Nàng hầu Quenser (người mà chiếc kính chống nhận diện khuôn mặt có lẽ là bộ phận ít gây tò mò nhất trong toàn bộ trang phục) bước vào phòng để không nhân viên khách sạn nào nhìn thấy, cậu đặt những chiếc drone xuống sàn, tháo rời chúng bằng một chiếc tua-vít đầu dẹt và gắn kết các bộ phận bên trong lại với nhau như cấu trúc tổ ong. Tổng hết lại, nó có kích thước cỡ một chiếc khay.
Cô gái trẻ nóng bỏng nghiêng đầu.
"Ra-đa vi sóng tránh va chạm sao?"
"Sự kiện này sẽ bị hủy hoại nếu báo chí không thể phát sóng nó ra thế giới. Chúng ta không cần tự mình xuyên qua tường hay trần nhà. Và một tu viện hàng thế kỷ tuổi sẽ không sử dụng cốt thép đâu. Nó không hào nhoáng như một quả bom EMP, nhưng là quá đủ đối với các thiết bị điện tử hở dân dụng rồi."
Cậu dùng cả hai tay ép thiết bị hình tổ ong vào tường và bật công tắc bằng ngón tay cái.
"Suy cho cùng, vi sóng vốn được sử dụng trong các loại bom điện từ chống thiết bị điện tử mà."
Cuộc tấn công thực sự không tạo ra ánh sáng hay âm thanh nào mà mắt hay tai họ có thể phát hiện được.
Vì vậy, tiếng nổ lách tách như sấm mà họ nghe thấy từ phía bên kia bức tường chắc chắn đến từ camera, máy ghi âm kỹ thuật số và các thiết bị liên lạc của giới báo chí sau khi bị sóng viba đánh trúng.
"Xong rồi chứ!?"
"Tôi không biết nữa."
Cô gái trẻ nói.
"Sóng truyền hình, video trực tuyến và cả tài khoản chính thức đều đã im bặt rồi!"
"Vậy là thành công rồi. Nếu không ai trong số họ có được tin sốt dẻo độc quyền ở đây, nghĩa là tất cả đã bị quét sạch. Dù sao thì cũng đã 11 giờ đêm. Chúng ta đã câu đủ thời gian!"
Một lúc sau, họ cảm thấy một sự rung chuyển.
Không một bóng đèn nào còn sống sót ở căn phòng bên cạnh hay ngoài ban công. Với tất cả các thiết bị liên lạc đã hỏng, lão già và các trợ lý của ông ta không thể gửi chỉ thị cho Object đang ở một ngọn núi khác.
Nhưng tín hiệu xuất kích đã được đưa ra từ trước.
Elite của họ chắc hẳn sẽ không chắc chắn phải làm gì, nhưng thông thường họ sẽ quyết định giữ nguyên mệnh lệnh cho đến khi có thông báo mới. Vì vậy, họ đang bắt đầu di chuyển bất chấp những nghi ngờ.
Chiếc Object đã phình to trong khi gặm nhấm bên trong ngọn núi như một con ấu trùng tò vò cát vạch đỏ, và nó đang chuẩn bị phá kén chui ra. Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc phá hủy một tu viện 400 năm tuổi và đổ đất đá xuống thành phố như thể đang xây dựng nền móng cho quốc gia mới của họ.
Cô gái trẻ nóng bỏng tái mặt.
"Thế này thì tệ rồi."
"Không."
Những củ khoai tây của Vương Quốc Chính Thống, lão già liên tục gặp rắc rối, và Elite đang bị ép phải quyết định có hành động hay không, tất cả đều cảm thấy sợ hãi và lo âu về một tương lai không thể đoán trước.
Chỉ có một ngoại lệ duy nhất.
Chỉ có Quenser Barbotage là nở một nụ cười không chút sợ hãi.
"Đã quá 11 giờ. Có nghĩa là chiếu tướng rồi."
Chắc chắn đã có những tiếng ầm ầm nghẹt thở.
Nhưng chỉ có thế thôi. Sườn núi không sụp đổ, thành phố không bị chôn vùi, và vũ khí cao 50m đó đã không xuất hiện.
Đúng vậy.
"Sẽ là một chuyện nếu chiếc Object có đà chạy, nhưng lúc này sườn núi lại đóng vai trò như một chiếc áo bó chặt. Và nếu nó cố gắng bắn thủng sườn núi bằng pháo chính coilgun và pháo phụ tia laser, nó sẽ tự thổi bay chính mình vì các nòng pháo đều đã bị bịt kín."
Cậu đã câu đủ thời gian cần thiết.
Cậu đã muốn có ít nhất một giờ đồng hồ để chắc chắn.
Đó là toàn bộ lý do tại sao cậu và những người khác đã phải mạo hiểm mạng sống để chạy qua chạy lại trong khách sạn tu viện này. Đây chính là mấu chốt của vấn đề.
"Với đất đá bình thường, nó có lẽ có thể dùng lò phản ứng và thiết bị đẩy để cưỡng ép mở đường. Đó là lý do tại sao tôi cần một mánh khóe bổ sung. Với hệ thống mương rãnh, cống thoát nước, hố ga và nhiều thứ khác, có một mạng lưới đường ống chạy khắp sườn núi, nên tôi đã đổ vật liệu lấp đầy dùng khi xây dựng căn cứ bảo trì vào đó. Điều đó đã tạo ra thứ gì đó giống như lưới thép dùng để gia cố cửa sổ vậy."
Cậu chỉ cần gia cố sườn núi.
Khi đó, chiếc Object sẽ không thể thoát ra ngoài. Vũ khí lớn nhất của nó là cái máy khoan hình khiên trên lưng, nhưng ngay cả thiết bị đào bới đó cũng không thể sử dụng hết công suất khi đang bị chôn sống. Và ngay cả khi có thể, cậu cũng không nghĩ nó có thể khoan được một cái lỗ đủ rộng để toàn bộ chiếc Object chui lọt qua. Và vì nó vốn không tồn tại chính thức, nó sẽ tan biến vào bóng tối nếu không bao giờ lộ diện. Nếu màn ra mắt công chúng thất bại, nó sẽ không bao giờ đụng độ với Object của Transylvania.
Con đường dẫn đến độc lập của miền nam đã tan thành mây khói.
"Giờ là công đoạn hoàn thiện cuối cùng."
"Hả? Chẳng phải Object đã bị kẹt trong núi rồi sao?"
"Vẫn còn một công việc quan trọng còn sót lại."
Cậu không còn cần phải dựa vào chiếc kính chống nhận diện khuôn mặt nữa.
Nàng hầu Quenser tháo chiếc kính lạ lẫm ra, đẩy toang cánh cửa lớn và bước vào buổi họp báo đang hỗn loạn mà không thèm bận tâm đến việc ngụy trang hay tiếng bước chân của mình.
Cánh cửa dẫn ra ban công đang mở rộng, nên cái lạnh của mùa đông ập đến chỗ cậu.
Cậu bước đến phía sau căn phòng tối om và chiếu ánh sáng LED từ điện thoại lên ban công rộng lớn.
100 phóng viên báo chí ư?
Cậu chẳng thèm quan tâm đến họ. Có bao nhiêu người đi chăng nữa cũng không quan trọng khi không ai trong số họ có thứ gì để ghi hình cậu. Họ có thể chứng kiến sự thật của thế giới tại đây, nhưng họ không thể rời đi với bất kỳ bằng chứng khách quan nào.
"Chào lão già! Tôi không biết tên ông và cũng chẳng buồn tìm hiểu. Một nàng hầu huyền thoại đang ở đây để nói những điều cần phải nói, nên hãy chắc chắn rằng bộ não già nua lẩm cẩm của ông đang chú ý lắng nghe. Một sai lầm ở đây sẽ phá hủy chút lịch sử ít ỏi mà ông đang có đấy."
Đám vệ sĩ muộn màng chĩa súng ngắn về phía Quenser, nhưng cậu chỉ cười khẩy và tiếp tục mà không thèm giơ tay lên.
"Ông có chắc là muốn thử không? Sóng điện từ mạnh làm được nhiều việc hơn là chỉ gây nhiễu điện tử đấy. Chúng còn có thể gây trục trặc cho các ngòi nổ và bộ kích nổ nhạy cảm. Ông có muốn thấy một trong những tay vệ sĩ quý báu của mình bị chính khẩu súng của hắn thổi bay bàn tay không? Hoặc một viên đạn có thể bay chệch hướng và bắn nát óc ông. Khách sạn này được làm bằng đá nguyên khối, ông có chắc là mình tính toán được hết các đường đạn nảy không?"
"…"
"Đó là một vũ khí vệ tinh ư? Hay là drone? Có lẽ là một chiếc máy bay ném bom? Liệu nó có thực sự đến từ phía trên không? Chết tiệt, cũng có khả năng đây là tác phẩm của từ trường trái đất hoặc hoạt động núi lửa đấy."
Dù đây có là một đòn hù dọa thì cũng chẳng sao.
Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Lão già và đám vệ sĩ của ông ta không hề biết cuộc tấn công điện từ này có thể làm được những gì. Chúng bị nhốt trong bóng tối mà không có thông tin, nên chúng sẽ tự trở nên hoang tưởng. Kiểu ngụy trang vĩ đại nhất không phải là các mô hình màu sắc hay ánh sáng; mà chính là hoạt động của bộ não con người.
"Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất."
Khu du lịch miền nam, giới truyền thông toàn cầu, và cả cô nàng khoai tây hầu gái của Vương Quốc Chính Thống, những người vốn xuất hiện hơi muộn một chút đều sững sờ khi chứng kiến Quenser đối diện với mục tiêu rõ ràng của mình.
Đúng vậy, cậu đã cần phải nâng cao vị thế của bản thân đến mức có thể đưa ra một yêu cầu.
"Chúng tôi sẽ đưa những chú mèo con đi lạc vào căn cứ bí mật của ông trở về, vì vậy, chúng tôi muốn họ phải được trả lại ngay lập tức. Nếu ông nói không thể, ông sẽ phải hối hận về quyết định đó cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay."
Lão già chắc hẳn đã nhận ra rằng hàng trăm phóng viên báo chí lúc này chẳng giúp ích được gì.
Đây rõ ràng đã trở thành một cuộc thương lượng chỉ giữa hai người.
"Nếu ta nói với ngươi rằng chúng đã chết rồi thì sao?"
Quenser thản nhiên ném một khối thuốc nổ về phía một tên vệ sĩ. Nó không có ngòi nổ điện, nhưng thế là đủ để gã đàn ông mặc đồ đen trông có vẻ cứng rắn kia hoảng loạn và ngã dập mông xuống sàn.
"Cái tiếp theo sẽ có ngòi nổ đấy, nên bớt nói nhảm và thực sự đàm phán đi. Nếu ông định giở trò, tôi chỉ việc thổi bay ông rồi thử lại với kẻ quyền lực thứ hai sau ông."
"Ngươi không dám."
"Ông nghĩ mạng sống của mình có giá trị vô hạn hay sao? Đối với tôi, ông chẳng qua chỉ là một trong những đầu mối liên lạc khả dĩ. Nếu ông không hợp tác, tôi sẽ đổi sang kẻ khác."
Quenser không hề nương tay.
"Ngoài ra, tôi sẽ báo với khu Transylvania rằng miền nam đã bí mật chế tạo một Object để tàn sát họ và người dân của họ, nhưng cuối cùng đã thất bại. Tuy nhiên, tôi sẽ không quên nhắc rằng ham muốn sát nhân ngu xuẩn của các ông vẫn còn đó. Tôi nghi ngờ việc họ sẽ rủ lòng thương sau khi nghe chuyện này. Họ sẽ khiến tôi trông giống như một kẻ cực kỳ thân thiện đấy. Nào, ông thực sự nghĩ mình có thể sống sót qua chuyện đó mà không có Object sao?"
"…"
"Hãy suy nghĩ kỹ rồi gật đầu hoặc lắc đầu đi. Nếu ông chọn đúng, nàng hầu huyền thoại này sẽ kể cho khu Transylvania một câu chuyện hoàn toàn khác. Chúng tôi đến từ Vương Quốc Chính Thống, nhưng chúng tôi không muốn thấy cảnh thảm sát dân thường đơn phương tại một quốc gia an toàn của Liên Minh Thông Tin. Nếu đó là điều họ định làm, thì chúng tôi sẽ có lý do nhân đạo để coi khu Transylvania là một quốc gia chiến trường, và chúng tôi sẽ tiêu diệt Object cùng tất cả các cơ sở quân sự trọng yếu của họ. Vậy nên, chọn bên nào đây?"
"Điều gì khiến ngươi nghĩ rằng ta phải lựa chọn?"
"Ông nhìn nhận như vậy sao? Ông cứ việc tỏ ra cứng rắn nếu thích, nhưng khu Transylvania sẽ hành động vào lúc nửa đêm bất kể chuyện gì xảy ra ở đây. Hy vọng ông có thể nghĩ ra một kế hoạch thần kỳ nào đó trước lúc ấy. Bây giờ, nếu muốn chúng tôi giúp, ông cần phải thả tất cả những chú mèo con mà ông đã bắt giữ. Nếu thiếu dù chỉ một con, tôi sẽ quấn bom quanh cổ ông và chuyển sang kẻ đứng thứ hai của ông. Vậy chọn đi: Có hay Không?"
Phần 12
Và thế là cậu đã có một cuộc đoàn tụ trong nước mắt với gã bạn tồi của mình ngay khi cả hai trở về khu vực căn cứ bảo trì di động.
Quenser ngáp dài khi đã mặc lại bộ quân phục thường ngày.
"Thế tóm lại là các cậu đã ở đâu trong khi chúng tớ làm hết mọi việc hả? Khó có khả năng họ có sự giúp đỡ của một đơn vị lính đánh thuê nước ngoài bí ẩn nào đó để hạ gục các cậu trong nháy mắt được."
"Họ đã cho nổ tung đường hầm và chôn sống chúng tớ. Nó giống như một hầm mỏ vậy, nên chúng tớ đã ở quá sâu trong lòng núi để tín hiệu truyền tin có thể lọt ra ngoài."
Đó là những gì đã xảy ra.
Có vẻ khó tin là khu du lịch miền nam lại có bất kỳ quân đội chính quy nào khi họ để những cô nữ sinh hóa trang đi tuần tra, vì vậy khi đội của Heivia đột ngột mất tích mà không có lấy một tiếng hét hay tín hiệu SOS, thực sự chỉ có một khả năng duy nhất: một cuộc tấn công bất ngờ đã cắt đứt mọi liên lạc của họ.
Cuối cùng, đó lại là một hình thức ngụy trang khác của miền nam. Họ muốn ngăn chặn bất kỳ kẻ xâm nhập vô hình nào bằng cách ám chỉ về sự hiện diện của một biệt đội sát thủ được đào tạo bài bản. Mặc dù cuộc gọi cầu cứu giả mạo với tín hiệu ID chuẩn xác cho thấy họ có thể sở hữu một hacker khá cao tay.
Đúng vậy.
Đó lẽ ra là toàn bộ câu chuyện. Nhưng liệu có thật như thế không?
"Có một điều tớ vẫn không hiểu."
"Ừ."
Nếu miền nam thực sự hoàn toàn là những kẻ nghiệp dư trong các vấn đề quân sự, thì làm thế nào họ có thể chế tạo được cả một chiếc Object?
Và làm thế nào họ có được một Elite, người đòi hỏi một chương trình đào tạo phức tạp và có cấp độ cao? Các Elite không thể được sản xuất hàng loạt. Họ là một yếu tố độc nhất vô nhị phải được tạo ra song song với chiếc Object được xây dựng dành riêng cho họ.
"Ai đó đã cung cấp cho họ những gì họ cần. Một kẻ nào đó đang nhắm vào khối tài sản khổng lồ của họ."
Ai đó đã cung cấp vũ khí cho họ với giá cắt cổ.
Súng trường tấn công và mìn là một chuyện, nhưng việc này bao gồm cả một chiếc Object khổng lồ và một Elite.
Bất kể kẻ đó là ai, hắn rất có thể sẽ là kẻ thù tiếp theo của đám khoai tây.
"Một tay buôn vũ khí."
Giữa các dòng chữ 1
Thấy chưa, tôi đã nói gì với các người nào?
Nó không có tác dụng đâu.
Đúng là đây là thời hoàng kim của các Object. Các người không thể làm ăn mà phớt lờ sự thật đó được. Tuy nhiên, một khối sắt khổng lồ cao 50m và nặng 200000 tấn sẽ không đời nào thoát khỏi sự chú ý đâu. Có quá nhiều cặp mắt đang canh chừng. Và khách hàng của chúng ta thì lại không muốn bị nổi bần bật. Bởi vì họ không muốn bị cộng đồng quốc tế hội đồng. Cả cung và cầu ở đây đều đi chệch hướng cả rồi. Thậm chí tôi chẳng buồn chỉ trích khâu tiếp thị làm gì nữa. Toàn bộ mô hình kinh doanh này là một sự thất bại thảm hại.
Phải tốn đến 5 tỷ đô la để chế tạo một chiếc Object duy nhất và mất hàng năm trời để hoàn thành, nên nếu nó bị phát hiện giữa chừng và cộng đồng quốc tế ra tay ngăn chặn, thì những khách hàng quý báu của chúng ta sẽ bị xóa sổ trước cả khi kịp thanh toán tiền cho chúng ta đấy. Các người hiểu điều đó mà, đúng không? Quá rủi ro!
Đó là lý do tại sao tôi luôn nói rằng cách đó sẽ không ổn. Và chỉ vì đây là thời đại của Object không có nghĩa là chúng ta cứ phải hùng hục đi xây nguyên một cái Object chết tiệt.
Chúng ta không phải là một cường quốc với hàng tấn kẻ chống lưng. Nhưng đó cũng là lý do tại sao chúng ta được tự do làm những điều mà họ không thể.
Chúng ta không nên để hoàn cảnh hạn chế chính mình.
Động lực là yếu tố then chốt và tư duy đột phá là chìa khóa của thành công. Tất cả nằm ở sự đổi mới, sáng tạo, và… tôi đang tìm từ gì nữa nhỉ?
Ồ, từ ngữ chính xác thì cũng chẳng quan trọng đâu.
Giờ thì, hãy tận hưởng chiến tranh nào!
Tôi có thể bắt đầu triển khai Kế hoạch Ký sinh ngay bây giờ được rồi chứ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
