Chương 2: Chúng tôi bắt đầu cho thuê vũ khí - Chiến dịch phân tích kỹ thuật tại khu Hawaii (Phần 10-11-12-13-14)
Phần 10
Cuối cùng họ cũng đã tập hợp lại được với nhau.
Dẫn theo cô bé Hina, Quenser trao đổi ánh nhìn với Heivia và Myonri. Trong khi Quenser chiến đấu với Dora, những người khác đã tự mình lục soát cơ sở và khống chế được vài công nhân bình thường đồn trú tại đó. Điều này giải thích cho sự xuất hiện của vài gương mặt lạ lẫm trong trang phục áo sơ mi Hawaii.
"Cứ cố thủ bên trong cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Thực tế là xung quanh đây toàn là đường ống và bồn chứa đầy oxy nồng độ cao. Nếu chiếc Object khai hỏa một trong những khẩu pháo khổng lồ của nó, không biết cái nơi này sẽ nổ tung đến mức nào nữa!"
Họ nghe thấy một âm thanh lớn từ bên ngoài, nghe giống tiếng phun hơi nước hơn là đạn pháo kim loại.
Họ ngập ngừng tiến lại gần cửa sổ để kiểm tra.
"Cây cầu đang sụp xuống."
"Tớ đoán là đối phương không định để chúng ta thoát đâu."
Họ đã nằm trong tầm bắn của Over Cavitation. Nếu họ đứng chắn trước mặt nó, họ sẽ bị nghiền nát ngay lập tức. Họ e ngại việc sử dụng bộ đàm, nhưng vẫn phải kiểm tra tình hình.
Dù không rõ hiệu quả đến đâu, họ đã sử dụng một số thiết bị vô tuyến của cơ sở để giúp ngụy trang tín hiệu của mình.
"Công chúa, cô vẫn còn sống chứ!?"
"Chỉ là suýt soát thôi. Và tôi đã không còn ở đây nếu chiếc Over Cavitation không có một cú chuyển hướng bất thường."
"Nếu cô vẫn còn có thể điều khiển Object của mình, vậy thì kết thúc chuyện này thôi. Chúng tôi đã có sơ đồ chính xác, bao gồm cả phần của Kế hoạch Ký sinh. Thiết bị đẩy mới trông giống như cái chân chống hai chân ở dưới đế khẩu pháo chính thực chất chỉ là một dạng đệm khí. Nó sử dụng một lớp không khí để bật lên khỏi mặt biển như thể đang giẫm lên một quả bóng bay vô hình. Nó chỉ có tác dụng trên mặt nước thôi. Công chúa, nếu cô làm theo hướng dẫn của tôi, cô có thể phản công lại nó. Cô nghĩ mình làm được chứ!?"
"Vào thẳng vấn đề đi."
Cô ấy thực sự là một cô gái tuyệt vời mà bạn có thể tin cậy. Chỉ cần có cô ấy ở gần, bạn sẽ có vô số cơ hội. Quenser chia sẻ sơ đồ lấy được từ thiết bị của Dora, giải thích ý tưởng của mình và thúc giục tất cả hành động.
Dĩ nhiên, thành công không hề được đảm bảo.
Họ đã gặp phải rất nhiều tai nạn và những tình huống không lường trước được để đến được điểm này, và không ít đồng đội của họ đã ngã xuống trên đường đi.
Quenser không có cách nào chịu trách nhiệm nếu kế hoạch này thất bại thảm hại.
Nhưng mọi người vẫn bắt tay vào việc.
Họ đã phát ngán việc ngồi chờ chết rồi. Nếu có bất kỳ cơ hội nào, họ sẽ tham gia. Đó là luồng suy nghĩ thúc đẩy họ tiến về phía trước.
"Hina, nếu em định chạy đi trốn, hãy dùng cái kho đằng kia. Có vẻ như chúng đã xây thêm một khoảng không gian trống không nằm trong sơ đồ gốc. Có một phòng trú ẩn an toàn trong trường hợp xảy ra cháy nổ, nhưng nếu Elite kia biết sơ đồ, đó sẽ là nơi đầu tiên cô ta nhắm tới. Những bức tường dày không cứu được em đâu, nhưng một vị trí mà kẻ thù không ngờ tới thì có thể. Hina?"
"…"
Cô bé cảm thấy như mình đang bị bỏ lại phía sau.
Cô bé chỉ đứng đó với cái đầu cúi thấp, nên Quenser đã cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt cô bé từ bên dưới.
"Làm sao?"
"Hina."
"Làm sao mà anh có thể luôn lạc quan được như thế?"
Cuối cùng, cô bé cũng thốt ra được những lời đó.
"Em đã chẳng thể làm được gì cả. Em biết cha em không biết bơi và mẹ cũng chẳng đời nào ép ông ấy xuống biển. Việc họ bị cá mập tấn công khi đang lướt sóng là vô lý, nhưng em đã buộc phải tin vào những gì người lớn nói!"
"…"
"Em đã sợ chiếc Object đó! Em đã sợ tất cả những người lớn mặc quân phục ngoài kia! Chúng ta đã tìm thấy tay buôn vũ khí, nhưng tất cả những gì em làm chỉ là run rẩy vì sợ hãi! Anh mới là người đã kết thúc chuyện đó, Que’ser. Ngay cả khi em đã cầm quả bom trong tay và kẻ thù ở ngay trước mắt!"
…Ai có thể trách cô bé đây?
Một họng súng đã dí vào đầu cô bé, khoản nợ bị đem ra để uy hiếp, cảnh sát, quân đội và luật pháp đều chống lại cô bé, toàn bộ thế giới người lớn xung quanh nhìn cô bé bằng ánh mắt khinh miệt, và cha mẹ, những người lẽ ra phải bảo vệ cô bé thì không còn nữa. Trên đời này có ai lại nỡ trách cứ và gọi cô bé là kẻ hèn nhát chỉ vì cô bé đã im lặng để bảo vệ mạng sống của chính mình?
Nhưng.
Chỉ vì không ai trách cứ, không có nghĩa là nỗi niềm đó không tích tụ bên trong cô bé từng chút một. Cho đến khi nó trở nên quá sức chịu đựng.
"Em luôn biết đó không phải là một tai nạn. Cha mẹ em đã chào đón tất cả những người ngoại quốc chuyển đến đây. Và họ nói rằng thật sai trái khi đối xử với người này tốt hơn người kia, nên họ đã tranh cãi với những người từ Tập Đoàn Tư Bản, những kẻ tự xưng là kẻ cầm quyền ở đây! Họ biết Chiến Dịch Oxyocean sẽ gây ra điều gì, nên vào đêm đó, họ đã nói rằng họ sẽ đi thảo luận chuyện này với những người điều hành chương trình! Họ nói những người đó sẽ hiểu nếu họ nói chuyện thẳng thắn! Nhưng họ…"
"Này."
Quenser nói nhẹ nhàng để ngắt lời những câu chữ ngày càng mất kiểm soát của cô bé.
"Anh nghĩ em đang nhầm lẫn điều gì đó rồi, cô bé ạ. Bọn anh không phải là thánh nhân. Việc những người chiến đấu làm điều đúng đắn không đồng nghĩa với việc những người không chiến đấu là làm sai. Bọn anh chỉ nói thế để giữ cho chiến tranh diễn ra suôn sẻ thôi. Nếu không biến những người lính thành những anh hùng cực ngầu, sẽ chẳng có ai thèm nhập ngũ đâu. Nên hãy vứt bỏ cái khái niệm về công lý đó đi và tập trung vào những điều ngớ ngẩn hơn mà em có thể thực sự tin tưởng."
"Nhưng họ… mẹ em, cha em và cả em nữa, đã chẳng thể làm được gì cả!"
"Hina, cha mẹ em đã sống thật với bản thân mình cho đến tận giây phút cuối cùng."
Đôi mắt của Hina bé nhỏ mở to.
Cô bé trông như thể đã ngừng thở, và Quenser vẫn còn nhiều điều muốn nói với cô bé.
"Tăng quần thể cá mập vì lợi nhuận sẽ khiến những khách du lịch thiếu hiểu biết bị ăn thịt đầu tiên. Và cha mẹ em hẳn đã biết việc chọc giận những kẻ giết người chuyên nghiệp của quân đội trong những cuộc đàm phán riêng tư là nguy hiểm thế nào… Nhưng họ vẫn làm. Họ vẫn không dựa vào súng đạn. Họ cũng chẳng dựa vào khủng bố hay chiến tranh du kích. Họ đã quyết định sẽ chiến đấu bằng lời nói của mình, và họ đã bước lên sân khấu cuối cùng với thứ đó làm vũ khí."
"…"
"Đó là một điều cao quý. Những lời dối trá mà bọn anh thêu dệt để thúc đẩy chiến tranh chẳng là gì so với điều đó cả. Cô bé à, cha mẹ em đã mạo hiểm mạng sống để kiên định với con đường đó, vậy em định vấy bẩn nó ngay bây giờ sao? Bạo lực không phải là thứ quyết định ai mạnh ai yếu, hay ai đúng ai sai."
Cậu không thể nói thêm điều gì nữa.
Gương mặt Hina vỡ òa khi cô bé ôm chầm lấy Quenser đang cúi người và khóc nức nở.
Cô bé đã không chọn cách báo thù cho cha mẹ mình.
Đó có lẽ là quyết định khó khăn nhất mà cô bé từng thực hiện.
Nhưng đó là một quyết định mạnh mẽ và mang tính người hơn nhiều so với kẻ nào đó lạnh lùng cầm súng hay dao đứng mà trên xác chết của kẻ thù không đội trời chung. Hina Liqueurball đủ thông minh để thực hiện điều đó nếu cô bé thực sự muốn, nhưng lúc này, cô bé có thể tiếp tục giữ lấy sự lương thiện của mình.
Heivia và Myonri vẫy tay ra hiệu cho Quenser từ một khoảng cách ngắn. Họ đã chuẩn bị xong xuôi.
Trong khi Hina vẫn đang ôm chặt lấy mình, Quenser gật đầu và dùng bàn tay còn lại chộp lấy một thứ vừa rơi trên sàn nhà.
Đó là một công cụ trông giống như một chiếc kìm cắt dây thép được phóng đại lên bằng kích cỡ của một chiếc kéo dùng cả hai tay.
Đó là một chiếc kìm cắt xích.
"Đừng lo, cô bé."
Cậu nói ngắn gọn.
Và khẳng định rõ quan điểm của mình.
"Bọn anh sẽ lo liệu tất cả những phần việc bẩn thỉu. Em không cần phải để đôi tay mình vấy bẩn vì chuyện này đâu."
Một tiếng cạch vang lên dứt khoát.
Đó là tín hiệu rõ ràng cho một cuộc phản công. Đó là âm thanh của việc cậu cắt đứt sợi xích đang buộc quả cầu kim loại vào cổ chân cô bé.
Phần 11
Chiếc Over Cavitation cực kỳ nhanh.
Mục tiêu của nó giờ đây là một cơ sở cố định không có khả năng tự vệ. Nó nắm rõ cấu trúc bên trong và không còn lý do gì để nương tay nữa. Những ngọn giáo bằng hơi nước trắng xóa và bong bóng khí bắn ra xối xả khi nó lượn vòng quanh khu đất vuông vức rộng 1km, nơi có bóng dáng như một chiến hạm khổng lồ nhờ vô số tòa nhà lớn nhỏ khác nhau.
Những bức tường bê tông dày và các đường ống lớn đến mức người có thể đứng lọt bên trong bị đập tan và thổi bay như những miếng xốp.
Heivia trợn tròn mắt, cậu đổ người xuống đất khi đống đổ nát từ trên cao rơi xuống.
"Cẩn thận!"
"Chúng ta đã lường trước chuyện này rồi mà, nhớ không? Được rồi, nó đang giữ khoảng cách 3km. Đây là cơ hội của chúng ta. Nó ở gần hơn tớ tưởng nhiều đấy!"
"Cơ hội? Thế này mà là cơ hội à!?"
"Sau khi phải lẩn trốn và khóc lóc một mình suốt thời gian dài, Hina đã đưa ra một lựa chọn mà không ai trong chúng ta làm được. Em ấy chọn không chiến đấu dù lâm vào hoàn cảnh đó. Tớ không thể để sự lựa chọn đó không được đền đáp!"
"Chậc. Được rồi! Tớ đoán là chúng ta có thể làm kỵ binh cứu viện chỉ trong hôm nay thôi!"
Vì các Object thường giao chiến ở khoảng cách 10km, nên việc kẻ thù tiến sát đến mức này về cơ bản là đã lao thẳng vào mặt họ. Ngay cả khi khẩu pháo chính đặc biệt của nó sử dụng hơi nước, điều này vẫn là không tưởng khi đối đầu với một mục tiêu cố định. Tên Elite hẳn đang vô cùng giận dữ.
Nhưng cả hai bên đều có lý do để tiêu diệt đối phương.
Nhóm tội phạm đó đã làm tha hóa quân đội vốn đã tồi tệ của Tập Đoàn Tư Bản. Quenser đã hứa với Hina, cô bé đã cưỡng lại được sự cám dỗ của hận thù dù cha mẹ bị sát hại. Cậu sẽ thể hiện sự tôn trọng đối với sức mạnh đó. Quenser và những người khác sẽ không để lũ rác rưởi đó lộng hành ở khu Hawaii thêm một giây nào nữa.
Đúng như dự đoán, chiếc Object đâm xuyên qua những phần trọng yếu của cơ sở như các bồn nén, phòng điện và phòng trú ẩn an toàn. Tuy nhiên, chính sự am hiểu về cấu trúc bên trong đó lại trở thành vấn đề. Hoặc là tên Elite không biết về căn phòng được xây thêm sau khi công trình hoàn tất, hoặc cô ta đơn giản là không mảy may bận tâm đến cái kho kiên cố nơi Hina và những người khác đang ẩn nấp.
Điều đó đã giải tỏa nỗi lo của Quenser.
Giờ đây, những con sói có thể tập trung vào việc săn đuổi con mồi khổng lồ của mình.
"Bắt đầu thôi, Heivia. Chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội thôi đấy."
"Cậu đúng là một kẻ lập dị khi lại đi liếm môi vào lúc này."
Cơ sở máy bơm khí, nơi tách oxy từ nước biển qua quá trình điện phân rồi bơm ngược oxy đó trở lại đại dương đã bị hư hại nặng nề, nhưng nó đã hoàn thành nhiệm vụ mà họ yêu cầu.
Chiếc Object đang ở cách đó 3km.
Nhóm của Quenser đang trên đảo không thể tiếp cận. Họ sẽ bị tàn sát trước khi kịp hạ chiếc thuyền cao su xuống nước.
Quenser vỗ mạnh vào lưng Heivia.
Gã bạn tồi của cậu đang vác một bệ phóng tên lửa trên vai.
"Bắn thứ đó đi."
Với một tiếng vút gợi nhớ đến tiếng pháo hoa được phóng lên, khối thuốc nổ bay đi theo một đường thẳng. Họ không có thời gian để đứng nhìn xem nó có hoàn thành nhiệm vụ hay không. Đó là một món vũ khí cầm tay mạnh mẽ và tiện lợi, nhưng khói súng thường làm lộ vị trí phóng, và đứng yên một chỗ là cách tốt nhất để bị phản công.
Một Objet thế hệ 2 trang bị hàng loạt tia laser sẽ có vô số cơ hội để bắn hạ tên lửa. Nhưng những chùm laser và pháo plasma bất ổn định tập trung trên ba tòa tháp xây trên đỉnh Object lại đung đưa qua lại với một sự do dự kỳ lạ mang đầy tính người. Quả tên lửa không hề hướng về phía chiếc Over Cavitation. Nó sẽ rơi xuống biển trước khi chạm tới chiếc Object.
Nhưng bấy nhiêu đó đã đủ để hoàn thành mục tiêu của nhóm Quenser. Chỉ cần một khối lửa chạm vào mặt biển, họ chẳng quan tâm liệu nó có bị bắn hạ trên đường đi hay không.
Họ chỉ cần một quả cầu lửa hạ cánh xuống đại dương.
"Cơ sở này lấy vào hàng tấn nước biển, sử dụng bọt khí siêu nhỏ và môi trường áp suất cao để hòa tan oxy vào nước với tốc độ 90000 lít mỗi phút, rồi gửi lượng oxy đó trở lại Biển Chết thiếu khí ở các vực sâu dưới đáy đại dương."
Quenser không thể ngừng mỉm cười khi cậu lăn người và lao về phía một chỗ ẩn nấp khác. Cậu không thể kìm được nụ cười khi làm việc này, vì thế, cậu biết mình sẽ không bao giờ có thể bước đi trên cùng một con đường với Hina.
Tuy nhiên, có những thứ mà cậu có thể bảo vệ chính nhờ bản chất đó.
"Nhưng việc sử dụng điện phân nước biển sẽ cho ta nhiều thứ hơn là chỉ có oxy. Ta còn thu được cả Hydro nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta hòa tan một đống Hydro đó vào đại dương thay vì oxy? Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta kích nổ nó?"
Chiếc Over Cavitation bị hất văng lên từ bên dưới, như thể toàn bộ nước biển phía dưới đã biến thành một quả bom khổng lồ duy nhất.
Đó là một vụ nổ Hydro.
Về cơ bản, khái niệm này giống hệt các thí nghiệm đơn giản của học sinh tiểu học ở khắp mọi nơi. Nhưng quy mô ở đây thì khác xa. Cú sốc đủ để khiến khối thép 200000 tấn đó thực sự bay lên không trung.
"Hiện đại hóa? Thiết bị đẩy mới? Chân chống hai chân? Tôi chẳng quan tâm cái Kế hoạch Ký sinh của các người! Các người thực sự nghĩ tôi sẽ cho các người cơ hội để sử dụng vũ khí bí mật đó sao!?"
Quenser hét lên về phía chiếc Object, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Cú va chạm đó lẽ ra đã bẻ đôi một chiến hạm thông thường, nhưng Over Cavitation vẫn chưa chìm. Nó chịu đựng được. Sự hiện diện của nó như đang dõng dạc tuyên bố rằng chỉ có Object mới đánh bại được Object, và thông điệp đó như đang bóp nghẹt trái tim của những người lính nhỏ bé.
Ngay cả một khẩu pháo phụ của nó cũng có thể thổi bay họ thành tro bụi. Hai tên ngốc đã lao vào sau chỗ ẩn nấp theo thói quen, nhưng nếu chiếc Object thực sự muốn tấn công, nó có thể xuyên thủng lớp bảo vệ đó dễ dàng như xuyên qua một tờ khăn giấy ướt.
Nhưng những củ khoai tây của Vương Quốc Chính Thống vẫn đang mỉm cười. Họ đều đã tái mét và ướt đẫm mồ hôi vì lo lắng, nhưng họ không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một tai nạn ngoài ý muốn.
Đúng vậy.
Tất cả những điều này vẫn nằm trong kế hoạch.
Quenser, người khởi xướng kế hoạch, hét vào bộ đàm.
"Phản ứng sắp xảy ra rồi! Mọi người chuẩn bị đi!"
Phần 12
Hina Liqueurball không thể chỉ ngồi yên một chỗ.
Cô bé cùng những công nhân của cơ sở máy bơm khí đã ẩn nấp trong cái kho kiên cố được xây thêm, nhưng cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Quenser và những người khác, những người đã cắt đứt xiềng xích khỏi cổ chân cô đang chiến đấu thay cho cô.
Nếu họ thua, họ chắc chắn sẽ chết. Nếu họ thắng, họ cũng không thể thoát khỏi cái mác của những kẻ sát nhân. Nhưng họ đã không hề do dự trước lựa chọn khắc nghiệt đó.
"Nn!"
Cô mở cánh cửa nặng nề và tự mình bước ra ngoài.
Chẳng bận tâm đến chiếc váy ngắn, cô chạy đi với đôi chân giờ đây đã tự do khỏi quả cầu GPS. Cô lảo đảo và hơi nghiêng người khi chạy dọc hành lang. Cô định hướng về phía lối ra, nhưng bức tường tầng ba đã sụp đổ, để lộ ra khung cảnh bên ngoài.
"Ah…"
Tại đó, cô bé với nước da sô-cô-la đã trở thành chứng nhân của lịch sử.
"Ahh!?"
Đại dương đã đổi màu.
Nó không còn là màu xanh trong vắt tuyệt đẹp với chút ánh lục thường thấy trên những tấm bưu thiếp hay trang web du lịch. Nó mang một sự cuồng nộ đáng sợ. Một thứ gì đó giống như khối đá đen thẫm nhô lên khỏi mặt nước. Nó hẳn phải rất nóng vì hơi nước bốc lên bầu trời với cường độ còn mãnh liệt hơn cả khói tỏa ra từ ống khói nhà máy.
Đó là một núi lửa dưới đáy biển.
Quenser và những người khác đã nạp đầy hydro vào các máy bơm khí và đưa chúng xuống vùng biển này. Nhưng nó đã đi xa đến mức nào? Không chỉ về chiều dài hay chiều rộng, mà là về độ sâu. Nếu ‘quả bom’ đó chạm tới đáy đại dương, nó sẽ làm rung chuyển dữ dội chính lớp vỏ Trái Đất.
Các máy bơm vốn được thiết kế để đưa nước bão hòa oxy xuống các vực thẳm, nơi Biển Chết thiếu khí quan trọng nhất.
Ngay từ đầu, áp suất cực lớn đã được sử dụng để truyền một lượng lớn hydro vào nước biển và đưa nó xuống tận đáy sâu. Ngay cả khi áp suất ở độ sâu đó không đủ và một phần hydro tách ra khỏi nước, thì hydro vẫn là nguyên tố nhẹ nhất. Nó chỉ có thể bay lên, vì vậy, những bong bóng hydro khổng lồ đã nổi lên từ đáy biển như một thác nước ngược.
Nói cách khác, tất cả chúng đã được kết nối với nhau.
Nếu một điểm bị kích nổ, vụ nổ sẽ ngay lập tức lan ra toàn bộ khu vực.
Điều đó tạo ra một trận động đất nhân tạo.
Và dẫn đến một vụ phun trào cưỡng ép.
Khu Hawaii vốn được biết đến là khu vực dễ xảy ra thiên tai do có nhiều núi lửa đang hoạt động và hơn 30 cơn bão mỗi năm.
Khi tất cả lượng dung nham đó tuôn ra, nó nhanh chóng bị làm nguội bởi nước biển và cứng lại thành đá. Khi khối đá đó tiếp tục lớn dần, đáy đại dương đã phá vỡ mặt nước và hình thành nên một hòn đảo mới.
Chiếc Over Cavitation, hay Antoinette, là một Object thế hệ 2 được chế tạo cho hải chiến, nên giờ đây nó chẳng khác nào con cá mắc cạn. Nó không thể di chuyển trên cạn ngay cả với đôi chân chống mới.
Một tiếng ầm ầm nặng nề vang đến.
Chiếc Object tan tác của Vương Quốc Chính Thống sử dụng khẩu pháo chính vừa mới được sửa chữa sơ sài để chậm rãi lấy tâm ngắm từ xa.
Dù bị hư hại nặng nề đến đâu, chiếc Object của Công chúa cũng sẽ không bao giờ bắn trượt một mục tiêu cố định đang nằm phơi bụng ra như thế kia.
Đây là một nước chiếu tướng hoàn hảo.
"…"
Hina đã học vượt cấp lên tận đại học, nên cô bé hiểu rõ nguyên lý khoa học đằng sau mánh khóe này. Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng nắm lấy chiếc thẻ ID trước lồng ngực mình. Không, đúng hơn là cô đang chạm vào nhãn dán nhân vật hoạt hình mà mình đã dán lên chiếc thẻ đó.
Nhân vật đó đến từ một truyền thuyết nổi tiếng khắp vùng Polynesia, bao gồm cả khu Hawaii. Vị thần hào phóng ấy chưa bao giờ đánh mất bản tính tinh quái của mình dù có đạt được bao nhiêu quyền năng đi chăng nữa, và ông chính là người đã dạy con người cách sử dụng lửa.
Maui Tikitiki.
Vị thần ấy được tương truyền là đã dùng lưỡi câu kéo những hòn đảo này lên từ dưới đáy đại dương để cứu mạng một ai đó.
Cùng với một tiếng nổ chấn động, khẩu pháo plasma bất ổn định của Baby Magnum đã xuyên thủng con quái vật tà ác.
Phần 13
"Công chúa."
"Tần số kỳ lạ này là gì đây? Đây đâu phải định dạng mã hóa của chúng ta."
"Cô đã bị hư hại khá nặng rồi, nên cô có thể làm giúp tôi một việc cuối cùng được không? Hãy thải bỏ một trong những khẩu pháo chính đã bị phá hủy của cô đi. Nếu có thể, hãy làm vỡ bình chứa dung môi của súng laser để chất lỏng bên trong rò rỉ ra đại dương. Màu càng rực rỡ càng tốt."
"Hửm? Việc đó thì có ích gì chứ? Nó sẽ tự phân hủy thôi mà."
"Nó không cần phải thực sự gây ra tác dụng gì cả. Chỉ cần nó hủy hoại hình ảnh thương hiệu của bọn chúng là được."
"Khoan đã..."
"Đánh bại Over Cavitation không thực sự ngăn chặn được toàn bộ Chiến dịch Oxyocean. Ngay cả khi chúng ta phá hủy tất cả các cơ sở máy bơm khí, bọn chúng vẫn luôn có thể xây dựng lại. Vì vậy, tôi muốn một cách khác để ngăn chặn kế hoạch của Tập Đoàn Tư Bản."
"Bọn chúng đang gia tăng quần thể cá mập vì vây cá là một nguyên liệu xa xỉ, đúng không?"
"Nếu hình ảnh mặt biển bị hoen ố khiến giá cả sụt giảm thê thảm, kế hoạch kinh doanh đó sẽ phá sản, phải không? Dù được dùng làm nguyên liệu cao cấp hay gel collagen cho kem nền trang điểm, vây cá mập đều nhắm đến giới nhà giàu. Với bọn chúng, tiền là tất cả. Các cơ sở này sẽ trở thành gánh nặng chừng nào kế hoạch còn bị đình trệ, vì vậy, bọn chúng sẽ phải điều chỉnh trước khi bắt đầu thua lỗ quá nhiều. Tập Đoàn Tư Bản sẽ bị buộc phải dừng lại."
"Việc đó sẽ không làm Hina buồn chứ?"
"Em ấy sẽ không để một mánh khóe sử dụng ô nhiễm giả làm ảnh hưởng đến mình đâu. Em ấy đủ thông minh để nhìn ra chuyện gì thực sự đang diễn ra. Quan trọng hơn, hãy tống khứ lũ khốn bẩn thỉu vốn chẳng thông minh bằng em ấy ra khỏi đây."
Phần 14
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc và họ đã trở lại chiếc tàu khu trục.
"Lần tới mà bà chỉ huy ngực khủng đó đưa tin tình báo sai lệch, tôi đề nghị chúng ta bắt cô ta phải quỳ xuống xin lỗi. Cô ta có biết bao nhiêu người đã hy sinh lần này không hả?"
"Cậu có nghe nói về văn hóa ‘bondage’ kỳ lạ của Quốc Đảo chưa? Chúng ta cũng có thể bắt ngài ấy ngồi kiểu ‘seiza’ rồi đặt một phiến đá nặng lên đầu gối nữa."
"Ở quanh đây có nước tăng lực không?"
"Định không để ngài ấy ngủ đêm nay luôn hả? Tớ tham gia với."
Vị chỉ huy thực chất chỉ tổng hợp thông tin từ cấp dưới, nên không thể đổ hết lỗi lên đầu Frolaytia. Nhưng hai tên ngốc đang kiệt sức này thì chẳng biết khoan dung là gì.
Và bản thân vị chỉ huy tóc bạc quyến rũ đó cũng rất quan tâm đến cấp dưới, nên cô không đành lòng mắng nhiếc họ quá nặng lời.
"…Hai người các cậu đừng có quên mình đang đối xử với tôi thế nào đấy."
"Ồ, có hai thứ mà tôi không bao giờ, không bao giờ quên: các trick lỏ tiện lợi và điểm yếu của người khác ☆."
"Cô sẽ phải mặc đồ thỏ trong buổi báo cáo nhiệm vụ tới. Nghe rõ chưa?"
Dù sao thì, Frolaytia cũng đặt chiếc tẩu thuốc kiseru dài và hẹp lên miệng để xua đi sự bực bội.
"Chúng ta đã nhận được một vài dữ liệu mới từ thiết bị hỗ trợ của tay buôn vũ khí mà Quenser đã hạ gục, cũng như từ chiếc Over Cavitation bị phá hủy. Đội mô phỏng điện tử đã giải mã xong, nên chúng ta đã biết được rất nhiều về cấu trúc tổ chức của chúng và Kế hoạch Ký sinh."
"Vẫn chưa được nghỉ ngơi sao? Tôi thực sự muốn đi tìm nàng hầu huyền thoại đó mà."
"Ngài Frolaytia, làm ơn hãy giết cậu ta bằng cách hạn chế cho cậu ta ngủ và bắt làm việc quá sức đi."
Mọi người đều lờ đi câu cảm thán chóng vánh của Quenser.
"Tôi sẽ bỏ qua các chi tiết cụ thể và đi thẳng vào vấn đề: tay buôn vũ khí đó đền từ một tổ chức được biết đến với cái tên Woodstock. Chúng dường như bắt đầu từ một băng đảng Đông Âu liên minh với một nhóm kỹ sư không tìm được chỗ đứng ở bán đảo Ấn Độ."
"Một nhóm kỹ sư sao?"
"Các cậu đã thấy những chiếc xe bay mà người đàn bà tên Dora Blue-Hawaii sử dụng rồi chứ? Do sự bùng nổ dân số ở khu vực đó, các kỳ thi đầu vào và cuộc chiến việc làm đã trở nên quá khắc nghiệt. Những người trong nhóm này chỉ thiếu các mối quan hệ, còn kỹ năng của họ là thật. Họ chính xác là những gì một tổ chức tội phạm đang tìm kiếm. Đó chính là nhóm hỗ trợ các sản phẩm được sử dụng cho Kế hoạch Ký sinh."
Giọng Frolaytia nghe đầy vẻ ngán ngẩm. Vẻ mặt cô như muốn nói rằng giá như họ đã đến Vương Quốc Chính Thống để tìm việc làm.
"Woodstock hiện diện ở nhiều nơi chứ không chỉ riêng khu Hawaii. Trên khắp thế giới, chúng đã và đang xác định các Object bị lỗi từ cả 4 cường quốc và chiếm quyền kiểm soát chúng một cách hiệu quả thông qua việc hiện đại hóa. Đó chính là Kế hoạch Ký sinh. Tuy nhiên, hiện tại kế hoạch đã bị bại lộ, có vẻ như chúng đã bắt đầu thực hiện một màn biến mất để tránh các vụ bắt giữ hàng loạt."
"Vậy nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là tấn công trụ sở chính của chúng sao? Thật là phiền phức. Không để cảnh sát lo việc đó à? Bộ binh thực sự có những việc quan trọng hơn để làm mà?"
"Cậu nên nghe điều này trước đã: Woodstock đã thêm vào hoặc thay thế các bộ phận cốt lõi để bù đắp cho những khiếm khuyết của tổng cộng hơn 10 chiếc Object. Đó có thể là hệ thống gầm, pháo chính, ra-đa, lớp giáp, hệ thống điện của buồng lái, hoặc chính là lò phản ứng."
"Khoan đã. Ý cô không lẽ là…?"
"Tổng hợp lại, chúng có đủ các bộ phận cho một chiếc Object hoàn toàn mới của riêng mình. Mục tiêu thực sự của Kế hoạch Ký sinh là xây dựng một chiếc Object thế hệ 2 tiên tiến nhất. Quy trình sản xuất một chiếc Object hoàn chỉnh thường mất nhiều năm, nhưng phương pháp này đã thay đổi điều đó. Hay đúng hơn là, dù có mất nhiều năm đi chăng nữa thì chúng cũng chẳng quan tâm nếu hành động của mình bị phát hiện. Tôi đề xuất gọi nó là Gangster. Những tên buôn vũ khí đó rõ ràng đang chờ đợi chúng ta với một chiếc Object thế hệ 2 tân tiến mà chưa ai từng thấy trước đây. Điều đó chắc chắn biến đây thành một công việc cho quân đội."
Giữa các dòng chữ 2
Vâng.
Đúng là như vậy.
Thành thực mà nói, đây chính là một ngã rẽ.
Và tôi thực sự đã mong mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn. Ý tôi là, chẳng phải sẽ rất tuyệt sao khi chính phủ và người dân cùng nhau thối nát sao? Mọi thứ khi đó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Có nhiều hơn một con đường để dẫn đến mục tiêu, nên chẳng có lý do gì để ta phải chủ động chọn lấy con đường chông gai nhất.
Nhưng con đường dễ dàng đó giờ đã không còn là một lựa chọn nữa.
Nghiệt ngã quá phải không?
Nhưng đây không phải là vấn đề. Thực tế, đây chỉ mới là khởi đầu của địa ngục dành cho bọn chúng.
Nếu nuông chiều không có tác dụng, chúng ta buộc phải cứng rắn hơn. Đã đến lúc chuyển từ củ cà rốt sang cây gậy. Nếu chính phủ và người dân không chịu bí mật liên minh với nhau, thì chúng ta, những người dân, phải nghiền nát cái chính phủ vô dụng đó. Chính bọn chúng là kẻ đã gạt phăng bàn tay đang chìa ra của chúng ta, vì vậy, đã đến lúc phải dạy cho chúng một bài học. Những kẻ phản bội phải bị trừng phạt đích đáng, và chúng ta sẽ dùng nỗi sợ hãi từ sự báo thù đó để kiểm soát cả người của mình lẫn kẻ thù.
Tôi thực sự ghét phải làm thế này.
Đó là lý do tại sao tôi ước gì bọn chúng cứ chấp nhận sự thối nát ngay từ đầu cho xong.
Tôi đã cố gắng giữ cho mọi chuyện yên bình để điều này không xảy ra, nhưng bọn chúng đã rẽ nhầm hướng tại ngã 3 lịch sử. Vì vậy, chúng ta phải đáp trả một cách tương xứng. Hãy cho bọn chúng thấy những kẻ thủ ác thực thụ có thể làm được những gì.
Chúng ta là Woodstock.
Chúng ta là những gã buôn vũ khí đã đốn hạ những cái cây đẫm máu trong khu rừng bị nguyền rủa, và biến gỗ của chúng thành những món vũ khí giết người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
