Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Vol 16: Ngụy Trang Đánh Lừa Quensette - Vivid Camouflage - Chương 2: Chúng tôi bắt đầu cho thuê vũ khí - Chiến dịch phân tích kỹ thuật tại khu Hawaii (Phần 3)

Chương 2: Chúng tôi bắt đầu cho thuê vũ khí - Chiến dịch phân tích kỹ thuật tại khu Hawaii (Phần 3)

Công chúa đã bước vào sàn đấu.

Họ phải tạo cơ hội cho nàng mèo con đáng yêu của mình phản công trước khi cô ấy gục ngã, không thể gượng dậy bằng cả bốn chi, và bắt đầu co giật trong tư thế thảm hại.

Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Khí tượng Đại dương Rocky Coast nằm bên bờ biển Oahu, ngay gần những vách đá dốc đứng. Vị trí này giúp nó dễ dàng trông coi các ‘máy bơm bể cá nhiệt đới’, vì vậy, tiếp cận bằng xuồng máy từ phía biển là cách nhanh nhất. Tuy nhiên...

"Coi chừng!"

Chiếc xuồng cao su bị quăng quật bởi những tiếng nổ lớn, sóng xung kích và những cột sóng dữ. Hoa văn hải quỳ đỏ cam dưới đáy thuyền lộ ra mồn một. Chiếc xuồng có thể lật úp bất cứ lúc nào, và họ không được phép quên rằng các VIP của Tập Đoàn Tư Bản đang nuôi hàng tấn cá mập ở đây để trục lợi.

"Vô ích thôi! Trận mèo vờn chuột kia đang gây ra quá nhiều hỗn loạn! Chúng ta nên đi đường bộ, dù có hơi vòng vèo một chút!"

"Chết tiệt, nhưng chúng ta có thể thấy điểm đổ bộ ngay đằng kia mà..."

Họ không được trả lương đủ cao để thực hiện một cú xung phong để rồi bị hất văng xuống biển, bị lũ cá mập trắng 8m xơi tái và để cuộc đời mình bị dựng thành một bộ phim mà khán giả sẽ ném cả xô bỏng ngô vào màn hình. Đám khoai tây này vốn thiếu lòng trung thành và tận hiến, nên họ đã đổi hướng và tấp vào một vùng bờ biển có hình dáng như lưỡi dao.

"Chúng ta đang ở đâu thế này?… Ôi trời! Chỗ này cách mục tiêu ít nhất 8km! Dòng nước đã kéo chúng ta đi quá xa rồi!"

"Sau khi đi bộ hết 8km đó, chúng ta sẽ phải chiến đấu ngay. Nhưng đây không phải là một quốc gia chiến trường, cậu có thực sự đủ can đảm để nổ súng không?"

"Ồ, im đi. Chúng được trang bị súng trường và lựu đạn còn đắt tiền hơn của chúng ta, và chúng đang bán thông tin cho Tập Đoàn Tư Bản, nên chúng không có quyền tự nhận mình là dân thường đâu."

"Có lẽ vậy, nhưng cậu có dám nói thế nếu đối thủ hóa ra là một cô nàng xinh xắn đang gặp khó khăn không?"

Từ bờ biển, họ đã có thể quan sát trận chiến giữa các Object.

Một bên là Baby Magnum.

Một phao nổi hải quân bổ sung được gắn vào thiết bị đẩy tĩnh điện hình chữ Y ngược. 7 cánh tay vũ khí gắn sau thân hình cầu khổng lồ giữ các pháo chính, đang nhắm vào mục tiêu từ nhiều góc độ khác nhau.

Bên kia là Over Cavitation.

Cỗ máy này được chế tạo dành riêng cho hải chiến. Phần phao kéo dài từ dưới thân hình cầu là một đệm khí chuyên dụng. Nó loại bỏ các cái neo cá mập thông thường vốn dùng để giữ thăng bằng, có lẽ là để đổi lấy sự linh hoạt. Nó không thể di chuyển trên cạn dù có thể nổi lên khỏi mặt nước, nhưng đó là vì nó sử dụng độ mặn để điều chỉnh tỉ mỉ độ nhớt của không khí. Nó còn có vài đường ống kim loại tỏa ra hai bên như đôi cánh. Thế giới xung quanh nó trông có vẻ mờ ảo, có thể là do nó đang hút nước biển và chuyển hóa thành hơi nước nhờ nhiệt lượng khổng lồ từ lò phản ứng. Sức mạnh hơi nước đó được dùng để đẩy khối lượng 200000 tấn trượt sang hai bên.

Nó có một khẩu pháo chính duy nhất ở phía trước.

Hai bộ phận giống như giá hai chân kéo dài xuống mặt biển từ gốc pháo, có lẽ để đỡ nòng súng dài. Nó cũng có vẻ sở hữu các tia laser và pháo plasma bất ổn định làm pháo phụ, nhưng thay vì bao phủ quả cầu như một con nhím biển hay vỏ hạt dẻ, ba tòa tháp chuyên dụng được dựng lên trên đỉnh để lắp đặt các pháo phụ này. Phải chăng chúng cần chuyển các bộ phận đó đi chỗ khác để bao bọc toàn bộ Object trong nước và hơi nước, hay chúng lo ngại hơi nước sẽ làm chệch hướng laser và plasma nếu chúng không được đặt ở vị trí cao như vậy?

"Điên rồ thật đấy."

Heivia không khỏi rên rỉ khi quan sát trận chiến từ xa.

"Vậy đó là những ngọn giáo hơi nước. Nó đang dùng thứ đó để tấn công. Lớp giáp củ hành của một Object có thể chịu được cả bom hạt nhân, vậy mà đó lại là động cơ hơi nước! Làm quái nào mà Công chúa của chúng ta lại bị cái thứ đồ chơi phong cách steampunk đó xé xác được chứ!?"

"Nó không chỉ cắt xuyên qua bằng áp suất hơi nước đâu. Nó sử dụng hiện tượng xâm thực, Heivia ạ."

Hiện tượng xâm thực sử dụng cùng một quy trình mà các bong bóng khí trong nước tạo ra áp suất và phá hủy chân vịt của tàu thủy. Và khi dùng nó như một đòn tấn công, bạn cần một ngòi nổ bằng nước để đưa tất cả những bong bóng khí nhỏ xíu đó đến mục tiêu.

"Sự xâm thực có thể được tạo ra bằng cách đẩy một khối lượng lớn đi thật nhanh xuyên qua nước, nhưng nó cũng có thể được tạo ra bằng cách phát ra sóng siêu thanh để tăng áp suất âm thanh. Tớ cá là chiếc Object đó bắn ra một ngọn giáo nước và truyền một luồng sóng siêu thanh qua đó để biến nó thành một cụm bong bóng khí. Từ đó, nguyên lý Bernoulli sẽ giúp đòn tấn công bằng nước đánh trúng mục tiêu."

"Bớt cái lên cơn lại và thực sự giải thích cho tớ hiểu bằng tiếng người đi."

---

63d26b6c-4920-48d3-9214-8916628db6cd.jpgPhân loại: Vũ khí Quét sạch Mặt biển.

Mẫu: Thế hệ 2 chuyên dụng cho hải chiến.

Chiều dài: 140m (khi pháo chính được triển khai hoàn toàn).

Vật liệu giáp: Kết cấu xếp lớp gồm 500 lớp dày 2cm (bao gồm cả tạp chất hàn).

Động cơ đẩy: Hệ thống đệm khí kết hợp với động cơ hơi nước thế hệ mới.

Tốc độ tối đa: 630 km/giờ (Đạt được bằng cách loại bỏ các neo cá mập giúp ổn định tư thế để tối ưu tốc độ).

Vũ khí chính: 1 pháo nước siêu khoang.

Vũ khí phụ: Các chùm tia Laser, pháo Plasma bất ổn định thấp, và các hệ thống khác.

Màu sắc chủ đạo: Xanh dương.

---

"Nó giống như một cái máy đóng cọc dài 10km vậy. Hoặc cậu cứ tưởng tượng nó là một cái xe công thành khổng lồ chuyên dùng để phá cổng lâu đài ấy."

Chiếc Over Cavitation đã biến chính nước biển thành một thứ vũ khí để lột sạch lớp giáp của Baby Magnum.

Thật khó chịu, nhưng việc đứng từ xa cổ vũ cho Công chúa cũng chẳng thể truyền cho cô ấy sức mạnh kỳ diệu nào để chiến thắng cả.

"Đi thôi, Heivia. Chúng ta có việc phải làm."

"Cậu nghĩ chúng ta có thể làm được gì chứ? Thủ dâm rồi đi ngủ à!?"

"Heivia."

"Ít nhất thì cũng phải bảo tớ là tớ được phép giết ai chứ! Tớ có thể đồ sát sạch bách lũ người trong phòng thí nghiệm đó không!?"

Đó không phải là một lựa chọn, vì vậy, họ đã để Mr.Drone đi trinh sát. Họ nhận được báo cáo từ Thomas, người vận hành cùng loại drone đã giúp họ tại khách sạn tu viện ở Đông Âu.

"Tìm thấy rồi. Có các tín hiệu hồng ngoại đang nhấp nháy. Mắt thường không thấy được đâu, nhưng chúng có gắn các thẻ đánh dấu trên tay phải để đảm bảo chiếc Object không vô tình thổi bay quân mình. Đó là trang bị quân sự chính quy, nên dù chúng có mặc đồ rằn ri, áo sơ mi Hawaii hay... không mặc gì đi nữa, thì đây chắc chắn là binh lính của Tập Đoàn Tư Bản."

"Cậu có chắc chúng không phải là đồ cho thuê như mấy thứ sắt vụn của chúng ta không?"

"Chúng đang sử dụng tiêu chuẩn quân sự cấp 3, nên có lẽ gã chủ tịch công ty hay ai đó đang sợ mã hóa tín hiệu bị phá vỡ. Chúng chỉ mới cập nhật phiên bản mới nhất này cách đây hai tuần và cực kỳ cẩn thận trong việc thu hồi thiết bị từ xác lính cùng với thẻ bài quân nhân, nên không đời nào chúng lại được tung ra theo chương trình cho thuê-cho mượn đâu. Chúng ta không nói về một cái đĩa phim khiêu dâm, cậu sẽ không tìm thấy mấy thứ này trên kệ trong mấy buồng xem riêng của chúng đâu."

Mọi chuyện đã rõ ràng, nhưng tín hiệu hồng ngoại thì vô hình. Nếu ai đó quay được cảnh hậu chiến, nó sẽ bị gắn thẻ ‘thảm sát kinh hoàng’ và đăng lên các trang web video để quấy rối Vương Quốc Chính Thống. Vì vậy, dù biết mục tiêu là ai, họ vẫn muốn có một lý do chính đáng rõ ràng hơn trước khi bước vào chế độ ‘diệt sạch sành sanh’.

Và điểm nhìn từ trên cao này cho phép họ quan sát sự phân bố quân địch trước khi trận chiến bắt đầu. Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Khí tượng Đại dương được bao quanh bởi lính canh mặc đồ ngụy trang ghillie bất chấp cái nóng, tay lăm lăm loại súng bắn tỉa lên đạn từng viên vốn có nguồn gốc từ súng săn. Tuy nhiên, vùng hoang dã rộng lớn xung quanh trông có vẻ yên bình. Những tín hiệu nhiệt nhỏ hơn mà họ phát hiện được có lẽ là động vật hoang dã. Những khẩu súng bắn tỉa tầm xa có lẽ là cách để bao quát một khu vực rộng nhất có thể với quân số hạn chế.

Trong trường hợp đó…

"Hãy canh chừng mìn cho chắc ăn. Súng bắn tỉa kiểu đó rất sợ bị một nhóm áp sát tấn công. Chúng thường cố gắng chặn bước chân người ta rồi mới nổ súng. Nếu chúng không dựng rào chắn, có thể chúng đã chôn thứ gì đó dưới đất."

"Cậu đùa đấy à? Đây là khu du lịch mà."

Quenser nghe thấy tiếng lẫy nhựa kêu cạch một cái.

Heivia đã gắn thứ gì đó vào đầu khẩu súng trường tấn công của mình. Hình dáng của nó rất khác với lưỡi lê. Phần tròn tròn trông giống như loại máy dò kim loại đơn giản mà mấy gã bảo kê ở hộp đêm hay dùng.

"Đây là vùng trống, nên về mặt kỹ thuật, nó không phải là một quốc gia an toàn. Trung lập không phải lúc nào cũng tốt. Không rõ cường quốc nào đặt ra luật lệ ở đây, nên chẳng có quy tắc cố định nào cả và chúng rảnh tay muốn làm gì thì làm."

Nhưng rồi Thomas lại ngắt lời lần nữa.

"Khoan, khoan đã. Chúng ta có thể gắn máy dò mìn vào Vehicle."

"Vehicle?"

"Drone mặt đất ấy. Cậu cứ coi nó như một chiếc xe điều khiển từ xa có thể vận hành từ khoảng cách rất xa vậy."

Thomas có vẻ hơi phấn khích quá mức.

"Máy dò mìn không hoàn hảo đâu. Nó sẽ không phát hiện được mìn thủy tinh hay nhựa, nên cứ để thứ này đi trước dẫn đường. Nếu nó phát hiện được mìn, chúng ta sẽ biết vị trí. Nếu nó bỏ sót, thì cũng chỉ là một món đồ chơi bị nổ tung thôi."

"Nghe cậu nói giống mấy gã bên Liên Minh Thông Tin quá đấy."

"Nếu danh dự hiệp sĩ quan trọng với cậu đến thế, thì cậu cứ việc cưỡi bạch mã mà xông lên trước đi. Chúng ta cần phải hấp thụ những điểm tốt của các cường quốc khác. Chẳng có gì đáng buồn hơn một gã khổng lồ không thể bắt kịp thời đại đang thay đổi. Vũ khí ngày nay đều là IoT cả rồi, nên..."

Họ nghe thấy một tiếng đoàng từ phía trước.

Nó phát ra từ khoảng cách chỉ vỏn vẹn 5m. Thomas bị trúng một phát đạn ngay thái dương và ngã gục sang một bên. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến hai gã ngốc chỉ biết đứng trân trối nhìn.

Mà khoan, cái gì thế?

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy!?

"Đó là tiếng súng."

"Nhưng từ đâu tới chứ!?"

Heivia chĩa khẩu súng trường tấn công cồng kềnh vẫn còn gắn máy dò mìn ra trước, nhưng hướng ngắm của cậu ta dao động đầy bất định.

Họ đang ở trên một phần bờ biển nhô ra như lưỡi dao và nó dốc dần lên về phía phòng thí nghiệm. Có rất nhiều tảng đá thô nằm rải rác xung quanh, nhưng không có vật cản nào đủ gần trong phạm vi 5m như âm thanh họ vừa nghe thấy. Xung quanh chỉ có vài hòn đá nhỏ. Hơn nữa, Thomas đã cử drone đi và quan sát mọi thứ từ trên cao trước khi bị giết. Ngay cả khi có ai đó đang ẩn nấp, họ lẽ ra phải bị nhìn thấy từ góc độ đó chứ.

(Có thứ gì đó được chôn ở đây sao? Không phải thuốc nổ, mà là một khẩu súng ngắn điều khiển từ xa có thể xoay như cái quạt?)

Thứ gì đó cử động đằng sau một trong những hòn đá nhỏ.

Không.

Chắc chắn có thứ gì đó ở đó!

"Là drone à!? Chết tiệt, chuyện quái gì đang diễn ra vậy!?"

"Tiêu diệt nó xong rồi mới tìm hiểu được!"

Quenser không khỏi cảm thấy ghê tởm hệt như thể vừa phát hiện ra một con bọ đầy màu sắc to hơn cả chiếc dép. Cậu cắt một miếng thuốc nổ dẻo có kích thước vừa phải, cắm ngòi nổ điện vào đó và quấn một sợi dây rút nhựa cứng xung quanh. Khi nổ, những mảnh dây rút sẽ văng ra như đạn găm.

Tuy nhiên…

"Á!?"

Heivia hét lên khi dùng ống ngắm của súng trường để quan sát và vòng qua để nhìn rõ kẻ ám sát đang ẩn nấp sau tảng đá.

Đây lại là một thứ khác mà công nghệ đã gửi đến chiến trường.

Đó là một con khỉ.

Con khỉ cao chừng 60cm đó đang… cầm một khẩu súng ngắn với ổ đạn lớn kỳ lạ, thứ có lẽ đã được chế tạo bằng máy in 3D?

Nó rít lên một tiếng cảnh báo ngắn.

Bất kể là ai hay thứ gì đang cầm, súng vẫn là súng.

Trước khi con khỉ kịp bóp cò, Heivia đã nã một loạt đạn ngắn vào chính giữa thân mình nó.

"Đùa nhau à!?"

Bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn.

Liệu họ đã kịp chấp nhận sự thật rằng đồng đội của mình vừa bị giết chưa?

Càng lúc càng có thêm nhiều con khỉ hiện ra từ sau những tảng đá và trên các cành cây, chĩa những khẩu súng in 3D y hệt nhau về phía họ.

"Giỡn chơi hả!? Thomas đã mất mạng vì cái thứ này sao!?"

Họ không có thời gian để đứng đó mà phàn nàn.

Có hơn 100 con khỉ và tất cả chúng đều được trang bị súng thật. Quenser ném quả lựu đạn tự chế từ thuốc nổ dẻo và nhanh chóng gửi tín hiệu kích nổ qua bộ đàm. Cậu thậm chí không nghĩ đến việc quét sạch lũ khỉ, cậu chỉ muốn tạo ra một vật cản để ẩn nấp và dùng làm lá chắn.

Một màn khói tạm thời là đủ cho lúc này.

Sau khi thoát khỏi tình huống đó, Quenser và những người khác vội vàng lao về phía những thân cây dày trong khu vực. Những người lính không kịp chạy tới đó đã chọn cách nhảy xuống vách đá ven biển để lánh nạn.

"Heivia, phía trên!"

"Chết tiệt thật!"

Heivia chĩa thẳng khẩu súng trường tấn công lên cao như đang bắn cảnh cáo, cậu hạ gục lũ khỉ trên cành cây để bảo đảm an toàn.

"Nhiệm vụ này chẳng dễ xơi chút nào. Tớ cứ tưởng việc của chúng ta chỉ là dừng chiếc Over Cavitation lại một cách an toàn thôi chứ!"

Vài tiếng súng rẻ tiền khác lại vang lên.

May mắn thay, súng của lũ khỉ sử dụng đạn 9mm nhẹ. Chúng có lẽ không chịu nổi độ giật của bất cứ thứ gì mạnh hơn thế. Những thân cây có thể chặn được loại đạn này.

"Vậy chuyện này là sao? Cái quái quỷ gì thế này!? Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy!?"

"Kẻ thù chắc chắn đã đưa vũ khí cho chúng."

"Chúng đưa súng cho động vật để bắn chúng ta á!? Nghe chẳng khác nào một cơn ác mộng trong truyện cổ tích vậy!"

"Tớ nhớ đã đọc một bài báo mạng về việc một con khỉ nhặt được chiếc máy ảnh ai đó bỏ quên trong rừng, nghịch ngợm một hồi rồi cuối cùng tự chụp ảnh tự sướng luôn."

"Chuyện đó thì liên quan gì đến… khoan đã."

"Chúng có thể chĩa máy ảnh vào thứ gì đó và chụp. Việc chĩa súng và bóp cò cũng không khác là mấy. Với một chút huấn luyện, cậu có thể khiến chúng nổ súng. Những khẩu súng in đó về cơ bản là đồ dùng một lần, nên chúng không cần nghĩ đến những thứ phức tạp như tháo lắp để bảo trì."

"Nhưng chúng là khỉ mà!"

"Sử dụng động vật làm vũ khí không vi phạm các hiệp ước chiến tranh. Ai cũng biết về chó nghiệp vụ mà, đúng không? Tùy thuộc vào điều kiện cụ thể, nhưng nếu không có nhà máy bán dẫn, họ có thể sản xuất hàng loạt đống này nhanh hơn cả drone bằng nhựa và đất hiếm. Chúng chắc chắn đã chọn một loài không nằm trong danh sách bảo tồn. Tớ nhớ có nghe nói về hàng trăm ngàn con khỉ bị đem đi thí nghiệm trong nghiên cứu thần kinh học, nên chắc chắn có một kẽ hở luật pháp ở đó!"

Ưu điểm lớn nhất của súng là nó mang lại cho tất cả mọi người khả năng giết chóc hoặc gây thương tích như nhau. Ngay cả khi đó là một sinh vật không phải con người, vốn chỉ được dạy cách bóp cò mà không hề hiểu ý nghĩa thực sự đằng sau hành động đó.

"Tớ phải nhắc cậu bao nhiêu lần nữa đây, lũ đó là động vật cơ mà!? Làm sao tớ có thể tin nổi chuyện này hả, Quenser!?"

"Nếu cậu cứ lặp đi lặp lại một điều duy nhất, tức là cậu đã ngừng suy nghĩ rồi đấy Heivia. Chúng ta không có thời gian để phủ nhận thực tế đâu. Hãy giải quyết lũ khỉ này để bảo đảm an toàn rồi muốn nghĩ gì thì nghĩ!"

Heivia và Quenser bắt đầu di chuyển, họ phối hợp nhịp nhàng với những củ khoai tây khác của Vương Quốc Chính Thống đang nép sau những thân cây gần đó.

Dẫu sao họ vẫn còn may mắn ở một điểm.

Tuy số lượng khỉ rất đông, nhưng những khẩu súng in 3D rẻ tiền của chúng chỉ bắn được loại đạn 9mm yếu ớt. Đây rõ ràng là một thiết kế dựa trên hy vọng vào những phát bắn may rủi chứ không phải để giành chiến thắng áp đảo. Đó là bài toán giữa số lượng và chất lượng. Thomas bị hạ gục từ khoảng cách 5m, nghĩa là lũ khỉ này chỉ có thể bắn trúng nếu chúng tiến lại thật gần. Trong khi đó, Heivia và những người khác được trang bị súng trường tấn công tích hợp cảm biến với tầm bắn hiệu quả lên tới 400-500m đối với mục tiêu di động.

Họ bắt đầu xả súng.

Một khi đã nhận diện được mối đe dọa, mọi chuyện diễn ra rất nhanh chóng. Thêm vào đó, chiếc drone của Thomas quá cố vẫn đang hoạt động và bắt đầu nhận diện chuyển động của lũ khỉ rất tốt. Trước đó, cậu ta bỏ qua chúng chỉ vì cậu ta mặc định rằng chỉ có con người mới là mối đe dọa. Lũ khỉ đã ở ngay trước mắt, nhưng cậu ta lại không thấy chúng. Đó là một dạng ngụy trang tâm lý. Nhưng giờ đây, những người lính đã hiểu ra vấn đề.

Họ đã cập nhật lại định nghĩa về ‘kẻ thù’.

Heivia, Myonri và những người còn lại dùng thân cây làm lá chắn, họ sử dụng trang bị tiêu chuẩn để nhanh chóng quét sạch mối đe dọa.

"Tiếp theo là gì đây!? Bước ra đây hết đi, chim gõ kiến hay rái cá gì cũng được! Tất cả lũ súc vật biết dùng công cụ nghe cho rõ đây, thợ săn đến rồi đây!"

"Đây thực sự là trang bị chính thức của Tập Đoàn Tư Bản sao? Gạt chuyện lũ động vật này có thể sinh sản dễ dàng sang một bên, thì súng của chúng dùng quá rẻ tiền. Tớ chưa bao giờ nghe nói binh lính đi đánh trận với súng in cả."

Một cảm giác bất an ập đến.

Một vấn đề vẫn chưa được giải quyết sau sự cố ở khu Transylvania: tay buôn vũ khí bí ẩn.

"Có phải tay buôn vũ khí đó đang tuồn hàng cho Tập Đoàn Tư Bản giống như cách chúng ta cho lực lượng tuần duyên mượn vũ khí không? Chúng ta đâu có định tiến hành một cuộc chiến chống ma túy ở đây!"

"Chuyện này đang biến thành một cuộc chiến ủy nhiệm giống như lũ trẻ con cho bọ hung đánh nhau vậy. Chúng ta đang làm lợi cho ai khi cứ lao vào túm tóc nhau như thế này?"

Ưu thế về số lượng là không đủ, nên nỗi sợ bị đánh bại đã tan biến ngay khi yếu tố bất ngờ qua đi. Đó là tư duy lấy số lượng bù chất lượng. Một nữ binh sĩ mà mọi người hay gọi là ‘mẹ’ (mới 17 tuổi) đã đánh thức mọi người bằng cách dùng súng máy hạng nhẹ quét tan lũ khỉ bằng những loạt đạn liên thanh. Sau đó, tình thế thay đổi hẳn. Lũ khỉ cầm súng bắt đầu tháo chạy, nhưng Heivia và những người khác nã đạn vào lưng chúng với không chút nương tay. Chừng nào còn cầm súng, chúng vẫn là kẻ thù. Nếu để chúng chạy thoát, chúng có thể tấn công từ dưới rãnh, trên mái nhà hay hốc cây bất cứ lúc nào.

Đây không phải là con người.

Nếu kẻ thù dùng điểm đó làm lợi thế, thì đám khoai tây của Vương Quốc Chính Thống cũng sẽ dùng chính điểm đó để chống lại chúng.

Đúng lúc đó, một mảng vỏ cây ngay chỗ Quenser đang ẩn nấp vỡ vụn. Cậu thụt đầu xuống theo phản xạ. Đó không phải là viên đạn 9mm rẻ tiền từ súng in. Phát súng này nặng hơn nhiều.

"Lính bắn tỉa!"

Heivia hét lên.

"Phát đó là của con người. Đám lính gác phòng thí nghiệm đang nhắm vào chúng ta, nhưng từ đây ta không thể bắn tới chúng được! Chết tiệt, tại sao tớ luôn là đứa chịu thiệt thòi thế này? Nghe đây, tớ sẽ không chết cho đến khi được tận mắt chiêm ngưỡng nàng hầu huyền thoại đó đâu!"

"Làm ơn đừng có nhắc đến chuyện đó lúc này nữa!"

"?"

"Dù sao thì, Heivia, đưa đống đồ Thomas để lại đây. Máy móc là chuyên môn của tớ, tớ sẽ khiến cái drone đó trở nên chết chóc hơn."

Đó là một nhiệm vụ đơn giản.

Quenser thậm chí không cần phải gắn thêm bom vì nó sẽ làm mất độ thăng bằng của thiết bị. Để duy trì khả năng bay trong thời gian dài, drone quân sự sử dụng một viên pin lithium-ion cỡ lớn, và chỉ cần một chút chỉnh sửa kỹ thuật là có thể biến nó thành một khối thuốc nổ. Khi đã sẵn sàng, cậu cho drone bay vút lên cao, dùng nó để soi từ trên xuống, bay lướt qua đầu kẻ thù rồi ngắt động cơ để nó rơi tự do xuống đúng vị trí của chúng.

Trong trường hợp này, việc lính bắn tỉa bắn hạ nó cũng chẳng quan trọng.

Định luật bảo toàn khối lượng là tuyệt đối. Ngay cả khi chỉ còn là đống sắt vụn, khối thuốc nổ đó vẫn sẽ rơi xuống đất.

Sau khi kích nổ bằng bộ đàm, việc còn lại chỉ là dọn dẹp đám lính bắn tỉa đang tán loạn.

Bộ đồ ngụy trang ghillie làm từ cỏ khô và vỏ cọ của đám bắn tỉa hóa ra lại là một sai lầm chết người. Vụ nổ đã khiến lửa bắt vào người chúng, biến những tay súng đó thành những ngọn đuốc sống.

"Chà, nhìn chúng nhảy múa kìa. Sao không nổ súng đi Heivia?"

"Thôi, nghe phiền phức lắm. Mà tớ thấy sợ cái cách cậu theo dõi rồi tấn công chúng từ trên cao dù chúng đã ẩn nấp kỹ như thế. Cảm giác như chúng ta đã đi đến hồi kết của những trận chiến 2D rồi vậy."

"Nó không tiện lợi như cậu tưởng đâu. Chúng đang phát triển các biện pháp đối phó cho phép an ninh sân bay sử dụng tín hiệu gây nhiễu hoặc tín hiệu hồng ngoại mạnh để chiếm quyền điều khiển và ép drone hạ cánh. Thậm chí một cuộc tấn công mạng còn có thể quay ngược drone lại và tấn công chính chúng ta nữa cơ."

Những tiếng súng vang lên từ phía những ngọn đuốc người. Có thể là đạn dự phòng trong túi của chúng bị nổ do nhiệt, hoặc chúng đã dồn chút sức tàn cuối cùng để rút súng ngắn tự giải thoát bằng một phát vào đầu. Khi các tay súng bắn tỉa đã bị loại bỏ, không còn gì ngăn cản được đám khoai tây nữa. Họ thậm chí không cần nấp sau vật cản mà cứ thế tiến thẳng về phía Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Khí tượng Đại dương, thỉnh thoảng nã súng trường hạ gục vài con khỉ còn sót lại.

"Chúng sẽ biết có biến đấy. Hãy coi chừng mấy cái bẫy bất ngờ, vì cậu không bao giờ biết thứ gì sẽ vọt ra từ cái hang ổ của lũ trí thức đó đâu. Chúng ta đang nói về những kẻ được Over Cavitation cưng chiều nhất đấy."

Nhưng dù là bẫy rập, phục kích, hay một siêu vũ khí bí ẩn từ nền văn minh cổ đại, Quenser và những người khác cũng chẳng có xe tăng hay xe bọc thép nào để che chắn, và mọi vật cản trên mặt đất chỉ vừa đủ lớn cho lũ khỉ. Họ quyết định dàn quân ra xa nhất có thể để đảm bảo không bị quét sạch cùng lúc bởi một làn đạn hay một vụ nổ.

"Tớ hy vọng mạng sống của chúng ta vẫn đáng giá hơn mấy món đồ chơi bằng nhựa và đám thú cưng bị vứt bỏ kia."

"Dù sao đi nữa, mạng của chúng ta vẫn giá trị hơn bọn chúng. Đến lúc xả hàng cuối năm rồi."

Phòng thí nghiệm nằm trên một mũi đất nhô ra biển. Tiếp cận từ vách đá lẽ ra sẽ rất dễ dàng, nhưng đó không phải là một lựa chọn khả thi khi trận chiến của Công chúa đang làm đại dương dậy sóng dữ dội, buộc họ phải đi đường vòng.

Khi họ băng qua đống tàn tích của con người, động vật và drone nằm rải rác trên mặt đất, trước mắt họ hiện ra một thứ trông giống nhà tù hơn là phòng thí nghiệm. Những rào chắn bằng dây thép gai cao hơn đầu người, lớp tường đôi bằng bê tông cốt thép và các tháp canh ở mỗi góc. Chẳng có chi tiết nào trông giống như được lắp đặt thêm sau này cả. Dù trên giấy tờ nơi này được đăng ký là gì đi nữa, nó đã được xây dựng theo tiêu chuẩn quân sự ngay từ đầu.

"Giờ làm gì đây?"

"Gửi một tín hiệu vô tuyến đi. Nếu chúng không phản hồi, điều đó sẽ được tính là có ý đồ thù địch và chúng ta sẽ quét sạch chúng. Mục tiêu là làm nhiễu loạn chiếc Object của chúng, nên hãy trả đũa lũ trí thức đó và cái chiếc Over Cavitation của chúng đi."

"Liệu có ai ngoài mấy gã người ngoài hành tinh thu được tín hiệu trên băng tần lõi này không cơ chứ?"

Đó là cách chiến tranh vận hành khi bạn đang có ưu thế. Không có lính bắn tỉa trên các tháp canh, có lẽ chúng đã rút hết vào bên trong. Những khẩu súng máy hạng nặng tự động xoay nòng dù không có người điều khiển, vì vậy, họ để Myonri, cô nàng đa năng chuyển sang dùng súng bắn tỉa phản vật chất để dập tắt chúng. Sau đó, họ dùng dao lớn cắt đứt dây thép gai, tiếp tục tiến vào và tiếp cận những bức tường bê tông cốt thép.

"Myonri, bắn hạ mấy cái camera quanh đây rồi gõ cửa trước đi."

"Khẩu này không xuyên thủng được cái cổng thép đó đâu."

"Cô chỉ cần cảnh báo để chúng tránh xa ra thôi."

Nhờ những thước phim từ drone, họ đã nắm rõ sơ đồ mặt bằng, nên họ quyết định nhắm vào tòa nhà gần bức tường nhất. Trong khi Myonri dùng súng bắn tỉa phản vật chất gõ vào cánh cổng chính khổng lồ, Quenser bắt đầu đặt thuốc nổ dẻo.

"Myonri, phối hợp thời điểm với tôi nhé!"

Với một tiếng nổ lớn đến nực cười, họ thổi bay bức tường. Họ băng qua lỗ hổng lớn để tiến vào bên trong vài mét rồi tiếp tục gắn một quả bom khác lên tường tòa nhà tại đó.

"Sẵn tiện thì phá luôn cái bảng điều khiển trên bức tường hướng ra sân để vô hiệu hóa hệ thống an ninh đi. Trông cậy vào cô đấy!"

"Rồi, rồi."

Myonri đáp lại.

Một tiếng súng chát chúa vang lên cùng lúc với vụ nổ tiếp theo.

Tất cả camera và cảm biến của tòa nhà đã ngừng hoạt động, đám khoai tây lẻn vào một hành lang đang nóng hầm hập vì mất điều hòa.

Vừa vào trong, Quenser lùi lại phía sau để Heivia và những người khác dẫn đầu. Myonri cũng chuyển sang dùng súng tiểu liên.

Thoạt nhìn, nơi này không có một bóng người.

Nhưng đây không giống như một ngôi trường vào ban đêm. Họ cảm nhận được một áp lực kỳ lạ từ những kẻ đang nín thở chờ đợi.

"Coi chừng phục kích."

"Chúng ta không nhất thiết phải giết sạch tất cả đâu Heivia. Tập trung vào việc phá hủy hệ thống hỗ trợ dữ liệu thời tiết và đại dương để làm lung lay chiếc Over Cavitation là được."

"Cậu muốn bị bắn sau lưng chỉ vì quyết định nương tay với chúng à? Bị giết bởi mấy gã trí thức gầy gò còn tệ hơn là bị chết dưới tay thú cưng của chính mình đấy. Cậu có muốn điều đó được bị khắc lên bia mộ không?"

Theo bản đồ trên tường, có một phòng nồi hơi lớn ở dưới tầng hầm. Nếu đặt bom ở đó, họ có thể thổi bay toàn bộ cơ sở này.

Đúng lúc đó, họ nghe thấy một tiếng kim loại cọ xát nặng nề phát ra từ góc cua dẫn xuống cầu thang tầng hầm.

Heivia chĩa súng trường về hướng đó, còn Quenser thì cắt sẵn một miếng thuốc nổ dẻo kích cỡ bằng quả lựu đạn để đề phòng.

Họ tập trung quan sát sàn nhà ngay góc cua.

Sàn nhà bóng loáng phản chiếu ánh đèn, và họ thoáng thấy một bóng người mờ ảo qua hình ảnh phản xạ đó.

Mọi chuyện đã rõ ràng.

Có kẻ đang ở đó.

Nhưng họ vẫn chưa chắc kẻ đó được trang bị gì, hay liệu chỉ có một mình hay không.

"…"

Heivia dẫn đầu với khẩu súng trường. Myonri bám sát phía sau một khoảng ngắn với khẩu tiểu liên. Nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng đội hình này cho phép cô nhanh chóng tiêu diệt kẻ thù nếu Heivia bị bắn hạ.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Heivia dừng lại ngay trước góc cua. Cậu áp sát vào tường để có thể vung súng ra bất cứ lúc nào. Cậu đã sẵn sàng để loại bỏ mối đe dọa chỉ trong chớp mắt.

Nhưng đúng lúc đó, Quenser nhận ra thứ gì đó trên bức tường ở góc cua. Cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu qua ô cửa sổ có lớp lưới thép dày ngăn người ra vào. Cậu ném thẳng khối thuốc nổ trong tay vào thái dương Heivia ngay khi cậu ta đang ở chế độ nghiêm túc 120%.

"Khoan đã, Heivia, đồ ngốc này!"

"Bgwah!?"

Cậu cứ ngỡ nó nhẹ, nhưng hóa ra nó lại khá nặng. Heivia ngã lăn ra sàn như thể vừa bị ai đó quăng cả túi táo vào đầu.

Đôi mắt Myonri mở to kinh ngạc.

"Quenser, cậu rốt cuộc cũng phát điên vì cách cậu ta đối xử với cậu rồi hả!?"

"Cậu ta đã đổ tội cho tôi khi bị bắt quả tang đang tìm phim khiêu dâm trên máy tính quân đội đấy! Nếu tôi muốn giết cậu ta, chuẩn bị tinh thần cho một kế hoạch thâm hiểm hơn nhiều! Dù sao thì, tất cả dừng lại ngay!"

Sau khi hét lên bắt họ hạ súng xuống, Quenser ló đầu nhìn qua góc cua.

Một cô bé da nâu khoảng 12 tuổi đang ngồi bệt dưới sàn với đôi mắt nhòa lệ.

Và một quả cầu kim loại to cỡ quả bưởi đang được xiềng xích vào cái cổ chân gầy guộc của cô bé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!