Chương 2: Chúng tôi bắt đầu cho thuê vũ khí - Chiến dịch phân tích kỹ thuật tại khu Hawaii (Phần 7)
Ban đầu, Quenser và cả nhóm dự định tiếp cận bằng xuồng máy cao su từ phía biển, nghĩa là họ không hề có phương tiện di chuyển trên cạn. Cuối cùng, cả đám đành nhảy lên thùng một chiếc xe tải quân sự mà chắc hẳn Frolaytia đã sắp xếp sau khi nắm bắt tình hình. Những gã tài xế nhát chết và thô lỗ đã từ chối lại gần cho đến khi mối đe dọa thực sự chấm dứt.
"Này, chúng ta có chắc là tay buôn vũ khí đang ở đây không? Thời buổi này cái gì chẳng mua được trên mạng, có khi hắn đang nghỉ ngơi ở bên kia bán cầu cũng nên."
"Hắn bảo vệ bản thân bằng cách nắm giữ bí mật về thiết bị đẩy mới. Hắn sẽ không giao bản thiết kế hay sách hướng dẫn cho bất kỳ ai đâu. Hắn sẽ có mặt tại hiện trường để chỉ đạo đám lính bảo trì nhưng tuyệt đối không để chúng nắm được bức tranh toàn cảnh."
"Và tại sao cô bé Hina đó vẫn cứ bám dính lấy cậu thế?"
"Oái! Em lẻn vào đây từ lúc nào thế, cô bé? Chiếc xe tải kia mới đưa em về nhà cơ mà!"
Lời chỉ dẫn muộn màng đó chẳng còn ý nghĩa gì khi mà chiếc xe tải hướng về khu đô thị Oahu đã lăn bánh từ lâu. Giờ thì quá muộn để đổi xe rồi.
"Que’ser."
Hina Liqueurball phồng má, bám chặt lấy cậu như thể cậu là một con thú nhồi bông khổng lồ và không có ý định nhúc nhích. Cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hơi cao và mùi hương ngọt ngào thoang thoảng từ cô bé. Chắc hẳn cô bé đã nghe lỏm được tên cậu từ cuộc trò chuyện và gọi nó với một chút giọng địa phương. Tình cảnh này trông giống hội chứng Stockholm hơn là sự đào hoa. Đám binh lính lên tiếng đầy khó chịu vì không thích bị biến thành kẻ ác trong kịch bản này.
"Liệu mà tự chăm sóc con bé đi đấy."
"Nếu có viên đạn lạc nào bay tới, tốt nhất là cậu nên đỡ thay cho con bé. Để Hina chết sau tất cả chuyện này thì cả 4 cường quốc sẽ săn đuổi cậu tới cùng đấy."
"Các người mong đợi gì ở một sinh viên chiến trường còn không biết bắn súng ngắn hả? Tôi đâu phải mấy gã cơ bắp ở trần vác súng gatling có thể hứng đạn mà không chết đâu."
Dù sao thì Heivia đã từ bỏ việc thay đổi cái nhìn của Hina về mình, nên cậu ta chỉ cố gắng không làm cô bé sợ thêm.
"Giờ thì, cậu nói chúng đang ở khu Hawaii, nhưng nơi này có hơn 130 hòn đảo nếu tính cả những đảo nhỏ. Chiếc xe tải này đang đi đâu đây? Tớ đoán là cậu đã có ý tưởng gì đó rồi."
"Hina chính là gợi ý của chúng ta."
"Hửm? Em ạ?"
Cô bé da nâu vẻ mặt đầy bối rối.
"Nói chính xác hơn là cái phòng thí nghiệm nghiên cứu khí tượng đại dương nơi chúng ta tìm thấy em ấy. Nó nằm ở mũi đất để có thể trông chừng những thiết bị quý giá của chúng."
"Nói vậy là có ý gì?"
"Cứ để cậu ta lảm nhảm đi. Mười phút nữa quay lại nghe là cậu sẽ có câu trả lời thực sự cậu muốn đấy."
Myonri chắc hẳn đã mệt lử nên chẳng thèm nể nang gì, nhưng Quenser không để bụng.
"Tay buôn vũ khí sẽ sống thoải mái trong lãnh thổ của Tập Đoàn Tư Bản và hắn sẽ có sẵn một lộ trình tẩu thoát phòng trường hợp bị phản bội. Chúng đang ở trên một hòn đảo và có một chiếc Object trang bị laser ở đây, nên lựa chọn thực tế duy nhất là tàu ngầm. Hắn sẽ phải tính toán kỹ lưỡng, nhưng điều đó lại thu hẹp các khả năng. Mặt biển trông thì bằng phẳng, nhưng địa hình bên dưới cũng thay đổi đa dạng lắm. Chỉ có vài nơi mà một chiếc tàu ngầm khẩn cấp có thể tránh được sự phát hiện của sonar nhờ vào các lớp nhiệt dịch và vùng nước lợ thôi."
"Cậu có thể nói cụ thể hơn được không?"
"Chúng ta có thể kiểm tra địa hình đại dương cùng với Hina, nhưng bất cứ nơi nào mà chiếc Object phản ứng thái quá thì đó chính là nơi khả nghi nhất. Heivia, cậu có nhớ tại sao Baby Magnum và Over Cavitation lại bắt đầu choảng nhau ngay từ đầu không?"
"Lực lượng tuần duyên được trang bị vũ khí từ chương trình cho thuê-cho mướn của chúng ta đã tấn công các cơ sở máy bơm khí mà Tập Đoàn Tư Bản đang dùng để tăng quần thể cá mập, nên chúng quyết định đánh một canh bạc và..."
Heivia ngập ngừng khi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Quenser búng tay và tiếp lời.
"Đó chính là phản ứng thái quá lớn nhất của chúng. Có thứ gì đó ở đó mà chúng muốn bảo vệ đến mức phải điều động cả một Object thế hệ 2. Tay buôn vũ khí đang ẩn náu tại một trong những cơ sở bơm khí của Chiến Dịch Oxyocean. Chính là chỗ này."
Chiếc xe tải quân sự đưa họ đến một điểm trên bờ biển. Lần này, trước mặt họ là một cây cầu dài dẫn ra một hòn đảo nhân tạo hình vuông với mỗi cạnh dài hơn một cây số. Theo lời Hina, hòn đảo này hấp thụ nước biển, tạo áp suất cực lớn, sử dụng các bong bóng siêu nhỏ để bơm oxy vào nước rồi đẩy ngược xuống các hố sâu, nơi vốn là vùng Biển Chết thiếu oxy.
Quenser và những người khác không liều lĩnh đến mức lái xe tải đi thẳng lên cây cầu dài dặc không có chỗ ẩn nấp đó.
Nó được gọi là Cầu Tunaroa, và một khi đã đi vào thì không có đường lùi. Đám khoai tây leo xuống khỏi xe tải khi nó dừng lại trước một tấm biển có hình minh họa một người đàn ông cầm cần câu, một con lươn khổng lồ và một cô bé.
"Coi chừng đội quân khỉ cầm súng in rẻ tiền nhé. Đống đó chắc chắn là từ tay buôn vũ khí mà ra."
"Cậu nghĩ chúng sẽ dùng lại một chiêu hai lần à?"
"Cũng phải dè chừng chiếc Object nữa. Đừng quên rằng chính việc lực lượng tuần duyên chọc vào cái tổ kiến lửa này đã kéo Over Cavitation đến đây ngay từ đầu."
"Ôi trời ạ. ‘Dè chừng’ thì làm được gì cơ chứ? Nó cũng vô dụng y như việc nghe dự báo thời tiết nói rằng chiều nay sẽ có một trận mưa thiên thạch cực lớn dội xuống Trái Đất vậy."
Hina Liqueurball là một thường dân 12 tuổi, nên họ để cô bé lại trên xe tải quân sự.
Liệu họ nên đi bộ qua cầu, hay sử dụng một trong những chiếc xuồng cao su có màu cảnh báo đỏ và cam giống như hải quỳ ở dưới đáy?
Khi không thể tìm ra câu trả lời đúng duy nhất, cách tốt nhất là chia quân ra và chọn cả hai. Ngay cả khi một nhóm hy sinh, nhóm còn lại vẫn sẽ tới đích.
"Mạng sống hôm nay đúng là đang được đại hạ giá mà. Cảm giác như linh hồn chúng ta bị dán nhãn thanh lý vậy."
"Tại sao cậu lại đưa Hina lên cái xuồng chật ních này hả đồ ngốc!?"
"Que’ser."
"Hina, cái gì cơ!?"
Quenser quay lại nhìn trong kinh ngạc và hét lên, nhưng đã quá muộn. Cô bé đã lẻn theo họ từ lúc nào không ai hay. Và chiếc xuồng cao su đã nổ máy lao ra biển. Nếu họ cứ lở lửng ở một chỗ quá lâu, có khi một con cá mập trắng lớn sẽ xuất hiện mất.
Nhóm của Myonri sẽ đi bộ băng qua cây cầu ngay phía trên đầu họ. Và để cẩn thận hơn, họ sẽ thả một chiếc drone đi trinh sát phía trước.
"Ở đây vắng vẻ hơn tớ tưởng đấy. Tớ cứ đinh ninh là sẽ có phục kích hay một trận đấu súng ra trò cơ."
"Cứ hy vọng là chúng ta không tìm thấy một nơi bỏ hoang đi."
Xuồng máy đi nhanh hơn đi bộ, nên nhóm của Quenser đã đổ bộ lên hòn đảo nhân tạo trước. Họ dùng súng và ống nhòm để rà soát, đảm bảo khu vực xung quanh an toàn.
Nhóm của Myonri hội quân ngay sau đó. Cô nàng nở một nụ cười tươi tắn.
"Chà, lần này không ai phải bỏ mạng cả. Thật là hiếm thấy nha."
"Myonri, lúc đến tháng là tính tình cô như thế này hả?"
Câu đùa đó suýt chút nữa đã khiến Heivia ăn đạn, nên Quenser phải dùng gã bạn thân làm lá chắn trong suốt phần còn lại của cuộc trò chuyện.
"Có gì ở đây không?"
Cô hỏi.
"Dưới đất thì không thấy gì cả. Drone có phát hiện ra điều gì không?"
"Không luôn."
Mọi chuyện càng lúc càng trở nên khó hiểu. Họ không thể tìm thấy kẻ thù. Bình thường, việc tránh được một trận chiến sinh tử sẽ là điều đáng mừng, nhưng lúc này, nó lại mang đến cảm giác bất an. Một sự im lặng không tự nhiên và đầy đáng sợ.
Dù vậy, họ biết rõ hòn đảo nhân tạo này đang che giấu thứ gì đó, thứ đã khiến Over Cavitation điên cuồng leo thang chiến tranh. Và Baby Magnum đang bị hư hại không còn nhiều thời gian. Họ không thể dừng bước chỉ vì nơi này quá kỳ quái. Họ cần thông tin chính xác về phần gầm của Objecct thế hệ 2 đó. Ngay bây giờ. Bất kể cảm giác nghi ngờ có lớn đến đâu, họ vẫn phải điều tra.
"Nếu đây là phim kinh dị, thì việc tiếp tục nhiệm vụ chính là lý do khiến tất cả chúng ta bị giết đấy."
"Thế cậu thích đứng đây chờ một mình không? Đó mới là kiểu nhân vật thường bị tiễn lên đường đầu tiên đấy."
Họ cũng không thể để Hina lại một mình. Tập Đoàn Tư Bản nhìn ra giá trị trong trí tuệ của cô bé, nhưng tay buôn vũ khí thì có thể chẳng thấy lý do gì để giữ mạng cho con bé cả.
Nếu không biết trước, hòn đảo nhân tạo này trông chẳng khác gì một mảnh đất vuông vức phủ đầy nhà máy và đường ống. Các tòa nhà có độ cao thấp khác nhau tạo nên một hình bóng giống như một chiến hạm khổng lồ. Không gian bị nén chặt đến mức ngột ngạt.
"Tay buôn vũ khí này luôn ưu tiên sự rẻ tiền và tin cậy. Cậu có thể thấy điều đó qua lũ khỉ cầm súng in 3D, hay hệ thống gầm hiện đại hóa cho Over Cavitation. Ý tưởng thì rất quái, nhưng lại cực kỳ thực dụng. Đây sẽ không phải là một đối thủ dễ xơi đâu."
Đúng lúc đó, họ nghe thấy những tiếng động nhỏ từ phía xa. Đó không phải tiếng súng hay tiếng nổ. Nó giống như tiếng van hơi nước đang mở ra. Hòn đảo là một cơ sở máy bơm khí, nên chắc chắn có vô số thiết bị loại đó.
Họ đã đinh ninh chỉ có vậy.
Nhưng rồi, một cơn mưa đạn bi sắt trút xuống ngay sát cạnh Quenser.
"Cái gì?"
Sự thay đổi quá đột ngột khiến tâm trí cậu không kịp thích ứng. Một giây trước họ còn đang thư giãn, mỉm cười với nhau vì không có ai tử thương. Họ đã thực sự thở phào nhẹ nhõm và tất cả vẫn còn sống khỏe mạnh.
Vậy mà giờ đây, những tia lửa cam xé toạc lớp nhựa đường.
Những viên bi sắt lớn hơn cả bóng Pachinko đâm sầm xuống mặt đất cứng và nảy ngược lên.
Chúng bị ném xuống từ một độ cao khủng khiếp.
Nhưng điều tồi tệ nhất là những vệt màu đỏ và đen vung vãi khắp mặt đất.
Đó là tất cả những gì còn sót lại của đồng đội họ.
Không còn quân phục, vũ khí, máu thịt hay thậm chí là thẻ bài quân nhân nào có thể nhận dạng được nữa.
Họ đã bị biến thành một thứ gì đó như thạch.
Cái chết không chút nhân từ ấy tựa như một gã khổng lồ vô hình vừa giẫm nát một hàng kiến dưới chân. Nếu cơn mưa đó hướng lệch sang bên cạnh chỉ 3m thôi, thì Quenser và nhóm đi ngay sát cậu đã bị giết sạch rồi.
"!"
Quenser muộn màng đè người lên Hina để che đi đôi mắt trẻ thơ của cô bé, nhưng rồi cậu lại nghe thấy âm thanh đó một lần nữa.
Nó nghe rất giống tiếng không khí thoát ra từ đâu đó. Hơi thở của tử thần tĩnh lặng đến mức bạn sẽ hoàn toàn bỏ lỡ nó nếu không tập trung.
"Tìm mái che ngay! Bất kể cái gì cũng được, miễn là che được bầu trời trên đầu! Quenser, cậu lo cho Hina đi!"
Heivia gào lên trong khi Myonri và những người khác bắt đầu tháo chạy. Đây không phải là lúc để lo lắng về việc di chuyển theo nhóm hay giữ đúng đội hình. Quenser đang rảnh cả hai tay, nên cậu bế xốc thân hình nhỏ nhắn của Hina lên theo kiểu công chúa, dùng lưng đẩy cánh cửa kim loại gần đó rồi gần như ngã nhào vào bên trong.
Cơn mưa chết chóc một lần nữa lấp đầy không gian bên ngoài.
"Ch-chuyện gì thế, Que’ser? Cái gì vậy!? Đừng bỏ em! Em sợ lắm!"
"Đừng sợ, cô bé. Chúng ta vào trong tòa nhà rồi, nó không bắn trúng được đâu!"
Quenser quyết định không giải thích chi tiết vì chỉ làm cô bé thêm lo lắng, nên cậu đi thẳng vào vấn đề. Và nếu cậu cứ tiếp tục ôm cô bé, cậu sợ con bé sẽ nhận ra chính cậu cũng đang run rẩy.
Đôi khi người ta bắn súng ngắn thẳng lên trời để cảnh báo. Đó là hình ảnh thường thấy trong phim ảnh, nhưng viên đạn đó sẽ rơi xuống đâu? Giống như một con ốc vít hay bu lông có thể trở thành vũ khí khi rơi từ nóc nhà chọc trời, viên đạn phải rơi xuống đâu đó và nó sẽ cực kỳ nguy hiểm do gia tốc rơi. Ở các siêu đô thị, có lẽ điều này cướp đi nhiều mạng người vì tai nạn mỗi năm hơn cả sét đánh.
Tay buôn vũ khí đã vũ khí hóa hiện tượng đó một cách bài bản. Một ống dẫn dày có lẽ đã được nhồi đầy các viên bi sắt, sau đó khí nén hoặc khí CO2 sẽ phóng chúng lên độ cao hơn 100m. Điều đó tạo ra một lượng vũ khí khổng lồ như một trận mưa rào để trấn áp một khu vực rộng lớn khi không cần nhắm mục tiêu chính xác.
Bạn không thể hy vọng né tránh nó.
Nó giống như việc bị đè nát bởi một trần nhà đầy gai nhọn đang sụp xuống vậy.
Việc thiết lập tốn chút công sức, nhưng nó rẻ hơn nhiều so với một khẩu súng máy tiêu chuẩn. Sau cùng thì độ bền, tốc độ bắn, độ chính xác và độ ổn định đều có thể bị bỏ qua. Bạn chỉ cần phóng chúng lên không trung. Nếu có thể lờ đi chất lượng của một sản phẩm công nghiệp, bạn có thể cắt giảm được rất nhiều chi phí.
Rẻ tiền và đáng tin cậy.
Sản phẩm mới này có thể tước đoạt mạng sống với hiệu suất chi phí tối ưu.
Quenser nghiến răng và chộp lấy bộ đàm.
"Heivia. Chúng ta không thể đi con đường ngắn nhất để tập hợp lại ở bên ngoài đâu! Liệu có thể tìm được tuyến đường nào luôn nằm dưới mái che không?"
"Cơn mưa đó đã bắn hạ drone của chúng ta rồi. Chúng ta có ảnh chụp từ trên không trong thiết bị di động, nhưng nó không cho biết sơ đồ nội bộ chính xác. Nơi này lộn xộn như một chiến hạm vậy, đúng không? Không có gì đảm bảo chúng ta có thể tập hợp lại ngay lập tức được. Mọi người, hãy tận dụng phạm vi di chuyển mà các cậu có để tiêu diệt kẻ thù. Hãy dọn sạch từng vùng an toàn một cho đến khi chúng ta có thể tập hợp lại. Giống như những giọt nước đọng lại trên cửa sổ vậy."
"Tớ không có súng..."
"Nhưng cậu có Hina, người hẳn là biết rất rõ về những cơ sở này. Cậu không bỏ rơi con bé đấy chứ? Hãy hỏi ý kiến con bé khi di chuyển. Cậu đến đây để đánh trận mà, đúng không?"
"Cậu nói nghiêm túc đấy à?"
"Tất cả chúng ta đều đang ở thế bí rồi. Chết tiệt, tớ thề là mình sẽ sống sót để gặp nàng hầu huyền thoại đó. Tớ rất muốn thực hiện một chuyến trinh sát cá nhân để tìm cô ấy đấy."
(Không còn ai đứng về phía mình nữa sao!?)
Quenser tặc lưỡi và lấy một ít thuốc nổ Hand Axe từ trong ba lô ra. Cậu có thể dùng nó như lựu đạn nếu cần... nhưng điều đó đặt ra một câu hỏi quan trọng: liệu cậu có thể thắng trận chiến trong mê cung nhà cửa này chỉ với thuốc nổ không?
(Trong trường hợp tệ nhất, mình sẽ dùng chính vụ nổ của mình để đẩy bản thân lùi lại.)
Tay buôn vũ khí chắc chắn sẽ có nhiều hơn một loại vũ khí. Loại vũ khí đầu tiên đã loại bỏ phương án di chuyển ngoài trời, vì vậy, bước tiếp theo sẽ là tỉa từng củ khoai tây đang bị chia cắt.
Cậu sẽ phải tự bảo vệ mình ở đây.
Và cậu không được phép mắc sai lầm khi Hina đang bám chặt vào hông mình trong khi bông hoa râm bụt cài trên mái tóc đen đang tỏa ra mùi hương ngọt ngào. Cái chết của cậu cũng đồng nghĩa với cái chết của cô bé.
"Cô bé này."
May mắn thay, vóc dáng nhỏ bé của cô bé lại là một lợi thế lúc này.
Quenser tìm thấy một ít băng keo, giấy photocopy và gỗ dán gần đó rồi tạo ra một chiếc khiên hình chữ nhật mà cô bé có thể ẩn nấp hoàn toàn phía sau.
"Nó hơi nặng một chút, nhưng nếu em nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, hãy dùng cả hai tay đưa cái này ra hướng đó. Ấn phần đáy khiên sát xuống sàn để không có kẽ hở nào nhé."
"..."
"Dù phim ảnh hay kịch nghệ có làm em tin điều gì đi nữa, em vẫn có thể chết vì mất máu khi bị bắn vào tay hoặc chân, nên hãy đảm bảo em luôn ẩn nấp hoàn toàn sau tấm khiên. Rõ chưa?"
"Còn anh thì sao, Que’ser?"
"Anh hả?"
Cậu sẽ hoàn toàn bị lộ diện.
Cậu không có lấy một viên đạn để bắn.
Họ không biết có bao nhiêu kẻ thù hay kẻ thù có loại trang bị gì.
Heivia và những người khác không thể xông vào cứu cậu dù cậu có kêu cứu thế nào đi nữa.
Câu hỏi của cô bé buộc cậu phải tập trung vào những khía cạnh khác nhau của thực tế đó, nhưng cậu gạt bỏ những suy nghĩ ấy đi.
Cậu không thể để Hina nhận ra sự sợ hãi của mình trong khi cô bé đang lo lắng nhìn lên cậu với tấm khiên tự chế, vì vậy, cậu lắc đầu và nói.
"Anh sẽ ổn thôi. Nào, đi thôi."
Cậu đã đưa cho Hina tấm khiên để bảo vệ cô bé khỏi những viên đạn của tay buôn vũ khí và khỏi bất kỳ vụ nổ nào gần đó. Cậu biết mình phải làm vậy, nhưng cậu không thể đoán trước chính xác điều gì sẽ xảy ra một khi cậu bắt đầu ném bom lung tung trong mê cung này.
Ngoài ra, tấm khiên có thể đóng vai trò như một tấm băng bịt mắt, ngăn cô bé nhìn thấy những xác chết vương vãi.
"Hina, tạm thời hãy bỏ qua khía cạnh của tay buôn vũ khí đi. Chúng sẽ cần bao nhiêu công nhân để duy trì nơi này hoạt động thuần túy như một cơ sở bơm khí?"
"Hừm. Chắc là không cần ai đâu ạ."
Cậu đã không nghĩ mình sẽ nhận câu trả lời đó.
"Họ đã bước ra khỏi lĩnh vực chuyên môn của mình và phát triển một hệ điều hành nhà máy không người lái cho nó. Mặc dù em nghĩ họ vẫn giữ 3 người ở đây để đề phòng rắc rối."
"Làm sao anh có thể phân biệt họ với những kẻ xấu?"
"Họ sẽ hiểu ngôn ngữ địa phương. Còn những tên lính ngoại quốc chỉ tỏ ra lúng túng khi nghe chúng em nói chuyện thôi."
"Ý em là kiểu như aloha à?"
"Que’ser, từ đó có nghĩa là cả xin chào và tạm biệt đấy. Anh có biết người ta cũng nói câu đó ở các đám tang không?"
Heivia đã đúng. Hina là một đồng minh quý giá. Có lẽ còn hơn cả một khẩu súng ngắn được sản xuất công nghiệp.
Trong trường hợp này, họ không có một mục tiêu duy nhất đặt sẵn như phá hủy một tháp pháo hay tiếp cận trạm điện. Họ phải kiểm tra mọi căn phòng đi qua để đảm bảo mọi thứ an toàn nhất có thể và tiêu diệt bất kỳ tên lính địch nào chạm trán. Việc này rất giống như đi loanh quanh trên một bãi mìn để tìm thuốc nổ. Bạn muốn phát hiện chúng trước để có thể đào lên. Loại bỏ chúng bằng cách giẫm lên thì chẳng vui vẻ gì.
Các hành lang không được thắp sáng, có lẽ vì nơi này được thiết kế để không cần người trực. Tất cả chỉ là bê tông trơn nhẵn. Khi Quenser bước đi cùng Hina, cái xiềng chân giả phát tiếng lạo xạo khi cô bé kéo nó theo sau cổ chân gầy guộc. Sợi xích quá ngắn để cô bé có thể ôm quả cầu trên tay, và việc quấn khăn quanh nó cũng không giúp ích được gì nhiều. Trên những đoạn đường thẳng, cậu cố gắng đảm bảo luôn có một cánh cửa để họ có thể nhảy vào bên trong bất cứ lúc nào. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ làm nổi bật những hạt bụi trong không khí như một chùm tia máy chiếu. Không có điều hòa nhiệt độ, nên cả sức nóng lẫn sự căng thẳng khiến việc tập trung trở nên khó khăn. Cậu cảm thấy như mình đang mục rữa từ đầu ngón tay.
Họ tiếp tục tiến sâu vào trong khi Hina giải thích rằng họ đang ở trong phòng máy biến áp hoặc trong kho chứa các khối muối chiết xuất từ nước biển nhờ điện phân. Nghe chừng đống muối đó có vẻ dễ bán, nhưng tạp chất dường như cũng bị cô đặc theo và người ta không thể ăn nó. Độc tố cá nóc và động vật có vỏ cũng được tích tụ từ các sinh vật phù du mà chúng ăn, vì vậy, không thể đánh giá thấp sự tích tụ của bất kỳ thứ gì từ biển cả.
Nhưng chẳng có ai xung quanh.
Tay buôn vũ khí đã vũ khí hóa lũ khỉ để ngăn chặn bất kỳ ai vào phòng thí nghiệm, và một kẻ địch đợi sẵn sau cánh cửa là đủ để đánh bại Quenser khi cậu chỉ có bom để xoay xở. Sự căng thẳng cứ thế tăng dần, nhưng thực sự chẳng có ai ở đó.
"Lạ thật."
Cậu không hề muốn một chuyến tham quan nhà máy hay đi thám hiểm một tòa nhà bỏ hoang. Cơn mưa bi sắt là đủ để biết kẻ thù chắc chắn đang ở đây. Chắ chắn không phải là họ đi nhầm chỗ. Gã buôn vũ khí đã cố tình để đám khoai tây băng qua cầu và chỉ sử dụng cơn mưa bi khi họ đã lên đảo nhân tạo để họ phải tháo chạy vào trong nhà. Về cơ bản, họ đã bị chia cắt và mắc bẫy. Cậu chắc chắn rằng sẽ có những cuộc tấn công tiếp theo. Vậy mà…
"Que’ser."
Hina tiến lại sát cạnh cậu trong khi hai tay vẫn giữ chặt tấm khiên tự chế. Như thể cô bé cũng đang muốn dùng nó để che chở cho cậu. Có phải cô bé đang lo lắng và cố gắng bảo vệ cậu không?
Nhiệt độ cơ thể hơi cao và mùi hương ngọt ngào thoang thoảng từ cô bé phả vào người cậu.
Quenser khao khát được nghe tiếng bộ đàm. Hay nói đúng hơn, cậu nhớ sự hiện diện và những phản ứng của những người khác. Dù biết là vô nghĩa, cậu vẫn nhấn công tắc.
"Heivia. Bên đó có chuyện gì không?"
Đáp lại cậu chỉ là những tiếng rè nhiễu sóng.
"Heivia?"
Kẻ thù đang ở đây.
Tay buôn vũ khí đã cố tình mời gọi họ vào. Chẳng có lối thoát nào bên trong tòa nhà này hay trên toàn bộ hòn đảo nhân tạo này cả. Một khi bị mắc kẹt trong cái nhà tù kép đó, họ có thể dễ dàng bị kết liễu.
Trong trường hợp đó…
"Hina, chuẩn bị sẵn tấm khiên đi."
"Tại sao ạ? Những người khác đang bị tấn công sao?"
Cô bé da nâu lo lắng nhìn lên cậu, nhưng cậu không nói gì thêm… Không phải vậy.
Tình trạng nhiễu sóng đang ảnh hưởng đến Quenser và Hina. Điều đó có nghĩa là chính họ mới là những người đang bị tách biệt khỏi các binh lính của Vương Quốc Chính Thống. Họ mới là những người đang bị bầy chó săn bao vây.
Trận chiến đang đến gần.
(Nhiễu sóng nghĩa là mình không thể kích nổ ngòi nổ qua sóng vô tuyến được.)
Điều này đã loại bỏ một trong số ít những quân bài trong tay cậu. Những ngòi nổ hình cây bút có thể cài đặt hẹn giờ, nhưng để căn thời gian chính xác thì chắc chắn cần phải luyện tập.
Và khi cậu cẩn thận kiểm tra bên trong từng cánh cửa xung quanh, cậu nhận thấy một điều kỳ quặc.
"Cái gì thế này?"
Có một không gian rộng lớn ở đó.
Dù không gian này ban đầu được thiết kế cho mục đích gì đi nữa, thì giờ đây, có thứ gì đó đang nằm chễm chệ ở chính giữa.
Đó là một khối trụ dẹt lấp lánh ánh bạc. Trông nó dày dặn, chắc chắn và lớn hơn cả một lớp học. Cánh cửa kín khí ở bên hông có một cái tay nắm tròn phải xoay để mở, y hệt như trên tàu ngầm. Nếu không có cánh cửa đó, có lẽ cậu đã không nhận ra đây là một căn phòng.
Thứ này rõ ràng khác biệt hoàn toàn với tất cả những gì họ đã thấy từ nãy đến giờ.
Nó không hề ăn nhập với phần còn lại của cơ sở.
Hina cũng nghiêng đầu thắc mắc.
"Em không biết thứ này. Nó là gì vậy ạ? Một cái nồi áp suất sao?"
Cô bé có lý do để nói vậy. Quy mô tuy khác nhau, nhưng van an toàn ở phía trên hoạt động cùng nguyên lý với một cái nồi áp suất. Trông cô bé nhỏ nhắn vậy thôi nhưng cô đã là sinh viên đại học. Có lẽ cô bé còn có nhiều kiến thức hơn cả Quenser, và chính kiến thức đó đã khiến cô bé nhìn nhận thứ này như một bình chứa áp suất lớn hơn bất cứ thứ gì cô bé từng thấy.
"Là buồng oxy cao áp sao?"
Cậu thiếu niên lẩm bẩm.
Nghĩ lại thì, chẳng phải đây là cơ sở máy bơm khí nhằm tăng quần thể cá mập quý giá bằng cách bơm oxy nhân tạo vào vùng Biển Chết thiếu khí sao?
Nó là một phần của Chiến Dịch Oxyocean.
Đúng là công suất của cơ sở này có thể được dùng để vận hành một số thiết bị phi thường, nhưng…
"Điều đó là không thể nào."
Không phải vì Hina thiếu kiến thức.
Thực tế, chính kiến thức của cô bé đã ngăn cản cô nghĩ đến ý tưởng đó, và giờ đây nó khiến cô phản đối giả thuyết của Quenser.
"Các buồng oxy cao áp được dùng cho trị liệu y tế, chứ không phải cho công nghiệp, đúng không ạ?"
"…"
"Máy bơm khí của hòn đảo này đặc biệt lớn để chúng có thể hòa tan oxy vào nước biển với tốc độ 90000 lít mỗi phút. Nếu anh nhét một con người vào cái nồi áp suất khổng lồ như thế này, họ sẽ không chỉ bị tăng thông khí đâu. Các tế bào hồng cầu của họ sẽ vỡ ra hoặc họ có thể bị nghiền nát bởi áp suất."
"Có lẽ đối với một con người bình thường thì là vậy."
Mọi thứ dần dần hiện ra rõ nét hơn.
Cậu dần nhận ra tại sao phần gầm của Over Cavitation lại được hiện đại hóa một cách bí mật, và tại sao nó lại muốn bảo vệ cơ sở máy bơm khí có chứa buồng oxy cao áp này đến thế. Tay buôn vũ khí đã làm thế nào để trở thành một phần không thể thiếu đối với Tập Đoàn Tư Bản? Ngoài ra, họ đã cung cấp thành phần cốt lõi quan trọng nào cho chiếc Object?
Và.
Tại sao những thường dân như Quenser và Hina lại bị nhắm mục tiêu trước cả Heivia, Myonri hay những người khác?
Đó là lúc cậu nghe thấy một âm thanh như tiếng máy cạo râu điện phát ra từ bên ngoài không gian rộng lớn đó. Nó không đặc biệt lớn, nhưng trong nơi hoang vắng này, ngay cả tiếng ai đó làm rơi một chiếc bút bi cũng sẽ rất vang.
(Là một loại drone nào đó sao?)
"Que’ser."
"Suỵt! Lại đây, Hina."
Họ vòng ra sau cái nồi áp suất khổng lồ của buồng oxy cao áp.
Âm thanh phát ra từ phía hành lang.
Đây là một không gian rộng lớn, nhưng nó không có lối thoát nào khác. Cậu không biết liệu thuốc nổ của mình có thể phá vỡ bức tường hay không, và một vụ nổ có thể làm cháy lượng oxy nồng độ cao trong các đường ống. Kích nổ một quả trong không gian mở như lựu đạn là một chuyện, nhưng cố gắng thổi bay một bức tường dày làm từ vật liệu không xác định sẽ quá rủi ro.
Họ chỉ còn cách chờ đợi cho nó qua đi.
Họ chỉ biết hy vọng bất kể thứ đó là gì, nó sẽ tiếp tục đi thẳng dọc theo hành lang.
Tuy nhiên...
"Cái tiếng đó..."
Hina sợ hãi siết chặt tấm khiên tự chế trong tay.
Tiếng máy cạo râu đã dừng lại gần cửa. Nó không đi tiếp. Nó đứng lại đó. Nó đang phong tỏa lối ra trong khi chờ xem chuyện gì xảy ra. Cỗ máy (?) đó biết họ đang ở đây.
"Em sợ lắm, Que’ser. Có chỗ nào có khóa không ạ? Ồ, em biết rồi. Chúng ta hãy tự nhốt mình vào trong buồng oxy đi."
"Chúng có thể vận hành máy móc để làm chúng ta ngất đi bằng oxy nén đấy."
Đây không phải lúc để hoảng loạn.
Con tàu mang tên thực tại vẫn đang lao vùn vụt trên đường ray. Việc thu hết can đảm để nhảy xuống cũng vô ích nếu nó đã chạy quá nhà ga mà bạn muốn đến.
Họ phải thay đổi cách nhìn nhận về vấn đề này.
Đây vẫn là một cơ hội.
Chỉ có duy nhất một lối vào.
Bất kể kẻ thù này là gì, nó đều phải đi qua đó. Thuốc nổ dẻo không phải là thứ dễ sử dụng nhất trên đời, nhưng cậu có thể hạ gục kẻ địch bằng dư chấn của vụ nổ nếu ném một khối về phía cửa. Sẽ là quá muộn nếu cậu đợi cho đến khi nó đã vào hẳn trong căn phòng rộng và có thể di chuyển tự do. Đây chính là phần thắt nút của quả bầu hay đồng hồ cát. Tiêu diệt kẻ thù ngay tại đây là canh bạc tốt nhất của cậu.
"Hina, đợi ở đây và chuẩn bị sẵn khiên nhé."
"Anh đi một mình sao? Đợi đã, Que’ser."
Buồng oxy cao áp ở giữa căn phòng lớn là một khối trụ dẹt trông rất giống một bồn chứa dầu. Không giống như những tòa nhà hình hộp, nó không có góc cạnh. Điều đó khiến việc xác định xem mình có thể tiến xa bao nhiêu mà vẫn nằm ngoài tầm mắt trở nên khó khăn.
"Que’ser."
Cô bé đẫm lệ rốt cuộc vẫn đi theo cậu. Nếu cậu bị giết bây giờ, kẻ thù sẽ không chỉ đơn giản rời đi với giả định rằng chúng đã giết sạch mọi người. Nếu cậu chết, cả hai đều chết. Ánh mắt cậu trở nên sắc lạnh hơn. Cậu phải thực sự nghiêm túc. Đảm bảo an toàn cho cả hai bằng cách nghiền nát kẻ thù là lựa chọn duy nhất còn lại.
Trong khi tựa lưng vào bức tường kim loại cong và chậm rãi tiến về phía trước, cậu vê tròn một khối thuốc nổ dẻo và cắm vào đó một ngòi nổ điện hình cây bút. Tình trạng nhiễu sóng khiến cậu không thể kích nổ từ xa, nhưng bộ hẹn giờ vẫn hoạt động tốt. Nếu cài đặt 3 giây, cậu có thể sử dụng nó y hệt như một quả lựu đạn.
Mặc dù đó vẫn là một vấn đề, vì Quenser không mấy thành thạo trong việc sử dụng lựu đạn thông thường.
"…"
Cậu khá chắc chắn rằng mình đã tiến xa hết mức có thể mà không bị nhìn thấy từ phía cửa.
Nếu tiến thêm bước nào nữa, cậu sẽ bị phát hiện.
Cậu im lặng dừng lại và đưa khối thuốc nổ dẻo lên ngang tầm vai. Tất nhiên, cậu cầm nó bằng tay ngược với phía bức tường bên cạnh. Đây sẽ là một cú ném ngang. Về cơ bản, nó giống như lựu đạn, nhưng vì nó mềm như đất sét nên không thể hy vọng nó sẽ nảy hay lăn được. Cậu phải hình dung nó bay theo một đường vòng cung parabol và hạ cánh chính xác nơi mình muốn.
Tiếng máy cạo râu điện vẫn tiếp tục vang lên.
Nhưng cậu cũng nghe thấy những tiếng bước chân nhẹ nhàng.
(Bước chân?)
Đây không chỉ là một chiếc drone. Có ai đó đi cùng nó sao? Cậu vẫn còn bối rối, nhưng tình hình không chờ đợi cậu tìm ra câu trả lời. Tiếng bước chân đã thay đổi.
Người đó đã di chuyển từ hành lang vào căn phòng lớn.
Cậu không biết đây là ai, nhưng họ vừa mới bước qua cánh cửa. Đó chính là phần quan trọng. Sự chênh lệch về kỹ năng không còn là vấn đề nữa. Đây là cơ hội đầu tiên và cuối cùng để cú nổ của một kẻ nghiệp dư thực sự có tác dụng!
"Hh!"
Mạng sống của cậu đang bị đe dọa, nhưng… không, những suy nghĩ đó giờ chỉ là thứ yếu. Ngòi nổ được đặt 3 giây. Tình thế cấp bách khiến cậu nhoài người ra và ném khối đất sét đi. Đó là một cú ném ngang, vòng qua bức tường của buồng oxy.
Và cậu nhận ra một điều ngay khi vừa nhoài người ra.
Kẻ thù là một phụ nữ.
Nhưng cậu không chắc liệu có nên gọi cô ta là binh lính hay không. Suy cho cùng, cô ta không hề mặc quân phục. Cô ta hẳn là kiểu người ‘đặc biệt’, bởi ngoại trừ đôi ủng quân dụng, cô ta chỉ đeo một chiếc lọ nhỏ treo trên cổ bằng một sợi chỉ và một dải ruy băng mỏng quấn quanh người một cách hờ hững. Người phụ nữ cao ráo với làn da rạng rỡ thong thả bước qua cửa với mái tóc đỏ dài tung bay phía sau.
Và cô ta có đôi cánh đỏ khổng lồ sau lưng.
"Cái…?"
Cô ta thực sự không phải là con người sao?
Điều này còn gây sốc hơn cả việc cô ta đang khỏa thân.
Cô ta là thứ gì? Rốt cuộc cô ta là cái quái gì vậy!?
Với một tiếng nén khí lớn, đôi cánh gầm vang sống dậy. Nhìn qua thì cứ như thể chúng đã tan chảy thành một hình khối khí động học, nhưng không phải vậy. Tiếng máy cạo râu điện vẫn còn đó và về mặt kỹ thuật, đôi cánh không hề gắn liền vào lưng người phụ nữ khỏa thân.
(Âm thanh đó… có phải cùng loại rotor mà drone sử dụng không? Cô ta đã gắn giáp vào một chiếc xe bay à!?)
Cậu không có thời gian để thốt lên thành lời.
Đôi cánh xé gió lao đi và đập chính xác vào khối đất sét, đánh bật nó ngược về phía Quenser với một âm thanh như tiếng gậy bóng chày kim loại.
Vì tình trạng nhiễu sóng đang diễn ra, cậu không thể kích nổ từ xa mà thay vào đó đã sử dụng chế độ hẹn giờ.
Cậu đã đặt nó là 3 giây.
Nó giống hệt như một quả lựu đạn.
"Ôi, chết tiệt!?"
Cậu không còn thời gian để đánh trả nó về phía đối phương như một trận cầu lông được nữa.
Khối Hand Axe phát nổ không ngay trên đỉnh đầu cậu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
