Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 8 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Nguồn tài nguyên không dồi đào - Cuộc đổ bộ lên Ame-no-darin của Quốc Đảo (Phần 8-9-10-11-12)

Chương 1: Nguồn tài nguyên không dồi đào - Cuộc đổ bộ lên Ame-no-darin của Quốc Đảo (Phần 8-9-10-11-12)

Phần 8

Kế hoạch của tập đoàn lớn tại Quốc Đảo nhằm đánh chìm Ame-no-Darin là đưa một lượng lớn lính vào cơ sở này và thực hiện kế hoạch phá hoại, trong khi một trận chiến quy mô lớn giữa các Object đóng vai trò làm mồi nhử.

Kế hoạch này chỉ được thực hiện sau một thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng, và một phương án tương tự không thể cứ thế lặp đi lặp lại mãi được. Nói cách khác, chỉ cần ngăn chặn chúng một lần duy nhất là sẽ loại bỏ được cơ hội phá hủy Ame-no-Darin này. Cuộc nội chiến sẽ kéo dài, và mục tiêu của Vương Quốc Chính Thống sẽ đạt được.

Trong khi thỉnh thoảng trao đổi với các nhóm khác qua bộ đàm, Quenser, Heivia và 8 người khác thận trọng tiến bước.

"Này, đằng kia có thang máy."

"Cậu cứ thử bước lên đó xem. Ngay giây phút cửa mở, cậu sẽ bị bắn nát như cái rổ ngay. Cậu không thể thoát khỏi một cái hộp vuông đâu. Cứ dùng thang bộ đi."

Nhóm phá hoại của Tập Đoàn Tư Bản dường như đã đáp xuống sân trực thăng bằng cách lừa hệ thống của Ame-no-Darin bằng mã nhận dạng giả. Nhóm của Quenser bắt đầu từ dưới đáy và đang đi lên sân trực thăng. Họ giả định rằng mình sẽ chạm trán nhóm phá hoại ở đâu đó dọc đường.

Từ đáy Ame-no-Darin lên đến mặt biển dường như cao tương đương 3 tầng nhà.

"Này, tớ từng nghe nói họ là siêu cường công nghệ, nhưng nơi này gần như đang rơi rụng ra vậy. Các tấm ốp tường và trần nhà bị gỡ bỏ, đường ống thì lộ ra ở khắp nơi. Có phải họ hết kinh phí khi đang xây dở thứ này không?"

"Quenser, tớ muốn đảm bảo là mình không nhìn nhầm. Cậu cứ chĩa cái thứ gì khắp nơi thế?"

"Máy ảnh kỹ thuật số. Sao?"

"Chúng ta đang ở giữa một nhiệm vụ đi giết người đấy!"

"Và tớ không thể chịu nổi việc cứ đi tay không thế này! Tớ phải mang về ít nhất một món công nghệ của Quốc Đảo chứ!"

Vừa tán gẫu, họ vừa tiến về phía cầu thang.

Đó có vẻ là lối cầu thang dùng cho trường hợp khẩn cấp. Khi bước qua cánh cửa, họ thấy những bậc thang bê tông đảo chiều liên tục không biết bao nhiêu lần.

Họ phải cử người đi trước để đảm bảo không bị tiêu diệt sạch trong một cuộc phục kích bất ngờ.

Heivia ra hiệu bằng tay, các đồng đội ra một hiệu khác đáp lại, họ bắt đầu một cuộc chiến bằng cử chỉ, và cuối cùng chốt hạ bằng trò oẳn tù tì. Sau khi ra kéo, Heivia đang run rẩy bị các chiến hữu đẩy về phía cầu thang.

"Nếu đây là cờ vua, mấy người đang cử quân vua của mình xông thẳng vào quân địch đấy."

"Bọn này không muốn chịu trách nhiệm cho bất cứ chuyện gì, nên thà làm quân tốt còn hơn."

Đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi.

Quenser và bốn người khác đóng vai trò trinh sát. Heivia giơ khẩu súng trường tấn công lên để nhìn qua khe hở ở giữa cầu thang, một khoảng không hình chữ nhật hình thành từ những vòng thang uốn lượn.

"Cầu thang chật hẹp là thứ tệ nhất."

"Tại sao?"

"Động não trước khi nói đi. Nó không tệ bằng thang máy, nhưng chúng có thể đặt đủ loại bẫy phục kích ở đó."

Ngay một giây sau, một làn đạn tấn công họ theo cách hoàn hảo nhất từ một vị trí lý tưởng nhất.

"Gyaaah!"

"Waaah!"

Kẻ địch nhoài người qua lan can tầng trên và trút đạn xối xả xuống dưới.

Nhóm 5 người bọn họ chỉ còn cách vừa bắn trả vừa rút lui. Quenser dìu một người lính cạnh bên đang ôm lấy bờ vai đẫm máu sắp quỵ xuống, hướng về phía lối vào mà họ vừa đi qua.

"Heivia, rút mau! Rút lui thôi! Cứ thế này chúng ta sẽ bị quét sạch mất!"

"Im đi! Cậu nghĩ cái quái gì mà tớ lại đang cố câu giờ cho cả lũ hả!? Mau lôi người bị thương đi đi!"

"Nếu chúng ném lựu đạn xuống thì coi như xong đời! Chúng ta sẽ bị thảm sát mà chẳng kịp câu được giây nào đâu!"

Ngay lúc đó, một tiếng cạch khô khốc vang lên.

Kẻ tấn công từ phía trên đã ném một khối thuốc nổ qua lan can. Quả lựu đạn đập vào tường vài lần rồi rơi xuống ngay dưới chân họ.

"!!???"

Kẻ địch đang tác chiến hoàn toàn đúng theo sách giáo khoa.

Cả 5 người cùng lao về phía lối vào chật hẹp của cầu thang, nhưng chẳng mấy ai thực sự kịp chạy vào hành lang phía sau.

Một tiếng nổ nghẹt bên trong vang lên. Với khuôn mặt nhuộm đỏ bởi máu của người khác, Heivia áp sát vào tường và hét lớn.

"Có thương vong rồi! Kiểm tra thiệt hại mau!"

"Gần như bằng không! Người lính mới bị thương đã lấy thân mình đè lên quả lựu đạn!"

"Cái thằng ngốc đó định giành hết vinh quang về mình à!"

"Anh ta đã đè bộ đồ lặn cuộn tròn lên trên nó, nên tớ không nghĩ anh ta muốn chết đâu."

"Không cần phải chỉ ra điều đó đâu! Cứ coi như đó là một cái chết anh dũng đi!"

Dù sao thì, những người lính Vương Quốc Chính Thống đẫm máu đã tận dụng chút thời gian ngắn ngủi này để quay trở lại hành lang, nơi 5 người còn lại đang chờ sẵn. Kẻ địch chắc hẳn đã ném thêm nhiều lựu đạn khác, vì liên tiếp những tiếng nổ dội vào tai họ.

"Tệ rồi đây, Quenser. Kẻ địch giỏi hơn chúng ta. Tớ chỉ mới thoáng nhìn thấy quân phục của chúng, nhưng nếu đó không phải là đồ giả, thì phe kia đã cử một lực lượng đáng gờm đến đây rồi."

"Hả? Quốc Đảo có đơn vị nào nổi tiếng à?"

"Chúng không phải người của Quốc Đảo."

Heivia dùng cánh tay quẹt vết máu trên mặt.

"Đó là Moss Green Inc, họ là một PMC chuyên tác chiến trên bộ từ Khu Vực Hạn Chế Phía Bắc, nơi những cuộc chiến kéo dài lê thê diễn ra suốt 365 ngày trong năm vì Object bị cấm tại đó. Tớ nghe nói họ đang mở rộng kinh doanh sang các hoạt động hải quân, đặc biệt là tác chiến đổ bộ. Đây có lẽ là một màn quảng bá cho dịch vụ mới của họ đấy."

"Nghĩa là sao?"

"Chất lượng của một người lính được quyết định bởi cường độ huấn luyện hàng ngày, nhưng lũ này lại thực chiến quanh năm suốt tháng. Những kẻ dựa dẫm vào Object như chúng ta không có cửa đâu! Sự chênh lệch về kinh nghiệm là quá lớn, chúng ta đơn giản là không thể thắng được!"

Phần 9

Chiến đấu với một kẻ thù không thể đánh bại càng lâu, tổn thất sẽ càng lớn. Ngay cả một đứa trẻ cũng có thể hiểu được điều đó. Thế nhưng, họ không được phép đơn giản là giơ cờ trắng rồi đi về nhà.

"Hãy rút lui đến một vị trí có lợi hơn. Chúng ta có thể bắn trả một chút, lùi lại một chút, rồi lặp lại việc đó để bào mòn quân số của chúng."

"Cậu nghĩ chúng sẽ bị lừa bởi cái trò lộ liễu đó được bao lâu? Moss Green toàn là những lão chiến binh tàn nhẫn, hút xì gà và đeo băng bịt mắt thôi đấy."

"Cứ bắt đầu đặt càng nhiều bẫy càng tốt dọc đường đi. Nếu không thể thắng trong một trận đấu súng, chúng ta cần tiêu hao quân số của chúng bằng những cách khác."

Họ không có thời gian, và bất kỳ cái bẫy nào quá lộ liễu cũng sẽ trở nên vô nghĩa.

May mắn thay, một số tấm ốp tường và trần nhà ở tầng này đã bị dỡ bỏ, để lộ những ống thép dày chạy quanh như mạch máu. Có rất nhiều chỗ để giấu bẫy.

"Này, cậu định đặt thuốc nổ nguyên xi vậy thôi sao? Thường thì cậu phải vùi chúng vào đống ốc vít hoặc đinh chứ?"

"Chúng ta không có thời gian, vả lại, sóng xung kích từ vụ nổ dù sao cũng sẽ lấp đầy hành lang này thôi. Cậu có thể kết liễu chúng khi chúng bị hất văng ra mà, đúng không? Quan trọng hơn, gom hết mấy quả tên lửa rẻ tiền lại đây. Hỏa lực trên người tớ không đủ. Đằng nào cậu cũng chẳng dám bắn chúng trong không gian này đâu, nên hãy để tớ dùng đầu đạn làm bẫy."

"Cái gì cơ?"

"Một đầu đạn với ngòi nổ tiếp xúc có thể dùng như mìn. Hãy giấu chúng dưới những tờ giấy và thảm nằm vương vãi kia."

Họ thêm vào các quả bom những ‘phụ gia’ khác: một loại chất tẩy rửa nguy hiểm sẽ giãn nở thành sương mù khi gặp nhiệt, kết hợp với một loại chất tẩy trắng gây đau đớn và viêm nhiễm dữ dội khi tiếp xúc với da. Họ tìm thấy cả hai thứ đó trong các tủ đồ dọc hành lang.

Cuối cùng, họ đã đặt khoảng 30 cái bẫy.

"Liệu mấy thứ này có hiệu quả thật không? Một ông lão béo ú tự sửa nhà vào cuối tuần còn làm ra mấy thứ trông ra hồn hơn thế này đấy."

"Thật là một bi kịch khi cậu không nhìn thấy ‘tỉ lệ vàng’ trong đống này. Cho dù chúng cố né tránh đi đâu, chúng cũng sẽ vấp phải một cái bẫy khác. Nó giống như một đống dây rối. Chúng không thể chỉ gỡ từng sợi một đâu. Tớ nên được nhận huy chương vì đã tạo ra thứ mang đầy tính nghệ thuật thế này trong thời gian ngắn như vậy."

"Cậu có thể tìm thấy vài người hâm mộ trong tù đấy. Dù chắc họ toàn là mấy gã gầy nhom thôi."

Ngay khi Quenser và những người khác quay lưng định tiến về điểm phục kích, một tiếng nổ vang lên phía trước và một cú va chạm cực mạnh hất văng họ đi.

Bức tường hành lang đã bị phá hủy từ phía bên kia. Bụi xám tràn ngập hành lang và cắt đứt lối đi của họ.

"Khốn kiếp!"

Heivia hét lên từ dưới đất.

"Cái ngày quái gì thế này!?"

"Cái gì? Tai tớ đang ù đi, tớ không nghe thấy cậu nói gì cả!?"

"Mấy thằng khốn Moss Green đó đã đi đường tắt! Lối thoát của chúng ta bị cắt đứt rồi, nên chúng ta chỉ còn cách lùi lại thôi. Và điều đó có nghĩa là phải đi xuyên qua cái hành lang mà chúng ta vừa đặt đầy bẫy!"

Dường như không có khả năng là họ đang bị giám sát qua camera hay cảm biến.

Kẻ thù đơn giản là đã sử dụng trực giác và kinh nghiệm để dự đoán chính xác hành động của họ. Và kẻ thù đó đã chặn đường họ theo lộ trình tồi tệ nhất có thể. Sự chính xác đến mức độ đó khiến chúng trông chẳng khác nào những kẻ có siêu năng lực ngoại cảm.

Hàng loạt tiếng súng dội vào tai Quenser khi họ gượng dậy.

Cậu không còn thời gian để thong thả bàn về việc suy luận logic nữa.

Để trốn thoát khỏi mối đe dọa ngay trước mắt, cậu buộc phải lao thẳng vào mạng nhện những cái bẫy do chính mình giăng ra.

Những tên lính Moss Green đang lấp ló sau lỗ hổng trên tường không hề lịch sự đến mức nhắm bắn từng người một. Chúng nã đạn chính xác vào một đầu đạn tên lửa được đặt làm bẫy.

Và một vụ nổ nuốt chửng lấy Quenser cùng những người khác.

Phần 10

Một người phụ nữ tên là Angela Hibiscus chỉ huy nhóm Moss Green khẽ nhíu mày khi nghe tiếng nổ.

"Hử? Chúng vẫn còn cử động được à."

"Chắc chúng chỉ đặt bẫy gây choáng thôi. Chính lòng nhân từ đã cứu mạng chúng đấy."

"Vậy thì đi kết liễu lũ ngốc đang bất tỉnh đó đi. Giống hệt cách chúng định làm với ta ấy."

Một tên công binh tóc vàng đang co giật trên sàn khẽ cử động tay. Cậu ta chộp lấy một sợi dây cước để kích hoạt cái bẫy của chính mình. Khi hành lang tràn ngập làn sương trắng, người của Angela lên tiếng với vẻ thích thú.

"Chà, vũ khí hóa học cơ đấy. Chúng vi phạm hiệp ước chiến tranh rồi, đội trưởng."

"Thuốc tẩy nguyên chất hử? Các anh muốn vui vẻ thì tùy, nhưng các anh đã chuẩn bị sẵn mặt nạ và đồ bảo hộ cho chúng ta chưa?"

"Hả? À thì…"

"Tôi không nhớ là có cấp phát thứ đó đâu. Hệ thống điều hòa đang thổi cái màn khói đó về phía này, nên chúng ta cần rút lui. Nếu để những thứ như thế này gây thương vong cho đơn vị, nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của chúng ta. Tôi không muốn nợ công ty quảng cáo một ân huệ nào đâu."

Trong khi đó, Heivia gần như phát điên khi bị ném vào giữa màn khói độc.

"Quenser, thằng ngốc này! Chúng ta đã nếm đủ ‘món chính’ từ địa ngục rồi, sao cậu còn phải gọi thêm ‘món tráng miệng’ làm gì hả!? Cái quái gì thế này? Khụ, khụ. Thuốc tẩy à!?"

"Muốn giữ cái họng thì im miệng đi. Cậu có mặt nạ lặn mà, nhớ không? Cổ họng sẽ đau đấy, nhưng mặt nạ sẽ giữ nó ở mức không gây chết người!"

"Cậu đùa tớ chắc. Thế là chúng ta phải bò qua cái đống này sao!?"

"Chúng có thể dễ dàng dọn sạch cái màn khói này bằng hệ thống điều hòa, và lúc đó, chúng ta sẽ cần đủ túi đựng xác cho cả lũ đấy. Cậu muốn ở lại đây để bị bắn nát người à!?"

Dù bằng cách nào, họ cũng không còn đường trở về lành lặn. Quenser và những người khác đeo mặt nạ oxy, tiếp tục băng qua hành lang trong khi bị viêm nhiễm hóa chất. Trên đường đi, họ còn tự kích nổ thêm vài cái bẫy không gây chết người của chính mình, nhưng cuối cùng cũng tới được cầu thang.

"G-giờ thì làm cái gì đây, đồ đần? Chúng đang chiếm giữ khu vực phía trên cầu thang. Nếu chúng ta xông lên, chúng sẽ bắn hạ tất cả. Và nếu chúng đánh hơi thấy nguy hiểm, chúng sẽ ném thêm lựu đạn để kết liễu chúng ta."

"Heivia, cậu có dây thừng không? Cậu biết leo núi chứ?"

"Có, nhưng việc đó thì giúp ích gì?"

"Thế thì chúng ta chẳng cần cái cầu thang này nữa."

Quenser khạc ra một câu đầy quyết tâm khi rút khối thuốc nổ Hand Axe ra.

"Tớ sẽ thổi bay tất cả thành mảnh vụn. Sau khi phá hủy cấu trúc đó và đám lính, sẽ chỉ còn lại một cái hố thẳng đứng. Chúng ta sẽ leo lên bằng dây thừng."

"Cậu nghiêm túc đấy chứ? Ngay cả khi chúng chiếm giữ phía trên, đó cũng không phải là toàn bộ quân số của chúng. Chúng đến từ sân trực thăng. Càng leo lên cao, chúng ta càng tiến gần đến trung tâm lực lượng của chúng. Leo lên chỉ có nghĩa là gặp thêm nhiều lũ quái vật đó thôi! Không thể từ bỏ nhiệm vụ và trốn thoát bằng đường biển bên dưới sao?"

"Nếu làm thế, nắm đấm của ngài Froleytia cũng sớm đưa chúng ta lên thiên đường thôi. Thêm nữa, chúng đã dự đoán được hành động của chúng ta từ nãy đến giờ, nên chúng ta cần phải suy nghĩ ngược lại. Hiện tại, chúng ta đang ở dưới mực nước biển, và không có nước tràn ra khi chúng ta làm nổ các đường ống trong tường. Chắc chắn chúng được dùng cho bơm khẩn cấp trong trường hợp ngập lụt. Nếu cậu chiếm giữ các tầng trên, cậu sẽ làm cách nào để quét sạch kẻ thù ở bên dưới?"

"…Cậu chắc là không đùa đâu nhỉ."

"Nếu chúng đóng tất cả các vách ngăn chống nước ở một khu vực lại, chúng có thể nhấn chìm nơi đó trong nước. Thay vì mạo hiểm mạng sống của mình trong một trận đấu súng, chúng có thể quét sạch kẻ thù chỉ bằng một cái vặn van. Trong một cuộc chiến nhàm chán với những kẻ yếu thế, chúng chắc chắn sẽ chọn cách dễ dàng nhất. Tớ sẽ ngạc nhiên lắm nếu chúng không làm ngập khu vực này đấy."

"N-nhưng… Chúng ta có bộ đồ lặn và bình dưỡng khí mà. Ngay cả khi chúng làm ngập một khu nhà, nó cũng không giết được chúng ta đâu."

"Có đấy. Tớ không biết có bao nhiêu tấn nước sẽ tràn vào mỗi giây, nhưng chắc chắn đó sẽ là một trận đại hồng thủy kinh hoàng. Chúng ta sẽ bị cuốn đi liên tục, bị va đập dọc các hành lang và cầu thang. Cảm giác sẽ giống như cậu tự trói mình vào một chiếc ô tô rồi bị kéo lê trên đường đất vậy. Tay chân chúng ta sẽ bị xé rời và bình dưỡng khí sẽ nổ tung."

"Ư…"

Heivia rên rỉ qua lớp mặt nạ.

"Có vẻ chúng không lường trước được cái bức tường thuốc tẩy kia, và lòng kiêu hãnh của chúng có lẽ đang đòi hỏi một chiến thắng không tì vết. Nhưng đây chính là khoảnh khắc chúng ta có thể phản bội kỳ vọng của Moss Green. Nếu không leo lên ngay bây giờ, mọi thứ sẽ chỉ đi xuống. Ngay khi chúng quyết định mở cái van nào, chúng ta sẽ bị đại hồng thủy nuốt chửng và xé xác thành từng mảnh!"

Phần 11

Hạm đội của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 vẫn duy trì trạng thái chờ bên ngoài vùng chiến sự. Tại trung tâm chỉ huy của tàu sân bay nhỏ, Froleytia liên tiếp nhận được các báo cáo dồn dập. Giọng nói hoảng loạn của một kiểm soát viên vang lên bên tai cô.

"Có thứ gì đó đang tiếp cận trên ra-đa. Tốc độ cực nhanh! Nó bay sát mặt biển với vận tốc khoảng Mach 2. Có thể là tên lửa hành trình hoặc... không, đó là một chiếc tiêm kích!"

"Trên cùng một chiến trường với 3 Object sao!?"

Các Object sở hữu lò phản ứng tạo ra năng lượng gần như vô tận và được bao phủ bởi các hệ thống laser phòng không, thế nên, mọi động tác nhào lộn né tránh phức tạp của những phi công Ace đều trở nên vô nghĩa. Khóa mục tiêu, khai hỏa, tiêu diệt. Đó là tiêu chuẩn của chiến trường hiện đại, nhưng kẻ thù này đang phớt lờ điều đó.

Đôi mắt Froleytia mở to ngạc nhiên, trong khi người kiểm soát viên tiếp tục báo cáo với vẻ mặt bàng hoàng.

"Dựa trên chuyển động, nó có vẻ không phải là máy bay không người lái. Hệ thống CIWS... hoàn toàn vô hiệu! Nó đến rồi!"

"Khốn kiếp! Toàn bộ thủy thủ đoàn, bám chắc lấy!"

Đúng lúc đó, bà lão bảo trì đang túc trực trên boong tàu để sẵn sàng sửa chữa cho Baby Magnum. Từ vị trí ấy, bà tận mắt chứng kiến một chiếc tiêm kích trên không của Tập Đoàn Tư Bản lướt qua bề mặt thép của boong tàu với khoảng cách chưa đầy 1m.

Đó là một chiếc fli-21T.

Đây là phiên bản sửa đổi của dòng fli-20 thông thường. Quá trình phát triển của nó đã bị đình chỉ ngay trước khi sản xuất hàng loạt, và hiện tại nó đang trải qua các đợt thử nghiệm cuối cùng tại Khu Vực Hạn Chế Phía Bắc.

Chiếc máy bay hơi nghiêng mình, để lộ phần lưng từ góc nhìn của bà lão.

Cô gái nhỏ trong buồng lái mặc bộ đồ kháng lực quán tính trông giống như bộ đồ chuyên dụng của các Elite. Lớp sơn xanh trên cánh phải vẽ hình bóng một cô gái mang tinh thể tuyết khổng lồ trên lưng.

Ngay khi bà lão nhìn thấy dòng chữ ‘Ice Girl 1’, một khối vật thể giống quả bóng bầu dục dưới cánh máy bay được thả ra.

Đó là một quả bom chống hạm.

Thông thường, trọng lượng và thế năng từ độ cao của tiêm kích sẽ giúp quả bom xuyên thủng giáp tàu trước khi kích nổ, nhưng khi được thả ở độ cao cực thấp ngay trên boong, quả bóng bầu dục đó lại nảy lên khỏi lớp giáp thay vì xuyên qua.

Bà lão đưa ra quyết định tức thì khi thấy quả bom nẩy vào không trung.

Bà nhìn chằm chằm vào khối thuốc nổ 200kg đang lơ lửng một cách hoàn hảo sao cho sóng kích nổ và các mảnh văng có thể phát tán hiệu quả nhất trên một diện tích rộng.

(Kẻ thù không quan tâm đến các máy bay đang nằm trong con tàu. Chúng nhắm vào đơn vị bảo trì Object và trang thiết bị của nó. Nói cách khác, là nhắm vào chúng ta!)

"Nhảy xuống nước ngay!"

Bà vứt bỏ mọi dụng cụ, xoay người và không ngần ngại gieo mình từ độ cao chín mét của boong tàu. Bà nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa ngay trước khi chạm mặt nước. Hòn đảo thép nhỏ bé phía sau bà rít lên những tiếng kim loại ghê rợn.

Thân hình bà tạo nên một cột nước rồi biến mất dưới bề mặt, nhưng đầu bà nhanh chóng nhô lên ngay sau đó.

Bà không biết có bao nhiêu lính bảo trì đã kịp làm theo mình.

"Làm sao...? Làm sao nó có thể... xuyên qua mạng lưới laser phòng không được?"

Một lính bảo trì trẻ tuổi đang nổi lềnh bềnh gần đó rên rỉ.

Bà lão tặc lưỡi.

"Không khí không hề đồng nhất. Có sự khác biệt về nhiệt độ, độ ẩm, bụi bẩn, và thậm chí là hàm lượng muối khi ở trên biển. Những thay đổi đó sẽ bẻ cong ánh sáng một chút. Ảo ảnh là ví dụ đơn giản nhất."

"Nhưng... nhưng... bà không thể đo lường tất cả những thứ đó chỉ bằng cảm biến được."

"Không, nhưng một phi công Ace từ Khu Vực Vực Hạn Chế Phía Bắc có thể đánh hơi được nó chỉ bằng trực giác thôi! Phi công đó là ai vậy? Giác quan của cô ta ngang ngửa, thậm chí còn vượt xa cả một phi công Elite!"

Phần 12

Việc đặt dù chỉ một khối thuốc nổ cũng là một quá trình đầy rủi ro.

Trong khi Quenser gắn khối thuốc nổ dẻo vào chân cầu thang, Heivia và vài người khác nã súng trường tấn công liên tục lên phía trên. Họ đang cố gắng kìm chân kẻ địch. Bằng cách tạo ra một màn đạn dày đặc không kẽ hở, kẻ thù sẽ không có cơ hội ló đầu ra để ném lựu đạn xuống.

Nhưng nỗ lực đó chỉ kéo dài được 30 giây.

"Khốn kiếp! Lựu đạn đến kìa!"

"Xong rồi! Rút lui! Rút lui mau!"

Quenser, Heivia và những người khác gần như lăn lộn trở lại hành lang.

Một khoảnh khắc sau, quả lựu đạn đầu tiên phát nổ.

Ngay lập tức, Quenser đặt tay lên bộ đàm và kích nổ khối thuốc nổ dẻo Hand Axe.

Giống như khi một tòa nhà bị phá dỡ, cầu thang xoắn ốc đổ sụp xuống một cách trơn tru, cảm giác như nó đang chìm nghỉm xuống lòng đất. Một đám bụi khổng lồ ùa về phía họ, nhưng bầu không khí trong hành lang vốn đã tệ hại hơn nhiều do đống thuốc tẩy và chất làm sạch từ trước.

Tuy nhiên, một vấn đề mới phát sinh.

"Cái quái gì thế này!? Cửa bị lấp đầy gạch đá rồi! Chúng ta không thể thoát ra bằng đường này!"

"Thế thì chỉ còn cách phá tường và trần nhà để mở rộng cái lỗ ra thôi. Tránh ra, mọi người!"

Sau khi phá hủy tường và trần nhà đủ để tạo ra một ‘kẽ hở’ rộng hơn, họ tiến vào cái hố thẳng đứng vốn dĩ là giếng thang bộ. Giữa đống đổ nát ngổn ngang là vài bóng người đang rên rỉ và đẫm máu.

"Đừng."

Heivia nói nhanh.

Dù vậy, một trong những tên lính địch vẫn cố rút súng ngắn ra dù không thể đứng vững. Sau vài phát súng trường tấn công, tiếng rên rỉ im bặt. Heivia tặc lưỡi rồi nói với Quenser:

"Tớ chịu đủ rồi đấy. Leo lên thôi."

Họ không có thiết bị chuyên dụng để bắn dây lên trên, nên họ đành nhặt đại một vật nặng từ đống đổ nát dưới chân. Đó là một cục bê tông cỡ nắm tay với những thanh cốt thép xoắn xẻ ra. Họ buộc một đầu dây thừng vào đó, vung nó lên như một quả chùy gai rồi ném thẳng lên trên.

"Ồ? Á? Cái gì? Tớ không ném trúng trong lần đầu à."

"Và giờ nó đang rơi xuống đấy. Tránh ra!"

Sau lần thử thứ hai và thứ ba, họ suýt rơi nước mắt vì cảm kích chiếc mũ bảo hiểm được cung cấp tốt đến thế nào. Cuối cùng, Heivia ném sợi dây và cảm thấy nó đã mắc chặt. Có vẻ như phần cốt thép lòi ra từ cục bê tông đã móc vào phần còn lại của cầu thang trên tường, ngay sát cánh cửa ở tầng trên.

Heivia dồn toàn bộ trọng lượng lên dây để kiểm tra kỹ lưỡng.

"Nếu kẻ địch bắt đầu bắn xuống trong khi tớ đang leo thì tớ chịu chết đấy, nên nhớ yểm trợ cho tớ."

"Thế sao cậu không đưa súng cho tớ? Tớ tự tin là ít nhất mình có thể bắn trúng mông cậu từ dưới này đấy."

Sau khi giơ ngón tay thối thay lời chào tạm biệt, Heivia bắt đầu leo lên dây thừng. Trong khi đó, những người lính khác cũng quăng thêm dây và thiết lập lộ trình thứ hai, thứ ba.

Không ngoài dự đoán, Quenser mảnh khảnh không thể tự leo như leo núi được, nên những người khác phải kéo cậu lên sau cùng.

Sau khi thoát ra hành lang, Quenser liếc nhìn tấm biển trên tường.

Nó ghi: 0m.

Tầng này không còn những đường ống chạy chằng chịt như mạch máu nữa, sàn và tường đều mang một màu trắng bóng loáng. Tuy nhiên, vẫn còn một vài tấm ốp bị thiếu.

"Có vẻ chúng ta đã lên trên mực nước biển rồi. Giờ chúng không thể nhấn chìm chúng ta được nữa."

Tất cả bọn họ đều đã bầm dập, và họ đã mất đi người đồng đội vừa hy sinh thân mình để che chắn quả lựu đạn.

Quân phục của họ nhuộm đỏ máu của người mà họ chẳng biết, bị rách nhiều chỗ và nồng nặc mùi hóa chất.

"Tớ hiểu là chúng không thể dìm chúng ta, nhưng giờ làm gì tiếp đây?"

"Chúng ta không thể cứ thế chạy được. Phải bào mòn quân số của lũ quái vật đến từ Khu Vực Hạn Chế phía bắc đó. Để đảm bảo cuộc nội chiến kéo dài và gây ra một cuộc đại khủng hoảng cho nền kinh tế Quốc Đảo, chúng ta cần phải làm suy yếu phe mạnh hơn."

"Tớ chịu đủ rồi. Chúng ta không thắng nổi chúng đâu. Lũ đó ăn cái quái gì vậy? Protein nguyên chất à? Hay là Steroid?"

Một chiếc Object còn chưa thèm xuất hiện mà Heivia đã hoàn toàn chuyển sang chế độ than vãn, chứng tỏ năng lực của PMC Moss Green thực sự rất đáng gờm.

Heivia liên lạc với các đơn vị khác qua bộ đàm, nhưng có vẻ họ cũng đã nhận được ‘lễ rửa tội’ từ Moss Green. Không một ai muốn trực diện đối đầu với chúng nữa.

Tuy nhiên, họ không thể rời khỏi lãnh thổ kẻ thù cho đến khi có ai đó tạo ra kết quả. Điều đó đẩy họ vào thế phải ‘bốc thăm’ để chọn ra kẻ chịu trận.

"Bọn Moss Green sẽ tràn xuống dưới, đúng không? Nghĩa là chúng ta phải xuống đó để đấu với chúng, nhưng nếu chúng làm ngập khu vực đó thì chúng ta sẽ bị quét sạch. Rốt cuộc là phải làm sao?"

"Tớ có ý này."

Quenser ngồi bệt xuống với lưng tựa vào tường.

"Tất cả các máy bơm ở đây đều chạy bằng điện. Các van thủ công sẽ chỉ để nước rò rỉ ra chút ít thôi, nên chúng không đáng ngại."

"Ý cậu là tấn công nguồn điện? Ame-no-Darin có hình dạng như một bánh lái tàu. Ngoài nguồn điện trung tâm, nó còn có các nguồn phụ ở mỗi nan trong số 12 nan hoa. Cậu thực sự nghĩ chúng ta có thể đi lang thang trong một cơ sở khổng lồ thế này để phá hủy tất cả chúng sao? Nếu làm được thì chúng ta đã chẳng thảm hại thế này."

"Chúng ta chỉ cần triệt hạ một cái thôi."

"Chúng sẽ chỉ đơn giản là chuyển sang nguồn điện khác."

"Bình thường thì là vậy."

Quenser cười toe toét.

"Hãy nghĩ về mấy cái máy chơi game cầm tay phổ biến ở các quốc gia hòa bình ấy. Chúng có hai nguồn điện: dây cắm AC và pin DC. Nếu cậu liên tục cắm vào rồi rút ra thật nhanh, nó có thể gây lỗi trong quá trình chuyển đổi nguồn và toàn bộ hệ thống bị lỗi. Nhưng nó có thể làm mất dữ liệu lưu game nên tớ không khuyến khích cậu tự thử đâu."

"Và cậu muốn thử cái trò đó trong một cuộc chiến thực sự à?"

"Không có câu trả lời nào tốt hơn cho chúng ta vào lúc này đâu. Chúng ta muốn ngăn chúng đánh chìm thứ này nhưng lại muốn chiến tranh tiếp diễn, nên không thể phá hủy hoàn toàn nguồn điện được. Nếu làm thế, cuộc chiến sẽ kết thúc mất."

Nghe vậy, Heivia liếc nhìn những binh sĩ còn sống sót khác. Không ai hò reo ủng hộ, nhưng cũng chẳng ai lên tiếng phản đối. Có lẽ họ chỉ muốn một câu trả lời đúng đắn, dù nó là gì đi nữa.

Heivia tặc lưỡi.

"Nếu không ai có ý tưởng nào khác, chúng ta sẽ làm theo cách đó. Cứ lảng vảng ở đây thì sớm muộn cũng bị dồn vào đường cùng thôi. Không giết thì bị giết."

"Nguồn điện gần nhất ở đâu?"

"Trạm điện phụ số 6 cách đây 300m."

Sau khi nuốt vội vài khẩu phần ăn khô khốc như xà phòng và tu vài ngụm nước, cả nhóm lại cầm súng lên và bắt đầu tiến về phía trạm điện.

Vì đã lên trên mực nước biển, một bên tường giờ đây được bao phủ bởi những dãy cửa sổ. Đại dương xám xịt lạnh lẽo trải dài phía sau lớp kính, và cách đó khoảng 2-3km là một thứ trông như bờ kè. Đó có lẽ là một trong những khối bến cảng đâm ra từ trung tâm, giống hệt cái nan hoa mà họ đang đứng.

Ngay khi Quenser vừa quay người về phía đó, ai đó đã tóm chặt lấy vai cậu từ phía sau. Heivia vật cậu xuống sàn nhà trắng bóng, và một âm thanh chói tai vang lên ngay sau đó.

Lúc đầu, cậu chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Chỉ đến khi nghe thấy tiếng súng nổ từ đằng xa vọng lại, cậu mới nhận ra đó là một tay súng bắn tỉa.

"Nằm xuống, lũ ngốc! Nằm xuống mau!"

Theo tiếng hét của Heivia, các binh sĩ khác cuống cuồng đổ người xuống sàn.

Quenser khẽ liếc mắt nhìn về phía cửa sổ. Trên kính chỉ có một lỗ thủng nhỏ kèm vài vết nứt, như thể bị đầu ô đâm thủng. Viên đạn bắn tỉa bay với tốc độ kinh hồn đến mức nó xuyên qua kính trước khi lực va chạm kịp lan tỏa ra xung quanh.

"Làm sao cậu nhận ra được thế!?"

"Cảm biến thụ động trên súng của tớ tình cờ bắt được tín hiệu. Hắn đang dùng sóng vi ba phản xạ với chuyển động! Đó là món đồ bắt buộc phải có khi bắn tỉa tầm xa mà không có người quan sát yểm trợ!"

Vài người đồng đội vừa khom lưng vừa giơ súng trường tấn công lên. Họ cố gắng nối một đường thẳng giữa lỗ thủng trên kính và lỗ đạn trên bức tường đối diện để xác định vị trí phát súng. Nhưng Heivia gạt đi ngay từ dưới sàn.

"Đừng có thử. Hắn chắc chắn đã di chuyển rồi, vả lại, không có súng bắn tỉa phản vật chất thì chẳng ai chạm được vào hắn đâu. Nếu hắn dùng sóng vi ba, hắn thuộc loại 'bắn rồi chạy'. Nếu hắn đặt thiết bị ở một nơi rồi kết nối qua bộ đàm để bắn từ nơi khác, thì cái đường thẳng mọi người đang tìm cũng vô nghĩa thôi. Chỉ cần một người nhô đầu lên bắn trả, hắn sẽ đục lỗ người đó từ vị trí tiếp theo ngay!"

"Hay là chúng ta cứ bò dọc theo sàn nhà mà đi?"

Quenser hỏi.

"Nếu chúng ta nằm thấp hơn cửa sổ, bức tường sẽ che chắn cho chúng ta."

"Tớ cũng muốn thế lắm, nhưng cậu có gì đảm bảo là hắn không dùng súng phản vật chất không? Còn nếu hắn lôi tên lửa hay súng Gatling ra, hắn có thể xé xác cả chúng ta lẫn bức tường này thành từng mảnh đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!