Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 8 - Chương 2: Mẫu mới đã biến mất nơi đâu? - Trận chiến rà phá thủy lôi tại khu Viễn Tây Thái Bình Dương (Phần 3-4-5)

Chương 2: Mẫu mới đã biến mất nơi đâu? - Trận chiến rà phá thủy lôi tại khu Viễn Tây Thái Bình Dương (Phần 3-4-5)

Phần 3

Báo Cáo Nhiệm Vụ A-02

Ngày 17 tháng 3 - 13 giờ 00 phút

Vùng biển khu Viễn Tây Thái Bình Dương - Trên một chiếc xuồng cứu sinh

Thời tiết thật hoàn hảo.

Đáng tiếc là đang giữa tháng 3, nên dù mặt trời có treo cao giữa bầu trời trong vắt thì cảm giác cũng chỉ hơi ấm một chút. Những cơn gió thổi qua khiến đôi má của hai tên ngốc cảm thấy se lạnh.

"Ừm, nơi này được gọi là Viễn Tây Thái Bình Dương vì nó là phần xa nhất về phía tây của khu Viễn Đông thuộc Thái Bình Dương à? Thế rốt cuộc đây tính là phía tây hay phía đông hả!?"

"Đó là khi cậu xoay quả địa cầu đấy. Mọi nơi đều kết nối với nhau và chúng ta đều là bạn bè. Nếu ai cũng nghĩ được như vậy thì thế giới đã hạnh phúc hơn rồi."

"Cậu trở thành một tên hippie quái đản từ khi nào thế? Cậu không có đang hút thứ gì đó kỳ lạ đấy chứ?"

"Chiến tranh sẽ chẳng bao giờ kết thúc nếu cậu cứ mặc định bất kỳ ai phản đối nó đều là những kẻ nghiện ngập điên rồ."

"Nghĩ kỹ lại thì, chẳng phải chính cậu cũng đang trục lợi từ chiến tranh sao? Tớ thì đang cố lập chiến công để thừa kế gia tộc, còn cậu thì muốn trở nên giàu có hơn cả một quý tộc cấp thấp với tư cách là nhà thiết kế Object. Chúng ta nên nâng ly chúc mừng những 'cuộc chiến sạch' này mới đúng."

Một chiếc xuồng cứu sinh nhỏ trôi nổi trên vùng biển lạnh lẽo, nơi những con tàu đánh cá ngừ Thái Bình Dương thường qua lại.

Nhưng chuyện này không phải vì chiếc Scarlet Princess đã bị đánh chìm.

Quenser và Heivia đang mặc những bộ đồ lặn bằng kim loại cứng cáp, dày hơn nhiều so với bộ đồ cao su họ đã dùng khi tấn công Ame-no-Darin. Trong khi những bộ trước đó trông giống như đồ lặn ôm sát, thì những bộ này trông giống như những con robot khổng lồ. Những chiếc mũ bảo hiểm có hình dạng như cái xô lật ngược được đặt ngay cạnh họ.

"Cảm giác như đang mặc một bộ giáp tròn trịa vậy. Cậu sẽ chẳng bao giờ thấy thứ gì như thế này trong phim hành động hay anime robot đâu."

"Những thứ tiện lợi này cho phép chúng ta lặn bao nhiêu tùy thích mà không cần lo lắng về việc giảm áp."

Quenser nói.

"Tớ thừa nhận là thiết kế này sẽ chẳng bao giờ bán được dưới dạng đồ chơi đâu. Đây là một ví dụ điển hình của việc chỉ tập trung vào công năng."

"Tớ không thể tin được chuyện này."

Heivia khó chịu nói.

"Họ thực sự định gửi những con người bằng xương bằng thịt đi đối đầu với một kẻ thù mà ngay cả Công chúa cũng không thể thắng trong một trận chiến trực diện sao? Chắc tớ nên đi mua bảo hiểm nhân thọ quá."

"Chúng ta không thể thắng nó trong một trận đấu trực diện, nên mới phải đi tìm điểm yếu đấy."

Quenser thốt ra.

"Nhưng chuyện đó lại bất khả thi khi nó cứ ở lì dưới độ sâu 1500m. Chúng ta cần lẻn đến gần và phá hủy nó bằng cách nào đó."

"Chẳng phải là quá liều lĩnh khi cố gắng phá hủy 'mang' của con cá biển sâu này để bắt nó phải nổi lên bề mặt sao?"

"Pháo Object và ngư lôi hạt nhân đều vô dụng với thứ này, nên nếu chúng ta không tiêu diệt nó ở đây, đế chế của mẫu mới này sẽ bao phủ 70% hành tinh. Và tớ không thể nghĩ ra cách nào khác để làm việc này cả."

"Đây không phải việc dành cho một sinh viên thiết kế hay một quý tộc phân tích ra-đa quyến rũ đâu. Chúng ta đâu phải thuốc chữa bách bệnh hay dao Thụy Sĩ đa năng. Nếu họ giao việc này cho chúng ta, điều đó có nghĩa là tất cả những thợ lặn đặc nhiệm thực thụ đều đã từ chối rồi, đúng không!? Chắc chắn là nó cực kỳ nguy hiểm!"

"Ngài Froleytia thực sự thích dùng chúng ta như quân bài tẩy cuối cùng, nên lựa chọn duy nhất là chấp nhận nó với thái độ tích cực thôi. Dù sao ngài ấy cũng là chỉ huy của chúng ta mà."

Với mệnh lệnh không chút nể nang đó, Quenser nhấc chiếc mũ bảo hiểm trông như một chiếc xô kim loại có cửa sổ tròn lên. Đáng tiếc là cậu không thể tự mình đội nó. Cậu đặt nó lên đầu và Heivia xoay 8 chiếc vít chuyên dụng để siết chặt nó hoàn toàn vào phần cổ.

Sau khi hoàn tất, Quenser cũng giúp Heivia cố định mũ bảo hiểm của mình. Kể từ giây phút này, họ chỉ có thể liên lạc qua bộ đàm.

"Hệ thống này tuần hoàn không khí tớ thở ra bằng cách lọc qua xút, đúng không? Không thể tin được. Họ nhồi vào bộ đồ lặn một loại hóa chất có thể tạo ra khí độc ngay khi tiếp xúc với nước."

"Phải chịu thôi. Với bình oxy thông thường, khí cậu thở sẽ tạo thành bong bóng nổi lên. Mẫu mới này nhận diện bạn thù qua chữ ký âm thanh. Nếu nó phát hiện một thợ lặn không rõ danh tính, nó sẽ bắn laser ngay lập tức."

"Tớ hiểu ý tưởng đó, nhưng xút vốn được coi là chất nguy hiểm mà!"

"Nó cũng được dùng trong hệ thống tuần hoàn kín của Baby Magnum đấy thôi, chúng ta sẽ ổn thôi mà."

"Cậu bớt tin tưởng cái Object đó đi! Hơn nữa, thứ đó được bảo vệ bởi lớp giáp chịu được bom hạt nhân. Còn với chúng ta, bộ phận đó hoàn toàn lộ ra ngoài! Nó có thể vỡ tan nát nếu một con sóng đánh chúng ta vào rạn san hô đấy!"

Trong khi Heivia cầm một khẩu súng trường dưới nước và Quenser xách một túi đầy dụng cụ, họ ngồi trên mép xuồng cứu sinh, lưng quay về phía đại dương. Quenser bỗng hỏi.

"Giờ làm gì tiếp đây?"

"Cậu không cần nghĩ gì đâu. Cứ ngả người ra sau để đầu xuống nước trước ấy. Làm một cú lộn nhào đẹp mắt như trong mấy bộ phim hài rẻ tiền đi. Cậu luôn là người đảm nhận vai tấu hài mà."

"Hả? Hả? Ngả ra sau? Lộn ngược á!? Đáng sợ quá! Tớ không làm được đâu! Cái mũ này chỉ nhìn được phía trước thôi!"

"Chặt ngang hông!"

Mất kiên nhẫn, Heivia tung một cú chặt vào gần cổ Quenser.

Sau khi Quenser lộn nhào ra sau vì bất ngờ và chìm nghỉm xuống nước với một tiếng tõm, Heivia cũng ngã người theo để lặn xuống.

Quenser khua khoắng chân tay loạn xạ khi bắt đầu chìm xuống sâu.

"Tớ đang chìm! Tớ đang chìm này! Tớ hoàn toàn không nổi lên được tí nào!"

"Mẫu mới đang ở độ sâu 1500m! Và cậu đang mặc bộ đồ kim loại đấy. Cậu sẽ không nổi lên trừ khi bơm đầy không khí vào nó như một quả bóng bay, nhưng đó là 'vé về nhà' của chúng ta. Và chính cậu đã nói là chúng ta sẽ bị ăn laser nếu lặn xuống mà cứ để bong bóng sủi lên khắp nơi mà!"

Trên đường tới đó, họ phải lặn trong im lặng tuyệt đối và sau đó phải gây hư hại cho mẫu mới bằng cách nào đó. Sau khi khiến nó trục trặc và phải nổi lên khẩn cấp, họ sẽ dùng sức mạnh của không khí để tự mình nổi lên mặt nước. Đó là kế hoạch tổng thể.

Nói một cách đơn giản, nếu họ không phá hủy được nó, họ sẽ mất cơ hội để nổi lên. Nếu nó vẫn hoạt động bình thường mà họ cố thoát lên mặt nước bằng không khí, nó sẽ phát hiện ra họ và khai hỏa laser.

Đó là lý do tại sao tất cả những đặc nhiệm thợ lặn chuyên nghiệp đều đã từ chối nhiệm vụ này.

Chỉ vì là những chuyên gia về đại dương không có nghĩa là họ chấp nhận việc chết dần chết mòn dưới đáy biển tối tăm và lạnh lẽo.

"Chúng ta có thể điều chỉnh tốc độ lặn bằng cách giảm bớt số lượng quả cân quấn quanh eo. Nếu chìm quá nhanh, dòng nước lướt qua các rãnh ở khớp nối bộ đồ có thể tạo ra bong bóng khí. Giảm tải một chút cũng không hại gì."

"Thế... thế nếu muốn lặn xuống nhanh hơn thì sao?"

"Cậu không nghe giảng trong lúc huấn luyện à!? Tìm một tảng đá hay thứ gì đó nặng rồi buộc vào thắt lưng ấy!"

Ở tầng biển nông, họ nhìn thấy khung cảnh kỳ ảo của những đàn cá bơi lội xung quanh như một sinh vật duy nhất. Trông nó giống hệt những thước phim tài liệu trên TV. Bộ đồ lặn dày cộm giúp ngăn chặn cái lạnh của đại dương, nhưng Quenser không thể tận hưởng cảnh tượng đó vì cảm giác bị chìm xuống bất chấp mọi nỗ lực trồi lên đang mang lại sự sợ hãi từ bản năng. Cậu cảm thấy mình giống như nạn nhân của Mafia, bị ném xuống cầu cảng với đôi chân đã đổ bê tông cứng ngắc.

Trái lại, Heivia có vẻ hoàn toàn bình tĩnh.

Cậu ta vốn dĩ là kiểu người ‘nghề gì cũng biết nhưng chẳng tinh nghề nào’.

"Cậu cứ việc hoảng loạn đi, nhưng lát nữa cậu sẽ tự làm khổ mình thôi. Tè ra quần lúc này là cậu đang tự tạo địa ngục cho chính mình đấy. Và chắc chắn cậu sẽ bị ép phải mua luôn bộ đồ lặn này. Hàng quân đội đấy, nên nó đắt kinh khủng."

"Tớ chẳng thích bất cứ điều gì cậu vừa nói cả! Và không khí ở đây có mùi hóa chất nồng nặc không hề tốt cho sức khỏe tí nào!"

"Tớ đã bảo là nó dùng xút độc hại để tuần hoàn khí mà!? Chúng ta đang làm điều hoàn toàn ngược lại với lối sống lành mạnh đấy! Mở to mắt ra đi, đồ ngốc!"

Sau khi lặn được 100m, họ không còn nhìn thấy được mặt biển phía trên nữa.

Khi xuống đến 200m, khu vực xung quanh chỉ còn ánh sáng mờ nhạt như thể phát ra từ một chiếc đèn đã bị vặn nhỏ hết cỡ.

Điều này mang đến sự hỗn loạn cho tâm trí Quenser, một thứ tách biệt hẳn với nỗi sợ hãi bị chìm.

"Ánh sáng mặt trời không còn chạm đến chúng ta nữa. Tớ cảm giác như chúng ta đang bị nhốt bên trong một cái quan tài đá khổng lồ vậy."

"Thì cũng gần như thế. Sức nặng đè xuống từ phía trên còn khủng khiếp hơn cả những kim tự tháp ở sa mạc đấy. Và ở đây còn tối tăm, lạnh lẽo hơn cả một khu mộ cổ nữa."

Đây là một thế giới khác.

Và thế giới đó dường như đang hiện hữu rõ rệt và mở cái miệng khổng lồ của nó ra để nuốt chửng lấy họ.

Bộ đồ lặn của họ có đèn công suất lớn gắn trên đầu, nhưng bấy nhiêu đó không đủ để xóa tan màn đêm. Bóng tối dày đặc luôn rình rập ngay bên ngoài vòng tròn ánh sáng.

"Vẫn còn một quãng đường dài đấy. Khi nào thấy lũ cá biển sâu bắt đầu lởn vởn xung quanh thì chúng ta mới gần đến nơi. Ghét thật. Giá mà có thể tua nhanh hoặc nghỉ tay ăn uống gì đó."

"Tớ thậm chí còn chẳng muốn phàn nàn nữa rồi."

"Gì đây? Đừng bảo là cậu bị hội chứng sợ không gian hẹp đấy nhé?"

"Tớ nghĩ là sau vụ này, có khi tớ sẽ bị thật đấy!"

Công việc nhàm chán nhưng vắt kiệt sức lực đó cứ thế tiếp diễn mãi.

Mẫu mới dò tìm mục tiêu bằng chữ ký âm thanh. Họ đã xác nhận điều đó qua vài chiếc tàu ngầm không người lái sử dụng các phương thức đẩy khác nhau. Tất cả cuối cùng đều bị tiêu diệt, nhưng có sự khác biệt lớn về thời gian cho đến khi chúng bị phát hiện.

Nói một cách chính xác, chữ ký âm thanh giống như dấu vân tay vậy.

Tiếng động của con tàu khi rẽ nước, hay tiếng chân vịt và vòi phun nước quấy đảo đại dương đều có sự khác biệt cực nhỏ giữa tàu này với tàu khác. Nếu sự khác biệt đó được ghi lại, kẻ thù có thể được phân biệt với đồng minh chỉ bằng cách lắng nghe.

Mẫu mới đã ghi lại tất cả chữ ký âm thanh của đồng minh.

Nó thu thập mọi âm thanh xung quanh và bất cứ thứ gì không có trong cơ sở dữ liệu đều bị xem là kẻ thù. Nó không phân biệt giữa tàu quân sự và tàu buôn. Nó tạo ra một vùng biển bất khả xâm phạm để đảm bảo an toàn cho chính mình.

Nó không có mắt, nhưng đôi tai của nó nhạy bén đến đáng sợ.

Quenser và Heivia không cần lo lắng về các nguồn sáng, vì vậy, họ vẫn bật đèn khi lặn xuống đại dương tối tăm.

"Tất cả tàu ngầm không người lái đều bị tiêu diệt rồi, liệu chúng ta có thực sự ổn không? Dù sao thì chúng ta cũng đang mặc bộ đồ lặn trông như robot thế này."

"Các khớp nối được bao phủ bởi sụn nhân tạo và cao su giảm thanh, nên chúng sẽ không tạo ra bất kỳ tiếng lạch cạch nào trừ khi chúng ta ép tay chân vận động quá giới hạn."

"Ừ, nhưng đó chỉ là trên lý thuyết! Hệ thống tuần hoàn khí bằng xút và việc giảm thanh khớp nối đều là những sửa đổi thủ công, chắp vá được thực hiện trên bộ đồ lặn cũ của chúng ta. Chưa có thứ nào trong số này được kiểm chứng cả!"

Ánh đèn của họ soi sáng thứ gì đó trông như tuyết trắng. Đó là những cụm sinh vật phù du đã chết nhưng chưa phân hủy hoàn toàn. Trong tương lai cực xa, chúng sẽ trở thành nguồn dầu mỏ, vì vậy, chúng được gọi là tài nguyên hơn là rác thải.

"Ở đây không có nhiều sự sống. Đây là một đại dương chết không có oxy sao?"

"Có một ngọn núi lửa dưới lòng đất ở đây mà, đúng không? Nó có thể liên quan đến hợp chất sulfide gì đó. Kiểu như thứ mà người dân ở các quốc gia an toàn hay trộn với chất tẩy rửa để tự tử ấy."

"Này, đợi một chút. Có phải chúng ta đang bị cuốn đi không?"

"Cậu thậm chí không biết về các dòng hải lưu à? Đó là kiến thức khoa học của học sinh tiểu học mà."

"Nhưng chúng ta phải làm gì nếu bị cuốn đi!? 1500m là độ sâu kỷ lục thế giới rồi đấy. Nếu chúng ta rơi xuống một thung lũng, áp suất nước sẽ nghiền nát chúng ta mất!"

"Cậu muốn đáp xuống đỉnh của Object hay đỉnh núi lửa hơn? Cái nào cũng sẽ giết chết chúng ta ngay lập tức thôi."

Cuộc trò chuyện của họ dần ít đi khi họ tiếp tục lặn sâu xuống.

Quenser cảm thấy như chính sự tồn tại của mình đang bị chôn vùi một cách chậm chạp. Cậu như bị nhốt vào một chiếc quan tài khi vẫn còn sống và đất đang được lấp lên từng chút một. Chẳng bao lâu nữa, cái hố sẽ được lấp đầy và không ai trên mặt đất biết được cậu thiếu niên tên Quenser đang ở đâu.

Cảm giác như cậu đang chìm xuống cho đến tận cùng vĩnh hằng.

Khi sức nặng đè xuống từ phía trên tăng lên, cậu có thể cảm thấy những cảm xúc mềm yếu bên trong mình dần bị gọt giũa.

Sự dao động trong ánh mắt cậu biến mất.

Cậu nhìn chằm chằm vào một điểm duy nhất và tiếp tục hạ xuống.

Cảm giác về thời gian của cậu đã bị bóp méo, nên cậu không thể biết được là nửa giờ hay hàng giờ đồng hồ đã trôi qua cho đến khi cuối cùng cậu nhìn thấy một luồng sáng lờ mờ lóe lên ngay bên dưới.

Ánh sáng đó mang một sắc trắng thuần khiết.

Ánh đèn từ bộ đồ lặn của họ phản chiếu trên đáy biển vốn được bao phủ bởi một lớp cát mịn.

"Tớ có thể thấy đáy biển rồi."

"Cậu chắc chắn đó không phải là đáy địa ngục đấy chứ?"

Heivia đáp xuống nhẹ nhàng bằng cả hai chân, còn Quenser thì tiếp đất bằng... lưng.

"Ư... Đừng có đứng nhìn nữa, giúp tớ dậy đi."

"Khớp nối của chúng ta có thể được bọc cao su giảm thanh, nhưng sẽ rất rắc rối nếu chúng ta để các bộ phận khác va vào nhau đấy. Tiếng động nhân tạo đó sẽ gọi mẫu mới đến ngay lập tức."

Sau một hồi loay hoay, Quenser cũng tự mình đứng dậy được, và cậu làm tung lên một lượng cát không cần thiết.

"Vậy mẫu mới đâu?"

"Có vẻ như chúng ta đã bị cuốn trôi về phía tây khoảng năm hay sáu trăm mét, nên đi bộ cũng không quá xa đâu."

Tầm nhìn của họ chỉ giới hạn trong phạm vi ánh đèn pin khi họ chậm rãi bước đi dọc đáy biển tối tăm.

Họ cảm thấy một sự bồng bềnh giống như đang đi bộ trên Mặt Trăng.

Một cái bóng lớn lướt qua phía trên đầu. Quenser nghĩ rằng chuyển động uốn lượn đó là của một loài cá biển sâu, nhưng cậu đã lặng người khi ngước nhìn lên.

"Cái quái gì thế?"

Heivia bối rối hỏi.

"Nó là một con cá robot à? Hay là một loại ngư lôi mới?"

Thân con ‘cá’ được chia thành 20 hoặc 30 mảnh, mỗi mảnh sử dụng chuyển động gợn sóng để mô phỏng lại cách bơi của cá. Nó không hề có thiết bị đẩy như chân vịt hay vòi phun nước. Nhưng đó chưa phải là điều thú vị nhất.

"Nó có thứ gì đó giống như một cái lưỡi dao thay vì cái đầu. Một miếng kim loại trông giống như chữ U dài."

"Đó là một cái âm thoa. Nó hẳn là dùng để cộng hưởng với những âm thanh cực nhỏ truyền qua đại dương và gửi thông tin đó về 'tai' của mẫu mới. Object chắc hẳn đã rải những ngư lôi âm thoa này ra một vùng rộng lớn để phân biệt âm thanh từ nhiều góc độ khác nhau."

Khi đã hiểu ra nó là cái gì, một cảm giác nóng nực và mồ hôi khó chịu dường như lấp đầy bộ đồ lặn dày cộm của họ.

Điều này cũng giống như việc bạn đang tự tin bước đi trên một mảnh đất được cho là an toàn, để rồi sau đó biết được rằng nơi đó đầy rẫy mìn.

Dù vậy, họ vẫn phải tiếp tục tiến lên.

Nếu khả năng phát hiện của kẻ thù vượt xa các biện pháp đối phó của họ, họ đã bị bắn nát bởi tia laser từ lâu rồi, vì vậy chẳng có ích gì khi hoảng loạn dừng lại vào lúc này. Việc họ còn sống có nghĩa là họ vẫn có thể tiếp tục bước đi trên mặt đáy đại dương.

Vừa tự trấn an bằng những suy nghĩ lạc quan đó, họ vừa tiếp tục bước đi.

Sau một lúc, họ nhìn thấy một luồng sáng mờ nhạt.

Thứ này rõ ràng khác với những hình ảnh phản chiếu trước đó. Quy mô của nó lớn hơn nhiều và ánh sáng không hề đồng nhất. Mức độ sáng thay đổi theo thời gian.

"Nhìn kìa. Cậu có thể thấy ánh sáng màu cam."

"Đó không phải là mẫu mới chứ?"

"Đó là ngọn núi lửa, nhưng nếu thông tin tình báo của chúng ta chính xác, điều đó có nghĩa là mẫu mới đang rình rập đâu đó gần đây."

Ngọn núi lửa này không có hình dáng tam giác cao vút như trên đất liền. Nó giống như nham thạch màu cam đang lộ ra từ sâu trong những vết nứt dưới đáy biển.

Họ đã thấy hàng tấn xác sinh vật phù du trong lúc lặn xuống, nhưng dưới đáy này, họ lại bắt gặp những loài cua và cá biển sâu đang lảng vảng xung quanh.

"Đây có thể là những loài đặc hữu sống nhờ lưu huỳnh thay vì oxy. Người ta nói chúng thậm chí có thể tồn tại được trên Mặt Trăng hay Sao Hỏa đấy."

Khi họ tiếp tục tiến bước dựa vào ánh đèn pin, cuối cùng, mối đe dọa thực sự cũng hiện ra.

Một khối đen ngòm nhô cao lên như một ngọn núi khổng lồ.

Họ nhìn thấy bóng dáng sừng sững của nó in hằn trên nền ánh sáng màu cam hắt ra từ phía sau.

"Nó kia rồi."

"Phải."

Quenser nuốt nước bọt.

"Đó chính là mẫu mới."

Phần 4

Báo Cáo Nhiệm Vụ B-02

Ngày 21 tháng 3 - 22 giờ 30 phút

Khu New Caledonia thuộc Vương Quốc Chính Thống - Nhà tù Chính trị Đặc biệt Château de Rouge

Trong khi bị giam cầm trong buồng giam công-te-nơ, Quenser quan sát thế giới bên ngoài qua khe hẹp dài dùng để đưa khay thức ăn.

Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã, và chiếc Object đã đưa cậu đến đây đã rời đi.

Nhà tù này là một giàn leo khổng lồ. Các lối đi có sàn bằng lưới thép và lan can bằng ống kim loại, thỉnh thoảng có các rào chắn và thanh sắt. Bố cục này được thiết kế để đảm bảo tầm nhìn rộng, nhưng điều đó cũng có nghĩa là các lối đi không có trần và nước mưa có thể hắt vò.

Những lính gác mang súng có gắn đèn pin đi dọc theo các lối đi ẩm ướt với khoảng thời gian không đều nhau. Có lẽ họ đã ngẫu nhiên hóa các thời gin tuần tra để tù nhân không thể dự đoán được. Dù là vì mưa hay vì nóng, những tên lính gác trông đều có vẻ khó chịu bên trong mũ trùm áo mưa.

Súng của họ trông giống súng trường tấn công, nhưng thực ra thì lại khác. Băng đạn dày một cách kỳ lạ và nòng súng được cắt ngắn.

"Thứ đó là gì vậy? Không phải súng carbine đấy chứ?"

"Euhh… Cậu không biết sao? Chúng được gọi là ‘Đồ khui hộp Don Chicago’."

"Ồ, ra là súng shotgun tự động."

Mẫu súng đó nổi tiếng ở các quốc gia an toàn đầy rẫy tội phạm hơn là ở các quốc gia chiến trường. Mafia đã thu thập các mẫu súng quân sự và thay thế đạn bằng loại slug cực mạnh, mang lại sức mạnh hủy diệt đủ để xé toạc một chiếc xe sang bọc thép ở cự ly gần. Chúng trở nên khét tiếng trong các vụ bắt cóc các nhân vật chính trị liên quan đến công cuộc trấn áp ma túy. Nó tai tiếng đến mức ngay cả một sinh viên như Quenser cũng biết đến, dù lúc đó cậu chẳng hiểu biết mấy về chiến tranh và súng ống.

"Nhưng họ sẽ không dùng đạn slug đâu. Họ đang dùng đạn shotgun thông thường hoặc đạn cao su chống bạo động."

"L-Làm sao cậu biết được? Họ sẽ không tuân thủ các quy định vì lo lắng cho chúng ta đâu."

"Điều duy nhất mà cai ngục sợ nhất là bạo động. Nếu một tù nhân cướp được vũ khí, nó sẽ bị dùng để chống lại chính họ. Nếu kẻ thù chạm tay vào một trong những 'dụng cụ mở đồ hộp' đó, chúng có thể phá tan các rào chắn khẩn cấp và vô hiệu hóa hệ thống phòng thủ của cai ngục. Họ sẽ không để điều đó xảy ra đâu."

Quenser rời mắt khỏi khe hẹp và tiến lại gần quạt thông gió một lần nữa.

"Quan trọng hơn, cô nghĩ gì về câu chuyện tôi vừa kể? Có suy nghĩ gì vào lúc này không?"

"Chà…"

Giọng nói nhỏ nhẹ của Mariage Nightcap bắt đầu.

"Nếu Megalodiver thực sự xác định mục tiêu bằng chữ ký âm thanh, cậu có thể lợi dụng điều đó. Ví dụ, cậu có thể phát một bản ghi sẵn chữ ký âm thanh của Quốc Đảo bằng loa, hoặc kích nổ một ngư lôi mồi bẫy để che giấu chữ ký âm thanh của chính mình."

"Chúng tôi đã thử cách đó với các tàu ngầm không người lái rồi. Đúng là nó giúp kéo dài thêm một chút thời gian, nhưng cuối cùng tất cả vẫn bị định vị và tiêu diệt bằng tia laser. Hơn nữa, không có cách nào để che giấu một thứ to lớn và ồn ào như một Object cả."

"Phải… Nhưng việc phóng các phao có gắn loa để hỗ trợ cho Object né tránh có lẽ cũng sẽ có tác dụng như sử dụng tên lửa gây nhiễu hoặc pháo sáng vậy."

Cách đó có thể hiệu quả đấy.

Quenser cảm thấy hơi bực bội vì không có gì để ghi chép, nhưng đúng lúc đó, Mariage đặt một câu hỏi.

"U-ừm, vậy chúng ta sẽ thoát khỏi đây bằng cách nào?"

"Như tôi đã nói trước đó, tôi sẽ không làm việc này một mình. Quân đội sẽ thực hiện các hành động chính thức, nên không có gì phải lo lắng cả."

"Nhưng tôi sẽ lo nếu không biết chi tiết."

"Đơn giản thôi. Đầu tiên, một loại virus sẽ được gửi vào hệ thống nhà tù từ bên ngoài để chiếm quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống điều hành của cơ sở này."

"Ồ, và nó sẽ mở khóa tất cả các công-te-nơ để mọi người có thể di chuyển, đúng không?"

"Không. Nó sẽ khóa chặt mọi thứ để nhốt tất cả mọi người tại chỗ."

Quenser bác bỏ ý kiến của cô.

"Nhà tù sẽ bị tấn công bởi các đơn vị đổ bộ đường không, nhưng lũ cai ngục có thể bắt tù nhân làm con tin nếu chúng bắt đầu thua cuộc. Một số kẻ thậm chí có thể quyết định lôi tù nhân chết cùng. Ưu tiên hàng đầu của chúng tôi là bảo vệ mạng sống của mọi người khỏi kiểu kháng cự cuối cùng đầy tuyệt vọng đó."

Tất cả các công-te-nơ sẽ bị khóa chặt đến mức ngay cả cai ngục cũng không thể mở được. Sau đó, trực thăng chiến đấu sẽ tấn công từ trên không và trực thăng vận tải sẽ thả binh lính xuống để trấn áp các quản ngục. Chỉ sau đó, các công-te-nơ mới được mở ra.

"Mấy cái 'Đồ khui hộp Don Chicago' làm tôi hơi lo một chút, nhưng như tôi đã nói, tôi không nghĩ cai ngục sẽ mang theo hỏa lực quá mức. Đạn shotgun thông thường và đạn cao su không đủ để phá các buồng giam công-te-nơ… Dù sao thì, cũng chẳng có việc gì cụ thể mà chúng ta phải làm cả. Chúng ta không đào hầm bằng thìa hay mài dũa một chiếc nĩa trên tường cho đến khi nó thành một chiếc tua vít. Chúng ta chỉ cần đợi những binh lính trang bị tận răng đến giải quyết hộ thôi."

Quenser nghe thấy tiếng động khi một cai ngục đi ngang qua trước cửa phòng. Cậu biết tên cai ngục không thể nghe thấy mình, nhưng cậu vẫn giữ im lặng. Sau khi chắc chắn rằng tiếng bước chân đã xa dần, cậu lại mở miệng.

"Được rồi. Tiếp theo tôi sẽ kể cho cô nghe về lúc chúng tôi thực sự tiếp cận được Megalodiver."

Phần 5

Báo Cáo Nhiệm Vụ A-03

Ngày 17 tháng 3 - 17 giờ 00 phút

Vùng biển khu Viễn Tây Thái Bình Dương - Độ sâu 1500 mét

Trong bộ đồ lặn dày cộm, Quenser và Heivia chậm rãi bước đi trên lớp cát mịn như thể đang đi bộ trên mặt trăng.

Ngọn núi lửa dưới lòng biển không có hình dáng của một ngọn núi cao vút. Thay vào đó, một luồng sáng màu cam hắt ra từ sâu bên trong những vết nứt khổng lồ trên đáy đại dương. Họ không hề muốn lại gần những vết nứt đó, bởi cảm giác bị luộc chín bên trong bộ đồ lặn giống như robot này chẳng có gì vui vẻ cả.

Một khối kim loại khổng lồ sừng sững hiện ra phía trên họ.

Đó chính là một Object.

cb60a0d0-a08a-44ec-ba7f-469738d8937e.jpg

Cụ thể, đó là mẫu mới được Quốc Đảo bí mật phát triển.

"Này, giờ tính sao đây? Liều mạng tiếp cận thì cũng được thôi, nhưng làm sao để tìm ra điểm yếu trên con quái vật này hả!?"

"Gào lên với nó cũng chẳng làm điểm yếu tự lòi ra đâu. Cứ bám sát những bước cơ bản đã. Chúng ta sẽ đi vòng quanh để quan sát toàn bộ cục sắt này. Sau đó mới tính tiếp được."

Quenser nhận ra một vài đặc điểm nhận dạng khi nhìn lên nó từ một phía.

Giống như một Object chiến đấu trên mặt nước, nó có một phao tròn ở phía dưới. Nhưng vì Object này chủ yếu dùng để di chuyển dưới lòng đại dương, nên mục đích của cái phao đó vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Có khả năng nó không chỉ đơn thuần là phao cứu sinh khẩn cấp.

Nó có một khẩu pháo chính duy nhất nhô lên từ đỉnh cao nhất. Thân chính hình cầu được kẹp giữa hai cột trụ khổng lồ mọc lên từ bệ phao tròn bên dưới.

"Thân chính hình cầu được thiết kế để xoay lên xuống à? Như vậy nó có thể nhắm vào kẻ thù ở ngay phía trên và trực diện phía trước."

Hai người bắt đầu chậm rãi di chuyển theo chiều kim đồng hồ quanh Object.

Mẫu mới này hoàn toàn phụ thuộc vào âm thanh. Nó không hề phản ứng khi họ rọi đèn trực tiếp vào lớp vỏ. Tuy nhiên, điều đó lại khiến họ lo sợ chính tiếng bước chân của mình. Họ không biết nó có thể phân biệt âm thanh chính xác đến mức nào, nên cảm giác áp lực chẳng khác gì một người bị bịt mắt đi xuyên qua bãi mìn.

"Cái quái gì thế này? Nó có cả tấn pháo phụ, nhưng tất cả đều nằm trên bệ phao. Trông như một loài hoa kinh tởm nào đó vậy."

"Thân hình cầu có thể xoay, cậu nhớ chứ? Nếu nó cắm pháo nhỏ chi chít khắp nơi như một con nhím biển, chắc chắn chúng sẽ vướng víu vào thứ gì đó thôi."

Điều đó nghe có vẻ hợp lý, nhưng dường như mẫu mới được thiết kế với pháo chính là phương thức tấn công chủ đạo.

Và nó được chế tạo để tấn công đơn phương các Object trên mặt nước hơn là đối phó với những thứ khác dưới đại dương.

"Khả năng cận chiến trực diện của nó có lẽ không quá ấn tượng. Mà cũng phải thôi, khó mà kỳ vọng những bước di chuyển linh hoạt như võ sĩ MMA trong môi trường có lực cản nước khủng khiếp như thế này."

"Thì sao chứ? Nhờ các lớp nhiệt thay đổi liên tục do núi lửa tạo ra, tia laser của chúng ta bị bẻ cong, còn đạn kim loại thì không thể chạm tới nó. Ngay cả ngư lôi hạt nhân hay thủy lôi cũng vô dụng. Nó chỉ cần ngồi yên ở đây thôi là đủ rồi, chúng ta chẳng có cách nào tấn công hiệu quả cả. Nếu là tớ, tớ cũng sẽ tự cao như vậy thôi."

"…"

Quenser im lặng suy nghĩ khi họ tiếp tục đi vòng quanh mẫu mới. Cuối cùng, họ đã ra tới ngay phía sau nó.

"Đây là thiết kế bộ phận đẩy của nó sao?"

Một bộ phận hình tròn khổng lồ được ép vào mặt sau của thân chính hình cầu và được nâng đỡ bởi vài cột trụ. Bộ phận hình tròn đó có hai cặp chi tiết giống như đôi cánh vươn ra. Quenser nhìn thấy vô số lỗ nhỏ trên các bộ phận giống cánh đó. chúng trông giống như nắp tản nhiệt trên một khẩu pháo tự động.

"Đây là hệ thống phản lực nước. Nó hút vào một lượng nước khổng lồ và phun ra với áp suất cực lớn để đẩy bản thân về phía trước."

"Thế thì ảnh hưởng gì chứ!? Dù nó dùng cái đó, chân vịt hay phương thức điện từ, chúng ta vẫn không thể phá hủy những bộ phận kiên cố đó được!"

"Đừng chắc chắn thế."

Quenser rọi đèn xung quanh một lần nữa, quan sát kỹ những vật thể đang trôi nổi trong làn nước tối tăm.

"Nhìn kìa, Heivia."

"Cái gì? Ở độ sâu này thì đào đâu ra mấy cô nàng mặc bikini. Hay là cậu vừa thấy một nàng tiên cá?"

"Là một con cá biển sâu. Một con trông cực kỳ xấu xí."

Quenser đáp lại một cách nghiêm túc.

"Có một môi trường sống tối ưu cho chúng. Chúng sống gần núi lửa, nên chắc chắn chúng cần nước biển ấm để tồn tại. Nhưng cậu không thấy chuyển động của con này kỳ lạ sao?"

"Gì cơ?"

"Con này đã rời xa khu vực núi lửa và bắt đầu bơi vòng quanh chiếc Object."

Quenser chỉ tay về phía đó. Heivia cuối cùng cũng ngước lên và bắt đầu quan sát kỹ chuyển động của lũ cá biển sâu.

"Chuyện gì đang xảy ra thế? Có phải vì nó làm bằng kim loại nên đang tích tụ nhiệt từ núi lửa không?"

"Tớ có một giả thuyết thú vị hơn."

Giọng Quenser lộ rõ vẻ phấn khích.

"Mẫu mới này lấy nước biển vào, nhưng không chỉ để phục vụ cho hệ thống phản lực nước. Nó dùng nước để làm mát. Nói cách khác, nó hút nước lạnh vào và dẫn qua các đường ống kim loại để làm mát lò phản ứng lân cận và điều chỉnh nhiệt độ ở những bộ phận khác."

Nói cách khác...

"Hãy tìm nơi nó hút nước vào. Nếu chúng ta che kín nó bằng một tấm bạt nhựa hay thứ gì đó tương tự, chúng ta có thể vô hiệu hóa cả hệ thống phản lực lẫn hệ thống làm mát lò phản ứng của nó."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!